Những biến cố xảy ra trong cuộc đời , nhiều khi người ta không còn muốn nhắc hay gợi nhớ trong những khỏanh khắc bình yên, nhưng trong những lúc trà dư tửu hậu hay một mình chơi vơi giữa không gian tĩnh lặng riêng mình …
Cảm xúc tự do tự tại và một khi nhận biết rằng phải quên đi những chuyện đau buồn là cố làm những việc khác để không còn nghĩ đến những buồn vu vơ , sợ hãi và những hối tiếc tìm về.
Những cảm giác sợ hãi , lo lắng, bất an, khủng khiếp luôn chập chờn trong từng giấc ngủ , hay những buổi sáng tinh khôi một mình bên tách cà phê nóng, lặng thầm trong chỗ ngồi cố hữu của mình…
Chỗ ngồi này, chiếc ly sành thân quen và những giọt đen sóng sánh, những giọt đắng thân quen đã làm nhân chứng cho những nỗi buồn cô đặc lại với những thân quen mỗi thời khắc đi qua,
Một mình trong căn nhà tĩnh lặng và những đồ vật thân quen bất di bất dịch theo năm tháng.cuộc sống của bà già tôi: Đã được định vị theo đơn vị thời gian là những năm tháng của buỗi hòang hôn.
Những buổi sáng tỉnh thức, trễ tràng trong chăn ấm, lòng cứ muốn nằm mãi trong cõi riêng của mình, “‘biết mình tỉnh thức tức là mình còn sống”,
Bước xuống giường bước ra ngòai cõi nhân gian…cõi người , ở đó còn có sự hiện hữu của ta chăng???
Ta bước về phía trước
Có sương sớm
Có ánh ban mai
Có nắng trưa cháy bỏng
Có nắng chiều vàng ươm
Có gió đêm …có cõi riêng
Có thân phận cuộc đời
Có sự hiện diện của mình trong cõi nhân gian…
Những tháng năm qua… thời gian tưởng chùng như vô tận, sống trong những đau buồn ủ rũ, tưởng như không thể nào thóat ra khỏi những dằn vặt, tự trách, ôm trọn những khắc khỏai rối rắm cho riêng mình, tự trách và thống hối….
Cuộc thăng trầm của cuộc đời …đã khiến con người ta … phải dùng lí trí để đối nhân xử thế..
Vượt qua những tình cảm mà “lí trí ” bảo cho con người ta rằng ‘không thể”, và bước chậm giữa cõi nhân gian.
Thời gian cũng phôi pha, mọi rối rắm cũng được mở ra , thóat ra khỏi hiện tại và trở về với “cõi riêng ” của riêng mình, ở đó chỉ có cõi riêng một mình
không kẻ chờ người đợi, tâm trạng lửng lơ bơi giữa bể nước trong xanh, ngất ngưởng ngửa mặt nhìn mảng trời trong xanh êm dịu, mỗi buổi sáng trầm mình giữa hồ bơi với muôn lời huyên náo của tha nhân, ở đó không có sự hiện diện của niềm đau, niềm khắc khỏai, niềm vui và cuộc sống bình an trở về mảnh liệt và vô ưu…đó mới chính là cõi riêng …
Ở không gian mới tìm về với tôi trong buổi hoàng hôn.
Cuộc sống bấy lâu đã không cần bờ vai nương tựa, không cần có bàn tay ai để nắm, không vội vội vàng vàng trở về nhà lo bữa ăn kẻo tối, không hề hãi sợ nỗi cô đơn, không hụt hẩng khi đêm về trở giấc.
sự mạnh mẽ trở về cùng cuộc sống, bất cần đời và không hãi sợ vu vơ.
Cuộc sống mà ở một thời gian đã qua trong quá khứ mọi người rất hãi sợ, nỗi cô đơn khi bóng đêm trở về ..
.Khi tường in vách một bóng đơn côi…
Thì nay cũng chính là những phút “tĩnh lặng huyền bí ” của cuộc sống.
Trong những tháng ngày lăn lộn cùng cơm áo gạo tiền, nỗi lo toan chỉ hướng về công việc và trách nhiệm, phải đem mọi tiện nghi vật chất cho bản thân và cho người thân yêu đang cần sự giúp đỡ của mỗi con người quên bản thân, quên niềm vui, quên hận tủi, quên thân phận …
chỉ làm việc và hòan thành nhiệm vụ phải làm.
Đến thời điểm mọi trách nhiệm đã đủ đầy, một mình trong căn nhà hoang vắng, giật mình tỉnh thức ..
.Chợt rưng rưng nghe vang vọng tiếng còi tàu vào mỗi sáng tinh mơ.
Nỗi cô đơn và nỗi buồn bùng cháy, trong bao nhiêu năm trường xa cách cõi người ta…
lang thang trên thế giới ảo mông và không thực.nhưng ai cũng lấy đó để tiêu hao nỗi buồn và xóa mờ phiền não.
Thế giới Mạng dẫn đưa bao người đến những điều không thật…nhưng niềm cô đơn và sự trống vắng đã dẫn đưa con người đến một sai lầm ” Cho rằng là cõi thật”.
Tất cả chỉ là những ảo tưởng nhưng lắm khi tưởng chừng như “rất thật”…
Âm thầm buồn, rồi lại âm thầm óan hận riêng tư, cũng chỉ lòng ai tan nát mà chỉ những ‘bức tường ảo” thấu cho, Ảo ảo, thực thực như một giấc chiêm bao..
.Tỉnh thức trong bàng hòang tỉnh mộng , mới hay chỉ là “ẢO”.
Mang niềm đau và nỗi cô đơn, qua từng đêm trường hụt hẩng,
Không còn sự lựa chọn nào, trong cái thành phố nhỏ mà bấy lâu tôi đã muốn tách rời,
Qua bao thế kỷ kiếm tìm lợi danh và muốn ôm cả vũ trụ cho riêng mình…
Nhưng thời gian không chờ đợi một ai…Rồi tóc đã nhuốm màu sương khói…Sức khỏe và tuổi thời gian không nhường bước một ai.
Tham vọng của đứa bé nhà quê bên làng quê Ngoại…hàng chiều ngồi trên mấy bậc tam cấp năm xưa…
Ngóng mẹ về chợ từng chiều, lặng thầm mơ ước được ngồi trên ” Chiếc xe Ô tô buýt Đỏ” chạy về hướng thành phố …
Mộng tưởng về một thành phố nhộn nhịp những xe cộ huyên náo…
Rồi một ngày gia đình bé mọn ấy cũng về được thành phố trong mơ ước của đứa trẻ nhà quê năm xưa…
Những mơ ước của mỗi con người không dừng lại nơi nào…và cuộc sống đưa đẩy con người theo thời cuộc và năm tháng trôi xa…
Thiếu nữ tỉnh lẻ ngày nào…vượt qua lũy tre làng, giã từ giò nước mát nhà Ngoại…
Thiếu phụ cần mẫn với hoài bão được một đời đứng trên bục giảng của một ngôi trường rộn rã tiếng ê a,…Đã rời xa trường lớp. bỏ lại đám trò nhỏ dấu yêu…bỏ lại mơ ước từ tấm bé….
Lũy tre làng, thành phố nhỏ thân thương và những người thân còn ở lại quê nhà xa ngái…
Một bước thật xa để bắt đầu cuộc sống nơi xứ xa…cách xa đất nước tôi hơn nửa vòng trái đất…
Lăn lộn một mình cùng đám con thơ dại…Bao nhọc nhằn từ lúc mới định cư cho đến ngày lui về ngơi nghỉ sau hơn ba thập kỷ trôi qua trên mái tóc pha sương tự bao giờ….
Thời gian trôi đi êm êm, những buổi chiều về một mình trời giăng mưa khắp lối, một mình lặng thầm trở về căn nhà thân thuộc.buồn , vui …chỉ còn lại chút bình an cho tâm hồn .
Ngày qua ngày những cánh bướm vàng gãy cánh, những bông hoa tàn rụng theo bóng trăng tà, vẩn vơ trôi như cuộc đời một chiếc thuyền nan trên dòng sông nhỏ.
Những chiều tà nhớ về chiếc thuyền năm nào nơi quê cũ, chiếc thuyền xưa trôi như mảnh trăng non.
không còn bến đợi, không bến nhớ bến thương, bến mộng mị, bến cũ, bến nao…
.Con thuyền đã tiêu hao mục nát, úp trên bến sông xưa,
Chỉ hoang hóa vào buổi hòang hôn tĩnh lặng
Có lẽ thời gian này để bình an trong chỗ của mình …
Em từng đêm, từng đêm hồn đi hoang, thoát khỏi căn phòng đơn lạnh bức rèm hoa dây leo lay động bầy côn trùng rên rỉ giao hoan mưa thu tí tách gọi tình hạt sương quyên sinh trong niềm đau dâng hiến gió thì thào lời yêu bất tận lá reo mừng quấn quít những bước chân bầu trời đêm rất xanh trăng sao thắp đèn quanh ngôi nhà mây trắng
Đêm căn phòng trống trải bỗng ngập tràn mùi hương ân ái cái mùi hương đi vắng đã mười năm trở về ướp lên mái tóc em ủ thơm chăn gối mơn man da thịt hồi sinh nồng nàn hơi thở thương quen riết róng vòng tay êm ấm thảng thốt nụ hôn muộn mằn sau quên lãng ngân lên da diết cung đàn xưa bản tụng ca tình yêu dang dở
nước mắt đọng bờ mi hạnh ngộ em như cây khô vừa nhú lộc non đêm chưa tàn tri kỷ ơi nán lại cùng em nhấm nháp ly cà phê ấm nóng em đắm đuối ngắm hình bóng anh qua làn khói mỏng hạnh phúc giờ đây còn lại chút này thôi mà ràng rịt, đan bện nhau muôn kiếp như mật ngôn của tình yêu, chỉ riêng em biết
em đã sống đến cạn kiệt mình trong cõi này cạn kiệt nỗi cam chịu buồn đau, ly biệt mơ một không gian khác mãi mãi có anh
Tôi báo cho hắn về việc tôi muốn viết về hắn, hắn cười rồi bảo:” bạn viết gì thế?”. “sẽ viết về bạn như là một kiếp sau của nhà văn Hộ”- một nhân vật điển hình trong truyện Đời Thừa của Nam Cao.
Trưa nay, hắn vừa về tới nhà thì mẹ hắn đã hỏi: “ Mày lại chơi game nữa à? Sao giờ này mới về?’’. Hắn cúi đầu không nói gì và lủi thẳng lên gác. Cả nhà hắn hôm nay đông đủ lắm, ngày nghỉ lễ mà. Mấy anh chị nhà hắn đang rôm rả làm bếp, cả anh rể, chị dâu. Mùi thịt nướng thơm phức. Lũ nhóc thì tíu tít bên đống đồ lắp ghép siêu nhân. Hắn khóa trái cửa phòng và bật loa, to hơn mọi khi, loại nhạc rock pha trộn. Cảm giác sự rệu rã đang bết dính con người hắn lại, như một ly cocktail cho quá nhiều loại rượu nặng mùi. Đầu hắn lúc nào cũng lùng bùng như đang chứa một thứ tạp chất gì đó bên trong. Hắn muốn viết ra giấy. Mỗi lần như vậy thì hai bàn tay hắn đã co cứng. Gương mặt mẹ hắn lại hiện ra, đầy đủ nếp nhăn ở đuôi mắt. Có cả những giọt nước mắt chưa bao giờ chịu rơi xuống mà cứ mãi đọng trên gò má. “ Mày đi học bao nhiêu năm rồi hả, uổng công mẹ mày lầm lũi bán hàng nước này để nuôi mày ăn học”. Hắn lại nhớ những mớ lý thuyết dày hắn đã ngồi nghe và ghi chép ở trường viết văn. Những chùm nem sống bọc trong mảnh ni lông vẫn còn đỏ rói đang treo lủng lẳng trước quán. Hộp kẹo cao su vẫn còn nguyên. Người ta không cần nhai thơm sau khi ăn xong đâu. Hắn đang ngửi thấy mùi lên men của thịt xay nhuyễn. Đủ loại gia vị. Rất nhiều tiêu. Mũi hắn muốn hắt xì. Trời nóng bức, đầu tháng năm, hơn 40 độ.
“Bất hạnh làm sao khi những người hiểu sự thật luôn giữ bí mật để con cháu mình trở thành loài mù khi trời chưa tối” – hắn buộc miệng khi vừa bước chân xuống cầu thang.
“ Mày lại nói gì thế?”- cô chị hỏi.
“ À, vâng, em muốn hỏi ngày mai chị còn ở lại không hay về nhà, hình như mai có pháo hoa, mấy cháu thích xem lắm mà”
“Ờ, tưởng mày lại ca cẩm, để mẹ yên đi, kiếm việc gì làm, suốt ngày loanh quanh mãi thế, lớn cả rồi, à mà này, mày đừng viết gì bậy bạ nữa nhé, hôm bữa tao nghe chú nói lại, mày nên thương mẹ, nhỡ có chuyện gì thì sao”.
Hắn lầm bầm, không nhìn chị, đi thẳng ra bếp, ngốn ngấu món mì trộn cay toét có quá nhiều tương ớt đỏ. Một hồi, hắn chảy nước mắt: “chị nấu gì mà cay thế?”.
*
Con ngõ vắng hơn mọi khi, người ta đổ xô đi chơi lễ. Hắn ngồi thừ ra đấy, không nói gì.
“ Nhà tớ có rượu cá ngựa, chiều mình làm một cuộc cho vui đi, lễ mà bạn”
Hắn ngồi thừ, cặp mắt kính đục mờ dưới mái tóc đã dài luộm thuộm.
“ Cá ngựa à? Nó còn bơi được không? Loài này đẻ tốt đấy, khỏi tội nghiệp như mẹ mình”
Hắn nhớ mang máng về ký ức ngày thơ bé. Những bức ảnh trắng đen cũ kỹ đã làm cho hắn nhớ nhớ những năm tháng ngày xưa. Hắn là một cậu nhóc luôn vui cười bên bố, ngày ấy bố chưa ra chiến trường, bố chưa hy sinh ở biên giới ấy. Hắn đang có cái cảm giác ngập tràn những mùi ôi thiu của những ngày qua, cái cảm giác luôn nghi vấn về một bí mật gì đó mà hắn chưa giải mã được. Những giấc mơ bị tấn công dữ dội của những làn bom đạn ở đâu đấy thật xa, hắn chỉ còn nghe thấy những nhịp đập thình thịch trong lồng ngực. Mọi thứ đều đang chìm trong sự yên lặng. Một sự yên lặng ngột ngạt.
“ Nghĩ gì thế?” – tôi hỏi hắn
“ Tối nay có pháo hoa”, hắn trả lời và không cần nhìn tôi. Đã nhiều lần tôi thấy hắn thừ ra như vậy.
“ Thế bao giờ thì cậu đi làm?”
“ Mồng 3 tháng 5 này”
“ Bạn có thấy pháo hoa đẹp không?’’
“ Ừ, đẹp”
“ Nó sặc sỡ như lông của loài phượng hoàng ấy bạn nhỉ, từng chùm tóe sáng, kìa, chiếc đuôi xòe ra, cả đôi cánh, chúng đang sải rộng rồi tan biến, tôi có thể ngửi được mùi của canh rau rừng khi nó vừa nổ bung trên bầu trời, tôi còn nếm, nó thiếu vị muối, bạn thấy không, những đôi mắt đờ đẫn, kìa có những bông tuyết nữa cơ đấy, hình như nó ở Lào Cai, bạn có nghe thấy không, tiếng va lập cập những hàm răng của những em bé chân đất đang lội trên đám bùn đỏ lầy lội để đi đến trường, bạn thấy không, kìa, những ngôi trường đang trống hoác, mái của nó đang bay rất nhẹ nhàng, bùm, bùm…rồi yên lặng trên trời, thật đẹp bạn nhỉ, nó có màu xanh lam, thật sáng, chúng đang nở bung như những hạt cơm ở những quán bao no 5 ngàn, chúng đang bắn vào giấc mơ đẹp của tôi đấy, ở đấy tôi đã gặp bố tôi, bố tôi còn rất trẻ, có lẽ trẻ hơn tôi bây giờ”.
Bên dưới, những tàn pháo rụng lếch thếch, có rất nhiều quả non, chúng nằm la liệt. Về đâu nhỉ. Giờ này mẹ hắn vẫn đang ngồi ở hàng nước, cái quạt phe phẩy bụi đường, những giọt nước mắt đã đặc quánh như viên kim cương đen, không thể gỡ ra được. Bây giờ, vẫn là tháng năm với cái nóng 40 độ.
“ Ta về thôi”
“ Bạn thấy không, chúng như những ngón tay đang xòe rộng ra ấy nhỉ, người ta đang hò reo à, có hoan hô tán thưởng chúng không?, tôi nghĩ, đó là sự va quệt của những thiên thạch nhỏ bé, những tàn thương cũ sẽ đau, đôi khi bạn thấy nó như là cái đuôi của loài thạch sùng bị đứt trên đường mưu sinh, có đau lắm không? có mọc lại không? Hay là chúng sẽ bị chế giễu cho đến chết trước khi cái đuôi mọc lại? nó đang ngoe nguẩy đó bạn, bạn đâu có nghe thấy ai đó đang cầu cứu chiếc đuôi, giá mà chiếc đuôi biết lắng nghe và biết trả lời”
Tôi nghe thấy tiếng muỗi vo ve loạn xạ dưới chân. Có lẽ hắn nói đúng. Có lẽ những con thạch sùng ấy đã chết.
*
Quán café ngoài ngõ xóm luôn vắng khách. Cứ đến chiều, hắn thích thú ngồi ở đây, hắn chẳng nhìn ai ngoài giàn dây leo chằng chịt trên cái giàn được đúc những cột trụ bằng xi măng. Những cái cột xi măng đã xỉn màu rêu hoen.
Chiều nay hắn ngồi thừ ra ở đó với một câu chuyện từ hôm trước.
Tại sao người Việt nghèo hèn? Những bàn chân nhếch nhác đen thui với những đôi dép tổ ong đã trở thành biểu tượng quen thuộc của đất nước. Những đôi mắt lơ ngơ, những dáng đi xiêu xiêu nghiêng nghiêng ta có thể thấy ở bất cứ nơi nào, thấy nhiều nhất là ở văn phòng, tất thảy đều co ro khúm núm nghiêng nghiêng trước mặt cấp trên, miệng thì xoắn cả lại để chào thưa. Một đất nước mà tăm tre thì thật thừa thải,phải bắt mấy đứa nhóc mua mấy lần trong năm ở trường học, chúng thừa thải như những con số, nợ công hay tham nhũng. Nghèo. Thật là nghèo. Hắn cũng đang rất nghèo. Tại sao vậy? Chỉ có một câu trả lời không thể cãi được: người Việt không muốn chịu trách nhiệm về bất cứ cái gì! Không chịu trách nhiệm thì cuộc đời làm sao sướng hơn được? Chịu trách nhiệm mới là ông chủ – người không thể đùn việc đó cho ai. Còn lẩn trốn như chạch đấy là dạng nô bộc. Hắn thì đang đùn đẩy. Hắn lẫn trốn chính hắn. Hắn không phải là trưởng nam. Hắn lẫn trốn ánh mắt của mẹ hắn. Giá như hắn mù, hắn sẽ không lẫn trốn tất cả. Hắn không thể là một nô tài, một nô tài trung thành với chủ. Hắn đã từng trách “ họ không chịu có cái nhìn thoát ra từ những mái nhà họ xem là đang quá yên ổn, họ dễ hài lòng và không so sánh với thế giới bên ngoài, không liên tưởng về tương lai. Chung quy lại, họ là những con tằm an phận, cứ nhả tơ và chết”- hắn đang chì chiết bản thân thật cay nghiệt.
Hắn quyết định gác bút.
“ Bạn không thể chơi với ai được nữa” – người bạn học cùng lớp viết văn với hắn trả lời.
“ Đúng vậy, các bạn thật giỏi, các bạn viết rất đều, các bạn ra một quyển sách thật là dễ dàng, các bạn cứ viết đầy trên mặt báo, những bài thơ nhả tình, những ngày lễ, những kỷ niệm tưng bừng trên cái xác máu của những người nô bộc, các bạn mời người ta giải trí từng câu chuyện lên giường của các ngôi sao…Những điều ấy giống như hàng mã, người ta tỉ mỉ cắt dán rồi đốt đi. Thật phí giấy! Thật tội nghiệp cho các cây xanh, các người đang hủy hoại môi trường đấy”
*
Sáng nay, 6h30 hắn đã có mặt ở nhà sách. Hắn mặt cái áo sơ mi ca rô màu xanh rất năng động trẻ trung, khác hẳn cái vẻ lầm lì khép kín của hắn hàng ngày. Hắn đang cười với khách hàng. Ngày trôi qua trong cảm giác nóng rát dù ở nhà sách này luôn mát lạnh nhờ những cái máy điều hòa. Hắn vẫn thường nhìn ra cửa kính. Chói chang. Ở góc đường ngõ xóm, mẹ hắn vẫn đang phe phẩy bán hàng.
Hắn ôm từng chồng sách cao ngất.
Tôi đến, hắn cười. Một sự lột xác để lớn lên- hắn nói với tôi vậy.
Những lời của hắn đã thuộc về quá khứ.
“Bạn có nhìn hàng vạn cánh tay đang vẫy vẫy chới với trong dòng sông đỏ ngầu kia không?. Rồi những xương cốt này sẽ hóa thạch tất thảy, cả bạn nữa.Tôi không thể thay đổi hoàn cảnh, thay đổi thế giới của mình, bởi hiện thực đã không cho phép tôi lựa chọn điều đó. Dưới đôi mắt của họ, có thể cho tôi là đứa bất tài, ăn bám, nhưng tôi không thể trốn chạy nỗi đau này, hoặc ẩn nó, thu nhỏ hoặc làm mềm mà quấn quanh cái cổ này để trang trí như chiếc khăn ấm áp”- hắn nhếch mép cười gằn trong cuống họng, đôi mắt trống không, vẫn không có ánh chớp nào dưới lớp gương dày. Đó là lý do mà hắn đưa ra để từ chối những cơn giận dữ từ đại ngàn đang chao liệng trên thóp cánh loài chim ưng. Hắn từng bước đi trong lửa và không ngoái nhìn trở lại để nếm khoái vị đớn đau của nụ cười. Hắn có thể chịu những lời buộc tội, tôi tin, hắn không thể phản bội lại linh hồn mình khi loài chim ưng còn mang theo sứ mệnh: Tự do.