Feeds:
Bài viết
Bình luận

Từ Hoài Tấn

.

Em đã biến mất khỏi cuộc đời tôi

Sự trống rỗng còn lại giống như một không gian mất màu và không có hương vị gì cả

Giống như thức ăn không có muối nêm

Thật lạt lẽo và chán nản thật

Sự trống rỗng cũng mất hết tác dụng

.

Bạn có khi nào sống trong một thế giới không màu

Hay nói cách khác trần trụi hơn là không có ngày đêm không có đen hay trắng

Ta nên gọi là màu gì

Màu của hư vô chăng

Vậy cũng là có màu rồi

Tôi nghĩ tôi điên thật

Màu sắc để làm gì chứ

Khi nàng đã biến mất

Người tạo ra màu đã biến mất

Còn lại là sự vô nghĩa của những ý tưởng

.

Em đã biến mất khỏi cuộc đời tôi

Nhưng Em vẫn tồn tại đâu đó ngoài trái đất

Hoặc ngoài không gian tôi

Hoặc tạm ẩn mình trong một góc thời gian nào không ai phát hiện ra

Vì Em là tinh yêu của tôi

Luôn là tinh yêu của tôi

Làm sao biến mất được

Vì tôi yêu em

Sự thật là như vậy

Trương Bảo Châu

.

(Thương mến tặng bạn bè Phú Yên ngày tôi gặp lại)

.

Em gửi câu thơ tình cho Phú Yên không

36 nhịp cầu cổ xưa đi qua nhịp trái tim em còn neo lại

Phù sa Đà Rằng nhớ thương lắng vào bờ bãi

Bông lau mùa nào cũng trắng trẻo chờ yêu.

.

Tháp Nghinh Phong ngày em đi thao thiết ráng chiều

Sợi tóc bay khi gió khởi lên từ núi Nhạn

Phố xá đền đài không tách rời bến bờ lau dại

Thương một người là thành quách cùng thương.

.

Anh biết Tuy Hòa còn nợ em nụ hôn ẩm ướt tinh sương

Biển của anh và em cuối nẻo đường ẩn hiện

Phố bình yên cắt ngang không hề cản bước

Những lặng thầm chúng mình rồi cũng thùy dương.

.

Sân ga nhỏ đêm nay anh chia xa em chẳng đặng đừng

Trăng treo đỉnh Chóp Chài nhìn theo lưng thon một người con gái

Thơ tình đâu em, sao không hò hẹn lại

Tuy Hòa ngàn lần muốn níu em vào ghế đá ban mai.

.

Anh ngàn lần muốn có em ngắm bông lau chờ gió thổi đêm dài

Thiếu phụ trên núi Đá Bia hóa kiếp nỗi đau giúp bao tình đôi lứa

Quê hương này nồng nàn sinh ra từ đất đai và lửa

Em nhớ quay về trăng đợi khắp núi sông

Và anh nữa,

Chờ em trong thăm thẳm cõi lòng.

Hạt mưa quen

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

.

Tí tách…tí tách…tí …tách

Âm thanh đều đều …thánh thót nhẹ tâng như tiếng đập nhẹ của con tim, âm thanh ấy rơi vào tai tôi biết bao buổi sáng khi giật mình tỉnh giấc, thân quen rơi vào không gian tĩnh lặng như một điệp khúc du dương mờ nhạt .

Gần hai tuần qua,,,trở lại nhà cùng những thân quen trong căn nhà mới đến, những cỏ cây trong vườn khô cứng tự bao ngày…

Sáng hôm nay vừa tỉnh thức, chùng chình trên chiếc giường cô quạnh …mở bàn phím định tìm ý viết một chút cho các học trò cũ tôi vào đọc mỗi ngày…

Nhìn qua khung cửa…sân sau ướt sũng vì những hạt mưa trút xuống vào tối hôm qua…

+++

Là những hạt mưa từ mái nhà chảy vào ống máng và thánh thót chảy xuôi vào cái thùng phuy lớn để giữ nước tưới vườn rau sau nhà, vườn rau đủ loại mà hàng ngày tôi chăm chút, di dời từ nơi này sang nơi khác, vun xới , tỉa tót từng cây non, lá úa ; và cũng chính là niềm vui duy nhất của tôi trong thời gian này.

