Feeds:
Bài viết
Bình luận

Rong chơi

Nguyễn An Đình

.

RONG CHƠI

.

Ngàn thu còn lang thang

Cùng bóng thiên cổ rạng

Ta theo bóng trăng vàng

Rong chơi bờ bỉ ngạn.

.

CHỈ CÒN

.

Mỗi lâu càng già đi

Ngó lại chẳng thấy gì

Chỉ còn mây trắng bay

Giữa trời xanh diệu kỳ.

.

CHÔN CHÂN

.

Con chuồn chuồn luôn bay

Con cào cào vẫn nhảy

Sao ta mãi bó tay

Chôn chân không rọ rạy.

.

CÒ CUỐC

.

Chạy lên truông gọi cuốc

Lội ra đồng hỏi cò

Mùa sang mùa giá buốt

Ngày qua ngày nắng to.

.

TRƯỚC SAU

.

Một ngày dài xa vắng

Trăm năm mãi gần nhau

Dẫu đói, no, ngọt, đắng

Vẫn đậm tình trước sau.

.

HƠI THƠ

.

Cúm núm kêu bãi quạnh

Bìm bịp gọi truông buồn

Mang hơi thơ quá lạnh

Về xóm núi ngủ luôn.

.

BÙ NHÌN NÚI

.

Nắng mưa trùm tê tái

Vẫn trợn mắt khinh công

Thân te tua áo vải

Nhìn núi buồn mênh mông.

.

BÙ NHÌN ĐỒNG

.

Nóng lạnh chẳng than trách

Hiên ngang đứng giữa đồng

Bọc thân manh áo rách

Đâu sợ gì bão giông.

.

Làng An Ngãi Bình Định 27-01-2026

Nguyễn An Đình

Ngày lạnh nằm buồn

Phạm Văn Phương

.

VÔ ĐỀ

.

mười năm cây cũng phai màu nhớ

em cũng tàn phai thêm mấy phần

anh vẫn là anh chiều cổ độ

nằm với mộng tàn thương cố nhân

.

NGÀY LẠNH NẰM BUỒN

.

ngày lạnh nằm buồn thương bè bạn

mỗi mỗi mùa qua cứ rụng dần

em ở bên trời than nhức mỏi

tuổi già nào khác đám phù vân

.

NHỚ ANH TRÚC THÔNG

.

những ngày thân thiết bên nhau

phố vui đồng rộng một màu thẳm xanh

người đi lòng chửa kịp buồn

rồi ai cát bụi, ai còn ngóng trông…

Mùi cổ tích

Ngô Đình Hải

.

Hẻm nhỏ, lại là hẻm cụt. Nhà cũng nhỏ san sát nhau. Hai nhà đối diện nhau cái lối đi chỉ vừa đủ cho hai người qua lọt. Chỗ ăn ở còn thiếu, kiếm đâu ra cái sân với cổng rào! Đứng nhà bên này qua nhà bên kia, phước từ trước ra sau. Ban ngày còn nhịp đập người qua lại. Chiều tối, người ta kéo nhau ra chật cứng, con nít chơi một chỗ, đàn ông tụm nhau lại lai rai, bàn chuyện …thế sự, đàn bà thì ngồi ngay trước cửa tám chuyện gía cả, chợ búa. Người không rõ mắc bệnh vô nghĩa!

Hẻm lâu đời, dân tứ quê hương về từ hồi non hồi nào, đeo nhau mà sống, rồi ở miết suy ai chịu tới đi. Lâu hai, ba đời thì như nhà thầy giáo Lân. Mới lắm như vợ chồng con Bé Ba cơm tấm cũng có gần hai chiến năm!

Ở lâu, tới số nhà mình “bộ” mấy cũng không ai nhớ. Khách lạ cứ tới đầu hẻm, réo một cái tên, là có người liền kề. Tới cách sống cũng gần như nhau. 

Đàn ông làm đủ thứ nghề, đàn bà thì đu ra cái chợ chồm hổm, gần khu gò mả mà kiếm ăn. Chợ không có tên, nhưng mua thứ gì cũng có. Người mua, người bán quá quen nhau, bữa trưa nào hụt mua thiếu cũng được. Một phần đời của dân trong hẻm gửi ở chợ này. 

Nhà giáo Lân cuối hẻm. Gọi thầy, là trước đây đã dạy, sau “giảm biên chế” về bán vé số, cũng ngay trên chợ, tránh xa sự trợ giúp trong vòng xin vui lòng. Được cái, trong xóm ai cần gì, liên can tới chữ nghĩa, giáo Lân cân tuốt. Viết giùm cái đơn, khai xin cái lý lịch hay chiều tối, dạy thêm cho mấy đứa nhỏ còn đi học trong xóm, giáo Lân đều làm tới nơi tới chốn. Tất cả đều là…miễn phí! Bù lại, chiều nào tan chợ, giáo Lân cũng có tô bún hay rào cơm tấm ế của xóm chợ cho. “Mồ côi” vợ, sống cu ki một mình, coi như cũng tạm ổn. Sống bất cứ ngày nào tính ngày đó. 

Chợ Xóm có cái giờ sống riêng. Tối 8,9 giờ, xóm đã im re, 2,3 giờ sáng mới lục đục lên đèn, những cái bếp lửa tối. Bún riêu, phở, bún bò, cơm tấm, xôi,…mạnh ai ai nấu, để đáp trả mang ra chợ bán. 

Giáo Lân cũng không ngoại lệ. Khuya dậy, nấu ấm nước, pha ly cà phê, bắc cái ngồi trước cửa. Ngồi trong cái vũng tối lấp lánh ánh sáng của một số nhà bên cạnh. Thoải mái nghỉ ngơi. Lẫn trong cái mùi đất, mùi sương còn sớm trên cây cỏ là mùi hương, quế của nhà con lành đang nấu phở, mùi cay nồng của ớt sa tế cho bát bún bò của nhà thằng Tý.

Giáo Lân cho qua hết. Lão chờ cái khác! Một chút nhẹ nhàng hơn, lãng mạn hơn, len lỏi đưa vào mũi. Cái mùi thanh thoát như con gái mười tám. Cái mùi vượt qua những thứ tầm thường, luôn ở trên vị trí của mình. Cái mùi như những chuyến xe đưa quà Lân về thời thơ mộng! Cái mùi nối liền cánh đồng lúa ngút ngàn với con diều của Lân trong những thời kỳ nghỉ hè thuở nhỏ. Cái mùi không thể trộn lẫn ở bất cứ đâu! New new model! Mùi của những hột ngọc nhỏ trắng phau, thơm phức, bốc lên từ cái bếp nấu xôi của bà Bé! Không có mùi hương quyến rũ và gần gũi hơn nó. 

Hãy thở cho no nê cái mùi thanh bạch đó, cho tới khi nó không còn mảnh nào trong không khí nữa. Giáo Lân mới đốt cháy thuốc và thưởng thức ly cà phê đột phá của mình, trong cái tiếc rẻ, như người vừa tỉnh sau cơn mộng đẹp, hay vừa để trượt khỏi tay một phần đời của mình…

Bà Bé bán xôi trên chợ, ở đó mấy căn. Hai đứa con gái lớn sẽ đi may ở Khu Công nghiệp, cuối tuần mới về. Mình bà loay hoay với nếp với đậu. Chỉ có hai thứ xôi duy nhứt. Xôi đậu xanh, đậu đập, ăn với muối mè, đường cát. 

Xôi nấu xong, phê ra hai thúng, hai đầu gánh. Gói mồi nóng đầu tiên, gói bảo hiểm, tặng cho bộ Lân trước, rồi mới phải bó lên chợ. Xôi ghi sổ, năm nửa tháng trả một lần. Giáo Lân lo nợ tiền, còn bà Bé nhớ gói xôi. Hai thứ gói thay đổi, mỗi ngày một gói khác nhau. Vậy mà giáo dục Lân ăn ghiền, ăn không biết chán…

Cái gì lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ thành thói quen. Nghèo cũng là một thói quen quen thuộc của khu chợ. Người ta chấp nhận tự quên đi nhiều thứ, để bằng lòng với cái mắt trước.

Đã nói là dân tứ xứ mà. Trung,Nam,Bắc có đủ. Đạo gì cũng được, thờ cúng ai cũng có cái gì khác nhau đâu! Đàn ông chỉ cầu mong cho có đủ sức để ra đường kiếm ăn, đàn bà cầu từng buổi chợ đông để ngày mai còn mua bán tiếp. 

