Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

 

  Trương Văn Dân

             

 

Mọi năm chúng tôi thường về Ý vào mùa Hè, nhưng năm nay chúng tôi phải về vào mùa đông để để tham dự buổi ra mắt sách “Un Istante di libertà” do nhà xuất bản Calibano tổ chức. Đó là tập truyện “Một Phút Tự Do” vừa được in lại bằng nguyên tác tiếng Ý .

Sống nhiều tháng ở Sài Gòn với cái nóng thường trực 26-32 độ nên về giữa mùa lạnh của Âu Châu thì cũng là một thay đổi thú vị.

Gọi là mùa lạnh vì nhiệt độ trung bình thường từ 0 đến 6 độ nhưng tháng 12 năm nay, (2019) khắp châu Âu nhiệt độ khá cao, như không có mùa đông.

Tuy tuyết cũng có rơi nhưng chỉ vừa đủ phủ trắng thành phố và không kéo dài hơn một buổi sáng vì sau đó mặt trời xuất hiện và nhiệt độ bắt đầu tăng. Khí hậu thay đổi bất thường và nhiều người nói đây là mùa Đông ấm nhất từ ba mươi năm!

 

Sau khi ra đời (2014) chừng một năm  thì tập truyện “Một Phút Tự Do”  được Hội nhà văn tp HCM trao giải thương. Xin trích lời phát biểu của nhà văn Phạm Sĩ Sáu của HNV tp HCM nhân dịp trao giải thưởng (2015):

… Có thể nói Một phút tự do là một tác phẩm đặc sắc mang hương vị Ý nhưng giàu bản sắc Việt Nam bởi Elena Pucillo là một người phụ nữ Tây phương mang một tâm hồn Đông phương thuần khiết. Như nhà phê bình Huỳnh Như Phương đã từng nhận xét, “ngòi bút nhân hậu của Elena Pucillo Truong như chỉ viết về tình liên đới, lòng trắc ẩn, sự bao dung và tha thứ của con người. Trên tất cả, đó cũng chính là những khoảnh khắc yêu thương, như tác giả viết qua ý nghĩ của một nhân vật: ‘Tình yêu đã bùng nổ trong một lát nhưng đã theo tôi đến suốt đời người’. Elena không chỉ nắm bắt mà còn biết cách miêu tả những khoảnh khắc, làm cho nó kéo dài ra, thu hút sự chú ý của người đọc”. Hay nói như nhà văn Nhật Chiêu: “từ những truyện ngắn và tản văn của Elena, ta nhận được món quà không mong đợi mà đầy niềm vui, một thứ hơi ấm tình người vốn rất cần trong đời sống hôm nay mà vô cảm hoá đang là một nguy cơ”. Một phút tự do được trao tặng thưởng văn học cho tác phẩm của tác giả người nước ngoài đang sinh sống và làm việc tại TP.HCM là một ghi nhận mới của Hội đối với đời sống văn học đang diễn ra vô cùng phong phú trên thành phố đầy năng động nầy….”

 

     Tác phẩm của Elena Pucillo Truong bản in bằng tiếng Ý năm 2019

 

        14.12.2019 :   Buổi ra mắt sách được nhà văn Heiko đại diện nhà  xuất bản Calibano tổ chức và giới thiệu tại via Bezzecca 4, khu XXII Marzo/ Quảng trường V Giornate, trung tâm thành phố Milano.

Nhà văn Heiko, Elena và bạn Giovanna

Elena và vc Diễm & Franco           Ommanh!                  Giovanna và các bạn

Chiều thứ bảy đó tự dưng trời mưa tuyết nên có ít người đến dự. Ngoài các bạn ở Milano như Adriana, Bruno Cuzzolin còn có Sandra, Giovanna và các bạn đến từ Rho và đặc biệt có vợ chồng Lê Kiều Diễm- Franco từ thành phố Torino, cách hơn 150 cây số, vẫn lái xe về tham dự. Thật cảm động với tình yêu văn chương và tình cảm mà hai bạn dành cho tác giả.

Đây là lời giới thiệu của nxb Calibano về tập truyện:

“Mười ba truyện ngắn và 7 tản văn để nói về hiện thực hằng ngày của xã hội Việt Nam đương đại, về những mâu thuẫn xảy ra trong một đất nước phát triển nhanh chóng và có lẽ đang đánh mất truyền thống và các giá trị cổ xưa. Những xung đột bên trong gia đình tạo nên những tình huống bi thảm, do thù hận, ngu dốt hay do vấn đề kinh tế. Các nhân vật đi tìm một lối giải quyết cho sự đau khổ của mình bằng cách chọn  những cách cực đoan  nhân danh tự do. Đây là một quyển sach giúp chúng ta suy gẫm về một đất nước có lẽ không xa lạ lắm với phương Tây.

             Những truyện ngắn và bút ký của Elena đều kể về những trải nghiệm qua những chuyến đi trên đất nước Việt nam đang chuyển mình.”

  • Gặp nhau ở London.

 

Hôm gặp nhau trong đám cưới của  hai cháu Trí và Edna Chew tại Sài Gòn, Thạnh và Mỹ có nói là từ Milano đến London chưa đến 2 giờ bay mà lâu lắm rồi anh chị chưa qua thăm tụi em. Thế là trong tuần lễ  từ 6-13 tháng giêng 2020 chúng tôi bay qua London.

Hai mươi bốn năm trước đến London dự lễ cưới của Thạnh và Mỹ và giờ trở lại thì cháu Vy đã học xong Master Kinh Tế.  Rất vui vì cháu Vy nói tiếng Việt  rất giỏi và phong cách, tâm hồn thuần việt.

Ngày đầu gặp nhau anh em ngồi pha trà, hàn huyên tâm sự. Tuy gặp ở VN nhiều lần nhưng lần này anh em mới có thời gian tâm sự, đi sâu vào đời sống của nhau.

Sáng hôm sau trời nắng đẹp. Nhiệt độ London đâu chừng 6-8 độ, Thạnh nói hôm nay em đưa anh chị đi Cambridge.

Cambridge là một thành phố nhỏ, diện tích chỉ khoảng 40 km², dân số vừa hơn 100.000 người, nhưng có các trường Đại Học nổi tiếng khắp châu Âu và thế giới: Từ thế kỷ 12, nhiều dòng tu đã thiết lập tu viện và các trường đại học ở đây và từng đào tạo các sinh viên lừng danh như Nhà tự nhiên học Charles Darwin,  Nhà bác học Isaac Newton (1643 – 1727), nhà vật lý Stephen Hawking (1942 – 2018)…

Từ năm 1962 Stephen Hawking vào học bậc trên đại học tại Trinity Hall, Cambridge. Ông là người đầu tiên khởi đầu nền vũ trụ học dựa trên sự thống nhất giữa thuyết tương đối tổng quát và cơ học lượng tử. Rủi thay, từ năm 21 tuổi ông mắc chứng bệnh xơ cứng teo cơ (ALS), liệt toàn thân nên phải ngồi xe lăn trong phần lớn cuộc đời. Cuốn “Lược sử Thời gian” của ông được dịch sang nhiều thứ tiếng và đứng trong danh sách bán chạy nhất của Sunday Times trong thời gian kỷ lục. Cả tờ Newsweek và một chương trình truyền hình đặc biệt đều mô tả ông là “Master of the Universe” (Bậc thầy Vũ trụ).

Trong tiểu thuyết Trò Chuyện với Thiên Thần (sắp xb) tôi có trích dẫn những nhận định của Stephen Hawking về môi trường: “Biến đổi khí hậu là  một trong những hiểm nguy của nhân loại và cần phải khống chế ngay từ lúc này” vì ông rất bi quan về hành tinh xanh của chúng ta: “Sự sống của trái đất chỉ còn đếm từng ngày và hoàn toàn là do lỗi của loài người.

 

Các ngày sau chúng tôi đi quanh quẩn trong thành phố. Ghé thăm các điạ điểm nổi tiếng của London như Cung điện Buckingham, London Eye, Rạp xiếc Piccadilly, Nhà thờ St Paul, Tháp Luân Đôn (ban đầu là nơi ở của hoàng gia và sau đó là một nhà tù.). Quảng trường Trafalgar…(Trafalgar  là là tên của trận thủy chiến (21 tháng 10 năm 1805) giữa Hải quân Hoàng gia Anh và Liên quân Pháp – Tây Ban Nha, và là chiến thắng quan trọng nhất của nước Anh trong cuộc chiến chống Napoléon).

Vì đô thị phát triển nhanh, các vụ kẹt đường tăng dần nên London đã hình thành một hệ thống tàu điện ngầm- London Underground- đầu tiên (vào năm 1863), lâu đời nhất trên thế giới Nhìn chung các phương tiện giao thông công cộng ở London rất tốt, tuy giá cả khá đắt. Đi xe đạp là một cách phổ biến để vòng quanh London.

