Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Nguyễn Hoàng Anh Thư’

 Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Cuộc sống hiện tại hối hả và bận rộn, nhiều khi chúng ta lướt qua quá nhanh chẳng kịp lưu lại điều gì, ví dụ những ngày này hàng cây hai bên đường đã xanh hơn, những mầm non đã lớn thành cành nho nhỏ sau mùa bão lũ.

Chưa kịp ngoảnh nhìn lại thì ký ức đã chất chồng lẫn lộn. Nhớ na ná đâu đó điều này điều kia chắp vá như đã từng xảy ra, từng đi qua, thỉnh thoảng lại nôn nao khi bất chợt chạm những gì yêu thương cũ. Tất cả đó, đã là thuộc về.

Trong khu vườn trường sáng nay, nắng đã tràn lên mọi nẻo hành lang, những lối đi về phủ tràn đầy nắng, bất chợt làm cho con người ta nhớ về những ngày mưa dài rong rêu. Dọc theo khuôn viên, từng ô cỏ hình chữ nhật là những gốc cây đại thụ. Nào phượng, điệp vàng, xà cừ, những thân đước cao vút ngút ngàn dấu vết cuống lá đã từng xanh trên thân cây. Những thân cây sần sùi thời gian, trên một thân cây lại ký gửi, nương nhờ nhiều đời sống khác. Lan rừng, tầm gửi, bồ đề, rễ lơ lửng trong không khí, treo mình giữa gió, uống nắng dầm sương.

Sinh tồn đôi khi là chuyện bám được vào đâu đó giữa chênh vênh. Là học cách chịu đựng bóng râm khi chưa tới lượt mình đón nắng. Là biết chờ mùa mưa, dù tháng ngày đang khô khốc. Ngước nhìn lên tán cây, bầu trời bị chia thành nhiều mảnh bởi những đường gân chằng chịt nhưng luôn tạo ranh giới, nhường nhịn. Sự sống, vì thế, không phải lúc nào cũng tròn trịa và ngay ngắn. Nó có thể méo mó, ký sinh, chen lấn, thậm chí làm tổn thương lẫn nhau. Con người cũng vậy, có người sống vì có niềm tin, về một điều gì đó để vui, hạnh phúc. Có người bị những nỗi buồn quấn quanh như tầm gửi. Mọi thứ đang lặng lẽ sinh tồn. Như khi đứng dưới một thân cây đầy vết tích, chúng ta nhận ra rằng điều lặng lẽ mới là sự kiêu hãnh của đời sống.

Những thân cây già luôn mang dáng vẻ rất giống con người khi đã đi qua nhiều năm tháng. Mùa này, những thân cây khô khốc đứng lặng giữa trời không một chút gió. Ngước nhìn lên thật kỹ mới thấy trên sự khô khốc ấy đang có biết bao đời sống khác nương tựa vào. Sự sống đôi khi thật lạ, có thể nảy mầm ngay trên một thân cây cháy sém, một cành cây đã trụi lá, hay giữa khoảng không chẳng có gì để bấu víu.

Có lẽ con người cũng vậy.

Có những người nhìn bên ngoài rất mạnh mẽ vững vàng như thân cây lớn đứng giữa trời, sâu bên trong họ cũng đầy những vết thương. Họ vẫn đi qua cuộc đời với vẻ bình thản, vẫn che mát cho người khác dù chính mình đã có lúc chực gãy đổ. Và cũng có những người sống như dây leo. Họ không đủ mạnh mẽ để đứng một mình nên phải bám vào một điều gì đó, một niềm tin mong manh rằng rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn. Người ta thường nghĩ dựa dẫm là yếu đuối nhưng thật ra đôi khi đó chỉ là cách để tồn tại. Giống như những rễ cây treo lơ lửng giữa trời kia, có lẽ chúng chẳng thích chênh vênh nhưng đó là cách duy nhất để chúng tiếp tục tồn tại.

Ngước nhìn lên một lần nữa, những tán cây đan vào nhau giữa nền trời xanh. Bên cạnh những nhánh cây chết khô vẫn bám víu vào đó một chùm lá của loài khác, xanh non và mềm mại. Sự sống luôn là như vậy, luôn tồn tại đồng thời với tàn úa, với mất mát, chia lìa. Hình như mọi thứ mùa này đều lặng lẽ như đang ngủ yên đâu đó đợi mùa mưa đến để hồi sinh. Tất cả vẫn còn đủ lòng tin để sống tử tế với cuộc đời.

Niềm vui sáng nay là tôi đã nhìn thấy một thế giới ấy. Thế giới nhiều tầng của các loài cây trong khuôn viên trường. Tôi là người thấp nhất bởi tôi phải ngước lên nhìn chúng. Tôi vẫn bình thản ngẩng đầu nhìn trời. Vẫn đủ dịu dàng để nâng niu một bông hoa, để nhớ đến bao con người đã sống và đi qua, nhớ từng câu thơ của tiền nhân để lại.

Ở Huế, buổi sáng bên con đường ven sông, những hàng cây đổ bóng dài xuống mặt đất. Người đi xe đạp lướt qua, mặt trời mắc lại giữa những tán lá, ánh sáng len qua từng khoảng trống nhỏ, lặng lẽ và kiên nhẫn. Xưa Cao Bá Quát đi trên sông Hương mà viết: “Trường giang như kiếm lập thanh thiên”. Sông Hương không còn mềm mại lững lờ, là một lưỡi kiếm dài dựng thẳng giữa nền trời xanh. Người ta thường nghĩ đến sông luôn là những gì yên ả như bến vắng, con đò, tiếng mái chèo khua nhè nhẹ. Nhưng với Cao Bá Quát, dòng sông lại mang khí chất mạnh mẽ và cô độc, một thứ gì đó vừa đẹp vừa sắc, tĩnh lặng và thiêng liêng. Có lẽ chỉ những người từng đi qua nhiều bão tố mới nhìn ra con sông như vậy. Họ không chỉ thấy nước là nước, cây là cây. Họ nhìn thấy trong đó số phận của chính mình. Một thân cây già đứng lặng giữa trời cũng giống như một lưỡi kiếm đã bị thời gian làm cùn đi nhưng vẫn còn nguyên khí phách. Chính trên thân cây ấy, lá non vẫn mọc, rễ vẫn buông, chim vẫn tìm về làm tổ. Cũng như dòng sông kia, bề ngoài những tưởng là tĩnh lặng nhưng bên trong đang sôi trào sức sống nên vẫn chảy mãi sông ơi.

