Feeds:
Bài viết
Bình luận

Nỗi lòng của Mẹ

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

.( Nhân ngày lễ MẸ …Tôi gởi lên đây một bài viết với tất cả nỗi lòng của MỘT NGƯỜI MẸ VIỆT NAM …Xin tặng tất cả những ai còn có MẸ)

.

MẸ….. .MOMMY………MAMA……MÁ……MOTHER……MAMAN

Tất cà những chữ viết thân thương, những từ ngữ phát ra từ môi mỗi người bắt đầu bằng chữ M.

Nhưng chữ ” Mẹ ” phát ra từ môi của nhũng người Việt Nam vẫn nghe ấm nồng và thân thương nhất vì tôi là người Việt Nam

, Tôi được người Mẹ Việt Nam sinh ra tôi và tôi thừa hưởng di sản quí báu ấy của người và tôi cũng đã làm công việc thiêng liêng ấy giống như người…

Tôi cũng đang làm mẹ với bốn đứa con…

Chúng ta là những người Mẹ Việt Nam.

Tôi không phải là một nhà văn lỗi lạc , một nhà thơ giỏi giang …Không thể dùng hết những từ ngữ, chữ viết hay nhất để diễn tả hết những tinh hoa, những con chữ sâu lắng hay hùng hồn nhất để trang trọng nói lên những niềm vui, nỗi lòng ngưỡng mộ viết hết tâm tư mình khi nhắc đến hai chữ “NGƯỜI MẸ” và nhất là người Mẹ Việt Nam trên trang viết này nhân ngày lễ mà tôi sắp trình bày.

Ngày lễ “MOTHER!S DAY”

Chỉ còn hơn 10 ngày nữa …Năm nay ngày lễ Mother!s day rơi vào chủ nhật ngày 10 của tháng Năm …

Ở Việt Nam chúng ta thường vinh danh người Mẹ vào ngày lễ ” Vu lan. hay còn gọi là mùa báo hiếu” , vào ngày này ….

Tại các chùa chiền hay tổ chức những buổi thuyết trình hay ca hát, ngâm thơ, tất cả những bài hát về Mẹ…

Trong ngày này các hội đoàn sẽ tổ chức những buổi vinh danh các bà Mẹ.

Họ gắn lên ve áo các bà Mẹ những bông hoa hồng cho những người đã làm Mẹ:

Hoa màu đỏ cho những ai còn có Mẹ.

Hoa màu trắng cho những ai không còn Mẹ

Những bông hoa từ tay ai gắn lên ve áo của các bà Mẹ thật bình thường như một việc làm tự nhiên và không chút xúc cảm về màu sắc..

.Nhưng đến một ngày nào đó….Cũng trên ve áo mình nhận bông hoa màu trắng ấy…

.Nỗi hụt hẩng của đứa con mất Mẹ, nỗi trống vắng tâm hồn về một tình thương bao la đã vụt bay xa, tâm tư của người con mất Mẹ sẽ cho ta nỗi thống khổ ngút trời…

Một cuộc tình đã ra đi…chúng ta sẽ tìm thấy một cuộc tình kế tiếp, cuộc sống và tiền bạc có ra đi khỏi tay ta …

Chúng ta sẽ tìm lại được bằng chính đôi tay mình…

Nhưng khi đã mất đi Cha Mẹ…

Ngàn đời ta vẫn là kẻ mồ côi.

Trong văn chương Việt nam của chúng ta có câu:

Mẹ già như chuối ba hương

Như xôi nếp ngọt như đường mía lau

Những người Mẹ Việt Nam của ngày xưa qua bao thời đại vẫn là tấm gương sáng ngời, chịu thương chịu khó, thắt lưng buộc bụng lo toan cho đàn con không quản ngại nắng mưa, những người Mẹ quê không biết dành cho mình miếng ăn ngon, không bao giờ nghĩ cho thân mình

Tác phẩm Bông hồng cài áo của Thiền sư Thích Nhất Hạnh luôn nhắc nhở chúng sinh phải biết phận sự của con cái với cha mẹ đã luôn đi vào lòng người như một bài học cho mỗi đứa con.

Hay những bài Trường ca Mẹ cũng là những ngôn ngữ của văn chương nhắc ta nhớ về những công khó và tấm lòng của Mẹ cho con, những người mẹ Việt Nam chân chính

Mẹ Việt Nam không son không phấn

Mẹ Việt Nam chân lấm tay bùn.

Những người Mẹ quê của ngày xưa và cả ngày nay cũng được nhạc sĩ y vân viết lên bài ca Lòng Mẹ, bài ca này đã đi vào lòng tất cả những người Việt nam, cho dù ở bất kỳ nơi nào trên trái đất, những người dân Việt khi nghe bài hát này đều thấy lòng rưng rưng và nỗi xúc cảm dâng trào …

Lòng Mẹ bao la như biển Thái bình dạt dào..

.

.Lòng Mẹ tha thiết như làn gió lùa rì rào…

+++

Những người Mẹ trên biển Đông cũng đã đi vào truyền thuyết, những người Mẹ đã từng cắt tay mình chảy máu cho con thơ được no lòng qua cơn đói khát, những người Mẹ xả thân bảo vệ con mình trước nanh vuốt của bọn khát máu hung tàn trên biển Đông không quản ngại thân mình qua những lời kể lại của các thuyền nhân hay nhũng gương hy sinh trên khắp cùng trái đất…

Những gương sáng và những tấm lòng hy sinh cho con trẻ của các bà Mẹ Việt nam, cũng được nhắc nhở qua bao giấy mực, nhưng thực tế những đứa con của Mẹ, những con người bằng xương bằng thịt do Mẹ tạo ra cũng chưa mấy ai làm nổi cho Mẹ một nụ cười trọn vẹn…

Câu nói nào vẫn còn vẳng bên tai ta :”Nước mắt không bao giờ chảy ngược”.