Ôi những lá rau lang non mướt mới gieo trồng … những lá húng thơm, lá rau chua mượt mà và những tía tô tím thẫm, rau răm, rau quế, ngò gai, hành hẹ, ớt xanh, ớt vàng, ớt tím…

Những chậu và nhiều thứ khác khi trở về tôi đã bắt đầu mua về

chăm chút .

Hàng năm cứ vào cuối tháng ba khi tiết trời vẫn còn se se lạnh tôi đã mặc áo ấm , đeo bao tay, giang mình đào xới trên mảnh đất vẫn còn chút hơi lạnh của những ngày tháng đông giá chưa qua.

Không giống những cơn mưa ào ạt rơi , ồn ào trên mái tôn, lao xao chảy tứ tung vào những kẽ hở, những lỗ đinh hở hang của mái tôn xiêu trong những căn nhà mái tôn tạm bợ, bỡi chỉ là những vách mượn của nhà kế bên..

.Khi mưa xuống , nước chảy vào nhà không mời gọi, sau một trận mưa cả nhà thu dọn tàn cuộc mất hết cả nửa ngày, những mái tôn ngày ấy đã từng che mưa nắng cho cuộc đời đã qua của tôi trong những ngày xa xưa ấy…

Cũng là những cơn mưa …nhưng hạt mưa bây giờ làm mát mẻ những cây lá khu vườn nhà tôi bây giờ, giọt mưa rơi bây giờ chỉ làm cho người nghe cái cảm giác gợi nhớ, chỉ làm người nghe trở mình lười biếng muốn nằm thêm , không muốn di dời thân xác bên trong chiếc mền còn ấm hơi người qua một chặng dài được ấp ủ…

lơ mơ nhìn lại quãng thời gian qua…

Rồi chợt buồn, chợt mãn nguyện hay chợt vui sao với chỗ của mình, tôi đã bằng lòng với chỗ của mình khi những hạt mưa bây giờ gợi nhớ chuyện năm xưa.

Cũng chỉ là những hạt mưa …những giọt nước từ trên trời đổ xuống nhưng những âm hưởng và lợi ích khác nhau qua bao nhiêu chặng đường dài của một kiếp làm người, những mơ ước không thành, những mơ ước lãng quên…

Những kiếp đời khổ ải cũng chỉ vì những hạt mưa cuồng nộ,

.

Sự trông đợi, sự cam chịu hay sự hờ hững không mong đợi ngóng chờ cũng chỉ là do tâm trạng và cuộc đời của mỗi con người cảm nhận và qua bao chặng thời gian và không gian trong cuộc đời mà ta không nhìn thấy .

Mưa luôn đi với nỗi buồn…mưa đến rồi đi, rơi rơi rồi tạnh…

Còn nỗi buồn thì luôn quắt quay ở lại bên mình, gậm nhấm nỗi riêng tư, tái tê, ủ ê và phiền não.

Nỗi buồn luôn dấy lên trong những lúc một mình nghe mưa rơi tí tách, đó là tâm trạng của rất nhiều người.

Mưa còn làm muôn sinh vật trở mình xanh tốt, đem lại cho khung cảnh quanh ta một màu xanh tươi sáng lạn…

Nhưng đôi lúc cũng làm ngập úng mọi nơi đem nước tràn bờ và nỗi đau mất mác, những trận mưa dai dẳng từ ngày này sang ngày khác mang bao khổ lụy cho những người dân nghèo không chỗ nương thân, những mái nhà xiêu đổ và những tàn phá vì mưa rủ theo bão táp phong ba.

