Phạm Văn Phương
.
mùa lên trên bãi trên cồn
trên nương trên rẫy rồi dồn xuống đây
em về áo mỏng thơ ngây
đi qua đi lại một ngày nắng phai
anh từ thương nhớ mười hai
biết xuân còn những rộng dài em ơi…
05.02.2026
Phạm Văn Phương
.
mùa lên trên bãi trên cồn
trên nương trên rẫy rồi dồn xuống đây
em về áo mỏng thơ ngây
đi qua đi lại một ngày nắng phai
anh từ thương nhớ mười hai
biết xuân còn những rộng dài em ơi…
05.02.2026
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Phạm Văn Phương | Leave a Comment »
Hồ Chí Bửu
Cứ đến mùa xuân là ta lên núi
Chẳng biết làm gì – chẳng có đợi ai ?
Cũng chẳng hẹn hò – cũng không cầu nguyện
Lên đỉnh sầu đời – nhìn mây trắng bay
.
Chắc tại ta là dân tứ xứ
Giũ bụi giang hồ trên núi cao
Trong tay ta không hề ấn soái
Chẳng phải Kinh Kha – chẳng chiến bào
.
Ta lận lưng bi đông rượu đế
Cóc ổi xoài trên núi đầy ra
Khi tới bến dựa lưng đá ngủ
Hào khí gì ? ta cất tiếng ca.
.
Ngọc Hà ơi…cha của nàng là vua còn ta là giặc..
vậy nàng hãy coi ta như con c..của cha ,,,nàng.(vọng cổ)
.
Ca hát giữa thinh không gió lộng
Chẳng ai nghe – ta sướng một mình
Ta đâu phải như phường nô bộc
Nâng bi người xin bã lợi vinh
.
Thị xã dưới kia trong tầm tay với
Đang có một người thương nhớ một người
Nếu thấy kiếp nầy không duyên không nợ
Thì xin xù luôn cái kiếp lai sinh
.
Mùa xuân lên núi nghe tiếng chuông phổ độ
Cốt để cho lòng vơi bớt nỗi sân si
Còn mê rượu mà làm sao giác ngộ
Xin lỗi ngài cho con uống vài ly
.
Phật hãy để cho con phân bua một chút
Phật cũng từng là một chúng sinh
Giờ thành Phật nên cõi lòng thoát tục
Mà con thì vốn mê gái bẫm sinh
.
Trời ạ, thương người đâu có tội
Ai thương ta là ta chẳng chối từ
Ta là tên lạc quyên cơ hội
Vay một ngàn trả lại ngàn tư !
.
Ta vẫn sống bằng bản năng hiện hữu
Đừng màu mè cỡi ngựa xem hoa
Đừng vỗ ngực xưng mình là trí thức
Nhưng vắng người thì dỡ giọng điêu ngoa
.
Thiếu gì lủ bảo mình là đạo đức
Làm những điều ném đá giấu tay
Lập bè nhóm kẻ tung người hứng
Ta độc hành – chơi cũng như ai.
Có mấy gã võ công cà chớn
Cũng thượng đài nhảy múa lung tung
Không lượng sức ham vui làm bậy
Biết vài chiêu cũng làm bộ anh hùng.
.
“ta đâu phải giận đời rồi trách móc
như những thằng hề chỉ biết múa may”(*)
Ta là thế – Điền Bá Quang cô độc
Vạn lý độc hành – chơi đến trắng tay
.
Mỗi mùa xuân – ta hiền thêm một chút
Buổi xế đời về cổ tự tu thân
Đã hỉ xả sao lòng còn dung tục
Bố thí – vèo – như một mớ phù vân…
hồchíbửu
(*) thơ Trường Anh.
