Feeds:
Bài viết
Bình luận

Dắt nhau lên đỉnh mùa xưa

Ái Duy

.Vậy là đã bước qua ngày thứ ba tìm kiếm H tính từ khi mất liên lạc vào lúc chiều muộn. H là một chàng trai trẻ khỏe mạnh, hoạt bát và năng động, yêu thiên nhiên thích di chuyển, lật trang cá nhân của chàng trên mạng xã hội thì biết.

Chàng một mình đi lên núi Phụng Hoàng vào sáng sớm và không thấy quay về trong ngày như bao nhiêu người khác. Điện thoại tắt nguồn, xe vẫn còn gửi dưới chân núi, camera quanh đó cho thấy rõ ràng H đeo ba lô màu đen khá to đã đi vô đường mòn, có leo lên khuất bóng còn xuống trở về hay không thì không ghi lại được.

Núi Phụng Hoàng vốn từ lâu đã được tôn là sân chơi thể thao dã ngoại của cư dân nơi này, không quá cao lại vừa đủ hiểm trở, đủ huyền ảo thi vị để thử sức khám phá và cũng vừa đủ an toàn để đưa đón du khách. Tuy là một dãy núi xoãi dài với nhiều đỉnh nhấp nhô nối tiếp nhau nhưng với dân leo núi thì lên Phụng Hoàng chỉ cần chinh phục ba điểm liền kề là đỉnh 1, 2 và 3 kể như thắng lợi tuyệt đối, bởi hầu hết chỉ dừng lại check-in ở đỉnh 1. Ngày nào cũng có bóng người lên xuống từ sáng sớm đến tối mịt, không thiếu những trụ đèn năng lượng ở các ngã rẽ. Các sườn núi dẫn lên đỉnh xuyên qua những vạt rừng thưa và hang gộp hầu hết đều thấy đường mòn có thẳng có quanh co, trừ phi cố ý chệch đường thì mới lạc. Nói cách khác, lạc ở Phụng Hoàng là điều rất khó.

Dắt nhau lên đỉnh mùa xưa - Truyện ngắn của Ái Duy- Ảnh 1.

Nhưng H có ở giữa ba đỉnh núi ấy không?

H hóa ra là từ nơi khác đến nên cũng không có mấy thông tin từ gia đình người thân, chuyện báo mất tích là từ người chủ nhà giữ xe dưới chân núi bởi chột dạ từ lời nói nửa đùa nửa thật của khách lạ. Chàng trai đã dặn vào sáng sớm khi gửi xe, nếu chiều xuống không thấy mình quay lại thì hãy báo mất tích giùm. Vài nhóm tình nguyện vào cuộc bên cạnh lực lượng chức năng mỏng và yếu, sau ba ngày hầu như không có dấu vết nào khả dĩ đáng tin mà núi rừng thì mênh mông quá.

***

Giữa những ngày tìm kiếm ấy thì Phụng Hoàng vẫn có người lên xuống, ai tìm cứ tìm và cũng không ai vì vậy mà bỏ cuộc chơi. Không thể vì một cuộc mất tích mơ hồ mà lại đi cản trở những bước chân hăm hở. Có nhóm bạn đã lên kế hoạch từ trước cùng nhau leo núi vào cuối tuần lại rơi trúng vào lúc này nên đâm phân vân ngần ngại, dù khó khăn lắm mới thiết kế được cuộc đi chung bởi nhiều lý do không tưởng khác nhau. X được coi là trưởng nhóm vì đã từng lên xuống ngọn núi này hàng trăm lần khẳng định: “Không sao cứ đi thôi, chắc gì bạn ấy lạc, mà nếu có lạc thiệt thì nhóm mình góp thêm chút tai mắt tìm kiếm”. Giờ chót hẹn nhau dưới chân núi chỉ còn bốn bạn theo X, lại là bốn nữ tạm gọi A, B, C, D. Trong số này mới chỉ có A từng leo lên Phụng Hoàng vài lần trước đây khá lâu, còn B, C và D thì chưa từng nên mang theo nguyên vẹn sự háo hức. Họ vốn là những người bạn học cũ thân thiết.

“Đi thôi”, không biết thành viên nam duy nhất là X có ngán ngẩm khi chốt đơn đội hình này hay không, người thì cột dây giày không xong, kẻ mang ba lô trước bụng nước nôi lỉnh kỉnh, áo mũ sùm sụp khẩu trang bịt kín mới leo lên chục mét phải lột thở như cá mắc cạn. Nhóm càng đi lên càng bị tụt lại bởi những người đằng sau nhanh nhẹn vượt qua. “Tới đâu hay tới đó, các bạn không cần phải cố sức, mệt thì nghỉ, chừng nào tới cũng được”. Ý của X chắc kéo 4 cái rờ mọt này lên tới nửa đỉnh 1 ở độ cao hơn 100 m là đã thành công lắm rồi. B nhìn quanh tìm chỗ nghỉ, “Tụi tui không cần lên tới đỉnh đâu nhen, nhiêu đây chụp hình check-in ớn rồi”. C và D mắc thở dốc, may mỗi người đều có một cây gậy trúc trên tay làm điểm tựa. X chỉ cho mọi người coi vạt cây con Cẩm Liên trong chương trình phủ xanh đồi núi tự phát từ dân trekking đang mạnh mẽ đâm chồi. A thì không có thời gian để chụp hình, càng lên cao cảnh quan càng cuốn hút và mới mẻ, xa xa kia là biển, đảo, những con thuyền, những tòa nhà hóa li ti như đồ chơi Lego, chung quanh là núi rừng và những gộp đá chất chồng mang trong mình nó những ngách hang thăm thẳm. Cảnh vật không khác mấy khi A lên đây lần đầu hơn ba mươi năm trước khi còn là một thiếu nữ. “Mình đã từng đi lạc ở ngọn núi này, khi đó rừng còn dày hơn rất nhiều, mà lạc chung cả đoàn năm người trong đó có một người từng ăn ở sống chiến đấu suốt thời kỳ chiến tranh và di chuyển qua lại trong lòng núi mới thật khó tin”. “Lạc rừng khó nói lắm, nhiều khi cũng lối rẽ đó, gộp đá đó đã nhớ làm dấu, vậy mà đi một hồi cũng quay về ngay điểm xuất phát”, X có lẽ cũng đã từng trải qua. “Lần đó A đi đâu lên đây, chắc không phải leo núi dã ngoại?”. “À, hồi đó mình đang là nhân viên của nhà bảo tàng, đi thực địa thôi”.

Ai cũng biết, nửa thế kỷ trước nguyên dãy núi này và vùng phụ cận dưới chân núi nằm ngoài sự kiểm soát của nhà cầm quyền. Ngoài đánh vô, trong nống ra, nhiều trận giao tranh rung chuyển thương vong vô kể. Nhưng cuối cùng nguyên dãy núi đá với hệ thống hang gộp chằng chịt được coi là căn cứ quân sự mật này vẫn vững chãi hiên ngang, che chở cho hàng trăm, hàng ngàn con người kiên gan đợi ngày ca khúc khải hoàn.

Cả nhóm lại quay về câu chuyện mất tích của H, không biết đã có tin tức gì chưa, hy vọng cậu ta chỉ rong chơi đâu đó và sẽ sớm xuất hiện. Tai nạn là điều không nên xảy ra. Hơn tháng trước cũng có sự cố với nhóm du khách ngoại quốc lần đầu leo núi Phụng Hoàng, nhưng họ vẫn giữ được liên lạc và gọi cứu hộ. Trước nữa chắc cũng có vài lần giải cứu đơn giản kiểu đau chân, đuối sức mệt hết hơi leo trèo, hoặc bị rắn cắn ong đốt, tụt đường huyết này nọ nhưng thảy đều được tìm thấy trong ngày. Thêm một vài đám cháy nho nhỏ do người đi dã ngoại vô ý dù được dập tắt kịp thời nhưng cũng gây hiệu ứng vô cùng xấu. Nếu có thêm chuyện không hay xảy ra với H nữa thì có khi đường lên núi sẽ không còn được tự do, Phụng Hoàng sẽ phải xếp cánh.