Ôi những trận mưa dai dẳng nơi mảnh đất miền Trung khốn cực nơi chốn sinh ra tôi.

Ngày còn ở quê nhà mỗi lần nhìn mưa rơi nặng hạt trên mái tôn xiêu, hay những lần chạy mưa thôi làm ướt chiếu giường trong căn nhà ẩm thấp, dùng chậu thau hứng những giọt nước vô tình chảy xuống căn phòng, lúc ấy những hạt mưa không mời gọi đã làm khổ một quãng đời tôi.

Hay những lần đợi mưa trở lại để chực chờ hứng lấy những giọt nước trời ban , đủ dùng cho mọi sinh hoạt trong gia đình thay cho những thùng nước cáu bẩn múc từ mé sông tạp nhạp những vật thãi bẩn thỉu ..

.Thời gian gia đình tôi còn sinh sống tại miền Tây thuộc tỉnh Hậu Giang vào thập niên tám mươi nơi vùng đất xa mờ thuộc Kênh D vùng Cái Sắn ..

(.Gia đình tôi bị trục xuất khỏi thành phố, về đây tìm chốn nương thân,)

Mưa đem lại hy vọng và sức mạnh cho mẹ con tôi ngày ấy

Thời gian này mỗi lần nằm nghe cơn mưa đổ …lòng eo sèo “mơ ước chuyện tương lai”…

Mơ sao có được căn nhà đúc hai ba mê, khi cơn mưa đến không thon thót lo ướt giường thấm chiếu…

Mơ nhà mình có nước máy chảy phủ phê, chỉ cần đưa tay vặn là ngập tràn nước mát, không dùng thau , chum, can ,cóng chực chờ hứng giọt nước trời ban…

Mơ sao những đứa con tôi không “bụng ỏng đít beo” vì uống vào cơ thể những bợn nhơ bẩn thỉu…chỉ giọt nước của trời mới tinh khiết cho muôn người,

Mơ sao … cho đám con tôi được sởn sơ như cây xanh chóng lớn.

Và còn biết bao điều mơ ước khi con người ta gặp cảnh khốn cùng chỉ biết than thở cùng trời cao, tỉ tê cùng mưa bão.

Đôi lúc hận mình, hận nỗi gian truân, giọt nước mắt hòa vào giọt nước mưa rơi xuống, tinh khiết và chen phần não nuột, những giọt nước mắt buồn thương cho thân phận cũng đã bao lần hòa chung giọt mưa bao bận, mà mưa vẫn là nhân chứng cho tiếng nói tận con tim.

+++

Bây giờ mỗi sáng giật mình tỉnh thức nghe giọt mưa tí tách bên tai mà không sợ ướt chỗ nằm, không sợ thiếu nước dùng khi thức dậy,

Bây giờ những ước mơ đã thành tựu, giọt nước mưa đã làm chứng nhân bầu bạn, chính những giọt mưa cho tôi nhận biết sự bằng lòng với những gì mình có được…

( bỡi lòng tham của con người là vô hạn, được mấy người nhận biết mình đã hoàn thành những ước mơ…)

Uớc mơ bé nhỏ của những ngày mới lớn với ông xanh: Tôi chỉ cầu xin trời thôi mưa…

Chóng nắng cho mẹ tôi được buôn may bán đắt sau buổi chợ về không bị ướt cơn mưa…

Ước mơ sao cho chỗ nằm của mấy mẹ con tôi không bị sũng nước vì những lỗ đinh trên mái tôn tuôn đổ lấm ướt cả chiếu giường cho giấc ngủ được bình yên..

Mơ sao…ngày hôm sau tôi khỏi phải thu dọn tàn cuộc bỡi cơn mưa trong nỗi buồn lấm ướt…

Ước mơ cơn mưa xuống giữa ban ngày cho mẹ con tôi hứng được nhiều nước mưa đủ dùng cho những ngày kế tiếp, cho nguồn nước tinh khiết không đem bệnh tật đến cho đám con thơ.