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Hồ Chí Bửu, Trường Anh. | Leave a Comment »
.Trần Thị Cổ Tích
.
mười bốn tháng hai…
đêm nay
em trôi giữa cơn mơ
nhớ lời anh dặn
hãy đi theo ánh sáng những vì sao
đi theo tiếng hát
anh chờ em ở đó
nơi mặt trăng đang ngủ
tại sao
anh lại chờ em
không phải nơi ghế đá công viên đầy lá rụng
không phải bãi biển lấp lánh cát vàng
không ven đê sông Trà thơm hương trầm quế
không sông Hoài một thuở hẹn nhau
chiếc lá
ngày xưa anh gửi
chấp chới bay trong vầng sáng rực vàng
tiếng hát nào
bềnh bồng trên cánh mây xa
giữa chúng ta, một màn voan trắng
em vói hoài
không chạm tới…
“dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt…”
“từ nay mãi mãi không thấy nhau…”
vâng
dù mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm
em sẽ đến
nơi mặt trăng đang ngủ
ttct
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Thị Cổ Tích | Leave a Comment »
Đặng Thị Thanh Hương
.
Tờ lịch cuối cùng rơi xuống
Một năm qua…
Thẻ trúc úa vàng, nét chữ mờ phai
Dĩ vãng phủ bụi trên bước chân lạc đường !
Ngọn nến đỏ cô đơn dưới hoàng hôn
Xứ người rất lạnh!
Hồng Trần cuồn cuộn
Hưng vong một triều đại cũ
Sóng biển mang đi những mảnh tàu vỡ
Khắc thành vết sẹo nông sâu !!!
Yêu hận nhạt theo mái tóc bạc màu
Chén rượu cạn, cố hương buông trong câu vọng cổ
Thêm một tờ lịch rơi , là một năm đã cũ
Những kẻ lang thang rồì sẽ về nhà
là mây, là mưa, là biển, là hoa
Quê hương mịt mù nỗi nhớ!
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Đặng Thị Thanh Hương | Leave a Comment »
.Nguyên Hạ Lê Nguyễn
.

Trên khắp thế giới không một đất nước nào chuẩn bị đón Tết như đất nước tôi.., rộn ràng và trang trọng khắp mọi nhà , khắp cùng tổ quốc tôi.
Những ngày cận tết nơi này…Trong trí nhớ già nua của một lão bà ngoài ” Thất thập” …Ngẫm lại chuyện ngày xưa”’
+++Tiếng Pháo vẳng từ xa đã râm ran nổ từ sáng ngày 23 tháng Chạp, những ngày giáp Tết dậy lên từ ngày này, tục lệ này không biết có từ bao đời,
Chiều qua Mẹ tôi đã mua sẵn ba con cá chép rộng sẵn trong chậu, bộ áo giấy cúng”” Ông Táo”, mâm quả, giấy tiền vàng bạc cùng những thứ để nấu xôi chè và một cỗ pháo đỏ, trước khi đi chợ sớm người còn dặn tôi ở nhà đem bánh pháo ra phơi khi nắng lên để chiều nay khi đốt tiễn ông Táo tiếng nổ được kêu hơn.
Buổi chiều khi mâm cỗ được đặt lên chiếc bàn nhỏ đặt riêng giữa nhà, mùi hương bay ngào ngạt,
Mẹ tôi thắp nhang lên bàn thờ ông bà , sau đó đốt một bó nhang lớn và lâm râm khấn vái ..
“Xin ông bà Táo về chầu trời mang theo những ước nguyện của gia đình, xin cho thựợng đế ban cho gia đình này năm tới được những điều tốt đẹp, và nhắn Ông bà táo về trời mang đi những điều xui xẻo, những chuyện không vui của năm qua.
Xin cho ba đứa con gái của con được thành gia lập thất với người ” Ngồi bàn giấy” …( Những lời cầu xin của mẹ hàng năm…ba chị em tôi chưa có đứa nào tìm ra một chàng trai ” ngồi bàn giấy”…để mẹ tôi được an lòng )
Những lời cầu xin tôi chưa từng nghe trọn nhưng tất cả với tấm lòng thành mà mẹ tôi muốn gởi gắm cho ông bà Táo mang đi…hầu như ông bà Táo vẫn làm ngơ…
Sau khi khấn vái xong chờ cháy gần hết bó nhang, Mẹ tôi cho treo phong pháo dài trước cửa, màu đỏ thắm của những chiếc pháo kết xen nhau, điểm kèm những chiếc pháo tống to bằng cổ tay tôi, lủng lẳng trước cửa nhà.
Vẳng bên tai xa xa những tiếng pháo nổ râm ran…giờ phút chờ đợi nhất của bọn trẻ tôi.