Có gì đang xôn xao ở sườn núi phía Tây thì phải, nhiều tiếng gọi nhau, bóng người chạy tới lao xao. Dường như có cả tiếng chó, tiếng còi thổi. Cả nhóm đứng bật dậy nhìn theo thảng thốt. “Có chuyện gì rồi, hay là… đã tìm thấy?”, X nói xong vội vã bươn tới, bốn người còn lại khoác tay ra hiệu cho X đi nhanh. “Người mất tích ba ngày mới được tìm thấy, chẳng lẽ…”. “Chắc có manh mối gì ở đó thôi”. “Cầu trời cho không có chuyện gì xui xẻo”. Ai nấy bần thần ngóng theo.

X quay trở lại mặt dàu dàu. “Chỉ là xác một con khỉ con rớt sâu dưới khe đá”. Cả nhóm lặng đi với một hình ảnh liên tưởng. “Thôi mình đi tiếp chớ?”. “Đi thôi, phải lên đỉnh”. “Mình cũng muốn lên đỉnh một lần cho biết, cứ hẹn hoài mà giờ mới đi”. “Hỏi thiệt, nếu đi một mình không vướng tụi tui thì ông mất bao lâu để lên đỉnh 1 vậy?”. “Khoảng ba mươi phút”. “Úi, ông bay chắc, nãy giờ tụi mình vừa đi vừa nghỉ mất gần hai tiếng rồi mà…”, cả bọn ngước nhìn đỉnh 1 ngay trước mắt, vừa gần lại vừa xa, cờ hiệu trên đỉnh chỉ là một cái chấm.

A và B vẫn còn sức nên đi trước dù mồ hôi đã tuôn đầm đìa, C và D thì mặt tái nhợt chân lê như đeo đá, X bọc hậu. X nhìn C và D chăm chú, “Ngó bộ bị tụt đường huyết rồi, ngậm đỡ viên kẹo rồi nghỉ chút đi cho khỏe đã”. Viên kẹo bé tí ngay lúc này mới thật thần kỳ làm sao. Vài nhóm khác đi ngang qua thấy mấy chị nằm ngồi sải lai tính dừng lại động viên trợ giúp nhưng nhìn trực qua thấy X thì chỉ cười trừ, X cứ như người nhà của ngọn núi này không bằng. Không có X vừa dẫn đường vừa dọa nạt dỗ dành thì bốn cái rờ mọt này chắc đứt mối từ lâu.

Cuối cùng thì cả nhóm cũng lê lết bằng đủ kiểu đi trườn bò và cả ăn vạ để từng bước theo nhau lên cao dần, 200 m, 300 m, 400 m… Thật không lời nào diễn tả được niềm hạnh phúc choáng ngợp khi lần đầu tiên được chạm tới đỉnh, như mơ ước.

Bồng lai là đây. Mây là là vờn ngang, bầu trời bao la mà thật gần gũi ngay tầm tay với, trùng khơi xa tít tắp lại ở ngay dưới chân mình, vách núi dựng cao đá chồng đá tuyệt đẹp. Nhắm mắt lại chỉ nghe tiếng gió, tiếng rừng xôn xao, và tiếng thở. Giọt mặn mồ hôi hay nước mắt giờ chịu không phân biệt được.

Không phải ai cũng lên được tới đỉnh thì đã rõ. Ngay như trong nhóm bạn này mỗi người cũng một hoàn cảnh một lý do dễ gì cùng dắt nhau đi. D một đời là nội trợ, một chồng, chồng qua đời sấp ngửa nuôi con rồi nuôi cháu. Không biết D túi bụi kiểu gì mà họa hoằn mới có cuộc đi chơi chung, và dường như chỉ để ngủ thì phải, đang cà phê cũng dựa tường ngủ, đang karaoke mà dứt bài giao mic là ngủ ngay. C thì mãi ôm trong lòng mối hận về người đàn ông phụ bạc, gọi tiếng chồng nghe oan uổng. Có lẽ C cũng thử chia tay, thử tha thứ, thử tàn nhẫn bất cần nhưng rồi cũng chẳng đâu vô đâu. Ra khỏi nhà tìm tới bạn bè C mới trở lại là mình. B dường như mới là người đàn bà có cuộc sống viên mãn bên sự nghiệp vẹn toàn, chồng hiền con ngoan. Nhưng ai biết đâu B nhiều lần đối diện với tử thần, quý giá từng phút từng giây hiện tại trôi qua. Mỗi A độc thân, muốn gì làm nấy, thật ra lên đỉnh cũng chẳng khó khăn gì.

X, người yêu cũ của ai đó trong nhóm chắc cũng chưa từng cùng người đó lên đây. Thi thoảng thấy ánh mắt X nhìn người xưa cũng có chút dao động thầm kín tâm tư. Giá đã từng dắt nhau lên đỉnh, biết đâu ở cái nơi đất trời giao thoa này cuộc tình ngày ấy được thiêng liêng hóa mà trở thành bất diệt. Mà chắc X không chạnh lòng làm gì nữa bởi đang bận tán dương sự cố gắng chinh phục đỉnh núi của 4 người bạn này qua những khung hình đẹp, chắc cũng tương đương một liều doping để kéo lại xuống núi. “Tui không ngờ mấy bà giỏi vậy, cứ tưởng bỏ cuộc nửa chừng. Hiếm ai cỡ tuổi mình mà lên tới đỉnh nổi”. Thì quả là cỡ này đáng nể thật, bằng chứng là mấy em mấy cháu đi ngang cứ dừng lại xin chụp hình chung với mấy bà chắc để làm động lực cho trẻ nhỏ. Nghe chúng trầm trồ thấy chưa người ta U.80 mà vẫn còn leo núi tới tận đỉnh. “Ôi chao, chỉ là cái đầu tóc bạch kim nó U.80 thôi các cháu ơi. Bà D, bà C làm ơn về nhuộm tóc giùm coi”.

Hóa ra chặng về xuống núi còn kinh khủng hơn ngoài dự kiến của cái nhóm U.80 ngang xương này. Lên và xuống đỉnh đều gian nan. Gối đau, chân mỏi, hoa mắt chóng mặt té uỳnh uỵch. X lỡ chơi lớn dẫn đi lên được thì phải kè kè dắt xuống cho bằng được không dám lơ là. D mấy lần tính nằm vạ nhưng bị cả đám dựng dậy vì sợ nàng giở võ ngủ. C sau chuyến này chắc mới chịu nhận mình già. A và B đi xuống trước suýt lạc đường nên cũng hiểu mình không còn trẻ nữa.

***

Ngay ngày hôm sau thì H xuất hiện, mạnh khỏe tươi tỉnh trên khá nhiều kênh thông tin và mạng xã hội từng quan tâm đến chuyện mất tích trước đó của cậu. H thành thực cảm ơn và xin lỗi vì đã vô tình làm dậy sóng dư luận, tốn công sức tìm kiếm của mọi người. Vốn tính phiêu lưu và kính trọng ông ngoại quá cố của mình, người đã hy sinh trong một gộp đá ẩn sâu trong lòng núi Phụng Hoàng nên cậu đã hứa với bà ngoại là sẽ tìm đến tận nơi thắp cho ông nén nhang và chụp lại cảnh quan. Lời hứa từ khi H còn là một cậu bé cho đến tận bây giờ, và với lời chỉ dẫn mơ hồ được lưu từ ký ức của một bà cụ đã dần phôi pha hết mọi chuyện mà H đã thực hiện được điều đó sau 5 ngày gian nan băng rừng vượt núi chui hang. Cậu đi qua hết 3 đỉnh núi huyền thoại, nhắm hướng nam, lần xuống vực bên trái có con suối nhỏ, trườn qua lối đi hẹp của gộp đá chồng là tới một cái động rất kín đáo. Cái động này dường như thời gian nửa thế kỷ cũng không tác động mấy đến nó, vẫn còn nguyên cây cột đá tự nhiên và cái trần thạch động lượn như một nụ hoa ba cánh. Mẹ của H đã được hoài thai nơi này. Khi bà ngoại theo cơ sở về làng sanh con thì ông ngoại hy sinh. H nói, sau khi biết cháu ngoại đã tới đúng nơi này bà rất an lòng, từ nay bà không còn cô đơn nữa vì ông đã biết đường theo cháu để quay về nhà, bà rất hạnh phúc. Chuyện tâm linh của người già thôi thì con cháu chỉ biết chiều theo. Còn chuyện sinh tồn một mình giữa rừng núi hoàn toàn không thành vấn đề với H vì cậu đã chuẩn bị trước, 5 ngày đã là gì so với các cụ. Chỉ mỗi cái điện thoại bị rơi vỡ và không liên lạc được mới rắc rối mà thôi.

