Feeds:
Bài viết
Bình luận

Người con gái ở Chợ Ma

.Đặng Hoàng Thám

,

Tôi dừng xe lại bên một dốc cầu. Có bóng hai cô gái nhỏ nhà quê đứng dựa lan can như hóng gió. Buổi chiều vừa tắt.Trăng mới mọc mờ mờ. Lau sậy trắng xoá, phất phơ như những bàn tay vẫy ở phía triền sông.

– Cho anh hỏi thăm.Gần tới chợ… “Ma”* chưa mấy em?

– Chú chạy một đỗi nữa. Thấy cũng gần mà… – Một cô bé có răng khểnh cười, nói – Mắt cô đẹp, lóng lánh trong đêm. Tôi cám ơn hai cô gái rồi khởi động xe đi tiếp. Con đường mòn rải đá đỏ, hai bên là đồng ruộng mênh mông. Thỉnh thoảng, có vài ngọn đèn dầu le lói ở mấy căn chòi giữa những đám lá tối đen như mực; thỉnh thoảng có vài chiếc xe máy đi ngược chiều pha đèn sáng ánh; những bóng người thấp thoáng bên vệ đường. Rồi tất cả ở lại, chìm đắm trong bóng đêm mịt mùng khi xe băng qua… Tôi đi tìm “chợ ma” như lời dân gian đồn đại! Nhiều người có uy tín và một vài tờ báo đã xác nhận, đây là một ngôi chợ lạ lùng nhưng có thật! Nó nằm cạnh bên bờ sông Hậu và đã có trên trăm năm rồi. Chợ Ma… bán chiếu. Con đường làng hun hút, xa lạ, lờ mờ ánh sáng với ngút ngàn cỏ cây, lau sậy dẫn tôi đến chợ Ma.

x

“Anh mua cho em một đôi chiếu đi!”- Cô gái đội chiếc nón lá cũ, không rõ mặt, mời tôi mua chiếu – giọng cô thánh thót, êm êm. Cô dựng bó chiếu cạnh gốc cây trâm cổ thụ trước sân ngôi đình cổ. Dưới bến sông có nhiều ghe đậu, đèn đuốc leo heo. Chủ ghe và những bạn hàng chiếu rì rào trao đổi giá cả, kiểm tra hàng hoá.

– Bao nhiêu một đôi em?

– Dạ… Năm chục ngàn! Chiếu thước tư – Giọng cô gái nhẹ như sương

– Anh sẽ mua…Nếu như em cho anh chụp một tấm hình làm kỷ niệm.

– Em xấu lắm…Chụp kỳ lắm! – Cô gái cười ngượng ngùng

– Không sao… Anh đâu có ở đây suốt đời đâu mà em ngại. Vài hôm nữa anh đi rồi!

Tôi lựa sơ đôi chiếu như là cái cớ để tiếp cận cô gái. Tôi đang được ban biên tập giao nhiệm vụ đi làm một phóng sự về “chợ ma”. Tôi đã vượt hơn hai trăm cây số để đến đây. Cô gái ngước mặt lên. Tôi hơi bị sốc! Không ngờ gái quê mà lại đẹp như thế! Có thể ánh trăng mờ mờ và cảm giác háo hức muốn được khám phá đã đánh lừa tôi chăng? Nhưng có điều chắc chắn là cô gái ấy đẹp, dịu dàng như thanh âm và dáng dấp của cô! Đèn plash sáng loé lên.Tôi đã ghi hình được một cô gái đẹp ở chợ Ma!

…Tôi đi tới lui như kẻ nhàn du trong phiên chợ. Lúc nầy, chợ đã dập dìu người mua kẻ bán. Chẳng ai để ý tôi. Nhưng tôi để ý một người…Cô gái bán chiếu vẫn còn vài đôi. Trăng đã lên khỏi mái ngôi đình cổ. Ánh sáng vàng hơi xanh rọi mượt mà trên dòng sông lấp loáng bóng những chiếc ghe thương hồ. Cô gái bán chiếu vận áo bà ba trắng. Tóc dài đen như suối. Dáng thanh thoát. Nàng gác những đôi chiếu còn lại trên chiếc xe đạp cũ và dẫn chậm rãi đi ngược về phía bến chợ. Tôi chạm mặt nàng trên cây cầu hẹp. Chỉ có mình tôi đứng ở đấy để quan sát chợ ma. “A!… Anh chưa về à ?” – Cô gái gật đầu chào tôi.

– Nhà… em ở gần đây không?

– Em ở cuối con rạch kia… – Cô gái đưa tay chỉ về phía con đường mòn nhỏ ven sông có những cây bần lập lòe đom đóm như đèn chớp.

– Cho…anh theo em về nhà em chơi nhé? – Tôi cười, có ý trêu chọc cô gái.

– Ý! Không được đâu… Kỳ lắm. Người ta cười chết!

– Anh nói chơi vậy thôi. Ngày mai em có bán nữa không?

