Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Mộc Miên

.

Hôm qua gặp lại anh trong mưa

Phố như trôi hết những ngày xưa

Bạn bè vẫn nói cười vui vẻ

Mà lòng nghe ướt một dư thừa

.

Anh đưa tay vuốt tóc rất êm

Mà như chạm phải giấc xa thêm

Sợi buồn rơi xuống không níu giữ

Tan vào khoảng lặng giữa hai bên

.

Anh nắm bàn tay trong men say

Tim tôi chệch nhịp… nghe chua xót

Mà sao vẫn thấy trong tay đó

Một khoảng trống dài gió nổi lên

.

Ta ngồi rất sát mà rất xa

Nghe nhau hơi thở hóa nhạt nhòa

Anh cười như thể chưa từng biết

Có một thời mưa ướt chúng ta

Read Full Post »

Giấc mơ làng

Nguyễn Ngọc Hưng

.

Loằng ngoằng tay cỏ xanh
Ôm ấp đất nâu lỗ chỗ
Mộng mị dấu chân mơ ngược phố
Rưng rưng về trước cổng làng
Cùng chiếc lá vàng chơi ván đáo dở dang
Mở rộng rào tre vốn đã lưa thưa khép hờ năm tháng
Sờ sẫm vách đá ong tìm vết mưa nắng rạn
Nhặt hòn bi ve vật vạ bên đường…

Gió hoang lung chợt sững lại góc vườn
Núm ruột ngày xưa đã mọc lên thành đụn mối
Xao xác rơi từ những tầng mây nổi
Mảnh hồn ai
U uất gọi chiều

Đâu rồi bóng dáng thương yêu
Ráng như máu đỏ ra từ tiếng cuốc
Dải tang trắng
Cành cây xanh rút ruột
Đắng mắt người rin rín giọt hoàng hôn

Chẳng ai dại khờ đem kỷ niệm đi chôn
Chỉ vô ý bụi thời gian vùi lấp
Lập loè ký ức ma trơi
Nguồn sáng vỡ đâu dễ gì huân tập
Dế giun nào bốc mộ thời gian?

Làm sao gỡ nổi giấc mơ làng
Đêm mười ngón gai tre cào nát ngực
Văng vẳng mơ hồ tiếng chuông hư thực
Có rồi không
Tia chớp loé ngang trời…

Read Full Post »

Mong mưa

Lê Văn Hiếu

.

Thương cho tiếng mê sảng giữa khuya

Tiếng ú ớ của người khát nước

.

Ta là cây chăng

Ta khô héo

.

Mùa màng sẽ ra sao

Và ta sẽ ra sao

.

Lẳng lặng lá rơi buồn rũ gốc

Nó giòn làm sao

Nó rôm rốp làm sao

.

Tiếng răn rắc rã rời xương khớp

Em tưởng tượng – Ta yêu em – cơn mưa –

Cứ xa dần – xa dần – Ta khát …

Read Full Post »

Mộc Miên

.

Em trút áo rơi nửa hồn trần bụi

Nghe trong lòng nức nở vết thương xưa

Môi chạm lại bóng người như khói nổi

Gánh nhớ hoài qua dốc gió đong đưa

.

Em trút áo mảnh tình nao còn vướng

Mắt chìm sâu qua mấy kiếp luân hồi

Hồn tụng lại câu kinh từng viết dở

Niệm bao lần vẫn lạc mất nguồn côi

.

Hồn lá nõn nảy mầm trong sương mỏng

Bàn tay tìm quên lạc giữa đêm thâu

Ta chợt thấy em quay về hoang dại

Tấc thịt da là vạn nẻo nhiệm màu

.

Hồn lá nõn nở thêm mùa rất mới

Má phai hồng, ngón tay vẫn thanh tân

Em có biết đời còn bao dấu lệ

Lại gần đây cho môi mắt thêm gần

.