Bọn trẻ chúng tôi đã âm thầm thông báo nhau biết nhà nào sắp nổ pháo, chúng tôi chầu chực sẵn bên hông nhà để chờ nhặt những chiếc pháo sót, quang cảnh thật là nhộn nhịp và háo hức.
Khi tiếng pháo bắt đầu rền vang, chúng tôi chen nhau lượm những viên pháo chưa nổ kịp, trộn lẫn trong những xác pháo hồng tung tóe sau tiếng đì đùng, những xác pháo vương vãi trên nền xi măng, những chiếc pháo còn dính chiếc tim màu trắng đục là niềm vui háo hức của bọn trẻ chúng tôi.
Hơi khói cay nồng xộc vào mũi , làm cay mắt, nhưng tất cả thật vui và hoạt náo trong lòng lũ trẻ.
niềm vui chúng tôi nhân lên khi đì đùng ở các nhà lân cận
Sau khi lượm ở nhà mình xong, xếp cứng trong túi áo, chúng tôi lại bương bả chạy sang những nhà khác, lại chen lấn, lại kiếm tìm và vui mừng đem về những chiếc pháo còn mới nguyên và đang hăng hắc mùi thuốc pháo, sau khi đã thu về một số phẩm vật đầu tiên cho mình, bọn trẻ bắt đầu đốt lẻ tẻ những viên pháo vừa nhặt được
.Tuy tìm kiếm và chất đầy hai túi áo nhưng chưa lần nào tôi dám cầm que diêm châm vào ngòi pháo vì sợ cháy tay và sợ tiếng nổ điếc tai, tôi thường chạy tìm thằng Ku , đứa bạn nhỏ xóm bên ( nó nhỏ hơn tôi vài tuổi nhưng gan dạ hơn tôi, vì nó là con trai), hay chạy kiếm các anh họ tôi đốt hộ, và sau khi đã tiêu pha hết chỗ pháo của mình, chúng tôi lại hăm hở đi nhặt ở các nhà đầu làng cuối ngõ.
Rồi đúng mười hai giờ đêm Giao thừa…
Lại một lần nữa tiếng pháo rộn ràng từ khắp mọi nhà nổ vang trong niềm vui rộn rã
+++
Ngày tháng vẫn cứ trôi…
Qua hai lần thế kỷ…và cũng gần “Bảy thập kỷ ” qua rồi…
Sau này khi lớn lên một chút, tôi đã trở thành cô thiếu nữ, biết ngồi phụ mẹ xếp mâm quả, thay mẹ nấu xôi chè, bắt ghế treo phong pháo đỏ trước nhà vào sáng mồng một .
Cái cảm giác nao nao nhớ lại những ngày xưa bé, mới hôm nào còn lượm pháo nhờ bạn đốt, bây giờ chúng tôi là những thanh niên nam nữ, mỗi đứa đi học một trường xa, vào những ngày giáp Tết, trở về nhà nhìn nhau thẹn thò nhớ về những ngày xa cũ cùng chen nhau trước cửa nhà ai lượm hoài những viên pháo sót.
Ôi, những viên pháo sót của tuổi thơ tôi…
Năm tháng …và cuộc đời vẫn cứ trôi, chúng tôi lớn dần theo bao mùa Pháo nổ, mỗi người rồi có một cuộc đời riêng, những ngày cuối năm ở một nơi xa xôi nào đó trên quê hương nhưng ở một thành phố lạ, nhớ quắt quay tiếng pháo buổi chiều xưa, bao công việc cuối năm với bao bộn bề, nhưng tôi cũng cố bương bả trở về nhà trên chuyến tàu đêm.
Trở về đoàn tụ trong căn nhà xưa bên gối mẹ.
Ngồi trên con Tàu lạnh buổi chiều Xuân, nhìn quang cảnh hai bên làng mạc khi con Tàu đi qua, nồi bánh chưng đang đưa hơi khói tỏa trong buổi chiều Xuân, của những mái nhà hai bên khung cửa sổ con tàu.
Những bước chân vội vã của khách bộ hành rảo chân trên đường cái quang rộn rã. ..