Thành phố London có thành phần dân tộc, văn hóa và tôn giáo đa dạng, có nhiều người da màu và rất nhiều ngôn ngữ được sử dụng. Từ những năm 1940, có nhiều người từ các quốc gia Khối thịnh vượng chung như Jamaica, Ấn Độ, Bangladesh và Pakistan… đến nhập cư,  nên London trở thành một trong những thành phố đa chủng tộc: gần 40% dân số là người nước ngoài, là thành phố có dân số nhập cư lớn thứ hai, sau New York.

London và New York là hai trung tâm kinh tế- tài chính lớn nhất thế giới, và London có GDP thành phố lớn nhất châu Âu.

Trụ sở của hầu hết 100 công ty hàng đầu của Anh và rất nhiều công ty lớn của châu Âu nằm tại trung tâm London nên ảnh hưởng của thành phố này khá lớn đối với chính trị, tài chính, giáo dục, giải trí, truyền thông, thời trang, nghệ thuật và văn hóa toàn cầu.

Thế nhưng, theo một báo cáo mới đây về kết quả nghiên cứu do Trung tâm Tương lai Dân chủ của Đại học Cambridge “thì trên toàn cầu, nền dân chủ đang ở trong tình trạng bất ổn“. Sự sụp đổ kinh tế và phân chia xã hội ngày càng cao có liên quan đến sự mất niềm tin vào nền dân chủ làm sự không hài lòng  của người dân đang ở mức cao nhất trong vòng 25 năm, “Vương quốc Anh và Hoa Kỳ có mức độ bất mãn cao đặc biệt”.

Những ngày chúng tôi đến London đang chuẩn bị Brexit vì quốc hội thông qua thỏa thuận rời khỏi Liên minh châu Âu.

Vì chúng tôi không qua Dresden, nên lần này bạn Minh từ Đức “tìm cớ” bay qua thăm con gái đang sống và làm việc, nên các anh em lại bất ngờ gặp nhau tại London.

Vui thay tình bạn!

 

  •  Như mọi lần về Ý, khi sắp xếp được thời gian là tôi gọi điện hay đến thăm giáo sư Berti. Thầy là người hướng đã dẫn luận văn tốt nghiệp của tôi từ nhiều năm trước. Giáo sư hẹn gặp ở văn phòng học viện dược lý trên đường Vanvitelli.

Khi đến nơi thì thấy giáo sư đang làm việc. Đã 90 tuổi mà giáo sư vẫn còn cộng tác với Viện nghiên cứu Ung Thư Milano. “Họ yêu cầu đóng góp và thầy không thể từ chối. Nhưng làm việc cũng là cách để trí não hoạt động”.  Giáo sư  cho biết là hiện nay có nhiều phân tử mới trị ung thư hiệu quả mà tác dụng phụ cũng rất ghê gớm.

Giáo sư Berti rất vui khi được Elena tặng sách. Lúc từ giã giáo sư ôm tôi và nói giọng cảm động: “Cảm ơn em đã luôn nhớ đến thầy! Cứ mỗi Giáng Sinh hay năm mới từ VN em vẫn gọi điện chúc mừng và khi nào về Ý là tranh thủ đến thăm. Mà thật ra từ lúc em tốt nghiệp, em tự đi tìm việc chứ thầy có giúp gì nhiều đâu. Năm mươi năm giảng dạy thầy giúp rất nhiều người, đủ mọi quốc tịch, từ  Hy Lạp, Anh, Pháp, Nhật, Ai Cập, Ấn Độ…, xong việc rồi, đi hết, không ai liên lạc với thầy. Em là người duy nhất!”

Khi ra xe, tôi quay lại vẫy tay từ giã thì bất ngờ nhận ra là Viện Dược Lý Milano đã được đổi tên thành Viện Dược Lý Trabucchi. Emilio Trabucchi là một giáo sư giỏi, tận tâm và cũng từng là một nghị sĩ trong Thượng Viện Ý. Ông là một nhân cách lớn của Ý, cả đời phụng sự cho văn hóa, khoa học và góp phần phát triển quan hệ quốc tế, kết nối những nghiên cứu y học ở Âu Châu và Nhật bản. Tôi không bao giờ quên ơn ông vì khi sau khi tốt nghiệp, gặp khó khăn trong việc xin giấy phép làm việc, chính ông đã đích thân đưa tôi đến gặp giám đốc Sở lao động Milano để can thiệp.

Tôi luôn nhớ về giáo sư Trabucchi như một người thầy độ lượng và nhân ái.

 

Prof.  Feruccio Berti               Cố giáo sư  Emilio Trabucchi         Học viện Dựơc lý Milano

  • 1 Giardino Blu ( Cà phê Vườn xanh, via Teodoso 19- Milano)

 

Có thể nói buổi ra mắt và giới thiệu sách lần này là một buổi họp mặt bạn bè, ấm áp tình bạn: Ngoài vài người lạ, khách mời đến phần lớn là bạn bè, học trò hay đồng nghiệp cũ của Elena. Qua mạng xã hội bất ngờ nối lại những qua hệ tưởng đã đánh mất từ hơn ba mươi năm. Nhà văn Heiko lần này không đến được nhưng chương trình vẫn diễn ra tự nhiên, như một cuộc trò chuyện thân tình.

Khác với lần trước, lần này có sự hiện  diện đông  đảo của hơn 40 người, ngồi chật kín căn phòng nhỏ ấm cúng và thân mật.

Tôi xin ghi lại đây tên các bạn để thay lời cảm ơn vì đã bỏ nhiều thời gian để đến chung vui: Caronia Vita, Marinella Torri, Eleonora Reboni, Lella, Garlaschelli Maria Luisa, Anna Gherzi, Consomi Antonella, Samuele, Marina e Raimondo Pucillo, Giovanna Gritti, Di Malta Giovanni và một người bạn, Gabrilella, Silvia Quaini, Annie, Mari Dondoni, Laura Garchidi, Simone, Enrica Taglietti, Guido Vantini, Andrea (Coccia), Anna Pinna, Giovanna e Ivano Fornaciari và 2 người bạn từ Mantova, Giovanna Zanici, Erminio Marini, Borella Cristina, Barbara Vercoli, Giuseppe Colombo, Gianni Sicuro, Mark Wilson, Robero Di Domenico

Ngoài các bạn ở Milano như Anna Pinna,  Anna Gherzi… còn có nhiều bạn ở xa, hơn 40 km như vợ chồng Maria Cocia Andrea, Enrica Taglietti… và còn có các bạn ở rất xa hơn 150 km như Guido Vantini, Ivano Fornaciari- Giovanna…

Cứ tưởng Roberto Di Domenico không đến được vì bận họp công ty, nhưng cuối cùng bạn cũng tranh thủ đến.

Thật xúc động là bạn Guido Vantini đã phải lấy xe lửa ở Vicenza từ trưa để đến Milano tham dự và lúc về đến nhà thì đã gần 2h đêm.

Bất ngờ nhất là trường hợp Gianni Sicuro. Anh đang sống ở Pháp, đã mua online 5 quyển sách qua Amazon từ tháng 10, lần này cũng kiếm cớ đi công tác để bay qua Milano, dẫn theo một đồng nghiệp người Irlanda! Mark Wilson nói tiếng Ý không giỏi nhưng vẫn mua 2 quyển sách “để tặng các bạn người Ý”.

Duyên dáng trong chiếc áo dài màu đỏ thắm, Elena hồn nhiên nói nói về hành trình văn chương, về tạp chí Quán Văn và về các câu chuyện trong tập sách Một phút tự do.

Khi nói về trà, rượu,  Elena còn đem ra mấy chiếc áo dài để trình bày về loại vải, màu sắc các đặc điểm về tà áo, các kiểu cách tân nên câu chuyện hấp dẫn và thú vị.

Buổi ra mắt đầu từ 18h30 đến 20h30 nhưng đến phút cuối có nhiều bạn không về, ngồi nán lại đến 22h để trò chuyện cùng Elena!  Sau khi kết thúc cô chủ quán Dora đã nói: “Rất cảm ơn cô Elena, chúc mừng cô và quyển sách. Cháu đã bắt đầu đọc và thấy thật thú vị.  Nhưng tuyệt vời và hiếm hoi nhất là cô đã quy tụ được nhiều bạn bè đến họp mặt thân tình và ai cũng yêu quý cô. Ommanh!”

Mọi người cười vang và khi ra về ai cũng chào nhau OMMANH… ui.. ommanh “thương hiệu” của Elena lúc này đang bắt đầu lan truyền ở Ý. .

