Cao Văn Tam

Hãy lắng nghe tiếng chuông gió
trong âm thanh mùa hè
của những ngọn gió nồm,
bay trên dòng sông mềm mại
Tuổi thơ Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Cao Văn Tam | 4 Comments »
Ngô Đình Hải

Mùi hương
.
mùi hương con gái như khói thuốc
thở mới một lần đã tương tư…
.
Cũng chỉ là thơ, đẹp và lãng đãng không hồi kết. Còn cái thực thì lại như chuyện hồi mới lớn, quen một em nữ sinh trắng da dài tóc. Nhà em bán cá ở chợ. Quen rồi biết, sáng nào em cũng phụ mẹ dọn hàng, bán hàng từ sớm, rồi mới đi học. Thằng con trai ngu ngơ, quý người bạn gái của mình, đã ngẩn người khi tên bạn rắn mắt hỏi sau buổi xem phim với em: có ôm không? Có hôn không? Có nghe mùi gì không?… Mùi hả, hỏi ngộ, có chứ, chỉ không biết gọi là gì…Rồi chia tay, rồi năm ba mối tình tiếp theo, năm bẩy cái mùi con gái khác nhau lẩn quẩn, không phân biệt được. Lâu ngày hình ảnh nhạt nhòa, phấn hương tan tác, nhưng cái mùi đầu tiên thì không quên được, nhất là khi bất ngờ phát hiện ra, nó chẳng xa lạ gì, chỉ là mùi… tanh của cá, nó ám lên tay mỗi lần nắm lấy, ám lên mặt những khi ngồi nhìn ngẩn ngơ, ám lên tóc những lúc chở em, ngồi vắt vẻo phía trước, trên chiếc xe đạp đòn dông, cong người đạp mà thở, mà mê mẫn nó. Nó làm thành cái mùi hương ngọt ngào trên môi, hiếm hoi và tê tái. Để rồi khi mừng vì nhận ra nó, cái mùi mà mình tương tư đó, thì lại đau phát khóc lên được vì nó đã xa… Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Ngô Đình Hải | 28 Comments »
Nguyễn Kim Huy

Cái dòng xoáy thời gian cứ cuốn tung đi mọi thứ
Nhiều khi anh ngỡ ngàng nhận ra con đường mình đang dấn bước
Mọi điều lạ lẫm.
Cảnh vật khác. Con người khác.
Mọi thứ dường như đều khác.
Cả con người mình giờ cũng đâu còn giống ngày xưa. Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Kim Huy | 6 Comments »
Thằng bạn tôi bị… xe cán chó thứ thiệt. Già đầu ham vui cỡi xe gắn máy đi dọc Trường Sơn, qua bên Lào. Đường thênh thang, khỏi lo bắn tốc độ, cứ thế phượt. Một con chó thủng thỉnh băng ngang… Chẳng biết y hãm lại hay tới luôn, nhưng kết quả là bà vợ phải thuê xe lên tận biên giới đón cái thân thể bất động đó về, vái tứ phương, vái Trời vái Phật, phát nguyện ăn chay một năm để ông chồng mắc dịch tai qua nạn khỏi.
Vũ Thế Thành
Tôi đến thăm. Y nắm tay tôi, nửa tỉnh nửa mê, thều thào:“Đợi ít bữa khỏe lại, đi làm một chầu thịt chó… rửa…hận”. Nay, hận đã rửa, nhưng bà vợ, dù là tay sành ăn đáo để vẫn còn phải ăn chay. Đâu dám xù… Trời Phật.
Ăn chay nhịn thèm chỉ vì những chuyện…hỡi ơi như trên, thì ăn chay gắn liền với khổ hạnh, sướng khổ lẫn lộn.

Quyền lực, quyền hành đi chợ, bếp núc nằm hết trong tay mấy bả, thì các ông chồng dù trong thực tế ít khi tỏ ra tình nguyện cũng bị « cưỡng bức » ăn chay một cách êm ái
Đăng trong Uncategorized | Thẻ Vũ Thế Thành, Ăn chay là khổ hạnh? | 7 Comments »
Cao Văn Tam

Tuổi thơ ta một góc vườn Vĩnh Lộc
Bẹ chuối hiên nhà võng nhỏ đu đưa
Bông bụt đỏ xôn xao con dồng dộc
Cánh chuồn bay cao tít những ban trưa Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Cao Văn Tam | 5 Comments »
Trần Vấn Lệ

