Feeds:
Bài viết
Bình luận

Ba Dài

Ngô Đình Hải

.

Tên bạn nói với:

– Giám đốc Công ty này, bà con cô cậu cưỡi với nhà tao dưới quê hương. Dân ở R. Đừng lo. Xin làm ông, làm thầy mới khó, chứ làm thằng nhân viên quèn thì chắc được. Chuẩn giấy tờ đã hết chưa?

– Đạo…Thì…

– Đơn xin việc, sơ yếu lý lịch…Nhứt là cái Lý lịch. Khai vừa phải thôi. Hương ai bắt mày mang hết “tam đại con gà” nhà mày vô. Đi lính thì khai đi lính. Hết! Hỏi thì nói thêm không thì thôi! Nhớ đó!…

– Ừa…Mà…

Tên bạn Đưa cửa vô trước, Đánh theo sau. Tay Giám đốc ngồi sau bàn giấy, căn hộ mở rộng thang. Tên bạn được phép:

– Thưa anh Tư, em mới tới…

Tay Giám Đốc Cao nhìn lên tên bạn chiến binh, cười thoải mái thoải mái:

– Chú Bảy hả? Vô đây…Vô đây…

Bước đầu nghe êm thuận, tên bạn nói luôn:

– Thưa…, cậu bạn em muốn xin vô làm cho Công ty, anh Tư…

Ánh mắt rời qua qua, rồi dừng lại thật lâu, vẽ Ngạc nhiên hiện rõ lên mặt. Bất ngờ thay, tay Giám đốc dậy dậy, đi thiệt nhanh về bên cạnh. Đi trước kiểm soát, tay Giám đốc dừng lại người xem từ đầu tới chưa. Ngần gũi một chút, rồi giang hai tay, nắm lấy vai bước động mạnh:

– Chú Ba…Ba Long đây mà… Đúng là Ba Long rồi. Sao chú biết anh ở đây?…Mấy năm nay, anh tìm kiếm, anh nhìn chú ý quá nhẹ mà không được. Bình luận này được sao lưu lại ở đây? Ngồi…Ngồi…Anh em mình nói chuyện…

lí rí:

– Em…Em……

Tên cô gái bạn đật kéo tay đánh lại phía bàn sa-lông, ném chim ngồi xuống, trừng mắt như chớp im lặng. Trà địa chỉ. Tay Giám đốc hớp một hớp cho mềm giọng, từ giá nói:

– Đêm đó trận ác liệt lắm. Lớp chết, lớp bị thương vô số. Anh cũng bị thương, lúc vô địch, tưởng chết. May mà có chú thích Ba đây, hãy chạy thoát về phía căn cứ. Chỉ đáp lại mỗi cái tên, là anh đã được chuyển đi rồi! Bá Long…Ba Long…

Tên bạn và ngồi im re, chờ nghe tiếp. Tay Giám đốc thở dài như buồn, tiếc nuối:

– Hồi ra viện anh có thăm, có tìm khắp nơi. Anh cũng có báo cáo với tổ chức đó. Nhưng không ai biết chú thích ở đâu, đơn vị nào. Trời xui đất tạo, thiệt tình…

Người đánh giá cứng. Tay cầm ly trà nghe nặng trịch. Đã có sự nhầm lẫn ở đây. Giám đốc Tây Ban Nha đã xem người. Hơn ai hết, Đánh biết chắc mình không phải là gã Ba Long cha căng chú kiết nào đó. Ánh mắt tay Giám Đốc chuyển qua qua, giọng ân cần hơn:

– Anh mang ơn mạng chú thích…

nhẹ nhàng đặt ly trà xuống bàn, thở mạnh, hiện tại chưa biết nói sao. Tên bạn đạp xe lên kiểm tra hiệu ứng im lặng. Cơ hội tốt quá mà. Trả lời người xuống, bạn nhìn thấy căn phòng trọ chật chội, bữa trưa chiều tệ bạc từ ngày vợ bỏ đi vì không chịu nổi cái thiếu thốn phiền muộn. Con gái được thấy hơn một tuổi vẫn chưa được đào tạo vì suy dinh dưỡng. Cuối cùng của đường lui. 

Tên bạn nhắc:

– Nó đang phục hồi vấn đề này. Anh Tư coi giúp nhé…

Tay Giám Đốc ngồi thoải mái:

– Đã rồi… Đã rồi…Đưa hồ sơ đây, anh chuyển cho Phòng Tổ Chức, để họ bố trí công việc. Chuyện nhỏ, quyền trong tay anh mà. Mai tới đi làm nhe. Bữa nào rảnh, anh em mình làm một bữa ăn mừng sau…

Ra tới bên ngoài. Lo sao đó vẫn được tìm thấy. Tên bạn được cập nhật:

– Hay không bằng hên…

– Chưa chắc chắn. Lão coi hồ sơ sẽ biết tao là ai. Tới gần đó…

– Kệ, tới đâu tính tới đó. Giờ mày có nói mày không phải Ba Long, chưa chắc lão chịu nghe…

Có điều kiện và tên bạn đều không ngờ tới, vừa quay lưng đi là tay Giám Đốc, lấy lý lịch trong hồ sơ xin việc của anh ra tiếp giáp. Và cả hai cũng không ngờ rằng tay Giám đốc thảnh thơi ghi chữ Duyệt to tướng, kèm theo một ghi chú dài thư bên dưới. Cũng không ai biết lão ta ghi gì. Chỉ biết bữa ăn sau đánh đi làm. Nhân viên văn phòng Hành chánh ngon lành. Cũng không thấy tay Giám đốc Phản ứng gì khác lạ, vẫn gọi anh hùng bằng cái tên Ba Long thân mật và mọi người trong Công ty cũng đều gọi anh em như vậy. im lặng thinh luôn, không đồng ý cũng không phản đối. Coi như cái “bí danh” của mình. Cha nào hồi phục theo việt cộng mà có!…

Câu chuyện của Bóng với Giám đốc tư Trung ngày càng lan rộng trong Công ty. Những lúc trà dư tửu hậu, Tư Trung hay Loại bỏ theo. Sự có mặt của Đánh giá để chứng minh, xác thực cho công việc. Chuyện không có nói riết cũng thành có, câu chuyện có “nhân chứng, vật chứng” rõ ràng. Tư Trung trở thành giám đốc nhân hậu, ăn ở có trước sau. Cái thân cận của Đánh và Tư Trung là người ta kiểm tra nền tảng và e dè hơn. 