Tất nhiên không phải ai cũng đồng tình với cuộc phiêu lưu có phần hoang tưởng này nhưng riêng A thì thấy hợp lý và nhẹ lòng theo, những người bạn cùng lên núi Phụng Hoàng hôm ấy đều đồng cảm. Nếu lại cùng dắt nhau lên đỉnh núi lần nữa thì có lẽ họ sẽ dành thời gian để chiêm nghiệm lại mùa xưa nhiều hơn, và thương hơn. 

Thái Bình

.

 Những khi lòng vấn vương hoài niệm, tôi vẫn thường hay nhớ về khu vườn nhỏ của bà, nơi đã neo giữ một phần ký ức tuổi thơ tươi vui, ấm áp. Khu vườn xanh mát ấy chở biết bao thương yêu, thắp lên ý nguyện cuộc đời cho một tâm hồn thơ trẻ đong đầy khát khao, mơ ước.

1. Bạn tôi là người yêu thiên nhiên, hoa cỏ. Vậy nên, chị dành một mảnh đất để trồng hoa, mùa nào hoa nấy, thơm mát ngọt lành. Với chị, đây là khu vườn chan chứa yêu thương, chuyên chở ước mơ từ hồi bé thơ của chị. Chị vẫn thường kể rằng, ngày trước, gia đình chị cũng có một khu vườn bốn mùa tươi xanh, ngọt ngào hoa trái. Khi rảnh rỗi, chị thường ra vườn giúp mẹ, lúc tưới nước, nhổ cỏ, lúc cắt hoa, hái quả.

minh-hoa-sam.jpg
Minh họa: SAM

Những sớm mai dạo quanh khu vườn, mới thoảng nghe tiếng chim sâu lích chích gọi bạn, hoặc ngắm tia nắng óng vàng vừa chớm ngọn cây cũng đã gieo vào lòng chị biết bao niềm tin yêu cuộc sống. Nhìn cha mẹ cặm cụi làm lụng, mồ hôi nhễ nhại mà nụ cười lúc nào cũng tươi tắn trên môi, chị vẫn hằng ước ao mai này sẽ là người làm vườn thiện tâm như cha mẹ, hoặc ít nhất cũng dành dụm mua một khu đất để trồng cây. Và rồi, ước mơ ấy cũng trở thành hiện thực, đẹp như khu vườn đầy hoa của chị hôm nay.

Mỗi lần đến thăm chị, thư thả dạo quanh khu vườn ăm ắp hương thơm, tôi lại thấy mình thật nhỏ bé trong nhịp đời thanh thản chậm trôi. Con người ta, đôi khi rất cần những phút giây như vậy, để tâm bình giữa cảnh yên. Những ngày này, khi gió se lạnh thổi dốc từng cơn, khu vườn vẫn biếc xanh lặng lẽ ươm mầm hương hoa mùa mới. Giữa chiều nghiêng nắng, trái tim tôi lấp lánh một tứ thơ: “Trong tĩnh lặng, em ngồi pha mơ thắm/vẽ mộng xưa trên từng xớ toan/lòng vẫn nhớ ngày xa, xa lăm lắm/ngày của hoa, của mộng. Và anh”.

2. Thốt nhiên, tôi lại nhớ về mảnh vườn ắp đầy tuổi thơ cùng trong veo tiếng cười bè bạn. Đó là vườn chè xanh mướt mắt của ông bà nội. Có những gốc chè gạo cội, thân màu xám đậm, cành nhánh vươn cao, vẽ vào trời xanh bời bời mắt lá. Mỗi đợt thu hái, bà tôi thường phải trèo lên chiếc ghế đẩu cao mới với được những cành vươn xa nhất.

Lũ trẻ con chúng tôi thường chọn hai cây chè cao to nhất ở gần nhau để “dựng nhà” chơi đồ hàng. Hai thân chè làm cột trước, cột sau chúng tôi dùng hai đoạn tre đóng chặt xuống vườn. Mái nhà là mấy tàu lá chuối già, nền nhà được trải bằng manh chiếu cũ. Đồ hàng là chùm duối, chùm sung chúng tôi rủ nhau đi hái hoặc vài quả chuối, mấy múi bưởi bà cho. Vậy mà chơi mê mải, cười nói ríu ran, rộn cả khu vườn trưa đầy nắng.

Những lúc một mình, tôi vẫn ra vườn chơi. Tự bán tự mua một lúc thấy chán, tôi dọn chỗ nằm ngó nghiêng mây trời rồi khe khẽ hát bài dân ca bà mới dạy. Ngước nhìn những cành chè xanh rì lá đan vào nhau, tôi thả hồn mơ mộng. Cô bé 7 tuổi khi ấy không thôi nghĩ suy về bà, về cô giáo với niềm yêu thương và ngưỡng mộ. Tôi mơ ước sau này lớn lên sẽ hiền hòa, giỏi giang, việc gì cũng làm được như bà; sẽ xinh đẹp, dịu dàng, điều gì cũng thông tỏ như cô.

Thủ thỉ những chuyện ấy với bà, bà vẫn thường ôm tôi vào lòng, xoa nhẹ mái đầu rồi bảo: “Vậy thì phải cố mà học cho thật giỏi con ạ. Rồi mai này lớn lên, con cũng thành người giỏi giang giống cô giáo con thôi”. Lời bà thấm vào tim tôi, thắp lên ý nguyện cuộc đời cho một tâm hồn thơ trẻ đong đầy khát khao, mơ ước.

3. Ngày cuối tuần thảnh thơi, tôi dẫn con gái đến thăm khu vườn của chị bạn. Mùa này, khu vườn có thêm người bạn mới. Đó là vài cụm dã quỳ hoa trắng được đem về từ Đà Lạt. Mấy cây hồng nhung, hồng cổ Sa Pa, hồng cổ Vân Khôi lấp ló nụ. Luống cúc chi đang ươm vàng cùng nắng. Cạnh đó, vạt thạch thảo trắng tinh khôi xen lẫn màu tím biếc dịu dàng hòa mình trong gió.

Cô gái nhỏ nhảy chân sáo, líu lo nói cười, tiếng cười thơm mùi hương hoa. “Vườn hoa đẹp quá. Sau này lớn lên, con sẽ mua một khu vườn và là người trồng những loài hoa thơm ngát”-tiếng con reo lên, mắt lấp lánh niềm vui. Nhìn con chơi đùa giữa cỏ cây an lành, không gian khoáng đạt, lòng tôi hoài ngân niềm thương yêu cuộc đời.

Bất chợt, con gái chạy về phía tôi, níu tay rồi hỏi một câu đã cũ và cũng đã biết câu trả lời: “Ngày nhỏ, ước mơ của mẹ là gì hả mẹ?”. Tôi cũng không nhớ đã bao lần con gái hỏi mình như thế. Mỗi lần nghe con hỏi là thêm một lần ký ức ùa về. Và tôi lại thương hơn những ước mơ được ươm mầm từ khu vườn nhỏ của bà, nơi miền quê yên bình, ấm áp tình thân.

Không một chữ thơ

.Chim Hải 

.

miết một đường im

thót tuổi

nhá nhem đời

lọng ngọng vài câu thăm hỏi

lùi xùi trong lớp vỏ năm mươi

không một chữ thơ

cất tháng 5 vào mùa

rướn lời cho tháng 6

.

sydney

bụm đời đông cứng

lớ ngớ trước mớ ký ức

ló ngày thời tiết co giật quá trớn

nung lửa 43 độ ướt đầm câu thơ mùa hè

ướt đầm cuộc chơi phơi bụng

ướt đầm những khuôn mặt rượu những nàng nón rơm tóc xoã

bạn tôi hồn nhiên tuổi ba mươi năm mươi nụ cười dậy thì

tôi giữ lại mỗi hứa hẹn mùa xuân

tim vivaldi ba mùa kia có bão

.

thời tiết động kinh

khi không rét lạnh thấu thơ

bạn tôi không dại gì cởi áo thách thức mùa đông

đêm vivid sydney áo khoác khăn quàng kín cổ

vòm opera house rực màu

sững tôi ngước tìm thi hứng

thò tay bóc chữ thơ

rớt dòng cảm lạnh

ngôn ngữ thơ có vị đắng panadol

vị ngọt drycough

trời, lại nhảy mũi

bật cảm xúc không nổi

tôi ơi!

Nguyễn Kim Huy

.

Sáng nay nắng lên rồi

Em ơi ra ngoài hiên mà phơi tóc

Con chuồn chuồn bay lên

Đám mắc cỡ thẹn thùng khép lá

.

