Feeds:
Bài viết
Bình luận
Hồng Thủy Tiên
Từ lâu
Khi anh biến mất khỏi thành phố này
Những đám mây trắng không còn trở lại, để nhắc nhở em về một buổi chiều im
lặng bên nhau
Từ lâu
Bất an về anh đã đeo đẳng từng cơn khát sống, khi vắt kiệt mình cho những trưa
nắng
Đốt thiêu từng nụ cười không kịp nở sau khẩu trang
Phấn son không giấu được vẻ mỏi mệt của đợi chờ

Đọc tiếp »

Advertisements
Đặng Phú Phong
.
Kẻ ra đi sao cứ nghĩ đến quay về?
Nồi bánh tét thơm thơm mùi nếp mới
Củi trỗ hoa lửa đỏ nối thời gian
Bắt cầu nhớ đi thương về quá khứ
Trên sông dài biển rộng bóng mù tăm
.
Trời đông xưa tôi quay mặt cúi đầu
Bao niềm đau lắng tận cõi thâm. sâu
Đăm cái rét tàn hơi xô nếp rạ
Áo mẹ cha hong lửa đợi đường khâu
.
Đêm dài lắm tiếng đàn cò khó đợi
Đuốc không mong thắp sáng khoảng trời buồn
Tôi chờ em từ năm mươi năm trước
Giờ gặp nhau như nửa lạ nửa quen
.
Ngày sắp tết buồn vui không ranh giới
Em bềnh bồng bên cạnh những người thân
Tôi tự hỏi có phải mình còn sống!
Sao chung quanh sinh tử hiện ra gần?
.
Ngày quê nhà tôi tiêu nhanh cùng kiệt
Chân bước đi con mắt vẫn còn trông
Sớm tháng giêng hơi sương pha hơi lệ
Kẻ ra đi sao cứ nghĩ đến quay về?

Đọc tiếp »

Phận cát

Sơn Trần

Thái Phiên

.

Tôi nghe trong mình cuộn trào cát chảy

Phía làng xa cha mẹ ngóng chờ

Nhà tôi ở trên đồi cát

Cát rin rít thịt da

Cát trộn vào giấc mơ bỏng rát Đọc tiếp »

Hôm nay anh trở về trời 

Ngũ Yên

hôm nay
anh trở về trời 
trần gian
giờ đã hết rồi cuộc vui
Đọc tiếp »

Bóng Chiêm thành

Nguyễn Thị Liên Tâm

Trầm mặc giữa trời đông, gió nổi
Tháp cổ rêu buồn, nhớ thưở vàng son
Ta lạc mình trong mênh mang
cõi đã mất- còn
Tiếng ngựa hí vang hồi. Phun trào hỉ- nộ.

Bóng thành quách ảo mờ
Giữa trời mây vạn cổ
Dốc đá trầm sâu. Đón vết chân buồn
Tuế nguyệt cứ qua đi.
Mặc giông gió mưa tuôn.
Ta khắc khoải.
Chạm lớp bụi thời gian trên từng viên gạch đỏ.

Vang động một góc trời
Con chim sâu bé nhỏ
Hót thanh thanh. Trên ngọn cỏ xanh xanh
Niệm khúc thời gian.
Những khoảng khắc trong lành
Cổ tháp nghiêng mình. Lắng nghe lời đá vọng

Ta thả ta vào một buổi chiều xao động
Tháp cổ buồn tênh…
hiển hiện bóng Chiêm thành.
(Tháp Bánh Ít- Bình Định 17/12/2016)

Đọc tiếp »

Chạp yêu

Chế Diễm Trâm

Tranh ĐINH TRƯỜNG CHINH 

Bước qua ngày đầu năm, trời bỗng hửng, mặt trời rạng ra và nắng êm, nhẹ và thơm như một sân rơm mới. Quả là mùa xuân đã chạp vào đâu đó, mơ hồ như khẽ đã khẽ chưa. Nguyên như chưa thoát ra khỏi không khí huyền hoặc của một đêm trăng mười ba ấy.

Buổi chiều hôm ấy gió lạnh thênh thang, mây xám mù trời, thỉnh thoảng mưa giắt màn lưa thưa. Trời cuối đông, Nguyên thấy lòng nặng trĩu. Chợt nhớ đến tin nhắn ba hôm trước của Nguyễn khi Nguyên đang đi công tác: “Em đang ở đâu?”. Chàng Nguyễn thường hài hước, thường dắt người nghe từ tràng cười này đến chuỗi cười khác. Nhẹ nhàng, yêu đời. Giá mà toàn những người bạn như thế cũng chả nhọc nhằn tìm kiếm an vui, Nguyên nghĩ thế.

Một tin nhắn gửi đi: “Anh đang ở đâu?” – dù đoán Nguyễn đang ở trong thành phố nhỏ teo này. Đọc tiếp »

Dạ khúc gọi tên người

Trần Thị Cổ Tích

Tranh Đinh Cường

người sắp về chưa

sao còi tàu khắc khoải lời thương nhớ

những cơn mưa chuyển mùa

ướt lạnh mắt đêm

có nghe trong thinh không lời xa xăm gọi

gọi tên người

gọi cả nỗi buồn tôi

. Đọc tiếp »