Feeds:
Bài viết
Bình luận

Ông lão 80 trên lồng cu

Truyện Nguyễn Lệ Uyên

Tranh sơn dầu Picasso

          Phải khó khăn lắm ông giàmới quyết định chuyển đến chỗ ở mới. Đólà căn phòng nhỏ trên tầng áp mái, rộng tầm hai chục mét vuông, không kể ban-công nhô ra 1,6 mét. Đây chắc chắn là nơi cuối cùng để làm “chỗ đếm thời gian”.

Nguyên mảng tường dài là giá sách, đối diện là giường ngủ, đầu bên kia là chiếc bàn nhỏ lỉnh kỉnh giấy bút, sách báo, điện thoại… như gánh hàng xén thu nhỏ. Cuối cùng là phòng vệ sinh có gắn máy điều hòa phía trên cửa non mét rưỡi. Ngay trên đầu giường là nút chuông phòng khi nhức đầu, sổ mũi, chóng mặt… nhấn chuông báo xuống nhà dưới.

Một căn phòng được thiết kế như vậy cho ông già 80 quả là hoàn hảo. Khi thì ngồi trên ghế ngó ra ban-công gần đụng nhà bên kia đường, lúc nằm thẳng đuột dưới sàn, nhắm mắt như người hành thiền thở ra thở vào bụng phồng lên xẹp xuống vẽ những đường cong, gấp khúc, phẳng phiu về một trận chết rất đẹp, lộng lẫy cho mình.

          Ông đã tính toán kỹ, rất kỹ. Thời buổi bây giờ, công nghệ thay con người giải quyết mọi sự, vì vậy ông không lo bị đói, ốm đau. Hằng ngày ông đặt đồ ăn từ một dịch vụ nấu nướng sẵn, mang tới tận nhà. Đau bệnh, cấp cứu kết nối với bác sĩ riêng, bệnh viện qua Zalo, cho nên không sợ bị chết bất thần đến mười ngày sau bốc mùi mới có người phát hiện.

Còn cái sự đã chết thì hết sức đơn giản: ông đã đặt tiền trọn gói cho dịch vụ mai táng hỏa thiêu. Khi nào chết thiệt, điện thoại tự động báo cho nhà đòn tới mang xác ông đi; tro cốt cho vào chiếc quách bằng gốm sứ Bát Tràng nhìn như chiếc hòm thu nhỏ (ông đã nhìn thấy, đẹp) rồi chở về quê, đặt xuống mả gió (đã chuẩn bị sẵn cách đây 7 năm) lấp đất. Vậy là xong. Mọi việc hết sức đơn giản, tiện lợi. Còn sự tang chế lễ lộc, con cháu tùy nghi muốn làm gì sau đó cũng được, ông đã là nắm tro, thân xác về với cát bụi rồi, biết gì nữa mà phản ứng nhỏ to?

          Chuyện hậu sự như một bức tranh đẹp, giờ thì  yên tâm với những ngày còn lại ở “nơi khác”.

          Đừng nghĩ rằng “nơi khác” là khu dưỡng lão mini hay resort cho lão nhà giàu, cũng không phải nơi biệt giam cho một tù nhân nguy hiểm hay văn hoa chút xíu là nơi an dưỡngtuổi già. Coi kỹ lại, nó bình thường như mọi nơi chốn.  Có điều làchốnông tự chọn, bình dân; nằm lọt trong khu dân cư lạ kỳ: chẳng phải phố cũng chẳng ra quê, không là xóm trọ, không chợ búa sầm uất, chẳng thấy lũy tre, sông suối, không có loa kẹo kéo ầm ầm sấm động, không có quán nhậu dzô dzô… ầm ĩ, chưa nghe trộm cắp, mắng chó chửi mèo…Đây là khu phố không tên rất lý tưởng cho tuổi già cần sự yên tĩnh, hiếm khi có chiếc xe lớn nào chạy ngang, đường sạch bong, hàng cây hai bên đường như đội lính tập bồng súng đứng “thiên thu” chào tất cả mọi người qua lại.

          Hẳn nhiên khu này cũng phải có tên gì đó, song ông già không buồn để ý, chỉ vì trước đây cũng có cái tên khiến đám đông cuồng điên nhảy cẫng như bọn lên đồng, nhưng cũng có kẻ ôm mặt khóc rưng rức vì sầu hận.

          Trước mặt nhà, phía bên kia đường, ở dưới thấp  khoảng 3 thước so với mặt đường,là khoảng đất trống rộng vài chục mẫu tây, cỏ mọc xanh um, lùm bụi lúp xúp, quanh năm hoa xuyến chi nở trắng xóa; thỉnh thoảng những lùm trâm ổi nhô lên điểm xuyếtbằng những bông hoa năm màu tròn như trứng gà so.

Đã nhiều lần ông mò xuống khu đất này hít thở chút không khí sạch vào buổi sáng sớm, hái một bó hoa xuyến chi về cắm vào chiếc lục bình trên bàn thờ, sắn tay vò dập nắm lá trâm ổi để ngửi mùi thơm đậm. Nay thì không. Nội việc lên xuống cầu thang ba bốn bận cũng đủ cho bài tập thể dục cả ngày.

