Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Môi ướt

Lê Thị Tuyết Lan

.

Em hôn vào cơn mưa hôm đã sâu thẳm bóng anh

một lần và nhiều lần muốn nhìn thêm giây phút

Thịt da em đã mềm những tàn trăng

Bàn tay gọi ngón tay trên lạnh nhạt đốt mình

Anh tan ra trong ngày vừa chụp nơi mắt em từng làn sương

.

Môi em ướt từng đợi chờ

Môi em ướt đêm mơ

Má anh còn viễn du trên những sợi chỉ tay

Tiếng anh đàn vào không gian riêng em địa đàng từ cuộc giao thoa vực trời

Đong đầy làn hơi sinh sôi

Em dìu dắt mình lên bãi bồi tìm khô đặc dấu chân

.

Con đường lầy in nhịp lòng lạc lối

Ngày về chậm rãi

Người về sưởi mãi bầu nhiêu khê

Read Full Post »

Bóng Nhạt Thời Gian

Trần Vấn Lệ

Tranh Van Gogh

Bóng Nhạt Thời Gian

.

Tháng Mười, ai cũng đợi, đã tới, đã đi rồi! 

Không có một nụ cười / nào mà nó để lại!

Tháng Mười như thế mãi / biết đã bao năm qua!

Một thế hệ đã già…Thế hệ sau đang xế…

Không trách tàu hỏa trễ / vì còn nằm ở ga!

  Đổ tội:  dịch thôi mà!  Chen nhau, lây, khổ lắm!

Máy bay cũng bị cấm, sợ dịch bay tứ tung!

Tàu thủy, chậm vô cùng, thêm bão bùng, càng chậm!

Tháng Mười…tay không nắm…là bởi chân đã lìa! 

Đưa người…qua bên kia / sông Nại Hà, xa lắc…

Tháng Mười tháng-nước-mắt…hai ngàn trẻ mồ côi!

Tháng Mười nhắc nhỡ hoài / một Phi Nhung dang dở!


Người đi và kẻ ở…mà đường nhỏ, hoang vu; mà đường lớn, mịt mù…không ai thấy ai nữa!


Thấy thì sẽ nói nhớ!  May mà…tháng Mười quên! 

Nó chỉ là cái tên:  Tháng Mười Quên Đi Nhé!


Bao nhiêu lòng Cha Mẹ / tháng Mười vẫn bao la!

Tháng Mười Một hít hà…cuối năm, trời rét ngọt!

Cuối năm trời rét ngọt, lá vàng còn sót bay!  Tôi vừa ngửa bàn tay, hứng, bỗng đầy nước mắt…


Sương rơi đằng trước mặt.  Tuyết giăng giăng đầu non…Có người Mẹ bồng con mái tóc buồn như liễu…

.

Óng Ánh Hạt Sương Mai

.

“Tình Yêu giống như hạt sương mai sáng sớm,đứng xa nhìn cứ tưởng hạt kim cương,đến gần thì té ra là giọt nước mắt!”
*
Một tháng là một tháng trời,

thư đi,  mong chớ một lời hồi âm!


Cảm ơn ngày tháng lặng câm

không mưa, không gió, âm thầm thời gian!

Cảm ơn luôn chữ Đá Vàng

Kim Bằng óng ánh như làn suơng mai!

Dĩ nhiên sương chẳng đọng hoài

Nụ hoa mấy giọt vì ai cũng tình!


Vườn tôi, tôi rất thích nhìn

mỗi ban mai thấy bình minh hiện về

sương như ngọc bích trời khoe

tôi nâng niu bỗng không dè vỡ tan!

Cảm ơn hai chữ Đá Vàng

Hạt sương đã hóa hai hàng lệ sương!

.


Bỏ Phố Về Quê

.


Nắng không phải là lửa

sao nóng đến vàng cây?

Từng con chim vụt bay

vào công viên, bay tiếp!