Con người đôi khi không thể lúc nào cũng mềm mại xuôi theo mọi dòng chảy. Có những lúc phải biết giữ lấy phần cứng cỏi của mình giữ lấy một đường thẳng giữa rất nhiều cong vênh của cuộc đời. Sự dịu dàng là một vẻ đẹp, kiên cường mới là thứ giúp người ta đi qua giông gió. Sóng xô vào đá mới thấy mình trắng xóa, vạn vật trên đời luôn neo vào nhau, có thể như sóng và đá kia nhưng mắt người không nhìn thấy đó thôi. Nếu không có ghềnh đá đứng đó, có lẽ sóng chỉ lặng lẽ đi qua như một dải nước xanh vô danh không biết mình có thể tung bọt vỡ vụn rồi sáng lên dưới mặt trời đẹp đến thế.

Vạn vật gắn bó vào nhau, lặng lẽ sinh tồn như sóng và đá kia. Con người thường nghĩ mình tự do, tự đứng một mình giữa cuộc đời. Nhưng thật ra ai cũng đang được giữ lại bởi một điều gì đó. Đôi khi chúng ta chẳng để ý gì tiếng chim hót líu lo mỗi sáng, hay hàng cây trên một con đường quen thuộc đi qua, một góc quán xưa gợi nhớ thềm nhà cũ. Tự đứng một mình giữa cuộc đời chỉ là mắt người thường quen nhìn những thứ lớn lao mà quên mất những sợi dây nhỏ bé ấy. Cho đến một ngày nó đứt đi ta mới biết mình từng neo vào đó nhiều biết dường nào.

Read Full Post »

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Hoa nguyệt quế chờ

mây rơi xuống nở

tầng tầng lớp lớp những đóa mưa

Tôi thấy một nhà thơ đang loay hoay như đàn kiến

tìm nơi trú ẩn trong một hũ đường

Mỗi chữ là hạt đường long lanh

chúng rơi xuống, dính chặt vào râu, vào cánh

hắn cắn, hắn nuốt, hắn lịm đi trong vị ngọt

Từng câu từng câu

Tầng tầng lớp lớp

Những đoá mưa đang tan rã

Hoa nguyệt quế chờ

Thơ rơi xuống

Mong manh

Buồn thảm

Read Full Post »

.

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Bài thơ chỉ thêm vài nếp nhăn

Bạn đừng đắn đo xa lạ với một bức ảnh cũ

Mùa đông chẳng lưu trí nhớ

Chỉ phả sương mờ vào gương mặt của mùa xuân

.

Gì thì gì

Cũng là đông và xuân

Thời gian định vị trên con đường

Cũng lớn lên và già đi

Sợ rằng mình không đủ sống

(Sợ không đủ bởi vì mình ham sống quá)

Cây thường xuân thường mọc muộn

(Mỗi khi bế tắc chúng ta mới nghĩ về thường xuân)

Nó có hình dáng như thế nào nhỉ?

.

Chắc chắn nó chỉ có một chiếc lá

Bất chợt hình dung ra cây thường xuân

Cúc dại ngoài bờ mương vẫn nở

Cây cơm nguội tuổi thơ nứt trắng hạt li ti

(Đi ngoài đường gặp cây nào na ná trong ý nghĩ, nó là thường xuân)

.

Nó sẽ vui khắp mọi nẻo đường

Vì chúng ta luôn muốn thế.

Read Full Post »

 Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Những luống mầm trời lạnh trước giêng hai

Cái cách người ta hỏi

Với mọi sinh linh

Làm sao lấy năng lượng từ đâu để ung dung

Thưa năng lượng muôn màu

Ví dụ tối nay, tôi lấy được năng lượng từ củ bình tinh trắng muốt

Của mệ bán bên vỉa hè

Củ bình tinh xưa Ngoại thường trồng quanh mỗi gốc chanh

Hoặc từ những luống đất cuốc vội trong vườn

Vùng đất cát rã tơi như sự bao dung định đoạt

Những loại mầm từ đó mọc lên

.

Nhẹ nhàng tơi xốp

Những ngọn mầm bầu bí

Hay những loại cỏ hoang

Những luống mầm con cháu cứ mọc lên

Tươi giữa nắng

Những luống mầm nhẹ nhàng tươi xốp

Chúng tôi cứ thế mọc lên

Độn Rùa làng tôi cũng xanh hơn

Nhấp nhô trên nền xanh uốn ượn

Trời xanh biển xanh phá Tam giang xanh

Những tiếng nói tiếng cười

Dỗ sông mềm

Quanh co uốn lượn

Những luống mầm đặt bày trò giỡn chơi với nắng

Mọc vội sớm hôm

.

Những luống mầm trời lạnh lên xanh

Trước giêng hai ngoại đã vun trồng

Năng lượng từ Ngoại

truyền sang đất

truyền sang mầm

chúng tôi lớn lên

ung dung

Read Full Post »

Những mảnh rời

Nguyễn Hoàng Anh Thư

1. Tư duy

Tư duy im lặng

nó thích bóng tối vì không nhìn thấy được những ngôi sao

mực tung vào nước lấp lánh thân tròn phóng đi, thoát khỏi ngàm cá dữ

2. Hơi nóng

Nắm chặt tay nhau để tận hưởng

hơi nóng đang nguội dần đi

chúng luồn vào những thớ thịt ở trái tim

3. Cánh đồng

Cánh đồng kể cho tôi nghe, mọi người đi đâu và làm gì

kể cả cái áo tơi đang dần rớt giữa cơn mưa nặng hạt

chúng không còn che được tiếng hò

4. Cầu nguyện

Buổi sáng thứ bảy, tiếng cầu nguyện đang trượt trên đường link, kịp về phía bên kia