Phần lớn thời gian ông dành cho việc đọc sách và thở. Ông nghĩ, đọc sách giúp cho bộ não khỏi bị tê liệt chuyện nhớ quên, kiểm tra cặp mắt. Còn thở vào ra không phải để thành lão thiền sư mà hơn hết là quên bớt những hân hoan, phiền não… ám theo thời gian xa gần. Nhưng coi bộ cũng chỉ được vài phần vì có những thứ không tài nào lẩn tránh. Mới rặc ròng đây thôi, vừa đặt mông lên chiếc gối bông, chân trái vừa co chạm vào chân phải thì có tiếng leng keng rột rẹt phát ra trên bàn. Mới đầu nho nhỏ như tiếng dế kêu, rồi càng lúc càng to. Tâm của ông bị bẻ khóa,liền nhắm mắt mím môi, tai khép lại xua tiếng động mà nào có xua đuổi được gì! Thua. Tiếng chuông mỗi lúc một to, gắt như  tiếng kẻng gõ dồn dập cấp báo cháy nhà. Ông phải mở mắt, dỏng tai, với tay về phía phát ra tiếng kêu.

Ông già mở máy.

-Anh Tư, trời… Ở đâu mà tui gọi miết?

-Ai đó? À, ba Sum… sao ở ngoãi có khỏe không. Mà có chuyện gì vậy chú? Nóng lạnh mưa gió, ruộng nương…

-Gì nữa. Anh Tư chưa hay gì sao. Con mẹ Kim Hằng lại lấy chồng nữa, anh Tư!

-Con mẽ lấy chồng thì mắc mớ gì tới chú và tôi, hè?

-67 rồi anh.

-Thì 67.

-Nhưng mà, không phải như những lần trước, đận này con mẻ lấy thằng Việt kiều…

-Tốt chớ sao chú.

-Không phải vậy. Cái thằng sắp làm chồng mẽ mới nhinh nhỉnh 40, đáng tuổi con…

-Có sao đâu nào. Đó là coup de foudre, chú biết rồi? Mà thôi, chào chú nghen. Tôi có chút việc, gọi sau.

Ông già nói và tắt máy. Ông khép mắt thở một hơi dài.

Vậy đó, muốn buông ra mà đâu có được. Những chuyện không đâu vào đâu, thỉnh thoảng ập đến như cơn giông lốc, đố mà dựng tường chắn gió lớn? Khổ cái là nó không chịu tan ngay mà cứ lởn vởn, xà quần xà nẹo chí ít cũng mươi phút, có khi cả buổi. Rồi ông cố xua đi chuyện Kim Hằng lấy chồng lần nữa, nhưng thông tin từ miệng ba Sum y như keo dán chuột, cứ lùng nhùng không chịu bay ra khỏi đầu.

Ông ngồi xếp bằng xuống gối, tập trung lắng nghe hơi thở, nhưng nó cứ phập phù như bễ lò rèn.Biết có cố cũng chẳng được tích sự gì, bèn bỏ ra ban-công kéo ghế xếp ngồi ngó chong xuống hầm đất. Hoa xuyến chi trắng xóa. Lùm bụi xanh ngắt lúp xúp nhô lên giữa rừng hoa. Mấy con bò ở mút xa… Mắt ông khép lại một chút, he hé mở ra… thở…

Ông thấy mình ôm bó hoa xuyến chi áp vào ngực.Ông nhớ tới vợ trên cao, dòm thấy con mắc dính trong hóc kẹt phù sinh, chòm xóm nhấp nhổm, những người bạn già trẻco chân lướt dần theo thời gian trôi tuộtqua cánh đồng làng. Họ chập chờn trong giấc ngủ, lung linh trên vách tường ám ố, chao lượn dưới ánh sáng lờ mờ ngọn đèn ngủ. Hàng tre đung đưa, cây duối ngái ngủ, bầy chó sủa trăng. Mọi thứ chầm chậm lướt qua… chập chờn.

-Bác Tư ơi, bác Tư…

Tiếng gọi chạy lăn tăn theo tiếng chuông gọi cửa.

-Bác Tư ơi…

Ông mở choàng mắt, tỉnh cơn mê vụn, lò dò trở vô phòng, vịn cầu thang bước xuống. Chuông vẫn reo. Ông lần mò mở khóa, kéo chốt cửa. Ui da, tưởng ai.

-Thì con cứ mắc vô cánh cổng, thủng thẳng bác lấy.

-Đâu được bác. Đâu phải đồ khô.

-Khô nước gì thì cũng tới tay bác, ai vô đây?

-Con biết. Nhưng mà…

-Rồi, gì ở trỏng mà khẩn cấp vậy?

-Dạ, tô hủ tíu và ly cà phê sữa.

-Uả, ở đâu mà hủ tíu với cà phê cữ này?

-Con đâu biết.

-Ngộ chưa. Không biết mà biết mang cà phê hủ tíu tới đây. Ý bác là ai gửi những thứ này cho con mang tới. Rồi, bác cũng chưa biết con là ai nữa. Ngộ thiệt nghen.

-Dạ, Con bán cà phê ở đầu hẻm ngoài kia. Ngày nào cũng nhìn thấy bác đứng trên ban-công, tưới cây, nhìn trời. Dạ,có người kêu con bán ly cà phê, bỏ vào túi này nhờ con mang giùm tới, xin lỗi bác, cái ông già hay ra đứng ở ban-công đó.