Lớp bùn non tan ra trên hoa

Em bước ra

Em ngước mắt

Một ánh nắng hồng lên từ kẽ lá.

Đẹp hơn mắt em luôn em ạ.

.

Em ơi hôm nay nắng lên nữa rồi

Em ra ngoài sân mà phơi tóc

Tóc em bay trong hương nắng thơm

Nắng mang hương tóc em bay bay.

.

Hôm nay nắng lại lên

Em ơi em ra ngoài vườn mà phơi tóc

Kệ con chim khuyên tò mò ngó nghiêng

Con chim họa mi mượn làn tóc em bay làm nhịp cất lên tiếng hót…

Đinh Lê Vũ

Có cái gì đó, như một cơn rùng mình nhẹ lướt qua, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Mắt tôi như được bao quanh bởi một màn sương sáng loáng, vừa mơ hồ vừa choáng ngợp. Thân thể tôi nhẹ tênh. Tôi từ từ ngồi dậy. Bên cạnh tôi, đứa con gái đang gục đầu vào chiếc giường chăn nệm trắng tinh, thở đều, khóe miệng chảy dòng nước bọt, đã khô. Nó có thói quen rỉ nước bọt khi ngủ say, từ hồi còn nhỏ.

Chung quanh tôi là một màu trắng toát.

Đêm qua, lúc 10 giờ, tôi nghe một cơn nhói đau trong ngực. Cơn đau kéo dai dẳng và bất an đến mức tôi phải kêu đứa con gái ở riêng gần đó qua nhà đưa tôi vào bệnh viện. Bác sĩ nói tôi bị hẹp động mạch gì đó, yêu cầu tôi nhập viện để phẫu thuật gấp. Ông cho đưa tôi vào phòng mổ, chích cho tôi mũi thuốc. Tôi mê đi…

Bất chợt, tôi thấy mẹ tôi. Bà qua đời cách đây hàng chục năm, tự nhiên tôi lại thấy bà ở đây. Bà tươi cười vẫy tay với tôi, âu yếm xoa đầu tôi. Tôi nhìn lại, thằng con trai vẫn ngủ say, bên cạnh một người dáng rất quen đang nằm yên, mắt nhắm nghiền. Tôi giật mình kinh hãi, sao người nằm đó lại là tôi.

Trong tâm trí tôi, như có luồng điện xẹt qua. Tôi bay lơ lửng trong lúc thân xác tôi vẫn nằm đó. Như có nỗi niềm u uẩn chất chứa hàng trăm năm trỗi dậy, nổ bùng. Không nén được, tôi bật khóc tức tưởi, nước mắt tràn ra như thác. Mẹ tôi ôm lấy tôi. Tôi vùng vẫy trong một cảm giác đau đớn, tuyệt vọng…

Tôi mới vừa bảy mươi tuổi, còn khỏe mạnh, sao tôi lại ra đi? Cuộc đời tôi còn dài, còn ngổn ngang, sao lại nỡ cắt đứt của tôi lúc này? Ý nghĩ đầu tiên lướt qua đầu tôi là lô hàng tôi mới nhập về hôm qua, chưa kịp bán, làm sao thu được vốn đây? Rồi trưa nay, chiều nay, ai sẽ là người nấu cho chồng tôi ăn?

Tôi phần nào hình dung được vẻ thất vọng của thằng cháu ngoại mỗi lúc về thăm, gọi bà ngoại ơi bà ngoại ơi mà không thấy ngoại, vẻ hụt hẫng của đứa con gái chút nữa tỉnh dậy thấy mẹ không còn nữa, nó sẽ ra sao.

Sao tôi lại ra đi đúng lúc này, khi tôi còn chưa chuẩn bị được gì, chưa kịp dặn dò gì với chồng tôi, với con gái tôi. Trước đây, thỉnh thoảng tôi vẫn đi xa vài ngày, mỗi lần đi là dặn dò chồng con đủ thứ, vẫn không thấy yên tâm. Lần này là lần đi xa vĩnh viễn của tôi rồi…

Tôi thấy con gái đang ngồi trên xe cứu thương đưa tôi về nhà, đầm đìa nước mắt. Tôi cũng thấy luôn khuôn mặt của chồng tôi, mặt ướt nhòe, đau đớn. Rồi cả thằng cháu ngoại đang níu áo ba nó, mếu máo, thấy thằng con rể, sao giờ này mà nó vẫn chưa đi làm. Có chuyện gì mà cả nhà tụ tập đông đủ thế này.

Thốt nhiên, tôi nhận ra căn nhà nhỏ bé của tôi đang nhuốm một màu tang tóc. Tôi vẫn còn đây mà. Giữa nhà là hình dáng một người đàn bà vừa được đưa về từ bệnh viện, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt hằn sâu nét khắc khổ, ưu tư.

Là tôi đó sao? Tôi hoảng hốt chạy quanh nhà, tôi khóc, tôi hét, tôi lay mạnh chồng tôi, con gái tôi. Tôi còn đây mà, nhưng sao không có ai nhận ra tôi, không ai có biểu hiện gì là nhận ra sự hiện diện của tôi. Tôi đâu có vô hình, tôi đâu có biến mất, sao không ai thấy tôi?

Tôi đi quanh nhà, tôi lay từng người, rũ rượi cả người vì mệt mỏi, kiệt sức. Mấy ngày liền, tôi cứ vật vờ như thế, tôi như ở trong một thế giới khác, thấy chồng con, cháu ngoại mình đó mà không thể ôm, không thể chạm tới, không nói năng gì được.

Mẹ tôi, ba của tôi, ba tôi qua đời trước mẹ tôi mấy năm, vài người bà con, bạn bè quen biết, đã mất từ lâu, bây giờ lại quây quần chung quanh, vỗ về, an ủi tôi. Tôi không muốn chết, sao lại bắt tôi chết lúc này. Tôi khóc đến lịm người đi, kiệt sức, sao không một ai nghe thấy tôi?

Sau ba ngày thân xác tôi ở nhà, sau cái bàn thờ nghi ngút khói hương, chung quanh là cơ man vòng hoa lớn nhỏ, tôi nằm im đó chứng kiến họ hàng người quen bạn bè hàng xóm lần lượt ghé thăm, chia buồn, rồi cũng đến lúc cả nhà đưa thân xác tôi ra đi.

Lúc tiễn biệt, tôi nhận ra một vị sư quen, vị sư này trụ trì ngôi chùa gần nhà tôi, lúc này đang đứng tụng kinh cầu an bên chiếc bàn thờ có tấm ảnh tôi trên đó. Trước bàn thờ là chồng con tôi, cháu nội tôi đang quỳ rạp. Tôi có cần gì đâu, sao mọi người lại quỳ rạp thế kia. Vị sư nói đôi điều gì đó về buông bỏ, về cuộc chia ly không thể tránh được của một đời người, ông khuyên tôi hãy yên lòng mà ra đi.

Làm sao tôi có thể yên lòng mà đi được khi căn nhà này từ đây chỉ có một mình chồng tôi, lủi thủi, đơn độc, cơm nước không ai lo, đau ốm không ai chăm sóc. Ai sẽ nhắc ảnh uống thuốc huyết áp mỗi ngày? Rồi chẳng may có lúc ảnh phải nhập viện, ai sẽ ra vô kề cận?

Tôi biết, tai của chồng tôi bị ảnh hưởng di chứng hồi chiến tranh do sức ép của bom nổ, thỉnh thoảng ảnh phải nhập viện chữa tai, không có tôi rồi ảnh sẽ sống ra sao? Dẫu sao, cũng đã sống với nhau một đời, ra vào có nhau. Tim tôi thắt lại…

Con gái tôi nữa, rồi không còn tôi, nó sẽ ra sao? Nhìn bề ngoài, nó là đứa lạnh lùng, hay nhăn nhó, hay ca cẩm vô lối. Nó hiếm khi ngọt ngào với ai, ít khi biểu lộ hay bày tỏ, nên ít ai biết nó thương ai ghét ai.

Nhưng nó là đứa biết nghĩ, một mình nó xoay quần, việc cơ quan, việc gia đình, nó không để tôi thiếu thốn cái gì. Bận rộn như thế nhưng thi thoảng, nó vẫn thu xếp rủ tôi đi chơi chỗ này chỗ nọ. Thấy tôi lần khần, nó mắng tôi sa sả. Đi chơi thì cũng vui, nhưng tốn tiền của nó, tôi xót lắm. Nó có phải là đứa giàu có gì cho cam.