đã là 8h32 phút tối

chúng vội vã đến nơi để dỗ giấc ngủ ngon

vẫn còn nghe hơi thở gấp

5. Thẩm phán

Khi tiếng khóc trẻ sơ sinh là một thẩm phán

con người im lặng lắng nghe

và sửa chữa tội lỗi trong đoạn đời còn lại

6. Mắt gỗ

Tiếng thở dài khoáy cửa se mòn sợi gió

khép kín nhìn nhau trong một cái mắt gỗ

vừa lìa đứt khỏi cội thông già

7. Điều vô vị

Vòng vòng, những vòng khoác lác, sống chết, chết sống

phồng lên phồng lên, rỗng tận ngõ trời

nổ tung cả lời thiên thạch

 8. Lữ khách

Lữ khách liệm mùa đông trong cái giá mùa hè

bần bật chạm bước chân đã cũ

hơn nửa mái đầu tìm vại nước ở sân sau

9. Cuộc đời

Bạn tôi khản tiếng

ru cuộc đời

còn lại nửa tấm thân ở trên nôi

10. Giọt mồ hôi

Nhốt mảnh đồng đang trôi giữa mùa nước xoáy

thò tay nhặt lại những giọt mồ hôi

thơm mùi lúa sữa

11. Thời gian

Thời gian triển lãm những nụ cười

sự lười biếng ghen tỵ

nó nằm xấu xí và hư hỏng như một cái nêm gỗ

12. Phố xương thủy tinh

Những con phố mắc chứng xương thủy tinh

chúng bị rút rỗng

những bước chân trầm tư và hiền lành

13. Lục bát

Vần lục bát khấp khểnh

khi chiếc lưỡi bị hụt vào trong

cất đi sự nuối tiếc trên đĩa mật

14. Dấu triện cầu cứu

Trong trang bìa quyển sách

dấu triện đỏ nhìn chúng tôi

cầu cứu

được gắn thẻ giá nơi chữ cuối cùng

15. Những cái tên

Phụ âm nguyên âm đánh vần lắp ghép

những cái tên không có hình dạng con người

như những gương mặt chảy mù bên giờ cuối

 16. Cuộc mất tích

Câu chuyện buổi sáng

ẩn dụ trong một miếng bánh

ném bạn qua cửa sổ và chạy

muộn giờ làm và nghẹn ứ trên đường

ly cà phê bắt đầu điều tra một cuộc mất tích

17. Trên bàn cờ

Bệnh tật đang đánh cờ với thần chết

nó uống rượu

và nhìn những xilanh nó vừa thắng được từ phía bên kia

đang di chuyển trên hai ngón tay của của người khác

18. Vị sương mù

Tháng tám

những đứa trẻ ngửi vào chiếc mũi của mình

chỉ có vị sương mù

19. Những chiếc bánh Trung Thu

Trung Thu

thằng Cuội ngồi hấp bánh lá đa

mùi ca dao thơm ngát

những chiếc bánh rướm máu trăng vàng

20. Trò lắp ghép

Đứa trẻ ngồi tách số phận và ghép lại

như hình thù một chiếc giày

ước vô định như mây

21. Bài học của im lặng

Sự im lặng dạy tôi về mặt trăng và

sao, đám mây và sương mù

những bước chân vô trùng

và chiếc họng gió mồ côi

22. Sự chờ đợi

Bàn tay dài hơn, đôi mắt dài hơn, những bước chân dài hơn

trên nỗi ngóng chờ chiếc lá

đợi mùa thu vàng hứa hôn

23. Trên bàn tiệc

Bài thơ rơi giữa bàn tiệc

nghị luận về các hương vị của món ăn

kết luận: tất cả đều có vị ái tình

24. Sự hy sinh

Bài thơ khảo luận về sự hy sinh

về sự hành hình đàn kiến

những con mối ngấu nghiến những cái xác trắng phau

25. Điều mặc định

Bài thơ đang thuyết giảng về sự bất tử của linh hồn

trên chiếc hồ của ếch

có thanh củi làm vua*

26. Cầu khấn

Những con số thích chơi trò trốn tìm

chúng bật ngửa tấm bảng

núp và cầu khấn: lạy trời đừng xoay

27. Trò kéo co

Những con đường thích chơi trò kéo co

với bắp thịt của mưa nắng

song,

đừng bắt chúng chơi trò đấu trí với sự quanh co

28. Sự đơn giản

Cuộc đời nằm ngoài lời trích dẫn

trách cứ danh ngôn

rằng, suy nghĩ gai góc làm đau cái dạ dày

29. Cạnh huyền

Bạn muốn đi đường tắt?

cứ nhân đôi cạnh huyền

và xếp gập góc vuông chưa trải thành góc tù chật hẹp

30. Nuốt sương

Thử im lặng để nuốt những hạt sương

lắng nghe tuổi

gập hằn điều tiếc nuối về phía đuôi mắt

31. Thua cuộc

Buổi sáng, mớ lý thuyết đưa ra lời khuyên

đừng để con đường đi quá xa

nhưng sự thật là chỉ còn đôi chân mệt mỏi đã bị đánh bại

32. Ký ức

Muốn chơi trò đánh đố kí ức

trên những thanh củi lạnh ngắt

trên trời không còn một đốm sao để nhóm lửa những nỗi buồn

33. Đích cuối

Con đường thở hổn hển dưới đôi chân của vận động viên

không phải là đường chạy một trăm mét

những đám mây trôi về đích rã mòn

34. Niềm vui

Xoay tròn và lướt nghiêng như trò ném thia lia

những mảnh vỡ không chịu đâm sầm xuống nước

từng vòng sóng sánh trong mắt trước niềm vui vừa chực tan

35. Bịt mắt

Nếu bạn bịt mắt, sẽ thấy bài thơ ở vầng trăng

bạn sẽ hát, đến khi nhìn thấy vị sương mù trên chiếc mũi

bài thơ sẽ khóc

36. Mọt chữ

Những sinh vật lạ bu quanh một bài thơ

liếm láp vị ngọt trên đầu ngọn chữ

chảy ra từ chiếc lưỡi của mình

37. Niềm kiêu hãnh

Rất nhiều loài khỉ lạ, mặt đỏ bừng như gấc

chúng tự hào vì đã sở hữu cái đầu hói của mình

khi đã hái lượm thật nhiều quả chín từ cây

38. Bài học tiến hoá

Những con đường mùa mưa nói với chúng tôi rằng

hãy biết tiến hóa như loài cá lưỡng cư

những chiếc cầu treo thì nói: hãy biết điều kì diệu của loài thằn lằn bay

39. Tự do

Những con trai than khóc

chẳng phải vì tiếc ngọc

mà chúng đồng cảm với sự tự do của hạt cát

40. Thân sứa

Muốn thân là loài sứa

để tự do tan dưới nắng mặt trời

trong suốt với bình minh của nước

41. Khiếu nại

Chiếc lá vàng khiếu nại

dưới gót chân Achilles

chẳng nghe thấy tiếng mùa thu

42. Sự thất bại

Khi người đàn ông Việt thất bại

thường đổ lỗi cho rượu

nhưng không nếm được mùi của rượu vang

43. Tranh luận

Những trái chín phản đối sự chờ đợi

nhưng những trái non nói rằng

sự chờ đợi có thể lớn hơn khi bạn biết chọn lựa

44. Quy luật

Những trái táo bệnh tật

ép mình chết non

trên nỗi tiếc nuối của vị ngọt

45. Ánh sáng

Sự im lặng đang tỏa sáng trong ngọn nến vừa thắp lên những nỗi buồn

chúng đang mặc cả về sự im lặng của chuyến đi

46. Khiêu vũ dưới mưa

Muốn khiêu vũ chân trần trong vũng nước của mưa

bật ô lên, mưa sẽ khóc

mắt ngọc trôi giữa rêu xanh

47. Điều nuối tiếc

Về phía bên kia, sau lời ghi chú của hoàng hôn

có con thạch sùng chợt thức giấc

nuối tiếc giấc mơ về loài rồng lửa

48. Sự khởi hành

Nỗi buồn né tránh

nó im lặng

để khởi hành như mặt trăng [đôi lúc đỏ lên như mặt trăng máu]

