.Ông ở vị trí lãnh đạo này, quá vất vả. Công việc nhiều, bề bộn, toàn việc lớn, tưởng như vậy ông sẽ quên những chuyện nhỏ, Nhưng không, ông rất nhớ. Ví như …
Hôm ấy trong phòng kín của một khách sạn sang trọng, cuộc họp kín chỉ có ông với ba tổng giám đốc bàn vốn một dự án lớn đang liên doanh với một nước ngoài, dự án đó đang bị trì trệ, kéo dài mấy năm nay. Nguyên nhân cũng do bên đối tác đang “ doa” nếu không cấp thêm vốn, không những dự án trì trệ mà việc ăn chia “hoa hồng” phải tính toán lại, phận thiệt vẫn bên ông. Nguy hơn nữa, dự án này báo chí , dư luận đang chú ý, nếu không giải quyết hâu quả xấu sẽ đến, không biết sẽ nguy biết chừng nào! Cuộc họp căng thẳng, mọi người gần như quên hết mọi chuyện xung quanh… Ấy vậy mà ông vẫn nhớ, hôm nay đúng ngày giỗ tộc, đang họp khẩn như vậy, ông xin phép ra khỏi phòng họp vài phút điện cho một “đệ “ thân tín, yêu cầu “đệ “ thay ông về quê , thắp hộ vài nén hương lên bàn thờ tộc và cũng thay ông , xin lỗi mọi người. trong dòng tộc.
Qua chuyện này, mọi người trong dòng tộc, từ già đến trẻ, ai cũng bảo ông là người có hiếu.
Rồi một chuyện khác.
Hồi còn làm chủ tịch tỉnh, cứ đến sinh nhật vợ, bận mấy thì bận, ông cũng xin nghỉ nửa buổi, nói lái xe đưa vợ và các con đến một nơi thật đẹp, vắng người, cả nhà quây quần trong một bữa tiệc nhỏ ngoài trời, có bánh sinh nhật, có hoa và nhất là có… nụ cười. Thế mà nay, chuyển ra ngoài này, ông không còn khái niệm tuần, thứ, ngày, đêm… tưởng sinh nhật vợ, ông sẽ không để ý vì công việc ngồn ngộn nhiều như thế kia cơ mà! Nhưng không, ông vẫn nhớ, thậm chí nhớ cả sở thích của vợ. Trứơc khi dự một buổi đại tiệc mừng khánh thành một nhà máy mới của một doanh nghiệp nước ngoài, ông cũng còn kịp gọi điện chúc mừng sinh nhật và mua một bó hoa hồng thật to, thật đẹp để thư ký mang đến tặng vợ. Vợ của ông nhận bó hoa hồng đúng sinh nhật, cười sung sướng, nói với viên thư ký:
-Anh ấy thật chu đáo, chẳng quên một điều gì đối với gia đình, đối với chị !
…Nói chung, ông là một người lãnh đạo lớn có uy tín với công việc nhưng cũng là một người chồng, người cha, người con toàn mỹ với vợ, gia đình và dòng họ. Những việc chi tiết, nhỏ nhất để cho mọi người vui, ông không bao giờ quên.
Ấy vậy, có một việc…
Thư ký báo với ông một tin :
– Thưa anh! Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị B. của tỉnh Q. mất rồi. Bà mẹ vừa được anh trao bằng chứng nhận của Chủ tịch nước bữa trước đó.
Ông sững sờ:
– Hôm ấy tôi thấy má mạnh khỏe lắm cơ mà? Sao má lại mất đột ngột thế?
– Má mất vì bị cảm lạnh, vì hôm má nhận bằng, trời mưa bất chợt, rất to.
– Thế hôm ấy, không có dù (ô) che cho Má à?
– Dạ, hôm ấy ban tổ chức chỉ có một chiếc dù…
– Có dù sao không che cho Má? – Ông tức giận.
– Dạ! Cái dù đó ban tổ chức không che cho má mà … để che cho anh. Chắc anh … quên. – Người thư ký nhìn ông nói ngập ngừng.
Con chữ là chữ đã được cảm xúc và ý thức của người viết làm cho sống dậy.
Từ “con chữ” là một cách nói rất giàu sắc thái trong tiếng Việt, đặc biệt trong văn chương và nghề viết. Nó không chỉ đơn giản là “chữ”, mà mang nhiều tầng nghĩa biểu tượng.
1. Nghĩa trực tiếp
• “Chữ”: ký tự, ngôn từ.
• “Con”: trong tiếng Việt thường dùng để nhân cách hoá hoặc làm cho sự vật trở nên sống động (con chữ, con nước, con sóng, con đường…).
