Feeds:
Bài viết
Bình luận

DỊCH cũng là một nghệ thuật, và người dịch không chỉ làm công việc chuyển ngữ, mà còn phải am tường văn hóa, để hành trình dịch thuật không chỉ là thao tác kỹ thuật, mà còn là sáng tạo và thăng hoa cảm xúc, là một cuộc đối thoại tự thân.

YUME xin hân hạnh giới thiệu khóa học đầu tiên của năm 2019 về nghệ thuật dịch mang tên: “Dịch văn học – đối thoại xuyên văn hóa” với giảng viên là dịch giả Quế Sơn.

Khoá học không chỉ giúp các bạn có kỹ năng dịch văn bản mà còn giúp các bạn hiểu đúng, hiểu sâu hơn các tác phẩm văn chương thông qua bối cảnh văn hoá.

Mỗi buổi học với dịch giả Quế Sơn sẽ kéo dài 2 tiếng, từ 9h-11h trưa chủ nhật hàng tuần, bắt đầu từ ngày 17.3 đến 7.4.2019 .

 

Advertisements

Cảm ơn con

Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

Mẹ cằn khô nụ cười, nước mắt

May còn có con dạy mẹ học

Bao giờ

Cho mẹ bé lại Đọc tiếp »

Bóng mây cuối chiều

Truyện Ngắn

      MANG VIÊN LONG.

 

      Kính tặng những bà mẹ bất hạnh.

 

     Thạc đẩy cửa, bước vào – liếc nhìn vào giường bà Sửu đang nằm, giọng lạnh lùng:

-Mẹ sao mà nằm hoài vậy?

-Tao hơi mệt, nằm chút rồi dậy.

-Lúc nào cũng nghe bà kêu mệt!

-Tuổi trên sáu mươi rồi,  muốn mệt lúc nào thì mệt – tao đâu có muốn vậy.

Thạc đi thẳng lên gác. Đọc tiếp »

Tiết mùa

Trần Hoàng Phố

bên lát cắt thời gian năm cũ
một bông liễu rụng trên tờ lịch nỗi buồn
những con chim sẻ nâu đã về bên kia bóng kỷ niệm
hạt ngò gai năm xưa cũng đã ngủ yên
trong thung lũng ký ức chiều Đọc tiếp »

Nắng Valentine’s Day

Trần Vấn Lệ
Hôm nay nắng đẹp, nắng vô cùng
Valentine mà!  Nắng trổ bông!
Anh gửi về em, nhiêu đó nắng
Thương anh trải nhé nắng muôn lòng!

Đọc tiếp »

Quanh mái hiên nhà

Khổng Vĩnh Nguyên

.

QUANH MÁI HIÊN NHÀ

Đôi chim ngụ mái hiên nhà
Cất lên tiếng hót mừng ta về vườn
Quả na quả lựu đầm sương
Long lanh như mắt người thương lặng nhìn…

.

HỒN TÔI CUỐI RỄ ĐẦU CÂY

Nhớ em lên núi tôi ngồi
Suối reo róc rách vu hồi chim bay
Ngồi im quên hết tháng ngày
Hồn tôi cuối rễ đầu cây tưng bừng…

.

THIỀN ĐỘNG

Anh trong thiền động em à
Lang thang nghe những mái nhà bảo anh
Luôn trong tỉnh thức sao đành
Có em đau khổ dỗ dành anh qua…

Đọc tiếp »

Chế Diễm Trâm

            Trong Thi nhân Việt Nam, thi sĩ Bích Khê được Hoài Thanh và Hoài Chân chọn đăng hai bài: Duy tân và Xuân tượng trưng. Đặc biệt, dưới bài Xuân tượng trưng, tác giả Thi nhân Việt Nam có ghi chú: “Chúng tôi trích bài này vì chiều theo yêu cầu của ông Bích Khê”. Trong lá thư gửi hai ông Hoài Thanh, Hoài Chân ngày 07/01/1941, Bích Khê nói ba bài ông thích nhất là Duy tân, Nấm mộ Bích Khê, Giờ trút linh hồn. Nhưng bức thư đề ngày 25/10/1941, Bích Khê lại nói ông thích bài Xuân tượng trưng hơn cả(1). Vậy, có thể nói, tác giả Bích Khê đã rất cân nhắc và xem Xuân tượng trưng là bài thơ ông ưa nhất, có thể hiểu theo nghĩa tiêu biểu nhất cho khuynh hướng thơ “duy tân” theo thi phái tượng trưng của mình.  

Đọc tiếp »