Loằng ngoằng tay cỏ xanh Ôm ấp đất nâu lỗ chỗ Mộng mị dấu chân mơ ngược phố Rưng rưng về trước cổng làng Cùng chiếc lá vàng chơi ván đáo dở dang Mở rộng rào tre vốn đã lưa thưa khép hờ năm tháng Sờ sẫm vách đá ong tìm vết mưa nắng rạn Nhặt hòn bi ve vật vạ bên đường…
Gió hoang lung chợt sững lại góc vườn Núm ruột ngày xưa đã mọc lên thành đụn mối Xao xác rơi từ những tầng mây nổi Mảnh hồn ai U uất gọi chiều
Đâu rồi bóng dáng thương yêu Ráng như máu đỏ ra từ tiếng cuốc Dải tang trắng Cành cây xanh rút ruột Đắng mắt người rin rín giọt hoàng hôn
Chẳng ai dại khờ đem kỷ niệm đi chôn Chỉ vô ý bụi thời gian vùi lấp Lập loè ký ức ma trơi Nguồn sáng vỡ đâu dễ gì huân tập Dế giun nào bốc mộ thời gian?
Làm sao gỡ nổi giấc mơ làng Đêm mười ngón gai tre cào nát ngực Văng vẳng mơ hồ tiếng chuông hư thực Có rồi không Tia chớp loé ngang trời…
Trong hành trình khám phá Việt Nam, cô gái 19 tuổi đến từ London đã không may gặp tai nạn trên cung đường Hà Giang và không qua khỏi. Trong nỗi đau mất con, gia đình đã quyết định hiến tạng của con gái, cứu sống ba bệnh nhân Việt Nam. Câu chuyện buồn nhưng sáng lên một vẻ đẹp nhân văn, nơi sự sống được tiếp nối từ một chia ly. Xin gửi lời tri ân tới ông bà Andrew Wates vì nghĩa cử thật đáng kính trọng.