Feeds:
Bài viết
Bình luận

Em là sương mai, em là hoa nụ

Nguyễn Thái Dương

.

Sương mù từng chuyến ven trời giăng ngang

Hoa từng cánh mở, hương buông từng làn

Em là sương mai, em là hoa nụ

Anh ngỡ chìm trong hương nhụy thiên đàng

.

Rèm sương em giăng, rèm hương em buông

Ánh mắt bờ môi kín cổng cao tường

Em hiện em tan nên chiều nên sớm

Vô tình mặt trời nối gót chân sương

.

Mắt kiếm tìm môi nên lứa nên đôi

Nắng kiếm tìm mưa nên đất nên trời

Anh kiếm tìm em nên ghềnh nên thác

Nên tháng nên ngày mà vẫn chơi vơi

.

Nơi đâu hoa mộng, chốn nào sương mơ

Giây giây phút phút hay là thiên thu

Hãy chỉ giùm anh đầu trời cuối đất

Vói tay anh hái, sương đã… sương mù

NTD

Mật ngôn của tình yêu

.Lê Khánh Mai

.

Em
từng đêm, từng đêm 
hồn đi hoang, thoát khỏi căn phòng đơn lạnh
bức rèm hoa dây leo lay động
bầy côn trùng rên rỉ giao hoan
mưa thu tí tách gọi tình
hạt sương quyên sinh trong niềm đau dâng hiến
gió thì thào lời yêu bất tận
lá reo mừng quấn quít những bước chân
bầu trời đêm rất xanh
trăng sao thắp đèn quanh ngôi nhà mây trắng

Đêm
căn phòng trống trải
bỗng ngập tràn mùi hương ân ái 
cái mùi hương đi vắng đã mười năm
trở về
ướp lên mái tóc em
ủ thơm chăn gối
mơn man da thịt hồi sinh
nồng nàn hơi thở thương quen
riết róng vòng tay êm ấm
thảng thốt nụ hôn muộn mằn sau quên lãng
ngân lên da diết cung đàn xưa
bản tụng ca tình yêu dang dở

nước mắt đọng bờ mi hạnh ngộ
em như cây khô vừa nhú lộc non
đêm chưa tàn 
tri kỷ ơi nán lại cùng em
nhấm nháp ly cà phê ấm nóng
em đắm đuối ngắm hình bóng anh qua làn khói mỏng
hạnh phúc giờ đây còn lại chút này thôi
mà ràng rịt, đan bện nhau muôn kiếp
như mật ngôn của tình yêu, chỉ riêng em biết

em đã sống đến cạn kiệt mình trong cõi này
cạn kiệt nỗi cam chịu buồn đau, ly biệt
mơ một không gian khác
mãi mãi có anh

Kẻ bên ngoài

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Tôi báo cho hắn về việc tôi muốn viết về hắn, hắn cười rồi bảo:” bạn viết gì thế?”. “sẽ viết về bạn như là một kiếp sau của nhà văn Hộ”- một nhân vật điển hình trong truyện Đời Thừa của Nam Cao.

Trưa nay, hắn vừa về tới nhà thì mẹ hắn đã hỏi: “ Mày lại chơi game nữa à? Sao giờ này mới về?’’. Hắn cúi đầu không nói gì và lủi thẳng lên gác. Cả nhà hắn hôm nay đông đủ lắm, ngày nghỉ lễ mà. Mấy anh chị nhà hắn đang rôm rả làm bếp, cả anh rể, chị dâu. Mùi thịt nướng thơm phức. Lũ nhóc thì tíu tít bên đống đồ lắp ghép siêu nhân. Hắn khóa trái cửa phòng và bật loa, to hơn mọi khi, loại nhạc rock pha trộn. Cảm giác sự rệu rã đang bết dính con người hắn lại, như một ly cocktail cho quá nhiều loại rượu nặng mùi. Đầu hắn lúc nào cũng lùng bùng như đang chứa một thứ tạp chất gì đó bên trong. Hắn muốn viết ra giấy. Mỗi lần như vậy thì hai bàn tay hắn đã co cứng. Gương mặt mẹ hắn lại hiện ra, đầy đủ nếp nhăn ở đuôi mắt. Có cả những giọt nước mắt chưa bao giờ chịu rơi xuống mà cứ mãi đọng trên gò má. “ Mày đi học bao nhiêu năm rồi hả, uổng công mẹ mày lầm lũi bán hàng nước này để nuôi mày ăn học”. Hắn lại nhớ những mớ lý thuyết dày hắn đã ngồi nghe và ghi chép ở trường viết văn. Những chùm nem sống bọc trong mảnh ni lông vẫn còn đỏ rói đang treo lủng lẳng trước quán. Hộp kẹo cao su vẫn còn nguyên. Người ta không cần nhai thơm sau khi ăn xong đâu. Hắn đang ngửi thấy mùi lên men của thịt xay nhuyễn. Đủ loại gia vị. Rất nhiều tiêu. Mũi hắn muốn hắt xì. Trời nóng bức, đầu tháng năm, hơn 40 độ.

“Bất hạnh làm sao khi những người hiểu sự thật luôn giữ bí mật để con cháu mình trở thành loài mù khi trời chưa tối” – hắn buộc miệng khi vừa bước chân xuống cầu thang.

“ Mày lại nói gì thế?”- cô chị hỏi.

“ À, vâng, em muốn hỏi ngày mai chị còn ở lại không hay về nhà, hình như mai có pháo hoa, mấy cháu thích xem lắm mà”

“Ờ, tưởng mày lại ca cẩm, để mẹ yên đi, kiếm việc gì làm, suốt ngày loanh quanh mãi thế, lớn cả rồi, à mà này, mày đừng viết gì bậy bạ nữa nhé, hôm bữa tao nghe chú nói lại, mày nên thương mẹ, nhỡ có chuyện gì thì sao”.

Hắn lầm bầm, không nhìn chị, đi thẳng ra bếp, ngốn ngấu món mì trộn cay toét có quá nhiều tương ớt đỏ. Một hồi, hắn chảy nước mắt: “chị nấu gì mà cay thế?”.