49. Phơi ảnh

Một lần trời đẹp

tôi đem tấm ảnh ra phơi

và tha thứ cho sự hối tiếc

50. Password của con đường

Khi khớp gối rã sợi dây chằng

con đường đã quá xa

bạn sẽ nhớ những lần chần chừ thay đổi password

51. Tivi

Chủ nhật, màn hình quảng cáo, nhảy múa với các ngôi sao, thần tượng

con người bị bó trong những điều tào lao

tôi trượt trên TV và bỏ đi với quyển sách

52

Cây thông ngất ngưởng

cây thông hò reo

gió ghé qua nói rằng:

ngày mai có nhiều người muốn mua bộ tràng kỉ

53. Quyển sách

Nỗi nhớ biến thành sợi chỉ khâu từng trang sách

từng chương, từng chương

có những tờ xếp ngược

54. Đêm

Có những lối ra cho những tĩnh mạch bị tắc nghẽn

đêm

đặt ý nghĩ lên cái móc nhọn của chữ S

55. Bát cơm nghiêng

Chẳng thấy màu vàng trên xác lá mùa thu ấu tuổi

đôi mắt đục mù bên bờ suối

vun tròn những bát cơm nghiêng

56. Pháo hoa

Những khoảnh khắc phá vỡ mặt đất

từng chùm pháo hoa

rớt lặng giữa mắt đêm

57. Buổi sáng hoài nghi

Chúng tôi đi trên con đường của sự hoài nghi vào buổi sáng

có những giọt nước mắt chảy vào miệng của đám đông

và những hình ảnh quá sắc nét minh họa cho lời trích dẫn

58. Nỗi sợ

Hôm nay nỗi sợ hãi đã can đảm đứng dậy

viết lời cuối

cho những nốt nhạc bị mất tích sau cánh rừng thông

59. Trò phù thuỷ

Có những trò phù thủy trong những bức tường trống rỗng

màu vàng ngoài ô cửa sổ

đã dày đặc những bụi hoa mưa

60. Trái tim

Nó đã đau đớn cùng với tôi

trái tim nói với tôi khi đi bộ

trên con đường ngày xưa đầy bụi cỏ gai

 61. Chiếc cối xay

Quay vòng trong cái cối xay

chữ nghĩa rụng

còn lại trong khoang bụng lổn nhổn Tấm và Cám

62. Cá ngựa

Không phải thằn lằn

mà là cá ngựa vằn

đang tái tạo da trên gương mặt và những cái đuôi quẫy nhanh với nước

63. Đọc một bài thơ

Truy cập vào chiếc ô

mưa

nhỏ giọt điều hiển thị

64. Sự kiên định

Chiêm ngưỡng hoàng hôn

nứt trong hạt gai đỏ

cố gắng chống lại những thay đổi trên đường đi

65. Phía ngoài màu xám

Xa hơn, về phía đường chân trời

không có màu xám

cho điều thất bại hay chiến thắng

66. Lý do của tầm gửi

Khi cây tầm gửi tìm được lý do để sống

nó dính chặt

ngay cả khi nó đốt thanh củi đến khô

67. Sự bắt đầu

Không có lý do để bắt đầu mùa thu

từ chiếc lá vàng

bởi cuộc sống đã được viết trên gương mặt

68. Ngọn đèn đá

Ngọn đèn đá đã tắt

những bồ hóng, những rêu phong

những giọt hoàng hôn nhỏ ròng trong mắt

69. Sa lầy

Có gì đó nhầm lẫn ngoài kia

chiếc bóng đang đánh chìm dưới đầm lầy

vì mưa

70. Cú ngã

Đêm, người đàn ông chạy ra khỏi nước mắt

té ngã

số phận quay về hướng tốt hơn

71. Đường phố

Một ngày đường phố vỡ tan trong gương

nằm trong muôn mảnh

như một máy nhân bản

từng lằn nứt trong chiếc lá mùa thu

73. Điều hoài nghi

Khi sự hoài nghi lãng quên

cũng là lúc mùa thu bị đánh chìm

trước sự ngập ngừng nơi khung cửa

74. Thạch nhũ

Nếu di chuyển Phong Nha

thạch nhũ ngừng khóc

bởi không thể kết thúc thời gian của mình

75. Điều phiền muộn

Đặt một ít phiền muộn lên nụ cười, nó chạy

bỏ giỏ trong những đường mòn

ở mí mắt

 76. Sơn xanh chiếc lá

Người ta sơn chiếc lá

màu xanh

để từ chối mùa thu đi ngang qua cửa sổ

77. Đừng nghe đá khóc

Chạy, chạy đi

đừng nghe lệ rơi của đá

đào trong mặt đất nụ cười thỏa nguyện trên mi

78. Thêm một chút

Thêm chút nụ cười, thêm một chút hoa trên ngôi mộ

thêm một chút của tôi

chút điều tham lam trên đường đến

79. Đèn vàng

Chờ đợi thôi

lần lượt đi qua những ngọn đèn vàng

mưa chẳng kịp thong dong

80. Kinh cầu an

Bắt đầu lời giảng từ trăm năm

bức tranh trầm tư

chẳng chịu nhàu nỗi nhớ

81. Ngôn ngữ

Ngôn ngữ di chuyển vào lưỡi khi bạn nói

dừng lại suy nghĩ bên trong cuộc đua

rồi đóng băng trong vòm miệng

82. Những trái bí ngô

tiếng chân trẻ chạy, tiếng khóc bị trói

chiếc mặt nạ im bặt

vàng trong ngọn lửa bí ngô

83. Quyền lực

Halloween, màu gió đen

khỏa gương mặt cũ

lấp hằn quyền lực dưới những chiếc mặt nạ

84. Con bù nhìn

giữa cánh đồng nửa đêm, con bù nhìn bật lên tiếng nói

đó là những quả bí ngô, không phải là đầu lâu

và reo lên cười

85. Thần Kali

thế kỷ 21, thần KaLi vẫn không mặt quần áo

ăn bí ngô

có lẽ thần thiếu vitamin A và thử nếm vị bột mì thật lạ

86. Những chú lính chì

Một bản sao mới của sự sống

khi người ta muốn nhân bản

những chú lính chì biết đánh trận khi còn ở nhau thai

87. Sai lệch

Sự thật không đi thẳng

nó nghiêng một góc rất nhỏ

đủ để tất cả những đường song song

không bao giờ gặp nhau

88. Thử nghiệm

Người ta đem niềm tin

thả vào ống nghiệm

và ngạc nhiên khi thấy

nó sôi lên

89. Mặt phẳng

Lịch sử thích được viết trên mặt phẳng để che giấu

những vết lún

của máu đã khô

90. Chiếc dạ dày của những con lạc đà

Chiếc dạ dày của những con lạc đà

tiêu hóa cơn khát của cát

và những bước chân biến mất trong mắt gió

91. Ngôn ngữ trên khán đài

