Feeds:
Bài viết
Bình luận

 

CHẾ DIỄM TRÂM

          Mãi đừng xa tôi (nguyên tác bằng tiếng Anh: Never let me go, Trần Tiễn Cao Đăng chuyển ngữ) là cuốn tiểu thuyết của nhà văn Anh gốc Nhật Bản Kazuo Ishiguro. Tác phẩm được sáng tác năm 2005, được tạp chí Time Magazine xếp vào danh sách 100 cuốn tiểu thuyết Anh hay nhất từ năm 1923 đến năm 2005, đưa Ishiguro đến vinh quang giải Nobel Văn chương năm 2017.

Tạp chí Time đã nhận định bảo chứng cho cuốn tiểu thuyết này như sau: “vừa hấp dẫn vừa xúc động lòng người… một tiểu thuyết kỳ tài, với sự căng thẳng thắt gút và với nỗi đớn đau chôn chặt”. Lời nhận định nửa kín nửa mở ấy trên bìa gấp cuốn sách gây tò mò cho bạn đọc đến mức không thể không xông pha vào ma trận ngôn từ đầy ẩn ý và biểu tượng của tác phẩm. Đọc tiếp »

Advertisements

Ngày cuối cùng tháng 10

  • Hồng Thủy Tiên
    .
    ( Tặng N. Q. H )
    ngày cuối cùng tháng 10
    đếm rủi may, đếm mỏi mệt, đếm gãy đổ nụ cười
    xác xơ lòng bão, ngổn ngang
    chối từ không gặp, như khước từ bầu trời để rúc thật sâu vào nước mắt
    nước mắt bốc hơi, nước mắt thấm đêm
    đêm xòe nở u uẩn, những đường gai
    đôi chân lạo xạo cạnh sỏi tứa máu
    nỗi đau đầy hơn, cần phải sống, thế mà
    như thân cây khép mình, bao vân lá xanh xao
    ngày cuối cùng tháng 10
    rũ rượi gió
    sao không tan & biến mất như cụm mây xa
    sao không như giọt mưa đã thôi một vòng phận sự
    im lìm những mạch ngầm
    cạn đáy
    và chiếc bóng
    hoảng loạn tìm khoảng tối
    nhận diện mình & khóc

 

Đọc tiếp »

Chung một đam mê

 

Elena Pucillo Truong

Có những cuộc gặp gỡ trong đời đã giúp cho ta hiểu là tất cả chúng ta chỉ là những con cờ được sắp đặt và di chuyển trên một bàn cờ vô hình, như một bàn mạt chược vô tận, trong đó định mệnh, người chơi cờ duy nhất có quyền quyết định những cuộc gặp, nắm lấy cuộc đời ta rồi lôi kéo hay thay đổi dòng chảy.
Đó là điều mà tôi đã cảm nhận trong thời gian đầu ở Việt Nam, thời mà tôi đến và chỉ lưu lại một ít thời gian. Cùng với chồng tôi, trong một quán cà phê có nhà văn Nguyên Minh tôi đã gặp gỡ nhà văn nhà biên kịch kiêm đạo diễn Sâm Thương. Đọc tiếp »

Bay qua nghìn trùng

Phạm Thị Cúc Vàng

Ta cài sóng nước lên mi
để con mắt chớp vỡ li ti buồn
ta gieo cái nhớ buông tuồng
bao giờ trở lại cội nguồn ta xưa ?

tình yêu đem rót vào mưa
trắng huơ trắng hoắc phủ chưa sạch lòng
trách ai bắc chiếc cầu đông
vào tim băng giá lạnh lùng nỗi ta

Cây cầu dài cây cầu xa
cưỡi vào giấc điệp bay qua nghìn trùng.

Mạch nguồn

Lê Văn Hiếu

MẠCH NGUỒN

.

Vì xa biển nên anh không thấy biển nhắm mắt như thế nào

Càng không nghe lời giận hờn của sóng

Vì xa biển nên không nghe linh hồn con cá khóc

Linh hồn có nước mắt không

Cá chết có nước mắt không ?

*

Như thể từ ngày anh xa Sông

Từ ngày anh quay quắt với Sông

Không biết Sông bên nào bồi bên nào lở ?

*

Anh về với bến nước trên đồi cao ,

Bến nước trên đồi cao ,

Giờ cũng không còn nữa

Tiếng cười giòn của năm nào

Ra đi không từ giã  ?

*

Cái Giếng trong vườn nhà anh

Đêm đêm về lại khóc

Ngày thở những tanh rêu

Đêm thở những mùi buồn

Liệu còn mạch nguồn nào

trong vắt với chúng ta không ?

VẾT XƯỚC

Ghen

Ghen đến khùng điên

Đến cay cay con mắt

.

Con mắt lú lẫn

Nhìn gà hóa cuốc

Nhìn cuốc hóa bông hoa

Nhìn bông hoa bốc hơi thành bụi

.

Bụi lơ lửng bay

Vướng vào cộng cỏ

Vướng vào sợi tóc

.

May mà có hạt sương mai

Thương tình nhỏ xuống gội rửa

.

Càng rửa càng dính chặt

Càng rửa càng hằn sâu một vết ố

.

.

SỰ LỪA DỐI

NGỌT NGÀO

**

Vẫn biết sự lừa dối ấy không được ngọt ngào

Nhưng tôi vẫn ngậm như ngậm từng ngụm café nhiều đường mỗi sáng

.