*

Con ngõ vắng hơn mọi khi, người ta đổ xô đi chơi lễ. Hắn ngồi thừ ra đấy, không nói gì.

“ Nhà tớ có rượu cá ngựa, chiều mình làm một cuộc cho vui đi, lễ mà bạn”

Hắn ngồi thừ, cặp mắt kính đục mờ dưới mái tóc đã dài luộm thuộm.

“ Cá ngựa à? Nó còn bơi được không? Loài này đẻ tốt đấy, khỏi tội nghiệp như mẹ mình”

Hắn nhớ mang máng về ký ức ngày thơ bé. Những bức ảnh trắng đen cũ kỹ đã làm cho hắn nhớ nhớ những năm tháng ngày xưa. Hắn là một cậu nhóc luôn vui cười bên bố, ngày ấy bố chưa ra chiến trường, bố chưa hy sinh ở biên giới ấy. Hắn đang có cái cảm giác ngập tràn những mùi ôi thiu của những ngày qua, cái cảm giác luôn nghi vấn về một bí mật gì đó mà hắn chưa giải mã được. Những giấc mơ bị tấn công dữ dội của những làn bom đạn ở đâu đấy thật xa, hắn chỉ còn nghe thấy những nhịp đập thình thịch trong lồng ngực. Mọi thứ đều đang chìm trong sự yên lặng. Một sự yên lặng ngột ngạt.

“ Nghĩ gì thế?” – tôi hỏi hắn

“ Tối nay có pháo hoa”, hắn trả lời và không cần nhìn tôi. Đã nhiều lần tôi thấy hắn thừ ra như vậy.

“ Thế bao giờ thì cậu đi làm?”

“ Mồng 3 tháng 5 này”

“ Bạn có thấy pháo hoa đẹp không?’’

“ Ừ, đẹp”

“ Nó sặc sỡ như lông của loài phượng hoàng ấy bạn nhỉ, từng chùm tóe sáng, kìa, chiếc đuôi xòe ra, cả đôi cánh, chúng đang sải rộng rồi tan biến,  tôi có thể ngửi được mùi của canh rau rừng khi nó vừa nổ bung trên bầu trời, tôi còn nếm, nó thiếu vị muối, bạn thấy không, những đôi mắt đờ đẫn, kìa có những bông tuyết nữa cơ đấy, hình như nó ở Lào Cai, bạn có nghe thấy không, tiếng va lập cập những hàm răng của những em bé chân đất đang lội trên đám bùn đỏ lầy lội để đi đến trường, bạn thấy không, kìa, những ngôi trường đang trống hoác, mái của nó đang bay rất nhẹ nhàng, bùm, bùm…rồi yên lặng trên trời, thật đẹp bạn nhỉ, nó có màu xanh lam, thật sáng, chúng  đang nở bung như những hạt cơm ở những quán bao no 5 ngàn, chúng đang bắn vào giấc mơ đẹp của tôi đấy, ở đấy tôi đã gặp bố tôi, bố tôi còn rất trẻ, có lẽ trẻ hơn tôi bây giờ”.

Bên dưới, những tàn pháo rụng lếch thếch, có rất nhiều quả non, chúng nằm la liệt. Về đâu nhỉ. Giờ này mẹ hắn vẫn đang ngồi ở hàng nước, cái quạt phe phẩy bụi đường, những giọt nước mắt đã đặc quánh như viên kim cương đen, không thể gỡ ra được. Bây giờ, vẫn là tháng năm với cái nóng 40 độ.

“ Ta về thôi”

“ Bạn thấy không, chúng như những ngón tay đang xòe rộng ra ấy nhỉ, người ta đang hò reo à, có hoan hô tán thưởng chúng không?, tôi nghĩ, đó là sự va quệt của những thiên thạch nhỏ bé, những tàn thương cũ sẽ đau, đôi khi bạn thấy nó như là cái đuôi của loài thạch sùng bị đứt trên đường mưu sinh, có đau lắm không? có mọc lại không? Hay là chúng sẽ bị chế giễu cho đến chết trước khi cái đuôi mọc lại? nó đang ngoe nguẩy đó bạn, bạn đâu có nghe thấy ai đó đang cầu cứu chiếc đuôi, giá mà chiếc đuôi biết lắng nghe và biết trả lời”

Tôi nghe thấy tiếng muỗi vo ve loạn xạ dưới chân. Có lẽ hắn nói đúng. Có lẽ những con thạch sùng ấy đã chết.

*

Quán café ngoài ngõ xóm luôn vắng khách. Cứ đến chiều, hắn thích thú ngồi ở đây, hắn chẳng nhìn ai ngoài giàn dây leo chằng chịt trên cái giàn được đúc những cột trụ bằng xi măng. Những cái cột xi măng đã xỉn màu rêu hoen.

Chiều nay hắn ngồi thừ ra ở đó với một câu chuyện từ hôm trước.

Tại sao người Việt nghèo hèn?  Những bàn chân nhếch nhác đen thui với những đôi dép tổ ong đã trở thành biểu tượng quen thuộc của đất nước. Những đôi mắt lơ ngơ, những dáng đi xiêu xiêu nghiêng nghiêng ta có thể thấy ở bất cứ nơi nào, thấy nhiều nhất là ở văn phòng, tất thảy đều co ro khúm núm nghiêng nghiêng trước mặt cấp trên, miệng thì xoắn cả lại để chào thưa. Một đất nước mà tăm tre thì thật thừa thải,phải bắt mấy đứa nhóc mua mấy lần trong năm ở trường học, chúng thừa thải như những con số, nợ công hay tham nhũng. Nghèo. Thật là nghèo. Hắn cũng đang rất nghèo. Tại sao vậy? Chỉ có một câu trả lời không thể cãi được: người Việt không muốn chịu trách nhiệm về bất cứ cái gì! Không chịu trách nhiệm thì cuộc đời làm sao sướng hơn được? Chịu trách nhiệm mới là ông chủ – người không thể đùn việc đó cho ai. Còn lẩn trốn như chạch đấy là dạng nô bộc. Hắn thì đang đùn đẩy. Hắn lẫn trốn chính hắn. Hắn không phải là trưởng nam. Hắn lẫn trốn ánh mắt của mẹ hắn. Giá như hắn mù, hắn sẽ không lẫn trốn tất cả. Hắn không thể là một nô tài, một nô tài trung thành với chủ. Hắn đã từng trách “ họ không chịu có cái nhìn thoát ra từ những mái nhà họ xem là đang quá yên ổn, họ dễ hài lòng và không so sánh với thế giới bên ngoài, không liên tưởng về tương lai. Chung quy lại, họ là những con tằm an phận, cứ nhả tơ và chết”- hắn đang chì chiết bản thân thật cay nghiệt.