Cũng để nhắc nhở mọi người nhìn lại mình trong cuộc sống xử thế cho phải đạo chứ không phải là sự bất biến của cuộc đời, trong những kinh nghiệm và triết lý sống của bản thân con người …

Trong cuộc đời thường của người dân Việt, theo nếp sống của những con người Á Đông, cha Mẹ và con cái có thể chung nhau một mái nhà, những ngôi nhà cổ hay những gia đình Việt nam vẫn sống chung ba bốn thế hệ hay thậm chí năm hay sáu thế hệ chung một mái nhà…

Thường gọi theo từ Hán Việt là tam , tứ, ngũ…

Tứ đại đồng đường hay Ngũ đại đồng đường..

.Là một phúc đức cho họ tộc đó, vì ông bà cha mẹ , con cháu, chắt…Sống chung với nhau trong một mái nhà.

+++

Những chuyện ở bên ta không mấy khi xảy ra ở các nước Âu Tây, khi đời sống văn minh và thích cuộc sống riêng tư và những điều kiện vật chất dư thừa, mỗi con người muốn hưởng trọn những lạc thú riêng mình, mặc dù cha mẹ cũng dưỡng nuôi con cái cho tới ngày thành đạt hay cũng có những cha mẹ chỉ lo cho con trẻ đến tuổi 18 là cho chúng ra góp mặt với đời, tự do bương chải, tự do quyết định cuộc sống của mỗi người.

Những con người chúng ta, nhũng ai bất hiếu với đấng sinh thành thì cũng chỉ là những con người không làm nên công trạng gì cho bản thân và xã hội,

Những con người đáng phỉ báng và không đáng làm người

.Đó là chuyện của ngày xưa…

Vì thế chuyện nói về cha mẹ và tấm lòng hiếu thảo với cha mẹ là chuyện hiếm thấy trong xã hội tự do bình đẳng của các nước phương Tây.

Khi con cái đã trưởng thành, mỗi người tự tìm một chỗ ở của riêng cá nhân đó, tự quyết định lấy cuộc đời của mỗi người, tự do tìm bạn và tự do kết hôn và tự do ly hôn khi không còn thấy thích hợp với người bạn tình mà họ cảm thấy không thích hợp nữa.

Chuyện của kẻ phương Tây khi tìm đến nhau cũng một mục đích cuối cùng là tìm nhau với cảm giác lạ và điểm cuối ” vẫn là cái giường ” là mục đích cuối .

Khi những cha mẹ Việt Nam phân tích sự việc này cho con trẻ thì bị con cái cho là ” những người già tụt hậu và cho là đấng sinh thành phạm một lỗi la762m to lớn đối với xã hội phương tây ngày nay???

+++

Riêng phần cha mẹ dù già hay trẻ cũng tự giải quyết lấy cuộc sống của họ, nếu chẳng may một người đã sớm ra đi hay không sống được với nhau đến phút cuối cuộc đời thì cũng tự đảm đang lấy những sinh hoạt của mình ..

Vì thế cái cảnh một người sống trong một căn nhà và chỉ mỗi một người trong căn nhà của mình, ra vào cũng chỉ một mình, ốm đau thì cũng chỉ một mình vào bệnh viện hay tự động tìm cho mình một chốn yên thân, gởi mình vào các viện dưỡng lão để xung quanh có những người cùng cảnh ngộ với nhau cho khỏi tủi lòng ….Và từng ngày:

Hái sao đang chớp trên trời

Trăng soi bóng nước, cỏ mời dấu chân

Bước đi những bước âm thầm

Gió lay bóng lá, cõi người… cõi ta….

+++

Trong một năm cũng có hai ngày lễ để tưởng nhớ đến Cha Mẹ, đó là ngày lễ :

“Mother!s day” và ngày lễ ” Father!s day “

Ngày lễ dành cho Mẹ rơi vào ngày 10 tháng năm năm nay , khi đến ngày này các con cái thường mua một tấm thiệp chúc mừng Mẹ :”HAPPY MOTHER!S DAY” và một món quà gởi về cho Mẹ,:”’

Có thể là một túm hương thơm, một bó hoa , một túi xách hay một bộ quần áo hoặc một cái gilft card , có thể mua bất cứ lúc nào mẹ thích và vật gì mẹ thích….

Và với người cha cũng vậy…

Sự biểu lộ tình cảm của con cái nơi chốn văn minh này cũng thể hiện qua từng ấy sự việc…sau ngày lễ những bậc làm cha mẹ cũng chỉ ngậm ngùi mân mê những gì mà con cái ban tặng cho mình..

.Đôi khi bận rộn với công việc chúng quên mất cái ngày “Báo hiếu ” này thì những bậc làm cha mẹ cũng chỉ ngậm ngùi “thông cảm” cho đám con mình.và vui lòng dấu tiếng thở dài vì không thấy bóng con về .