Những từ ngữ được lặp đi lặp lại

và nhổ ra

trên khán đài những dòng chữ chạy và biểu diễn

bên dưới những lời ngợi ca cửa miệng

 92. Sự lười biếng

Ở một nơi nào đó mưa

con ốc sên lười biếng

 bò ra khỏi cành cúc họa mi

93. Mùa đông và chiếc tất

Mùa đông chui vào chiếc tất

phát hiện

đêm ấm áp chỉ một bàn chân

94. Sự tưởng tượng

Tôi nhìn làn sóng cánh

nó bơi ếch trong không khí

khi chiếc cầu thang bị đánh cắp

95. Phóng thích

Có gì đó mắc kẹt khi nỗi ăn năn được phóng thích

chúng mọc dằm trong mắt

của lũ quạ đen

96. Nỗi buồn

Một loại nỗi buồn

như thể chào mừng khai sanh của tôi

như thể bóng tối đi theo từng bước chân mòn

97. Tập tin bất hạnh

Nơi tập tin đính kèm vào bất hạnh

đó là đôi khi bạn bỏ lỡ cái đánh lửa nhỏ

để nhìn piston quay

98. Tập quán

Chúng ta quen với việc

cúi xuống nhặt như xin lỗi đồ vật, sau khi làm rơi

nhưng hiếm khi cúi đầu trước con người

99. Lỗ thủng

Đạo đức có một lỗ thủng nhỏ

đủ cho quyền lực chui qua

và đủ hẹp để lương tâm không theo kịp

100. Đèn đỏ

Đèn đỏ đứng canh

những ý nghĩ vượt rào

con người thì luôn tin mình có lý do chính đáng

Read Full Post »

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

1. Giọt sương và cỏ non

.

Giọt sương nín thở

Bầu trời trĩu nặng

Trên đầu cỏ non

.

2. Bông tuyết

.

Những bông tuyết mỏng manh

Bám vào chiếc khăn len màu đỏ

đẹp thiết tha

.

3. Cây không khí

.

Bên tách trà nóng

Cây không khí im lặng

dạy tôi cách tồn tại mà không chiếm chỗ

.

4. Con ngựa đá ở lăng Gia Long

.

Con ngựa không đi đâu

Lịch sử vẫn trên lưng nó mỗi ngày

Móng mòn dần vì thời gian quá nặng

.

5. Bụi chuối

.

Bụi chuối sau nhà

Chuối trổ buồng non

Mưa xuân không biết tuổi

.

6. Thời gian

.

Thời gian không có chân

Nó mượn ngựa để chạy

Đuổi theo chiếc lá vàng

.

7. Trước cổng Ngọ Môn

.

Những viên gạch cũ

Quen tiếng giày của khách du lịch

Nhớ bước chân vua

.

8. Chiếc đồng hồ

.

Kim dây chạy rất nhanh

Thời gian không có cột đèn ở giao lộ

Để do dự

.

9. Tự do

.

Lơ lửng như cây không khí

Mỗi buổi sáng

Cứ thế nở hoa

.

10. Sau cùng

.

Sự sống không hề có bản thảo chính thức

Điều sau cùng

Nằm ở cuối con đường

Read Full Post »

Huệ mưa

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Người Huế hay gọi là Huệ mưa, cây ngải, một loài lan đất, cây dã rượi; ngoài miền Bắc gọi là hoa tóc tiên.

Hoa đẹp như bông tuyết, tuyết thật đẹp nhưng quá lạnh. Ở xứ nóng, bạn muốn có một chút tuyết lạnh để cảm nhận mình đang rất ấm áp thì bạn phải mất tiền mua vé vào nơi người ta trang trí con đường và hàng cây bằng tuyết nhân tạo. Và bạn không ngờ rằng, con đường tuyết đó chỉ là bọt xà phòng làm sự hấp tấp vì quá vui mừng của bạn trượt ngã. Và bạn sẽ đau.

huemua.jpg

Thông thường cô thở bằng miệng mỗi lúc cảm thấy ngột ngạt. Cô thường đứng nhìn và đếm từng bậc thang xuôi, từng đường mòn ký ức, nhìn từng bước đơn điệu với tầng áp suất thấp dần. Cảm nhận từng cơn áp thấp đang trì hoãn nỗi buồn. Cô đang cố mỉm cười rằng mình đã chạy không ngừng nghỉ suốt bao nhiêu năm. Lại có điều gì đang nói với nhau trong đêm. Có thể chúng nói với cô về một điều đã quên mất từ dấu delete của cái bản thảo rất dài mà cô đã mê mải viết ra, cắt gọt chúng đến khi trời gần sáng. Trân trọng, thẳm sâu, tựa như nhìn một bức ảnh chụp những ngôi nhà khuất nửa sau con đường ở những miền xa xa lắm.

Hôm nay cô đọc “Thiên thần và ác quỷ”, cô hình dung ra những gương mặt thiên thần đang lướt đi trên đôi cánh của giấc mơ. Cô lo sợ mình sẽ hắc xì vì những hạt bụi đang bám vào cánh mũi, giấc mơ sẽ nảy thành những đom đóm trong mắt và bị đốt cháy. Những gương mặt thiên thần sẽ tan chảy trên sự nuối tiếc, và cô sẽ phải nhìn thấy thế giới này chỉ còn lại những gương mặt của ác quỷ, những ngón tay của cô sẽ cùn đi trong sự chới với, cô đang cố níu vào giấc mơ để đào thoát khỏi nỗi lo sợ hãi hùng.

*

Cô đang ngồi trên tầng 50, nó thật gần với mây, cô nghĩ như vậy, thân mây đã bổng bểnh trôi qua một cuộc hôn nhân như mơ của cô và người họa sĩ thường vẩy màu cả trong giấc ngủ. Cô nghe mây ghé lại thầm thì vào tai. Cô thấy tựa như chúng đang sờ vào đôi tay nàng, mỏng mảnh, cả mùi hơi thở. Rất quen thuộc. Nhưng hiện tại những bức họa đâu còn mây nữa chứ, chúng có màu rực rỡ, chúng chảy dài từng sợi và óng ánh trong những đôi tay đang vây lấy ai kia. Cô phải trôi đi thôi, mình đã như là một đám mây xám, cô nghĩ vậy.

– Này bạn, bạn có muốn nhìn ảnh mình chụp từ tầng 50 tòa nhà Bitexco không? – cô gọi điện cho một người bạn gái.

Những bức ảnh Sài Gòn về đêm lung linh. Cô gửi chúng đi, và xóa trong máy. Cô chỉ muốn lưu lại chúng bằng ánh mắt của mình bây giờ. Ở trên cao kia, trên bầu trời ấy, có lẽ có ba mẹ, và cả ai đó đang nhìn cô. Cô mỉm cười. Một ngày thu đẩy những đám mây màu bạc phớt qua mái tóc. Cô muốn trở về nhà. Về Huế.