Tâm Tình Dâng Hiến Kính Dâng Em
Cuối tháng rồi em, trăng hạ huyền, trăng còn dẫu chút cũng là duyên, anh yêu em thuở trăng mười sáu, trăng có chìm đi em vẫn em!
Em thấy thời gian là thước dây, thương em vô tận: hai bàn tay! Bàn tay năm ngón, hai, mười ngón, ngón út tuyệt vời anh nắm đây! Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Vấn Lệ | 20 Comments »
Trần Thuận Thảo

Gởi cho anh tháng Tư mùa rưng rức
Ngày trong xanh, pha sắc nắng hạ vàng
Phố Cao nguyên,mây trời xanh vời vợi
Chút sương mù phủ nhẹ bóng chiều sang.!
*
Gởi cho anh sắc vàng tươi rực rỡ
Mùa Dã Qùy vương vấn bước ai đi
Phố thênh thang ấm lòng người khách lạ
Em Pleiku má đỏ tuổi xuân thì
*
Gởi cho anh chút tình treo cánh gió
Giữ cho nhau những kỉ niệm bao ngày
Hàng sỏi nhỏ ..lặng bên thềm hoa tím
Biết lấy gì lấp dáng một mùa đây?
*
Gởi cho anh hàng thông chiều nhạt nắng
Phố lên đèn..lòng sâu nặng yêu thương
Gởi cho vòng bàn tay chiều nghiệt ngã
Mắt rưng rưng..dáng ai cuối nẻo đường .!
*
Gởi cho anh chút tình nơi Phố núi
Giữ cho nhau hạnh phúc mãi đong đầy
Con đường đỏ dãi dầu theo năm tháng
Biết có còn giữ lại.. những mùa sau? Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Thuận Thảo | 2 Comments »
Nguyễn Đức Tùng