Vì sách đã được in vào tháng 9-2019, lúc chúng tôi còn ở VN, nên có các bạn mua sách trước như Simona Inglese, Gianni, Emiliano, ở xa, không đến được, nhưng đã nhắn tin chúc mừng hay bình luận về sự nhạy cảm và tâm hồn VN của Elena.

Có vài bạn như Laura Carchidi đã mua sách và đem đến để tác giả ký nói cảm nhận:  “Rất vui được thấy bạn giới thiệu về quyển sách mà tôi đã đọc và rất thích. Qua những câu chuyện mà bạn kể tôi càng hiểu và có nhiều thiện cảm vói người Việt Nam. À, áo dài rất đẹp”. Có nhiều bạn muốn có  một chiếc áo dài.

Khi Elena cảm ơn các bạn đã đến, thì Anna Gherzi đáp lại: “Cảm ơn Elena đã cho chúng tôi một buổi tối vui vẻ và đầy cảm xúc về  trải nghiệm sống ở một đất nước xa xôi và khác biệt nhưng nhờ trái tim nhân ái của bạn nên trở thành quen thuộc”. Chị Anna Pinna nhận xét: “Cảm ơn hai bạn đã mang một chút Viet nam đến Milano, trong một bầu không khí ấm áp tình bạn. Hẹn nhau vào quyển sách mới”. Silvia Quaini cũng nói: “Cảm ơn Elena về một buổi tối vui vẻ và tuyệt vời. Bạn luôn mạnh mẽ, tự tin, sáng rực nhờ nhưng suy nghĩ tích cực và lan tỏa đến mọi người”.

Khi vài hình ảnh được đưa lên mạng thì chúng tôi nhận được rất nhiều lời chúc và chia sẻ của bạn bè. Từ thành phố Torino, nhà văn Huỳnh Ngọc Nga viết: “Trang trọng, lịch sự và ấm áp qua những bức ảnh nhỏ. Chúc những đứa con tinh thần của hai em được nhiều người hưởng ứng.” Nhà văn Dạ Ngân từ VN cũng gửi những lời yêu thương:  “Chúc mừng các em. Ấm áp văn minh quá!”. Ban Mai từ Qui Nhơn cũng viết: “ Buổi ra mắt sách thật trang trọng lịch lãm. Xúc động khi thấy hình ảnh chị Elena giới thiệu chiếc áo dài VN cho bạn bè mình biết. Ôm mạnh!

Còn nhà văn Nam Thi đang ăn Tết ở quê nhà cũng dành cho buổi ra mắt này với những lời thật ưu ái: “Sự kiện văn học này chưa từng có trong giới VHNT Việt Nam. Chúc mừng hai bạn.”

 

 

https://www.facebook.com/dan.truong.van.96/videos/2526612230991110/?t=6

 

  • Tết ở Milano.

Tết của người Việt xa quê tổ chức tại Milano vào trưa  chủ nhật 26.1 2020, với sự hiện diện của gần 400 bạn bè Việt Ý, các hội đoàn, thân hữu.

Buổi họp mặt ngoài chương trình đoàn tụ còn có các tiết mục biểu diễn võ thuật, ca nhạc, trình diễn áo dài, giới thiệu sách, múa lân… rất hoành tráng…

Xen và chương trình dày đặc của lễ hội, ban tổ chức cũng dành một ít thời gian nhằm giới thiệu các 2 tập sách  bằng tiếng Ý “Un istante di libertà” của Elena, Truyện cổ tích VN  do Phạm Doãn Trang dịch và một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt “Bên kia cầu chữ Y” của  nhà văn Huỳnh Ngọc Nga.

  

Màn trình diễn võ thuật                   Đại sứ Bích Huệ, áo tím, đến thăm hỏi kiều bào.                   Bà Sandra , lãnh sự danh dự VN tại tp Torino

 

 

  • Ở một trường tiểu học

 

Hôm ra mắt sách Elena có đưa bản in truyện ngắn “Vàng Trên biển đá đen” cho một người bạn, tình cờ con gái bạn cũng là cô giáo đọc được và rất thích, nên gọi điện mời Elena đến nói chuyện với các em nhỏ về đời sống và sinh hoạt của các trẻ em đồng tuổi ở vùng cao.

Buổi nói chuyện có 4 cô giáo, và gần 50 em, tuổi từ 10-12. Các câu hỏi của các bé rất hồn nhiên và thú vị. Vì có luật bảo vệ quyền riêng tư, không thể chụp hình nên hình minh họa sau đây là lấy trên mạng.

Khi kết thúc, một em bé chạy lên tặng Elena một bức vẽ mà khi ngồi nghe, em đã quan sát  và vẽ tặng. Món quà bất ngờ và cảm động.

bé Emma (12 tuổi) vẽ tặng Elena

 

  • Biblioteca di Albairate

Theo lời mời của bạn Giuseppe, trưởng câu lạc bộ đọc sách,  tối 30.1.2020 chúng tôi có buổi nói chuyện ở thư viện Albairate. Thư viện này đối với chúng tôi khá quen thuộc vì cũng là nơi mà 8 năm trước tôi đã từng giới thiệu bản thảo tiểu thuyết Bàn Tay Nhỏ Dưới Mưa[1].

Khi nghe tôi trình bày là tập truyện Một Phút Tự Do của Elena đã được in ở VN từ năm 2014 và đến nay, 2019, mới được in bằng nguyên tác tiếng Ý thì có 1 bạn nói: Vậy đây cũng là hành trình đi ngược, Elena được biết ở VN rồi sau sách mới được in ở Ý.

Buổi họp mặt không đông lắm, chỉ khoảng 18 người. Nhưng theo lời Giuseppe thì các buổi giới thiệu sách ở Ý trung bình chỉ quy tụ được 15-20 người, 25 người là một con số hiếm hoi.

 

 

  • Gặp nhau ở Torino

Đã hẹn nhau từ mấy tháng trước, sáng thứ bảy 1-2-2020 chúng tôi lấy tàu hỏa đi Torino. Đây là lần đầu đi tàu cao tốc Italo, cực kỳ tiện lợi: ngồi chưa đầy 1 giờ mà chúng tôi đã vượt qua một khoảng cách 150km. Vừa đến ga thì đã thấy hai bạn Franco và Diễm đến đón.

Gặp nhau nhiều lần nhưng có lẽ lần này chúng  tôi mới nhiều thời gian bên nhau, có cơ hội tâm tình và hiểu được giá trị tình bạn. Chúng tôi nói về chuyện nhiều về những quyển sách, về những người bạn chung và những thay đổi trong đời sống.

Trên đường đi dạo, ngồi trong  quán cà phê hay ở tiệm ăn, Franco tranh thủ giới thiệu các nét chính về thành phố quê hương anh. Và phải nói là cả hai nơi mà anh mời đến đều mang lại cho chúng tôi rất nhiều thích thú, quán cà phê rất quý phái và sang trọng còn quán ăn được thiết kế theo lối xưa, phong cách Liberty cuối thế kỷ XIX.

Torino (còn được gọi là Turin) là thủ phủ của vùng Piemonte, có dòng sông Po, là một thành phố kỹ nghệ quan trọng tại Tây Bắc của Ý. Về phương diện văn học, thì đây cũng là quê hương sinh hay sống của những nhà văn tên tuổi của Ý trong thế kỷ XIX và XX như Edmondo De Amicis (tác giả Tâm Hồn Cao Thượng), Emilio Salgari, Italo Calvino, Natalia Ginzburg, Norberto Bobbio, Cesare Pavese e Primo Levi.

Sau Thế Chiến thứ hai, Torino được xây dựng nhanh chóng và các ngành công nghiệp của thành phố phát triển, tạo ra những làn sóng nhập cư, chủ yếu là từ các vùng miền nam nước Ý. Torino cũng có câu lạc bộ bóng đá lớn là Juventus  rất được hâm mộ và là đối thủ cứng cựa của A.C. Milan trong Serie A.

 

 

 

  • Nên về hay ở ?

Hôm làm thủ tục đi London, nhân viên hàng không khuyên chúng tôi gửi hành lý, thế khi về Ý thì chẳng những họ không cho ký gửi mà còn kiểm tra an ninh rất gắt,  soi chiếu từng hũ kem thoa tay cho đến tuýp kem đánh răng nhỏ bằng ngón tay. Lý do: Sợ khủng bố !