Nó hay nói với tôi: Mẹ hà tiện làm chi, chết đi, hột nút áo cũng bỏ lại, bỏ của cải lại không ai hưởng. Nghe nó nói, tôi chỉ cười nhạt: Tao còn khỏe mà, còn lâu mới chết. Có ngờ đâu, cái chết như một lưỡi dao lướt qua tôi, bất ngờ, tắt phụp.

Tôi nghĩ đến con gái và thấy xót xa. Con gái ơi, mẹ biết không còn mẹ, con sẽ khổ nhiều. Ba con, cả nhà mình, nhà chồng con nữa, gặp phải chuyện gì thì con cũng là đứa nhảy ra cáng đáng, gánh vác hết thôi. Con cứ lẳng lặng gánh vác một mình, im lặng chịu đựng, im lặng nén lại.

Mẹ biết, những lúc như thế, cả người con cứ như một khối lửa, chực chờ nổ bùng. Nhiều lúc con gái của mẹ khô khan, nóng nảy, làm chồng con buồn. Nó nhường nhịn con nhiều mà con không biết đó thôi. Mình là đàn bà, chuyện gì thì cũng phải nhún nhường, mềm mỏng mới được. Chồng con vốn là đứa tốt tính, dù cũng có lúc vô tâm. Suy cho cùng, đàn ông người nào mà chả vô tâm…

Tôi theo thân xác tôi ra nghĩa trang. Từ đây, ngôi mộ này sẽ là nhà của tôi, tôi chỉ được về nhà vào những ngày giỗ, tết. Thân xác tôi nằm yên ở đây, nhưng tôi biết linh hồn tôi sẽ lưu luyến quẩn quanh nơi căn nhà cũ, bên cạnh chồng con tôi, cháu ngoại của tôi.

Căn nhà là do một tay vợ chồng tôi dựng nên, là nơi tôi sinh con gái, nơi tôi gả con gái lấy chồng, nơi tôi đón đứa cháu đầu tiên… Lòng tôi vấn vương nhiều lắm, làm sao có thể buông bỏ hết mà ra đi được.

Bây giờ thì tôi hiểu, ngay cả khi chết đi, đời mình kết thúc rồi, mình thành vô tri vô giác rồi, thì lòng mình vẫn đau đáu. Bởi không thể nào hết yêu thương, nguôi đi nhung nhớ cuộc đời của mình, những máu thịt mình để lại…

*
*        *

Tôi trở về nhà trong ngày giỗ đầu, cảm giác hạnh ngộ không diễn tả được thành lời. Ngậm ngùi, nôn nao, hồi hộp, bồi hồi, luyến tiếc. Suốt năm qua, từ ngày tôi ra nghĩa trang, chiều nào con gái tôi cũng ra thăm mộ mẹ.

Nó chỉ ra đó, ngồi lặng bên tôi, nhìn buổi chiều tắt nắng cho đến khi tối mịt. Một năm trôi qua, nỗi buồn như vẫn còn nguyên đó, thương nhớ vẫn còn đó, nhưng ít ra, niềm u uẩn đã vơi đi. Nhìn vào mắt con gái, đã thoáng thấy sự an lành.

Cả nhà tề tựu đông đủ, chồng tôi, con gái tôi, cháu ngoại, con rể ngồi quây quần bên nhau chan hòa, trầm mặc nhưng ấm áp. Đứa con gái của tôi phụ trách việc nấu mâm cơm giỗ đầu của tôi, nó chủ tâm chọn những món mà sinh thời tôi thích. Chồng tôi, sau một năm, nhìn ảnh trầm lặng hơn, trong ánh mắt vẫn không giấu được nỗi niềm đau đáu lắng sâu…

Đêm qua, tôi bay về ghé thăm con gái, ghé qua ngôi nhà nhỏ của vợ chồng nó. Con gái tôi đang ngồi coi ti vi với chồng nó, nó đã hẹn với chồng từ mấy ngày trước là hai vợ chồng sẽ đưa nhau về nhà trong ngày giỗ đầu của mẹ.

Hai vợ chồng nó đang coi phim trên ti vi, ti vi đang chiếu cuốn phim tài liệu về một nhà ngoại cảm người Mỹ. Nhà ngoại cảm này có thể giúp người ta “thấu thị”, tức là gặp và nói chuyện với một người thân đã qua đời của họ.

Con gái tôi quay lại nói với chồng nó: Trên mạng có thông tin của nhà ngoại cảm này không, làm sao liên lạc với ổng được đây? Một lúc sau, lại nghe nó nói, giọng sũng nước: Em muốn gặp ổng quá!

Tôi lặng người, ngỡ ngàng nhìn đứa con gái. Nó vốn ít khi tâm sự bày tỏ điều gì. Hôm nay, nó đã nói ước muốn ra thành lời, lại nói không chỉ một lần. Nhìn sắc mặt con gái, tôi hiểu, trong lòng nó đang có điều nung nấu. Nó ước được gặp tôi, được nói chuyện với tôi. Trời ơi!

Tôi muốn ôm chặt con gái mình, nói với nó rằng: mẹ vẫn ở đây, mẹ đâu có đi xa. Mẹ vẫn bên cạnh con, từng giờ từng phút.

Mẹ vẫn bình yên bên con, linh hồn mẹ đã hóa thành mây trắng…

Lê Văn Hiếu

.

Sửa soạn  hành hương xa / Em tìm về mây trắng

Thi thoảng trong em bật tiếng thở dài .

Sờ soạn vào nỗi cô đơn /Nỗi cô đơn riết róng

Thẫn thờ chạm bóng của ai .

Em vừa kịp gửi lời yêu

Anh bắt gặp trong tiếng chim buổi sớm

Chúng thi nhau hát ngọt những lời tình .

Và kia kìa Dấu môi ai kia nữa ,

Lại rực trời một ráng đỏ xinh xinh .

***

Em chuẩn bị thật lặng lẽ

Quạnh hiu giữa bức tường buồn .

Em thấy không – Mắt Baby của em ươn ướt đỏ

Nó nghe gì mà nước mắt nó vương ?

Cụm hoa bên ngoài đứng yên ,

Gió nín thinh ,

Và hương cũng nín thinh

Tuyết cũng thôi rơi – thôi thêm lạnh lẽo

Để người đi thêm một chút tình .

***

Hy vọng chuyến này không nhằm nơi xa hút

Một chuyến đi còn có lối về .

Em đã chạm đến lằn số mệnh

Thả bước chân mình xuống bến Mê .

Ngày mai – mở mắt ra em sẽ thấy trời hồng

Sẽ nghe bài ca mới của anh , ngân lên lời hát

Bông hoa kia tỏa hương , và nắng nhạt

Mặt trời hiền sẽ đến thăm em .

***

Sửa soạn một hành hương

Em tìm về mây trắng .

Trời không nỡ trắng buốt đâu em

Trời chưa mặc một màu buồn .

Và lá số của phận đời anh nữa ,

Chuỗi ngày này – không dấu hiệu thẫm đen …

.

Ba Dài

Ngô Đình Hải

.

Tên bạn nói với:

– Giám đốc Công ty này, bà con cô cậu cưỡi với nhà tao dưới quê hương. Dân ở R. Đừng lo. Xin làm ông, làm thầy mới khó, chứ làm thằng nhân viên quèn thì chắc được. Chuẩn giấy tờ đã hết chưa?