– Có. Em bán hết con trăng… Đến khi trời tối thì chị em thay.

– Ngày mai anh gặp em. Anh sẽ đưa cho em tấm ảnh chụp hồi nãy…À, mà em tên gì?… Anh tên Nguyên.

– Em tên Mơ …

– Mơ là giấc mơ có phải không?

“Dạ. Mai… mai mình gặp”- Cô gái từ giả tôi, dẫn xe đi nhanh. Tôi nhìn theo bóng nàng khuất trong làn sương trắng bạc.

x

Đêm hôm sau, tôi đến chợ Ma với tâm trạng bồn chồn và trông ngóng. Mơ đến. Tối nay cô không đem chiếu theo bán. Mơ đứng nơi gốc cây trâm cổ thụ trước ngôi đình cổ. Tôi tiến đến sau lưng Mơ, gọi tên nàng: “Mơ!… Mơ…em mới đến à?” – “A!…Anh Nguyên”

– Hôm nay, sao em không mang chiếu bán?

“Chiếu chưa đủ giao…Em đến đây để gặp ghe. Để người ta đặt hàng” – Cô gái nhìn xuống bến sông: “Anh đứng đây nghen. Em xuống ghe “mối” chút xíu sẽ trở lên”- Mơ thật thà nói với tôi như một người thân quen. Dáng cô thon thả bước nhẹ nhàng trên cây đòn dài bắc xuống ghe. Tôi nhìn theo Mơ, lòng bồi hồi khó tả. Khi Mơ trở lên bờ, tôi mời cô đi kiếm gì ăn hoặc uống nước giải khát. “À! Để em dẫn anh đi ăn bánh xèo chợ ma cho biết!” – “Hay đấy”- Tôi cười, Mơ cũng cười. Chúng tôi như quen nhau tự bao giờ.

Mơ dẫn tôi tới một cái quán lá hơi lụp xụp ở cuối chợ. Đèn chong leo lét.

– Mơ này! Anh thấy bên kia rạch có điện mà. Sao người ta không kéo qua đây cho sáng, dễ mua bán!

– Chợ ma mà có điện thì đâu còn là chợ ma nữa! Điện đã có từ lâu rồi. Từ thời chưa giải phóng. Nhưng mà ở chợ chiếu này người ta vẫn quen nhóm tối như vậy. Có thể đây là một điều đã được ngầm hiểu với nhau, để duy trì chợ này từ xưa đến nay. Chính những người lớn tuổi cũng không biết chợ đã có từ bao giờ!? Vả lại chợ ma chỉ họp ở ven sông, nơi có bãi đất trống. Giờ họp phiên sau được định ở phiên trước và thay đổi luôn. Ngày mai, anh đến giờ này có thể sẽ không thấy người ta nhóm chợ đâu! – Mơ giải thích cho tôi nghe về sinh hoạt của chợ Ma.

Bánh xèo nóng hổi được dọn ra trên tấm lá chuối tươi. Rau sống khá nhiều, đa phần là rau vườn như lá cách, càng cua, đọt điều, đọt bằng lăng, đọt xoài non, cát lồi, đọt sộp, lá lụa…

“Để em gói cho anh một gói nhé?”- Mơ cười, môi đỏ, má lún đồng tiền, hàm răng trắng đều như hai hàng hạt bắp. Tôi ngây ngất nhìn Mơ – “Anh!…anh đừng nhìn em” – Mơ cúi đầu, hơi chút luống cuống ngượng nghịu. Ánh đèn dầu leo lét, vật vờ gió thổi

Tôi đưa Mơ về đến gần nhà nàng. Đó là một căn nhà lợp và dừng bằng lá xé dừa nước, có sân trồng hoa kiểng phía trước, ngăn cách bởi hàng rào dâm bụt cao tới ngực. “Thôi em vào nhà… Anh về mạnh nghen…” – Giọng Mơ quyến luyến. Tôi không kìm được cảm xúc. Tôi cầm tay, kéo mạnh Mơ vào lòng và hôn nàng thật dài. Mơ rướn mình, run rẩy trong vòng tay của tôi. Đêm yên tĩnh quá! Hình như có mùi hương ngọc lan thoang thoảng đâu đây! Bỗng Mơ như người vừa thoát ra khỏi cơn mơ: “A!…Anh! Không được đâu…Mình không yêu nhau được đâu… anh!”. Giọng nàng thảng thốt pha chút sợ hãi và nghèn nghẹn. Cuối cùng, nàng đẩy tôi ra và cúi đầu đi nhanh vào nhà. Tôi đứng tần ngần, quyến luyến và say đắm trông theo. Hình như trong nhà Mơ có người còn thức với tiếng võng đưa kẽo kẹt.