Chỉ trong một thời gian ngắn mà đầu năm 2020 đã cho thấy quá nhiều biến cố, tai ương và thảm họa: đầu tiên là vụ máy bay hành khách Ukraina bị “bắn nhầm” làm 300 người chết thảm. Một chiếc máy bay khác của hàng không Thổ Nhĩ Kỳ trượt khỏi đường băng, vỡ nát phần đầu khi hạ cánh khẩn trong thời tiết xấu làm ít nhất 3 người chết và 179 người bị thương còn  ở Ý tàu cao tốc Freccia Rossa đã ra khỏi đường ray làm 2 người chết và 31 người bị thương. Rồi nạn xả súng ở  Mỹ đã lan đến Thái lan: Một binh sĩ ở thành phố Nakhon Ratchasima đã bắn 29 người chết và 57 người bị thương, ở Củ Chi Tuấn khỉ cũng xả  súng bắn chết 5 người!

Cùng thời điểm là thảm họa virus xuất hiện ở Vũ Hán càng làm cho thế giới nhỏ bé này run sợ và điêu đứng. Hiện bệnh dịch đã lây lan toàn bộ 31 tỉnh thành của Trung Quốc cùng 30 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới nhưng mức độ nghiêm trọng và tỷ lệ tử vong của viêm phổi nCoV vẫn là ẩn số.

Các chuyên gia phác thảo hai kịch bản có thể xảy ra đối với dịch viêm phổi do virus corona: ngăn chặn thành công hoặc lan tràn thảm khốc, hàng tỉ người lây nhiễm.  Có người còn cho rằng, ngay cả khi đại dịch này qua đi thì sẽ có một đại dịch khác, có thể là thảm khốc hơn nhiều!

Những bệnh dịch truyền- nhiễm- mới lây lan từ động vật qua người chắc chắn sẽ là mối hiểm hoạ không tránh khỏi cho loài người. Thay đổi khí hậu, biến đổi môi trường, phá rừng, lấp sông, vá biển, đô thị hoá  đã làm thay đổi toàn hệ sinh thái. Cuộc sống con người cũng đang chen chúc ở những thành phố đông đúc và kết nối dễ dàng bằng đường hàng không thì mầm bệnh, sự lây lan rất dễ vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

Cựu cố vấn Chiến lược Nhà Trắng Steve Bannon cho rằng đây là một thảm họa Chernobyl sinh học còn Tổng giám đốc WHO thì cảnh báo: “Virus này có thể gây những hậu quả nghiêm trọng hơn bất cứ cuộc tấn công khủng bố nào”. Tính đến nay (18/2), có gần 1.800 người tử vong, hơn 70.000 người nhiễm bệnh. Du thuyền Diamond Princess đang bị cách ly trên vịnh Yokohama, Nhật Bản với 3.700 người đang sống trong lo sợ,  tổng số người nhiễm virus Corona này trên du thuyền lên 450 khiến mọi người càng thêm lo lắng.

Thấy tình hình dịch bệnh đang lan rộng,  các em và bạn bè nhắn tin hay gọi điện khuyên tôi hãy dời ngày, đừng về VN vội. Sự chọn lựa về hay ở thật không dễ. Tôi còn phải về SG để duyệt lần cuối hai bản thảo tập truyện Một Phút Tự Do của Elena (đang tái bản) và tiểu thuyết Trò Chuyện với Thiên Thần.

Trong khi cả nước Úc vẫn chưa hoàn hồn sau những trận cháy rừng kinh thiên động địa, và thế giới đang hỗn loạn vì dịch viêm phổi thì mới đây một siêu bão Ciara càn quét châu Âu khiến hàng trăm chuyến bay, tàu hỏa và nhiều hoạt động ở Anh và Bắc Âu bị hủy. Hà Lan, Đức đều bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Mấy tháng trước (10/2019) siêu bão Hagibis cũng đã tấn công nước Nhật, phá hủy nhiều công trình, gây ngập lụt, lở đất và cầu đường bị sập.

Khi thế giới đang hoảng sợ với virus COVID-19 thì người dân bản địa của Thung lũng Rift Châu Phi cảnh báo bệnh dịch châu chấu đang bùng phát khắp vùng đồng bằng Eritrea và Sudan. Có một đàn châu chấu đã băng qua Biển Đỏ và một đàn khác đang di chuyển rầm rộ về phía Ai Cập, đến Uganda và Tanzania.

Châu chấu là loài gây hại lâu đời, trên mỗi km vuông có thể lên tới 40 triệu con, bay 150 km mỗi ngày và chỉ trong một ngày ăn hết số thực phẩm dành cho 35.000 người!

Chuyện gì đang xảy ra cho trái đất? Sắp đến ngày tận thế chăng? Cuộc khủng hoảng sinh thái đang lấp ló, mối đe dọa của vũ khí hủy diệt hàng loạt, và sự trỗi dậy của các công nghệ đột phá mà không thân thiện với con người .. không còn là những mối lo của riêng ai.

Bằng cái nhìn kiêu ngạo và thiển cận, con người đang dùng một chút hiểu biết về khoa học để đi ngược trật tự thiên nhiên, có khác gì nàng Pandora trong thần thoại Hy Lạp mở chiếc hộp niêm kín để những nỗi thống khổ vĩnh cửu thoát ra gây hại cho loài người. Bất hạnh bay ra tràn ngập thế gian.

Chẳng lẽ thế hệ chúng ta sắp được nhìn thấy hành tinh này sắp sửa rung chuyển?

Tận thế mang nhiều hình dạng. Nó đến từ lúc con người tự hủy hoại điều tốt đẹp nhất của mình. Từ khi chúng ta không sống, mà chỉ tồn tại và tất cả đều cảm thấy cô đơn và sợ hãi!

 

Milano 2-2020

[1] https://xunauvn.org/2012/09/29/milano-sai-gon-dang-ve-hay-sang/

 

Read Full Post »

Tự tại

Trần Ngọc Tuấn

TỰ TẠI

.

Vàng bay
Cánh bướm
Vờn hoa
Suối sông tự tại
Bài ca núi rừng
(more…)

Read Full Post »

Về đây anh

Vũ Thanh

Read Full Post »

Tháng sáu

Dung Thị Vân
1-
Tháng sáu về
Bỏ lại sau lưng
Tháng tư ruột xé dạ đau bầm
Tháng năm hờ hững tròn câm lặng
Âm thầm khuyết nhọc những tàn rơi
Câu hỏi đau thương
Như tình yêu trên hai đường hương tận
Cứ dài nhau
Mà chấm phá chẳng nên lời
.
2-
Tháng sáu về Màu huyết phượng rũ trôi
Lòng chợt khóc chợt đau về dĩ vãng
Nhớ tuổi học trò giờ đã viễn mùa thương
.
3-
Cuộc sống và tình yêu
Không bao giờ -xanh câu dứt khoát
Dấu hỏi ngoặc tròn
Chấm nặng dưới câu
Tháng sáu đục ngầu
Xác phượng về đâu
Trời không tỏ
Bởi cơn mưa chiều lầm lỡ. 

(more…)

Read Full Post »

Lão Năm Cối Đá

Truyện ngắn Trần Bảo Định
1.
Lão chạm mức tuổi tám mươi, cái tuổi mà thời đó trong làng chỉ cần bảy mươi thì đã là “Thất thập cổ lai hy”! Người làng đặt cho lão cái hỗn danh “Năm Cối Đá”. Nhà tôi cách nhà lão một cái nhảy qua mương; lúc ngẫu hứng hoặc những khi trời se lạnh ủ chiều tà, lão thường gọi tôi sang nhâm nhi rượu và ngồi nghe lão kể chuyện đời xưa, hoặc chuyện đời lão.

(more…)

Read Full Post »

Trần Thị Cổ Tích

Tranh Đinh Cường

người sắp về chưa

sao còi tàu khắc khoải lời thương nhớ

những cơn mưa chuyển mùa

ướt lạnh mắt đêm

có nghe trong thinh không lời xa xăm gọi

gọi tên người

gọi cả nỗi buồn tôi

. (more…)

Read Full Post »

Trần Bảo Định
 
 Một.
Nắng trưa hầm hập nóng, chị Hai ngồi đươn rế dưới bóng hàng cây trâm già. Những sợi tre thanh mảnh, qua bàn tay mềm mại của chị, chốc lát biến thành vật dùng làm bếp gia đình. Thằng Út chẻ và vuốt xong bó tre, dợm đứng dậy đi bắt cá rô ngộp nắng ở ngoài lung. Chị Hai ngăn lại:
– Tháng năm đồng khô hạn, cá rô không có thức ăn nên thiếu thịt thừa xương; bắt chi, cậu Út nó!
Trong nhà, má đương tỉ mẫn sửa lại cái sàng gạo để ngày mốt má sàng gạo sạch trấu, tấm…chuẩn bị giỗ tía. Má nói vọng ra:
– Chị Hai của con nói phải đó! Ông bà xưa thường dặn: ”Măng tháng chín thì nhịn cho chồng/ Cá rô tháng năm thì bằm cho chó”.
Vậy là, dự tính của thằng Út bị má và chị cản trở; mặt mày nó buồn xo, xụi lơ cán cuốc.
Chị Hai bèn bỏ ngang việc đươn rế, rủ cậu em đi róc lá dừa nước mần bánh lá ăn trưa cho đỡ buồn miệng.
Nghe nói tới mần bánh lá, thằng Út nhảy cửng lên mừng rơn hơn mừng húm!
Má nhắc chừng, chẳng khác gì phân công:
– Con Hai lo đi róc lá dừa, còn thằng Út chạy ra gò quơ mớ lá thúi địt (1) mang về cho má giã lấy nước cốt nhồi bột.
Nhà nghèo, thường thì buổi ban mai, không có gì ăn dằn bụng; ai nấy đều lo làm lụng công việc, mãi tới lưng chừng trưa, khoảng chín, mười giờ thì má mới dọn cơm cho cả nhà cùng ăn bữa cơm chính trong ngày. Thành thử, đến trưa hoặc xế trưa, bụng dạ thằng Út hay bị kiến bò. Má biết ý nên thường bày mần bánh, khi bánh chuối, lúc bánh lá…Cứ vậy, ngày nầy qua tháng nọ, thằng Út chẳng ngán ăn vì đối với nó, có cái ăn đã là đã lắm rồi!
Bột gạo nặn mỏng dính trên thân lá dừa nước cắt khúc được chị Bảy gắp ra từ nồi hấp cách thủy. Mùi thơm đặc trưng của bánh lá bay lãng đãng theo hơi nước sôi xông thẳng vô mũi thằng Út, khiến nó thèm ăn… muốn chết! Má lật đật cắt bánh cho vào dĩa, chưa kịp chan nước cốt dừa, chan nước mắm thắm, độn thêm dưa leo băm nhuyễn, thì nó đã hấp tấp bóc tay, ăn bánh ngon lành. Má rầy:
– Bây, ăn cái giống gì hồ đồ vậy! Bụng dạ nào chịu xiết!
Miệng thằng Út vừa nhai bánh, vừa hỏi:
– Bụng là sao, dạ là sao, hả má?
– Dạ trên rún, bụng dưới rún. Nhưng rồi, bụng làm thì dạ phải chịu thôi!
Má nói cầu kỳ quá, nó chẳng hiểu; trong lòng nó vẫn thắc mắc, là tại sao phải dùng nước lá thúi địt nhồi bột thì bánh lá mới ngon? Và, bộ hết tên đặt rồi hay sao mà lại đặt cái tên thúi địt, nghe thiệt kỳ cục!
Con Vện sủa trước ngõ cắt gãy dòng suy nghĩ vẩn vơ của thằng Út. Tiếng má nói vội:
– Nhà có khách, nha bây!
Chị Hai chộp úp cái lồng bàn đậy bánh, thằng Út bưng dĩa bánh vừa ăn vừa vọt lẹ ra sau hè cạnh bến nước.
Ngoài sân, con Vện sủa nà, càng lúc càng gắt củ kiệu…
– Vện! V…ệ…n…!
Con Vện nghe tiếng kêu của má liền cụp đuôi ngưng ngang sủa, nhảy phóc về nằm cạnh chưn má như thể  sẵn sàng bảo vệ chủ.
– Xin lỗi, bà kiếm ai?
Má hỏi, khi người đàn bà dợm bước qua ngạch cửa.
– Chị Bảy! Tư Sen nè! Bộ chị quên em rồi sao?
Tư Sen giở nón lá, lột cái khăn rằn bịt tóc, mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt hốc hác dọc ngang lằn xếp.
– Mèn đéc ơi! Dì Tư Sen!
Má thảng thốt và mừng rỡ kêu lên! Con Vện mõm giảu, ngoắc ngoắc đuôi như muốn chia sẻ với chủ niềm vui bất ngờ chợt đến.
Dì Tư với má thân quen từ thời còn thiếu nữ, từ cái thời cả xóm nghèo sau chợ bám ga Tân Hiệp, chuyên sống cái nghề bán bưng các loại đồ ăn thức uống – trong đó, có bánh lá dừa ngon nhứt hạng – cho khách lữ hành. Nhà ngoại, má thủ vai chính công việc mần bánh lá dừa giao mối cho bạn hàng, cho Dì Tư chạy tàu bất kể ngày đêm thay phiên nhau bán bánh. Má thường nói: ”Cái nghề nầy, tuy cực thân nhưng không khổ tâm”. Thức khuya dậy sớm riết rồi cũng quen. Hôm nào, đường ray lỡ hư, tàu về trễ chuyến, ai nấy đều trông đứng trông ngồi. Hồi đó, má chỉ tỉ mỉ cách mần bánh lá dừa cho chị Hai, lúc tóc chị còn kẹp chưa búi.
– Xứ mình, không ai không biết mần bánh lá dừa, nhưng để mần cái bánh lá dừa thiệt ngon thì không phải ai cũng biết. Nghề nào cũng có cái mí mửng riêng, chẳng ai chỉ cho ai hết! 
Má thường nói với chị Hai như vậy. Rồi, má dặn:
– Bánh ngon, ngoài việc chọn cà bắp lá dừa nước tỉa vuốt thành hình ống xoắn ốc, nếp mới có vị dẻo, nước cốt dừa béo thơm, nhưn đậu xanh hay chuối, hoặc đậu đen trộn nếp…thì tùy; còn phải tính tới chuyện: bánh khô vì ém nguyên liệu chặt tay, bánh rời vì ém nguyên liệu lỏng tay. Buộc bánh nhớ không buộc chặt cứng, cũng không buộc lỏng quá…chỉ có quen tay, mới có thể buộc được vừa chặt vừa lỏng.
Thong thả, má chậm rãi nói tiếp:
– Từng chùm bánh lá dừa hấp bằng lửa củi dừa trong nồi nước hòa tan chút ít phèn chua, màu bánh chín đẹp tươi hơn và bánh mang hương vị miền Nam đậm đà thêm!
Pháp tái chiếm Mỹ Tho, má Bảy dắt chị Hai, thằng Út và  cả con Vện rời xóm chợ, bỏ lại sau lưng sân ga; hối hả theo dòng người tản cư chạy về hướng Đồng Tháp Mười qua ngả Phú Mỹ. Rồi, cũng từ đó, nghề mần bánh lá dừa của má thất lạc cùng thời cuộc.
 
Hai.
Căn chòi lá giữa rừng, không đủ sức che chắn cái lạnh của rừng đêm. Dì Tư nằm lăn qua trở lại theo tiếng lá rơi lộp độp trên mái tranh, khiến dì nhớ ôi là nhớ… những ngày cũ ở quê nhà. Đất Tân Hiệp nằm cạnh con lộ Đông Dương(2) với những chuyến tàu qua, những chuyến tàu về dừng lại ga Tân Hiệp rồi đi(3). Từng hồi tàu kéo nỗi buồn chia ly lê thê theo đường ray hun hút, thắt lòng người ở lại. 
– Khuya rồi, chưa ngủ sao, dì nó?
Nghe má Bảy hỏi lời tỉnh rụi, chớ không phải lời ngái ngủ, dì đáp lại câu gọn ơ:
– Thì chị, nào đã ngủ đâu!
Cả hai người đàn bà cùng cười, cùng ngồi bật dậy thầm trong tiếng muỗi vo ve thiếu đói. Con Vện nằm ngoài hiên, kêu tiếng kêu ư…ử…như ngầm đánh động rằng: ‘’tui’’ cũng chưa ngủ! Người và vật đang canh thức dưới bầu trời đầy sao!
– Tính ra, tui về tá túc với chị và tụi sắp nhỏ, còn nửa tuần trăng nữa là chẵn hai năm. Tự dưng, đêm nay, tui nhớ nhà quá!
Nói xong, dì thở dài, cái thở dài không hẳn vì mệt mỏi của người đi đường xa, mà vì người đi đường xa chẳng rõ tới lúc nào mình mới dừng chưn lại.
– Bộ dì tưởng tui không nhớ nhà sao?
Con Vện vung vai đứng dậy, chưn quào quào ngạch cửa, như rằng nó không quên chốn cũ; nơi đã cho nó một khung trời đông vui, tự do chạy nhong nhong ra sân ga đón người quen hoặc đứng xớ rớ đâu đó, ngó dì Tư bán từng xâu bánh lá dừa cho khách mỗi chuyến tàu về.
Đêm hồi ức buồn, nhưng là cái buồn đẹp, đầy thơ mộng, xán lạn lòng kẻ ly hương!
Má Bảy nhắc chuyện đại địa chủ họ Đoàn ở Tân Hiệp, mặc dù vợ chùm, con bầy; song đã hiến toàn bộ gia sản, đất đai (4) vì nền Độc Lập nước nhà. Nghe nhắc họ Đoàn, dì Tư nhói lòng liên tưởng tới người bạn học của cậu Năm (5) hồi nẳm: Anh Ba Sài Gòn! Ngày lễ, đôi khi vào cuối tuần hoặc kỳ nghỉ hè, anh Ba Sài Gòn thường theo cậu Năm về chơi. Anh dạo cảnh coi huê, thích ăn nem Tân Hiệp, cắn mận hồng đào Trung Lương, nhưng món khoái miệng nhứt đối với anh, vẫn là bánh lá dừa quê. Chẳng hiểu vì bánh hay vì người, anh thường lân la bắc chuyện với dì; có lắm lúc, thấy dì mồ hôi nhễ nhại, tất bật giao bánh và lu bu thối tiền cho khách; anh chẳng ngại ngần bưng thúng bánh giúp dì…báo hại đám bạn hàng ở sân ga cứ xầm xì, trêu ghẹo, khiến dì đôi lần mắc cỡ muốn chết!
– Chồng không nhớ, nhớ người dưng rồi, phải hôn?
Má Bảy điểm huyệt dì Tư.
– Chồng con gì với thứ người đó, chị ơi!
Rồi, dì kể:
– Đương lấy mối bánh lá dừa của chị bán chạy tàu ngon lành ở ga, tía cho người nhắn tin biểu tui nghỉ bán, quay về nhà sửa soạn đi lấy chồng. Trời đất, lấy chồng chi mà lấy nôn dữ vậy! Tui nấn ná nhiều lần là có ý chờ gặp mặt anh Ba Sài Gòn để giãi bày phân tỏ; bởi lần cuối gặp nhau sau kỳ anh nghỉ hè, lúc chia tay khi tàu sắp chuyển bánh rời ga, anh hò câu hò để lại trong tôi niềm thương mến:
”Đường xa ba bữa, xe lửa chạy cũng thấy gần 
Anh muốn ăn rau đắng trộn với rau cần
Anh muốn về xứ sở đặng gần với em”.
Ngày qua ngày, bao chuyến tàu qua, anh vẫn bặt vô âm  tín và như chị biết đó, tui đành về thôi!
Có tiếng thổn thức khẽ khàng lẫn trong hơi sương khuya.  
– Phải rồi, dì nói chị mới nhớ: sau mấy tháng dì đi lấy chồng, hình như cậu Ba Sài Gòn có theo cậu Năm về lại Tân Hiệp. Cậu ngong ngóng, đứng trơ trọi một mình, giữa sân ga chiều cuối năm…
Má Bảy nói, giọng buồn buồn, chia sẻ nỗi lòng cùng dì Tư.
– Chuyện vỡ lở cũng tại cô Sáu hết thảy. Tuy cô Sáu là em của tía, nhưng mọi chuyện hệ trọng trong gia đình tía đều do cô quyết định, vì xét cho cùng, cô là chỗ cậy nhờ mỗi khi nhà gặp khó khăn tiền bạc.
Dì nói phân bua với má Bảy và cũng là, tự phân bua với chính mình. Một hồi, dì nói tiếp:
– Cô Sáu thuyết phục tía: ”Dù họ Đoàn đại địa chủ vùng đất Tân Hiệp thì cũng chẳng thể bường họ Dương (6) đại địa chủ vùng đất Mỹ An Phú. Bởi, họ Dương không những đại địa chủ mà còn chiếm được long mạch vùng đất thiêng Láng Cò. Chỗ em mai mối cho con Tư là chỗ ở trên cục đất long mạch đó. Tuy khác họ Dương, nhưng họ của người ta cũng có của ăn của để, vẫn hơn họ của mình mạt cọng từ đường!”. Đoán tía đâu dễ một sớm một chiều ưng cái bụng mà giao núm ruột của mình cho người dưng, cô Sáu xoay ngang chơi cái kiểu mưa dầm thấm đất làm tía xiêu lòng. Trấn an tía vững dạ, cô Sáu chắc cứng: ”Rằng, nhà chồng con Tư họ Trịnh không là họ Dương, nhưng ở đậu trên đất họ Dương thì chẳng thể nào, không hưởng được sái phú quý của họ Dương…”. Lo tía trở quẻ vì tự ái ”dựa hơi người”, cô Sáu nói xa nói gần: ”Con Tư nó đã trổ mã mặn mòi rồi đó, anh chị không tính gấp cho nó yên bề gia thất để mai kia mốt nọ, chỗ đàng hoàng không gã lại gã chỗ điếm đàng thì đội quần cả đám, nha anh Năm!”. Sợ lỡ lời tía giận, cô Sáu nói vớt vát: ”Bến tàu là chốn giang hồ, hàng ngày con Tư bán bánh lá dừa chạy tàu, thiệt bụng em không yên dạ chút nào!”.
Chị Hai thằng Út thức giấc nằm im giả đò ngủ để hóng chuyện. 
– Năm đó, trời chớm vào đông, họ hàng đưa tui lên xe ngựa đi lấy chồng…Và rồi, tui khổ sơn trường từ đó!
Có tiếng nấc cục, chẳng biết của dì hay của má.
– Mấy đứa bạn thường nói: ”Có chồng hơn ở giá”, Nhưng, có chồng rồi thì tui mới hiểu ”thà ở giá hơn có chồng” Ngày mần quần quật như trâu, đêm nằm chèo queo ở lẫm lúa với bầy chó giữ ma giữ trộm. Năm thuở mười thì, họa hoằn thằng chồng mới lò dò mò tới chốc lát, gọi là đoái hoài thương tưởng; vì đâu phải một mình tui là vợ, thằng chồng chí những tới ba vợ…
Tiếng má Bảy cắt ngang:
– Ba vợ hay ba đời vợ?
Dì Tư trả lời nhát gừng:
– Có chết vợ nào đâu mà gọi đời!
Rồi, dì nhỏ to nói tiếp:
– Về sau, tui mới rõ: cha mẹ chồng cưới vợ cho con ngoài chuyện sanh con đẻ cái, còn cốt có thêm sức lao động để khai hoang, phục hóa mở rộng đất đai. Cũng thời may, tui chưa có con; chớ nếu có con, chắc là tui khổ tối mày tối mặt!
Lời dì nặng nề khi kể lại cái hôm chồng lặng lẽ cùng cả hai người vợ trước theo gia đình đi tản cư.
– Tui và đám chó giữ lẫm lúa, nào có hay biết trời trăng gì. Tới chừng ngó lên đường làng thấy thiên hạ xôn xao, gánh gồng bồng bế chen lấn nhau đi, chẳng khác chi chạy giặc. Hoảng quá, bầy chó sủa om sòm; tui hớt hơ hớt hải lội ruộng băng đồng về nhà thì tá hỏa…Ơn trời, tui lưu lạc cả năm sau mới gặp được chị ở đây!
Nói tới đó, dì Tư bật khóc!  
Đêm đầm đầm sương, con Vện thỉnh thoảng cất tiếng rên ư…ử…như thấm chuyện người trong cõi đời còn đen hơn mõm chó!
 