Tấm lòng của những bậc làm cha mẹ thì muôn đời vẫn rộng mở và lúc nào cũng ki cóp vun quén cho các con, dành hết mọi sự tốt đẹp cho con trẻ, nhất là những bậc làm cha mẹ là người Việt Nam, suốt đời cặm cụi, hy sinh tất cả cho đàn con, mong cho các con thành đạt và có cuộc sống và chỗ ngồi vững vàng trong xã hội văn minh..

.Sau khi chúng đủ lông đủ cánh thì xin trả chúng về cho nước Mỹ và những đứa con mang dòng máu da vàng mũi tẹt, nhưng bây giờ chúng đã dùng phương pháp giải phẩu tiến bộ nâng mũi lên thật cao ..Sửa sang tất cả những chỗ cần vun đắp cho giống người phương Tây nên cũng sinh hoạt giống kẻ phương Tây chăng???

+++

Những bậc cha Mẹ Việt Nam vẫn biết trước những oái oăm của cuộc đời nên đa phần cũng muốn lui vào bóng tối, nhường ánh sáng văn minh cho con trẻ trong sự cam chịu và hảnh diện vì đã có những đứa con giỏi giang do mình sinh ra, vẫn vui vẻ trong cam chịu và không tiếng thở than, và vẫn hòa niềm vui khi mỗi lần nhắc đến những đứa con…

Mà một đời Mẹ đã dưỡng nuôi cho đến ngày thành đạt.

Mẹ vẫn biết :

Con sông nhỏ không trở về nguồn

Nước vẫn chảy về lòng biển lớn

Mỗi đứa con …Dòng sông của Mẹ

Hòa biển đời… Lòng Mẹ bao la.

Những tấm lòng của các bậc làm cha mẹ không bao giờ muốn lụy phiền cho con cái, chính là những đức tính mà chúng ta đã học tập từ cha mẹ chúng ta của ngày xưa, những cha Mẹ Việt Nam của những ngày xưa xa lắc xa lơ..

.Những cha mẹ quê của chúng ta ngày cũ mang bản chất chân quê, suốt đời bên bờ tranh ngõ cụt , một nắng hai sương, chạy bữa ăn cho chúng ta mỗi ngày, kiếm miếng cơm bằng mồ hôi nước mắt..

Vì thế … những người làm cha mẹ thế hệ chúng ta vẫn hằng tưởng nhớ cha mẹ mình và trong tâm luôn nhớ về công ơn khó khổ ấy :

Mẹ tôi đó :

Chẳng ngại nắng mưa luôn ngửa mặt

Nhọc nhằn trĩu nặng cả đôi vai

Ví như con đổi thời gian ngược:

Đổi cả nhân gian : Tiếng Mẹ cười

Ngày xưa con không biết có ngày lễ Mother!s day để dâng lên Mẹ những bông hoa Sen tinh khiết, những đóa Hồng ngát hương.

Bây giờ con chỉ biết gởi lên bàn thờ Mẹ, những bó hoa mà các con của con gởi về biếu Mẹ chúng :

LÀ CON CỦA MẸ

Bây giờ con xin mượn ngày này dâng lên Mẹ những hương hoa thế tục gởi Mẹ :

NỖI LÒNG CỦA NGƯỜI MẸ VIỆT

NAM

Bây giờ cuộc sống của những người mẹ già ” lưu vong”:

Là sự đợi chờ mỏi mắt khi các con ban cho mẹ già một ân huệ: ” Là cho các cháu về thăm mẹ mỗi tuần hay mỗi tháng trong năm???

Đôi lúc các con muốn mượn một lỗi lầm nhỏ nhặt của mẹ để được làm ngơ …không chút quan tâm khi cha mẹ già yếu, trái nết đôi lần…

Được làm ngơ hay ” Lơ đẹp” cho khỏi phiền hà khi nghe ai nhắc đến…rằng ta cũng còn có ” đấng sinh thành”…

Thật tội nghiệp cho những bậc làm cha mẹ lưu lạc xứ người( Tôi không dám lạm bàn về những đứa con còn trong quê hương Việt Nam )

Những bà cụ già nơi xứ xa …Luôn mỏi mắt chờ mong con cháu ghé thăm..

.Một ân huệ mà trời còn ban cho họ…

Thân phận của người già còn có chỗ để chờ mong???

Nhân ngày lễ MẸ …Tôi chỉ muốn nói lên nỗi hoài mong của một người mẹ Xứ xa.

.Những ai còn có mẹ hãy nhớ rằng : ” Mai này ta cũng sẽ già…Và ta cũng sẽ giống người mẹ già hôm nay là Tôi…”

Atlanta April 29th 2026

Nguyên hạ_ Lê Nguyễn

Giấc mơ làng

Nguyễn Ngọc Hưng

.

Loằng ngoằng tay cỏ xanh
Ôm ấp đất nâu lỗ chỗ
Mộng mị dấu chân mơ ngược phố
Rưng rưng về trước cổng làng
Cùng chiếc lá vàng chơi ván đáo dở dang
Mở rộng rào tre vốn đã lưa thưa khép hờ năm tháng
Sờ sẫm vách đá ong tìm vết mưa nắng rạn
Nhặt hòn bi ve vật vạ bên đường…

Gió hoang lung chợt sững lại góc vườn
Núm ruột ngày xưa đã mọc lên thành đụn mối
Xao xác rơi từ những tầng mây nổi
Mảnh hồn ai
U uất gọi chiều

Đâu rồi bóng dáng thương yêu
Ráng như máu đỏ ra từ tiếng cuốc
Dải tang trắng
Cành cây xanh rút ruột
Đắng mắt người rin rín giọt hoàng hôn

Chẳng ai dại khờ đem kỷ niệm đi chôn
Chỉ vô ý bụi thời gian vùi lấp
Lập loè ký ức ma trơi
Nguồn sáng vỡ đâu dễ gì huân tập
Dế giun nào bốc mộ thời gian?