Tôi không hề xoay lưng với đôi điều giả dối

Tôi tự dặn mình hãy đừng oán hận những gì đã chết

.

Tôi cắn răng mà nhai từng hớp rượu

Tôi mím môi mà cười – những nụ cười đắng chát

.

Nhìn hạt bụi nhỏ nhoi mọc cánh bay về trời

Nhìn nỗi buồn thêm chân chui nhanh xuống đất …

.

Lê Văn Hiếu

Tuyên Ngôn Thơ

Trần Vấn Lệ

Tranh Đinh Cường

Trái đất có hàng tỉ tỉ năm, người xưa vẫn nhớ bước Giai Nhân, người sau vẫn ngó theo Người Đẹp!  Đời có Thơ hoài, em thấy không?
.
Đời có Thơ hoài, trời có mây
Đất thì sông, núi, cỏ và cây…
Những con chim sẻ mơ thành ó
Chỉ tội…bài thơ:  Nhớ Chửa Đầy!

Đọc tiếp »

  Bóng chiều

 

 

         Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương

 

 

Thái Phiên photo

  1. 1. Góc phố ẩm thấp, tăm tối như một nghĩa địa, cô ngồi dưới gốc cây to, ngước lên đám lá đang lắc lư ngỡ có cả ngàn hương linh đậu trên từng ấy lá thô lố mắt nhìn xuống, lép bép miệng bình luận kẻ phờ phạc dưới đất. Cô gai gai toàn thân, chân nhừ nhức vì đôi dép dây bó thít, cái khăn quàng cổ như xiết ngược khiến cổ họng ngộp ngộp. Cô tưởng mình sắp chết ở nơi đây, chết đường chết chợ nơi góc phố ẩm thấp, tăm tối như nghĩa địa này. Cuối con phố là nhà anh. Khi người dân trong xóm phát hiện ra xác cô, họ sẽ hốt hoảng tri hô, sẽ dạt chạy tán loạn. Người sống luôn sợ hãi người chết, họ sợ các linh hồn và lý giải sự tồn tại của chúng một cách huyền bí, bất an. Kẻ ác thường không muốn tới những nơi linh thiêng. Họ sợ. Có những điều người sống giấu che được người sống nhưng người chết có thể biết rõ. Anh thể nào cũng đến, thể nào cũng nhận ra cô, xám ngắt, nhàu nhĩ dưới gốc cây quen thuộc đầu phố này. Cô chịu không thể đoán tiếp anh sẽ cư xử ra sao trước tình huống này, nhiều khả năng anh sẽ bỏ chạy về nhà, thất thần, ôm ngực sợ hãi, cô vợ anh sẽ chẳng hiểu gì cả, sẽ cũng thất thần sợ hãi. Kẻ sống thường sợ hãi những xác chết dù chúng vô hại ngay thời điểm ấy. Linh hồn cô sẽ bay đuổi theo bám riết lấy anh, đậu trên vai anh, chui tọt vào ngực anh tạo thành một quầng u ám giá lạnh, ngăn cản anh và cô vợ trên chiếc giường tân hôn mỗi ngày mỗi đêm. Nghĩ thế cô mỉm cười hả hê. Nghĩ thế cô nhíu mày xấu hổ. Cô đấy ư. Người đàn bà thất tình đầu óc thường quay cuồng ám muội đen tối với trăm ngàn ý nghĩ trả thù kẻ bội bạc. Cô là đàn bà. Cô đang thất tình. Cô đang muốn chôn sống anh cùng cô ả đang bên anh hân hoan hạnh phúc. Chiều sẩm sẩm, gió lạnh. Chiều tháng 10, trời tối nhanh hơn, cô ngồi đây đủ lâu. Người ta nói con phố này trước kia là nghĩa địa, nhà nào làm trên đất này cũng mời đủ thầy cúng, thầy phong thủy về van vái xin cầu, sắp đặt cổng cửa, bếp giường, tủ kệ để yên an cư trú. Cô nghe nhiều chuyện ma, xem nhiều phim ma, lúc sợ lúc không nhưng tạm hiểu ma cũng như người, có thứ ma lành hiền dễ thương, có thứ ma độc ác, quỷ quyệt chuyên hãm hại người sống. Ma cũng giống người, chiến đấu với nhau để giành những thứ chúng muốn. Nếu cô chết, cô sẽ là ma quỷ quyệt, cô sẽ khuấy đảo cuộc sống hiện tại của anh, bắt anh phải trả giá cho những gì anh và gia đình anh gây ra cho cô và đứa con đã chết. Cô ngước nhìn đám lá lắc lư trên cao, nhíu mày tìm kiếm, hoài nghi trong đám lá kia có một chiếc là nơi linh hồn đứa con tội nghiệp của cô trú ngụ. Nó đang nhìn cô oán thán, nó đang trừng mắt giận dữ và nguyền rủa người mẹ độc ác nỡ dứt nó khỏi vòm bụng ấm áp, cắt đứt mạng sống của nó trong tích tắc bốc đồng ngu xuẩn. Cô rùng mình ngồi nép vào gốc cây, rên rỉ. Những xe máy rồ qua. Những ô tô vù qua. Chẳng ai để ý một ả đàn bà nhàu nhĩ đang ngồi đợi chết.

Đọc tiếp »