.Những mùng mền , chiếu gối đang giặt giũ tất niên trước những mái tôn xiêu
Tiếng gọi nhau rôm rả, bước chân những đứa bé vui rộn rã háo hức chờ đón chúa Xuân
Tất cả mọi nhà đang chuẩn bị chờ.đón giao thừa
Niềm vui của mọi nhà gói ghém trong từng mái ấm
Háo hức cùng nhau đón Xuân sang
Tiếng pháo xa xa nổ rộn ràng
Xáo xác mọi nhà hồng xác pháo
Lặng thầm sau cửa Mẹ chờ mong
+++
Rồi năm tháng vẫn lặng thầm đưa tiễn nhau qua bao mùa Xuân của cuộc đời, Bao thập kỷ qua đi trên mái tóc
Đã bao lần Tết đến mà không thấy người xưa trở về căn nhà cũ…
Bóng mẹ già mỏi mòn bên cánh cửa ngóng trông đứa con xa
Rồi cũng đã bao mùa xuân qua…Không còn nghe tiếng pháo…
Những buổi sáng mồng một trong căn nhà ngày xưa không còn thấy bóng dáng những đứa trẻ chen nhau nhật pháo sót,
Những mùa Xuân không tiếng pháo,..
Cô thiếu nữ ngày nào ra đi biền biệt khi tiếng pháo vu qui nổ vang lần cuối trước sân nhà …ngày xa xưa ấy…
Bóng mẹ già mòn mỏi những buổi chiều Xuân…
Không biết có ai còn nhớ ” Cô gái năm xưa cùng những viên pháo sót được mươn bạn đốt dùm”…
Qui kỳ hà nhật thị
Lão cận cố hương mai
Không biết bao giờ người xưa mới quay trở lại nhà , gốc mai già cỗi chỉ còn lại những bông hoa nở muộn, người con gái năm xưa đã bao năm trường biền biệt,
Từng năm khi Xuân về trên đất Mẹ, vẫn vọng nhớ về những ngày xưa xa lắc mà không sao trở lại bên mái nhà xưa mỗi năm vào ngày 23 tháng Chạp, ngồi sắp xếp mâm giấy tiền đưa ông Táo
Ở một nơi xa …bên kia nửa vòng trái đất xa mờ …
Khi mùa Xuân về trên đất mẹ.
Người con gái năm nao vẫn luôn lặng thầm nhớ hoài và thèm những miếng bánh chưng do chính tay mẹ gói.
Hương vị ấm nồng bên bếp lửa hồng của căn nhà mới sơn còn vương chút vôi mới,
Mấy chị em hăm hở chen chúc nhau trước chợ Hoa chỗ công viên của thành phố Quy Nhơn, trả giá mua cho được mấy chậu Cúc nở kịp ngày xuân, hay một cành mai vàng đúng độ,
Trang trọng giữa nhà , với những tấm thiệp chúc Xuân được viết bằng tay của bạn bè trao nhau ngày ấy…
+++
Những mái đầu xanh của ngày xưa ấy, nay đã thay màu theo tháng năm, những cuộc đời đã lật sang trang sách mới, chỉ nhớ lại tháng năm xưa trong nỗi nhớ lặng thấm, cành Mai cũ và những viên pháo sót.
Bây giờ tất cả chỉ còn là nỗi nhớ tiếc, trong cái lạnh căm của mùa Đông nơi đất khách, chỉ là chút nhớ nhung vọng tưởng mà thôi, ở đây mùa Xuân chỉ thấy những Bông Tuyết trắng lạnh ngập hồn, lạnh thấu tâm can, lạnh khô máu thịt, lạnh cứng tim hồng ,
Ngoài trời chỉ sót lại những cành cây trơ trụi lá và những bông tuyết phủ dầy …
Một người già …bên trong cánh cửa lặng thầm ngắm từng hạt Tuyết rơi…
Hồn lửng lơ… mơ về Xuân quê Mẹ.