Những ước mơ bé mọn theo tháng năm lớn dần theo bánh xe quay đều nhịp, tôi lăn xả vào cõi người với muôn vạn đắng cay khổ ải, quên mất những ước mơ bé mọn ngày nào, quên đi bao nỗi lo toan và những điều hằng mơ ước.

Những ước mơ lớn dần và trở thành vô tận, những tham vọng trở mình,..

Nếu không nhờ những hạt mưa thánh thót rơi tí tách bên tai khi giật mình trở giấc vào chặng đời của ngoài ” Bảy bó ,”

Những ước mơ trở lại trong buổi hoàng hôn… gợi nhớ trong tôi những mơ ước đã thành hình, khi tóc xanh đã đổi màu thì mới chập choạng nhận ra.

Bây giờ dẫu cơn mưa kéo dài bất tận, rả rích từ ngày này sang đêm nọ…tôi cũng chỉ đứng sau rèm nhìn ngắm hạt mưa rơi..

.Mỉm cười không chút buồn lo.

_ Hôm nay mình sẽ bình an … ngồi viết chuyện năm xưa..

_ Hôm nay mình sẽ gọi các con về ăn món bánh xèo chiên…vì là ngày mưa …

_phải vậy.

_ Hôm nay mình sẽ cám ơn những hạt mưa đã làm chứng nhân cho những mơ ước mình đã vuông tròn.

_ Cám ơn những giọt mưa bây giờ trút xuống làm tươi rói những cánh hồng mới nhú trong vườn nhà tôi bên kia khung cửa kính,

Làm đẹp khu vườn nhà tôi và tươi tắn nụ cười tôi.

_ Cám ơn những giọt mưa ngày mai sẽ trút xuống làm tươi rói những bông hoa trên mộ chí mà người thân và bạn bè trao tặng tôi buổi giã từ.

_ Cám ơn những hạt mưa tắm mát tuổi thơ tôi

Làm chứng nhân cuộc đời tôi

Ngày mai tắm mát xác thân tôi

khi tôi giã từ mưa nằm xuống …

Vẳng bên tai …tiếng mưa rơi tí tách

Ước mơ thành và hiện tại bình an.

Cám ơn những hạt mưa đã theo tôi

Tí tách, tí tách…hay tràn sân mưa đổ

Vẫn bình yên …gọi thầm những hạt mưa đêm

Mưa tí tách…

những đêm đông lạnh giá

Thấy bình yên

trong chỗ chỉ mình ta

Ta quay về

những ước mơ ngày cũ

Lòng ngậm ngùi

ngóng đợi hạt mưa quen.

Xin cám ơn những hạt mưa quen.

Lawrenceville April 17th 2026

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Ở lại Hà Giang

Nguyên Hùng 

.

Trong hành trình khám phá Việt Nam, cô gái 19 tuổi đến từ London đã không may gặp tai nạn trên cung đường Hà Giang và không qua khỏi. Trong nỗi đau mất con, gia đình đã quyết định hiến tạng của con gái, cứu sống ba bệnh nhân Việt Nam. Câu chuyện buồn nhưng sáng lên một vẻ đẹp nhân văn, nơi sự sống được tiếp nối từ một chia ly. Xin gửi lời tri ân tới ông bà Andrew Wates vì nghĩa cử thật đáng kính trọng.

.

Em đến từ miền sương khói London

Tuổi mười chín còn vương thơm nắng hạ

Chân rong ruổi giữa Hà Giang xa lạ

Một thoáng thôi… định mệnh gọi tên em

.

Cha mẹ em bay vội xuyên đêm

Tim tan vỡ giữa đêm dài Hà Nội

Niềm bất hạnh không lời nào tả nổi:

Đứa con yêu đã chẳng thể trở về!

.

Giữa tận cùng đau đớn tái tê

Họ chọn hiến phần thân máu mủ…

Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ

Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam

.