Làm sao gỡ nổi giấc mơ làng
Đêm mười ngón gai tre cào nát ngực
Văng vẳng mơ hồ tiếng chuông hư thực
Có rồi không
Tia chớp loé ngang trời…

Mong mưa

Lê Văn Hiếu

.

Thương cho tiếng mê sảng giữa khuya

Tiếng ú ớ của người khát nước

.

Ta là cây chăng

Ta khô héo

.

Mùa màng sẽ ra sao

Và ta sẽ ra sao

.

Lẳng lặng lá rơi buồn rũ gốc

Nó giòn làm sao

Nó rôm rốp làm sao

.

Tiếng răn rắc rã rời xương khớp

Em tưởng tượng – Ta yêu em – cơn mưa –

Cứ xa dần – xa dần – Ta khát …

Mộc Miên

.

Em trút áo rơi nửa hồn trần bụi

Nghe trong lòng nức nở vết thương xưa

Môi chạm lại bóng người như khói nổi

Gánh nhớ hoài qua dốc gió đong đưa

.

Em trút áo mảnh tình nao còn vướng

Mắt chìm sâu qua mấy kiếp luân hồi

Hồn tụng lại câu kinh từng viết dở

Niệm bao lần vẫn lạc mất nguồn côi

.

Hồn lá nõn nảy mầm trong sương mỏng

Bàn tay tìm quên lạc giữa đêm thâu

Ta chợt thấy em quay về hoang dại

Tấc thịt da là vạn nẻo nhiệm màu

.

Hồn lá nõn nở thêm mùa rất mới

Má phai hồng, ngón tay vẫn thanh tân

Em có biết đời còn bao dấu lệ

Lại gần đây cho môi mắt thêm gần

.

Em trút áo, viết nên miền huyền ảo

Những phai tàn xin trả lại ngày qua

Hồn đã khóc giữa muôn trùng dâu bể

Ta vẫn hôn dù năm tháng nhạt nhòa

Âu Thị Phục An

.

Từ một sự sụp đổ

Khước từ một thứ vinh quang khốn nạn

Bước xuống vỉa hè

.

Những cái bóng lập lòe bên vệ đường

Đám đàn bà bồn chồn trước cửa hàng

Những cái chết của ma

Những dấu mộc đóng giả trên giấy carbon

.

Núp sau cái tủ bán thuốc lá ven đường

Thắp lên ngọn đèn hột vịt le lói

Chờ một người đàn ông đói khát ngẫu nhiên

Đêm tối rùng mình cho một lần trao đổi

.

Trên chuyến xe lửa buồn phiền rung rinh lắc lư

Những bó thuốc siết chặt trên bắp đùi

Biên giới của cuộc mưu sinh quặn thắt

.

Cơm áo ầu ơ bật khóc

Thời gian rên siết những hừng đông

Ngủ là một lần chết

Ngủ là một lần chết thảm thương…

atpa

Lặng lẽ sinh tồn

 Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Cuộc sống hiện tại hối hả và bận rộn, nhiều khi chúng ta lướt qua quá nhanh chẳng kịp lưu lại điều gì, ví dụ những ngày này hàng cây hai bên đường đã xanh hơn, những mầm non đã lớn thành cành nho nhỏ sau mùa bão lũ.

Chưa kịp ngoảnh nhìn lại thì ký ức đã chất chồng lẫn lộn. Nhớ na ná đâu đó điều này điều kia chắp vá như đã từng xảy ra, từng đi qua, thỉnh thoảng lại nôn nao khi bất chợt chạm những gì yêu thương cũ. Tất cả đó, đã là thuộc về.

Trong khu vườn trường sáng nay, nắng đã tràn lên mọi nẻo hành lang, những lối đi về phủ tràn đầy nắng, bất chợt làm cho con người ta nhớ về những ngày mưa dài rong rêu. Dọc theo khuôn viên, từng ô cỏ hình chữ nhật là những gốc cây đại thụ. Nào phượng, điệp vàng, xà cừ, những thân đước cao vút ngút ngàn dấu vết cuống lá đã từng xanh trên thân cây. Những thân cây sần sùi thời gian, trên một thân cây lại ký gửi, nương nhờ nhiều đời sống khác. Lan rừng, tầm gửi, bồ đề, rễ lơ lửng trong không khí, treo mình giữa gió, uống nắng dầm sương.

Sinh tồn đôi khi là chuyện bám được vào đâu đó giữa chênh vênh. Là học cách chịu đựng bóng râm khi chưa tới lượt mình đón nắng. Là biết chờ mùa mưa, dù tháng ngày đang khô khốc. Ngước nhìn lên tán cây, bầu trời bị chia thành nhiều mảnh bởi những đường gân chằng chịt nhưng luôn tạo ranh giới, nhường nhịn. Sự sống, vì thế, không phải lúc nào cũng tròn trịa và ngay ngắn. Nó có thể méo mó, ký sinh, chen lấn, thậm chí làm tổn thương lẫn nhau. Con người cũng vậy, có người sống vì có niềm tin, về một điều gì đó để vui, hạnh phúc. Có người bị những nỗi buồn quấn quanh như tầm gửi. Mọi thứ đang lặng lẽ sinh tồn. Như khi đứng dưới một thân cây đầy vết tích, chúng ta nhận ra rằng điều lặng lẽ mới là sự kiêu hãnh của đời sống.