Mơ về Tết cũ nơi quê Mẹ
Hoài niệm mà thôi đã ngậm ngùi…
Ở đây
Cũng có bánh chưng xanh
Dưa kiệu, dưa hành cùng bánh mứt
Không chút hương Xuân đến bên mành
Con tim
canh cánh hoài xuân cũ
Nỗi lòng vò võ suốt năm canh
Gởi theo gió thoảng bông hoa tuyết
Tiễn cả xuân qua đã bao niên
Rộn rã
Xuân sang sáng ngập nhà
Như người vừa tỉnh giấc nam kha
Một mình tĩnh lặng ngồi gõ phím
Trãi nỗi lòng đếm ngày mau qua…
Tết này
Ta trở lại quê ta
Bao nhiêu thập kỷ …bàn tay đếm
Lâu quá không còn nhớ bao niên…
Trong tĩnh lặng của mùa Đông tôi chợt nghe vài tiếng pháo vẳng lại từ xa, hình như là tiếng pháo nổ lẹt đẹt, những viên pháo sót tôi đang nhờ đứa bạn nhỏ xóm bên…
Châm ngòi rồi bịt tai chạy trốn trong xó cửa.
Ôi, những ngày Tết quê xưa…
Nhớ hoài những viên pháo sót.
Ngày trở về thành phố cũ..
.Không còn nghe tiếng pháo nổ đì đùng
Chỉ nghe nhịp đập con tim đang loạn nhịp vì nỗi háo hức của kẻ tha phương tìm về bến cũ, mái nhà xưa .
Atlanta ( Những ngày chờ mong một chuyến bay…2026)
Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Nguyên Hạ Lê Nguyễn | Leave a Comment »
Mộc Miên
.

Người về áo cũ phơi sương mới
Khơi lại bếp hồng nhắc chuyện xư
Tháng giêng ly rượu nồng môi đỏ
Ai nhớ gì đâu lúc giao thừa
.
Người về chim én bay qua ngõ
Mấy đóa hoàng hoa trổ bóng xiêu
Tháng giêng nằm mộng trăng chưa tỏ
Ai hẹn gì đâu bữa nguyên tiêu
.
Có nhớ gì không xin kể thêm
Cây bàng thay lá bữa xuân sang
Lộc chồi chưa kịp xanh lời vậy
Ngón nõn mấy lần rót chén quên
.
Người về mai mốt lại người đi
Cạn chén đời không chẳng nghĩa gì
Hoàng hôn bữa đó mưa hay nắng
Xuân bao giờ xuân chẳng biệt ly
.
Người về mai mốt lại người đi
Bàn thưa ghế trống chén lưu ly
Một bầu rượu nọ chưa say hết
Nói biết bao nhiêu chẳng nghĩa gì
.
Thì thôi ta tiễn xuân theo bạn
Tiễn suốt con đường trổ lộc non
Qua năm xin chúc lần lận đận
Chẳng hẹn ngày mai kẻo mỏi mòn
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Mộc Miên | Leave a Comment »
.Trần Vấn Lệ
.
Nắng mới vừa lên…xuống lại rồi!
Mưa vừa mới dứt…lại mưa thôi?
Em à, anh nhớ em không dứt
Chuyện nắng mưa kia, chuyện của trời!
.
Anh nói với em…bằng Tứ Tuyệt
Bằng thơ cho nó nhẹ nhàng nha?
Tình Yêu, ngộ quá mưa hay nắng
Biết nói gì hơn để thiết tha!
.
Thơ Tứ Tuyệt là thơ-đứt-đoạn
Cũng như nối đoạn, nối lòng nhau
Không làm sao để ngày mau tối
Thì…thở thành thơ thấy ruột cào!
.
Người ở đầu Tây, kẻ cuối Đông
Bao la. Bát ngát. Mấy mênh mông?
Nếu em mà đếm sao trời được
Anh bảo sông đừng chảy nữa sông!
.
Sông cứ chảy xuôi về với biển
Người thì đi ngược tới bâng khuâng
Hãy đưa tay vuốt giùm anh nắng
Và nói giùm anh Nhớ Lắm Trăng…
.
Em không là Nguyệt đã là Nga
“Đáy dĩa mùa đi nhịp hải hà”
Thơ Nguyễn Xuân Sanh, anh nhớ, nhắc
Tết gần, thuơng quá chúng mình xa…
.
Em hôn giùm nhé, anh, Đà Lạt
Tới Dốc Nhà Làng ngắm đá rêu
Đá đã thành rêu, người hóa nắng
Nắng chưa ửng mặt…sắp mưa chiều!
.
Em hôn giùm nhé, hoa đào Tết
Hôn hai bàn tay mười ngón duyên
Vuốt tóc giùm anh, đừng để gió
Bay…làm anh nhớ lắm…trùng dương!