Ba phận đời từng lặng lẽ chờ thăm

Nay trở dậy đón bình minh rất lạ

Máu của em ửng hồng lên môi má

Ánh sáng em mở lối những cuộc đời

.

Orla xinh đẹp đã về trời

Nhưng còn đây – trong hình hài người khác

Như mẹ em nghẹn ngào trong nước mắt:

“Con ở lại Việt Nam…

nơi đây cũng là nhà”.

11/4/2026

Chiêm bao

Nguyễn An Đình

.

ĐÊM KHÔNG NGỦ

.

Trùng nỉ non thâu thêm

Ôi ngấm ngầm ruột thắt

Trăng lửng bóng bên thềm

Gà gáy nghe lạnh ngắt.

.

CHIÊM BAO

.

Nhìn lên chóp núi cao

Một vì sao rơi lạc

Âm thầm giấc chiêm bao

Ngây ngây tình bụi cát.

.

THƠ

.

Cùng cực chất nhẫy đầy

Vin thơ ngượng đứng dậy

Khổ đau buồn bã vây

Thơ giải liền hết sẩy.

.

TIẾNG HÚ

.

Tiếng hú vọng tìm ai

Lồng lộng bóng trăng cài

Nghiêng nghiêng bờ sử lịch

Vây phủ mộng trùng lai.

.

TẮT LỊM

.

Bám sâu vào dâu bể

Mong trong cõi trăm năm

Trần gian ngưng bớt lệ

Tắt lịm lửa hờn căm.

.

Làng An Ngãi, Bình Định, ngày 03-04-2026

Đinh Thị Thu Vân

.

em nào có thể mơ gì, đời anh toàn vẹn quá

chỉ là do em khuyết vắng, mải mê tìm

chỉ là do em không đủ ấm cho mình

nên đã chọn đến bên người cam thân vướng víu

.

em đã chọn… dẫu biết vạn ngàn thương không đủ níu

để mong người đừng vội bẽ bàng nhau

là em chọn yêu anh – nổi trôi, non yểu

tự ban đầu rất biết chẳng xa sau!

.

đã cố gượng để tin vào vô vọng

tin vào hương loáng thoáng nỗi chiêm bao

tin vào gió lơ thơ tin vào mây phơ phất

tin nhạt tin nhoà… để nuôi trái tim sâu!

.

khi em hiểu cuối con đường ran khát

tình yêu như một xác hoa gầy

phải là em

phải là em

nếu không đành nhìn mắt anh hoang rát

thì hãy tự xé mình đi

xé mình đi

cho thấm thía vết roi đày!

Rija Nưgar

Kiều Maily

.

Nắng đốt trời, nắng đốt da người, đốt đất

Như muốn đốt cháy ngàn điệu Ginang phía bên kia mùa

Rija Nưgar

Đất cởi trói mở triệu vạch nứt mang mang

Như ta cởi trói nhau bằng vũ điệu cuồng

Lá me khô lõa xõa rơi chồng lên nhau lớp lớp

Chờ thế hệ lá mới mở bung theo nhịp điệu Tamia Plong

.

Rija Nưgar

Mùa linh thánh Xứ sở

Rija Nưgar

Hãy cháy lên đi hỡi ánh lửa bi hùng

Cho khuôn mặt mẹ cha ta sáng rỡ

Cho tiếng cười em tôi không còn nghẹn lại nơi cuống họng

Cho anh nông dân gánh vạn nỗi nhọc nhằn thả trôi sông khát

Chờ mưa

.

Rija Nưgar

Cây cỏ, đất trời hòa tan vào nhịp Baranưng linh thánh

Lửa gọi mưa

Mưa đòi nước

Lửa đốt rụi buồn em, mưa làm đôi má em ửng đỏ

Hương nắng tươi non đang tràn khắp nẻo palei Chăm

Dang rộng cánh tay đón

Rija Nưgar… Rija Nưgar!