Tiến tiến, đánh lên như diều gặp gió. Bậc leo lên cái ghế Trưởng phòng Hành Chánh Quản Trị nhẹ nhàng lại và hứa hẹn sẽ còn leo lên nữa. Cuộc sống của Tử tế dễ dàng hơn gấp trăm ngày cũ. Tuyết có nhà ở, con gái được nuôi nấng, học hành tử tế. Gần như quên mất cái tên thiệt và cái gốc “Ngụy” có hai năm đi lính của mình. Chết tiệt phải hết sức nguy hiểm và chờ đợi thuận lợi, hụt hẫng Tư Trung tự ái thì toi. Giành được lợi ích lúc Tư Trung còn hưng phấn và ngà ngà nói. Nhẹ hỏi khi không còn ai chung quanh:

– Sồi ra thì…thì… Cái lý lịch của em anh Tư biết rồi đó!… Em…

Tư Trung gõ đầu. Ngẫm một lúc rồi nói bâng quơ:

– Chuyện có tình cảm với mạng. Chuyện hoạt động bí mật trong lòng vương quốc, đâu phải ai cũng biết!…

thứ tự không hỏi thêm. Chỉ số cần biết như vậy. Chỉ cần biết Tư Trung chấp nhận, cố ý che đậy con người thật của bạn. Cũng có thể làm lão bảo thủ, cứ cho mình là người nhận đúng cũng không sao. Lá mang câu chuyện vào người như chuyện thật, tự biến mình thành một Ba Long thứ thiệt…

Năm năm, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm. Ba Long không thấy hiện trạng và hình ảnh như Tư Trung nắm chắc điều này. Cơn sốt báo trước vẫn chưa xảy ra chút nào. Luôn luôn phải diễn ra. Luôn là hạng nặng và nặng nề cho hành động và cử chỉ của mình. Kỹ thuật thủ công, sở hữu từng ngày. 

Tư Trung về làm trên Sở. nằm ở lại và bò lên được chức Giám đốc Công ty thay chỗ ở của lão.

Time thì cả hai đều đã cũ. Chuyện cũ đã thành quynh, nhớ ai nhắc nhở hay nhắc lại. Tư vấn trung tâm nằm dưới giường, đang hấp thụ trong phòng bệnh. Gần tới tuổi hưu, gần tới lúc nửa từ chức Giám Đốc, để trở về chỗ của mình. Lặng vô thăm Tư Trung một mình. Không có tiền hỗ trợ, không có bất kỳ thông tin cận cảnh nào. Nhẹ muốn nói chuyện riêng với Tư Trung như ba năm trước. Muốn xác định lại câu chuyện năm xưa thực sự như thế nào, có đúng như ý nghĩ không.

Tư Trung nhu lắm rồi. Người già như bộ xương đóng chặt xuống mặt dưới. Hai con mắt mờ đục đâu đâu. Sau khi nhắc người nhà và cô y tá ra khỏi phòng. Bước lại, nhận được bàn tay khô đét, bất động của lão. Lớp học ở lớp trưởng, sau đó được thẩm định bên dưới:

– Em đây…Ba Long đây…Chuyện hồi đó…

Tư trung hướng mắt, lão lấy hơi dài, thều thào:

– Không có…Không có Ba Long nào hết!…

Chất không ngạc nhiên lắm, đánh giá đã đoán trước được phần nào, kiểm hỏi tiếp:

– Trận chiến còn lại?…

Tư trung chớp mắt, đánh nói:

– Nó có, nhưng anh…không có mặt? Đúng không?

Tư Trung chớp mắt tiếp, tẩy không chịu buông tha:

– Anh bị thương vì lý do gì khác? Mọi chuyện là do anh phịa, anh sắp đặt. Đúng không?

Tư Trung gật đầu, cái gật đầu cố gắng. Lần này thì đánh giá Tư Trung nói thật. Cái thật sự sẽ theo sau cái chết của một người sắp chết. Thư giãn tay Tư Trung, chậm bước ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Bên trong Tư Trung cũng nhẹ mắt, thở mấy hơi cuối. Mang theo cái “thành tích chiến đấu” và hình ảnh một người làm lão tạo ra. Từ nay, sẽ không còn Ba Long của lão nữa. Ba Long đã bỏ lão viễn viễn.

Ra tới ngoài, từng dòng xe dọc ngược. đủ thứ hạng nặng vừa phải. Vừa trả lại áo và mặt nạ đã mang trên người. Cứu năm nay, chiến binh sống trong cái bóng của một kẻ không có thực. Chức vụ, quyền hạn của Ba Long. Nhà cửa, xe cột. Yêu thương, thù hận cũng là của Ba Long. Có cái gì của Bạn đâu! Tự nhiên chiến binh thấy mình đã chết từ hồi thiên hạ gọi Kiểm bằng cái tên lạ hoắc. thấy như mình đang đứng bên bờ biển con sông quê nước kiềm kẹp hồi nào. Nhìn bên kia bờ thấp thoáng căn nhà lá, đám ruộng và cái ánh đi hẻm núi, hỗ trợ. Tìm chàng trai với mỗi chiếc quần chiến binh đang lặn lặn trên sông, tìm đường về nhà trong ngày chiến đấu. Bất kỳ giác độ được đưa ra từ đầu, lợi ích lớn:

– Ba Long chết rồi!…Ba Long chết rồi…

Bước xuống đường, từ xa chiếc xe tải đang lao tới như dòng nước cuốn. Đi thẳng về phía đó…

NĐH

Lời người say

Nguyễn Đăng Vũ

.

Một hôm tôi không thấy tôi ở đâu
Tôi chạy đi tìm
Ngọn gió cũng bôn ba xuôi ngược
Chỉ thấy cây, lá, cửa nhà và người khác

Và rồi tôi va phải bức tường
Hóa ra mình đang đứng bên đường
Tay ôm trán

Tôi bỗng hiểu
Tìm được mình
Là khi chạm vào giới hạn
Là khi gặp nỗi đau.

Ta về nơi ấy còn ai

Mộc Miên

.

Ta về nơi ấy còn ai

Con sông tình cũ chảy dài tháng năm

Tháng ba thắp nắng mây gần

Người đi bên ấy có bần thần không

.

Ta về riêng dấu ta nằm

Cái thơm ân ái đôi năm cũng mòn

Tháng ba hoa gạo nở giòn

Cái tươi non nọ có còn nhớ nhau

.

Buồn trong con mắt qua cầu

Chuyến xe chở một nỗi sầu đi xa

Ta từ thương nhớ bôn ba

Đa đoan chín rụng sân nhà còn chi

.

Ta về nơi ấy, người đi

Tháng ba một cánh chim di cuối trời

À ơi hoa gạo nở rồi

Buồn xưa đỏ rực góc người vắng hoe

.