Đêm sau, tôi lại đến Chợ ma khi trăng vừa mọc chênh chếch trên mái đình. Người ta rì rầm mua bán, kẻ đến rồi đi âm thầm, nhưng cũng không đến nỗi thưa thớt lắm. Tôi đứng ngay dưới gốc trâm, trông ngóng và dõi mắt tìm Mơ. Nhưng bóng nàng vẫn bặt tăm. Tôi thất vọng quay về nhà trọ. Bỗng có tiếng ở dưới sông gọi tôi: “Anh Nguyên! Anh … Nguyên…”. Tôi giật mình quay lại. Mơ mặc áo bà ba trắng, đang quẩy nhẹ mái chèo, cho chiếc ghe nhỏ của cô tấp vào bờ. “Cho anh đi ghe với em nhé …” Mơ thoáng yên lặng rồi nói:

– Anh… định đi đâu?

– Em có thể chèo chở anh đi một vòng, dài theo chợ ma được không? Anh muốn ghi lại những hình ảnh sinh hoạt ở đây. Cuối tuần này, anh về rồi!

Mơ tắp ghe vào một xẻo nước nhỏ đậu để chờ nước lớn trở về nhà .Khúc sông cuối xóm bây giờ đã cạn không thể đi được. Hôm nay cô đi ghe để chở một số sợi lác và dây gai về dệt chiếu. Mơ xếp chèo ngồi gần tôi. Vầng trăng đã lên cao toả ánh sáng dìu dịu xuống ngàn cây ngọn cỏ. Mái tóc đen huyền của Mơ mượt mà, tắm trong ánh trăng thanh huyền ảo…Tôi và Mơ ngồi sát bên nhau tự bao giờ chẳng hay biết. Tôi hôn Mơ, vuốt ve nàng. Người con gái có lúc như chối từ, có lúc như chấp nhận, có lúc như sợ hãi cái gì lạ lẩm lắm! Cuối cùng, nàng nắm chặt cổ áo có những chiếc nút bóp ban nảy đã bật ra chanh chách bởi bàn tay tham lam của tôi. Tôi vẫn còn ngây ngất cảm nhận cái mùi hương dìu dịu, lạ lùng trên làn da ngực trắng mịn như tuyết, thơm tho như sữa của Mơ. “Không được đâu anh… Không được đâu”. Mơ lắc đầu có vẻ khổ sở và khó xử. “Anh yêu em thật kia mà… Dù mới gặp em mấy hôm nay! Tôi nói . “Em bảo là không được…Nguyên à… Em nói thật cho anh nghe luôn để không còn vướng bận. Em đã có chồng và đang sống với chồng! Phải chi em gặp anh trước. Em sẽ yêu anh và đi theo anh đến bất cứ nơi nào”- Tôi nghe choáng váng, bồi hồi và đau đớn. Trái tim tôi như vừa bị ai bóp vụn ra! Mơ im lặng, nàng ngồi bó gối, cúi nhẹ cằm lên mái chèo, tóc loà xoà ngang lưng.

Mấy đêm sau tôi không gặp Mơ ở chợ Ma nữa.

x

Tôi và Tấn xuống xóm Chiếu. Tấn là cán bộ văn hoá thông tin của xã. Anh hướng dẫn tôi đi thực tế. “Ghé vào đây đi. Nhà anh Mạnh là một điển hình tiên tiến vượt khó. Anh ta có hoàn cảnh rất đặc biệt!”

Ngôi nhà của mấy đêm trước! Nhà của Mơ. Tôi mang máng nhận ra, vì ngoài cảnh vật khá quen, bên hông nhà có phơi một chiếc áo bà ba màu trắng của phụ nữ, có thêu mấy bông hồng nhạt dưới tà – Áo của Mơ mặc mấy đêm trước ở chợ Ma! Tôi không thể lầm được .

– Chào anh Mạnh! – Tôi bắt tay thân mật người đàn ông bị cụt một chân tới gối, ngồi trên chiếc chiếu cũ, đang se những sợi gai. Tấn giới thiệu sơ qua về công việc của tôi. Mạnh vui vẻ, anh gọi to: “Em ơi! Nấu cho anh miếng nước. Có khách!” – Có tiếng dạ ngọt ngào, thanh thoát phía nhà sau. Người phụ nữ bước ra phía trước chào chúng tôi. Khá bất ngờ… Mơ sửng sốt nhìn tôi, nhưng cô kịp trấn tỉnh:

– Chào anh Tấn…Chào anh…nhà báo!

– Chào cô Mơ!