– Đạo…Thì…

– Đơn xin việc, sơ yếu lý lịch…Nhứt là cái Lý lịch. Khai vừa phải thôi. Hương ai bắt mày mang hết “tam đại con gà” nhà mày vô. Đi lính thì khai đi lính. Hết! Hỏi thì nói thêm không thì thôi! Nhớ đó!…

– Ừa…Mà…

Tên bạn Đưa cửa vô trước, Đánh theo sau. Tay Giám đốc ngồi sau bàn giấy, căn hộ mở rộng thang. Tên bạn được phép:

– Thưa anh Tư, em mới tới…

Tay Giám Đốc Cao nhìn lên tên bạn chiến binh, cười thoải mái thoải mái:

– Chú Bảy hả? Vô đây…Vô đây…

Bước đầu nghe êm thuận, tên bạn nói luôn:

– Thưa…, cậu bạn em muốn xin vô làm cho Công ty, anh Tư…

Ánh mắt rời qua qua, rồi dừng lại thật lâu, vẽ Ngạc nhiên hiện rõ lên mặt. Bất ngờ thay, tay Giám đốc dậy dậy, đi thiệt nhanh về bên cạnh. Đi trước kiểm soát, tay Giám đốc dừng lại người xem từ đầu tới chưa. Ngần gũi một chút, rồi giang hai tay, nắm lấy vai bước động mạnh:

– Chú Ba…Ba Long đây mà… Đúng là Ba Long rồi. Sao chú biết anh ở đây?…Mấy năm nay, anh tìm kiếm, anh nhìn chú ý quá nhẹ mà không được. Bình luận này được sao lưu lại ở đây? Ngồi…Ngồi…Anh em mình nói chuyện…

lí rí:

– Em…Em……

Tên cô gái bạn đật kéo tay đánh lại phía bàn sa-lông, ném chim ngồi xuống, trừng mắt như chớp im lặng. Trà địa chỉ. Tay Giám đốc hớp một hớp cho mềm giọng, từ giá nói:

– Đêm đó trận ác liệt lắm. Lớp chết, lớp bị thương vô số. Anh cũng bị thương, lúc vô địch, tưởng chết. May mà có chú thích Ba đây, hãy chạy thoát về phía căn cứ. Chỉ đáp lại mỗi cái tên, là anh đã được chuyển đi rồi! Bá Long…Ba Long…

Tên bạn và ngồi im re, chờ nghe tiếp. Tay Giám đốc thở dài như buồn, tiếc nuối:

– Hồi ra viện anh có thăm, có tìm khắp nơi. Anh cũng có báo cáo với tổ chức đó. Nhưng không ai biết chú thích ở đâu, đơn vị nào. Trời xui đất tạo, thiệt tình…

Người đánh giá cứng. Tay cầm ly trà nghe nặng trịch. Đã có sự nhầm lẫn ở đây. Giám đốc Tây Ban Nha đã xem người. Hơn ai hết, Đánh biết chắc mình không phải là gã Ba Long cha căng chú kiết nào đó. Ánh mắt tay Giám Đốc chuyển qua qua, giọng ân cần hơn:

– Anh mang ơn mạng chú thích…

nhẹ nhàng đặt ly trà xuống bàn, thở mạnh, hiện tại chưa biết nói sao. Tên bạn đạp xe lên kiểm tra hiệu ứng im lặng. Cơ hội tốt quá mà. Trả lời người xuống, bạn nhìn thấy căn phòng trọ chật chội, bữa trưa chiều tệ bạc từ ngày vợ bỏ đi vì không chịu nổi cái thiếu thốn phiền muộn. Con gái được thấy hơn một tuổi vẫn chưa được đào tạo vì suy dinh dưỡng. Cuối cùng của đường lui. 

Tên bạn nhắc:

– Nó đang phục hồi vấn đề này. Anh Tư coi giúp nhé…

Tay Giám Đốc ngồi thoải mái:

– Đã rồi… Đã rồi…Đưa hồ sơ đây, anh chuyển cho Phòng Tổ Chức, để họ bố trí công việc. Chuyện nhỏ, quyền trong tay anh mà. Mai tới đi làm nhe. Bữa nào rảnh, anh em mình làm một bữa ăn mừng sau…

Ra tới bên ngoài. Lo sao đó vẫn được tìm thấy. Tên bạn được cập nhật:

– Hay không bằng hên…

– Chưa chắc chắn. Lão coi hồ sơ sẽ biết tao là ai. Tới gần đó…

– Kệ, tới đâu tính tới đó. Giờ mày có nói mày không phải Ba Long, chưa chắc lão chịu nghe…

Có điều kiện và tên bạn đều không ngờ tới, vừa quay lưng đi là tay Giám Đốc, lấy lý lịch trong hồ sơ xin việc của anh ra tiếp giáp. Và cả hai cũng không ngờ rằng tay Giám đốc thảnh thơi ghi chữ Duyệt to tướng, kèm theo một ghi chú dài thư bên dưới. Cũng không ai biết lão ta ghi gì. Chỉ biết bữa ăn sau đánh đi làm. Nhân viên văn phòng Hành chánh ngon lành. Cũng không thấy tay Giám đốc Phản ứng gì khác lạ, vẫn gọi anh hùng bằng cái tên Ba Long thân mật và mọi người trong Công ty cũng đều gọi anh em như vậy. im lặng thinh luôn, không đồng ý cũng không phản đối. Coi như cái “bí danh” của mình. Cha nào hồi phục theo việt cộng mà có!…

Câu chuyện của Bóng với Giám đốc tư Trung ngày càng lan rộng trong Công ty. Những lúc trà dư tửu hậu, Tư Trung hay Loại bỏ theo. Sự có mặt của Đánh giá để chứng minh, xác thực cho công việc. Chuyện không có nói riết cũng thành có, câu chuyện có “nhân chứng, vật chứng” rõ ràng. Tư Trung trở thành giám đốc nhân hậu, ăn ở có trước sau. Cái thân cận của Đánh và Tư Trung là người ta kiểm tra nền tảng và e dè hơn. 

Tiến tiến, đánh lên như diều gặp gió. Bậc leo lên cái ghế Trưởng phòng Hành Chánh Quản Trị nhẹ nhàng lại và hứa hẹn sẽ còn leo lên nữa. Cuộc sống của Tử tế dễ dàng hơn gấp trăm ngày cũ. Tuyết có nhà ở, con gái được nuôi nấng, học hành tử tế. Gần như quên mất cái tên thiệt và cái gốc “Ngụy” có hai năm đi lính của mình. Chết tiệt phải hết sức nguy hiểm và chờ đợi thuận lợi, hụt hẫng Tư Trung tự ái thì toi. Giành được lợi ích lúc Tư Trung còn hưng phấn và ngà ngà nói. Nhẹ hỏi khi không còn ai chung quanh:

– Sồi ra thì…thì… Cái lý lịch của em anh Tư biết rồi đó!… Em…

Tư Trung gõ đầu. Ngẫm một lúc rồi nói bâng quơ:

– Chuyện có tình cảm với mạng. Chuyện hoạt động bí mật trong lòng vương quốc, đâu phải ai cũng biết!…

thứ tự không hỏi thêm. Chỉ số cần biết như vậy. Chỉ cần biết Tư Trung chấp nhận, cố ý che đậy con người thật của bạn. Cũng có thể làm lão bảo thủ, cứ cho mình là người nhận đúng cũng không sao. Lá mang câu chuyện vào người như chuyện thật, tự biến mình thành một Ba Long thứ thiệt…

Năm năm, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm. Ba Long không thấy hiện trạng và hình ảnh như Tư Trung nắm chắc điều này. Cơn sốt báo trước vẫn chưa xảy ra chút nào. Luôn luôn phải diễn ra. Luôn là hạng nặng và nặng nề cho hành động và cử chỉ của mình. Kỹ thuật thủ công, sở hữu từng ngày. 

Tư Trung về làm trên Sở. nằm ở lại và bò lên được chức Giám đốc Công ty thay chỗ ở của lão.

Time thì cả hai đều đã cũ. Chuyện cũ đã thành quynh, nhớ ai nhắc nhở hay nhắc lại. Tư vấn trung tâm nằm dưới giường, đang hấp thụ trong phòng bệnh. Gần tới tuổi hưu, gần tới lúc nửa từ chức Giám Đốc, để trở về chỗ của mình. Lặng vô thăm Tư Trung một mình. Không có tiền hỗ trợ, không có bất kỳ thông tin cận cảnh nào. Nhẹ muốn nói chuyện riêng với Tư Trung như ba năm trước. Muốn xác định lại câu chuyện năm xưa thực sự như thế nào, có đúng như ý nghĩ không.

Tư Trung nhu lắm rồi. Người già như bộ xương đóng chặt xuống mặt dưới. Hai con mắt mờ đục đâu đâu. Sau khi nhắc người nhà và cô y tá ra khỏi phòng. Bước lại, nhận được bàn tay khô đét, bất động của lão. Lớp học ở lớp trưởng, sau đó được thẩm định bên dưới:

– Em đây…Ba Long đây…Chuyện hồi đó…

Tư trung hướng mắt, lão lấy hơi dài, thều thào:

– Không có…Không có Ba Long nào hết!…

Chất không ngạc nhiên lắm, đánh giá đã đoán trước được phần nào, kiểm hỏi tiếp:

– Trận chiến còn lại?…

Tư trung chớp mắt, đánh nói:

– Nó có, nhưng anh…không có mặt? Đúng không?