Nắng quá mưa không kịp

năm sáu tháng nay rồi

dịch bệnh từ khắp nơi

về tuôn ra quốc lộ…


Có người thì đi bộ

tay xách với nách mang

Có người thì vội vàng

cỡi xe máy xe gió…


Hãy ngó ra ngoài ngõ

nắng xám hết hoa kìa

màu cỏ như sẻ chia

cái màu xám buồn thảm!


Thơ từng ngày u ám

Nắng từng ngày nồng nàn..

.Chữ viết mới thẳng hàng

sao bắt đầu cong quẹo?


Thật không gì dễ chịu

cả cái gì dễ thương!

Tưởng sáng nay hoa hường

nở mà tìm không thấy…

Việt Nam mình đang chạy

liệu có vượt thời gian

để đêm nay sao vàng lấp lánh trên đầu núi?

Buồn lắm chớ câu hỏi

tràng giang trôi lê thê

người bỏ phố đi về

về lại quê…thất thểu!


.

Read Full Post »

Cái chữ về đâu

Nguyễn Đình Sinh

.

Ngày ấy con mải mê cái chữ

Đỗ vào cấp ba cả xã có vài người

Cha bảo khổ quá ở nhà thôi con ạ

Ai nuôi con khi bố mẹ đã già

.

Mẹ nuốt nước mắt vào tim

Đời mẹ tảo tần tìm cơm áo

Học nữa rồi cái chữ về đâu

Ôm mộng nhiều vỡ mộng càng đau

.

Những năm hạn ruộng sâu nứt nẻ

Cây lúa khô tức tưởi nghẹn đòng

Mưa muộn về lụt ngập trắng đồng

Lúa con gái chưa chồng chết uổng

.

Để được học con phải làm kiếm sống

Cái chữ theo con dãi nắng dầm sương

Năm nào con cũng đứng nhất trường

Cầm giấy khen mẹ rưng rưng khóc

.

Cái chữ theo con lên đường đánh giặc

Rồi lại lên bục giảng cùng con

Thắp sáng bao tâm hồn trí tuệ

Chắp cánh bay cho những cuộc đời

.

Mỗi khi con trở lại thăm quê

Dù lễ hương có sắm đủ đầy

Bây giờ con báo hiếu ai đây

Cho con xin – quỳ ngàn lạy… bên Người

Read Full Post »

Mây

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Mây

Đó là cách chúng ta có thể đâm sầm vào
Một thế giới đang chuyển động
Mà không hề hấn gì
Em nắm mây trong tay
Kéo ngày lại giữa nỗi nhớ mùa hè oi bức
Từng câu chuyện không lời
Em ôm mây nóng bỏng
Chạy về phía mặt trời
Em nắm mây trong tay đắp ngày muốt mềm mi mắt
Đó là điều kỳ diệu nhẹ nhàng để có thể quên đi thế giới
Nơi mà chúng ta đang đứng đây
Trên sự trì nặng của đôi chân và đôi mắt mệt mỏi
Trên rất nhiều ô cửa giả
Có thể đó là một bí mật mà chúng ta có thể mang theo
Cùng với hơi thở
Của cuộc sống vốn dĩ im lặng
Có thể đó là chiếc áo em khoác cho những lúc bất chợt buồn
Em nắm mây
Chờ sự im lặng nở bung
Trôi
Trôi
Chẳng có con đường nào để biết được hết điều bất tận
Em chờ từng ngọn mây ngã rạp xuống
Trong hơi thở
Để nỗi nhớ bất động cùng đám rong rêu
Bên dưới ô cửa nhỏ

Read Full Post »

Trn Thoại Nguyên

Tặng Hà Phi Bằng (Phố Cổ Hội An)

.

Sông nầy đây!

Anh vẫn nhớ Hoài

 Chân trời cũ, hồn anh đắm say!

Nhớ La Hối Mùa Xuân Tuổi Trẻ

Hội An ơi! Phố cổ tình đầy!