-Mèng ơi, không thấy mặt mũi, chẳng rõ nguồn gốc tung tích mà con dám… lỡ – ông kịp ngừng lại – Mà đàn ông, đàn bà, già trẻ?

-Không nhớ nữa. Con lo pha cà phê. Người ta dặn vậy rồi để tiền lên bàn rồi đi mất. Mà hình như đàn bà. Thôi, bác Tư nhận giùm, con về bán hàng, chắc không có gì đâu.

Cô gái trao túi hàng tận tay. Ông nhận lấy nói cám ơn dặn với, lần sau nhớ cẩn thận nghe cháu.

Mang túi giấy đặt lên bàn ăn, ông ngồi cố rặn óc nhớ coi ai quen. Ông mới tới khu này chừng hai tháng, chỉ có chú khu phố trưởng, chú công an khu vực biết vì liên hệ giấy tờ tạm trú, còn lại tất cả bạn bè, người thân ông giấu biệt, trừ chiếc điện thoại như sợi dây nối.

Vậy mà sáng nay có người theo dõi ông, nhận ra ông khiến cho đầu óc rối nùi. Xem chừng chuyện nhập môn buông bỏ coi như tiêu ma.

Tô hủ tíu bỏ vào tủ lạnh, tay xách túi giấy có ly cà phê leo cầu thang, ra ban-công. Ly cà phê còn âm ấm ông già đặt lên chậu bonsai Nguyệt quế, thân vặn vẹo sần sùi, già hơn ông cả chục tuổi.

Ông già bưng ly cà phê nhấp ngụm nhỏ, bắt đầu banh quá khứ ứ hự của mình từ thời cởi truồng, trai trẻ, lang bạt cho tới khi tóc nhuốm muối tiêu, râu lông lún phún trắng. Ông cởi trần những mối tình si, tình lỡ, tình hờ, ngủ nhờ, ở đậu… Những hình bóng đậm nhạt chạy nhảy lộn xộn trong đầu, sau đó tắt ngấm tàn tro.

Không thể nhận ra ai bất ngờ bôi chút hương vị cà phê lên đầu lưỡi và hộp hủ tíu chưa đụng tới?

Ông già lắc đầu cho qua. Mà cho qua là phải. Nước non lửa củi gì nữa ở tuổi 80? Rồi quay ra dòm cây Nguyệt quế có bộ rễ phồng nhổm lên khỏi miệng chậu gốm sứ men da lươn, thân sần sùi vặn vẹokhô nẻ. Nó cũng già như ông, thỉnh thoảng nở vài chùm bông trắng ngọc, thơm dịu… rồi rụng, trơ trọi cành lá, chờ đợi thời gian lâu sau.

*

Đã vài ba lần vuốt mắt cho người thân, cả đến mươi lần nhìn những thân xác nằm bất động, tờ giấy trắng đắp lên mặt, chiếc dao cùn hay thanh sắt lòn dưới chiếu. Đó là dấu hiệu của những đã người chết.

Nhưng quả thật, không tài nào hình dung nổi cảnh mình khi chết sẽ ra sao?

Vậy là ông háo hức vẽ ra cái chết cho riêng mình. Công việc ấy khá tỉ mẩn như khi ngồi hàng tháng trời phác họa bản vẽ cho ngôi nhà thờ họ. Vẽ và bôi xóa. Những tờ giấy vò nát vất xuống sàn. Những cục tẩy mòn vẹt. Những cây bút chì chỉ còn một mẫu nhỏ…

Sự khó khăn này có giống với sự đi gần đến cái chết? Ông không biết, nhưng chắc chắn không có cảnh chết nào giống cảnh nào. Điều này hoàn toàn đúng.

Tai ông bổng nghe vang tiếng chim ríu rít. Hình như đó là tiếng con chim sâu đang chuyền trên cành Nguyệt quế? Ông khẽ mở mắt và thấy mình bay bổng ra ngoài hành lang, nhập vào cành lá màu xanh sậm. Không phải một mà hai con, nhỏ bằng nửa ngón chân cái, đuôi luôn ngúc ngoắc chuyền sải từ nhánh này qua nhánh khác, miệng luôn chíp chíp. Vụt cái, cả hai bay lên cao kéo ông theo. Ông bay lướt trên các ngôi nhà cao tầng, bay lượn trên dòng sông mênh mông, dập dềnh những mảng lục bình cắm những cọng bông tím nhạt. Những dề lục bình trôi chậm. Ông bay chậm rãi nhìn dề lục bình và dòng nước. Dề lục bình trôi? Dòng nước trôi? Cả hai cùng trôi và cả hai cùng đứng. Một thoáng khựng lại. Dòng nước sáng lóa đến nỗi gần như xóa mất màu xanh của dề lục bình.

Ông nghe âm thanh của đôi chim sâu ẩn bên dưới dòng nước cõng dề lục bình, nhẹ và êm như đám mây trắng trôi trên đầu.