Rốt cuộc, nghèo thì đã nghèo rồi, cực cũng đã cực rồi. Dân trong hẻm chỉ như vậy là được.

Dịch cả tháng này, mỗi ngày trên mỗi lan rộng. Ngó đâu cũng được tìm thấy. Người lớn đi về tĩnh lặng. Trẻ con lẩn trốn trong nhà. Hẻm vắng hơn và tiếng ồn ào hơn. Gánh xôi bấp bênh. Bánh chè chao đảo. Ế thì tặng về cả nhà ăn thay cơm, mai lại nấu lại bán. Chợ còn đó, lo gì đói! Lo lắng và sợ hãi là những thứ xa xa, rảnh rỗi mà quan tâm tới nó.

Cho tới bữa sáng có ánh sáng đóng cửa cửa hàng vì có người bị nhiễm bệnh. Thu nhỏ lại, rào kín bưng. Con hẻm tối nay sáng đèn hơn, trùm nền sáng nặng nề thứ nhẹ lên mọi thứ. Y tế mới xuống thử nghiệm, im lặng không ra đường, chờ kết quả. Chưa ai chịu đi ngủ, mà mai có cần dậy sớm đâu? Người ngồi trước nhà, miệng che khẩu trang thì thầm bàn tán. Những tiên đoán chờ đợi và cái nghi hoặc cứ đeo đẳng, tăng dần cho đến muộn.

Đêm Yên Thắng, cái Yên Thắng không bình thường trước lúc cô độc. Giáo Lân không thể ngủ được. Chờ, không biết chờ gì. Lâu dài, có tiếng nhím xe tình thương ngoài đường vọng lại. Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày dài lắm đây. Chợ nghỉ, dậy sớm làm gì? Nhà thằng Tý, con lành, bà Bé dậy sớm làm gì? Không có xôi thì chiên cơm nguội. Nhiêu đó mà thắc mắc, thoải mái, lạ thiệt chứ! Cứ như vậy mà nó hành giáo Lân gần trắng đêm. Cho tới khi mũi lão như nở ra, mắt lão như sáng lên. Lão nằm hít đầy đệm lót kẹp, cái mùi thơm quen thuộc đang len qua khe cửa, chui tọt vào trong mùng. Cái mùi mơ hồ như những câu chuyện cổ tích lão nghe hồi nhỏ. Các mục phù thuỷ, công chúa, hoàng tử theo cái mùi xưa và quyến rũ đó, làm giáo Lân quà đi…

Có tiếng kêu cửa. Giáo Lân bùng nổ. Bà Bé cầm tay cầm Xôi còn bốc khói:

– Bin nay không có bán! Còn ít nếp với đậu tôi nấu cho hết. Thầy Hai ăn đi, Xôi mới nấu xong còn nóng, không có thiết đâu…

Giáo Lân chấm ra. Người ta giang dây kín con hẻm từ ai hồi đáp:

– Cám ơn bà. Bịnh tật có ai muốn đâu. Sống chết có số. Trời kêu ai ai dạ…

Bóng mờ, đã bóng những chiếc áo xanh, áo trắng ngoài đầu hẻm. Giáo Lân kéo ngồi ngồi cứng ra ngoài, bốc tay từng miếng xô đưa lên ngôn thật chậm, như lịch từng ngày trong đời mình. Buồn với vui, nếp với đậu, ngọt ngào như nhau. 

Ngoài hẻm, y tế đang gọi từng người, sắp xếp đồ đồ đi cách ly. Có tên con Lành, bà Bé và hình như có cả tên tuổi. 

Giáo Lân vẫn bốc xôi, vẫn bột đều đều. Lão già rồi, inu vàng gì. Cuối cùng quá già thấy mình như cây tôi già, vỏ bong tróc xì vì mưa nắng trước hẻm. Nó ở đó lâu quá rồi, giờ bứng mang đi nơi khác, chắc chắn có gì sống nổi!

Ngày mai, ngày mờ hay những ngày còn lại, biết đâu…Ừ! Biết đâu cái mùi đã già đi qua biết bao nhiêu phiền muộn không còn nữa. Hay sẽ không tìm thấy lão nữa. Cũng có thể không tìm thấy lão trên cõi đời này, nên trôi dần, trôi dần vào dòng sông xưa xưa. Dòng sông mang cái mùi…Cổ tích!

NĐH

Em hay mùa xuân

.Triệu Từ Truyền

.

dòng nước không giam mình nơi tù hãm

từng thăm hỏi nơi nào

ôm ấp kỷ niệm ra đi

anh rời khỏi chỗ ngồi bên em

hơi ấm dòng sông cưu mang

mùi nồng đất mới

anh bước ra ngoài căn phòng chúng mình

ấm nồng trộn lẫn nguội lạnh

nước vẫn cuốn theo bùn đất cỏ lá

                           đi về cửa sông

anh đi qua cánh cổng

biết chắc rằng luôn bước vào trở lại

ở thượng nguồn mùa xuân góp bao

                           giọt nước tuyết tan

chiều rơi của thác đổ

chiều xuôi của dòng suối

chiều ngược của dòng sông

anh trôi chảy khắp ba chiều không gian

nghiệp đời anh dòng nước cuộn theo em

                          qua bao miền đất lạ

tự hỏi em hay mùa xuân

là chiều thời gian của anh

Chiều cuối năm

.

Ngô Đình Hải

.

về đi em , về đi

trải cho anh chiếc chiếu

làm chỗ ngồi cuối năm

đong cho anh bình rượu

lỡ bằng hữu ghé thăm

.

anh sẽ về chốn trọ

thay lại ngọn đèn tường

để một lần nhìn rõ

em và những yêu thương

.

về đi em , về đi

đem gánh chợ ế khách

về chỗ của chúng mình

ngọt ngào bao hương vị

làm bữa tiệc cho anh

.

bỏ lại hết một lần

như anh không còn màng

ai mướn thuê cũng mặc

cho ngày cuối một năm

khỏi trơ trọi chỗ nằm

.

về đi , về đi em

thay lại chiếc áo sạch

rực rỡ một nhan sắc

lâu rồi anh không gặp

.

về đi em , về đi

giũ sạch hết bụi đường

về cho anh được thấy

chút nắng của sân trường

.

bên cây si thuở ấy

ừ, anh chờ em về

nhìn nhau thôi cũng đủ

rót rượu cùng tiễn đưa

.

những đắng cay năm cũ

anh sẽ chúc em đẹp

xinh tươi và hạnh phúc

dẫu mai đời còn hẹp

vẫn cứ về nhe em…

NĐH

Thúy Kiều

Nguyễn An Đình

.

Thôi đành trôi nổi lênh đênh

Chị đi tìm bóng mình bên suối chiều

Cõi nào thấp thoáng hoang liêu

Chốn này trăm ngả dập dìu ngựa xe

Ơn chàng thiếp chẳng chở che

Dù bên kia đã sẵn bè bông lau

Mấy trăng gìn giữ sắc màu

Chị ơi ai nỡ bóp nhàu tử sinh

Ngốn ngang trận trận bất bình

Niềm đau ám ảnh ân tình lạ chưa

Chùa quê bụng buộc muối dưa

Cỏ xanh mây trắng gió đưa ơ hờ

Canh khuya sực giấc bơ phờ

Mốt mai ai chớ luống chờ tin sương

Ơn nào tạ mối tơ vương

Ghét ghen chưa dễ chán chường tài hoa

Ai về đạp mái xuân qua

Tan rồi cái bóng trăng tà quạnh hiu.

.

Phiên chợ trong ký ức

.Ái Duy

.

Không biết có ai còn nhớ cái chợ bên đường chỉ chuyên bán hàng ăn sáng, họp từ tinh mơ cho tới giữa trưa là tan sạch sẽ, không để lại dấu vết. Chợ nằm ngay ngã tư giữa khu phố thị dân nghèo, tỏa ra bốn hướng, ngay trước cửa các ngôi nhà, ven hàng rào, dưới gốc cây. Có không dưới hai chục hàng ăn uống cố định đủ thể loại để phục vụ cho bữa sáng, chưa kể xe cà rem, xe bong bóng, gánh đậu hũ, hàng bầu cua xóc đĩa lưu động… Hàng gánh mâm thúng bày ra cả hai bên đường, khách ngồi trên những đòn gỗ quanh cái bàn thấp lè tè, san sát đấu lưng vào nhau, xe cộ đi ngang phải len lách. Đi rảo một vòng đầu chợ tới cuối chợ không tới trăm mét đã con mắt, cồn cào cái bụng.

Một phiên chợ chỉ họp buổi sáng

Chợ có bao giờ tôi cũng không rõ, chỉ nhớ hồi 5, 6 tuổi cứ mỗi sáng mở mắt là cầm mấy đồng bạc cắc của má phát cho tự đi ra đó ăn, chỉ cách nhà chừng vài chục mét, góc Bạch Đằng – Mạc Đĩnh Chi khu Xóm Mới Nha Trang. Phía ngoài là gánh hàng xôi, góc này là bà Bắc chuyên xôi bắp, xôi cúc; xéo bên kia đường còn 2 hàng xôi khác nữa. Rồi hàng khoai củ, bắp luộc để trong rổ kê trên một cái ghế thấp. Tiếp đó là bánh căn, bánh xèo, bánh canh, mì Quảng, bún bò, bún riêu, phở, bánh bèo hỏi, cháo, bánh mì, bánh ướt, bánh đúc… Gần như không thiếu món ăn sáng nào vì chợ có đã lâu, người dân tụ lại mua bán, hễ thiếu thứ gì lập tức có gánh hàng mới bổ sung ngay.

Ngã tư Bạch Đằng – Mạc Đĩnh Chi bây giờ. Ảnh: G.C

Còn có thêm hàng bán cơm rượu ngọt lịm ngồi sau lưng cột đèn mới ngộ, nhớ cô bán hàng múc vô chén cho khách mà dè sẻn như đong như đếm, làm cho đứa nhỏ cứ ước sau này có cả thau ăn cho đã. Đứa nhỏ đó chỉ có vài đồng cắc má phát cho mỗi sáng tự đi ăn, đủ cho một món đơn giản nhất như gói xôi hoặc ổ bánh mì chan nước. Nói thêm, bánh mì chan nước là món phổ biến thuở ấy, xẻ ổ bánh ra và chan vào đó thứ nước sốt béo ngậy toàn nước màu lẫn chút tóp mỡ, thêm chút dưa hành. Có khi nó lấy đồng bạc cắc đặt đại vô ô đánh bầu cua thử thời vận rồi ôm bụng đói về nhà, để rồi tự hứa với lòng đời này sẽ không bao giờ thèm chơi đỏ đen nữa. Nó cũng thích nhịn ăn mua bong bóng nhưng không mang về giấu được nên đành chịu.

Bà ngoại tôi có một gánh bánh canh bột gạo cá mối bán mỗi sáng ở dưới gốc cây nhãn khu chợ này. Tối đến, tôi theo ngoại ra Núi Một lấy bột, 4 giờ sáng ngoại nổi lửa bếp củi lách tách, 5 giờ đã gánh ra. Cá mối lành, ăn mát, hợp với trẻ nhỏ, người bệnh, ngoại mua về lọc xương nấu lấy nước, còn phần phi lê giã làm chả. Tiếng chày nện thình thịch trên cối đá mỗi trưa theo tôi vào giấc ngủ suốt thời thơ ấu. Hôm nào bán ế tới 9 giờ còn cũng phải gánh về để kịp đi chợ lấy cá mối bạn hàng để dành, nồi bánh canh bột gạo giờ đó đã nở lềnh ra, lắm khi phải ăn trừ cơm. Người dân trong xóm kêu ngoại là bác Bảy bánh canh, còn có bà Bảy mì Quảng nức tiếng, bà Ba cháo lòng không hề kém cạnh, chị Thơ bèo hỏi, cô Năm bánh căn… Sau ngoại lớn tuổi nên nghỉ bán, chỗ ngồi đó lập tức được người khác tới thay thế chớ không có chuyện sang sạp.

Mỗi buổi sáng lại nhớ một phiên chợ xưa

Chợ hưng thịnh nhất là sau năm 1975 cho tới cuối những năm 90. Chợ nhiều người biết đến hơn chớ không chỉ người dân trong vùng, tính ra cũng thật tiện lợi, ghé vô muốn ăn gì cũng có, không phải băn khoăn suy nghĩ. Tới giai đoạn dọn dẹp lòng lề đường thì khu chợ cũng bắt đầu bị giải tán và dần dần thu hẹp lại, chỉ còn những nhà cho thuê chút mặt tiền đủ cho gánh hàng ăn lùi vào thì còn tồn tại. Lần hồi vắng vẻ thưa thớt, người mua kẻ bán đều buồn thiu, hàng ăn bình dân cầm cự mãi rồi cũng biến mất nhường chỗ cho những cửa hàng mọc lên thay thế. Ngay cái tên khu Xóm Mới bây giờ cũng được gọi bằng tên khu Bàn Cờ.

Thi thoảng gặp người năm cũ vẫn hay nhắc nhớ về cái chợ ăn sáng thân thương này, nhớ món nọ món kia, nhớ người này người nọ. Người mới thì chắc khó hình dung ra chợ gì họp chút buổi sáng, toàn hàng ăn. Bây giờ đi qua đi lại hằng ngày, ngó góc này thấy trong ký ức hiện lên hàng bánh canh, góc kia là mì quảng, bún bò, góc nọ xe kẹo kéo…, thấy cả con bé ngái ngủ cầm đồng bạc cắc trong tay ngơ ngác mà nó cứ tưởng mình thông minh láu lỉnh lắm.

Sáng sáng, mỗi lần phân vân ăn gì, ghé mua ở đâu là lại thấy nhớ cái chợ này quá đỗi.

ÁI DUY

Tự sự cuối năm

.Hồ Chí Bửu

.

Ta khẳng định mình hít thở bằng không khí

Nhưng người lại bảo rằng

Ta hít thở bằng thi ca

Phán quyết cuối cùng của quan tòa

Gọn ghẽ mà ngộ nghĩnh

.

Ta ảo thuật ngôn ngữ

Ta gạ gẫm đức tin

Ta dò dẫm những hành trình lạc lõng

Ta rong chơi trên ven biên cuộc đời

Hoang phí và ngạo nghễ

.

Người soi ta từng centimet

Người thổi còi khi ta chạy lạc làn đường

Người tự tin và hào phóng

Người là họa sĩ tài ba vẽ cho ta khung trời

thơ mộng và bất biến.

Với người

Ta chỉ là tên ngỗ nghịch mà hợm hĩnh

.

Ừ, thì ta

gã làm thơ với những bước chân khập khiễng

trên vòm trời thi ca

Vậy mà người xưng tụng tán dương

Ngỡ ngàng khi người khoát lên vai ta

chiếc áo choàng sặc sỡ

lẫm liệt đến sững sờ rồi cười khà khà

bảo rằng chuẩn không cần chỉnh.

Người khiến ta cưỡng bức ngôn ngữ

hiếp dâm văn chương và tưởng mình là vô địch.

Đẻ non những bài thơ nhão nhẹt

nông nỗi đến sững sờ luồn lỏi nài nỉ và vỏn vẹn

miễn cưỡng ra đời những quái thai.

.

Không biết tự lúc nào

Người thành chất ma túy mà ta xài vô tội vạ

Để rồi ngày nào đó cạn kiệt nguồn tài nguyên nầy

Sẽ đẩy ta đến bờ vực tử sinh

Cuối năm tự nhiên say..

hochibuu

Dịu dàng ơi

 Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

.

Tôi được hưởng sự dịu dàng trong giấc ngủ

Của người đàn ông ảo không rõ mặt

Ba của sắp nhỏ ơi

Đùng ghen với kẻ hào hoa cuối cùng

Đang đợi để ga-lăng tôi

Kẻ đó có tên là Đất

Để chết rồi tôi được dịu dàng ôm…

Lối mộng hoang ngôn

.Dung Thị Vân

1-

Tình nhân ơi ta gặp nhau

mà chẳng đỏ câu hẹn ước

Đá còn mòn hao

Nên gặp gỡ đã khoanh tròn

2-

Em biết anh dạ chiều nương khóc

Dù một lần triền dốc ngược non cao

Dù một lần bên hàng cây trầm tích

Trong hoang vu khoảnh khắc kiêu mờ

3-

Đây lối mộng hoang ngôn

Kìa đường loang dài nắng

Ta cứ gọi tháng năm

Xóa hết buổi ban đầu

4-

Ai cũng có một trùng miên 

-nhốt vào ngăn tim viễn mộng

Thành giải lụa ngang trời

Bay mãi trắng thinh không

5-

Tình nhân ơi

Đừng khoác áo màu trăn trở

Chiều tím hút trên đồi

Ta đã lạc áo tình nhân.