.

Những con đường rợp bóng cây xanh

Tuổi thơ ơi!

Biết mấy yên bình. 

Sáng tắm mát, chiều ngồi hứng gió

Thanh xuân ơi!

Sông hát trữ tình!

.
Anh dìu em…chùa Cầu nguyện ước

Mộng học hành, mộng đẹp tình duyên…

Phố cổ: Lòng bàn tay, chung bước

 Đêm Tình Yêu thắp sáng hoa đèn. 

.


Về đâu hỡi!

Phố Hoài?

Em gái?

Dòng sông trôi kỷ niệm soi lòng

Anh: Con nước xa ngoài Cửa Đại

Em: Phố buồn mái ngói rêu phong!

.
Hỡi sông Hoài Phố Cổ Hội An

 Tiếng hát em … anh vỡ cung đàn!

Anh xa xứ bao mùa giông bão

Linh hồn anh còn mãi âm vang!

Read Full Post »

.Trang xunauvn.org vừa nhận được một số bài thơ của tác giả Xuân Đạo do chị Lene Huynh ở Đan Mạch gửi đến. Xuân Đạo là tên chung của đôi vợ chồng trí thức xa quê, sống đơn độc ở nước ngoài sau năm 1975 . Trước nay họ không hề làm thơ. Những dòng này chỉ được viết sau khi người vợ , một nữ giáo sư trường Trưng Vương Sài Gòn qua đời chỉ sau hai tháng lâm trọng bệnh

Ngẫm nghĩ đôi khi thơ ra đời chính những lúc lòng ta khổ đau nhất

Xuân Đạo

.1

Còn đâu tiếng hát bến xuân

Biển xanh mặn đắng mộ phần trời cao

Điêu tàn quạnh quẽ xanh xao

Lệ nguồn tuôn chảy dội vào trong tim

Không gian chợt bỗng lặng im

Nghe hồn khấp khểnh đi tìm bóng em

Đêm nay sẽ vẫn là đêm

Mắt chong đèn mộng êm đềm ngày xưa

Em ơi em ơi em ơi

.2

Không có em như nhà không nóc vách

Ôm gối chăn lạnh buốt rợn óc tim

Những cơn bão mùa đông rùng rục thổi

Để mùa Xuân chết lịm phải không em

Nhưng em ơi tình Xuân ta vẫn sống

Bụi thời gian dù có muốn phôi pha

Màu kỷ niệm ẩn an trong ký ức

Nụ hôn đầu chất ngất hương Xuân hoa

Em ơi em ơi

.

.3

Không gian chợt bỗng lăng im

Nghe hồn khấp khểnh đi tìm bóng em

Đêm nay sẽ vẫn là đêm

Mắt chong đèn mộng êm đềm ngày xưa

.4

.Anh vẫn biết tình Xuân vẫn sống mãi

Đường trần gian riêng một mình anh thôi

Bóng hình em chỉ còn trong tâm tưởng

Tuy thật gần mà cũng rất xa xôi

Hai chúng ta tuy hai là một

Giờ còn một riêng rất đơn côi

Một chung nay đã đi rồi

Đêm ôm gối chiếc mộng môi em cười

Read Full Post »

Trần Vấn Lệ

.

Chớp bể…là xa, xa lắm?

Mưa nguồn…chắc cũng không gần?

Sao mình lại cứ bâng khuâng

muốn mưa tới ngay trước cửa?

.


Chắc tại mình nhớ ai đó

xa như chớp bể mưa nguồn?

Không biết người ta có buồn

như mình đang buồn không nhỉ?


Một câu hỏi như sợi chỉ

se hoài mà chẳng luồn kim

chỉ nghe tiếng đập con tim

nỗi buồn trong lòng thao thức!

.

Muốn nhắm mắt đi đừng khóc

như khi ngồi giữa lòng ghe

Muốn bịt tai đi đừng nghe

sóng vỗ ào ào bên mạn…
.