Đăng trong Thơ ca | Thẻ .Trần Vấn Lệ | Leave a Comment »
Tản văn Sơn Trần
.
Tháng Chạp bồng bềnh trôi giữa tiết trời se lạnh cùngtừng cơn mưa phùn lất phất, mơn man. Nắng chưa đủ ấm vì không gian còn phủ đầy những áng sương. Mây một chiều ơ hờ giăng tím, cố tình gợi khơi trong tâm hồn người xa xứ sự nhớ nhung và hoài niệm chốn yên bình. Một năm trôi đi quá nhanh, mới khe khẽ chạm thu, lác đác lá vàng rơi, nay mùa đông cũng đã chùng chình rời đi như trong lời bài hát cũ… Tháng Chạp đã về khiến chúng ta ngỡngàng, đôi khi chưa kịp nghĩ lại những gì đã trải, để vững tin bước tiếp trên đường đời. Tạm quên đi những âu lo và nhiều dự định chưa thành, tháng Chạp về cùng những yêu thương…
Tôi đi về phía làng, bờ hoa dại ven mương và hương lúa vào kỳ ngậm đòng từ cánh đồng theo gió nhẹ len vào, ngọt đằm và mê mải. Con đường bao quanh làng sau nhiều năm vẫn vậy, nối làng với đồng, với sông, với chợ, dẫn tôi đi qua những kỉ niệm thuở thiếu thời. Tôi bỗng thấy mình bé dại giữa bao nhiêu sự đổi thay của quê nhà, nhưng lại không hề quên lãng những điều đã khắc khảm trong tim.
Đây là dòng sông, trong đục hai mùa mưa nắng. Sông oằn mình, cuộn trôi vào mùa mưa lũ, sông thong thả, nhẹ nhàng soi ánh mặt trời mỗi độ hè sang. Sông chảy qua cuộc đời, bồi đắp buồn vui cho những phận người bé nhỏ… Sông là hình ảnh quen thuộc, hình hài được thiên nhiên tác tạo, phần nào biểu hiện cho vẻ đẹp của một vùng đất, để ai đó nếu xa quê, sông luôn chảy tràn trong kí ức…
Đây là cánh đồng, nơi cất giữ tuổi thơ và nuôi dưỡngkhát vọng cho bao thế hệ. Những đụn khói đốt đồng, những sợi rơm vàng vương vãi dọc đường đê, những cụm lúa rài, những mùa nước nổi… Bát cơm ngày giáp hạt, bước chân trâu qua vũng bùn mùa hạn… Tiếng bầy vịt kêu váng lên khi lùa về chuồng, tiếng côn trùng rỉ rả trong góc tối, bụi bờ… Đấy là vị quê, tiếng quê, dễ gì quên được…
Tháng Chạp đã về, cõng nỗi nhớ quê nhà khi cơn mưa bất ngờ đi ngang lúc hoàng hôn. Tôi giật mình, ngước nhìn con đường vừa qua, con đường rợp xanh bóng lá. Để uớt mình trong cơn mưa lạnh, trầm tư điều vừa thoáng nghĩ… Hình như đất trời tháng Chạp có vẻ nồng nàn, quyến dụ hơn. Có điều gì đó tươi mới trong từng hạt mưa rơi nghiêng xuống tóc, len qua vai và đầm đìa lưng áo. Tôi nhìn ngắm vòm cây, lúc này bóng tối đang dần xâm chiếm, lá xạc xào và gió đung đưa. Tôi đi trong mê mải, để kiếm tìm, đúng hơn là để tận hưởng chút hương mùa xuân đang giấu mình trong đợt mưa bất chợt. Tôi đang đi tìm chút kỉ niệm xa xưa? Sự đồng thoại của hiện tại và quá khứ, của yêu thương và giãi bày vừa cất lên. Cơn mưa ngọt mềm, khe khẽ chạm vào kí ức, bật tung nỗi niềm đã đưa tôi về một miền xưa đầy nhung nhớ, đấy là miền yêu thương của những tháng năm dẫu đã xa nhưng chưa hề vơi cũ.