Ông ngó lên cao, rồi dòm xuống dưới. Cả hai đều nhè nhẹ lướt cùng một màu trong veo như khí trời…

Âm thanh vang lên bên tai. Lần này không phải tiếng hót líu lo mà chát chúa đến vô cùng, kéo giật; cũng không phải lắng nghe mà xồng xộc như đám âm binh ma quái vác dao rựa lao vào khua rổn rảng. Tình thế này, kẻ hấp hối cũng phải mở bật mắt, ngồi dựng dậy.

Nhổm về phía phát ra âm thanh cuống cuồng như một quán tính, vơ vội ống nghe áp chặt vào tai.

-Bác Ba ơi, bác Phó Sáu chết rồi!

-Hồi nào, sao chết con?

-Chiều qua. Dạ, thảm lắm bác!

-Thủng thẳng, từ từ nói cho bác nghe.

-Dạ, hai Tửng con út Phó Sáu đó bác có thằng con nghiện du lịch châu Âu(1), nó nợ nần tùm lum bị bọn giang hồ tới nhà đòi nợ. Hai bên cãi vã xô xát, ông già đứng ra can, ai dè tụi nó chém đứt cổ Phó Sáu, mà không đứt hẳn, chỉ hai phần ba nên chi cái đầu rụng xuống tòng teng trước ngực, máu bắn thành vòi tít lên trần nhà, bắt ớn. Thảm lắm bác Ba.

-Thôi, đủ rồi đừng kể nữa – giọng ông như giận dỗi và gát máy.

Phó Sáu là bạn ông từ thuở cởi truồng chận bò, tắm sông. Lớn lên lêu bêu lang bang trôi nổi trong dòng cuốn thời cuộc, cuối cùng cũng giữ được chức ấp phó cốt trốn lính. Thời đó kêu chính danh phó ấp bị nhiều người xấu miệng xỉa xói là ấp bà góa, hay như hội Phụ nữ Liên đới của bà Ngô Đình Nhu bị gọi hội Phụ nữ Liên đái, nên gọn lại phó cộng thứ trong gia đình nghe êm hơn. Chính thức có tên Phó Sáu khi ông ta 27 tuổi.

Phó Sáu trước sau chỉ mỗi một bà vợ, chưa nghe ai tố cáo ông ve bà góa,lộn nài bẻ ách và duy nhất chỉ có mỗi một anh Tửng độc đinh. Vậy mà… ông nhắm mắt lại như muốn xua hình ảnh chiếc đầu rụng tòng teng trước ngực, rồi nghĩ: kiểu chết thảm, lảng nhách và, chắc chắn không phải là sự lựa chọn của Phó Sáu.

Hãy tưởng tượng, bạn đang đứng bên cạnh đám người đang cãi nhau, giằng co, nắm đấm… Bổng một vật gì đó xẹt qua đầu bạn, đầu vỡ toang hoác, máu chảy, bạn gục ngã và không kịp nhận ra nguyên nhân. Đúng là không nhận thấy điều gì. Máu trào. Tim ngưng đập. Chết lập tức. Như vậy, dĩ nhiên đây không phải là bản năng tìm đến sự hủy hoại thông thường như bản năng tìm sự sống với những ham muốn, khoải cảm, sinh tồn…

Chắc chắn Phó Sáu không muốn nhận một kiểu chết như vậy. Ông cũng từ chối cách chết kinh khủng này. Nhưng biết làm sao được?

Nhiều ngày sau, ông cố xóa tan hình ảnh hãi hùng đó bằng cách nằm thẳng tay chân trên chiếu hoa thở vào ra, định tâm.

____

  • Du lịch châu Âu: tiếng lóng chỉ cá độ banh bóng

(Lái Thiêu, tháng 2/2021)

Tập làm quen

Phạm Đương

Tặng Thanh Thảo

Chúng ta

Những con chim bị đánh lưới

Bị giăng bẫy

Bằng chính giọng hót của mình

Được ghi âm lại

Những chiếc lồng xanh đỏ tím vàng

Bên trong là nước tinh khiết

Không phải để hạ nhiệt

Khi nóng trong người

Bên trong có cám tổng hợp

Đủ để chúng ta véo von suốt ngày về lòng yêu nước

Mà không phải nhọc công tìm kiếm thức ăn

Cám tổng hợp

Được tẩm đủ thứ triết luận về đạo đức

Những chiếc lồng xanh đỏ tím vàng

Từ nhà tù trá hình

Thành thiên đường của nhà thơ

Giờ thì chúng ta đã quen với chiếc lồng

Mà quên giọng hót

Trần Thiên Thị

1.

yêu tôi bằng cái lạnh của mùa đông đã qua

hay cái nóng của mùa hè sắp đến ?

không

hoa đang chờ mãn khai

tôi đang chín như rượu trong ghè

chờ thơm nồng trên môi ai

mùa xuân không dành cho những đợi chờ

2.

Không phải con người đã bỏ rơi nhau

mà núi đã làm nên buổi chiều

giấu đi mặt trời

thứ của chung duy nhất của tôi và em

3.

có những nụ hoa nở ra trên đôi môi người khác

sự hàm ơn

nuôi lớn tiếng cười ?

tất cả như chừng chưa rời tay mẹ

chút ngọt ngào bú mớm vẫn trên môi ?