Nếu mà trời đừng có sáng

Nếu mà trời đừng có chiều

đừng hỏi Má lo bao nhiêu

để cho con đi tìm sống…

.
Má ơi Má nuôi hy vọng

tại sao Má bỏ con rồi?

Hồn Má có bay lên trời

như bầy hải âu không vậy?

.
Xé quăng đi một tờ giấy

ở trong đó có bài thơ

nội dung là ước là mơ

cái hình là vòng tay Mẹ!

.
Hỡi ơi mưa nguồn chớp bể

chỉ nghe con mắt cay sè

rồi sẽ không nghe không nghe

bờ đê tiếng con ếch nhẩy!

.
Rồi sẽ không thấy không thấy.

Mẹ già cái bóng xiêu xiêu

sẽ không có bữa cơm chiều

“Má ơi hình như cơm khét?”.

.
Bàn tay Má như đang quẹt

con mắt Má buồn bao nhiêu!

Đố ai không có một chiều

bỗng dưng thấy mưa đầu ngõ…

Read Full Post »

Trần Vấn Lệ

Em mặc áo xanh, anh nhớ Má
xách một buồng cau đi trong vườn
xách cả buổi chiều đi rất vội
về khoe với Ngoại kịp… hoàng hôn!

Dành cho đôi má em chừng đó
trọn tấm lòng anh ở cuối trời
Muôn năm có một Ngày Nhung Nhớ
mãi mãi muôn năm Chỉ Một Người!

Em mặc áo xanh ngày rất mộng
rất là mơ mà cũng rất thơ
Nụ hôn trên má hồng chưa đủ
hôn cổ em nha ba ngấn chờ…

Chiều ở núi cao sương xuống thấp
Valentine nhìn ngôi sao xa
trăng non cũng mọc chào Năm Mới
anh nói chào em Trăng Nở Hoa!

Thầm thỉ mình anh Ngày Lễ Tình
Tưởng người yêu mặc áo mơ xanh
Mở chồng thơ cũ Còn Nguyên Vẹn
Em với Anh tình Em Với Anh!

Read Full Post »

Tóc mây

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Mái tóc nàng mọc từ nhiều loài cỏ dại. Dài quá lưng. Nhiều người trầm trồ, nhiều người dè bĩu:
– Như ma ấy, cắt đi
Nàng chạy thật nhanh, về, mẹ nàng đang đợi nàng ở nhà.
– Gội đầu đi con, mẹ đã nấu cho con nồi bồ kết và nước xả tắm rồi đấy
Nàng chạy ào ra phía sau ảng nước, ngồi chum hum xuống và dội, vuốt vuốt mái tóc dài của mình. Hình như nó ngắn hơn hôm qua. Nàng buồn, lo, sợ mẹ biết.
Hôm ấy, nàng đi tìm cây gai để bện tóc. Nàng thấy từng hạt bạch cầu xóc nhọn chảy qua mang tai.
Năm ấy, nàng tạm biệt mẹ để lên thành phố học đại học. Hành lí có vài bộ áo quần, và mái tóc rất nặng. Nàng quấn quanh nó bằng những mớ gai bọc kín.