Vì vậy “con chữ” hàm ý:
chữ có đời sống riêng, có chuyển động, có linh hồn.
2. Trong cảm nhận của người viết
Nhà văn, nhà thơ thường nói:
– “nuôi con chữ” – chăm chút từng chữ.
– “đi tìm con chữ” – tìm đúng chữ diễn tả cảm xúc.
– “con chữ chạy trên trang giấy” – chữ như sinh vật đang di động.
Ở đây chữ không còn là ký hiệu, mà trở thành một sinh thể của tư tưởng.
3. Ý nghĩa sâu hơn:
Trong văn chương, “con chữ” gợi lên một số ý:
– Chữ có số phận
Một chữ đặt sai có thể làm hỏng cả câu văn.
– Chữ có tính cách
Có chữ mềm, chữ lạnh, chữ thô, chữ sang.
– Chữ có linh hồn
Người viết giỏi là người thổi được hơi thở vào chữ.
Nhiều nhà văn coi chữ như sinh thể:
• Nguyễn Tuân: “mỗi chữ phải có hồn”.
• Bùi Giáng nói tới “chữ nghĩa lang thang”.
• Người làm thơ thường nói “con chữ bay lên”.
Cá nhân tôi từng viết: Chữ gọi chữ, màu gọi màu”
Nếu nhìn theo góc độ thi ca thì “con chữ” còn có thể hiểu:
Mỗi con chữ là một sinh linh nhỏ được sinh ra từ trí nhớ và nỗi đau của người viết.
.
Đời sống của con chữ
.
Người viết nào cũng biết rằng mỗi chữ đều có một tính cách riêng. Có chữ mềm như gió, có chữ lạnh như kim loại, có chữ thô ráp như đá. Khi đặt cạnh nhau, chúng không chỉ tạo thành nghĩa mà còn tạo thành nhịp thở.
Vì vậy, viết văn không chỉ là chọn chữ đúng nghĩa, mà còn là chọn chữ đúng khí chất. Một chữ quá nặng có thể làm câu văn trở nên khô cứng. Một chữ quá nhẹ lại khiến câu văn mất đi sức nặng cần thiết. Người cầm bút vì thế phải lắng nghe chữ, giống như người nhạc sĩ lắng nghe âm thanh của từng nốt nhạc.
Nhiều khi người viết tưởng rằng mình điều khiển chữ, nhưng thực ra chính chữ lại dẫn dắt người viết. Có những câu văn được sửa đi sửa lại nhiều lần, chỉ vì một chữ chưa chịu đứng vào đúng chỗ của nó.
Những nhà văn lớn thường rất nghiêm khắc với chữ. Nguyễn Tuân từng nổi tiếng là người cân nhắc từng chữ một trong câu văn. Còn Bùi Giáng lại nhìn chữ nghĩa như những sinh thể lang thang trong cõi ý thức.
Có lẽ vì vậy mà đối với người viết, chữ không phải là vật chết. Mỗi chữ đều mang theo nhịp sống riêng của nó. Và khi những chữ ấy gặp được nhau đúng lúc, đúng chỗ, câu văn sẽ bắt đầu thở.
Đó chính là lúc đời sống của con chữ bắt đầu hiện ra.
,
Số phận của con chữ
.
Khi người viết đặt dấu chấm cuối cùng, con chữ bắt đầu rời khỏi người đã sinh ra nó. Từ giây phút ấy, nó không còn thuộc về người viết nữa.
Con chữ đi vào đời sống của người đọc.
Có những chữ rất nhỏ, nhưng lại sống rất lâu. Chúng lặng lẽ nằm lại trong trí nhớ của con người, giống như một hạt giống ngủ yên trong đất. Nhiều năm sau, khi gặp một hoàn cảnh nào đó, người ta chợt nhớ lại một câu văn, một dòng thơ. Lúc ấy con chữ lại thức dậy.
Nhưng cũng có những con chữ chết rất nhanh. Chúng được viết ra rồi rơi vào quên lãng, như một tiếng nói tan vào gió.
Vì thế số phận của con chữ không nằm hoàn toàn trong tay người viết. Người viết chỉ có thể sinh ra nó. Còn nó sẽ sống bao lâu, đi xa đến đâu, điều đó phụ thuộc vào thời gian và vào người đọc.
Có lẽ đó là điều kỳ lạ nhất của văn chương. Một chữ rất nhỏ, được viết ra trong một khoảnh khắc riêng tư, đôi khi lại có thể đi rất xa trong đời sống con người.
Và khi điều đó xảy ra, con chữ đã vượt qua người viết để bước vào đời sống của chính nó.