Tư Trung chớp mắt tiếp, tẩy không chịu buông tha:

– Anh bị thương vì lý do gì khác? Mọi chuyện là do anh phịa, anh sắp đặt. Đúng không?

Tư Trung gật đầu, cái gật đầu cố gắng. Lần này thì đánh giá Tư Trung nói thật. Cái thật sự sẽ theo sau cái chết của một người sắp chết. Thư giãn tay Tư Trung, chậm bước ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Bên trong Tư Trung cũng nhẹ mắt, thở mấy hơi cuối. Mang theo cái “thành tích chiến đấu” và hình ảnh một người làm lão tạo ra. Từ nay, sẽ không còn Ba Long của lão nữa. Ba Long đã bỏ lão viễn viễn.

Ra tới ngoài, từng dòng xe dọc ngược. đủ thứ hạng nặng vừa phải. Vừa trả lại áo và mặt nạ đã mang trên người. Cứu năm nay, chiến binh sống trong cái bóng của một kẻ không có thực. Chức vụ, quyền hạn của Ba Long. Nhà cửa, xe cột. Yêu thương, thù hận cũng là của Ba Long. Có cái gì của Bạn đâu! Tự nhiên chiến binh thấy mình đã chết từ hồi thiên hạ gọi Kiểm bằng cái tên lạ hoắc. thấy như mình đang đứng bên bờ biển con sông quê nước kiềm kẹp hồi nào. Nhìn bên kia bờ thấp thoáng căn nhà lá, đám ruộng và cái ánh đi hẻm núi, hỗ trợ. Tìm chàng trai với mỗi chiếc quần chiến binh đang lặn lặn trên sông, tìm đường về nhà trong ngày chiến đấu. Bất kỳ giác độ được đưa ra từ đầu, lợi ích lớn:

– Ba Long chết rồi!…Ba Long chết rồi…

Bước xuống đường, từ xa chiếc xe tải đang lao tới như dòng nước cuốn. Đi thẳng về phía đó…

NĐH

Lời người say

Nguyễn Đăng Vũ

.

Một hôm tôi không thấy tôi ở đâu
Tôi chạy đi tìm
Ngọn gió cũng bôn ba xuôi ngược
Chỉ thấy cây, lá, cửa nhà và người khác

Và rồi tôi va phải bức tường
Hóa ra mình đang đứng bên đường
Tay ôm trán

Tôi bỗng hiểu
Tìm được mình
Là khi chạm vào giới hạn
Là khi gặp nỗi đau.

Ta về nơi ấy còn ai

Mộc Miên

.

Ta về nơi ấy còn ai

Con sông tình cũ chảy dài tháng năm

Tháng ba thắp nắng mây gần

Người đi bên ấy có bần thần không

.

Ta về riêng dấu ta nằm

Cái thơm ân ái đôi năm cũng mòn

Tháng ba hoa gạo nở giòn

Cái tươi non nọ có còn nhớ nhau

.

Buồn trong con mắt qua cầu

Chuyến xe chở một nỗi sầu đi xa

Ta từ thương nhớ bôn ba

Đa đoan chín rụng sân nhà còn chi

.

Ta về nơi ấy, người đi

Tháng ba một cánh chim di cuối trời

À ơi hoa gạo nở rồi

Buồn xưa đỏ rực góc người vắng hoe

.

Ta về tìm dấu đôi năm

Nghe xa xưa vọng huyền không cõi nào

Biển của tôi

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

( Viết tặng các học trò cũ của tôi…Nơi miệt khu 6 ngày nào...)

.

Biển muôn thuở trong trái tim tôi mãi là một bản tình ca bất tận…

Biển trong tuổi thơ tôi là những kỷ niệm đằm thắm nhất, chất chứa bao yêu thương, luyến lưu qua bao chặng dài dâu bể của cuộc đời đã qua không phút giây nào tôi thôi gợi nhớ..

Đó là biển Quy nhơn…nơi dưỡng nuôi tôi suốt tuổi thơ tôi và tuổi thanh xuân , tôi bỏ lại…Trong đó có những học trò cũ ngày xưa…

.

Biển của riêng tôi không bao giờ hết mặn bỡi những mặn chát tự tình của đôi lứa chia xa nhỏ giọt lệ tiễn đưa từ biệt, những hạt nước tình si rớt xuống đời có biển làm nhân chứng cuộc chia xa. những kỷ niệm muôn thuở chưa nhạt nhoà trong ký ức già nua khi mỗi lần lật mở.

Biển đã nhìn thấy tôi và đám trò nhỏ thân thương của tôi ngày xưa ấy.

Biển đã bao lần làm nhân chứng cho những mộng tưởng bay xa của tuổi thơ tôi và những ngày mới lớn , những năm tháng khát khao cháy bỏng tuổi đôi mươi, những mộng ước bay xa theo những cánh buồm nhấp nhô căng phồng giữa biển khơi gió chướng, tôi thường nhắm mắt hình dung ra những mạn sóng xô vào mạn thuyền bềnh bồng đưa tôi vào cơn mơ vượt đại dương của buổi giao thời với bao khe khắt của thời cuộc trên mảnh đất có biển và tôi…

Tôi vẫn từng mơ ước mai sau tôi sẽ quen biết một người cũng sinh ra từ biển như tôi để cùng mộng về những tháng năm có biển và luôn mãi có nhau ở buổi hòang hôn…

Nhưng cuộc đời “không như là mơ”…Cuộc đời mỗi con người đều có một ” duyên phận” vô hình và bất biến.

Biển của tôi cũng không bao giờ lặn sóng hệt như tâm tư với bao đợt sóng ngầm trong hơi thở trái tim tôi, trái tim luôn thôi thúc, rực cháy cuộn trào theo từng cơn bão nổi.

Bỡi tâm hồn tôi luôn dâng trào và cuồng nộ như biển, bất chợt và cuốn xô, có lẽ tôi chính là biển…hay biển là tôi.

Biển của tôi muôn đời không cạn nước, chuyên chở bao ngọn sóng yêu thương giữa người và người chan chứa những tình thâm, trao nhau bao lời thệ ước gởi theo con sóng bạc đầu bao câu nói thâm tình, bao gắn bó trùng trùng, những yêu đương cuồng nhiệt…

Theo thời gian và âm thầm mờ nhạt giữa lòng nhau…

Nhưng khi nhắc lại sau bao thập kỷ …ta vẫn nhận ra nhau.

Biển và tôi luôn hoà nhập vào nhau…từ những ngày còn bé dại, tôi cũng đã từng quẫy đạp nơi bờ biển Quy nhơn, cho đến:..

.Bỗng một ngày tấm thân trần bé nhỏ trôi bập bềnh trên mặt nước biển trong xanh…

Tôi đã hồn nhiên trôi một cách tự nhiên “mà không cần bắt con chuồn chuồn cắn rốn”, hồn nhiên trổi khúc reo vui vì mình đã ‘tự mình bấp bênh trên sóng nước.

Từ đó tôi hàng chiều lặn hụp nơi chỗ gần bờ…rồi từ từ bềnh bồng trên biển nước bao la, ngửa mặt nhìn trời với niềm vui oà vỡ ở tuổi mười ba. Tôi biết bơi từ đó.

Biển giật mình cuồng nộ bỡi ngày nào biển đã từng nghe bao lời thề ước :Những thề ước tận đáy lòng có biển xanh làm nhân chứng..

.Biển đã nhìn thấy tôi từ ngày còn để chỏm cho tới ngày tôi lớn khôn và không câu giã biệt…

Tôi bỏ biển ra đi, bỏ lại đám trò nhỏ thân yêu …theo chồng cùng hai con thơ ” tha phương cầu thực”

Bây giờ sau gần năm thập kỷ lìa xa phắn trắng bảng đen và những đứa bé năm xưa đã từng nhìn tôi trên bục giảng…

Ngày nay các em cũng xấp xỉ tuổi lục tuần…nhiều em cũng đã lấm tấm nhiều sợi bạc.

Mùa Xuân này khi cô giáo trẻ ngày nào của một trường phổ thông trung học ngày nào của gần năm thập kỷ trước của trường Ngô Mây ngày xưa nơi miệt khu 6 năm xưa..