4.

có những giấc mơ sinh ra trong bàn tay người khác

nỗi hàm oan

sinh thành tiếng khóc

tất cả đợi chờ giữa sớm mai mưa một mặt trời

ta cầm tay nhau

và rạng một nụ cười

5.

nếu như là một người lạ

những điều tôi nói ra hôm hôm trước

sẽ là dung tục

và nếu như con người không yêu nhau

thì sẽ không còn sự phản bội

mọi vết thương chỉ là vết sẹo của tai ương

6.

tôi đã từng bán rẽ một con đường cho bà bán rượu

sau lần thiếu nợ tôi đã không đi con đường đó nữa

giật mình nghĩ mãi về sau

không biết

mình sẽ bán thêm con đường nào nữa

7.

gối đầu trên bao thứ kinh thư

chẳng có giấc ngủ nào an lành

tắm gội bao nhiêu lần

để có một tấm lòng thanh sạch ?

8

.những tín hiệu số gởi đi trong không trung cũng mang mầm bệnh

ta cầu em vô nhiễm

chìa bàn tay ấm một buổi chiều

Qua rồi tháng Giêng

Sơn Trần

Tháng giêng cũng đã qua rồi

Ngoài sân lá đỏ bồi hồi rời cây

Cuối chiều sót một chòm mây

Bỗng dưng nhớ lại những ngày lập đông.

Qua giêng vạt cải còn ngồng

Vàng trong kí ức cho lòng ngần ngơ

Nắng về buông những sợi tơ

Bàn chân khẽ bước, chạm hờ…sương tan.

Tháng giêng đi những lỡ làng

Đầu hiên cánh én nhẹ nhàng nhịp bay

Gió chùng chình giữa ngàn cây

Để đêm cạn nốt mê say với ngày…

Qua giêng mưa bụi còn bay

Ngồi nghe thương nhớ lấp đầy khoảng không …

Bục giảng hóa thạch

Triệu Từ Truyền

Thương tiếc thi sĩ Đoàn Vị Thượng

đồi núi cao một đám học trò

cúi rạp người đưa tiễn giấc mơ

thầy không bước xuống mà ở lại

bục giảng cuối giờ hóa tượng thơ

từng chữ ra đi làm thú hoang

lang thang ngoài lớp không vào bàn

mất thầy câu chữ xa trang giấy

hạt thơ thành sóng vỗ tâm hồn

trò không tuổi như hòn đá nhảy

thầy hóa thạch với những dòng thơ

ngàn sau ai gặp thiên nhiên ấy

ghi khắc sinh linh không hửng hờ!