…….

Chỉ còn vài giờ đồng hồ nữa cộng đồng người Chăm sẽ bước sang năm mới.

Rija Nưgar không chỉ là nghi lễ tôn giáo mà còn là gạch nối giữa quá khứ và tương lai, nơi nhịp điệu của tổ tiên truyền năng lượng sống cho những đứa con Chăm.

*******

Happy Cham new year( Rija Nưgar) 2026

Năm ngoái nàng dự lễ Rija Nưgar ở Palei và tổ chức một buổi mừng lễ Rija Nưgar tại Hội An.

Năm nay, nàng cũng làm một buổi để mừng Rija Nưgar- năm mới Chăm tại xứ trời Âu Châu.

Kính chúc bà con Chăm đón một năm mới thật nhiều tuơi mới, An vui và tốt lành.

Mùa xuân đã tắt !

 Đặng Thị Thanh Hương

.

Ngày tắt nắng và xuân vừa đi khuất

Trên con đường lại ồn ã như xưa

Lại tất bật tiếng rao trên phố

Vẳng âm u tiếng hát xẩm mù

.

Đã kết thúc ngày nghỉ ngơi nhàn nhã

Người sửa soạn áo khăn chuẩn bị lên đường

Những cuộc mưu sinh nào ai chẳng phải

Bỏ lại ngôi nhà cha mẹ bước tha hương

.

Rồi cứ thế thêm 12 tháng nữa

Cuộc sống trôi theo cơm áo gạo tiền

Những hóa đơn xếp chồng trên số phận

Vòng kim cô xiết chặt giấc mơ tiên

.

Lũ chúng ta sinh giữa thời loạn thế

Chiến tranh dịch bệnh phá hoang tàn

Bão lũ triền miên cuốn trôi ngàn thân xác

Hồn bơ vơ lạc lõng giữa hồng hoang!

.

Nắng tắt mùa xuân vừa đi mất

Ta lại làm lũ ngựa nhọc nhằn phi

Nhưng vó ngựa không thể phi nước đại

Kẻ cầm cương luôn giữ tay ghì …

.

Thời gian vẫn trôi qua như thế

Ngoảnh nhìn theo bao lần lá hoa tàn

Ta rồi cũng dừng cuộc chơi dâu bể

Hóa nắng vàng lang bạt mỗi xuân sang…

Thường Xuân

.

Mai Nhật

.

Bài thơ chỉ thêm vài nếp nhăn

Bạn đừng đắn đo xa lạ với một bức ảnh cũ

Mùa đông chẳng lưu trí nhớ

Chỉ phả sương mờ vào gương mặt của mùa xuân

Thời gian định vị trên con đường

Lớn lên và già đi

Sợ rằng mình không đủ sống

(Sợ không đủ bởi vì mình ham sống quá)

Cây thường xuân thường mọc muộn

(Vì mỗi khi bế tắc

chúng ta mới nghĩ về thường xuân)

Nó có hình dáng như thế nào nhỉ?

Chắc chắn nó chỉ có một chiếc lá

Bất chợt hình dung ra cây thường xuân

Cúc dại ngoài bờ mương vẫn nở

Cây cơm nguội tuổi thơ nứt trắng hạt li ti

(Đi ngoài đường gặp cây nào na ná trong ý nghĩ,

nó là thường xuân)

Nó sẽ vui khắp mọi nẻo đường

Vì chúng ta luôn muốn thế.

Thường xuân - Thơ của Mai Nhật- Ảnh 1.

Lặng Lẽ 

.

Phạm Văn Phương

.

những bông hoa bên cỏ

thắm lên trong mờ sương

.

người ơi, xa xôi quá

làm sao lòng không buồn

.

những bông hoa trên núi

vẫn lặng thầm tỏa hương

.

ngày trôi ngày trôi mãi

mùa qua mùa qua rồi

.

một hôm nhiều ái ngại

thấy đời là phai phôi