*

Ở xứ này mùa mưa ướt dầm dề, lạnh cóng. Sáng sớm tinh mơ cô có thể nhìn thấy người người ngược xuôi trong làn sương mù. Con đường còn ướt đẫm và đâu đó có xác một con chuột cống bị xe cán chết máu vẫn còn tươi. Cái lạnh len lỏi vào những góc quán hàng ăn ở vỉa hè. Những nồi bún bò bốc khói thơm lừng. Những tiếng xì xoạp húp vội vàng của những người đàn ông sợ trễ giờ làm.

Một chiếc xe taxi lao tới và đỗ xịch, nó dừng sát một chiếc xe máy của một bà mẹ trẻ và đứa con, từ vũng nước đọng lại từ cơn mưa tối qua văng lên tung tóe. Ướt nhèm lên cả mặt. Đứa bé khóc ré. Lời qua lại. Người chỉ chỏ. Cô thấy buổi sáng đã quá nhiều hình ảnh và âm thanh.

Phố vẫn mưa lạnh lất phất. Lạnh lắm. Cái lạnh thấm tê xương. Con đường mới đã bị nứt qua một mùa phố dầm dề. Vẫn lê thê những câu chuyện rong ruổi đi và về. Chuyện của người đi kẻ ở chứ chưa hẳn là chuyện của một người đi làm công sở ngày hai buổi. Kẻ nóng bức từ buổi sáng nhặt nhạnh, người đi lạnh cóng sương mù. Xứ này là như thế. Bởi vậy nên khi người ta buột miệng: phố chợ man di, kiểu như tiếng chó ẳng ẳng và tấm thân bị kéo riết trên lề đường cùng với tiếng xe máy rú như điên dại, mặc tiếng người ta la hét phía sau. Hoặc như người ta thấy anh dẹp trật tự lôi xềnh xệch cái quang gánh của một mệ già ốm yếu bán mấy mớ rau ớt ven đường làm mệ ngã, người ta làm ngơ và im lặng. Cái im lặng có vẻ sợ hãi, có vẻ mong cho điều xui xẻo đừng dây dưa với mình… Có người không yên phận lại đứng ra bênh vực và chửi lũ du côn thì lại có người phản ứng: “Đang yên đang lành, cầu mong Trời Phật lượng xá cho con cháu lỡ lời”. Đúng là nói như anh bạn tôi: “Đúng là phố chợ man di”, còn cô ấy thì bảo: “Cái thời này thì não cũng bị phun thuốc tăng trọng nên phù nề”. Nhưng ở mảnh đất này vẫn còn có sự ngủ yên của những mảng ký ức của cô với những người thân yêu. Cô nhận ra rằng, cuộc sống cần có một chút lạnh và đau thì mới là đầy đủ. Cô đang thèm một chút cốt cách của tuyết để chực tan ra.

Ngoài kia phố xá vẫn nóng bức, vẫn ồn ào. Cô nghe đâu đây mùi của tuyết, cái tuyết nhiệt đới có mùi sao mà quen thuộc đến thế.

*

Mấy ngày nay thời tiết càng nóng dần. Tuyết đang tan, cô nghĩ vậy.

Cô đang điểm tô cho ngày mới, hôm qua đã quá phiền muộn. Cô phải chờ đợi nó đã từ lâu. Bây giờ đã gần hết tháng Bảy, đã bắt đầu mùa mưa cuối hạ.

Cô đang chọn màu sơn cho những chiếc móng tay, hôm nay cô có hẹn hò với mấy người bạn. Đã từ lâu, cô ít ra khỏi nhà nếu không vì công việc. Cô ở lì trong nhà, rồi gặm nhấm với nỗi nhớ về ba mẹ, về thời gian đã quá vãng. Cô sửa lại gọng mắt, hình như cảm thấy đôi mắt cô to hơn khi tháo cặp kính ra. Kệ. Cô vẫn là con bé ngày xưa nũng nịu và cố chấp. Hôm nay cô chọn màu sơn màu hồng phấn, cô nhớ về màu móng tay ngày xưa mẹ hay sơn. Cô cố hình dung thật cụ thể, thật gần, đường sơn quét bóng trên đôi tay kiêu sa đã sần sùi vì mấy chị em cô. Màu hồng tươi, chúng mơn mởn sắc. Thuở bé, cô hay được về thăm ngoại với ba mẹ. Nhà ngoại trồng hoa này nhiều lắm, chúng mọc trong những kẽ đất – chỗ khít những viên gạch lát sân, chúng mọc quanh gốc cây mai già. Mẹ kể: “Ngày xưa bà ngoại con gọi những chậu hoa này là chậu ngải, những chậu ngải hoa nở đầu mùa mưa, chúng thật đẹp nhưng cũng đầy bất trắc”. Cô chẳng biết ngải là gì, chỉ thấy chúng thật đẹp, cô hay hái và dán lên đầu những móng tay. Nhìn chúng thật muốt dài, và đầy cám dỗ.

Ngày ấy, cô được hơn mười tuổi, cái tuổi đã bắt đầu cho sự lớn khôn.

*

Một ngày mưa, café một mình. Quán Chiêu Ê thật yên tĩnh. Những giọt tranh bện vào đôi mắt. Chúng huyền hơn. Một ngày đã ổn hơn nhiều so với hôm qua.

Một âm thanh nào đó cho linh hồn. Tuyệt. Cô đang tận hưởng nó đang rót vào đôi tai. Đó là bản hòa âm tuyệt vời mà cô đang lắng nghe. Từng ngày, từng giờ. Chúng vọng lại ở đâu đó là một tiếng cười nhỏ, lời tạm biệt, lời xin lỗi. Vẫn vui nhé bạn, cô thầm thì, cô đã buông bỏ những dấu chân trên cái bóng cũ của mình đã lâu. Những cánh hoa rung rinh đọng lại những cảm xúc mà cô vừa chợt sờ thấy. Mưa. Vẫn là mưa cuối hạ. Hôm nay cô thấy nó có vị ngọt ngào.

– Ai bảo “nước mưa cưa trời” ? – cô lại thầm thì.

Từng bước chân sải dài. Bóng chiếc áo đỏ loang loáng dưới lòng đường đầy mưa. Cô nhìn. Tựa như một sinh linh của đất đang đi về phía ngôi nhà thân yêu của mình. Huệ mưa đã nở rực.

Chúng bắt đầu mưa. Một khoảnh sân bắt đầu nhú lên những nụ hoa búp hồng mỏng mảnh. Huệ mưa đang đưa những búp tay hồng. Cô lặng yên, nghe từng hạt mưa nở trên cánh nhỏ.