Em trút áo, viết nên miền huyền ảo

Những phai tàn xin trả lại ngày qua

Hồn đã khóc giữa muôn trùng dâu bể

Ta vẫn hôn dù năm tháng nhạt nhòa

Read Full Post »

Âu Thị Phục An

.

Từ một sự sụp đổ

Khước từ một thứ vinh quang khốn nạn

Bước xuống vỉa hè

.

Những cái bóng lập lòe bên vệ đường

Đám đàn bà bồn chồn trước cửa hàng

Những cái chết của ma

Những dấu mộc đóng giả trên giấy carbon

.

Núp sau cái tủ bán thuốc lá ven đường

Thắp lên ngọn đèn hột vịt le lói

Chờ một người đàn ông đói khát ngẫu nhiên

Đêm tối rùng mình cho một lần trao đổi

.

Trên chuyến xe lửa buồn phiền rung rinh lắc lư

Những bó thuốc siết chặt trên bắp đùi

Biên giới của cuộc mưu sinh quặn thắt

.

Cơm áo ầu ơ bật khóc

Thời gian rên siết những hừng đông

Ngủ là một lần chết

Ngủ là một lần chết thảm thương…

atpa

Read Full Post »

Từ Hoài Tấn

.

Em đã biến mất khỏi cuộc đời tôi

Sự trống rỗng còn lại giống như một không gian mất màu và không có hương vị gì cả

Giống như thức ăn không có muối nêm

Thật lạt lẽo và chán nản thật

Sự trống rỗng cũng mất hết tác dụng

.

Bạn có khi nào sống trong một thế giới không màu

Hay nói cách khác trần trụi hơn là không có ngày đêm không có đen hay trắng

Ta nên gọi là màu gì

Màu của hư vô chăng

Vậy cũng là có màu rồi

Tôi nghĩ tôi điên thật

Màu sắc để làm gì chứ

Khi nàng đã biến mất

Người tạo ra màu đã biến mất

Còn lại là sự vô nghĩa của những ý tưởng

.

Em đã biến mất khỏi cuộc đời tôi

Nhưng Em vẫn tồn tại đâu đó ngoài trái đất

Hoặc ngoài không gian tôi

Hoặc tạm ẩn mình trong một góc thời gian nào không ai phát hiện ra

Vì Em là tinh yêu của tôi

Luôn là tinh yêu của tôi

Làm sao biến mất được

Vì tôi yêu em

Sự thật là như vậy

Read Full Post »

Trương Bảo Châu

.

(Thương mến tặng bạn bè Phú Yên ngày tôi gặp lại)

.

Em gửi câu thơ tình cho Phú Yên không

36 nhịp cầu cổ xưa đi qua nhịp trái tim em còn neo lại

Phù sa Đà Rằng nhớ thương lắng vào bờ bãi

Bông lau mùa nào cũng trắng trẻo chờ yêu.

.

Tháp Nghinh Phong ngày em đi thao thiết ráng chiều

Sợi tóc bay khi gió khởi lên từ núi Nhạn

Phố xá đền đài không tách rời bến bờ lau dại

Thương một người là thành quách cùng thương.

.

Anh biết Tuy Hòa còn nợ em nụ hôn ẩm ướt tinh sương

Biển của anh và em cuối nẻo đường ẩn hiện

Phố bình yên cắt ngang không hề cản bước

Những lặng thầm chúng mình rồi cũng thùy dương.

.

Sân ga nhỏ đêm nay anh chia xa em chẳng đặng đừng

Trăng treo đỉnh Chóp Chài nhìn theo lưng thon một người con gái

Thơ tình đâu em, sao không hò hẹn lại

Tuy Hòa ngàn lần muốn níu em vào ghế đá ban mai.

.

Anh ngàn lần muốn có em ngắm bông lau chờ gió thổi đêm dài

Thiếu phụ núi Đá Bia hóa kiếp nỗi đau giúp bao tình đôi lứa

Quê hương này nồng nàn sinh ra từ đất đai và lửa

Em nhớ quay về trăng đợi khắp núi sông

Và anh nữa,

Chờ em trong thăm thẳm cõi lòng.