Hắn quyết định gác bút.

“ Bạn không thể chơi với ai được nữa” – người bạn học cùng lớp viết văn với hắn trả lời.

“ Đúng vậy, các bạn thật giỏi, các bạn viết rất đều, các bạn ra một quyển sách thật là dễ dàng, các bạn cứ viết đầy trên mặt báo, những bài thơ nhả tình, những ngày lễ, những kỷ niệm tưng bừng trên cái xác máu của những người nô bộc, các bạn mời người ta giải trí từng câu chuyện lên giường của các ngôi sao…Những điều ấy giống như hàng mã, người ta tỉ mỉ cắt dán rồi đốt đi. Thật phí giấy! Thật tội nghiệp cho các cây xanh, các người đang hủy hoại môi trường đấy”

*

Sáng nay, 6h30 hắn đã có mặt ở nhà sách. Hắn mặt cái áo sơ mi ca rô màu xanh rất năng động trẻ trung, khác hẳn cái vẻ lầm lì khép kín của hắn hàng ngày. Hắn đang cười với khách hàng. Ngày trôi qua trong cảm giác nóng rát dù ở nhà sách này luôn mát lạnh nhờ những cái máy điều hòa. Hắn vẫn thường nhìn ra cửa kính. Chói chang. Ở góc đường ngõ xóm, mẹ hắn vẫn đang phe phẩy bán hàng.

Hắn ôm từng chồng sách cao ngất.  

Tôi đến, hắn cười. Một sự lột xác để lớn lên- hắn nói với tôi vậy.

Những lời của hắn đã thuộc về quá khứ.

 “Bạn có nhìn hàng vạn cánh tay đang vẫy vẫy chới với trong dòng sông đỏ ngầu kia không?. Rồi những xương cốt này sẽ hóa thạch tất thảy, cả bạn nữa.Tôi không thể thay đổi hoàn cảnh, thay đổi thế giới của mình, bởi hiện thực đã không cho phép tôi lựa chọn điều đó. Dưới đôi mắt của họ, có thể cho tôi là đứa bất tài, ăn bám, nhưng tôi không thể trốn chạy nỗi đau này, hoặc ẩn nó, thu nhỏ hoặc làm mềm mà quấn quanh cái cổ này để trang trí như chiếc khăn ấm áp”- hắn nhếch mép cười gằn trong cuống họng, đôi mắt trống không, vẫn không có ánh chớp nào dưới lớp gương dày. Đó là lý do mà hắn đưa ra để từ chối những  cơn giận dữ từ đại ngàn đang chao liệng trên thóp cánh loài chim ưng. Hắn từng bước đi trong lửa và không ngoái nhìn trở lại để nếm khoái vị đớn đau của nụ cười. Hắn có thể chịu những lời buộc tội, tôi tin, hắn không thể phản bội lại linh hồn mình khi loài chim ưng còn mang theo sứ mệnh: Tự do.

N.H.A.T

Bài thơ tình tháng bảy

Lê Nho Quế Sơn

.

Giả sử cây xanh biến mất trong thành phố này

Không gian lấy gì sớm mai xanh để thở

Thời gian lấy gì đang trưa dừng chân ngồi lại

Anh lấy đâu chiều về mang biếc vào thơ

.

Tháng ngày này

Khi chúng mình yêu nhau

Anh thêm yêu những con đường có nhiều cỏ cây

Cây thấp cây cao

Cây hoa cùng cây trái

Trong tán lá loà xoà

Anh mơ về tóc em loã xoã

Dưới tàng phượng vĩ

Nụ cười em tươi tắn môi hồng

Và những đóa quỳnh anh

Nhuộm vàng màu áo em

.

Khi lá loáng bạc trong nắng tàn

Gọi về ánh ngời trong đôi mắt đen to

Khi lá đong đưa

Có mái đầu em nghiêng nghịch đùa đâu đấy

Và sau mưa

Cành lá im chìm

Như một hôm em buồn vời vợi

Bây giờ là tháng bảy

Ngọc lan vừa trổ hoa

Thơm thoảng hương môi người một lần nhớ mãi

.

Giả sử cây xanh biến mất trong thành phố này

Đường phố chỉ còn bê tông,sắt thép, tường vôi

Như mặt người vắng bóng nụ cười

Trần gian thành sa mạc

Tình yêu

Không cộng hưởng sắc màu

Lấy đâu mà lãng mạn

Chiều nay

Anh như bước lạc vào chốn hoang liêu

Một con đường chết

khi xoá hết những vòm cây chung quanh

Bằng tưởng tượng

Quy Nhơn Ngày Trở Lại

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

( Viết tặng các bạn bè ngày xưa và các học trò cũ dấu yêu của tôi)

.

Quy nhơn ơi –

Tôi trở về lần nữa.

Đã bao năm …Hay chỉ mới hôm qua

Bước chân run- Lữ khách trở về nhà

Mưa trên lá- hay hồn ai đẫm lệ.

.

Quy nhơn ơi –

Bao con đường óng ả….

Ánh điện chói ngời…. nhớ bóng đèn xưa

Những đường ổ gà- ướt đẫm cơn mưa

Áo sũng nước-bàn tay nào vuốt vội

.

Quy nhơn ơi-

Biển mang cơn sóng vội

Những gốc thông…E ấp bóng ngang mày

Nay trở về- bóng nắng đổ trên tay

Hàng thông cũ vươn cao…reo với gió

.