.Nay đã là một người già ngoài thất thập…Còn nhận ra nhau là cả một diệu kỳ…

Được làm người, ôi diệu kỳ thay…

Tạ ơn trên cho sống kiếp này ( nhạc V T A. )

Các học trò yêu dấu của cô ngày xưa cũ…khi gặp lại nhau không biết cô có còn nhận ra từng em như lần hội ngộ cách đây gần 20 năm trước cô trò ta đã từng có lần hội ngộ???

Chúng ta lại cùng nhau hội ngộ bên cát biển nơi thành phố Quy nhơn để cùng nhau nghe biển hát và cô trò mình sẽ hát cho nhau nghe những câu hát trùng phùng đầy nghĩa tình sau gần năm thập kỷ trôi qua trên mái tóc…

Tôi vẫn biết rằng mỗi người sinh ra không thể chọn lựa nơi chốn mình sinh ra và vận số mỗi con người là do sự cố gắng kỳ công của chúng ta cùng duyên phận mình có được…

Những khuôn khổ học tập nơi ghế nhà trường không nói lên mức trưởng thành của mỗi con người…Khi ra góp mặt với xã hội …phần lớn là do nổ lực của mỗi chúng ta cùng sự may mắn mà ta có được.

Ngày nay …những học trò cũ ngày xưa của cô cũng đã bước vào tuổi lục tuần, phần lớn các em đã về hưu trí…

Mọi thành công hay thất bại cũng đã được định vị…

Nhưng cô mong ước rằng các em cũng đã có một gia đình ấm áp trong chỗ ngồi của mình …

Gặp lại nhau …trong hoan hỉ và cùng nhau nhắc lại chuyện ngày xưa ,,,khi cô còn là cô giáo trẻ mới bước chân lên bục giảng..

.Bên dưới là những đứa trẻ ngây thơ…Cô muốn ôm trọn các em trong vòng tay như ngày nào khi cô sắp lìa xa trường lớp, lìa xa biển của cô…Cô đã ra đi từ ngày ấy mà chưa nói lời giã biệt cùng các trò nhỏ thân yêu của cô.

+++

Bây giờ cô lại nhắc chuyện ngày xưa…

.Ngày ấy tôi chỉ là một đứa con gái nhỏ không có tố chất thông minh bằng các bạn đồng trang lứa, bạn bè tôi có đứa chỉ đọc qua vài lần là thuộc, còn với tôi phải hơn chín mười lần..

.Những con chữ lặng thầm ra đi và vì cảm thông sự kiên trì của một sinh linh nên mới ‘tội nghiệp’ thân tôi mà trở về nhập cuộc vào vùng chất xám ít ỏi của cô gái nghèo tội nghiệp…

.

Ngày đó những đứa bạn cũ cùng thời tôi vẫn vui vẻ nắm lấy mảnh bằng cuối cấp, từ giã biển tình, gõ gót chân chim lên các trường Đại học phương xa..

.Còn lại tôi, gia cảnh quá nghèo nàn, tôi ở lại mỗi ngày nghe biển hát…và âm thầm ‘khoát áo vu qui cùng một chàng lính trận, tình nguyện cưu mang cuộc sống tôi “.

Đứa bé đẹp như thiên thần được sinh ra giữa mùa chinh chiến, biển vẫn rì rào ru ngủ đứa bé thơ…

Là những đứa con tôi…Đứa bé thứ hai lại theo tôi đến trường Sư phạm suốt quãng đường dài chín tháng cưu mang..

.Bây giờ hai thiên thần bé nhỏ “đã từng theo mẹ đến trường”( nay cả hai cũng đã ‘làm mẹ người ta và cho tôi được làm “bà ngoại của bốn đứa cháu ngoan.)

Ngày tôi bước chân lên bục giảng…nhìn những cặp mắt chan chứa yêu thương của những đứa bé thơ là học trò tôi…ngày đó là những thời gian của thời bao cấp…Ai cũng khổ…

Mặc dù cha mẹ các em cũng lo cho các em đủ ăn đủ mặc để hồn nhiên cắp sách đến trường …Nhưng cũng có nhiều em sau khi tan trường …có em phải đi bán cà rem, giữ em bé cho cha mẹ kiếm kế sinh nhai…

Những cô giáo , bạn bè cô ngày ấy, sau tiết dạy ai ai cũng lấm lét

kiếm tìm những công việc mưu sinh thêm cho gia đình vì đồng lương quá ít ỏi trong thời bao cấp…

Đã bao thập kỷ qua nhanh…Bây giờ trở lại quê nhà…Tất cả đã hoàn toàn thay đổi dưới mắt nhìn của một người già xa xứ và tụt hậu như cô bây giờ/

+++

Hơn ba thập kỷ qua. nơi xứ lạ….tôi chỉ biết miệt mài bên công việc nơi xứ người…chăm chỉ và cần mẫn.

Miệt mài bên trách nhiệm với bao trái đắng cuộc đời đổ xuống cùng những oan khiên.

Bỗng từ lúc nào tôi thấm thía câu hát nhai đi nhai lại từ đĩa nhạc cũ vang vọng bên tai:

“Lòng thật bình yên mà sao buồn thế…

Giật mình nhìn tôi…ngồi khóc bao giờ” (nhạc TCS)

Biển vẫn luôn âm thầm nghìn năm réo gọi, ,vẫn những âm vang gần gũi thân quen , bao lần trở lại quê nhà khi mẹ ốm, chị đau…

Rồi lại bương bả trở về với công việc dở dang nơi xứ xa…

Tôi chưa lần nào gặp lại những đứa trẻ ngày xưa bên trường lớp …

Vì rằng …thời gian lâu quá , làm sao chúng còn nhớ lại mình, cô giáo nhỏ ngày nào khi các em mới bước chân vào ngưỡng cửa của bậc trung học…Chắc hẳn các em đã quên mất cô giáo trẻ ngày xưa xa ngái…

Mỗi lần trở lại thành phố cũ…tôi cũng từng đi ngang qua ngôi trường cũ ngày xưa…Ở đó còn lưu giữ những kỷ niệm đầu đời khi tôi còn đứng lớp…

Thỉnh thoảng tôi có nói chuyện với hai đứa trò cũ là em Trương Trọng Hiền và em Trần đình Toàn, Nguyễn Đình Hoàng…

Sau này em Hiền và em Toàn cũng đã ra đi…Còn em Hoàng thì chỉ sống âm thầm bên gia đình nhỏ của em…

Tôi không hề liên lạc được với ai cả.

Một lần ghé thăm một người bạn già nơi phố núi Pleiku, tôi gặp lại em Trần Duy Việt , một học trò cũ ngày xưa có giọng hát hay của các học trò nhỏ của tôi ngày cũ…

Từ chỗ em ấy tôi mới liên lạc được với Bích Tiên, Hiếu Hòa và em Tống Minh Cúc , là những em vẫn còn mãi những dấu ấn ngày cũ mà tôi còn nhớ mãi…

Cám ơn các em vẫn còn nhận ra cô, cô giáo cũ ngày xưa ngày các em mới lớn…nay các em tất cả cũng đã nghỉ hưu và cũng là những người thành đạt …

Chúc mừng những thành quả mà các em có được.

Hạnh phúc nhân rộng với người làm” kẻ chèo đò”…chuyên chở những chuyến đò ngang đưa con trẻ vào đời…mà sau gần hơn bốn thập kỷ đi qua trong cuộc đời mà những khách sang sông vẫn nhớ lại ” Kẻ chèo đò” với một hình ảnh đẹp…

Cám ơn các học trò cũ của cô rất nhiều và rất nhiều

Các em thân mến,

Chỉ còn một tháng nữa là cô trở về thành phố cũ, mái nhà xưa và sẽ gặp lại các học trò cũ ngày xưa…

Trong trí nhớ già nua của cô bây giờ đang nôn nao trong từng phút giây… mong cho ngày qua ngày …đêm mau chóng sáng..

.Hình dung những thời gian ngồi trong những thân bay chật chội hàng mấy chục tiếng đồng hồ phù du…

Như một giấc mơ…

Cô đang hình dung ra từng khuôn mặt các em..

.Nhưng nếu cô có quên họ của từng em nào thì các em bỏ lỗi cho cô giáo già lẩm cẩm nhé.

Giọt nước mắt của một bà già đơn độc… khi nghĩ đến ngày gặp lại các em …hệt như trong truyền thuyết…

Dù thật lệ rơi…lòng không buồn mấy

Giật mình tỉnh ra…ô nắng lên rồi

(nhạc TCS)

Atlanta ngày 8 tháng Giêng năm 2026

Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn