Feeds:
Bài viết
Bình luận

Em Hôn Giùm Nhé Hoa Đào Tết

.Trần Vấn Lệ

.

Nắng mới vừa lên…xuống lại rồi!

Mưa vừa mới dứt…lại mưa thôi?

Em à, anh nhớ em không dứt

Chuyện nắng mưa kia, chuyện của trời!

.

Anh nói với em…bằng Tứ Tuyệt

Bằng thơ cho nó nhẹ nhàng nha?

Tình Yêu, ngộ quá mưa hay nắng

Biết nói gì hơn để thiết tha!

.

Thơ Tứ Tuyệt là thơ-đứt-đoạn

Cũng như nối đoạn, nối lòng nhau

Không làm sao để ngày mau tối

Thì…thở thành thơ thấy ruột cào!

.

Người ở đầu Tây, kẻ cuối Đông

Bao la.  Bát ngát.  Mấy mênh mông?

Nếu em mà đếm sao trời được

Anh bảo sông đừng chảy nữa sông!

.

Sông cứ chảy xuôi về với biển

Người thì đi ngược tới bâng khuâng

Hãy đưa tay vuốt giùm anh nắng

Và nói giùm anh Nhớ Lắm Trăng…

.

Em không là Nguyệt đã là Nga

“Đáy dĩa mùa đi nhịp hải hà”

Thơ Nguyễn Xuân Sanh, anh nhớ, nhắc

Tết gần, thuơng quá chúng mình xa…

.

Em hôn giùm nhé, anh, Đà Lạt

Tới Dốc Nhà Làng ngắm đá rêu

Đá đã thành rêu, người hóa nắng

Nắng chưa ửng mặt…sắp mưa chiều!

.

Em hôn giùm nhé, hoa đào Tết

Hôn hai bàn tay mười ngón duyên

Vuốt tóc giùm anh, đừng để gió

Bay…làm anh nhớ lắm…trùng dương!

Bâng khuâng tháng chạp

Tản văn Sơn Trần

.

Tháng Chạp bồng bềnh trôi giữa tiết trời se lạnh cùngtừng cơn mưa phùn lất phất, mơn man. Nắng chưa đủ ấm vì không gian còn phủ đầy những áng sương. Mây một chiều ơ hờ giăng tím, cố tình gợi khơi trong tâm hồn người xa xứ sự nhớ nhung và hoài niệm chốn yên bình. Một năm trôi đi quá nhanh, mới khe khẽ chạm thu, lác đác lá vàng rơi, nay mùa đông cũng đã chùng chình rời đi như trong lời bài hát cũ… Tháng Chạp đã về khiến chúng ta ngỡngàng, đôi khi chưa kịp nghĩ lại những gì đã trải, để vững tin bước tiếp trên đường đời. Tạm quên đi những âu lo và nhiều dự định chưa thành, tháng Chạp về cùng những yêu thương…

Tôi đi về phía làng, bờ hoa dại ven mương và hương lúa vào kỳ ngậm đòng từ cánh đồng theo gió nhẹ len vào, ngọt đằm và mê mải. Con đường bao quanh làng sau nhiều năm vẫn vậy, nối làng với đồng, với sông, với chợ, dẫn tôi đi qua những kỉ niệm thuở thiếu thời. Tôi bỗng thấy mình bé dại giữa bao nhiêu sự đổi thay của quê nhà, nhưng lại không hề quên lãng những điều đã khắc khảm trong tim. 

Đây là dòng sông, trong đục hai mùa mưa nắng. Sông oằn mình, cuộn trôi vào mùa mưa lũ, sông thong thả, nhẹ nhàng soi ánh mặt trời mỗi độ hè sang. Sông chảy qua cuộc đời, bồi đắp buồn vui cho những phận người bé nhỏ… Sông là hình ảnh quen thuộc, hình hài được thiên nhiên tác tạo, phần nào biểu hiện cho vẻ đẹp của một vùng đất, để ai đó nếu xa quê, sông luôn chảy tràn trong kí ức…

Đây là cánh đồng, nơi cất giữ tuổi thơ và nuôi dưỡngkhát vọng cho bao thế hệ. Những đụn khói đốt đồng, những sợi rơm vàng vương vãi dọc đường đê, những cụm lúa rài, những mùa nước nổi… Bát cơm ngày giáp hạt, bước chân trâu qua vũng bùn mùa hạn… Tiếng bầy vịt kêu váng lên khi lùa về chuồng, tiếng côn trùng rỉ rả trong góc tối, bụi bờ… Đấy là vị quê, tiếng quê, dễ gì quên được…

Tháng Chạp đã về, cõng nỗi nhớ quê nhà khi cơn mưa bất ngờ đi ngang lúc hoàng hôn. Tôi giật mình, ngước nhìn con đường vừa qua, con đường rợp xanh bóng lá. Để uớt mình trong cơn mưa lạnh, trầm tư điều vừa thoáng nghĩ… Hình như đất trời tháng Chạp có vẻ nồng nàn, quyến dụ hơn. Có điều gì đó tươi mới trong từng hạt mưa rơi nghiêng xuống tóc, len qua vai và đầm đìa lưng áo. Tôi nhìn ngắm vòm cây, lúc này bóng tối đang dần xâm chiếm, lá xạc xào và gió đung đưa. Tôi đi trong mê mải, để kiếm tìm, đúng hơn là để tận hưởng chút hương mùa xuân đang giấu mình trong đợt mưa bất chợt. Tôi đang đi tìm chút kỉ niệm xa xưa?  Sự đồng thoại của hiện tại và quá khứ, của yêu thương và giãi bày vừa cất lên. Cơn mưa ngọt mềm, khe khẽ chạm vào kí ức, bật tung nỗi niềm đã đưa tôi về một miền xưa đầy nhung nhớ, đấy là miền yêu thương của những tháng năm dẫu đã xa nhưng chưa hề vơi cũ. 

Một chiếc lá vàng sấp ngửa, rồi nằm lặng lẽ dưới chân, chùm hoa bên rào ướt mưa rũ mềm dưới ngọn đèn đường hắt bóng. Hoa nở báo xuân về, những bông hoa khiêm nhường tô điểm cho sắc mùa thêm đầy sức sống…Tôi lắng lòng suy nghiệm về đời hoa như cuộc đời mỗi con người, không thể nào thoát ra khỏi quy luật của tạo hóa. Nhưng khi tháng Chạp về, kết thúc một năm, để rồi bắt đầu những tháng ngày nối tiếp đầy mong đợi, cuộc đời con người sẽ đón nhận nhiều niềm vui, và hoa lá cũng đưa mình vào dòng chảy bất tận của thời gian để sinh sôi và dâng hiến.

Hình như mỗi khi tháng Chạp về, cái thời khắc đáng nhớ ấy, luôn đem đến cho con người những suy tư, trảinghiệm. Dải sương trắng mơ hồ, những chiều gió bấc phai dần trong tiết trời se lạnh khiến lòng người chậm lại trong nghĩ suy và nhìn nhận… 

Tôi đã thực sự trở về quê sau nhiều năm ở phố, gom nhặt cho riêng mình những hồi ức đẹp khi tháng Chạp vừa chạm bước. Tôi thấy mình nương theo những tháng ngàyđã cũ thật bình yên để hòa vào những nhớ thương thuở nào trong một buổi ban mai tinh khiết. Tôi nhủ lòng, nghĩ về ai đấy, dù đã xa quê hay còn gắn bó đời mình trên đồng đất quê nhà thì những đẩy xô hiển nhiên của cuộc đời hay sự trôi chảy vô tình của thời gian cũng không thể làm con người lãng quên những niềm thương đã từng  có được. Con người ta có yêu thương thì mới trưởng thành và bao dung, con người ta biết quý trọng những thời khắc trôi qua mới ghi khắc những gì giá trị để cuộc đời thêm ý nghĩa. Và tôi chợt nghiệm ra rằng, tháng Chạp là khoảng thời gian đẹp nhất để chúng ta níu giữ và trân quý từng bước chuyển mình của đất trời để mùa xuân đi qua không lặng thầm và vô ích.

                                                                                      Sơn Trần

Nguyễn Kim Huy

.

Rơi nhè nhẹ và dịu dàng trong gió

                    Những giọt mưa xuân tinh khôi

                    Lất phất rơi xuống bờ vai em

                    Ấy là lúc em khẽ giật mình

                    Ngước lên thảng thốt bắt gặp cái nhìn của anh.

.

                    Bầu trời loãng ra như muốn bày tỏ mình

                    Ngôi sao mọc muộn chừng có điều thắc thỏm

                    Lẻ loi giữa mênh mang bình minh

                    Những giọt mưa xuân bắt đầu rơi, rơi…

.

Rơi thật chậm và buồn

                    Mỗi ngày đi qua

                    Tuổi trẻ đi qua

                    Chậm và buồn

.

Phía bên kia đường em lặng lẽ bước chân đi

                    Nụ cười gầy guộc

                    Giấu kín trong trái tim thiếu nữ một thuở nồng nàn

.

Ngày ta đi bên nhau dưới mưa xuân

                    Em đưa bàn tay cho anh nắm

                    Khi những giọt mưa xuân bắt đầu rơi, rơi…

.

                    Bầu trời loãng ra, câu chuyện anh và em khép lại

                    Những giọt mưa xuân rơi mãi đến bây giờ…

Tháng Chạp

Nguyễn Mạnh Hùng

.

Những cái vẫy tay,

Lấp đầy tháng Chạp.

Bước đi bồn chồn,

Mắt nhìn nhớn nhác.

.

Chao ôi tháng Chạp,

Ngày ngắn,đêm dài.

Chạp rơi nụ cười,

Chạp tươi nước mắt.

.

Đào đào,cúc cúc,

Rộn ràng rủ rê.

Muôn nẻo đi,về,

Bộn bề,quấn quýt.

.

Tháng Chạp gọi Tết,

Gợi về xa xăm…

Nén hương tháng Chạp,

Cháy tàn một năm!

.

Quy Nhơn,2/2/2026

Rong chơi

Nguyễn An Đình

.

RONG CHƠI

.

Ngàn thu còn lang thang

Cùng bóng thiên cổ rạng

Ta theo bóng trăng vàng

Rong chơi bờ bỉ ngạn.

.

CHỈ CÒN

.

Mỗi lâu càng già đi

Ngó lại chẳng thấy gì

Chỉ còn mây trắng bay

Giữa trời xanh diệu kỳ.

.

CHÔN CHÂN

.

Con chuồn chuồn luôn bay

Con cào cào vẫn nhảy

Sao ta mãi bó tay

Chôn chân không rọ rạy.

.

CÒ CUỐC

.

Chạy lên truông gọi cuốc

Lội ra đồng hỏi cò

Mùa sang mùa giá buốt

Ngày qua ngày nắng to.

.

TRƯỚC SAU

.

Một ngày dài xa vắng

Trăm năm mãi gần nhau

Dẫu đói, no, ngọt, đắng

Vẫn đậm tình trước sau.

.

HƠI THƠ

.

Cúm núm kêu bãi quạnh

Bìm bịp gọi truông buồn

Mang hơi thơ quá lạnh

Về xóm núi ngủ luôn.

.

BÙ NHÌN NÚI

.

Nắng mưa trùm tê tái

Vẫn trợn mắt khinh công

Thân te tua áo vải

Nhìn núi buồn mênh mông.

.

BÙ NHÌN ĐỒNG

.

Nóng lạnh chẳng than trách

Hiên ngang đứng giữa đồng

Bọc thân manh áo rách

Đâu sợ gì bão giông.

.

Làng An Ngãi Bình Định 27-01-2026

Nguyễn An Đình

Ngày lạnh nằm buồn

Phạm Văn Phương

.

VÔ ĐỀ

.

mười năm cây cũng phai màu nhớ

em cũng tàn phai thêm mấy phần

anh vẫn là anh chiều cổ độ

nằm với mộng tàn thương cố nhân

.

NGÀY LẠNH NẰM BUỒN

.

ngày lạnh nằm buồn thương bè bạn

mỗi mỗi mùa qua cứ rụng dần

em ở bên trời than nhức mỏi

tuổi già nào khác đám phù vân

.

NHỚ ANH TRÚC THÔNG

.

những ngày thân thiết bên nhau

phố vui đồng rộng một màu thẳm xanh

người đi lòng chửa kịp buồn

rồi ai cát bụi, ai còn ngóng trông…

Mùi cổ tích

Ngô Đình Hải

.

Hẻm nhỏ, lại là hẻm cụt. Nhà cũng nhỏ san sát nhau. Hai nhà đối diện nhau cái lối đi chỉ vừa đủ cho hai người qua lọt. Chỗ ăn ở còn thiếu, kiếm đâu ra cái sân với cổng rào! Đứng nhà bên này qua nhà bên kia, phước từ trước ra sau. Ban ngày còn nhịp đập người qua lại. Chiều tối, người ta kéo nhau ra chật cứng, con nít chơi một chỗ, đàn ông tụm nhau lại lai rai, bàn chuyện …thế sự, đàn bà thì ngồi ngay trước cửa tám chuyện gía cả, chợ búa. Người không rõ mắc bệnh vô nghĩa!

Hẻm lâu đời, dân tứ quê hương về từ hồi non hồi nào, đeo nhau mà sống, rồi ở miết suy ai chịu tới đi. Lâu hai, ba đời thì như nhà thầy giáo Lân. Mới lắm như vợ chồng con Bé Ba cơm tấm cũng có gần hai chiến năm!

Ở lâu, tới số nhà mình “bộ” mấy cũng không ai nhớ. Khách lạ cứ tới đầu hẻm, réo một cái tên, là có người liền kề. Tới cách sống cũng gần như nhau. 

Đàn ông làm đủ thứ nghề, đàn bà thì đu ra cái chợ chồm hổm, gần khu gò mả mà kiếm ăn. Chợ không có tên, nhưng mua thứ gì cũng có. Người mua, người bán quá quen nhau, bữa trưa nào hụt mua thiếu cũng được. Một phần đời của dân trong hẻm gửi ở chợ này. 

Nhà giáo Lân cuối hẻm. Gọi thầy, là trước đây đã dạy, sau “giảm biên chế” về bán vé số, cũng ngay trên chợ, tránh xa sự trợ giúp trong vòng xin vui lòng. Được cái, trong xóm ai cần gì, liên can tới chữ nghĩa, giáo Lân cân tuốt. Viết giùm cái đơn, khai xin cái lý lịch hay chiều tối, dạy thêm cho mấy đứa nhỏ còn đi học trong xóm, giáo Lân đều làm tới nơi tới chốn. Tất cả đều là…miễn phí! Bù lại, chiều nào tan chợ, giáo Lân cũng có tô bún hay rào cơm tấm ế của xóm chợ cho. “Mồ côi” vợ, sống cu ki một mình, coi như cũng tạm ổn. Sống bất cứ ngày nào tính ngày đó. 

Chợ Xóm có cái giờ sống riêng. Tối 8,9 giờ, xóm đã im re, 2,3 giờ sáng mới lục đục lên đèn, những cái bếp lửa tối. Bún riêu, phở, bún bò, cơm tấm, xôi,…mạnh ai ai nấu, để đáp trả mang ra chợ bán. 

Giáo Lân cũng không ngoại lệ. Khuya dậy, nấu ấm nước, pha ly cà phê, bắc cái ngồi trước cửa. Ngồi trong cái vũng tối lấp lánh ánh sáng của một số nhà bên cạnh. Thoải mái nghỉ ngơi. Lẫn trong cái mùi đất, mùi sương còn sớm trên cây cỏ là mùi hương, quế của nhà con lành đang nấu phở, mùi cay nồng của ớt sa tế cho bát bún bò của nhà thằng Tý.

Giáo Lân cho qua hết. Lão chờ cái khác! Một chút nhẹ nhàng hơn, lãng mạn hơn, len lỏi đưa vào mũi. Cái mùi thanh thoát như con gái mười tám. Cái mùi vượt qua những thứ tầm thường, luôn ở trên vị trí của mình. Cái mùi như những chuyến xe đưa quà Lân về thời thơ mộng! Cái mùi nối liền cánh đồng lúa ngút ngàn với con diều của Lân trong những thời kỳ nghỉ hè thuở nhỏ. Cái mùi không thể trộn lẫn ở bất cứ đâu! New new model! Mùi của những hột ngọc nhỏ trắng phau, thơm phức, bốc lên từ cái bếp nấu xôi của bà Bé! Không có mùi hương quyến rũ và gần gũi hơn nó. 

Hãy thở cho no nê cái mùi thanh bạch đó, cho tới khi nó không còn mảnh nào trong không khí nữa. Giáo Lân mới đốt cháy thuốc và thưởng thức ly cà phê đột phá của mình, trong cái tiếc rẻ, như người vừa tỉnh sau cơn mộng đẹp, hay vừa để trượt khỏi tay một phần đời của mình…

Bà Bé bán xôi trên chợ, ở đó mấy căn. Hai đứa con gái lớn sẽ đi may ở Khu Công nghiệp, cuối tuần mới về. Mình bà loay hoay với nếp với đậu. Chỉ có hai thứ xôi duy nhứt. Xôi đậu xanh, đậu đập, ăn với muối mè, đường cát. 

Xôi nấu xong, phê ra hai thúng, hai đầu gánh. Gói mồi nóng đầu tiên, gói bảo hiểm, tặng cho bộ Lân trước, rồi mới phải bó lên chợ. Xôi ghi sổ, năm nửa tháng trả một lần. Giáo Lân lo nợ tiền, còn bà Bé nhớ gói xôi. Hai thứ gói thay đổi, mỗi ngày một gói khác nhau. Vậy mà giáo dục Lân ăn ghiền, ăn không biết chán…

Cái gì lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ thành thói quen. Nghèo cũng là một thói quen quen thuộc của khu chợ. Người ta chấp nhận tự quên đi nhiều thứ, để bằng lòng với cái mắt trước.

Đã nói là dân tứ xứ mà. Trung,Nam,Bắc có đủ. Đạo gì cũng được, thờ cúng ai cũng có cái gì khác nhau đâu! Đàn ông chỉ cầu mong cho có đủ sức để ra đường kiếm ăn, đàn bà cầu từng buổi chợ đông để ngày mai còn mua bán tiếp. 

Rốt cuộc, nghèo thì đã nghèo rồi, cực cũng đã cực rồi. Dân trong hẻm chỉ như vậy là được.

Dịch cả tháng này, mỗi ngày trên mỗi lan rộng. Ngó đâu cũng được tìm thấy. Người lớn đi về tĩnh lặng. Trẻ con lẩn trốn trong nhà. Hẻm vắng hơn và tiếng ồn ào hơn. Gánh xôi bấp bênh. Bánh chè chao đảo. Ế thì tặng về cả nhà ăn thay cơm, mai lại nấu lại bán. Chợ còn đó, lo gì đói! Lo lắng và sợ hãi là những thứ xa xa, rảnh rỗi mà quan tâm tới nó.

Cho tới bữa sáng có ánh sáng đóng cửa cửa hàng vì có người bị nhiễm bệnh. Thu nhỏ lại, rào kín bưng. Con hẻm tối nay sáng đèn hơn, trùm nền sáng nặng nề thứ nhẹ lên mọi thứ. Y tế mới xuống thử nghiệm, im lặng không ra đường, chờ kết quả. Chưa ai chịu đi ngủ, mà mai có cần dậy sớm đâu? Người ngồi trước nhà, miệng che khẩu trang thì thầm bàn tán. Những tiên đoán chờ đợi và cái nghi hoặc cứ đeo đẳng, tăng dần cho đến muộn.

Đêm Yên Thắng, cái Yên Thắng không bình thường trước lúc cô độc. Giáo Lân không thể ngủ được. Chờ, không biết chờ gì. Lâu dài, có tiếng nhím xe tình thương ngoài đường vọng lại. Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày dài lắm đây. Chợ nghỉ, dậy sớm làm gì? Nhà thằng Tý, con lành, bà Bé dậy sớm làm gì? Không có xôi thì chiên cơm nguội. Nhiêu đó mà thắc mắc, thoải mái, lạ thiệt chứ! Cứ như vậy mà nó hành giáo Lân gần trắng đêm. Cho tới khi mũi lão như nở ra, mắt lão như sáng lên. Lão nằm hít đầy đệm lót kẹp, cái mùi thơm quen thuộc đang len qua khe cửa, chui tọt vào trong mùng. Cái mùi mơ hồ như những câu chuyện cổ tích lão nghe hồi nhỏ. Các mục phù thuỷ, công chúa, hoàng tử theo cái mùi xưa và quyến rũ đó, làm giáo Lân quà đi…

Có tiếng kêu cửa. Giáo Lân bùng nổ. Bà Bé cầm tay cầm Xôi còn bốc khói:

– Bin nay không có bán! Còn ít nếp với đậu tôi nấu cho hết. Thầy Hai ăn đi, Xôi mới nấu xong còn nóng, không có thiết đâu…

Giáo Lân chấm ra. Người ta giang dây kín con hẻm từ ai hồi đáp:

– Cám ơn bà. Bịnh tật có ai muốn đâu. Sống chết có số. Trời kêu ai ai dạ…

Bóng mờ, đã bóng những chiếc áo xanh, áo trắng ngoài đầu hẻm. Giáo Lân kéo ngồi ngồi cứng ra ngoài, bốc tay từng miếng xô đưa lên ngôn thật chậm, như lịch từng ngày trong đời mình. Buồn với vui, nếp với đậu, ngọt ngào như nhau. 

Ngoài hẻm, y tế đang gọi từng người, sắp xếp đồ đồ đi cách ly. Có tên con Lành, bà Bé và hình như có cả tên tuổi. 

Giáo Lân vẫn bốc xôi, vẫn bột đều đều. Lão già rồi, inu vàng gì. Cuối cùng quá già thấy mình như cây tôi già, vỏ bong tróc xì vì mưa nắng trước hẻm. Nó ở đó lâu quá rồi, giờ bứng mang đi nơi khác, chắc chắn có gì sống nổi!

Ngày mai, ngày mờ hay những ngày còn lại, biết đâu…Ừ! Biết đâu cái mùi đã già đi qua biết bao nhiêu phiền muộn không còn nữa. Hay sẽ không tìm thấy lão nữa. Cũng có thể không tìm thấy lão trên cõi đời này, nên trôi dần, trôi dần vào dòng sông xưa xưa. Dòng sông mang cái mùi…Cổ tích!

NĐH

Em hay mùa xuân

.Triệu Từ Truyền

.

dòng nước không giam mình nơi tù hãm

từng thăm hỏi nơi nào

ôm ấp kỷ niệm ra đi

anh rời khỏi chỗ ngồi bên em

hơi ấm dòng sông cưu mang

mùi nồng đất mới

anh bước ra ngoài căn phòng chúng mình

ấm nồng trộn lẫn nguội lạnh

nước vẫn cuốn theo bùn đất cỏ lá

                           đi về cửa sông

anh đi qua cánh cổng

biết chắc rằng luôn bước vào trở lại

ở thượng nguồn mùa xuân góp bao

                           giọt nước tuyết tan

chiều rơi của thác đổ

chiều xuôi của dòng suối

chiều ngược của dòng sông

anh trôi chảy khắp ba chiều không gian

nghiệp đời anh dòng nước cuộn theo em

                          qua bao miền đất lạ

tự hỏi em hay mùa xuân

là chiều thời gian của anh

Chiều cuối năm

.

Ngô Đình Hải

.

về đi em , về đi

trải cho anh chiếc chiếu

làm chỗ ngồi cuối năm

đong cho anh bình rượu

lỡ bằng hữu ghé thăm

.

anh sẽ về chốn trọ

thay lại ngọn đèn tường

để một lần nhìn rõ

em và những yêu thương

.

về đi em , về đi

đem gánh chợ ế khách

về chỗ của chúng mình

ngọt ngào bao hương vị

làm bữa tiệc cho anh

.

bỏ lại hết một lần

như anh không còn màng

ai mướn thuê cũng mặc

cho ngày cuối một năm

khỏi trơ trọi chỗ nằm

.

về đi , về đi em

thay lại chiếc áo sạch

rực rỡ một nhan sắc

lâu rồi anh không gặp

.

về đi em , về đi

giũ sạch hết bụi đường

về cho anh được thấy

chút nắng của sân trường

.

bên cây si thuở ấy

ừ, anh chờ em về

nhìn nhau thôi cũng đủ

rót rượu cùng tiễn đưa

.

những đắng cay năm cũ

anh sẽ chúc em đẹp

xinh tươi và hạnh phúc

dẫu mai đời còn hẹp

vẫn cứ về nhe em…

NĐH

Thúy Kiều

Nguyễn An Đình

.

Thôi đành trôi nổi lênh đênh

Chị đi tìm bóng mình bên suối chiều

Cõi nào thấp thoáng hoang liêu

Chốn này trăm ngả dập dìu ngựa xe

Ơn chàng thiếp chẳng chở che

Dù bên kia đã sẵn bè bông lau

Mấy trăng gìn giữ sắc màu

Chị ơi ai nỡ bóp nhàu tử sinh

Ngốn ngang trận trận bất bình

Niềm đau ám ảnh ân tình lạ chưa

Chùa quê bụng buộc muối dưa

Cỏ xanh mây trắng gió đưa ơ hờ

Canh khuya sực giấc bơ phờ

Mốt mai ai chớ luống chờ tin sương

Ơn nào tạ mối tơ vương

Ghét ghen chưa dễ chán chường tài hoa

Ai về đạp mái xuân qua

Tan rồi cái bóng trăng tà quạnh hiu.

.