Quy nhơn ơi –

Nắng hôm nay đùa gió

Cháy bỏng thịt da- Không dịu mát như xưa

Tôi trở về…đi hoang giữa nắng trưa

Bao kỷ niệm ùa về…xôn xao niềm vui óng ả

.

Quy nhơn ơi –

Trời không mây …sao chở hạt mưa sa

Hay nước mắt nhạt nhòa …hòa nỗi nhớ

Chân bước vội những con đường bỡ ngỡ

Kỷ niệm còn … Sao chân mãi ruổi rong

Quy nhơn ơi

Luôn nhớ mãi trong lòng….

Những gió, những mây, trời cao xanh thẳm

Những lối ngày xưa nay bỗng như lạ lẫm

Những đường nào …nay đã bị thay tên

Quy nhơn ơi-

Những bạn bè của tôi nay gặp lại

Ôi tiếng bạn cười…rạn vỡ, thân thương

Nắm tay nhau đi hết mấy đoạn đường

Thành phố cũ- luyến lưu lòng lữ khách.

Quy nhơn ơi-

Tôi sẽ về viết tiếp …

Đoản khúc tình yêu- Chép giữa hư không

Tôi sẽ trở về khi gió rét trời đông

Gom hết gió…gom nắng vàng…hong khô bàn tay cóng.

Qui nhơn ơi-

Tôi mong về gặp lại

Những học trò ngày cũ mãi luyến thương

Bao năm qua …đã biết mấy đọan trường

Nay gặp lại… mái đầu cùng chớm bạc

Qui nhơn ơi-

Tôi muốn về ở lại

Vùng đất thân yêu , ngắm biển từng chiều…

Nắm xương tàn, gởi lại đất dấu yêu

Vùng đất mẹ…Là quê hương tôi đó

Quy Nhơn ơi-

Ta hẹn ngày trở lại…

Atlanta ( Những ngày dài nhớ lại…)

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

Mộc Miên

.

.Em say rồi, đừng rót thêm đêm nữa

Đêm đầy rồi, tràn xuống cả vành môi

Một giọt nhớ rơi chênh bên miệng cốc

Làm nghìn cơn say cũng hóa mồ côi

.

Em say rồi, phố chao nghiêng qua lại

Chiếc bóng mình lảo đảo giẫm lên nhau

Chạm đáy cốc mới hay lòng còn thiếu

Một người thôi mà thiếu đến bạc đầu

.

Thôi cứ ngủ, mặc trăng ngồi thức hộ

Mặc cơn mưa lần giở những vết thương

Mai tỉnh giấc, nếu đời còn quá đắng

Ta lại cười, rót bóng tối lên môi

Lạc lõng

 Đặng Phú Phong

.

Tôi muốn chìm xuống dòng sông

Để nhìn sườn đồi kia xanh thẳm

Mùa mật gai cứa xước thịt da

Bình minh gọi tiếng chim chiền chiện

Nước chảy xuôi sao ta mãi đầu ghềnh

Cười uyển ảo không trôi tiếng vỗ

Đã ngàn năm đá dựng chẻ đôi dòng

Ta vẫn là ta với muôn điều xa lạ

Mùa vàng lên tóc úa với cỏ men

Thèm một tiếng dù là từ giã

Ai bên dòng có biết nụ thân quen

Đêm tóc xõa

Mộc Miên

Đêm tóc xõa

Cởi chiếc áo đa đoan

Em, đàn bà với xác thân chín đỏ

Vú trần, vai nghiêng

Không dấu hôn nào sót lại

.

Đứng trần truồng trong cơn mưa

Gào khan mùa âm vọng

Tay bấu víu lấy tay

Chẳng có cơn gió nào đủ lạnh

Sao vẫn rùng mình

Se thắt một cơn mê

Đứng trần truồng trong cơn mưa

Nghiêng em về phía nhớ

Thịt da nào còn run trong nhịp thở

Buồn đã tắt bao giờ

Những loang lổ đi qua

.

Cởi chiếc váy đa đoan

Chờ cơn mưa xối về đêm erotic

Hiện sinh để tái thiết

Hoang tích nào

Tàn tạ tháng năm em

.

Đêm tóc xõa

Em nghiêng về phía quên

Vú trần, nụ đỏ

Phơi tuổi mình rồi bỏ xó

Khô quắt những nỗi niềm

Nhợt nhạt ngón tay không

Hành trình giấc mơ

Nguyễn Hoàng Anh Thư

I.

