Feeds:
Bài viết
Bình luận

Có phải em

Từ Khánh Phượng

Có phải em

.

Có phải em mùa hoa cúc vàng
Đậm hương sắc thu xa thương nhớ
Là mây tím dăng dăng chiều gặp gỡ
Mà dệt thành kỷ niệm một thu phai?
Đọc tiếp »

Advertisements

Vĩnh Biệt Du Tử Lê

Trần Vấn Lệ

.

Con ngựa tự dưng mà mọc cánh
bay qua biển lớn về quê nhà
ta rơi nước mắt, thôi chào biệt
cũng kịp gửi chàng một đóa hoa!

Du Tử Lê là con ngựa tía
trời sinh ra để chở thơ thôi
thơ tình…rồi những bài thơ tận
lòng tận tình rồi mây trắng trôi!

Ta gửi cho chàng hoa tương tư
nửa cho Thánh Nữ ở trong thơ
nửa cho Chinh Chiến ngoài biên ải
nguyện vẹn nha chàng – Một Giấc Mơ!

Ta nhớ chàng sao! Nhớ nụ cười
hình như chưa thấy tắt trên môi?
hình như bia mộ không hề có
và chẳng bao giờ ngựa có đôi!

 

Một cõi

Trần Hoàng Phố

Một cõi nắng, một cõi gió
Một cõi mơ và một cõi bồng bềnh
Đi hết những chân trời xa tít
Nếm trải cõi nhân gian xao xuyến khôn cùng
Bỗng gặp con mắt em trong veo hồ thuỷ
Chợt thấy lòng mình bỗng chạm tới cõi bâng khuâng

Một cõi mơ và cõi nào hư thật
Cõi hoan ca và một cõi đắng cay
Một cõi khóc cười nhân thế
Đứng bên này bờ sông thơ dại
Ngóng vầng trăng hy vọng phía chân trời
Khuôn mặt em ngời lên ánh trăng đằng thắm
Gió như đôi môi tôi chạm tới
Cõi hạnh phúc mơ màng

Một cõi riêng và một cõi với mọi người
Một cõi như sóng cồn cào vọng tưởng
Một cõi như sân vườn cô đơn buổi sớm tinh sương
Rụng vàng mơ những bông hoa chè tàu chi chít
Như mặt đất lòng anh mơ tới
Ngàn sao khuya riu rít mắt em

Một cõi làm chi gặp gỡ
Để tâm hồn rung động đến trăm năm.
Đọc tiếp »

Có khi…

Kiều Maily

Có khi con gió mùa tình cờ thổi qua bụi ớt
Rồi trôi về đâu, không biết
Có khi bóng ai như bóng cha vừa đi qua
Vào giấc loài dế mun mất nhà gáy buồn từ kẹt cửa

Có khi em chợt quên bẵng khuôn mặt anh

Như loài hoa hồng héo rụng mẹ quét vào chiều
Cuống khô còn lưa nước mắt
Không cách nào ghì níu lại
Như cái Út đánh rơi viên bi tuổi thơ
Vào quên lãng

Em có thể lục album ảnh cũ để nhận mặt anh
Nhưng em đã không
Như em không muốn phone để được nghe giọng cha trầm và ấm
Dù không cách nào đánh thức
Kí ức đã rất xa

Có khi bất chợt em quên rất nhiều khuôn mặt. Đọc tiếp »

Về đây anh

Vũ Thanh

Trần Thoại Nguyên
Trung thu năm nay tôi về quê cũ, nông thôn bây giờ cũng đường nhựa, bê tông, đèn điện sáng trưng nhưng mới 10 giờ đêm mà nhà nhà đóng cửa im ngủ. Tôi lặng lẽ mở cửa cổng đi thơ thẩn ra bờ sông, ngồi ngắm trăng trung thu tròn vành vạnh thật bình yên thanh tịnh.

Đọc tiếp »

Huyền thoại thơ Ovid

Nhật Chiêu

Hoa thủy tiên tàn

nàng Echo im lặng

hoa làm sao dư vang

thánh ca thầm gởi hoa tàn

gió trên mặt nước còn lan sóng tình

mà sao lấy bóng bỏ hình.[1]

 

Đọc Biến Thể (Metamorphoses) của Ovid sau hơn hai nghìn năm, ta vẫn còn cảm thấy cái tươi tắn mới mẻ lạ thường của nó như thể nó viết cho ngày hôm nay hay nó viết cho bất kỳ ngày nào khi con người vẫn còn là con người, chứ chưa phải là cái máy, khi con người còn sống trong dòng biến dịch luân lưu vô tận như tư tưởng biến thể của Ovid. Đọc tiếp »