Thơ thường xuyên đi tìm chỗ cư trú của mình nơi vùng đất lạ. Bất kể thành tựu hôm qua ra sao, bởi tác giả nào, ngày hôm nay khi thức dậy, bạn đã thấy nó di chuyển về chốn khác. Đi đâu, không ai biết, cho đến khi có một tiếng nói cất lên từ địa chỉ văn chương mới.
Một trong những đặc điểm của thơ đương đại là sự đáp ứng, tính phản ứng. Trước hoàn cảnh, hạnh phúc, đau khổ. Thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư là câu trả lời đối với các biến động như vậy, các xúc cảm, bi kịch cá nhân và tập thể. Vì vậy, có một sự xáo trộn, và đôi khi ở mức độ lý tưởng, sự giao hòa, giữa tiếng nói trữ tình của nhà thơ và những bi hài kịch của thời đại. Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học | Thẻ Nguyễn Hoàng Anh Thư, Nguyễn Đức Tùng | 6 Comments »
|
Lê Minh Hà
Thằng Thố hùng dũng đứng trên lưng con trâu Nghể, áo tơi lá phanh ra trông hệt cái nơm gãy, chiếc khăn quàng đỏ bạc thếch, nhăn nhúm, thõng thượt trên cổ sau rất nhiều ngày nhiều đêm từ nhà đến trường từ trường về nhà không cởi. Không thấy con Hà Nội. Mọi bận, nó hay thập thò trong ngõ, sợ sệt và kính phục nhìn thằng Thố với con trâu. Ðun đít trâu vào chuồng,đóng dõi cẩn thận, rút ôm rơm vứt đấy, thằng Thố chạy ù ra ngõ, nhớn nhác. Con Hà Nội kia rồi. Thằng Thố len qua nách các bà đang túm tụm trước lều cắt tóc của chú Huấn, khều tay con bé: “Gì đấy hả mày?” *** Sau này, trong giấc mơ, bên mẹ, rồi bên chồng, rồi bên con, Hảo vẫn hay nghe vọng tiếng gào ác độc của bọn trẻ nhà quê độ ấy. “Con Hảo rồ.” Và chị bừng thức. Gương mặt chỉ thấy mắt là mắt nhô trên cái cổ gầy cáu ghét của thằng Thố mờ đi. Gương mặt bọn trẻ nhà quê chị chỉ còn nhớ mang máng tên mờ đi. Những bóng dáng đàn ông đàn bà nhà quê nói cười xởi lởi mờ đi. Còn lại một gương mặt ngườiđàn bà trùng tên với chị. Cũng còn lại giọng hát vẽo vọt của người đàn bà trong buổi chiều ấy, rất nhiều buổi chiều sau đó. Cứ vào cữ người đi làm đồng về là người đàn bà điên lại rời bệnh viện, vào xóm, tới lều cắt tóc của chú Huấn thọt, nói cười bả lả, rồi hát. Những bài hát các chú bộ đội vẫn thường tập với các cô mỗi bận về đóng quân trong làng. Những bài hát con bé chưa bao giờ nghe. Bà lầm thầm một mình “chị này học đâu ra điệu trống quân hay gớm”, rồi ngồi bó gối, nhai trầu, bắt đầu một câu chuyện không bao giờ có đầu có cuối. Về một thời nảo thời nào, khi bà còn chê ông, không chịu nghe lời cụ. Về những đêm trăng đóng cọc chăng dây chôn thùng hát ống với giai làng bên kia sông. “Ước gì sông rộng một gang – Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi … thùng thì thùng… …” Bà hát, giọng đầy nước cốt trầu,đệm những tiếng thùng thùng buồn cười, mắt chẳng vui chẳng buồn. Một bà cụ tất tả đi vào ngõ. Bà chẳng hề chuyển giọng, bắt luôn qua chuyện khác: “Bọn trẻ bây giờ chẳng đứa nào biết ngày xưa ra thế nào. Bà Ðoán này, bà có nhớ đận ông Thảnh bà Thỉu chê nhau hát đối suốt đêm ở ngoài dốc bến không. Cả xóm buồn cười cãi nhau hay thế thì không ở với nhau còn ở với ai. Giờ giá có yên hàn, giá được hát thì chúng mình cũng rụng tiệt cả răng rồi hát làm sao được nữa bà nhỉ? Bọn trẻ bây giờ đi cấy đi gặt toàn hát những bài gỉ bài gì. Có dễ từ hồi “đội” (*) về không thấy người ta hát như hồi tôi với bà còn con gái nhỉ?” Bà Phó Ðoán ậm ừ với miếng trầu chưa kịp dập. Và con bé không đủ kiên nhẫn ngồi nghe, len lén lẻn ra đầu hồi, chạy tắt qua vườn củ bột nhà bà Cửu Tân chuồn lên đê, thập thò trước lều cắt tóc. Có một lần con bé bắt gặp mẹ bác Hảo điên khóc với chú Huấn. Hàng tháng đôi lần bà cụ từ Chuông vào tiếp tế cho con dâu. Bình thường bà cụ cũng cười như mọi người khi bác Hảo điên hát. Thành thử con bé sợ khi bà cụ nghẹn lời. “…Tôi chỉ có độc mỗi chồng chị ấy. Cứ ngỡ nhà độc đinh, lại là gia đình liệt sỹ… cưới vợ sớm cho con mong có cháu bế, mong mẹ con đùm túm với nhau. Vậy mà anh chị ấy bàn ngang tính dọc thế nào, bố nó xung phong đi. Kể thì cũng khó cho thằng bố nó nhà tôi. Chân bí thư Ðoàn xã, rồi lại trong Ðảng ủy cả chục năm giời, chân tay lành lặn, chả lẽ cứ hô hào con người ta đi mà mình thì… Nói anh bỏ lỗi. Ông giời nặn anh chân thấp chân cao thế là bà nhà anh có phúc đấy…” *** Ấy là những ngày tháng chiến tranh đã qua lâu lắm rồi. Bố đi B. Thành phố chưa có lệnh triệt để sơ tán. Nhưng trẻ con đã lũ lượt theo trường ra đi. Hai mẹ con Hảo lui hui với nhau trên căn gác nhỏ, giữa một ngôi nhà to gồm nhiều hộ nhưng hầu hết cửa các nhà đều khóa im ỉm. Buổi sáng mẹ đến cơ quan, con bé sáu tuổi tự bê cái ghế con trên đặt cuốn truyện tranh, bi đông nước, bát bánh khúc đầy ụ ngồi trước cửa hầm công cộng. Cũng còn mấy đứa trẻ con nữa. Rồi chúng nó cũng lần lượt ra đi. Và mẹ đưa Hảo về quê với bà. Dòng sông. Bờ đê gió. Con đường làng lát gạch nghiêng đầy rơm rạ. Bến nước có tảng đá xanh to bằng cái chõng, vỏ hến đổ đầy. Những cọng cỏ hoe hoe nhấm ngọt ngọt. Hoa dong riềng nở sau mưa. Bờ rào đầy những quả tầm bóp và những nụ hoa cúc dại. Con trâu Nghể và thằng Thố, và những đứa trẻ nhà quê vừa tốt vừa ác. Làng ven sông, xa đường cái, xa cầu, xa các nhà máy, máy bay Mỹ chỉ bay qua, cao tít tắp, không bom từ trên trời rơi xuống không pháo cao xạ từ đất bắn lên. Chỉ đôi bận làng bớt lặng lẽ. Là những ngày bộ đội về đóng quân và sau đó là lời đồn con nhà ông này bà này chửa buộm mà các bà đến thì thào như hét với bà. Có mỗi một lần ồn ã. Cả làng lớn bé già trẻ vừa cười vừa chửi vói theo một chú trẻ trẻ lạ mặt. Chú ta đi như chạy qua làng sau khi trút bộ quân phục dưới chân bụi tre nhà ông Vồi. Còn thì có xao xác chăng chỉ là những chiều bác Hảo điên hát. *** Hảo vội vàng sắp hai cặp lồng vào cái làn nhựa. Một cơm. Một cháo. Cơm cho mẹ cháo cho bố. Viết mấy chữ để trên thành mâm cho chồng, Hảo tất tả phóng xe đi. Nhà con một, bố ốm hay mẹ ốm là chị phải xoay như đèn cù, nhất là những ngày này. 10. 1998 |
|
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Lê Minh Hà | 20 Comments »
.Nguyễn Kim Huy