Thế giới của chúng tôi đang lộn ngược

những con chữ đầu mương nước

chưa kịp ráo khô

bỏng mắt mẹ giữa mùa phượng cháy

còng con đi qua tháng đời như những bức thư không có số phận

Hôm nay chúng tôi đặt vào đôi tai để lắng nghe

không còn lũ chim rẻo giọng cất tiếng

chúng đã an bài từ mấy chục năm trước

những ước mơ có màu xám đen trên bầu trời đang dông

để được nhìn tia chớp

và bước đi bước đi nhanh, khi giấc mơ chưa kịp rớt

Chúng tôi muốn hòa giải những mất mát

định vị trong ngày đầu tuần

chúng tôi đặt sự may mắn lên đôi mắt của các vị thần

sự kính cẩn và cầu nguyện

khi lũ bèo trên sông cứ nổi

dập dềnh những số phận còn xanh

chúng tôi đã gặp những cụ già tóc bạc cước

chống gậy hành hương

chờ con nước tẩy trần cứu rỗi

Đừng khóc nghe chúng tôi

không được khóc nhé chúng tôi

chiếc lư hương phàn nàn đợi giỗ

trò chuyện một ngày tà thu

II

Này, hôm nay chúng tôi thấy những lối vào

trong một tòa gió

trên bãi cát, trước biển xanh, xanh lắm

chúng tôi muốn minh chứng cho một điều gì đó

đang rơi

chúng tôi truy cập vào trái tim của biển khơi

để cảm nhận âm sóng đang dời

chúng tôi đọc được những dấu phách trời

dòng kí tự: không cần cho biết những gì họ biết

sóng có màu bạch kim

Chúng tôi ngồi lên chiếc cân định mệnh trong cơn mưa hạt đá màu đen

chiếc cân nghiêng đỉnh kim tự tháp

mang hiểu biết rời khỏi sự hỗn loạn

để ngủ đông như chú gấu trắng

nằm trên tia bắc cực quang

III

Nghèo đói là một trạng thái của tâm

hàng ngày chúng tôi nghe qua từng nhịp đập

qua những trang chữ trang người bầm dập

họ đang bị đày đọa những gì chúng tôi đọc 13 tầng địa ngục

không phải là làn khói hương

Chúng tôi tưởng tượng vượt qua sa mạc bằng những con rồng có cánh

để bay lên chốn thiên bồng

an ủi đường chạy đua lóc xóc

những con đường đỏ không phải bằng đất

bắt đầu từ những đôi mắt đục ngầu

thiên tai như người hiệp sĩ

giác đấu với giấc mơ của rồng

Chúng tôi chạy

một lần nữa chúng tôi chạy, chạy

chạy đi, để trốn sâu vào huyệt mộ của mẹ đất

IV

Hôm nay chúng tôi đang ngồi câu sự yên tĩnh

chảy sâu dòng thủy mặc

vẫn chưa đủ đầy thắc mắc

về thời gian ngồi tại nơi này, bên dưới những gốc thông không biết tuổi

cửa trời đã mở

ngày chúng tôi thấy giấc ngủ của loài bướm đêm khổng lồ

sương nhảy điệu bất tận

Thật ra, bên trong khung cửa, chúng tôi đang ngồi

nhìn phép lạ sự sống của các sinh linh

những chậu xương đá trên hòn non bộ

V

Chúng tôi đã nhìn thấy sự ngụy trang

của những ánh đèn đường

trên chiếc cầu đẫm mù sương

đi về phía hạnh phúc của ngôi nhà đang đợi

đôi mắt đã làm tổn thương

sự tinh tế rơi trên những bước chân chậm rãi

để giấu đi khuôn mặt hồ hởi, của buổi sáng

Chúng tôi đang bước chậm

trên con đường tự do của hạnh phúc

bị vướng víu những phút chần chừ

đôi khi cảm xúc muốn mặc áo giáp

và muốn nung trong lửa

cảm xúc muốn đặt hàng thời thơ ấu

để giằng co với cánh diều

Sự rủi ro vẫn còn khi chưa chạm bước chân về phía bên kia thân cầu

mưa bầu trời đổ suối

những con ốc sên chậm chạp

chưa kịp bò đi khỏi nhành cúc họa mi

VI

Chúng tôi không còn ở lứa tuổi này

để nếm vị ủy mị từ những bài thơ tình ru trang mây

đôi lúc tự cam kết cố ý

để trơ trẽn sống sượng với niềm vui của ảo giác

Chiếc váy kết chuỗi san hô này

đèo bòng quá nặng với họa tiết kỳ diệu và cả sự chế giễu

mạo hiểm về sự di chuyển của thí nghiệm với chính chúng tôi

chúng tôi kết thúc tự do nơi khởi đầu của sự tự do của người khác

tò mò về cuộc sống và bản thân

nếm cảm giác của sự căng thẳng

như diễn viên xiếc trên dây

và sau đó chờ đợi . . .

điều gì sẽ xảy ra?

VII

Giấc mơ đã đưa chúng tôi đi qua lưỡi gươm của Macbeth

qua những bông nắp ấm tham lam để khoét thêm sự sinh tồn

phù thủy đã cất tiếng: sự tàn khốc ở người bạn thân

Điên cuồng của game

sự tự sát đến từ cuộc sống

chiếm ngự trong một khung hình rộng từ góc bể chân trời

chúng đang sống trong một thời đại thật là xa

những ngọn rễ hoài nghi

về sự khô cằn của lòng sông người

Vở tuồng cho sự thật đến

vỗ ì ạch trên dốc tình giả thuyết

hài hước cả một vòng tay không chịu buông rời

Ở biên giới của sự tưởng tượng

giấc mơ không chịu dừng lại

cứ mở mắt nhìn, ngóng vào ngày mai

VIII

Chúng tôi biệt giam sự háo hức của tuổi thanh xuân

khi thấy một bà cụ bán rau run lẩy bẩy bên đường

muốn vớt trái bần trôi xanh, xanh và vị chua cám dỗ

giấc mơ về trái bần đi lạc

không nằm yên ngọt ngào trong bát canh trưa

Chúng tôi biệt giam với sự đối mặt: hình dạng, cây, chim bay, đống đá, cỏ

chờ đợi bản án của sự im lặng

sự từ tâm đã dạy chúng tôi như một thẩm phán

để vượt qua

Một ngày trôi xa

sự quan sát đã để lại một câu đố: thực tế đâu có áp đặt những lời ca?