kết tài hoa bao nhiêu lượng tử

xin chia đều muôn vạn đời sau

.Vũ Lệ Hương

Trong thinh lặng đêm đông, tôi giật mình nghe tiếng rao vọng lên căn gác nhỏ. “Ai bánh khúc nóng đê…ê… ê”! Tiếng rao cô đơn xuyên qua gió lạnh, thổi luồng hơi ấm nồng của vị bánh quê mùa kéo tôi choàng tỉnh. Mùi hương ký ức gợi nhớ trong tôi biết bao kỷ niệm về một miền quê yên bình. Mưa trắng bay trên đồng, rau tầm khúc nở ngàn hoa trắng… Mùa rau khúc về, trong cơn ngái ngủ tôi lơ mơ nghe tiếng mẹ đang rì rầm cùng bà nội: “Mưa thế này, khúc lại nở trắng đồng u nhỉ!”. Tiếng gà trong các xóm râm ran. Và tôi lại thiếp đi. Tỉnh dậy, tôi vẫn thấy đang mưa đầy trời, bà và mẹ đã đi chợ từ khi nào. Buổi nghỉ học, tôi cùng mẹ ra đồng hái rau khúc. Một mùi thơm hắc ngọt, trầm dịu, nồng đượm hòa vào màn sương sớm. Cứ âm thầm như vậy, mùa rau tầm khúc kéo dài từ cuối đông đến hết giêng, hai. Sương giăng loang đầy đồng, tôi rùng mình vì cái cảm giác lạnh buốt nơi gan bàn chân, nhưng cái lạnh không ngăn nổi bàn chân tôi thoăn thoắt chạy trên đồng, gốc rạ cứng nhô lên như thách thức. Mọi sự chần chừ và cái lạnh ban đầu tan biến. Tôi chạy đến những vạt hoa màu trắng, chỗ nào khoảng mặt ruộng sáng trắng lên và đậm màu là chỗ đó có cây mọc càng nhiều. Bà dặn tôi phải chọn rau khúc nếp mới thơm ngon. Đấy là lúc rau khúc ủ nhiều hương vị nhất vì thế mà ngon nhất. Những khóm rau tầm khúc lan xa, lá và thân phủ dày lông tơ mịn màng xốp trắng. Cây hoa bé bỏng mong manh cả đêm qua hứng đầy sương đêm. Ngắt một ngọn nhỏ lên, vò nhẹ trên tay tôi đã tưởng tượng ra hương vị và mùi thơm ngậy của rau khúc dâng lên như mùi thơm của chõ bánh khúc vừa đồ chín. Chẳng mấy chốc tôi đã hái đầy rổ mang về cho mẹ. Rau khúc vừa dai, vừa dẻo, đưa lên miệng nhai chẳng khác gì kẹo cao su bây giờ. Rau khúc hái từ ruộng về phải chế biến ngay. Để lâu rau sẽ kém chất và làm bánh không được như ý. Rau có thể đem nấu canh phổ biến trong các bữa ăn ngày xưa nhưng với bọn trẻ, món hấp dẫn là bánh khúc. Bột gạo nếp, gạo tẻ, đỗ xanh, thịt lợn cộng với gia vị hòa quyện với nhau tạo nên một mùi thơm nồng nàn cho ta liên tưởng đến những miền quê.Cha mất sớm, bà với mẹ cứ âm thầm những phiên chợ như thế, tôi nhớ nhất những buổi sớm mai chợt thức thấy hình ảnh bà và mẹ chuyện trò. Lấm tấm mồ hôi trong sớm lạnh, tóc mẹ quấn cao sau gáy bọc trong lớp khăn thơm mùi bồ kết, trong gian bếp bập bùng lửa đỏ rực rỡ. Gánh hàng đã chuẩn bị xong. Cả cuộc đời bà và mẹ gắn liền với ruộng đồng, với đói no, ấm lạnh, với khổ đau và hạnh phúc thật giản dị. Họ đi qua bão giông vẫn điềm tĩnh và cho tôi khoảng trời yêu thương bình yên nhất. Hạt rau khúc ẩn nấp nơi đâu mà chẳng đợi mùa xuân, mới mưa đông đã âm thầm nở hoa mãnh liệt như vậy. Khi có những trải nghiệm cuộc đời tôi mới thấy không phải chỉ có những loài cây to lớn mới mạnh mẽ mà cỏ cây cũng mạnh mẽ, phi thường không kém. Quanh tôi, trong những giấc mơ hương khúc nếp ngào ngạt cả cánh đồng. Tôi luôn muốn về quê vào mùa rau khúc nở.Ngày nay, cuộc sống đủ đầy, lũ trẻ không mấy khi có cảm giác thèm, khao khát món quà quê giản dị như chúng tôi khi xưa. Trong cái se lạnh của phố phường, bánh khúc đã trở thành một món quà đậm đà hương vị và nỗi nhớ của miền quê. Như tiếng mẹ vẫn thầm thì bên tôi: bánh khúc là thứ bánh bình dân, ai cũng làm được, ai ăn cũng hợp nhưng để nó trở thành món ngon thực sự, ngoài tay nghề tinh tế, thì nguyên liệu tươi ngon giữ vị đứng đầu. Người làm cũng phải thương yêu gửi gắm tình cảm trong đó nữa con ạ! Màu hoa trắng li ti của rau khúc vẫn đang thao thức trong mưa bay. Bản nhạc bình yên trong mưa nơi đồng quê giản dị và thiêng liêng ngân lên. Tiếng rao bánh vọng dồn, trong tôi trào dâng ước mong được trở về khi mùa rau chưa tàn. Tôi lại ao ước mình nhỏ bé như năm nào, để được ủ ấm những nỗi nhớ miên man, nằm lặng nghe rỉ rả tiếng côn trùng trong sớm đẫm sương trên cánh đồng tỏa hương nồng rau khúc.

Elena Pucillo Truong

                                    (Nguyên tác tiếng Ý: La realta’ come un incubo)

                                                 Bản dịch của Trương Văn Dân

Đường phố vắng tanh. Yên lặng.Thỉnh thoảng có những tiếng hụ còi của xe cứu thương.

Khi tình hình này bắt đầu thì những hình ảnh ngày xưa liền xuất hiện trong trí tôi.

Đó là một buổi tối, vàonhững năm cuối của thập niên 1970,cả gia đình quây quần trò chuyện sau bữa cơm và trên TV đang chiếu một bộ phim dài nhiều tập.

Tựa phim “Những kẻ sống sót” có cốt truyện khá đơn giản: Trong một phòng thí nghiệm, vì bất cẩn người ta đã vô tình làm vỡ một ống nghiệm mà trong đó có chứa một chủng virus rất độc hại. Một nhà khoa học không biết là mình bị lây nhiễm, ông ta từ Mỹ đến London bằng máy bay và sau khi máy bay hạ cánh ông thấy trong người không được khỏe. Thế là từ lúc ấy sự lây nhiễm lan ra khắp nước Anh và gây ra rất nhiều người chết.

Vì tình tiết lôi cuốn nên chúng tôi hồi họp chờ đợi các tập kế tiếp để xem chuyện một bà mẹ đi tìm đứa con mất tích và số phận của các nhân vật khác trong một làng nhỏ ở nước Anh.

Đường vắng, im lìm, nhưng đây không phải là phim trắng đen như nhiều năm trước.

Đây là cái hiện thực mà tôi đang sống, từng ngày. Trước đây nhờ thói quen tổ chức, dự phòng và nhanh chóng giải quyết những vấn đề thường nhật nên tôi cảm thấy rất tự tin. Nhưng chỉ trong vài ngày, có khi chỉ vài giờ, cảm giác an toàn và chắc chắn của tôi đều sụp đổ và cuộc sốngcùng những thói quen độc lập của tôi bỗng lệ thuộc hoàn toàn vào tình thế mà cơn đại dịch gây ra.