Những thân cây già luôn mang dáng vẻ rất giống con người khi đã đi qua nhiều năm tháng. Mùa này, những thân cây khô khốc đứng lặng giữa trời không một chút gió. Ngước nhìn lên thật kỹ mới thấy trên sự khô khốc ấy đang có biết bao đời sống khác nương tựa vào. Sự sống đôi khi thật lạ, có thể nảy mầm ngay trên một thân cây cháy sém, một cành cây đã trụi lá, hay giữa khoảng không chẳng có gì để bấu víu.

Có lẽ con người cũng vậy.

Có những người nhìn bên ngoài rất mạnh mẽ vững vàng như thân cây lớn đứng giữa trời, sâu bên trong họ cũng đầy những vết thương. Họ vẫn đi qua cuộc đời với vẻ bình thản, vẫn che mát cho người khác dù chính mình đã có lúc chực gãy đổ. Và cũng có những người sống như dây leo. Họ không đủ mạnh mẽ để đứng một mình nên phải bám vào một điều gì đó, một niềm tin mong manh rằng rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn. Người ta thường nghĩ dựa dẫm là yếu đuối nhưng thật ra đôi khi đó chỉ là cách để tồn tại. Giống như những rễ cây treo lơ lửng giữa trời kia, có lẽ chúng chẳng thích chênh vênh nhưng đó là cách duy nhất để chúng tiếp tục tồn tại.

Ngước nhìn lên một lần nữa, những tán cây đan vào nhau giữa nền trời xanh. Bên cạnh những nhánh cây chết khô vẫn bám víu vào đó một chùm lá của loài khác, xanh non và mềm mại. Sự sống luôn là như vậy, luôn tồn tại đồng thời với tàn úa, với mất mát, chia lìa. Hình như mọi thứ mùa này đều lặng lẽ như đang ngủ yên đâu đó đợi mùa mưa đến để hồi sinh. Tất cả vẫn còn đủ lòng tin để sống tử tế với cuộc đời.

Niềm vui sáng nay là tôi đã nhìn thấy một thế giới ấy. Thế giới nhiều tầng của các loài cây trong khuôn viên trường. Tôi là người thấp nhất bởi tôi phải ngước lên nhìn chúng. Tôi vẫn bình thản ngẩng đầu nhìn trời. Vẫn đủ dịu dàng để nâng niu một bông hoa, để nhớ đến bao con người đã sống và đi qua, nhớ từng câu thơ của tiền nhân để lại.

Ở Huế, buổi sáng bên con đường ven sông, những hàng cây đổ bóng dài xuống mặt đất. Người đi xe đạp lướt qua, mặt trời mắc lại giữa những tán lá, ánh sáng len qua từng khoảng trống nhỏ, lặng lẽ và kiên nhẫn. Xưa Cao Bá Quát đi trên sông Hương mà viết: “Trường giang như kiếm lập thanh thiên”. Sông Hương không còn mềm mại lững lờ, là một lưỡi kiếm dài dựng thẳng giữa nền trời xanh. Người ta thường nghĩ đến sông luôn là những gì yên ả như bến vắng, con đò, tiếng mái chèo khua nhè nhẹ. Nhưng với Cao Bá Quát, dòng sông lại mang khí chất mạnh mẽ và cô độc, một thứ gì đó vừa đẹp vừa sắc, tĩnh lặng và thiêng liêng. Có lẽ chỉ những người từng đi qua nhiều bão tố mới nhìn ra con sông như vậy. Họ không chỉ thấy nước là nước, cây là cây. Họ nhìn thấy trong đó số phận của chính mình. Một thân cây già đứng lặng giữa trời cũng giống như một lưỡi kiếm đã bị thời gian làm cùn đi nhưng vẫn còn nguyên khí phách. Chính trên thân cây ấy, lá non vẫn mọc, rễ vẫn buông, chim vẫn tìm về làm tổ. Cũng như dòng sông kia, bề ngoài những tưởng là tĩnh lặng nhưng bên trong đang sôi trào sức sống nên vẫn chảy mãi sông ơi.

Con người đôi khi không thể lúc nào cũng mềm mại xuôi theo mọi dòng chảy. Có những lúc phải biết giữ lấy phần cứng cỏi của mình giữ lấy một đường thẳng giữa rất nhiều cong vênh của cuộc đời. Sự dịu dàng là một vẻ đẹp, kiên cường mới là thứ giúp người ta đi qua giông gió. Sóng xô vào đá mới thấy mình trắng xóa, vạn vật trên đời luôn neo vào nhau, có thể như sóng và đá kia nhưng mắt người không nhìn thấy đó thôi. Nếu không có ghềnh đá đứng đó, có lẽ sóng chỉ lặng lẽ đi qua như một dải nước xanh vô danh không biết mình có thể tung bọt vỡ vụn rồi sáng lên dưới mặt trời đẹp đến thế.