IX

Sự bất lực trải dài những con đường trắng

lắng tai nghe cuộc sống nói đôi điều

qua bên kia ánh chiều là một bình minh khởi sắc

nếu đôi vai có gầy mòn, cụt ngủn

hãy mơ ước đi

Điều tồi tệ nhất đã khắc hằn sâu trái tim chúng tôi

giày cứa nỗi đau

lời cuộc sống dịu xoa tỏa nắng chia đều các lối nhỏ

chúng tôi xòe bàn tay phơi những vết thương mau khô

hứng thêm giọt nước mắt của cây

chúng tôi xòe bàn tay hứng những âm thanh vào phiên chợ sáng

nhanh thôi, phiên chợ vãn . . . mẹ còn nặng bước xiêu xiêu

Cơn mưa bất ngờ cất giai điệu lắng

chúng không hề biết sám hối

– hãy đừng là nỗi chờ đợi, chúng thầm thì

chúng tôi nhìn mây đi

và đếm những giọt nước từ cái ô chưa mở

những giọt nước không giống nhau

xoay vòng trên các mũi chân, những gót mòn thủng mũi

giai điệu không hài lòng vỡ nát

giống như một bông hoa bên cửa sổ vừa nở và quay mặt về phía bức tường

X

Những bước chân lang bạt lướt trên sợi dây đàn bầu

những ngón tay phím máu, bật

tục huyền giấc mơ thuở tắm truồng

kí ức trôi dạt bãi bồi chóp đá, ghềnh

chao nghiêng, nghiêng mạn thuyền, lướt

sợi tóc gió rung, mây

trôi

Tháng bảy giấc mơ mọc khớp chồi

vung vẩy đòi quà bánh kẹo

những tiếng kêu nằm trong hộp gỗ ngô đồng

lục bục khóc, hể hả cười, giòn

giấc mơ độc tấu tháng bảy cầu hồn

chảy máu trên miếng xương nhỏ

Miệng cười và đôi mắt trượt qua những thang âm

réo rắt thì thầm

tiếng chèo khua nước cạn

nỗi đau hầu bóng nhập đồng

 XI

Người đàn ông nhốt tình yêu của lá xanh nằm trong chiếc hũ

nhốt những viên nắng nằm đợi chờ cơn mưa cũ

người đàn ông muốn đóng băng thế giới trong một giây

người đàn ông lau nước mắt và đã đi trên con đường của họ

người đàn ông nhớ về mùa xuân khi đôi giày đã rách

Người đàn ông mong muốn đọc được ngôn ngữ của động vật

để chữa lành vết thương

dường như mọi thứ đều khó hiểu với giấc mơ trẻ con

họ mong muốn có chiếc đũa thần

để gắp những chiếc bánh hấp mời mọi người

người đàn ông bắt đầu hát và nói với tất cả các loài động vật về thói quen của con người

tiếng nói phủ bóng đen lên vùng hoang dã

có những tiếng nói đã chết

như con ngựa hoang thèm được trở chứng

Và người đàn ông đã biết

sẽ phải đi bảy năm bảy tháng để cuối cùng biến thành bảy màu cầu vồng ở bên trái

họ đặt nó vào một ba lô và đeo trên vai

đó là sự tò mò lớn hơn một câu chuyện cảnh báo và sợ hãi

như những cơn co thắt từ chiếc dạ dày

mong đợi tái sinh một màng men mới

họ đốt tuổi thành tro và thả bay theo gió, và nói:

– nó còn sống, nó hoạt động

Người đàn ông thấy mình là cậu bé đang bay trên bầu trời

và những cánh chim chở ánh sáng bất tận

người đàn ông từ từ cởi trói sợi dây thừng ở đôi tay

XII

Giấc mơ bắt đầu xẹt lên từ cái đánh lửa

con tàu lướt qua dưới bầu trời tháng bảy lấp lánh đầy sao với đôi vé khứ hồi

chúng tôi nín thở để lắng nghe: mùi cơm gạo mới, mùi rạ rơm, mùi của những lưng trâu đen nhẻm nắng

hình như tắc nghẽn cả lối về lấp lóa những ánh đèn son phấn tòa rêu

chúng tôi bật những ngọn đèn nhỏ trong toa tàu

như những ngọn nến nhỏ giữa bờ cát chảy dài trong những hốc mắt chờ đợi

chúng tôi muốn khóa thực tế để giấc mơ quá vãng, tìm lại những cái quàng tay yêu thương ngắn ngủi

và có em, cô gái đồng quê gương mặt màu đất chưa bao giờ mở lời khi hừng đông ló dạng

và cuộc sống bắt đầu từ nơi không còn sự phản ứng

Giấc mơ bắt đầu tung cánh diều để bay cùng chiếc lá mùa thu

nhưng nó lại chậm như những bước lết chân loài vích hướng bể

trầy xước giấc mơ khi vừa chạm khuôn nước chẳng còn ngọn sóng yên lành

Chúng tôi thấy mình như những chú bò may mắn sau cơn mưa trên đồng cỏ xanh

chỉ còn chiếc đuôi ve vẩy đuổi lũ ruồi

và rèn luyện tính kiên nhẫn

để tiêu hóa một chiếc bánh đông sương tẩm bột màu đẹp mắt

và nhìn nuốt những bông hoa, cầm nắm chúng trên hai chiếc móng guốc

và những lá sách đang tiêu hóa sự im lặng

Chúng tôi đã thoát ra được nhờ chứng bò điên

và lũ vi trùng lổm ngổm trên da

đau đớn khủng khiếp và khóc cùng trẻ em

xuỵt! chúng tôi bảo chúng yên lặng để lắng nghe

những tín hiệu của thảm họa đang đi tới

hãy chuẩn bị thức ăn, áo quần, bít tất, sách vở, sự can đảm . . . và chiếc gối

để gửi giấc mơ đi nhè nhẹ

Trái tim của chúng tôi còn sống

và với tình yêu này còn sống

chúng tôi sẽ ngồi trên hàng đống chiếc vali để khóa những nỗi đau ở lại

trên tay vẫn đôi vé khứ hồi

XIII

Giấc mơ đi bằng con đường biển

nói chuyện trong một vòng tròn và không đưa ra lời khuyên

nó đang tập bơi qua những rặng san hô tóe máu

nó không thể nuốt niềm tự hào hay nhổ ra một mối hận thù

nó chỉ biết tìm và lắng nghe lời hòa giải từ đại dương

giấc mơ không được cột sợi dây bảo hiểm tính mạng nên sợ hãi chứng ngột nước

như khi chúng tôi nghe những lời bình luận đáng khinh bỉ về chủ đề trái ngược

sự vô vọng đã được tẩm hương thơm và những họa tiết đẹp mắt

phía sau trang sách chảy máu màu xám

chúng tôi đã mang đôi giày trái bươn bả qua lý thuyết đã mấy chục năm

Chúng tôi dừng lại trước đại lộ danh vọng, phân vân về các tuyến đường

trước hai cánh cửa màu xanh biển

giấc mơ ghi đè trái tim vào mắt và nhìn thế giới, nhưng tâm trí lại ở trên đôi môi, nó đang thèm được liếm mùi vị