Mạnh kể cho tôi nghe đời sống của hai vợ chồng anh. Năm năm trước, anh và Mơ cưới nhau. Đêm ấy, anh chở Mơ bằng xe máy qua L.X lấy áo cưới và làm tóc cô dâu. Lúc trở về, xe anh bị một xe chở hàng tông phải. Anh bị thương nặng, sau phải cưa cụt một chân. Riêng Mơ bị hất tung xuống ruộng. Rất may cô chỉ bị xây xước nhẹ. Sau khi lành vết thương. Anh và Mơ cưới nhau. Lúc này anh đã hư một chân. Anh và vợ chọn nghề dệt chiếu để sinh sống. Nghề này tuy có cực, thu nhập thấp – Một đôi chiếu dệt hai ngày chỉ lời vài ba chục ngàn. Nhưng nó phù hợp với những nông dân lúc nông nhàn và những người bị thương tật như anh. Ngoài dệt chiếu, vợ chồng anh còn chăn nuôi, trồng trọt thêm chút đỉnh. Cuộc sống nói chung là hạnh phúc. Dù nghe Mạnh kể và anh ta có vẻ hài lòng chấp nhận tình cảnh hiện tại của mình, nhưng tôi cũng ái ngại! Trước khi từ giã. Tôi ngỏ ý muốn mua của vợ chồng anh hai đôi chiếu. Đó là cách gián tiếp giúp vợ chồng Mơ.Tôi đưa anh tiền trước và giả vờ gửi hàng lại vì còn phải đi chụp ảnh. Tôi định bụng sẽ rút lui êm mà không lấy chiếu. Ngày mai tôi sẽ về thành phố.

Tôi đi chợ Ma lần cuối và chẳng biết bao giờ sẽ trở lại nơi đây!

“Này…này cậu ơi! Có phải hồi sáng cậu mua chiếu ở nhà cô Mơ không?”- Tiếng gọi của một người phụ nữ làm tôi giật mình. Tôi quay lại nhìn chị ta. Người đàn bà này khoảng ba mươi ngoài tuổi, có khuôn mặt chân chất, sáng đẹp. “Dạ… Tôi có gửi ở đó hai đôi chiếu”- “con Mơ tưởng cậu quên, nên nhờ tôi đem ra đây cho cậu!” – “Dạ . Cám ơn chị…phiền chị quá!”- “Không có chi… tôi là chị của Mơ!”- Người đàn bà vui vẻ. Chị ấy giao chiếu cho tôi rồi quay lưng đi về xóm. Tôi nhìn theo. Chị ta hao hao giống Mơ. Bóng hình của người con gái trong đêm đầu tiên ở chợ Ma chập chờn, ám ảnh tôi. Vầng trăng đêm nay xanh xao, treo nghiêng trên mái đình. Cây trâm cổ thụ đứng sầm sậm cạnh bên bờ sông, âm u, kỳ bí trong màu sương trắng nhạt nhoà. Gió vi vu lướt qua những đám lau sậy mịt mùng… Ngày mai, nếu có một người khách lạ nào đó, tình cờ đi ngang qua đây, sẽ khó lòng biết được, đêm qua đã từng có một phiên chợ diễn ra ở nơi nầy, chẳng để lại một dấu vết gì trước khi trời sáng.

x

Phóng sự “chợ Ma” của tôi được ban biên tập hài lòng và một số bạn đọc khen ngợi. Riêng có một chuyện lạ, là tấm ảnh tôi chụp Mơ đêm ấy, khi rửa ra, thấy hình dạng, dáng người lờ mờ, nhưng không thấy mặt của Mơ! Chỗ ấy chỉ là một mảng trắng xoá. Chẳng lẽ Mơ là… “ma” hay sao (?!). Chợ Ma…cũng có thể có ma ở đấy! Chuyện đời xưa thường kể rằng- có lúc ma sống lẫn lộn với người, khó phân biệt!?

Tôi cố tìm nguyên nhân của tấm ảnh kỳ lạ ấy. Cuối cùng…Thì ra nó bị “công-sô-lay”*!- Lúc chụp ảnh cho Mơ, có một chiếc xe máy vô tình pha đèn chạy lướt qua.

Đến bây giờ, thỉnh thoảng, tôi vẫn còn bồi hồi, đau đáu, mỗi khi nhớ đến giọng nói thanh thoát, mong manh và khuôn mặt đẹp, phảng phất chút liêu trai của người con gái bán chiếu đêm nào ở chợ Ma.

* Chợ Ma: Ở xã Định Yên, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp có một ngôi chợ hơn 100 năm tuổi với sinh hoạt lạ lùng và độc đáo thuộc hàng đặc biệt ở Nam bộ và cả nước. Chợ chiếu Định Yên còn gọi là chợ “ma”. Chợ chỉ họp vào ban đêm vì ban ngày bà con bận rộn việc đồng áng hoặc miệt mài bên khung dệt .

*công-sô-lay: Ảnh không ghi được do ánh sáng mạnh chiếu ngược vào ống kính khi chụp.

Con trăng sót lại

Nguyễn Liên Châu 

.

TƯ THẾ

.

Núi rồi mòn mỏi

Cao ngạo mình ênh

Con trăng khôn lõi

Nhạt bóng thông thênh

.

TRÉO NGOE

.

Về. Lại tưởng đi

Thụt lùi nhịp tới

Nghịch lý sân si

Lỡ đà bất hối

.

LẠY NÚI

.

Cúi đầu lạy núi

Mây khinh khỉnh sa

Xá hì xá hụi

Núi vẫn trơ ra

.

ẨN MẬT

.