Vạn vật gắn bó vào nhau, lặng lẽ sinh tồn như sóng và đá kia. Con người thường nghĩ mình tự do, tự đứng một mình giữa cuộc đời. Nhưng thật ra ai cũng đang được giữ lại bởi một điều gì đó. Đôi khi chúng ta chẳng để ý gì tiếng chim hót líu lo mỗi sáng, hay hàng cây trên một con đường quen thuộc đi qua, một góc quán xưa gợi nhớ thềm nhà cũ. Tự đứng một mình giữa cuộc đời chỉ là mắt người thường quen nhìn những thứ lớn lao mà quên mất những sợi dây nhỏ bé ấy. Cho đến một ngày nó đứt đi ta mới biết mình từng neo vào đó nhiều biết dường nào.

Từ Hoài Tấn

.

Em đã biến mất khỏi cuộc đời tôi

Sự trống rỗng còn lại giống như một không gian mất màu và không có hương vị gì cả

Giống như thức ăn không có muối nêm

Thật lạt lẽo và chán nản thật

Sự trống rỗng cũng mất hết tác dụng

.

Bạn có khi nào sống trong một thế giới không màu

Hay nói cách khác trần trụi hơn là không có ngày đêm không có đen hay trắng

Ta nên gọi là màu gì

Màu của hư vô chăng

Vậy cũng là có màu rồi

Tôi nghĩ tôi điên thật

Màu sắc để làm gì chứ

Khi nàng đã biến mất

Người tạo ra màu đã biến mất

Còn lại là sự vô nghĩa của những ý tưởng

.

Em đã biến mất khỏi cuộc đời tôi

Nhưng Em vẫn tồn tại đâu đó ngoài trái đất

Hoặc ngoài không gian tôi

Hoặc tạm ẩn mình trong một góc thời gian nào không ai phát hiện ra

Vì Em là tinh yêu của tôi

Luôn là tinh yêu của tôi

Làm sao biến mất được

Vì tôi yêu em

Sự thật là như vậy

Trương Bảo Châu

.

(Thương mến tặng bạn bè Phú Yên ngày tôi gặp lại)

.

Em gửi câu thơ tình cho Phú Yên không

36 nhịp cầu cổ xưa đi qua nhịp trái tim em còn neo lại

Phù sa Đà Rằng nhớ thương lắng vào bờ bãi

Bông lau mùa nào cũng trắng trẻo chờ yêu.

.

Tháp Nghinh Phong ngày em đi thao thiết ráng chiều

Sợi tóc bay khi gió khởi lên từ núi Nhạn

Phố xá đền đài không tách rời bến bờ lau dại

Thương một người là thành quách cùng thương.

.

Anh biết Tuy Hòa còn nợ em nụ hôn ẩm ướt tinh sương

Biển của anh và em cuối nẻo đường ẩn hiện

Phố bình yên cắt ngang không hề cản bước

Những lặng thầm chúng mình rồi cũng thùy dương.

.

Sân ga nhỏ đêm nay anh chia xa em chẳng đặng đừng

Trăng treo đỉnh Chóp Chài nhìn theo lưng thon một người con gái

Thơ tình đâu em, sao không hò hẹn lại

Tuy Hòa ngàn lần muốn níu em vào ghế đá ban mai.

.

Anh ngàn lần muốn có em ngắm bông lau chờ gió thổi đêm dài

Thiếu phụ núi Đá Bia hóa kiếp nỗi đau giúp bao tình đôi lứa

Quê hương này nồng nàn sinh ra từ đất đai và lửa

Em nhớ quay về trăng đợi khắp núi sông

Và anh nữa,

Chờ em trong thăm thẳm cõi lòng.

Hạt mưa quen

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

.

Tí tách…tí tách…tí …tách

Âm thanh đều đều …thánh thót nhẹ tâng như tiếng đập nhẹ của con tim, âm thanh ấy rơi vào tai tôi biết bao buổi sáng khi giật mình tỉnh giấc, thân quen rơi vào không gian tĩnh lặng như một điệp khúc du dương mờ nhạt .

Gần hai tuần qua,,,trở lại nhà cùng những thân quen trong căn nhà mới đến, những cỏ cây trong vườn khô cứng tự bao ngày…

Sáng hôm nay vừa tỉnh thức, chùng chình trên chiếc giường cô quạnh …mở bàn phím định tìm ý viết một chút cho các học trò cũ tôi vào đọc mỗi ngày…

Nhìn qua khung cửa…sân sau ướt sũng vì những hạt mưa trút xuống vào tối hôm qua…

+++

Là những hạt mưa từ mái nhà chảy vào ống máng và thánh thót chảy xuôi vào cái thùng phuy lớn để giữ nước tưới vườn rau sau nhà, vườn rau đủ loại mà hàng ngày tôi chăm chút, di dời từ nơi này sang nơi khác, vun xới , tỉa tót từng cây non, lá úa ; và cũng chính là niềm vui duy nhất của tôi trong thời gian này.

Ôi những lá rau lang non mướt mới gieo trồng … những lá húng thơm, lá rau chua mượt mà và những tía tô tím thẫm, rau răm, rau quế, ngò gai, hành hẹ, ớt xanh, ớt vàng, ớt tím…

Những chậu và nhiều thứ khác khi trở về tôi đã bắt đầu mua về

chăm chút .

Hàng năm cứ vào cuối tháng ba khi tiết trời vẫn còn se se lạnh tôi đã mặc áo ấm , đeo bao tay, giang mình đào xới trên mảnh đất vẫn còn chút hơi lạnh của những ngày tháng đông giá chưa qua.

Không giống những cơn mưa ào ạt rơi , ồn ào trên mái tôn, lao xao chảy tứ tung vào những kẽ hở, những lỗ đinh hở hang của mái tôn xiêu trong những căn nhà mái tôn tạm bợ, bỡi chỉ là những vách mượn của nhà kế bên..