Thành phố, thật mới, đối với nàng. Chấn động đầu tiên là những đôi mắt ngó nhìn nàng. Nàng thấy như nó chấn động cả mặt đất dưới nàng đang đứng. Nó đang nứt. Nàng thấy sự vị tha và cao thượng nàng mang lên từ quê bị tuột xuống những đường lằn hun hút.
Đêm mưa, nàng gào thật to, tiếng rơi theo mái tôn ào ạt trút. Những sợi tóc bất chợt rơi xuống sau mớ gai. Nàng hoảng hốt níu lại. Đôi tay xước trầy đỏ máu. Theo mưa mà trôi. Nàng thấy mưa im lặng. Nàng mỉm cười với mưa. Một bông hoa hàm tiếu nở, nó vẫn còn ươn ướt, run rẩy, lắc mình những cánh cho chóng khô.
Đêm ấy nàng mơ những cánh tay đầy những ngón nhọn của lũ quỉ đang giật mái tóc của nàng.
***
Một ngày nàng thấy ánh nắng mới hơn hôm qua. Hoàng hôn xanh lè những ánh chớp phía tây vòm trời. Nàng cất tiếng hát nho nhỏ trong vòm vọng. Những khúc cầu nguyện cũ, nàng tụng ca cho một ngày đã qua, an bình với nàng. Nàng tháy mái tóc nàng đang múa với cơn xoáy bắt đầu vào hướng từ thành phố. Nơi nàng ở trọ là ngoại ô. Nàng gọi:
– Mẹ ơi mẹ ơi, mẹ nấu nước bồ kết và hương xả cho con đi, con muốn gội nó.
Mẹ nàng không nghe tiếng nàng. Ngoài cửa rít lên từng hồi gió.

Hôm sau, nàng thấy mái tóc mình bị ngắn lên nửa gang tay.
***
Ngày an phận trên những trang sách. Nàng muốn làm nghề dạy học. Mẹ nàng bảo thế. Đó là công việc phù hợp với tính cách nhu mì của con gái mẹ. Mẹ bảo, nàng giống mẹ nhiều hơn, nếu giống ba, có lẽ nàng đã gào thét mà vỡ ra rồi trôi về nhanh với mẹ. Nàng tự phá nỗi sợ hãi để làm trò chơi lắp ghép. Nàng ít cười. Ai cũng bảo như vậy, như mẹ nàng. Có một ngày, nàng ghép được cả một ngôi nhà bằng thứ đất nâu nhão sệt mà nàng cướp của lũ tò vò. Có hôm nàng ngồi chăm chú nhìn chúng xây tổ. Nàng ngồi bất động nhìn hai cái vòi của chúng, thật chăm chỉ và khéo léo. Hôm ấy bàn tay của nàng sưng vù lên. Vài hôm nữa thôi, chúng sẽ tha về vài con nhện thả vào trong ấy. Nàng cảm thấy hài lòng và một khoái cảm từ sự nhứt nhối trên đầu mười ngón tay. Nàng sờ lên đầu. Những chiếc gai đâm phọt. Những dòng máu ứ tuôn xuống ào ào. Nàng thấy thật an toàn về mái tóc. Nó vấn quanh màu đất sét như cái tổ của tò vò.
***
Nàng nhớ mẹ, mẹ đang ốm. Nàng hết tiền mua vé. Hôm ấy trời lại mưa, mưa dột ướt cả giá sách, tổ tò vò hôm qua đã ướt mềm. Có lẽ chúng sắp vỡ, nàng nghĩ vậy. Chúng nó đâu rồi nhỉ. Nàng nhìn quanh, những mảng tường vôi nứt nẻ. Có lẽ chúng đang đi tìm lũ nhện. Nàng đói, nàng xé gói mì tôm, ăn sạch chúng, không cần nước sôi. Mấy cái bình ga nhỏ kia đã hết sạch.
Nàng cất tiếng ngâm khe khẽ trong họng: “tò vò mà nuôi con nhện / đến khi nó lớn, nó quyện nhau đi / tò vò ngồi khóc tỉ ti / nhện ơi! nhện hỡi! mày đi đằng nào?
***
– Này em, chúng tôi muốn mua tóc, em ghé thăm chỗ chúng tôi đi.
Nàng rảo bước, không thèm ngoảnh lại nhìn. Nàng thấy mùi hương bồ kết cứ thoang thoảng. Chúng có gai.
***
Lũ tò vò đã trở lại. Chúng xây thêm những ngôi nhà hình chum mới bên cạnh cái tổ bị vỡ. Chúng lần lượt thả vào đấy những xác nhện non tơ.
Nàng đã mở những mớ gai trên tóc. Bây giờ nó uốn bồng bềnh như mây, và lõa xõa ngang vai. Nàng thật quyến rũ.
***
Nàng ngồi đấy. Nàng nhìn lũ tò vò chui ra chui vô bên những chiếc tổ mọc trên cái giá sách. Nàng chuốt lại móng tay. Chúng thật sắc, tựa như cái vòi của tò vò. Nàng đang đợi lũ ấu trùng nở. Chúng sẽ xơi sạch những xác nhện đang hấp hối kia cho đến khi chúng không còn lại những sợi lông măng.
***
Đêm. Nàng nghe tiếng gió gọi:
– Dậy đi con, dậy gội đầu đi, mẹ đã nấu sẵn bồ kết và lá xả đấy.
Nàng mở mắt. Nàng nghe tiếng nhai ngấu nghiến. Lũ ấu trùng đã nở. Nàng mơ màng như đang nghe hợp âm của những thứ cỏ ngày xưa trên mái tóc dài phủ mượt. Chúng vi vu màu xanh, màu xanh nhạt, màu vàng úa, màu nâu hổ phách như cánh tò vò. Chúng đã nằm trong cái tổ đất. Đã lâu, chúng không có ánh sáng.
***
Nàng nhìn chúng, lũ ấu trùng, chúng li ti và có khuôn mặt như những đứa bé bầu bĩnh. Nàng khóc và đưa tay vuốt lại mái tóc.
Nàng thức dậy thấy mình nằm trong ngôi nhà có hình chum.

