Feeds:
Bài viết
Bình luận

Hoa Tím

Trần Vấn Lệ
Hoa Tím
.
Hoa tím nhà em tim tím ngắt
tôi cầm mà tím cả bàn tay…
thấy hình thôi cũng là thương nhớ
đừng nói chi nhìn hoa gió bay…
.
Hoa tím nhà em tím thuở nào
không chừng hoa đó thuở chiêm bao
áo dài em tím mà nên nỗi
đừng gặp thì đừng thương nhớ sao?
.
Nghĩ thiệt ngộ ghê lần thứ nhất
chưa hò hẹn đã rất tương tư
vườn ai dù có hoa màu tím
chỉ nhớ vườn em tím ngẩn ngơ!
.
Em đã làm tôi hiểu chữ buồn
khi em rời bến xuống đò ngang
bao nhiêu sóng dội lòng tôi nát
trong đạn bom buồn thêm xốn xang…
.
Mười bảy ngày xưa tím rịm lòng
nhất là màu tím ở bên sông
người ta qua đó không về lại
nắng tím hoàng hôn nắng nhớ nhung…
.
Mười bảy ngày xưa em lớn rồi
Trời ơi màu nắng tím trên đồi
Trời ơi hoa tím trong vườn tím
Em nỡ lòng nào để nắng rơi?
.
Chuyện Thời Nay
.
Bạn khoe mình:  Mới đi chơi về / nước người ta chỗ nào cũng đẹp ghê!  Bạn xuýt xoa từng bịch kẹo nhỏ, bạn bày ra từng hộp bánh rất thơm.  Bạn nói:  nước người ta như một Thiên Đường, tất cả mọi người đều tuân theo pháp luật, người Cảnh Sát như cây đứng nép / ở bên đường nhìn kẻ ngược người xuôi – cái dễ thương của người cảnh Sát:  Nụ Cười, cái dễ ghét của con người là…không có ai ăn xin để mình bố thí!
.
Bạn đi chơi bên Pháp, bên Bỉ…đi xa hơn bên Mỹ, Canada.  Ấn tượng là những cánh đồng hoa, những cánh rừng bao la vô tận…những thác nước như nhả hương nhả phấn / tỏa cho đời những nỗi luyến lưu…Bạn đi chơi không lâu, chỉ hai tuần thôi, lương hai năm dành dụm.  Bạn cao giọng:  sống một đời đáng sống / là đi chơi cho thỏa mộng giang hồ…Bạn rút ra cái khăn mouchoir / lau giọt mồ hôi vừa lăn trên trán…
.
Bạn bày tỏ:  Việt Nam thật chán:  bay trên trời, ngó xuống, ngổn ngang, thành phố như những cái xóm cái làng, người chen chúc, áo quần lộn xộn; một đất nước hình như không lớn…chỉ phình to những cái bụng đầy bia!  Bạn khen những ai bỏ Quê Hương không về, bạn tiêng tiếc “mình đi chơi, xong rồi…thì trở lại!”.
.
Bạn cứ nói, mình nghe không cãi
Mình làm bài thơ để bạn vào thơ
Thơ gói những giấc mơ…
Mình không tin bạn có ngày sẽ tỉnh.
.
.
Thêm Một Khu Rừng Thông Lâm Đồng Đang Chết
.
Thêm một khu rửng thông nữa héo tàn
người ta tiêm thuốc cho thông chết!
Chân lý đời:  không có gì bất diệt
chỉ lòng tham là mãi mãi còn!
.
Chuông không có miệng vẫn kêu boong boong
chuông không gọi con người luơng thiện
chuông ngân nga để ai quyến luyến
một chút buồn quấn quyện, vậy thôi…
.
Khi trồng cây:  Ngày Hội Vui Cười
Tin tưởng có một đời sau yêu dấu
Tin tưởng thấy chim bay về đậu
Tin tưởng người có bóng mát nghỉ chân…
.
Tỉnh Lâm Đồng, thông chết dần dần…
Ai thủ phạm thì dân chưa biết
Không ai rảnh dư công rỗi việc
Mình đã tham gia trồng cây, hết việc thì thôi!
.
…Và cứ thế Lâm Đồng trụi lũi!
Những con nai ngơ ngác xuống Đồng Nai
Có thể qua Cambodia, qua Thailand, phơi thây
Chắc chắn có một ngày bầy gà rừng tan tác…
.
Ba mươi mốt năm tôi sống trên Đà Lạt
Ba mươi năm tôi trôi nổi quê người
Mở báo trong nước nhìn giọt lệ tôi rơi
trên biết bao cánh rừng thông mặt trời héo hắt!
.
Tội nghiệp con gà nóc Nhà Thờ Đà Lạt
bây giờ nhìn nó giống con gà con
nó đi nhặt những tiếng chuông
đó, đây, cuối ngày Chúa Nhật…
.
Tôi muốn nói đôi lời với Phật
Tiếng vi vu…ngào nghẹn cõi hư vô…
Trần Vấn Lệ
Advertisements