.Khi mưa xuống , nước chảy vào nhà không mời gọi, sau một trận mưa cả nhà thu dọn tàn cuộc mất hết cả nửa ngày, những mái tôn ngày ấy đã từng che mưa nắng cho cuộc đời đã qua của tôi trong những ngày xa xưa ấy…

Cũng là những cơn mưa …nhưng hạt mưa bây giờ làm mát mẻ những cây lá khu vườn nhà tôi bây giờ, giọt mưa rơi bây giờ chỉ làm cho người nghe cái cảm giác gợi nhớ, chỉ làm người nghe trở mình lười biếng muốn nằm thêm , không muốn di dời thân xác bên trong chiếc mền còn ấm hơi người qua một chặng dài được ấp ủ…

lơ mơ nhìn lại quãng thời gian qua…

Rồi chợt buồn, chợt mãn nguyện hay chợt vui sao với chỗ của mình, tôi đã bằng lòng với chỗ của mình khi những hạt mưa bây giờ gợi nhớ chuyện năm xưa.

Cũng chỉ là những hạt mưa …những giọt nước từ trên trời đổ xuống nhưng những âm hưởng và lợi ích khác nhau qua bao nhiêu chặng đường dài của một kiếp làm người, những mơ ước không thành, những mơ ước lãng quên…

Những kiếp đời khổ ải cũng chỉ vì những hạt mưa cuồng nộ,

.

Sự trông đợi, sự cam chịu hay sự hờ hững không mong đợi ngóng chờ cũng chỉ là do tâm trạng và cuộc đời của mỗi con người cảm nhận và qua bao chặng thời gian và không gian trong cuộc đời mà ta không nhìn thấy .

Mưa luôn đi với nỗi buồn…mưa đến rồi đi, rơi rơi rồi tạnh…

Còn nỗi buồn thì luôn quắt quay ở lại bên mình, gậm nhấm nỗi riêng tư, tái tê, ủ ê và phiền não.

Nỗi buồn luôn dấy lên trong những lúc một mình nghe mưa rơi tí tách, đó là tâm trạng của rất nhiều người.

Mưa còn làm muôn sinh vật trở mình xanh tốt, đem lại cho khung cảnh quanh ta một màu xanh tươi sáng lạn…

Nhưng đôi lúc cũng làm ngập úng mọi nơi đem nước tràn bờ và nỗi đau mất mác, những trận mưa dai dẳng từ ngày này sang ngày khác mang bao khổ lụy cho những người dân nghèo không chỗ nương thân, những mái nhà xiêu đổ và những tàn phá vì mưa rủ theo bão táp phong ba.

Ôi những trận mưa dai dẳng nơi mảnh đất miền Trung khốn cực nơi chốn sinh ra tôi.

Ngày còn ở quê nhà mỗi lần nhìn mưa rơi nặng hạt trên mái tôn xiêu, hay những lần chạy mưa thôi làm ướt chiếu giường trong căn nhà ẩm thấp, dùng chậu thau hứng những giọt nước vô tình chảy xuống căn phòng, lúc ấy những hạt mưa không mời gọi đã làm khổ một quãng đời tôi.

Hay những lần đợi mưa trở lại để chực chờ hứng lấy những giọt nước trời ban , đủ dùng cho mọi sinh hoạt trong gia đình thay cho những thùng nước cáu bẩn múc từ mé sông tạp nhạp những vật thãi bẩn thỉu ..

.Thời gian gia đình tôi còn sinh sống tại miền Tây thuộc tỉnh Hậu Giang vào thập niên tám mươi nơi vùng đất xa mờ thuộc Kênh D vùng Cái Sắn ..

(.Gia đình tôi bị trục xuất khỏi thành phố, về đây tìm chốn nương thân,)

Mưa đem lại hy vọng và sức mạnh cho mẹ con tôi ngày ấy

Thời gian này mỗi lần nằm nghe cơn mưa đổ …lòng eo sèo “mơ ước chuyện tương lai”…

Mơ sao có được căn nhà đúc hai ba mê, khi cơn mưa đến không thon thót lo ướt giường thấm chiếu…

Mơ nhà mình có nước máy chảy phủ phê, chỉ cần đưa tay vặn là ngập tràn nước mát, không dùng thau , chum, can ,cóng chực chờ hứng giọt nước trời ban…

Mơ sao những đứa con tôi không “bụng ỏng đít beo” vì uống vào cơ thể những bợn nhơ bẩn thỉu…chỉ giọt nước của trời mới tinh khiết cho muôn người,

Mơ sao … cho đám con tôi được sởn sơ như cây xanh chóng lớn.

Và còn biết bao điều mơ ước khi con người ta gặp cảnh khốn cùng chỉ biết than thở cùng trời cao, tỉ tê cùng mưa bão.

Đôi lúc hận mình, hận nỗi gian truân, giọt nước mắt hòa vào giọt nước mưa rơi xuống, tinh khiết và chen phần não nuột, những giọt nước mắt buồn thương cho thân phận cũng đã bao lần hòa chung giọt mưa bao bận, mà mưa vẫn là nhân chứng cho tiếng nói tận con tim.