Ta về tìm dấu đôi năm

Nghe xa xưa vọng huyền không cõi nào

Biển của tôi

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

( Viết tặng các học trò cũ của tôi…Nơi miệt khu 6 ngày nào...)

.

Biển muôn thuở trong trái tim tôi mãi là một bản tình ca bất tận…

Biển trong tuổi thơ tôi là những kỷ niệm đằm thắm nhất, chất chứa bao yêu thương, luyến lưu qua bao chặng dài dâu bể của cuộc đời đã qua không phút giây nào tôi thôi gợi nhớ..

Đó là biển Quy nhơn…nơi dưỡng nuôi tôi suốt tuổi thơ tôi và tuổi thanh xuân , tôi bỏ lại…Trong đó có những học trò cũ ngày xưa…

.

Biển của riêng tôi không bao giờ hết mặn bỡi những mặn chát tự tình của đôi lứa chia xa nhỏ giọt lệ tiễn đưa từ biệt, những hạt nước tình si rớt xuống đời có biển làm nhân chứng cuộc chia xa. những kỷ niệm muôn thuở chưa nhạt nhoà trong ký ức già nua khi mỗi lần lật mở.

Biển đã nhìn thấy tôi và đám trò nhỏ thân thương của tôi ngày xưa ấy.

Biển đã bao lần làm nhân chứng cho những mộng tưởng bay xa của tuổi thơ tôi và những ngày mới lớn , những năm tháng khát khao cháy bỏng tuổi đôi mươi, những mộng ước bay xa theo những cánh buồm nhấp nhô căng phồng giữa biển khơi gió chướng, tôi thường nhắm mắt hình dung ra những mạn sóng xô vào mạn thuyền bềnh bồng đưa tôi vào cơn mơ vượt đại dương của buổi giao thời với bao khe khắt của thời cuộc trên mảnh đất có biển và tôi…

Tôi vẫn từng mơ ước mai sau tôi sẽ quen biết một người cũng sinh ra từ biển như tôi để cùng mộng về những tháng năm có biển và luôn mãi có nhau ở buổi hòang hôn…

Nhưng cuộc đời “không như là mơ”…Cuộc đời mỗi con người đều có một ” duyên phận” vô hình và bất biến.

Biển của tôi cũng không bao giờ lặn sóng hệt như tâm tư với bao đợt sóng ngầm trong hơi thở trái tim tôi, trái tim luôn thôi thúc, rực cháy cuộn trào theo từng cơn bão nổi.

Bỡi tâm hồn tôi luôn dâng trào và cuồng nộ như biển, bất chợt và cuốn xô, có lẽ tôi chính là biển…hay biển là tôi.

Biển của tôi muôn đời không cạn nước, chuyên chở bao ngọn sóng yêu thương giữa người và người chan chứa những tình thâm, trao nhau bao lời thệ ước gởi theo con sóng bạc đầu bao câu nói thâm tình, bao gắn bó trùng trùng, những yêu đương cuồng nhiệt…

Theo thời gian và âm thầm mờ nhạt giữa lòng nhau…

Nhưng khi nhắc lại sau bao thập kỷ …ta vẫn nhận ra nhau.

Biển và tôi luôn hoà nhập vào nhau…từ những ngày còn bé dại, tôi cũng đã từng quẫy đạp nơi bờ biển Quy nhơn, cho đến:..

.Bỗng một ngày tấm thân trần bé nhỏ trôi bập bềnh trên mặt nước biển trong xanh…

Tôi đã hồn nhiên trôi một cách tự nhiên “mà không cần bắt con chuồn chuồn cắn rốn”, hồn nhiên trổi khúc reo vui vì mình đã ‘tự mình bấp bênh trên sóng nước.

Từ đó tôi hàng chiều lặn hụp nơi chỗ gần bờ…rồi từ từ bềnh bồng trên biển nước bao la, ngửa mặt nhìn trời với niềm vui oà vỡ ở tuổi mười ba. Tôi biết bơi từ đó.

Biển giật mình cuồng nộ bỡi ngày nào biển đã từng nghe bao lời thề ước :Những thề ước tận đáy lòng có biển xanh làm nhân chứng..

.Biển đã nhìn thấy tôi từ ngày còn để chỏm cho tới ngày tôi lớn khôn và không câu giã biệt…

Tôi bỏ biển ra đi, bỏ lại đám trò nhỏ thân yêu …theo chồng cùng hai con thơ ” tha phương cầu thực”

Bây giờ sau gần năm thập kỷ lìa xa phắn trắng bảng đen và những đứa bé năm xưa đã từng nhìn tôi trên bục giảng…

Ngày nay các em cũng xấp xỉ tuổi lục tuần…nhiều em cũng đã lấm tấm nhiều sợi bạc.

Mùa Xuân này khi cô giáo trẻ ngày nào của một trường phổ thông trung học ngày nào của gần năm thập kỷ trước của trường Ngô Mây ngày xưa nơi miệt khu 6 năm xưa..

.Nay đã là một người già ngoài thất thập…Còn nhận ra nhau là cả một diệu kỳ…

Được làm người, ôi diệu kỳ thay…

Tạ ơn trên cho sống kiếp này ( nhạc V T A. )

Các học trò yêu dấu của cô ngày xưa cũ…khi gặp lại nhau không biết cô có còn nhận ra từng em như lần hội ngộ cách đây gần 20 năm trước cô trò ta đã từng có lần hội ngộ???

Chúng ta lại cùng nhau hội ngộ bên cát biển nơi thành phố Quy nhơn để cùng nhau nghe biển hát và cô trò mình sẽ hát cho nhau nghe những câu hát trùng phùng đầy nghĩa tình sau gần năm thập kỷ trôi qua trên mái tóc…

Tôi vẫn biết rằng mỗi người sinh ra không thể chọn lựa nơi chốn mình sinh ra và vận số mỗi con người là do sự cố gắng kỳ công của chúng ta cùng duyên phận mình có được…

Những khuôn khổ học tập nơi ghế nhà trường không nói lên mức trưởng thành của mỗi con người…Khi ra góp mặt với xã hội …phần lớn là do nổ lực của mỗi chúng ta cùng sự may mắn mà ta có được.

Ngày nay …những học trò cũ ngày xưa của cô cũng đã bước vào tuổi lục tuần, phần lớn các em đã về hưu trí…

Mọi thành công hay thất bại cũng đã được định vị…

Nhưng cô mong ước rằng các em cũng đã có một gia đình ấm áp trong chỗ ngồi của mình …

Gặp lại nhau …trong hoan hỉ và cùng nhau nhắc lại chuyện ngày xưa ,,,khi cô còn là cô giáo trẻ mới bước chân lên bục giảng..

.Bên dưới là những đứa trẻ ngây thơ…Cô muốn ôm trọn các em trong vòng tay như ngày nào khi cô sắp lìa xa trường lớp, lìa xa biển của cô…Cô đã ra đi từ ngày ấy mà chưa nói lời giã biệt cùng các trò nhỏ thân yêu của cô.

+++

Bây giờ cô lại nhắc chuyện ngày xưa…

.Ngày ấy tôi chỉ là một đứa con gái nhỏ không có tố chất thông minh bằng các bạn đồng trang lứa, bạn bè tôi có đứa chỉ đọc qua vài lần là thuộc, còn với tôi phải hơn chín mười lần..

.Những con chữ lặng thầm ra đi và vì cảm thông sự kiên trì của một sinh linh nên mới ‘tội nghiệp’ thân tôi mà trở về nhập cuộc vào vùng chất xám ít ỏi của cô gái nghèo tội nghiệp…

.

Ngày đó những đứa bạn cũ cùng thời tôi vẫn vui vẻ nắm lấy mảnh bằng cuối cấp, từ giã biển tình, gõ gót chân chim lên các trường Đại học phương xa..

.Còn lại tôi, gia cảnh quá nghèo nàn, tôi ở lại mỗi ngày nghe biển hát…và âm thầm ‘khoát áo vu qui cùng một chàng lính trận, tình nguyện cưu mang cuộc sống tôi “.

Đứa bé đẹp như thiên thần được sinh ra giữa mùa chinh chiến, biển vẫn rì rào ru ngủ đứa bé thơ…

Là những đứa con tôi…Đứa bé thứ hai lại theo tôi đến trường Sư phạm suốt quãng đường dài chín tháng cưu mang..

.Bây giờ hai thiên thần bé nhỏ “đã từng theo mẹ đến trường”( nay cả hai cũng đã ‘làm mẹ người ta và cho tôi được làm “bà ngoại của bốn đứa cháu ngoan.)

Ngày tôi bước chân lên bục giảng…nhìn những cặp mắt chan chứa yêu thương của những đứa bé thơ là học trò tôi…ngày đó là những thời gian của thời bao cấp…Ai cũng khổ…

Mặc dù cha mẹ các em cũng lo cho các em đủ ăn đủ mặc để hồn nhiên cắp sách đến trường …Nhưng cũng có nhiều em sau khi tan trường …có em phải đi bán cà rem, giữ em bé cho cha mẹ kiếm kế sinh nhai…

Những cô giáo , bạn bè cô ngày ấy, sau tiết dạy ai ai cũng lấm lét

kiếm tìm những công việc mưu sinh thêm cho gia đình vì đồng lương quá ít ỏi trong thời bao cấp…

Đã bao thập kỷ qua nhanh…Bây giờ trở lại quê nhà…Tất cả đã hoàn toàn thay đổi dưới mắt nhìn của một người già xa xứ và tụt hậu như cô bây giờ/

+++

Hơn ba thập kỷ qua. nơi xứ lạ….tôi chỉ biết miệt mài bên công việc nơi xứ người…chăm chỉ và cần mẫn.

Miệt mài bên trách nhiệm với bao trái đắng cuộc đời đổ xuống cùng những oan khiên.

Bỗng từ lúc nào tôi thấm thía câu hát nhai đi nhai lại từ đĩa nhạc cũ vang vọng bên tai:

“Lòng thật bình yên mà sao buồn thế…

Giật mình nhìn tôi…ngồi khóc bao giờ” (nhạc TCS)

Biển vẫn luôn âm thầm nghìn năm réo gọi, ,vẫn những âm vang gần gũi thân quen , bao lần trở lại quê nhà khi mẹ ốm, chị đau…

Rồi lại bương bả trở về với công việc dở dang nơi xứ xa…

Tôi chưa lần nào gặp lại những đứa trẻ ngày xưa bên trường lớp …

Vì rằng …thời gian lâu quá , làm sao chúng còn nhớ lại mình, cô giáo nhỏ ngày nào khi các em mới bước chân vào ngưỡng cửa của bậc trung học…Chắc hẳn các em đã quên mất cô giáo trẻ ngày xưa xa ngái…

Mỗi lần trở lại thành phố cũ…tôi cũng từng đi ngang qua ngôi trường cũ ngày xưa…Ở đó còn lưu giữ những kỷ niệm đầu đời khi tôi còn đứng lớp…

Thỉnh thoảng tôi có nói chuyện với hai đứa trò cũ là em Trương Trọng Hiền và em Trần đình Toàn, Nguyễn Đình Hoàng…

Sau này em Hiền và em Toàn cũng đã ra đi…Còn em Hoàng thì chỉ sống âm thầm bên gia đình nhỏ của em…

Tôi không hề liên lạc được với ai cả.

Một lần ghé thăm một người bạn già nơi phố núi Pleiku, tôi gặp lại em Trần Duy Việt , một học trò cũ ngày xưa có giọng hát hay của các học trò nhỏ của tôi ngày cũ…

Từ chỗ em ấy tôi mới liên lạc được với Bích Tiên, Hiếu Hòa và em Tống Minh Cúc , là những em vẫn còn mãi những dấu ấn ngày cũ mà tôi còn nhớ mãi…

Cám ơn các em vẫn còn nhận ra cô, cô giáo cũ ngày xưa ngày các em mới lớn…nay các em tất cả cũng đã nghỉ hưu và cũng là những người thành đạt …

Chúc mừng những thành quả mà các em có được.

Hạnh phúc nhân rộng với người làm” kẻ chèo đò”…chuyên chở những chuyến đò ngang đưa con trẻ vào đời…mà sau gần hơn bốn thập kỷ đi qua trong cuộc đời mà những khách sang sông vẫn nhớ lại ” Kẻ chèo đò” với một hình ảnh đẹp…

Cám ơn các học trò cũ của cô rất nhiều và rất nhiều

Các em thân mến,

Chỉ còn một tháng nữa là cô trở về thành phố cũ, mái nhà xưa và sẽ gặp lại các học trò cũ ngày xưa…

Trong trí nhớ già nua của cô bây giờ đang nôn nao trong từng phút giây… mong cho ngày qua ngày …đêm mau chóng sáng..

.Hình dung những thời gian ngồi trong những thân bay chật chội hàng mấy chục tiếng đồng hồ phù du…

Như một giấc mơ…

Cô đang hình dung ra từng khuôn mặt các em..

.Nhưng nếu cô có quên họ của từng em nào thì các em bỏ lỗi cho cô giáo già lẩm cẩm nhé.

Giọt nước mắt của một bà già đơn độc… khi nghĩ đến ngày gặp lại các em …hệt như trong truyền thuyết…

Dù thật lệ rơi…lòng không buồn mấy

Giật mình tỉnh ra…ô nắng lên rồi

(nhạc TCS)

Atlanta ngày 8 tháng Giêng năm 2026

Nguyên Hạ_ Lê Nguyễn

Tâm hồn anh hoa dẻ hoa mua

Nguyễn Kim Huy 

.

Thứ lỗi cho anh, chùm hoa phượng đỏ

Nở muộn màng trong sắc trời thu

Anh không phải họa mi. Anh là con tu hú

Kêu bâng quơ làm em thốt giật mình

.

Anh thường mơ một khoảng trời yên tĩnh

Chỉ lặng yên nếu tiếng gió thì thào

Và có nữa là tiếng lay của lá

Trong chiều buông êm ả cánh đồng quê

.

Vậy mà ở đây, những buổi đi về

Em, đôi mắt tròn xoe giữa bốn bề phố xá

Đường đầy bụi, những con đường tất tả

Những người quen hóa lạ ở nơi này

.

Thứ lỗi cho anh, hoa cà hoa cải

Đã đơn sơ lại nở trái mùa

Tâm hồn anh hoa dẻ hoa mua

Cứ ngong ngóng vùng núi non xa lắc

Hun hút tháng năm

Mộc Miên

.

Hun hút tháng năm

hoang hoải phận người

Chẳng có lẽ suốt cả đời

chỉ dành dụm những cơn buồn nơi ngực trái

Để mai sau

Ô thời gian khép-mở

Mùa xuân đi qua

còn kịp đậu ở môi ngời

.

Mắt nào ưu tư

tóc cũ rối bời

Đời chói lóa

những ngoằn ngoèo sấm chớp

Thương tích cũ

còn run trên da thịt

Nhưng sau mưa

mầm biếc vẫn lên chồi

.

Có những ngày

ta đi lạc giữa đời

Nghe nhịp thở

rụng rơi vào lặng tối

Một bàn tay

tìm một bàn tay mỏi

Giữa mênh mông

cũng có chút thảnh thơi

.

Hôm nay vui

mai nối tiếp những lần vui

Như ánh lửa

chuyền qua miền gió thổi

Tháng năm rộng

nhưng lòng người có chỗ

Để bình yên

ở lại tận cuối trời

Gió Khe Sanh

Triệu Từ Truyền

.

gió Khe Sanh nhẹ thở

hết mùi khét chiến tranh

đông Trường Sơn mở ngõ

cổng chào lộc biếc xanh

.

ngàn sao ai khảo cổ

hoá thạch không chỉ ra

tà gian ở họp sọ

nghĩa khí trên đầu lâu

.

tà dương treo trên đỉnh

đục dòng sương trắng mây

ôm ấp rừng bướng bỉnh

che mờ nhau cuối ngày

.

đường khe sanh mỗi bước

đo  rộng lượng dao dung

gió xuôi hay gió ngược

thổi cát bụi về  cùng…

Kiếp trước mù tăm

 Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

.

Đôi khi khùng em ước

treo cổ trên cọng cỏ như một giọt sương

sướng nhá

em long lanh

tan ra

cho chồng con kiếm tìm chơi

lại hoảng

vì trước khi hóa giọt sương

em chưa rửa chén

.

làm người

thật khó bốc hơi

chuồn khỏi thế giới này

em con bé lá vàng mặc quần áo đất

chơi trốn tìm với gió

rên rỉ hồn thu

ú… u …

.

có khi tỉnh queo

kiếp trước mù tăm

tai em thành hang dế ai kêu trong đầu mình

những tiếng ngàn xưa

rích ..rích …

.

buồn quá

đành phải vui

ai đang hát

yêu đi yêu đi

nhạt miệng kinh khủng

thử lấy tay nắm tóc

em tự kéo mình lên khỏi thế giới

để làm gì

em không biết !

NTAH

Những mùa qua!

.Đặng Thị Thanh Hương

.

Ta vẫn đi trên con đường phiêu bạt

Những mùa xuân lặng lẽ qua đời

Mùa trở gió mỗi đông về khô khát

Xác lá vàng từng chiếc tác tan rơi

.

Ôm một cô đơn, giấu một ngậm ngùi

Đêm lăn lóc dỗ dành giấc ngủ

Chiếu chăn để lâu ngày không phơi nữa

Kỉ niệm xanh rêu ẩm mốc hơi tàn

.

Trong góc bàn phủ bụi thời gian

Son phấn bỏ quên, xiêm y lỗi mốt

Đến giấc mơ còn trở nên khó nhọc

Thì nói chi ân ái với hẹn thề

.

Bãi bể hoá nương dâu suốt lối tình si

Còn lại câu thơ chỉ riêng ta nhớ

Thời gian ngắn lại từng hơi thở

Chẳng còn nhiều để mà mộng mơ

Xuân đã đi theo cơn nắng bơ phờ…

 Đỗ quyên

Ngô Đình Hải

.

Giao dịch bảo vệ ban đêm. 6 giờ chiều tới viện, nhận ca trực tuyến là thứ duy nhất từ ​​người ban ngày: cánh cổng!

Bịnh viện thuộc hạng sang nhứt thành phố. Bịnh nhân ở đây toàn là những kẻ có tiền. “Nhà giàu tẩy tay, bằng ăn mày rụng lông”. Hắt hơi, xổ mũi cũng qua cho bác sĩ Tây, ngó tới sừng lui, x xy ít tiếng, có sung mà xài tiền. Buồn buồn, ở lại vài đêm, lấy cái không khí, cho nó yên lòng, mắc tiền hơn ở khách sạn năm sao một chút. Nhiêu đó đủ làm phòng bệnh lúc nào đó yên tĩnh. Xe cột ra vô khối nượp, một người bịnh, một ít người vô thăm, một ít sơn hào quà cáp là bình thường. Nhiệm vụ của anh chàng gắn liền với cánh cổng, phân chia đó không cho bán hàng rong, vé số hay ăn trộm vô kiếm ăn. Đứng đó chỉ để chọn người bịnh và người có cảm giác an toàn. nhẹ biết và không ảo tưởng về cái thực sự trong công việc của mình. Bình viện thì có cái quái gì phải bảo vệ? Cứ gọi gác-dan hay gác cổng như cũ nhưng dễ nghe hơn. Có điều giờ này có cái để làm, có miếng ăn mà bỏ vô miệng là may cho Chiến lắm rồi.

Từ chiều, chiến đứng ở cổng, nhìn thiên hạ, cho mọi người thấy mình. Lúc vắng người ra vô, lửa lại ngóng lên tán cây tôi gần đó, coi mấy con chim cống đã về tổ chưa. Thứ chim chỉ có hai màu, bạch bạch minh. Đầu trắng, đen, trắng bụng. Mùa hè ở rừng, mùa thu kéo nhau về phố, không biết làm gì. Dân thành thị hay đổ cống với cuốc gọi là. Cuốc lủi trong bụi nước kêu trong đêm hè. Đỗ bổ sung khác. Quyên ở trên cây, hay hát vào buổi sớm mai mùa thu. Quyên hét như tiếng rít, âm thanh bén và cao vút, xàn xao một vùng lá, không trộn lẫn với bất kỳ loài chim nào khác. Là nghe mấy người ở rừng nói vậy. Gần quân ở rừng nhiều ngày, với đánh lửa, tiếng đỗ đỗ như tiếng ru con, tiếng gọi chồng tha thiết, của những người phụ nữ sống tĩnh lặng trong căn nhà lá đơn sơ ven rừng. Căn nhà vắng bóng đàn ông và nước mắt nhiều hơn nụ cười. Thua trận, khép áo chiến binh về làm ông thông thường dân Nam bộ, đánh mang theo tiếng đỗ đỗ, mang theo màu đen trắng mộc mạc của loài chim, như mang theo cái tình cảm, cái hơi ấm nhẹ che của rừng…

Đến hơn 10g, khi lão Tự, tay bảo vệ bên cổng cung cấp nghiên cứu mở rộng thêm ánh sáng rực rỡ, kiểm soát cổng bên này, cầm theo cây đèn pin, bắt đầu thư giãn một vòng xung quanh phòng khách. Soi đèn từng chic ngách, bụi cây. Khi biết chắc chắn không có gì lạ, mọi thứ đâu ở chỗ mọi người. Quá trình leo lên Đấng bố trí, bên dưới gốc cây tôi lớn gần cổng, đang chực chờ tới sáng! Thưa bác sĩ, y tá hay bất kỳ ai có gì cần phải tới chiến binh, cứ nơi nào mà gọi. Đêm ngủ yên tĩnh, sống nằm ngửa mặt lên nhìn qua tán lá, bầu trời đêm ở đây mỗi đêm mỗi khác, không đêm nào giống đêm nào. Có trăng, không trăng, mây dày, mây mõng, nhiều sao, ít sao, khác nhau. Nhưng lạ lùng lại là một đêm rất giống trời của những lần hành quân, của những đêm gác ngày xưa. Bầu trời làm việc nhớ. Đêm nhắc nhở nhớ những kỷ niệm. Đêm lại mang đến cơn cuồng loạn. Nỗi lo lắng và nỗi sợ hãi nào, chỉ che chở cho những người tấm áo khác, nhưng vẫn còn nguyên. Lâu lắm rồi, Đánh không có một giấc ngủ tròn. Host năm sau, đánh dấu anh chàng bạn học cũ, đã xin chọn lựa chỗ làm này. Không phải chỉ là gói ăn, nó còn làm cho chiến hào cường vì chứng mất ngủ, giúp cho thoáng thoát ra những cơn ác mộng tử thần, chờ đợi sơn hào quang lại là kéo nhau tới. Cây me của bệnh viện, làm bạn với hôi hằng đêm, từng kể cho mèo nghe rất nhiều chuyện, cho mèo rất nhiều thứ, cả cái cảm giác được cảm thông và chia sớt của tình bạn.

Buổi sáng, mặt trời lên. Trước khi về, đám cháy luôn ná lại dưới gốc cây một lát, để chờ nghe trên đầu hoa vài tiếng chim đậu đỗ, chờ nhìn thấy cuộc chia tay bị rịn của vợ chồng chim, rời tổ đi kiếm. Cơ sở cũng đã từng có một cái tổ ấm như vậy, cho đến khi cái bần hàn, khốn khó, không còn giữ chân con chim mái được nữa. Buổi chiều về trong cái tổ trống hoác, vài đồng bạc góp nhỏ, sau một ngày bán sức lao động với chiếc xích-lô trên đường. Mức độ không chiến, đánh lửa chỉ buồn mình. Im lặng sống trong cái cô đơn đêm vĩnh hằng và giấc ngủ bằng giấc ngủ với người bạn mới: rượu!…

Đêm tới đã lâu. 1 cánh cổng lại. Phía xa, trên băng đá, hình như vẫn có người ngồi. Đang đi về phía đó. Một phụ nữ trong nhân bản đồ. Cô im lặng, nhìn ánh mắt, cặp mắt thẩn thờ trên gương mặt xanh xao. Chỉ một thoáng, ánh mắt lại hướng về hai cánh cổng đang đóng. nhẹ nhàng chào, rồi bỏ đi. Gần nửa đêm, vòng lại chỗ cũ, vẫn thấy cô ngồi, sương xuống băng tuyết nghe lạnh. swift:

• Khuya rồi…

Cô như tỉnh tỉnh mộng mơ, bạn tắm dậy đi về phía dãy phòng của mình. Đi theo, cho đến khi người y tá trực nhìn thấy, chạy trốn ra đón. Nửa dừng lại trước cánh cửa nhìn theo cô. Quy trình nội bộ không được phép kiểm tra bên trong, không hoạt động của một cổng tên gác!

Đêm sau, đêm nữa. Bình tĩnh lại ở chỗ ngồi cũ. lặng lẽ lại muộn rồi, và cô lại lững thững đi về phòng mình không nói tiếng nào. Một chút không biết và cũng không muốn tìm hiểu, gia cảnh cô ra sao, mà không có ai bên cạnh buổi tối. Cô ấy đang ở phòng nào? Cao chỉ chờ đợi, chắc chắn cô bị nặng và giàu có lắm, mới chịu nỗi đau chi phí dài hạn của cái bệnh viện này. Nói tóm lại, là mọi câu chuyện của cô ấy liên quan gì tới bạn, ngoài cái khoảng cách sangnhắc dài thượt của hai cuộc sống mà bạn cảm thấy được. Cho đến một đêm cô lên tiếng, lúc chớp mắt:

• Khuya rồi, cô lên phòng nghỉ đi, ngoài này lạnh…

Cô chần chừ, lấy trong túi áo lá 500 nghìn, đưa về phía bên cánh:

• Anh giúp tôi một công việc được không?

Gần gũi, thoáng hơi và thoáng mát tự ái:

• Không cần đâu. Cô nói đi, nếu tôi làm được…

Cô cười, nụ cười hắt nắng và ánh trăng:

• Tôi xin lỗi. Tôi chỉ mong nhờ anh mua giùm. Ở cuối đường TKH có quán ăn bán ban đêm. Anh cứ gì đó, nói bán một đĩa mì xào cho cô Quyên là họ biết. Anh làm ơn…

MỘT! cô gái tên đã biết rồi. Nó giống tên một loài chim yêu thích. Cái tên làm cho đáng yêu và gần gũi hơn. hoàn toàn tự chủ lấy tiền:

• Được, có ai hỏi, cô đừng trả lời là xong…

Ra đến nơi, mới biết. Quán đông toàn giới ca nhạc sĩ, họ Thả đây ăn sau buổi diễn. Cuộc sống về đêm sau ánh đèn. Cuộc sống lò nướng xiêm áo, đầy những cách đặc biệt và ngộ nhận. Cái ưu ái của đồng tiền, làm một vài người trong số họ, trở nên kệch cởm và lố bịch. Chắc chắn cô trước đây, cũng là một trong số họ…

Cô vẫn ngồi trên băng đá. Giai đoạn đặt mi và tiền thối trước mặt cô. Cô lí nhí cảm ơn, mắt dán chặt vào hộp mì đã mở sản phẩm còn thô. Sợ cô sợ, đứng trước ra xa một chút, chờ thử cô có nhờ thêm gì không. Không, không có gì cả. Cô gần như quên mất ngọc. Cô ngồi bất động, chỉ có ánh mắt chợt sáng lên rồi vụt tắt. Nụ cười nở ra chưa đáp ứng được biến mất. Để cho cô yên với những cái rất riêng, hẵn là cô đang nhớ tới nhiều thứ. ở lại tĩnh lặng về chỗ của mình. Im lặng thuốc, giấu nó trong bàn tay, thở thật chậm những hơi thở nhẹ nhàng, vì phòng giam bị cấm. Tối nay mặc kệ, có nó được thấy nhẹ nhàng hãy đi từng phần…

Tới nhẹ bước quay lại, cô đã mất. Hộp mì và tiền còn sót lại. Thì ra nhờ nhờ mua, không phải cô muốn ăn, mà cô chỉ muốn nhìn cho đỡ nhớ! Trẫm tiền, bụng sẽ được đưa lại cho cô, rồi thư già Tự đưa cho hộp thư già. Gác cổng bên trong tình yêu, ít đi lại, nhưng nhiều đêm đã bịnh, lão hóa trong suốt, cực hơn bên cạnh nhiều…

Đêm sau, như một sự thôi thúc không được khuyến khích. Từ cổng, kiêu phải nhẹ nhàng về phía băng ghế, coi có cô không! Lúc đi hết một vòng, ngang qua thấy trống rỗng, lửa cháy luôn ở trên đó như để chắc chắn mình không chật chội, đêm nay cô không xuống. Chờ đợi, không biết tại sao chờ và chờ để làm gì?

Sửa lỗi vừa dậy thì cô ấy sẽ xuất hiện. Cô nói với Bạch, nhẹ nhàng mà rõ ràng:

• Tôi muốn ra ngoài…

Nhìn cô, thở khác qua đêm. Hình như cô vừa trang điểm xong, khuôn mặt thanh tú mờ đi màu xanh xao thường ngày. Ending đầy đủ:

• Cô ấy không thể mặc định nhân vật được nhân bản. Cô…

Cô cười tinh nghịch, hé cho lớp coi lớp áo bên trong:

• Có sẵn rồi…

Chưa phản hồi đầy đủ. Cô ấy đã kéo áo khoác trắng luôn nói:

• Là đi với anh…Anh bỏ tôi đi!…

Gõ nhẹ như cái máy. Đã nói cái gì đánh giá được cho cô đánh đều làm, đã xác định bụng không từ chối bất cứ điều gì cô đề nghị rồi mà. đưa cô lại chỗ khuất sau gốc tôi, chờ cô hoàn thành bỏ bộ đồ cơ sở, thuận tiện giấu nó vào cái mộc trên thân cây, rồi sau cô ra cổng, sau:

• Cô ra trước sự mong đợi. Tôi lấy xe liền kề.

Anh cổng cho cô ra xong, anh chàng đóng kín, xông hơi qua đường lão Tự:

• Coi chừng, tôi về nhà có chuyện gấp, lát vô…

Lão Tự cười cười sặc sỡ:

• Vợ con không có, chó mèo cũng không, chuyện đèn gì! Đi đi, để tao coi. Lát vô nhớ mang theo cái gì ăn được.

Cuối cùng Dream tàu ​​ra ngoài, cô đã chờ sẵn trong Chiếc váy hai màu đen trắng. Đã quá nửa đêm, xe cột thưa thớt, vài cơn gió lạnh tốc độ qua Chiếc Váy đẹp và sang trọng. Nằm gần đo, sống dưới yên xe cái áo khoác cũ, hơi thở hôi mùi hôi cho cô:

• Cho lạnh…

Áo che chắn, nhảy lên xe ngồi, ôm ngang bên ngoài tỉnh bơ:

• Đi anh, chỗ nào cũng được…

nhẹ nhàng cô ra trung tâm, vòng qua mấy phòng trà, tụ điểm ca nhạc. Giờ này, người ta đã ra về hết, đâu còn ai, chỉ có mấy tấm bảng hiệu đèn nháy chớp nhoáng, chực chờ ở những cái tên và hình ảnh quảng cáo.

Chỗ nào cô ấy cũng kêu gọi dừng lại. Cô nói:

• Em hát ở đây…Ở đây nữa…Đây nữa…Chỗ trợ này là vui nhất…Đông lắm…Đêm nào cũng vậy…

Ngang qua đường Duy Tân, cô

Yêu xuống đi bộ, tắm cũng chiều, đà luôn chiếc xe lên lề, để đi với cô. Cô ấy khẳng định người vào hộp. Những bước đi chậm và nhẹ nhàng. Cô đang về với tháng ngày qua của mình, còn ngọc lọt vào vùng trời kỷ niệm ngày mới lớn. Không ai nói với ai bằng tiếng nào. Có thể chiến đấu trở thành một người khác, một ai đó với cô, và ngược lại!

Tới hồ con rùa, cô vùng chạy lại ngồi lên trên bờ rìa, hai chân nhúng vào trong nước đồng đưa ra, tay ngoắc ngoắc:

• Lại đây, em cho coi cái này

dựng xe, ngồi xuống cạnh. Cô lấy điện thoại trong Chiếc cốc nhỏ, ấn mấy cái rồi áp nó vào tai hộp:

• Nghe đi, em hát đó! Hay không?

Không cần phải nghe cũng gật đầu. Cái gật đầu đồng tình hơn là công nhận. Cô tuần sát sát, cửa hàng tiếng hát theo. Giọng cô nhỏ và khả năng đặc biệt, khác với giọng hát trong máy. Hạ sốt, chưa tìm được câu nào để nói, thì cô đã ôm ngựa lấy ngọc, tay cô kéo mặt đỏ thật gần mặt cô, mã mặt mãng hồng và nụ cười làm duyên:

• Coi nè, em giờ xấu lắm phải không? Phải không?

Trời đất, tình cảnh này mà hỏi Hỏa chuyện đẹp xấu, kiềm thiệt chứ. Ánh sáng của ngọn đèn tỏa sáng lại. Sương nhìn thật sâu vào mắt đó, môi đó, vào tất cả những cảm giác nồng nàn còn sót lại trên đó. Lâu lắm rồi, đánh mới tìm lại được cái thanh thản, nhẹ đềm khi nhìn một khuôn mặt. chuyển động lia lịa:

• Không, không tệ! Đẹp, đẹp mà…

Lần này thì sẽ nói thật, rất thật. Cô cười, suy nghĩ cô đang vui. Cô lại ấn báo, rồi ra mặt trước mặt góc, tấm hình quảng cáo cho một buổi ca nhạc. cảm thấy hình cô với những người khác, và cái tên: ca sĩ Đỗ Quyên! Cô tiếp:

• Chương trình này lớn lắm, hay lắm! Em hát đầu tiên. Anh coi chưa? Thấy em hát chứ hả?…

Lâu lắm rồi, đánh không quan tâm tới mấy thứ này, tới ba cái ca hát trên tivi chiến còn làm cống coi, nói gì tới nó. Nhưng nhìn sơn phấn của cô khi hỏi, sơn không nở:

• Có, có! Em tuyệt lắm…

Cô cười lớn:

• Đốc, doc tổ! Không có em, em, không diễn ra được. Em bịnh, known?…

Cười, cô bật. Khóc ầm ĩ. Mặt nạ trên vai chiến đấu. Khóc ngon lành như một đứa trẻ. Ngồi im lặng, chịu đựng…

Gần đó cô ấy đã đưa ra một lựa chọn mới sáng sủa để đến thư viện. Phương pháp trực tiếp cửa ra đón:

• Ở đâu…mà…mà…

Im lặng không trả lời, nhìn theo cô được dìu đi khuất. Nghe như vừa đánh mất một điều gì đó quý giá của mình…

Một tối, hai tối, ba tối, không thấy cô. Đến bữa thứ tư, thì tắm chịu hết nổi. Tự nhiên Cát bạch lo, cái lo lắng vô suy. Nỗi sợ hãi cho một câu chuyện không tháng năm. Mặc định cho bộ đồ của mình tất cả thường ngày và đi làm sớm. Open window, step to the room. Tay y tá trực thấy cờ, ngạc nhiên hàm có ý hỏi đánh chuyện gì? nhẹ nhàng hỏi lại:

• Cô Quyên…Cô Đỗ Quyên ở phòng nào?

• Phòng 1, lầu 2, khoa Lây…

• Bình cái gì? Cô sao rồi?

• Phổi! Nặng lắm! Trở lại mấy ngày. Chắc chắn qua đêm nay…

Vùng chạy về phía cầu thang, mặc định tay y tá kêu Ê!…Ê!…

Phòng cô đông người. Mùi dầu thơm, mùi son phấn sực nức. Những bộ quần áo tiền lấp lánh xung quanh. Cô nằm chặt xuống giường, rất nhiều chiếc ống cắm lên trên. Không thắc mắc, không cần biết trong số những người ở đây có ai là nhà, là bạn, là người yêu, là chồng cô, hay không. Mặc kệ họ nghĩ gì, nói gì. Luôn luôn xin lỗi, rồi chen vào. Đứng yên nhìn cô, im lặng bao trùm. Nhẹ nhàng xuống sát mặt cô gọi khẻ, chỉ cho mình cô nghe:

• Cô Quyên…Cô Quyên…

Chất gọi và gọi, gọi trong niềm hy vọng nhỏ nhoi cô còn nghệ được. Và cô mở mắt, cô nhìn thấy tím, môi cô mấp máy, tay cô run run. Không thể được, quên luôn mọi người xung quanh đang nhìn mình. ngồi xuống ngay mép giường, ôm choàng lấy cô, người đánh rơi xuống, đè lên những cái ống. Không thể nghe được cô nói gì. Hai cánh tay yếu ớt của cô đã không còn sức để ôm hồn như đêm nào. Những ngón tay cố gắng ôm chặt vào vòng tay. Những thứ nước mắt ứa ra, lăn trên mặt cô. giọng nghe mắt mình cũng cay sè. Yên lặng và bất động…

Cho tới khi đánh lửa nghe thấy tiếng ồn, tiếng ồn ào và người y tá nhẹ nhàng cởi tay cô ra khỏi sơn. bình mới chịu buông cô ra, loạng choạng dậy dậy. Thử nghiệm có thể rời khỏi phòng như một người mơ mộng.

Ngoài sân đã tắt nắng. Im lặng bên dưới thông báo trước của tôi. Không còn tiếng ồn ào gọi nhau của nhóm đậu trên cành. Những giấc mơ thấy họ đã bỏ qua nơi này, bỏ qua, mà về với rừng. Về và không bao giờ quay lại nữa. Những sớm mai, sẽ không còn ai nghe được, tiếng hót ríu rít của loài chim đỗ quyên gọi bạn. Tự nhiên mọi thứ với lửa cháy trở thành xa lạ và buồn hiu hắt. Thùng quần quần áo của cô, đã được cửa hàng trong suốt đêm nào, cuộn nhỏ lại, xô vào trước đẩy sau áo. Cốt đã có cô, vẫn còn cô ở trong người. sẽ mang cô về, về với vùng trời của trẻ. Ngoài ra, nơi đó cô có là gì của thiên hạ cũng không liên quan gì tới Tứ!

Nhìn cánh cổng và bảo vệ ánh sáng đang chờ đợi thay thế. Thăng tiến xe ngang qua hiện tại và…không dừng lại! Ngày mai, cây tôi già sẽ tẩy trọi vì thiếu những người bạn, đỗ quyên và…hắn!

Xe chạy trên đường, đầu hộp trống. Cảm giác cũng không muốn về nhà, về cái tổ đã quen với cái trống vắng của đêm thường trực. Một số lá vàng rơi ngang qua mặt sáng. Giờ thì biết chắc chắn mùa thu đang tiến tới và những cánh chim đỗ đã thực sự không còn…

Trong đám tang của cô, lúc lên đồ. Lẫn trong những bộ quần áo thời trang lẫy lẫy, người ta đã tìm thấy một chiếc áo khoác cũ đã bạc màu, được sắp cẩn thận, bên dưới cái váy màu đen trắng. Cái áo khoác đàn ông…NĐH