Read Full Post »

Con bửa củi

Truyện ngắn Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Nó lần lượt bỏ từng ngày qua vào nằm trong một cái lu, lâu ngày nó lên men ẩm mốc sau vườn nhà. Mẹ hỏi: “Có mùi gì lạ thế con?”. Nó không biết: “Con cũng nghe có mùi lạ”. Ký ức thầm thì vào tai nó: “Bạn lấy nó ra dùng trong bữa trưa nay nhé, men đã đượm mùi”.

bo cui 2.jpg


Con bửa củi – Ảnh: internet

Sáng nay, con bửa củi màu đen bóng loáng vẫn còn nằm gọn trong cái hộp diêm, nó bảo: “Mày hết tóc tóc rồi à, đừng có mà giả chết nhé, tao biết tỏng mày giỏi giả vờ”. Nhưng con bửa củi cứ nằm đơ cứng, cong oằn, nó cầm con bửa củi lên, khớp cổ đã không còn mềm nữa. Con bửa củi đã chết. Mẹ nó bảo: “Bắt được bửa củi là may mắn lắm con ạ, con sẽ được lộc”, ngày đó nó có một điểm mười đỏ rói của cô cho môn hình học, nó đang học lớp 4.

*

Cô chìa đôi tay trắng ngần mềm oẳn ra để mở hé cánh cửa, ngoài kia có một cây ô môi ngày xưa ba cô mang từ miền Tây về, ba bảo ở trong đó nhiều lắm, ngoài này chưa ai có trồng cây này, bây giờ chưa đến mùa chín trái, nó đang lủng lẳng xanh. Mùi dìu dịu của cỏ cây ngai ngái, cô thấy buồn ngủ. Đã mấy hôm rồi cô chưa rời khỏi căn phòng, mắt cô cứ trao tráo lên trần, cô chờ tin vui từ phía bác sĩ. Bệnh trầm cảm của cô có vẻ khá hơn, sau mười mấy năm cô quay lại về đây, trong ngôi nhà thời bé của cô. Ngoài kia, mảng trời đang lấp ló phơi những sợi nắng mỏng mảnh trên khoảng sân nhỏ.

“Nhanh lên… vào đây đi!” – cô nghe tiếng – tiếng của Suyra bạn cô gọi. Đôi chân nó chấp chới, hôm nay nó lại mặc bộ áo quần hoa vàng li ti ấy, bộ áo quần bằng vải phin thô dày mà mẹ nó may từ năm ngoái. Mơ hồ quá, cô thấy mùi hỗn độn ngập ngụa cả căn phòng, cô nhức mắt, ngồi bật dậy, cô tìm một thứ gì đó, một thứ mùi mà cô chẳng nhớ ra. Cô nhớ sực lại cái luận văn đang viết dở, cô lo lắng, ở đây không có internet, cô không mang theo laptop, cô phải viết tay và chỉnh sửa, còn hai tuần nữa cô phải gửi đề cương cho người hướng dẫn.

Cô loay hoay với cây viết, nó bị tắc mực, bực bội vô cùng, cô nhìn ra, quả bồ quân vẫn còn xanh. “Bóc… bóc…” ồ, một con bửa củi, cô nhớ ra, đã lâu cô quên nó, cô cố quên nó khi thấy nó và rất nhiều bửa củi nằm trong cái thẩu rượu của chồng cô, nghe đâu anh ấy phải đặt hàng rất xa và mấy tháng sau mới nhận được nó. Ngày ấy, cô rùng mình khi vừa mở vào nhà, có cái mùi gì thật lạ, mà cô lại thấy quen, mỗi bữa ăn, anh ấy uống một ly, cô có cảm giác rùng mình ớn lạnh chảy dài theo cuống họng. Cô thấy mình không mở miệng ra được. Đêm ấy, cô mơ về cái đốt cổ của con bửa củi bị đơ.

Ngày đi qua rạch ròi với cô trong những tờ lịch được xé đi. Có vẻ hơi lạnh lùng và vô cảm, cuộc sống thật bận rộn, hình như nhiều lúc cô không thở nổi. Hai vợ chồng kẻ xuôi người ngược tất bật đã chừng tám năm nay, họ đồng ý với nhau và khất lần đến lãng quên chuyện có con cái. Riêng cô thì đã hãi sợ cảnh nheo nhóc với lũ trẻ con như những đứa bạn cô. Cô cứ tung tăng, thung dung, ai cũng bảo cô trẻ người quá. Nhất là mẹ cô.

Tiếng càu nhàu vọng lên từ phía nhà bếp: “Nó lại không ăn uống gì con à, hôm qua tới giờ…”, mẹ cô nói với tiếng thở dài. Cô nghe loáng thoáng bước chân xa dần, cô hé cửa nhiều hơn, nhìn ra phía ngõ, cây ô môi đã đâm những nụ li ti hồng. Năm nay thân nó đã sần sùi, mấy lần bão định trốc nhưng nó đã trụ lại rất giỏi. Ba bảo, trái nó màu đen nên gọi là ô, cơm của nó rất dẻo, như thịt nên gọi là môi (như những miếng môi cơm). Những cái cành nó chằng chịt vào nhau, cô đang đợi mùa hoa và chờ đến đêm, bọn bửa củi trong hốc cây đó sẽ bay vào căn phòng của cô. “Hốc cây ở đó có rắn đấy, con đừng leo lên nhé” – tiếng ba cô dặn, cô nghĩ, chắc trong ấy có rất nhiều rắn, loại rắn độc thích côn trùng, chúng đang nằm chờ săn những con bửa củi.

“Ra đây con” – mẹ cô lay dậy lúc trời đã quá chiều, cô vừa chợp mắt. Cô uể oải đi theo mẹ, ra phía sau vườn, chỗ đất trống, cô thấy một cái thau nhôm cũ, đang nghi ngút khói, mẹ bảo: “Con bước qua về trên cái thau đi, khói này sẽ xua tà sắc nơi con”. Cô nghe mùi thơm của loại cỏ tràm, mùi vàng giấy, mùi gì hăng hắc nữa, nó quyện vào mũi cô. Cô hắt xì liên tục, cô thấy mắt bị nhòe đi, “ tóc… tóc…” cô nghe tiếng âm thanh rất gần bên tai, tiếng con bửa củi, cô đưa tay bắt, nó búng thật nhanh, “póc” –  nó biến mất, cô hớt hải nhìn xung quanh, chẳng thấy nó đâu. Mẹ cô nói: “Khoan đã con, con chỉ mới bước qua 6 lần, còn 3 lần nữa, tiếp tục đi con…”.

Cô không nghe, cô cứ mãi tìm con bửa củi, nó sẽ mang lại cho cô lộc, cô sẽ có con, không như vị bác sĩ kia bảo cô vô sinh vì cô đã uống thuốc tránh thai quá lâu năm, cô bị buồng trứng đa nang, rất khó có con, đó là kết quả khám bác sĩ sau khi cô quyết định có con. Mẹ cô thì bảo, cô bị vướng cõi âm, phải xua, tẩy trần cái màu xám đen ẩn hiện trước trán cô thì cô mới sinh con được. Cô ngoan ngoãn nghe mẹ nói. Đã hơn hai tháng cô ở đây.