giấc mơ liệt kê một giấy chứng nhận

rằng, nó đã nếm và có vị tanh máu của tia mặt trời

giấc mơ cặp vào chiếc ô màu đen và khép lại trong nắp chiếc đồng hồ tích tắc

XIV

Một sáng sớm mờ sương

giấc mơ đã bị bịt mõm tiếng líu lo của những chú chim họa mi

bằng những viếc mặt nạ may bằng thứ da bò rất đẹp

đôi cánh bay lên với sự nhầm lẫn

chúng ngỡ mình là những mãnh thú trời xanh đang tự do chao liệng

giấc mơ vắt xác vào lùm cây

vẫn còn những lời độc thoại rực rỡ trong đầu

Chúng tôi rơi vào những chiếc cúc áo ngỡ bằng pha lê

chúng đang cài khóa một gia tài còn thơm lựng dấu son của người thiếu nữ

chúng lại chơi trò ảo thuật

lồ lộ những đường cong uốn lượn đến cuối chân trời

những ngọn sóng mây có hình chiếc lưỡi

Giấc mơ bắt đầu xây núi cát để cạnh tranh sự hơn thua những đường đua của loài còng biển

nó ngụy trang trong những chiếc mai rùa

giấc mơ đã làm chúng tôi sụp lún

khi sóng trắng xâm thực ngày càng nhiều hơn

Giấc mơ đi về con đường hướng dương

bóc vỡ trái tim thành hình dạng chiếc lá

rơi nhẹ trên cánh đồi mùa thu vừa mới đâm chồi

XV

Chúng tôi đã học im lặng trong nhiều năm

giấc mơ đã quên tiếng nói

nó hỗn loạn và thỉnh thoảng nghiến răng

giấc mơ đã bị đồng hóa từ những bước đi từ thuở sơ sinh trên một con đường màu vàng rất đẹp

mỗi ngày chúng tôi gặp những con người trong chiếc mặt nạ và chỉ nghe qua lời nói

chúng tôi đã không biết trả lời

đôi lúc chúng tôi phải đeo mặt nạ để thanh toán hóa đơn, để la hét, để gỡ lại niềm tin

để giải quyết những uất ức mà giấc mơ không thể biểu lộ bằng lời nói

giống như tiếng gầm của loài báo đốm còn sót lại mơ ước màu thịt đỏ trên cánh đồng cỏ xanh

chúng tôi thật an toàn lắc lư trên những con thú nhồi bông

trong những chiếc lồng kính

Một ngày,

chúng tôi úp mặt trên lòng đất để gặm mòn dấu cũ

và nhấm nháp chiếc nhau đã chôn mấy chục năm

XVI

Hôm nay giấc mơ kể một câu chuyện cổ tích

chỉ là bắt đầu và kết thúc bằng một dấu chấm

giấc mơ đã chui tọt vào gót chân của thần thoại như một mũi tên tẩm độc

nó khoái chá và kiêu hãnh vút

đó là thần thoại về người yêu cũ

đôi khi hoàn hảo đôi khi là kẻ thù

giống như giấc mơ đi đến tiệm làm tóc

hốt hoảng khi mình trọc lóc và khéo léo đội lên bộ tóc vàng như ngài luật sư

giấc mơ lạc vào những cuộc hội thoại và thốt lên những câu hỏi nghi ngờ

để được nghiền nát và kết nối với nhau như một mớ xúc xích

Giấc mơ hốt hoảng gọi tên bằng kí hiệu

dấu chấm trả lời: Kết thúc

XVII

Giấc mơ đang dựng một chiếc khung bằng gỗ hương rất đẹp

bao quanh một cành anh đào trắng

để dụ dỗ loài miều đỏ

chúng được kết chặt bằng loại keo thực phẩm

Đã có một chú mều đỏ bay vào nhảy nhót, cất tiếng hót xin một bữa sáng:

– ở đây bạn có mật hoa?

giấc mơ không nghe thấy và mãi ngồi ca hát trước chú chim đang dần dần bị dính chặt

nó bỏ mặc giấc mơ độc hành, những lời hát cứa vào sự tổn thương

– này, bạn có muốn được bay?

giấc mơ không nghe và mãi ca hát

đến khi chim biến mất trong những cánh anh đào

XVIII

Một ngày chúng tôi được đi du lịch bằng chân

chúng tôi muốn phá vỡ khối u và phá vỡ sự khuôn mẫu

một túi xách, một chậu lan, một bình nước nhỏ

chúng tôi đang di chuyển ngôi nhà của mình

Chúng tôi đã nhận ra giấc mơ đã có những rào cản

chúng tôi đã chạm lên nỗi khát và cơn đói

những cảm giác cuộc sống không dễ dàng tìm kiếm

chúng tôi muốn di chuyển các bức tường trên bàn phím

để nếm trải mùi vị từ những chiếc lưỡi kền kền

để chúng tôi có thể yêu thương nhau nhiều hơn

Giấc mơ đang nằm hong những huyền thoại tình yêu

những  huyền thoại màu lau trắng

đang lắng nghe sự phân tán

giấc mơ còn lại một nửa: một nửa đi bộ, một nửa hạnh phúc, một nửa đam mê

và cuối cùng cháy trên ngọn lửa già

XIX

Chúng tôi bước lên bậc tam cấp và để giấc mơ bay vào trường học

chúng tôi là những cô bé cậu bé nhỏ với đôi vai trĩu nặng móc vào chữ @

chúng tôi không còn tự do vẽ, vẽ tất cả: sư tử và hổ, gà và bò, xe lửa và tàu . . .