Thảo nguyên sau cánh cửa

Truyện ngắn Ái Duy

Như thường lệ, sau khi đã chuẩn bị xong xuôi hành trang lên đường đi đâu đó tôi mới ghé nhà ba má báo cáo. Biết chắc đầu tiên sẽ nghe ba càm ràm đi gì mà đi miết, đôi khi cũng bị làm mặt giận ít ngày, và thi thoảng thì được cho thêm lộ phí vào giờ chót. Má thì khác, lúc thì toa rập giấu ba, bộ ổng không biết mày bao nhiêu tuổi rồi sao, lúc thì mừng vui khuyến khích đi đi con, thậm chí còn không giấu vẻ ganh tị. Qua được ải song thân, dù đôi khi buộc phải nói dối hoặc cãi bướng mà thấy nhẹ nhõm như đặt được một chân lên máy bay. Nhiều khi nghĩ cũng mắc cười, sao thấy mình hoài không lớn nổi trong mắt ba má. Đọc tiếp »

Yêu, khi còn có thể 

Phạm Thị Cúc Vàng

Tranh Đinh Cường

Yêu em đi

khi còn có thể

nỗi rạo rực đầy

môi thêm mùi lạ Đọc tiếp »

Một giấc nhàu mi

 Dung Thị Vân
.
Trần gian.
Một giấc nhàu mi
Mới hay giọt lệ phân ly lỡ nhầm
Em giờ gảy khúc trăm năm
Em xưa.
Lời cũ thì thầm hóa vôi
.
Tìm em.
Khuyết một chỗ ngồi
Nhớ em mắt biếc bên tôi quái tà
Thì thôi em cứ lụa là
Nghiêng trời gió bụi chiều ra.
Rạ chiều
.
Em về.
Đường cũ .
Kênh kiêu
Tôi đi.
Tím tái những điều thế nhân
Vo câu hẹn ước.
Khoanh lần
Vắng em.
Lời cũ rũ tàn cõi hoang

Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Ngọc

“Rủ nhau đi đánh bài chòi – Để con nó khóc cho lòi rốn ra”, câu ca xưa phần nào cho thấy sức lôi cuốn của diễn xướng bài chòi với người dân lao động. Bao đời nay, các thế hệ nghệ sĩ, nghệ nhân Bình Định dành nhiều tâm huyết để sáng tạo, vun đắp cho nghệ thuật bài chòi. Và hội đánh bài chòi cũng nhận được sự hưởng ứng tích cực của công chúng. Tuy nhiên, bộ bài chòi vốn vẫn được sử dụng trong hội đánh bài chòi ở Bình Định có nguồn gốc từ đâu?

viewimage Đọc tiếp »

Bầu cốm Cát Tường

Khổng Vĩnh Nguyên

Em gánh cốm rao chiều lạnh

Đòn gánh oằn khúc ruột miền Trung

Trăng lang thang về nơi cô độc

Hạt cốm rơi bên đàng Đọc tiếp »

Mùa Trăng

Phạm Quang Trung

Khi tôi vào quán chiều chạm tối
đêm đến hồng nhan em chạm tôi
bàn tay sen nở mềm cung ngọc
dâng sóng mê tình dâng mãi thôi
Đọc tiếp »