Hình hình bóng bóng

Trộn lẫn thiên nhai

Nhòa tan hải giác

Ta đang là ai?

.

THẤU THỊ

.

Nhìn chăm ngó bẵm

Quanh quẩn quẩn quanh

Chỉ là màu nắng

Bày đặt đành hanh

.

MÊ MUỘI

.

Thảng âm ú ớ

Hốt quạng từa lưa

Cùng mơ tận mớ

Ai gọi mà thưa

.

QUY LUẬT

.

Con trăng đỏng đảnh

Chê sông mù đêm

Dòng trôi chẳng nạnh

Chảy vào mông mênh

.

MẤT GỐC

.

Ghé thăm quê cũ

Cũ vì lạ xa

Tật nguyền máu mủ

Không có quê nhà

.

VĨNH LY

.

Hồn tôi thơ lẹm

Lời em khuyết âm

Gió đời rón rén

Thổi lạnh tình bầm

.

THẢM TRẠNG

.

Dọ mình trong tối

Đánh rớt câu thơ

Hơi mùa thở vội

Ai điếu giấc mơ

Qua miền tháp cổ

Đặng Hoàng Thám

.

Tôi đi qua miền tháp cổ

Nghe tiếng thời gian đâu đây

Gió mơn man mềm ngực đá

Non ngàn chim hót hoan ca

.

Apsara ơi đêm nay!

Vũ điệu thần tiên em múa

Xinh thơm dáng ngọc dịu dàng

Trăm năm xanh hồn cây cỏ

Đâu rồi cung điện vàng son?

Dấu xưa chìm trong hoang phế

Điêu tàn mấy cuộc biển dâu

.

Tôi đi qua miền tháp cổ

Dừng bên Po Sah Inu

Đâu dấu người xưa năm ấy?

Bóng dừa động* cát trắng tinh

.

Trăm năm người đâu có hẹn

Chỉ còn lại Apsara…



động*: đồi cát (phương ngữ Nam Trung bộ)

Rồi cũng qua đi

.Nguyễn Liên Châu 

.

Năm tháng… Rồi cũng sẽ qua đi

Khúc giao hưởng thanh xuân lặng tắt

Vọng giai điệu âm ba hiu hắt

Vườn xanh xưa sót quạnh tiếng chim

.

Sắc đỏ hoa nói tiếng lặng im

Chờ tàn phai hiển linh tận hiến

Thanh xuân vẽ một đường bay liệng

Và mất tăm phía tít chân trời

.

Ta nâng thời gian nhịp chơi vơi

Mỏi đuối cả hai tay trịnh trọng

Thở hụt hơi dẫu tim cào nóng

Thời gian kia vẫn lạnh lùng trôi

.

Ta níu mùa qua chiếc lá rơi

Tim đập nhịp khoan thai chung thủy

Nhịp hai hai đều đều không nghỉ

Và cũng không nán lại chờ ai

.

Sắc đỏ hoa không thể không phai

Đam mê nào cũng rồi lửa tắt

Dẫu so đo buồn vui được mất

Cuộc sống vẫn trôi, ngày vẫn trôi

.

Lần từng trang bộ sách đời người

Thấy rối rắm lắm chương nhiều mục

Lắm vô nghĩa nối nhau chầu chực

Khoác thời trang cuộc sống tình yêu

.

Viết sử đời mình giọng rất điêu

Chúng ta bịnh lộng ngôn mãn tính

Chúng ta bịnh hèn trơ nhịn nín

Rồi hả hê lộng giả thành chân

.

Dối gian xa thành sự thật gần

Ta để lại cho nhau đời giả

Xì xụp lạy tro than hàng mã

Tự hỏa thiêu ung nhọt ăn năn

.

Để lại nhau cả bẩn lẫn bần

Lại đóng khung chiếu đèn lấp lóa

Sơn son thếp vàng mình quỷ ngạ

Vẻ ung dung với nụ cười tươi

.

Ta chết khi chưa kịp làm người!

Đêm Đà Lạt, nhớ T

.Nguyễn Liên Châu 

.

Mùa lãng đãng phai từng bước lạc

Ai tự gió mình cho se thu

Ai vẫn hút xa tình chốn khác

Lạnh màu hoa se sắt sương mù

.

Lá cây ngọn cỏ than buồn quá

Buồn thiệt tình một nỗi nhớ T.

Con dốc thanh xuân giờ đã lạ

Một người già thở dốc với quê

.

Trăng sáng miết mặc đời đơn lẻ

Mặc cô đơn cùng tận linh hồn

Bóng ai thoáng thềm thu quạnh quẽ

Phủ dụ nhau vũng ký ức buồn

.

Tay gối bơ vơ gầy giấc ngủ

Bỗng giật mình xanh câu thơ phiêu

Bỗng nhớ mắt đen hờn thiếu nữ

Thức trắng vần đêm dạ khúc liêu

.