Đúng là một trò chơi của định mệnh! Chỉ như mới hôm qua, chúng tôi còn gặp gỡ bạn bè để bàn về việc tổ chức Tết, nói về chương trình và hy vọng là những điều tốt lành sẽ đến trong năm mới. Rồi chỉ vài tuần sau khi năm Canh Tý khởi đầu là chúng tôi đã phải nhận một món quà bất ngờ, không mong đợi: bệnh dịch coronavirus.

Vào đầu tháng ba, trên T.V có đưa tin và cho thấy những gì đang xảy ra ở Vũ Hán, một thành phố có 11 triệu dân bên Trung Quốc. Với các bạn tôi, ở nước Ý thì dịch bệnh đang ở quá xa nên chắc sẽ không làm thay đổi cuộc sống của mình. Thế nhưng trong tôi vẫn cảm thấy có một điều gì đó không an lòng, như có một nỗi lo tiềm ẩn đang chực chờ, nhất là lúc phụ giúp chồng chuẩn bị hành lý để anh về Việt Nam trước.Theo chương trình thì anh ấy sẽ khởi hành vào ngày 13 tháng 2, còn tôi, sau khi giải quyết một vài công việc rồi sẽ về sau.

Vừa hoàn tất các thủ tụcđổi bằng lái xe, trả thuế… tôi bắt đầu chuẩn bị cho chuyến bay của mình. Nhưng không ngờ là có nhiều biến cố liên tục xảy ra, ập đến với một vận tốc khủng khiếp. Ngày 21 tháng 2  ở Ý bắt đầu có một người chết và vài ca lây nhiễm. Rồi sau ngày ấy tình hình lây nhiễm càng lúc càng tăng, giống như một tảng đá từ trên đồi cao lăn xuống, vận tốc càng lúc càng nhanh. Mỗi ngày đều có thêm nhiều ca lây nhiễm và có nhiều người chết. Tình hình càng ngày càng quan ngại nên tôi thường hỏi chuyện vài người quen.

  • Tôi sợ là sắp tới sẽ có vấn đề về các chuyến bay, có lẽ tôi nên đổi ngày để bay về Việt Nam sớm hơn dự tính.

– Chắc không sao đâu!… Tất cả các vùng bị nhiễm đều được cách ly, mà thực ra đây chỉ là một bệnh cúm thông thường, không việc gì chính phủ phải phong tỏa đường bay!

Nhưng tôi vẫn tiếp tục suy nghĩ và lo lắng. Đã có lúc tôi tưởng mình là một Cassandra thời hiện đại, một nhà tiên tri mà Omero đã kể trong sử thi Iliade: Cassandra, là con gái của vua thành Troia, rất được thần Apollo yêu và để chinh phục nàng, ông tặng cho nàngmột khả năng siêu việt là thấy đượctương lai. Thế nhưngCassandratừ chốitình yêu của ông, Apollo tức giận vàđể trừng phạt,ông nguyềnlà khinàng nói sẽ chẳng có ai tintheo. Chính vì thế mà khi Cassandra tìm cách thuyết phục dân thành Troia không nên mang các con ngựa to lớn, do Ulisse thiết kế, vào bên trong thành, vìđó là một âm mưu xâm chiếm. Mà chẳng ai tin. Rồi đến khi nàng tiết lộ là bên trong các con ngựa có quân lính của kẻ thù đang ẩn núp, lời nói của nàng như rơi vào khoảng trống.

Tôi có cảm giác mình chính là nàng Cassandra đó, chẳng ai chịu lắng nghe mình, ngay cả khi nói với cô bạn làm ở công ty du lịch:

  • Bộ chị muốn thay đổi ngay bay à…sao vậy… cho đến nay đâu có tin gì về việc cấm bay… mà thôi được, để em xem khi nào thì có chuyến bay… Ah, đây rồi, chị bay mười hôm trước ngày đã định nhé.

Ngày hôm sau là đã có thay đổi: Hãng Kuwait ngưng các chuyến bay về Ý, những ngày sau đó hãng hàng không của các nước khác cũng quyết định tương tự và mỗi lúc mỗi gần đến ngày bay nên tôi càng lo lắng, cho đến buổi sáng ngàykhởi hành.

Rồi điều mà tôi lo lắng nhất đã xảy ra:“Tốt nhất là em đừng khởi hành”từ Việt Nam chồng tôi gọi điện thông báo ngay lúc tôi chuẩn bị gọi taxi để buổi chiều đưa tôi đến phi trường. “Không an toàn vì Việt Nam vừa thông báo là sẽ không cho công dân Ý nhập cảnh. Thái Lan cũng vậy, ngày mai Thai Airwayscũng sẽ ngừng các chuyến bay về Ý.”“Khả năng bị mắc kẹt rất cao!”

Nhưng những thất vọng mà tôi đang sống cũng chỉ là một nỗi phiền muộn nhỏ đối với những gì mà nước Ý trải qua trong những ngày sau đó.

Tôi hồi họp theo dõi tin tức, hàng ngàn người bị lây nhiễm, hàng trăm người chết, càng ngày càng tăng. Chính phủ bắt đầu phân loại các vùng đỏ, vùng cam để cách ly và ngăn chặn mọi việc xuất nhập… rồi sau đó là lệnh cách ly và phong tỏa được nới rộng trên toàn miền Bắc nước Ý.

Trên quê hương tôi, đang xảy ra tình cảnh giống hệt như trong phim được trình chiếu từ nhiều năm trước.