có một cậu bé trong lớp tôi không nói gì, cậu ấy sợ đánh mất cá tính

sự thơ ngây đất sét đã nhào nặn ra những khuôn hình tuyệt đẹp theo lời cô giáo

còn cậu ấy đè bẹp miếng đất sét của mình

cậu ấy đang trì hoãn sự im lặng

May mắn thay, giấc mơ không bị chết, nó đã được tái sanh

những màu sắc hồng, cam và màu xanh

đã hiện lên như một kho tàng chưa được khám phá

bắt đầu từ những bông hoa trên nhãn vở

cậu bé đã thấy tự tin để vẽ: voi và những con chuột

Giấc mơ đang bay giữa đất đai màu mỡ

nơi ấy cậu bé đã tìm được chính mình

từ miếng đất sét bị đè bẹp

giấc mơ đã thoát những cánh cửa đóng trong khu vườn bị cấm

đó là thời gian hạnh phúc của chúng tôi khi đến trường

ở trong giấc mơ

Sớm hôm sau, khi mặt trời lên

chúng tôi là những cô bé cậu bé nhỏ với đôi vai trĩu nặng móc vào chữ @

XX

Chúng ta đang sợ điều phiền toái, kiểu như mùa thu ăn quịt chiếc lá vàng

rồi ngô nghê dạo bước

Chúng ta đang tò mò, về lớp thời gian tiểu học

rồi lững chững bước lại như mình đang soi chiếc gương thần

Chúng ta đang ngụy biện cho lòng kiên nhẫn,

rằng nó sẽ phớt đi trong một ngày mới đi qua

Chúng ta chưa tập đón nhận sự phản kháng

và lí luận từ những chiếc thìa uống canh trong những bữa cơm trưa

Chúng ta, đôi lúc thẳng thừng với cả chiếc thuyền đang gần bị lật úp, khi cánh buồm ước mơ đã bị gió xé nát te tua

và chúng ta quơ quào mọi thứ, như đánh bắt cả lũ cá non chưa kịp thở khi mới ra đời

Chúng ta mở cửa và chờ đợi luồng gió mát, ngọn gió nồm mùa hạ

mà quên khép cánh cửa ngược hướng từ phía bên kia

Chúng ta thân thiện với những cám dỗ

để sợ cái chết trôi vèo như chiếc lá chưa kịp vàng

Chúng ta muốn nói về niềm vui

những thường tâm sự về nỗi buồn, để mong chúng mới hơn ngày hôm qua

Mỗi ngày chúng ta muốn, chúng ta thích, chúng ta trải

những đôi môi nuốt từng từ

và giao thoa cuộc sống

và chúng ta muốn

muốn chạm vào nỗi đau để thấy niềm tin

 XXI

Chúng tôi đi vòng quanh vòng quanh

trên chiếc xe đạp và thư giãn lặng lẽ trong ánh mặt trời

bên dưới vòm cây xanh và những con đường đất cát

những vòng quanh vòng quanh thắt chặt

để đo quỹ đạo của mặt trăng

đang gần đang gần

để lí giải sự tuyệt chủng của loài khủng long và cái chết của kí ức

chúng tôi đi trong vòng tròn với bàn tay của mình như một tù nhân

và thấy con người đã nợ thiên nhiên lớn như mặt trời

Chúng tôi lo sợ sự trừng phạt nằm trên các đầu gối

khi lòng kiêu hãnh bị bán rẻ

lòng kiêu hãnh chống chế bằng sự giận dữ của thiên tai

nơi ấy xoáy lốc cả lòng người, tứ tán cả những linh hồn đang rơi

Thiên nhiên muốn nhắc nhở những gì chúng ta quên

sự giận dữ đang lớn như mặt trời và chúng ta thật  nhỏ bé

chúng ta không thể lay chuyển

những đốt sống kéo dài nền văn hiến mấy nghìn năm

Chúng tôi đi vòng quanh vòng quanh, thiên hà đang khép kín

chúng tôi muốn trở lại tìm con đường hoang sơ và thưởng thức cuộc sống

để được cõng gùi ánh sáng bình minh, để được nhìn những đôi mắt tròn xoe trong vắt của những em bé vùng cao

chúng tôi sẽ gùi những con chữ hoang sơ và đẹp như thảm cỏ

trải dài hơn những trang cổ tích hiện đại

giấc mơ muốn dừng lại để làm một cái gì đó

ngay khi mặt trời chiếu những tia nắng đầu tiên

XXII

Một ngày giấc mơ muốn biến mình thành sắc đỏ, để được yêu nhiều hơn nữa

bay về phía ngoài đường chân trời

Một bờ cát dài thật tuyệt chảy ra từ trong thung lũng mùa vàng

chúng mình đã đợi nhau ở đấy

chúng mình đã vượt ra ngoài đường chân trời để chơi trò ảo thuật trái tim

chúng mình bỏ cát vào trong túi, nhét đầy trong tai, nhét đầy những chiếc giày như những đứa trẻ

và đã không xây lâu đài

những đam mê đang hét lên ở phía ngoài kia

từ ngoài đường chân trời

chúng mình cứ mặc, chôn vùi trong cát

bắt đầu một chuyến hành trình dài

của tình yêu

xa hơn con tàu

Chúng mình cứ đi, mặc

và biến mất ở ngoài đường chân trời

chỉ có gió và bờ cát dài lấp phủ

N.H.A.T

Sông Trà mùa thu tôi

Nguyễn Đăng Trình

.

với những đôi lứa yêu nhau

sông Trà mùa thu êm mềm giải lụa

hai trái tim thơ mỗi trái nhón một đầu

thanh thản trôi qua mấy mùa trăng Thiên Ấn

tình xuôi theo nhanh chậm vẫn bền lâu…

.

với em dĩ nhiên cũng thế

dòng sông Trà mùa thu bổng trầm khúc gió

rủ rê em về biển bỏ rơi nguồn

đâu thèm biết phía sau con đò dọc

có gã chài lọ mọ lưới trăng suông…

.

riêng với gã

dòng sông Trà mùa thu bén ngót lưỡi gươm

xớt ngang lưng cuộc tình chưa kịp lớn

gã xửng vửng ôm vết thương mười tám

bỏ quê đi lâu lắm máu còn tươm…

.

và từ ấy

dòng sông Trà mùa thu khúc hư khúc thực

khúc rất nên thơ khúc rất nỗi niềm

giữa Sài Gòn đôi khi ngồi tặc lưỡi

có thể xa mà không thể quên!…