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Read Full Post »

Về nhà ăn tết

Đinh Lê Vũ

Lâu lắm rồi, năm nay tôi mới được về nhà ăn Tết sớm. Được về dưới mái nhà bình yên của tuổi thơ với những giấc ngủ vùi không mộng mị. Được nghe văng vẳng xa xa những âm thanh Tết rất quen thuộc của ngày xưa cũ. Tiếng xe máy chạy vút qua con hẻm nhỏ trước nhà. Tiếng người xao xác. Tiếng tập hát Xuân đã về xuân đã về vọng từ quán cà phê Cung Trầm Phố gần nhà. Tiếng gà gáy ong ỏng xa xa. Tiếng chim hót. Cả tiếng thạch sùng tậc lưỡi trên vách… Trong muôn ngàn thứ tiếng rất quen ấy, có một thứ tiếng mà chỉ về đây mới nghe được- tiếng con tim mình đập nhịp an lành.Về nhà, tôi được ngồi bên cửa sổ nhìn qua khu vườn nhà cô Bảy, ngắm nắng dát vàng trên những đọt mãng cầu non. Tôi gọi đó là màu nắng Tết. Những lúc đi xa, những lúc ngày hết Tết đến mà chưa về nhà được, tôi hay nhớ đến quay quắt màu nắng Tết ấy. Nắng màu vàng, ồ không, nắng màu trắng, cũng không hẳn là màu trắng, là một màu gì đấy mà chỉ cần nhìn thấy ở đâu đó, hay đôi khi chỉ cần mường tượng thấy là lòng tôi đã nôn nao, chỉ muốn vất bỏ hết tất cả để chạy về ngay. Màu nắng ấy làm tôi nhớ tới mẹ tôi, nhớ ngoại tôi, nhớ hương vị Tết nồng nàn của tuổi thơ tôi, nhớ những cảm giác run rẩy non tơ khi xúng xính khoác lên người chiếc áo mới vào một ngày đầu năm- đã xa lắm rồi.Tôi nhớ đến chiếc áo mới của ngày mồng một Tết rất xa. Hồi đó là khoảng năm 1977, thời gian khó khăn nhất của thời bao cấp. Dì của tôi vừa vào Đại học, đi học xa nhà. Giữa những tháng ngày thiếu gạo, ăn cơm độn sắn, ngô, khoai…, mỗi lần dì tôi ở Huế về thăm nhà là những ngày hội đối với tôi. Dì dẫn tôi đi ăn chè đậu ván bà Nguyệt, cho tôi gặm bánh mì ở tủ bánh mì trên đường Lê Lợi, lại mua cả bánh ông Sườn cho tôi ăn (thời đó, những món ăn vừa kể là những món đầu bảng của ẩm thực Hội An). Dì còn lại mua truyện cho tôi đọc, tôi còn nhớ đó là truyện Thạch Sanh- Lý Thông, truyện Thánh Gióng của NXB Kim Đồng in màu sắc rực rỡ… Tết đầu tiên dì đi học ở Huế về, dì mang quà cho tôi là chiếc áo sơ mi trắng dài tay lai bầu có những hoa văn chìm rất đẹp và sang trọng. Tết năm đó, hình như tôi là đứa nhỏ duy nhất trong xóm xênh xang với tấm áo mới trước cặp mắt thèm thuồng của những đứa nhỏ khác trong xóm (tôi nghĩ thế!)… Sau này lớn lên, đi học xa nhà, tôi mới hiểu những ổ bánh mì thơm dòn, béo ngậy, ly chè đậu ván bà Nguyệt ngọt lừng hay chiếc áo mới cho tôi trong ngày đầu năm hồi đó là hy sinh không nhỏ của dì. Tôi còn được biết chiếc áo sơ mi trắng tôi mặc Tết ngày đó là chiếc áo dì thuê người ta cắt sửa từ chiếc áo dài trắng dì cẩn thận gìn giữ suốt thời trung học. Sau này, tôi có nhiều áo mới, nhiều cái Tết đi qua, tôi vẫn nhớ mãi chiếc áo sơ mi trắng của dì. Trong gia đình, tôi yêu dì bằng một tình yêu thật thuần khiết, tinh khôi cũng từ những chuyện vụn vụn nho nhỏ như vậy…Tết ở nhà luôn có những niềm vui bất chợt, nho nhỏ ở mọi nơi, mọi lúc mà không thể tìm thấy ở một nơi nào khác. Tình cờ đứng trước hiên nhà, một người quen cũ từ hồi lâu lắc lâu lơ đi ngang qua, hỏi thăm mình rất vồn vã, thân tình mà đôi lúc, mình cũng không hẳn nhớ người đó là ai… Trong quán cà phê ngày cuối năm đông đúc náo nhiệt, nghe ai đó gọi tên mình, là một đứa bạn cũ cả chục năm chưa hề gặp lại… Giữa chợ Tết đông người, tự nhiên có một cái níu tay, là cô bạn cùng khối lớp ngày xưa giờ là chủ sạp trái cây… Mua một ít trái cây của cô bạn về cúng ông bà, được cô bạn xăng xái chọn giúp trái cây ngon, lại được bạn tự nhiên giảm giá… Về nhà ngày Tết, luôn phải mỏi miệng cười và gật đầu chào, nhưng lại được sống trong bầu không khí ấm áp, cảm giác rất dễ chịu là mình đang rất được quan tâm, mình đang được người khác quan tâm thật lòng… Suy cho cùng, đó là một thứ hạnh phúc, tuy cỏn con, đơn giản, nhưng rất nhiều người cần đến nó. Nên dù xa xôi, ngày Tết, người ta cũng cố mà tìm về…Ngày Tết cũng là thời khắc ngồi chiêm nghiệm lại những chuyện buồn vui của một năm qua. Thôi thì, chuyện gì qua cứ để qua đi luôn… Những nỗi buồn năm cũ sẽ trôi qua. Tết sẽ an lành! Năm mới sẽ an lành, lòng mình cũng sẽ an lành!Tiễn biệt một năm cũ đi qua và chào năm mới!ĐINH LÊ VŨ(Đừng hôn ở Hội An)

Read Full Post »

Older Posts »