+++

Bây giờ mỗi sáng giật mình tỉnh thức nghe giọt mưa tí tách bên tai mà không sợ ướt chỗ nằm, không sợ thiếu nước dùng khi thức dậy,

Bây giờ những ước mơ đã thành tựu, giọt nước mưa đã làm chứng nhân bầu bạn, chính những giọt mưa cho tôi nhận biết sự bằng lòng với những gì mình có được…

( bỡi lòng tham của con người là vô hạn, được mấy người nhận biết mình đã hoàn thành những ước mơ…)

Uớc mơ bé nhỏ của những ngày mới lớn với ông xanh: Tôi chỉ cầu xin trời thôi mưa…

Chóng nắng cho mẹ tôi được buôn may bán đắt sau buổi chợ về không bị ướt cơn mưa…

Ước mơ sao cho chỗ nằm của mấy mẹ con tôi không bị sũng nước vì những lỗ đinh trên mái tôn tuôn đổ lấm ướt cả chiếu giường cho giấc ngủ được bình yên..

Mơ sao…ngày hôm sau tôi khỏi phải thu dọn tàn cuộc bỡi cơn mưa trong nỗi buồn lấm ướt…

Ước mơ cơn mưa xuống giữa ban ngày cho mẹ con tôi hứng được nhiều nước mưa đủ dùng cho những ngày kế tiếp, cho nguồn nước tinh khiết không đem bệnh tật đến cho đám con thơ.

Những ước mơ bé mọn theo tháng năm lớn dần theo bánh xe quay đều nhịp, tôi lăn xả vào cõi người với muôn vạn đắng cay khổ ải, quên mất những ước mơ bé mọn ngày nào, quên đi bao nỗi lo toan và những điều hằng mơ ước.

Những ước mơ lớn dần và trở thành vô tận, những tham vọng trở mình,..

Nếu không nhờ những hạt mưa thánh thót rơi tí tách bên tai khi giật mình trở giấc vào chặng đời của ngoài ” Bảy bó ,”

Những ước mơ trở lại trong buổi hoàng hôn… gợi nhớ trong tôi những mơ ước đã thành hình, khi tóc xanh đã đổi màu thì mới chập choạng nhận ra.

Bây giờ dẫu cơn mưa kéo dài bất tận, rả rích từ ngày này sang đêm nọ…tôi cũng chỉ đứng sau rèm nhìn ngắm hạt mưa rơi..

.Mỉm cười không chút buồn lo.

_ Hôm nay mình sẽ bình an … ngồi viết chuyện năm xưa..

_ Hôm nay mình sẽ gọi các con về ăn món bánh xèo chiên…vì là ngày mưa …

_phải vậy.

_ Hôm nay mình sẽ cám ơn những hạt mưa đã làm chứng nhân cho những mơ ước mình đã vuông tròn.

_ Cám ơn những giọt mưa bây giờ trút xuống làm tươi rói những cánh hồng mới nhú trong vườn nhà tôi bên kia khung cửa kính,

Làm đẹp khu vườn nhà tôi và tươi tắn nụ cười tôi.

_ Cám ơn những giọt mưa ngày mai sẽ trút xuống làm tươi rói những bông hoa trên mộ chí mà người thân và bạn bè trao tặng tôi buổi giã từ.

_ Cám ơn những hạt mưa tắm mát tuổi thơ tôi

Làm chứng nhân cuộc đời tôi

Ngày mai tắm mát xác thân tôi

khi tôi giã từ mưa nằm xuống …

Vẳng bên tai …tiếng mưa rơi tí tách

Ước mơ thành và hiện tại bình an.

Cám ơn những hạt mưa đã theo tôi

Tí tách, tí tách…hay tràn sân mưa đổ

Vẫn bình yên …gọi thầm những hạt mưa đêm

Mưa tí tách…

những đêm đông lạnh giá

Thấy bình yên

trong chỗ chỉ mình ta

Ta quay về

những ước mơ ngày cũ

Lòng ngậm ngùi

ngóng đợi hạt mưa quen.

Xin cám ơn những hạt mưa quen.

Lawrenceville April 17th 2026

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Ở lại Hà Giang

Nguyên Hùng 

.

Trong hành trình khám phá Việt Nam, cô gái 19 tuổi đến từ London đã không may gặp tai nạn trên cung đường Hà Giang và không qua khỏi. Trong nỗi đau mất con, gia đình đã quyết định hiến tạng của con gái, cứu sống ba bệnh nhân Việt Nam. Câu chuyện buồn nhưng sáng lên một vẻ đẹp nhân văn, nơi sự sống được tiếp nối từ một chia ly. Xin gửi lời tri ân tới ông bà Andrew Wates vì nghĩa cử thật đáng kính trọng.

.

Em đến từ miền sương khói London

Tuổi mười chín còn vương thơm nắng hạ

Chân rong ruổi giữa Hà Giang xa lạ

Một thoáng thôi… định mệnh gọi tên em

.

Cha mẹ em bay vội xuyên đêm

Tim tan vỡ giữa đêm dài Hà Nội

Niềm bất hạnh không lời nào tả nổi:

Đứa con yêu đã chẳng thể trở về!

.

Giữa tận cùng đau đớn tái tê

Họ chọn hiến phần thân máu mủ…

Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ

Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam

.

Ba phận đời từng lặng lẽ chờ thăm

Nay trở dậy đón bình minh rất lạ

Máu của em ửng hồng lên môi má

Ánh sáng em mở lối những cuộc đời

.

Orla xinh đẹp đã về trời

Nhưng còn đây – trong hình hài người khác

Như mẹ em nghẹn ngào trong nước mắt:

“Con ở lại Việt Nam…

nơi đây cũng là nhà”.

11/4/2026