Tình trót ám trần như bóng tối

Đau chia xa vẫn cố mà cười

Đêm Đà Lạt núi đồi lầm lỗi

Dìm nhau vào nỗi nhớ trêu ngươi

.

Nuốt cô đơn nghẹn đêm buốt lặng

Khúc T. xưa khuyết tật ca từ

Bên hiên cũ mớ lời nguyệt tận

Đành tự gió mình cho se thu…

Mơ hồ câu thơ cũ

.Nguyễn Liên Châu 

.

Chiều lững thững câu thơ tuổi trẻ

Cọng cỏ xanh nhằn giữa môi khô

Phố lơi hơi theo ngày đã nhẹ

Dốc co ro mù sương ấu thơ

.

Bất chợt trắng một bông cúc dại

Thềm rêu em lạ lẫm ân tình

Màu mây cũ ngẫu nhiên ghé lại

Nghe như ai vừa gọi tên mình

.

Xa lăn lắc âm ba nguồn cội

Dội chật lòng ẻo lả ly hương

Hồn khằn tiếng núi đồi già cỗi

Rót vàng phai chưng hững âm buồn

.

Tìm lại chút thân quen chẳng thấy

Lựng chựng chân lạc lõng quê nhà

Sót lụn vụn câu thơ mười bảy

Mịt chân dung mờ tít ngày xa

.

Mơ hồ ta câu thơ tuổi trẻ

Rớt rơi trong quá vãng vàng son

Quành tìm nhặt vần rưng lạnh lẻ

Chai đầy tay những vết sống mòn

Sương mai

Nguyễn Thị Liên Tâm

,

Em sương mai

Em nhành liễu

Mỏng manh tơ trời

Giăng hương nút áo

Giọt xuân sang

Em cài thêm trâm vàng

Em đeo thêm lục bảo

Đội thêm những sắc màu mũ mão

Xênh xang khuya sớm đa tình

Con đò em cứ lênh đênh

Trôi về mùa Xuân mơ ước

Một chút duyên lành là ân là phước

Trời đất nở hoa xanh mướt yên bình

Hoa hồng xanh! Ôi hoa hổng xinh

Ai đã trồng để tặng người mơ mộng

Hoa thơm trong tà áo rộng

Vườn thơm trong trái tim người

Mùa Xuân xanh lộng lẫy tiếng cười

Tháp nước neo mình đứng hát

Những cơn gió từ bãi sông thổi về tan đi cơn khát

Lăm tăm hạt ngọc tầm xuân.

P/S

Đặng Hoàng Thám

.

Một trưa hè nắng chói chang, tôi trở lại cái xóm ven bờ sông Hàm Luông ngày xưa… Tôi đi ngang qua ngôi trường cũ. Mấy cây phượng già trong sân hoa đỏ như lửa. Cổng trường khép kín, những phòng học cửa đóng im ỉm. Dãy hành lang vắng tênh…Đã vào hè. Ve sầu râm ran ngâm khúc nhạc buồn muôn thuở. Bỗng nghe man mác nhớ một thời thơ ấu xa xôi! Bạn bè giờ tứ tán. Nghe bác bảo vệ nói cô H đã nghỉ hưu, theo chồng về B.Đ mấy năm rồi! Hồi đó cô dạy văn. Cô thương mình lắm! Ngày ấy cô mới ra trường, vậy mà hơn ba mươi năm rồi! Thời gian như nước chảy qua cầu, như bóng câu qua cửa…Đôi lúc soi bóng trong gương hoặc nhìn tấm ảnh bạn chụp hình mình đưa lên facebook, bỗng bồi hồi, thảng thốt bởi sự tàn phá rất vô tình của thời gian! Nhiều người đã nói đến thời gian với những cảm nhận vui buồn khác nhau. Đúng là thời gian như con ngựa bất kham luôn, vẫn luôn phi nhanh về phía trước, bỏ lại phía sau cho ta mãi mãi là những kỉ niệm và ký ức…

Mấy cái quán gần trường buổi trưa vắng vẻ. Những trái trứng cá chín rụng đầy sân. Màu sắc của trái trứng cá là sự chuyển hóa độc đáo và hoàn hảo của tự nhiên. Ban đầu trái xanh lét, vài hôm sau chuyển sang màu xanh bóng, vàng ẻo, hườm hườm (hường nhạt), hường sậm, hồng cánh sen, đỏ nhạt, cuối cùng là đỏ, rồi đỏ ối, đụng nhẹ cũng sứt cuốn, lộ phần thịt mỡn mà, thơm thơm, nhè nhẹ chút mùi đường mía vừa chín tới, khó cưỡng! Vòm cây trứng cá, hình như vẫn còn đâu đó trong tôi tuổi thơ! Các bạn gái thì chơi nhảy dây, đánh đũa, nhảy lò cò. Các bạn trai thì thích đá cầu, cút bắt, thảy đáo, đá banh…Nhưng bây giờ không còn nữa, và sẽ chẳng bao giờ còn nữa, bởi ấy chỉ là những kỷ niệm đẹp, hồn nhiên của tuổi học trò trong những năm tháng sau chiến tranh…Trẻ em, học sinh bây giờ thích trò chơi điện tử, hay “chat”, tám, trên máy vi tính hoặc điện thoại thông minh!