THÁNG MƯỜI
Mưa đã sắp lẫn vào trong nắng
Non xa neo sấm chớp ì ầm
Cơn gió lạnh lặng thầm hối thúc
Kìa tháng mười tháng mười em thương
Ghét của nào là mơ của đó
Tháng mười trời cho em tôi đội ơn
Một đôi mắt cái nhìn thấu suốt
Một đôi bàn tay ấm nóng hững hờ
Và là lúc nôn nao chờ đợi
Từ triêu sương cho đến hoàng hôn
Và là lúc nói lời từ biệt
Tháng mười chưa qua giêng đã chập chờn
Dặm dặm nối những lời tha thiết
Đáy giếng rơi gàu cũng vừa dây
Sao em cứ trầu cau đong đếm
Cỏ hoa giờ in bóng khe sâu?
Hương dịu nhẹ làn duyên trắc trở
Nồng nàn em thương thuở hai mươi
Tháng mười đến ngỡ còn bối rối
-Em đẹp và e ấp chồng con …
- XI. 2012
CHIỀU MUỘN
Nhớ Tế Hanh
Buổi chiều muộn và đời người đã xế
Ông ngồi đây lặng lẽ với dòng sông
Gió xao xác những vòm cây ngả bóng
Và sông Hàn vẫn nhịp sóng bình yên
Đôi mắt mờ người thi sĩ nhìn gì
Trong đáy mắt mùa thu xưa thấp thoáng
Nụ cười đến trên môi người rất chậm
Khi bờ sông vọng lại tiếng trẻ thơ
Đời đẹp quá giăng tơ lòng thi sĩ
Nước trôi xuôi liệu có lúc về nguồn
Con tàu chở kiếp người đang cập bến
Thoảng dòng sông rền rĩ những hồi còi
Giờ Ông đã về bên con sông biếc
Hay đang còn thờ thẫn với Hàng Châu
Mỗi chiều muộn qua bờ sông tôi thấy
Ông như còn ngồi đó. Vẫn trầm tư…
- XI. 2012
BIẾN KHÚC HAIKU CHO MỘT NGƯỜI
Bàn tay thơ trẻ của em
Nằm trong bàn tay nồng ấm của anh
Khi rời ra vạch bầu trời thành hai nửa tím vàng.
Ánh mắt tinh nghịch của em
Bắt gặp ánh mắt đằm thắm của anh
Thần tình yêu giương một mũi tên non.
Mẩu giấy học trò em nghiêm trang ghi vội lời thề
Một ngày sau em nôn nao đòi lại
Mười ngàn ngày sau anh còn dáng thẫn thờ
Em mải mê đi bốn phương trời
Anh ngồi một chỗ ngóng không gian bốn chiều
Một chiều hướng về phía không em.
Những dòng chữ nghiêng nghiêng tha thiết
Giấu vào trang nhật ký vụng về của anh
Bây giờ rơi ra hóa thành những bài thơ buồn.
Ba mươi mốt năm cách xa. Ba mươi mốt bài thơ.
Tuổi năm mươi anh ngồi đọc lại
Ba mươi mốt giọt chì nung sôi chảy ngược về tim.
Người xưa vì những bông hoa vướng trên dây gàu
Đành đi xin nước nhà bên
Còn anh, anh lao mình đằm thân giữa nước mát và hoa.
Giếng nước trong lành
Anh uống cả bầu sao đêm rạng rỡ
Nhưng cơn khát mặt trời có dịu chút nào đâu?
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Kim Huy | 4 Comments »