Read Full Post »

Ở lại Hà Giang

Nguyên Hùng 

.

Trong hành trình khám phá Việt Nam, cô gái 19 tuổi đến từ London đã không may gặp tai nạn trên cung đường Hà Giang và không qua khỏi. Trong nỗi đau mất con, gia đình đã quyết định hiến tạng của con gái, cứu sống ba bệnh nhân Việt Nam. Câu chuyện buồn nhưng sáng lên một vẻ đẹp nhân văn, nơi sự sống được tiếp nối từ một chia ly. Xin gửi lời tri ân tới ông bà Andrew Wates vì nghĩa cử thật đáng kính trọng.

.

Em đến từ miền sương khói London

Tuổi mười chín còn vương thơm nắng hạ

Chân rong ruổi giữa Hà Giang xa lạ

Một thoáng thôi… định mệnh gọi tên em

.

Cha mẹ em bay vội xuyên đêm

Tim tan vỡ giữa đêm dài Hà Nội

Niềm bất hạnh không lời nào tả nổi:

Đứa con yêu đã chẳng thể trở về!

.

Giữa tận cùng đau đớn tái tê

Họ chọn hiến phần thân máu mủ…

Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ

Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam

.

Ba phận đời từng lặng lẽ chờ thăm

Nay trở dậy đón bình minh rất lạ

Máu của em ửng hồng lên môi má

Ánh sáng em mở lối những cuộc đời

.

Orla xinh đẹp đã về trời

Nhưng còn đây – trong hình hài người khác

Như mẹ em nghẹn ngào trong nước mắt:

“Con ở lại Việt Nam…

nơi đây cũng là nhà”.

11/4/2026

Read Full Post »

Chiêm bao

Nguyễn An Đình

.

ĐÊM KHÔNG NGỦ

.

Trùng nỉ non thâu thêm

Ôi ngấm ngầm ruột thắt

Trăng lửng bóng bên thềm

Gà gáy nghe lạnh ngắt.

.

CHIÊM BAO

.

Nhìn lên chóp núi cao

Một vì sao rơi lạc

Âm thầm giấc chiêm bao

Ngây ngây tình bụi cát.

.

THƠ

.

Cùng cực chất nhẫy đầy

Vin thơ ngượng đứng dậy

Khổ đau buồn bã vây

Thơ giải liền hết sẩy.

.

TIẾNG HÚ

.

Tiếng hú vọng tìm ai

Lồng lộng bóng trăng cài

Nghiêng nghiêng bờ sử lịch

Vây phủ mộng trùng lai.

.

TẮT LỊM

.

Bám sâu vào dâu bể

Mong trong cõi trăm năm

Trần gian ngưng bớt lệ

Tắt lịm lửa hờn căm.

.

Làng An Ngãi, Bình Định, ngày 03-04-2026

Read Full Post »

Đinh Thị Thu Vân

.

em nào có thể mơ gì, đời anh toàn vẹn quá

chỉ là do em khuyết vắng, mải mê tìm

chỉ là do em không đủ ấm cho mình

nên đã chọn đến bên người cam thân vướng víu

.

em đã chọn… dẫu biết vạn ngàn thương không đủ níu

để mong người đừng vội bẽ bàng nhau

là em chọn yêu anh – nổi trôi, non yểu

tự ban đầu rất biết chẳng xa sau!

.

đã cố gượng để tin vào vô vọng

tin vào hương loáng thoáng nỗi chiêm bao

tin vào gió lơ thơ tin vào mây phơ phất

tin nhạt tin nhoà… để nuôi trái tim sâu!

.

khi em hiểu cuối con đường ran khát

tình yêu như một xác hoa gầy

phải là em

phải là em

nếu không đành nhìn mắt anh hoang rát

thì hãy tự xé mình đi

xé mình đi

cho thấm thía vết roi đày!

Read Full Post »

Older Posts »