Ngày xưa đường về xã, lên huyện ở quê tôi chưa có cầu như bây giờ. Muốn qua sông phải đi đò ngang. Bến sông ấy có hai cha con người lái đò sống dưới một mái lá tuềnh tàng. Người cha là thương binh thời chống Mỹ, cụt một cánh tay tới khủy. Tôi nhớ hoài cái bóng mảnh khảnh của ông ấy đứng sau lái ghe điều khiển chiếc đò ngang chở mười mấy người rất khéo dù chỉ một tay, một chèo. Ống tay kia phất phơ bay trong gió. Dòng sông đôi bờ lá xanh ngun ngút, dài xa tít tắp. Lục bình chậm rãi trôi tới, trôi lui theo con nước lớn ròng…Chừng mười lăm năm sau hòa bình, Nhà nước bắc cầu qua con sông ấy. Tôi có đôi lần về thăm quê, khi qua cầu, tôi dừng lại cố tìm dấu vết của cái bến đò xưa…Nhưng chẳng thấy gì ngoài đám lá um tùm, âm âm, mù mịt. Sau này, nghe người ta nói: cha con người lái đò ấy không còn ở đó nữa. Có một điều lạ là không ai biết được vợ ông ấy là ai?!…Bây giờ, chắc cô bé chừng sáu, bảy tuổi, đôi mắt to đen, vầng trán ngây thơ, đội cái mũ tai bèo cũ kỹ, hay ngồi vọc nước với cái gáo dừa sau khoang lái, đã có chồng con đùm đề. Tôi cũng đôi lần có ý nghĩ, mong cho cha con người lái đò kia được khá giả, gặp nhiều may mắn, hạnh phúc…Tôi bỗng chợt liên tưởng miên man về những chuyến đò ngang trên sông nước:

…Miền Tây quê tôi với sông rạch chằng chịt như mạng nhện là một nét đặc trưng, độc đáo của đất phương Nam. Điều kiện ấy thật lý tưởng cho giao thông thủy. Nhưng đối với giao thông bộ, đây là một trở ngại, khó khăn kể từ thời cha ông ta khai mở đất.

Ai là người chẳng từng qua một chuyến đò ngang nào đó, trên một khúc sông quê! Đò ngang đưa mẹ và chị đi chợ, đưa trẻ đến trường, đưa người xuôi ngược mưu sinh. Và thuở chiến tranh, cách đây hơn nửa thế kỷ, đò ngang đã từng làm một nhiệm vụ rất vẻ vang là đưa những cán bộ, chiến sĩ Cách mạng đi công tác và ra chiến trường. Hồi ấy, theo lời kể của những cán bộ lão thành còn sống, thì những bến đò ngang thường được các cô giao liên đãm trách. Đã có rất nhiều câu chuyện tình lãng mạn thời chiến xảy ra trên những chuyến đò ngang giữa người chiến sĩ giải phóng quân và cô gái đưa đò!

Đò ngang ở quê thường là những chiếc ghe nhỏ, đôi khi là xuồng ba lá chòng chành, lắc lư. Người lái đò dùng chèo chiếc (miệt Bến Tre, Tiền Giang), chèo đôi (miệt Cần Thơ, Hậu Giang ), hoặc có thể dùng dầm để bơi đối với đò ngang nhỏ, chở ít người. Đó là ở những khúc sông nhỏ chừng một hai, trăm mét hay dăm ba chục mét trở lại. Ở những khúc sông lớn của sông Tiền, sông Hậu và những nhánh sông khác trong hệ thống sông Mekong, đò ngang đã được con người phát triển nâng cao, thay đổi hình thức, hình thành những chuyến phà hiện đại có trọng tải hàng trăm tấn. Những chuyến đò ngang khổng lồ ấy ngày đêm cần mẫn, đưa biết bao nhiêu con người, hàng hoá, phương tiện qua sông. Đã có biết bao cuộc đời sang, hèn, sướng, khổ…từng có một lần nào đó, vội vã chen chúc, bước nhanh chân cho kịp chuyến đò ngang! Có lẽ trong chúng ta, có rất nhiều người đã từng qua những chuyến đò như thế! …Thỉnh thoảng tôi có gặp một vài người bạn cũ thời thanh niên. Chào nhau có khi rất chân tình, có khi như vội vã! Có khi mời nhau ly cà phê. Cũng có lúc là bữa tiệc hoành tráng với món đờn ca tài tử cây nhà lá vườn. Tiếng đàn của mấy người bạn cũ của tôi giờ rất điêu luyện, mùi mẫn, chỉ tiếc những giọng ca mượt mà thuở ấy, ngày nay đã hơi khàn đục, buồn buồn như cuộc sống vốn đa đoan với gánh nặng cơm áo, gạo tiền! Mùa hè…Rồi một mùa hè nữa sẽ đi qua. Hoa phượng cuối tháng năm nở đỏ rực bên trời, gợi cho ta nhớ man mác về quê hương, chốn cũ, ngày xưa và những chuyến đò ngang trong ký ức!