Ba.
Hồi đi tản cư, má Bảy không theo dòng người đổ xô về hướng Cai Lậy mà chọn hướng về chợ thầy Yến (7) Phú Mỹ, vì đoạn đường từ Tân Hiệp tới Phú Mỹ chỉ ngót nghét mười cây số; trong khi đó, đường từ Tân Hiệp tới Cai Lậy xa gấp năm bảy lần hơn. Vả lại, má Bảy đinh ninh đi tản cư mươi ngày, nửa tháng là cùng; nào ngờ hai mùa trăng trôi qua, má cũng chưa định được ngày trở lại nhà. Tây đóng đồn ngay tại bến đò Phú Mỹ, khiến cho tuyến đường sông duy nhứt ở phía Tây của Đồng Tháp Mười nối với xóm làng phía Đông lộ Đông Dương, coi như bị thắt gút nơi cuống họng. Việc đi lại mần ăn của dân chúng trong và quanh vùng mỗi ngày một khó khăn; có khi, vì bị Tây nó tình nghi mà chết oan mạng.
Má Bảy và dì Tư bây giờ đã là người cùng cảnh ngộ, cùng ”đỏ mờ con mắt trong lờ”(8) nên cả hai hết lòng đùm bọc nhau. Ở nơi rừng tràm bạt ngàn, đồng lầy ngập nước ”Muỗi lềnh kêu như sáo thổi, đỉa lềnh tợ bánh canh” trong cảnh trời mênh mông bàng, sậy…thì má và dì chẳng còn lòng dạ nào nghĩ tới chuyện mần bánh lá dừa để sống đắp đỗi qua ngày. Bởi, một điều dễ hiểu là không có nguyên liệu và bánh bán cho ai, rồi ai dám bơi xuồng mang bánh xuống chợ thầy Yến? Một hôm, dì Tư ngồi nhổ tóc sâu cho má Bảy, nhơn dịp dì gợi chuyện:
– Hay là, chị em mình nhổ bàng đươn mê (9) bỏ mối cho ghe trà vải (10). Tui tính vậy, chị Bảy nhắm coi có được không?
Má Bảy ”ừ hén”:
– Sao lâu nay, chị em mình chẳng tính ra!
Má Bảy nhớ hồi còn ở quê, bà ngoại con Hai hay nói: ”Cùng nghề đươn thúng, túng nghề đươn mê” (Tục ngữ). 
– Phải rồi, dì Tư nó! 
Hàng ngày, dì Tư với con Hai chống xuồng vô bưng nhổ cọng bàng mang về phơi giã; rồi cả nhà xúm lại đươn mê. Cực nhưng không khổ, mà lại vui. Đâu chỉ có dì cháu nhổ bàng, nhiều người tứ xứ đi tản cư rồi mắc kẹt ở lại cũng chăm nhổ bàng mần kế sinh nhai.
”Lòng thương con gái Kiến Vàng (11)
Đầu đội neo bàng, tay xách mo cơm” (Ca dao).
Tiếng giã bàng đêm cùm cụp…cùm cụp…nghe sao mà buồn thúi ruột, nhớ nhà!
Thằng Út vô tư bên cạnh con Vện đa đoan việc: Vện giữ nhà, Vện đẩy đuổi chuột, rắn mỗi khi chúng lăm le xâm nhập nơi ăn chốn ở của chủ. Đó là, chưa kể những buổi trưa nắng nóng trên lưng, hầm dưới chưn ven rừng tràm bén mí đông bưng; Vện chạy ộp oạp trên đất sình theo cậu chủ Út hốt ổ cúm núm; lượm trứng cò, diệc, le le, vịt trời…hoặc giả, cắn tha dây dớn (12) cho cậu chủ ngậm mỗi khi khát nước. Vện không từ nan bất cứ việc gì dù nặng hay nhẹ, một khi chủ cần đến.
– Chẳng được đâu dì Tư nó!
Má Bảy gạt phắt ngang ý định của dì Tư gánh mê bàng xuống chợ Phú Mỹ bán, rồi tùng dịp về Tân Hiệp. Má Bảy nói:
– Thằng Tây Taillet có hỗn danh ”Tây Búa” là hung thần man rợ, gieo sự chết chóc kinh hoàng đối với những người dân lương thiện cả vùng Hưng Thạnh, Tân Hòa Thành,Tân Hội Đông, Mỹ An Phú…Mấy tháng trở lại đây, sau những trận mưa giông mồng năm tháng năm, thằng”Tây Búa” hồ nghi Nguyễn Văn Tốt đào đường, phá lộ Cổ Chi nên đã dùng búa chặt đầu đem treo tại cầu Đúc và nó, xẻ thịt ông rao bán ở bến đò (13). Người và ghe xuồng qua lại, nó buộc phải mua. Dân đấm ngực thình thịch , dậm chưn kêu trời như bọng; bởi, Nguyễn Văn Tốt chỉ là người làm ghe, sống đàng hoàng ở Tân Hòa Thành.
Nói xong, má Bảy thở dài ngán ngẫm.
– Mình đàn bà tay yếu chưn mềm, bất quá cũng chỉ là người gánh mê bàng đi bán dạo thì chắc, tụi Tây, tụi theo Tây mần lính kín, chẳng bắt bớ hay gây khó dễ gì đâu.
Dì Tư phân bua với má Bảy và có ý hờn mát:
– Chị khéo lo xa!
Má Bảy không những không để bụng lời nói hờn mát của dì Tư mà ngược lại, càng thấy thấy thương dì nhiều hơn. Má hiểu chữ tình của dì đối với chàng trai Ba Sài Gòn sâu đậm tới mức nào. Và, sự dở dang tình từ cổ chí kim đều đẹp tuyệt! Bán dạo mê bàng chỉ là cái cớ để dì thực hiện nỗi khao khát tìm về sân ga, với mong mỏi tìm lại được bóng người xưa.
– Dì không có cái giấy ”Lách-xê-pát-xê” tức là cái giấy thông hành tạm, thì đừng hòng lọt qua được bến đò, chưa nói tới cái đồn Phú Mỹ tinh quái. 
– Chớ người ta đi, nghe trà vải lui tới hà rầm đó, có sao đâu!
Dì Tư cãi lại má Bảy. Má Bảy nói chậm rãi:
– Người ta khác, mình khác! Thời giặc giã, không thể lấy người mà so với mình.
*
Hai ngày đêm, cả nhà má Bảy nôn nao và nóng lòng, không ai ăn ngủ được. Mọi người ngóng dài cổ trông tin tức dì Tư thông qua con Vện, nhưng rồi con Vện cũng biệt tăm. Má Bảy cằn nhằn một mình suốt ngày:
– Đã nói đừng đi, vậy mà, cứ nằng nặc đòi đi cho bằng được!
Hễ mỗi lần cằn nhằn, má Bảy lại ra sân vái bốn hướng, lạy mười phương cầu nguyện ơn trên phù hộ cho dì Tư dữ ít lành nhiều. Thằng Út tuy tánh tình không được đằm thắm như con Hai, nhưng nó lại là đứa nặng tình trượng nghĩa. Qua nay, có lúc nó khóc, có lúc nó nằm vùi trên cái chõng tre dựa mé hè; phần thương dì, lớp nhớ con Vện – một người bạn chí cốt – chưa bao giờ rời xa nó nửa bước. Vậy mà,…
– Thằng Út đâu rồi?
Phía sau bếp, má Bảy hỏi.
– Dạ! Con đây nè!
– Con rủ con Vện đi với con ra bến sông ngồi chờ ghe trà vải chèo ngang qua, ngoắc vô mua cho má cặp dừa khô.
Rồi,  má dặn:
– Nhớ nói người bán lựa dùm cặp dừa bị dày cơm, nha con!
– Dạ!
Chưa dứt tiếng ”dạ”, thằng Út co giò chạy ra bến sông. Con Vện cũng chẳng vừa gì, phóng theo cậu chủ bén gót.
Má Bảy tính mần bánh lá dừa đãi dì Tư, trước lúc sớm mai dì thử gánh mê bàng xuống chợ bán. Song, giữa Đồng Tháp Mười bốn bề rừng tràm giăng giăng, chẳng có cách nào tìm được cà bắp của cây dừa nước để lấy lá gói bánh, nên đành chuyển qua mần bánh lá nước cốt dừa.
– Út! Con nạo dừa, còn chị Hai con nhồi bột với lá thúi địt cho dì nắn bột hấp bánh.
Dì Tư phân công chị em nó rành rọt.
Má Bảy dùng lá điều thay lá dừa nước nắn bột. Mùi bánh lá có thể có khác, nhưng vị bánh lá chưa chắc đã khác, vì nhờ nước cốt lá thúi địt chận đứng mùi lá điều phá hỏng vị bánh lá.
– Không phải vô cớ mà người đời đặt cho lá cái tên thúi địt. Ăn nó là phải địt, dù người hay thú vật. Hễ địt là phải thúi và hễ thúi, thì chất dơ trong cơ thể mới được tống ra ngoài bằng cách xì hơi, giúp đường ruột khỏe khoắn. Kẻ tham vô độ thường gian manh, tráo trở thì sao biết thưởng thức mùi vị của lá thúi địt. Thiên hạ không ai chịu nín địt, chẳng qua  là chưa phải lúc địt mà thôi!
Thằng Út đang gò lưng, kềm chưn lên bàn nạo, dằn tay nạo cơm dừa…nghe má Bảy nói, nó đã cái lỗ tai.
Vậy mà, giờ đây ”đang khi vui vẻ ra buồn bã”, thử hỏi làm sao nó cầm được nước mắt mà không khóc! Chính nó vỗ về và sai biểu con Vện đưa dì Tư đi tới bến đò rồi hãy quay về, nếu hữu sự thì hết sức giúp đỡ dì Tư. Vện hiểu ý, ngúc ngoắc cái đuôi ra chiều ưng thuận.
Từng đàn cò bay về tổ cắt đứt những vệt nắng còn chần chừ, nấn ná trên cây. Rừng chiều tối sớm hơn cánh đồng bàng!
Con Hai chạy hớt hơ hớt hải từ bến sông lên nhà.
– Má! Má ơi, dì Tư…bị… 
– Dì Tư, bị…bị cái gì?
Tiếng Bảy hốt hoảng. Thằng Út ngồi vụt dậy:
– Chị Hai nói sao? Chị Hai!
– Dì Tư bị…g…i…ế…t…
Ba má con sững sờ ôm nhau ràn rụa nước mắt. Họ cắn nỗi đau nín lặng trong nỗi nhục mất nước!
Tin dì Tư bị giết, con Hai nghe được từ người đàn ông trên ghe trà vải học lại và nó còn nghe, con chó đi theo người đàn bà bị giết đã bị thằng Tây búa bắn gãy cẳng, xém chết! Lúc má Bảy hoàn hồn chạy ra bến thì chiếc ghe đã rời bến lâu rồi.
 