Một chiếc lá vàng sấp ngửa, rồi nằm lặng lẽ dưới chân, chùm hoa bên rào ướt mưa rũ mềm dưới ngọn đèn đường hắt bóng. Hoa nở báo xuân về, những bông hoa khiêm nhường tô điểm cho sắc mùa thêm đầy sức sống…Tôi lắng lòng suy nghiệm về đời hoa như cuộc đời mỗi con người, không thể nào thoát ra khỏi quy luật của tạo hóa. Nhưng khi tháng Chạp về, kết thúc một năm, để rồi bắt đầu những tháng ngày nối tiếp đầy mong đợi, cuộc đời con người sẽ đón nhận nhiều niềm vui, và hoa lá cũng đưa mình vào dòng chảy bất tận của thời gian để sinh sôi và dâng hiến.
Hình như mỗi khi tháng Chạp về, cái thời khắc đáng nhớ ấy, luôn đem đến cho con người những suy tư, trảinghiệm. Dải sương trắng mơ hồ, những chiều gió bấc phai dần trong tiết trời se lạnh khiến lòng người chậm lại trong nghĩ suy và nhìn nhận…
Tôi đã thực sự trở về quê sau nhiều năm ở phố, gom nhặt cho riêng mình những hồi ức đẹp khi tháng Chạp vừa chạm bước. Tôi thấy mình nương theo những tháng ngàyđã cũ thật bình yên để hòa vào những nhớ thương thuở nào trong một buổi ban mai tinh khiết. Tôi nhủ lòng, nghĩ về ai đấy, dù đã xa quê hay còn gắn bó đời mình trên đồng đất quê nhà thì những đẩy xô hiển nhiên của cuộc đời hay sự trôi chảy vô tình của thời gian cũng không thể làm con người lãng quên những niềm thương đã từng có được. Con người ta có yêu thương thì mới trưởng thành và bao dung, con người ta biết quý trọng những thời khắc trôi qua mới ghi khắc những gì giá trị để cuộc đời thêm ý nghĩa. Và tôi chợt nghiệm ra rằng, tháng Chạp là khoảng thời gian đẹp nhất để chúng ta níu giữ và trân quý từng bước chuyển mình của đất trời để mùa xuân đi qua không lặng thầm và vô ích.
Sơn Trần
Đăng trong Uncategorized, Văn xuôi | Thẻ Sơn Trần | Leave a Comment »
Nguyễn Kim Huy
.
Rơi nhè nhẹ và dịu dàng trong gió
Những giọt mưa xuân tinh khôi
Lất phất rơi xuống bờ vai em
Ấy là lúc em khẽ giật mình
Ngước lên thảng thốt bắt gặp cái nhìn của anh.
.
Bầu trời loãng ra như muốn bày tỏ mình
Ngôi sao mọc muộn chừng có điều thắc thỏm
Lẻ loi giữa mênh mang bình minh
Những giọt mưa xuân bắt đầu rơi, rơi…
.
Rơi thật chậm và buồn
Mỗi ngày đi qua
Tuổi trẻ đi qua
Chậm và buồn
.
Phía bên kia đường em lặng lẽ bước chân đi
Nụ cười gầy guộc
Giấu kín trong trái tim thiếu nữ một thuở nồng nàn
.
Ngày ta đi bên nhau dưới mưa xuân
Em đưa bàn tay cho anh nắm
Khi những giọt mưa xuân bắt đầu rơi, rơi…
.
Bầu trời loãng ra, câu chuyện anh và em khép lại
Những giọt mưa xuân rơi mãi đến bây giờ…
Đăng trong Thơ ca, Uncategorized | Thẻ Nguyễn Kim Huy | Leave a Comment »
Nguyễn Mạnh Hùng
.
Những cái vẫy tay,
Lấp đầy tháng Chạp.
Bước đi bồn chồn,
Mắt nhìn nhớn nhác.
.
Chao ôi tháng Chạp,
Ngày ngắn,đêm dài.
Chạp rơi nụ cười,
Chạp tươi nước mắt.
.
Đào đào,cúc cúc,
Rộn ràng rủ rê.
Muôn nẻo đi,về,
Bộn bề,quấn quýt.
.
Tháng Chạp gọi Tết,
Gợi về xa xăm…
Nén hương tháng Chạp,
Cháy tàn một năm!
.
Quy Nhơn,2/2/2026
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Mạnh Hùng | Leave a Comment »