Hôm qua gặp lại anh trong mưa

Mộc Miên

.

Hôm qua gặp lại anh trong mưa

Phố như trôi hết những ngày xưa

Bạn bè vẫn nói cười vui vẻ

Mà lòng nghe ướt một dư thừa

.

Anh đưa tay vuốt tóc rất êm

Mà như chạm phải giấc xa thêm

Sợi buồn rơi xuống không níu giữ

Tan vào khoảng lặng giữa hai bên

.

Anh nắm bàn tay trong men say

Tim tôi chệch nhịp… nghe chua xót

Mà sao vẫn thấy trong tay đó

Một khoảng trống dài gió nổi lên

.

Ta ngồi rất sát mà rất xa

Nghe nhau hơi thở hóa nhạt nhòa

Anh cười như thể chưa từng biết

Có một thời mưa ướt chúng ta

M ư a đ ầ u m ù a

Từ Nguyên Thạch

.

Giấc ngủ trưa chập chờn bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa khe khẽ. Nhìn qua cửa kính. Lộp độp, lộp độp… Ồ, mưa ! Mưa đầu mùa!

Vùng ngồi dậy mở cửa sổ. Gió hất tung mái tóc, mang theo mùi đất ẩm vào phòng, ngai ngái và thân quen. Chợt nghe lòng rưng rưng vì một điều gì rất khó nói. Như thể gặp lại người thân.

Mưa rơi tí tách trên mái nhà. Những chồi cây lấm láp bụi giờ như mới được lau sáng màu xanh làm lây niềm vui sang con người. Tôi ngắm nhìn. Tôi lắng nghe. Mưa gõ cửa ký ức đánh thức những kỷ niệm ngủ quên bao tháng ngày trong tôi. Mở cửa, rón rén bước ra hiên. Chợt thấy trong tôi có thằng bé chạy ào ra sân tắm mưa, uống vào lòng những giọt nước mát, mẹ kêu mãi không về. Mưa của ngày hôm qua đây mà! Ôi, mưa không có tuổi! Vâng, mưa vẫn là đứa trẻ của ngày xửa ngày xưa. Còn thằng bé ngày xưa bây giờ trở thành người đàn ông tuổi lục tuần, tóc đã bạc, trán đã hằn những nếp gấp của thời gian, giấc ngủ khi chập chờn khi mê mệt. Nhưng hình ảnh thằng bé ngày xưa cười toe toét dưới mưa thì còn mãi trong lòng.

Mưa có gì bên trong mà lưu giữ bóng người không phai?

Mà đâu chỉ một hình bóng cũ, mưa còn lưu giữ cả một phận người. Lớn lên đi học xa nhà, có những chiều mưa bay qua cầu Bình Triệu gió rít nghe lòng lạnh cóng nỗi nhớ nhà da diết. Nhớ nồi sắn luộc nóng hổi mạ nấu chiều đông. Ra trường đi dạy. Những cơn mưa rừng miền Đông Nam Bộ làm tối cả một góc trời. Nhớ bạn bè trùm mền đánh tú lơ khơ cho qua cơn đói. Nhớ những hôm thầy trò ngồi trong lớp nhìn mưa giăng ngang trời, phòng học không cửa nẻo, gió thốc vào lạnh thêm nỗi nhà.

Và với thành phố này, ta có biết bao kỷ niệm với những con người ta yêu. Để thêm yêu từng mái hiên, góc phố, hàng me những lần trú mưa hò hẹn…

Bây giờ bạn bè đã xa, người còn người mất. Chỉ còn mưa vẫn về mỗi cuối mùa năm học. Mới hay mưa là tri kỷ. Trong mưa chiều nay xui ai đầy tâm sự. Trải hết lòng ra cho nhẹ cõi lòng. Vì vẫn có người lắng nghe, chia sẻ, võ về, an ủi. Đời đi qua với bao niềm vui nhưng sao cũng lắm nỗi buồn. Đời một lần đến rồi đi như làn gió nhưng sao tình đời cứ nặng lòng ta? Vì mưa dạy ta hãy sống hết lòng với thời khắc hiện tại. Mới thấy cuộc đời có quá nhiều điều tốt đẹp mưa muốn kể cho ta. Mưa dạy ta sống chân tình, chung thuỷ. Vì trước mưa ta không giấu được điều gì. Mưa dạy ta sống hết lòng cho nhau vì không có cuộc đời thứ hai để đến.

Chiều nay, lấy ra cái áo mưa cũ xếp lại phẳng phiu đón một mùa mưa nữa lại về. Tôi lại xuống phố, song hành với mùa mưa đang đến.