Feeds:
Bài viết
Bình luận

Đêm Trừ Tịch

Phạm Quang Trung 

tìm xuân xa góc chân trời cũ
lạc dấu chân về bước mỏi mê
phố đêm hơi thở mong manh lạ
mùi hương phấn nào say đắm hơn
Đọc tiếp »

Advertisements

Đặng Phú Phong

Mảnh vườn chật nắng nhưng còn thiếu

Một dáng ai ngồi dưới gốc hoa

Lối đến. ngả về đều thong thả

Ta bỗng thân quen góc đợi chờ

.

Góc đợi chờ hoá góc chia xa

Vạt nắng buồn thiu. lỗi. thật thà

Thở dài. tim. khuất. rơi trong cỏ

Để ướt sương mai trĩu nụ hoa

.

Xuân về ta bỗng thành biệt tích

Biệt tích tôi, và, biệt tích em

Bởi sông không chảy về biển cả

Rơi vào nơi lạ chẳng còn tên

.

Một ngày tình ta thành cổ tích

Hoang mang. hư. thật, phủ không gian

Ta thấy em cười pha nắng ấm

Một con chim gọi giữa đại ngàn

.

Uyên. ương. đi. đến trong bất chợt

Nhưng hẩng chiều xuân một lẻ loi

Công viên biến. hóa rừng u tịch

Áo lụa vàng hanh phủ núi đồi

.

Đa đoan kỳ nữ vẫn là uyên

Bản lỗi sai sai, gió nhớ thuyền

Bàn tay. nhớ. bàn tay. quán nhỏ

Lạnh buổi giao mùa, thương đỗ quyên

.

Biệt tích. xa đời tròn ba năm

Nay về ta hoá kẻ xa xăm

Sống chậm dõi theo đôi vòng ngọc

Hai đời chia. sẻ, giữa một thân

.

Xương thịt có thành ra tro bụi

Vẫn còn tim nhỏ, vẫn còn đau

Một sát na. trôi. chưa phải ngắn

Can gì em cố. vội đi mau?

.

Tôi về. tôi có là tôi nữa?

Dừng bước phiêu lưu. lại xé lòng

Lỗi tôi, lỗi tôi, tôi tội lỗi

Qua nhịp Nại hà vẫn chẳng quên

.

Giọt hương mưa vấn vương hương nến

Chiếc nơ  tặng dữ hoá chỉ hồng

Dốc khuỷu, đường quanh ôi mệnh số

Nẻo về tồn tại, vốn là duyên.

Mới Chỉ Hai Thế Kỷ

Trần Vấn Lệ
Ô! Cây mai trước ngõ / vừa nở, vừa tháng Giêng!
Cây mai trồng cho em / đúng Tết là hoa nở!
Mỗi nụ hoa – một nhớ.  Mỗi nụ hoa – ngàn thương!
Ngàn thuơng là vô biên, mỗi nụ còn đếm tiếp…

Đọc tiếp »

Giấc xuân gầy

Phạm Quang Trung 

Thiếu nữ và hoa forsythia sơn dầu trên canvas  tranh Đinh Cường

.

ô hay ai thế ngoài song cửa
hé con mắt tìm đêm mãi sâu
sân sau hiên trước mầu sương phủ
đâu tá tiếng buồn ngậm cỏ lên
Đọc tiếp »

Chờ

Lâm Trúc

.

CHỜ

.
Không gian hẹp
sáng ánh đèn
Tiếng ai gọi cửa
ai quên mất rồi Đọc tiếp »

Cuối năm về quê nghe gió

Tần Hoài Dạ Vũ

.

CUỐI NĂM, 
VỀ QUÊ NGHE GIÓ

.

Nửa khuya thức giấc quê nhà
Bóng trăng như thể bóng ta bên trời
Thân là cát bụi muôn nơi
Chuyện trăm năm giống chuyện người phút giây
May ra còn chút hồn này
Bay theo ngọn gió một ngày quạnh hiu
Sông xưa có bóng mây chiều
Cũng trôi cùng với trăm điều thực hư
Về đây gió bụi tạ từ
Về đây nghe tiếng muôn thu gọi về.

Thị trấn Áí Nghĩa
19.12.

 

. Ghi chú: Một ngày cuối năm, tôi về thăm lại láng quê Giao Thủy, và nghỉ đêm tại nhà khách của UBND Huyện Đại Lộc, khi viết bài thơ này. Trước sau, tôi vẫn muốn giữ mảnh đất của ông cha để lại tại Giao Thủy , để con cháu còn biết nguồn cội và có chỗ quay về.

.

TÌNH TA LỘC BIẾC

.

Bàn tay em là lá
Cho đời giọt sương mai
Lòng em là tương lai
Cho anh miền đất rộng

Đi tới ngày vui sống
Có bài ca rất hiền
Khi trăng về bên hiên
Tình nồng là đêm thánh

Con sông buồn lấp lánh
Chảy qua ngày từ bi
Chân ai vừa ra đi
Mong tới miền đất hứa

Chỉ còn một chọn lựa
Hy vọng thơm tuổi đầy
Em quả lành trên cây
Gọi ơn đời nhân ái

Ngày nào em về lại
Lòng xanh như mây trời
Niềm vui tràn muôn nơi
Tình ta thành lộc biếc .

TẦN HOÀI DẠ VŨ

 

Đọc tiếp »

Khúc Thei Mai giữa Sài Gòn

Kiều Maily

 

Loài dế lạc bầy cuối vườn chuối kêu chưa thôi

tiếng kêu tìm bạn tình, có lẽ Đọc tiếp »