*

Năm nay, gió bấc về hơi lành lạnh, cây ô môi đã rụng hết lá, cô bắt đầu thấy từng nụ màu hồng hồng đang nhú dần ra, từ phía trên cao. Cô nhớ vỏ ô môi cứng lắm, cong như một vành trăng lưỡi liềm màu đen, như cái cánh cứng của con bửa củi – cô thầm thì – màu nâu đen chứ, đường gân nó chạy dài từ đầu cho đến cuống trái, cha cô ngày ấy thường hay dùng chiếc móc sắt để hái. Múi ô môi đen nhánh, tròn tròn như đồng xu, mẹ con cô thường hay ngồi ngoài cái bàn đá kia mà bóc, cơm trái nó trắng nõn, mẹ nấu món chè thật đặc biệt.

Năm nay mẹ nói: mấy năm nay không đậu được quả ô môi nào, mẹ không nấu món chè ấy cúng cho ba con. Nó đã quá già, cũng phải, cơ man nào là sâu bọ, côn trùng bay vào ở đấy, cả lũ rắn nữa. Đêm, kéo dài hai bóng đen của hai mẹ con, gần giờ ngọ, mẹ cô lay cô dậy, dắt cô ra trước sân nhà, nơi gần cái cây ô môi, mẹ bảo: “Con đội chín cây nhang này khấn đi nhé, hãy khấn điều con ước nguyện, còn mẹ sẽ đốt mấy hình nộm này”. Cô thấy có nhiều hình nộm lắm, có con nhìn như cô vậy, còn mấy con kia như đám trẻ con, nó nhìn cô hay sao ấy, cô thấy buồn nôn, mẹ bảo: “Hay là con bị gió? Thôi con khấn nhanh mà vào nhà đi, để mẹ đốt nó đi”.

Cô nhìn chúng đang bị cháy dần, cho đến khi những hình nộm cong queo nhưng chiếc xương bằng tre bên trong, nó gãy cổ và rơi sụp xuống. Một đống hỗn độn màu đen nghi ngút khói. Cô lảo đảo đi vào nhà, nó làm cô chóng mặt.

Buổi sáng thật muộn, mẹ cô đã từ ngoài cổng bước vào, nhiều thứ ở quê lắm, cô mang máng nhớ loại cá mình thích, cô lại có cảm giác buồn nôn, mẹ bảo, để mẹ nấu canh lá vông với cá diếc cho cô húp ít nước, tại cô ít vận động, lười ăn nên cô bị chứng trào ngược dạ dày. “Sáng nay chồng con có gọi về không mẹ?” – cô hỏi, “Có con ạ, nó bảo cũng đang về tận miền biển, nơi có nhiều đầm phá nuôi trồng rau câu để làm hợp đồng thu mua xuất sang Hàn Quốc”.

Cô nói với mẹ, giọng thở dài: “Không biết con có khá lên được không”. “Sẽ khá hơn con à, rồi con sẽ khỏe, ở với mẹ ít hôm, mẹ chăm, ở thành phố hoài bụi bặm, xe cộ, công việc cứ tù mù, rán ăn chút đi con nhé, xong rồi con đi bộ mà chơi, à, con bé bạn con, Suyra, cả nhà nó có về thăm nhà đấy, nó vừa về hôm qua”. Cô không nhìn mẹ, không biểu hiện gì hơn, cô ngước nhìn cây ô môi, hoa hôm nay đã lớt phớt hồng, “có vẻ năm nay cây nhiều hoa hơn và chắc đậu nhiều trái mẹ nhỉ?” – nàng nói, mắt cứ chăm chú nhìn vào khoảng không.

Chiều nay gió lặng, cô bước lững thững ra vườn sau, những chiếc lu ngày xưa cô hay chơi trò trốn tìm với ba. Nó vẫn còn yên vị đấy, những cái lu bỏ không, cô thò một chân, định ngồi vào, cô muốn trốn, trốn con bửa củi tội nghiệp kia. Nó cứ gõ “tóc… tóc…” bên tai cô, nhưng bây giờ cô không chui lọt vào được, cô cảm thấy bất lực, năm tháng đã không thuộc về sở hữu của cô. Cô rùng mình, tê sống lưng, cổ cô cứng đơ như con bửa củi. Cô cất tiếng gọi: “Mẹ ơi, cứu con!”.

Read Full Post »

Haiku mùa hè

Nguyễn Hoàng Anh Thư 

.

Trời nghiêng bên trái

bầy cò bay lặng lẽ

trên cánh đồng cỏ mọc xanh

.

Không gian vừa sạch

một tiếng chó sủa

mà rơi rơi tường vách

.

Trên mái đình làng

con chim làm tổ mới

bằng rơm mùa hè

.

Giếng nước nhà ngoại

ai vừa cúi rửa mặt

sương tràn như xưa

.

Gió mùa hè chạm vào

một cánh chuồn chuồn đậu

trên đỉnh chiêm bao

.

Mỗi sáng chuông ngân

con dế trong bếp nhỏ

ngừng hát một lần

.

Mùa hè mở ngỏ

tôi thấy mây cúi đầu

lạy hoa sứ nở

.

Chuông chùa xa xôi

vang qua dãy núi

chạm vào vành nôi

.

Dưới gốc măng cụt

con sóc chôn một hạt mùa hè

ở nhà

.

n.h.a.t

Read Full Post »

Linh San

Nguyễn Hoàng Anh Thư 

.

Ngày mặt trời chết

Sự sống cuộn tròn trong chiếc áo

Một lần nữa, em lại ngủ trong bảy kiếp

Vẫn trong chiếc áo có màu Linh San

.

Có thể là những ngày bắt đầu tháng ba

Khi em đặt nỗi đau lên từng ngọn tóc mềm

Chảy xuống bờ vai

Như dòng sông Styx, chảy trong trong trí tưởng u ám của thần Hades

Em đặt nụ cười xinh đẹp lên gai nhọn

Để mơ về đại dương

Mơ về chàng Achilles đang chạy, mái tóc bồng bềnh như sóng

Tình yêu em không thể bị thương

Bình yên vỗ về

Dưới gót chân em

Êm dịu

.

Ngày mặt trời chết

Em đùa, chỉ là câu chuyện của những đứa trẻ muốn được vắt mình qua đỉnh núi hái tháng năm rong chơi

Hái thật nhẹ tênh tiếng cười

Hái con đường chầm chậm

Ngày ấy, kẻ chăn trăng ngậm tràn cỏ mật

Cầm máu cho mình

Lùa trăng vào thung lũng đêm

Ngày ấy, em khoác màu khăn sô

Cầu kinh bóng tối

Ép xác niềm tin

Chôn trên đỉnh núi tịch tà

Chiếc áo em

Cuộn tròn

Màu của Linh San

Em ngủ trong bảy kiếp

Bắt đầu từ mái tóc mềm

Chảy xuống

Như dòng sông

Như sóng vỗ

Như nụ cười đặt trên gai nhọn

Một bông hoa trắng muốt

Bình yên

Vỗ về

n.h.a.t

Read Full Post »

Older Posts »