Bốn.
– Má ơi! Má ơi má! Vện đã về, má ơi!
Thằng Út kêu má chói lói trong nỗi mừng vui khôn tả.
Tiếng con Vện sủa gấp gáp bên kia sông.
Con Hai xô cây chống cửa, bước ra sân
– Về tới nhà, sao Vện không bơi qua sông?
– Bộ con quên rằng, Vện bị bắn gãy cẳng sao!
Má Bảy trầm tĩnh nói với con gái.
Tiếng con Vện mỗi lúc mỗi sủa gấp gáp như nhắc nhở, thúc giục chủ không còn kịp thời gian.
Má hiểu chuyện kinh thiên sắp xảy ra cho gia đình qua tiếng sủa của con Vện. Má hối chị em thằng Út quơ đại áo quần rồi nhanh chưn xuống xuồng qua sông.
Biết hai con thắc mắc, má nói:
– Nội trong sáng mai, tụi Tây và tụi theo Tây sẽ tới đây!
Lúc xuồng ra gần giữa sông, má Bảy ngửa mặt lên trời than:
– Xưa, ”Làm người thì khó, làm chó thì dễ”. Nay, ngược lại, thời thế chẳng biết đâu mà lần!./
TBĐ.
……………………………………………………
 (1) Có nơi gọi lá mơ.
(2) Quốc lộ 1A bây giờ. 
(3) Đường sắt Sài Gòn – Mỹ Tho hoạt động từ 1885 đến 1958.
(4) Ông Đoàn Giang (thân phụ nhà văn Đoàn Giỏi) có 3 người vợ, 18 người con. Nhà văn Đoàn Giỏi (Đoàn Văn Hòa) con thứ năm của người vợ cả ông Đoàn Giang, trước Đoàn Giỏi là anh trai và 2 chị gái. (theo lời bà Đoàn Thị Tuyết, em gái nhà văn Đoàn Giỏi).
(5) Nhà văn Đoàn Giỏi (1925-1989) học Trường Collège Mỹ Tho (Trường THPT Nguyễn Đình Chiểu, Mỹ Tho), đậu bằng thành chung, theo học hội họa Trường Mỹ thuật Gia Định. Trụ sở Ủy ban nhân dân huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang (hiện nay) là nhà của gia đình ông Đoàn Giang đã hiến khi xưa. (Tài liệu lịch sử Đảng bộ thị trấn Tân Hiệp, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang).
(6) Họ Dương trải qua bốn đời: Dương Văn Bảo, Dương Văn Long, Dương Văn Lâm, Dương Văn Cường…khai phá vùng đất nay gọi là xã An Phú, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An (Thời nhà Nguyễn, Láng Cò là Tân Hòa Tây thuộc tổng Hưng Long). Gần mộ tổ họ Dương, có hai ngôi mộ Dương Văn Huề tự Mau (1891-1944), Nguyễn Thị Kỷ (1895-1992)là thân phụ và thân mẫu của cựu Tổng thống VNCH, Đại tướng Dương Văn Minh.
(7) Thầy Yến thuộc tầng lớp nho sĩ theo lưu dân tới khai phá và định cư Phú Mỹ (làng Phú Mỹ thành lập năm 1808). Thầy Yến mở trường dạy học và bốc thuốc. Về sau, dân tụ về đông đúc, thầy Yến lập chợ và từ đó, dân gọi chợ thầy Yến. Đến năm 1896, chính quyền thời bấy giờ xây lại chợ mới và cho đặt tên chợ Phú Mỹ, nhưng dân trong vùng vẫn quen gọi chợ thầy Yến. (theo ”Di tích lịch sử tỉnh Tiền Giang).
(8) Lờ là dụng cụ dùng để bắt cá.
(9) Đươn mê là đươn manh đệm.
(10) Ghe trà vải là ghe bán tạp hóa lưu động trên sông.
(11) Tên gọi cũ của xã Hưng Thạnh (nay thuộc huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang).

(more…)

Read Full Post »

Mở mắt ngày đã trôi

 

 

Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương

Tôi gọi xóm tôi là xóm vũ phu. Ấy là tôi gọi thế, chứ xóm ấy có tên một vị anh hùng dân tộc hẳn hoi và xóm ấy không phải toàn mấy ông mất nết ưa nói chuyện bằng tay chân với vợ. Bệnh đánh vợ nó lây qua đường không khí đấy, đầu tiên là nhà Mãn, gã đánh vợ huỳnh huỳnh, tuần nào cũng đôi trận, lý do nào cũng chính đáng cả. Vợ đánh phấn nó bảo chỉ đi làm đĩ mới dồi phấn trắng dày mặt thế, vợ nó đón con về muộn 5 phút nó tát bốp má phải gắn ngay cho thị cái tội đứng buôn dưa lê với trai… Con vợ thua thằng chồng 5 tuổi, học chưa hết cấp 2, phụ bán phở cho cô họ, thằng này làm thợ hồ đời bố truyền đời con. Làm theo mùa xây dựng. Hết mùa ngồi nhà vá xe, bán nước giải khát với vợ. Thằng này ghen bệnh hoạn, trong đầu nó lúc nào con vợ cũng có dấu hiệu sắp đi ngoại tình. Vợ nó đau lòng, uất ức nhiều lần bỏ đi nhưng nó tìm, năn nỉ cầu xin tha thứ, khóc lóc hứa sửa thói hư và ngoen ngoét luôn mồm chỉ vì “anh yêu em quá, anh lo mất em”. Bài này, mấy câu trơn nước bọt này chả cứ con vợ học hết lớp 2 mủi lòng, tôi tin chắc 90% phụ nữ nhà ta sẽ xuôi giận, sẽ tặc lưỡi cho qua chuyện, lại ậm ừ biện minh là do chồng nó yêu mình mới thế, thôi thì về cho con nó có bố, cho thiên hạ nó khỏi xầm xỉ xầm xì cái thứ gái bỏ chồng… thế là cắp giỏ trở về cùng chồng. Đàn bà cả tin, nông cạn là chuyện muôn đời, đặc tính giống cái thay đổi sao được. Tôi cũng đàn bà, có khi tôi còn dại bằng 10 con vợ thằng thợ hồ xóm tôi ấy chứ. (more…)

Read Full Post »

Giao thừa của mẹ và cha

Nguyễn Thái Dương

images-3

Chiếc giường ấm chút hơi xưa

Con nằm chỗ mẹ nằm chưa phai mùi

Trăn qua trở lại mấy hồi

Hiện ra dáng dấp mẹ ngồi cứ như… (more…)

Read Full Post »

Thằng bạn tôi bị… xe cán chó thứ thiệt. Già đầu ham vui cỡi xe gắn máy đi dọc Trường Sơn, qua bên Lào. Đường thênh thang, khỏi lo bắn tốc độ, cứ thế phượt. Một con chó thủng thỉnh băng ngang… Chẳng biết y hãm lại hay tới luôn, nhưng kết quả là bà vợ phải thuê xe lên tận biên giới đón cái thân thể bất động đó về, vái tứ phương, vái Trời vái Phật, phát nguyện ăn chay một năm để ông chồng mắc dịch tai qua nạn khỏi.

Vũ Thế Thành 

Tôi đến thăm. Y nắm tay tôi, nửa tỉnh nửa mê, thều thào:“Đợi ít bữa khỏe lại, đi làm một chầu thịt chó… rửa…hận”. Nay, hận đã rửa, nhưng bà vợ, dù là tay sành ăn đáo để vẫn còn phải ăn chay. Đâu dám xù… Trời Phật.

Ăn chay nhịn thèm chỉ vì những chuyện…hỡi ơi như trên, thì ăn chay gắn liền với khổ hạnh, sướng khổ lẫn lộn.

Quyền lực, quyền hành đi chợ, bếp núc nằm hết trong tay mấy bả, thì các ông chồng dù trong thực tế ít khi tỏ ra tình nguyện cũng bị « cưỡng bức » ăn chay một cách êm ái

Quyền lực, quyền hành đi chợ, bếp núc nằm hết trong tay mấy bả, thì các ông chồng dù trong thực tế ít khi tỏ ra tình nguyện cũng bị « cưỡng bức » ăn chay một cách êm ái

(more…)

Read Full Post »

Older Posts »