Nhưng đây không phải là phim giả tưởng mà là một hiện thực đã vượt ra ngoài mọi sự tiên liệu.

Để hạn chế lây nhiễm cần phải cô lập, hạn chế di chuyển và mọi người chỉ được phép ra ngoài để mua thực phẩm, thuốc men hay những thứ cần thiết. Công an và cảnh sát túc trực trên đường phố đểkiểm tra những người vi phạm quy định.

Những ngày sau đó còn có cả quân đội và lúc này những người trẻ tuổi mới tin rằng đây không phải là trò chơi video trực tuyến mà là hiện thực được tạo ra bởi một loài virus vô cùng tinh quái và hiểm độc.

Nhưng cũng có số người ngu dốt hay hời hợt cứ cho rằng con virus không hiện hữu, một bằng chứng của những bộ óc u tối như thời của Louis Pasteur(1822-1895): thứ gì không thấy nghĩa là không có!

Đấy là cách suy luận của một số người, nhất là lớp trẻ, vì họ luôn tưởng mình vô địch, là anh hùng mạnh mẽ và có thể chiến thắng con quái vật tàn bạo mà bé tí kia. Và chính cái cách suy nghĩ u mê,tưởng mình có thể chống lại số phận này mà Thượng đế đã làm tăng số người bị lây nhiễm đến chóng mặt. Có một nhóm thanh niênkiêu ngạo đã bị quật ngã và thảm bại: Ngay đêm trước ngày cách ly toàn quốc, họtập họp để ăn nhậu mà không nghĩ rằng đây là cơ hội để bị lây nhiễm và sau đó tiếp tục lây cho những người thân. Thế là trước đó chỉ có người già, giờ thì sự lây nhiễm đã lan ra giới trẻ.

Sau nhiều ngày bị bắt buộc cách ly chúng tôi càng nhận ra những giới hạn của mình. Không còn nhà lãnh đạo, nhà kinh doanh, nhà kỹ nghệ hay công nhân, người phục vụ… tất cả đều có thể bị lây nhiễm vì không có sự phân biệt tuổi tác, giàu nghèo hay đẳng cấp xã hội.

Cái con virus này đã tấn công vào mọi thứ mà nhiều người xưa nay xem đó là lẽ sống, là mục đích như tích lũy vật chất hay tìm kiếm giàu sang, muốn có bề ngoài luôn tươi trẻ, thích hưởng thụ những thú vui xa xỉ mà không bao giờ quan tâm đến người khác, sẵn sàng chà đạp lên mọi thứ miễn là niềm vui ích kỷ của mình được thỏa mãn.

Hy vọng chúng tasẽ sớm bước qua cái hiện thực đau buồn, thức giấc sau cơn ác mộng vớiý thứcvề mộtđời sống đơn giản, nhẹ nhàng và hạnh phúc hơn xưa.

Milano, 22/03/2020

Tình cờ. Một giấc mơ

Trần Minh Nguyệt

thật tình cờ em nhặt được giấc mơ

trước cửa vườn đã khép

nhập nhòa bóng anh

bên con dốc ven hồ

bất chợt gió của rừng cây

hay tiếng nước róc rách

mang lời hẹn

bên em một giấc mơ xanh

trong chiếc hộp đựng giấc mơ

chỉ một mình em

bên biển

cát đã hong tím trời chiều

cúi nhìn dấu chân mình

nhìn ngọn sóng

cùng trùng khơi xa xăm

em mơ một chuyện tình

cuối cùng

chính tay em đã nhặt lên

chiếc hộp đựng giấc mơ

một ngày bên anh

chỉ một ngày

để những cánh hoa vàng

nhảy múa

cùng trái tim nầy loạn nhịp

thời gian …

Mùa xuân

Vũ Đình Huy

buồn làm gì lá răm ơi

mùa xuân tự ở đất trời phải đâu

em duyên em bước qua cầu

ta say ta ngụp nông sâu bể đời

thắp dùm ta chút son môi

nắng xuân lững thững bên đồi trần gian

em trách chi kẻ tiêu hoang

luân hồi ta – gã từ quan đi tìm..

. em nhìn kìa những cánh chim

xé toang trời đất đi tìm mùa xuân

Một Bài Thơ Cho Ngày Valentine

Trần Vấn Lệ

Em mặc áo xanh, anh nhớ Má
xách một buồng cau đi trong vườn
xách cả buổi chiều đi rất vội
về khoe với Ngoại kịp… hoàng hôn!

Dành cho đôi má em chừng đó
trọn tấm lòng anh ở cuối trời
Muôn năm có một Ngày Nhung Nhớ
mãi mãi muôn năm Chỉ Một Người!

Em mặc áo xanh ngày rất mộng
rất là mơ mà cũng rất thơ
Nụ hôn trên má hồng chưa đủ
hôn cổ em nha ba ngấn chờ…

Chiều ở núi cao sương xuống thấp
Valentine nhìn ngôi sao xa
trăng non cũng mọc chào Năm Mới
anh nói chào em Trăng Nở Hoa!

Thầm thỉ mình anh Ngày Lễ Tình
Tưởng người yêu mặc áo mơ xanh
Mở chồng thơ cũ Còn Nguyên Vẹn
Em với Anh tình Em Với Anh!