Mộc Miên
.
.Em say rồi, đừng rót thêm đêm nữa
Đêm đầy rồi, tràn xuống cả vành môi
Một giọt nhớ rơi chênh bên miệng cốc
Làm nghìn cơn say cũng hóa mồ côi
.
Em say rồi, phố chao nghiêng qua lại
Chiếc bóng mình lảo đảo giẫm lên nhau
Chạm đáy cốc mới hay lòng còn thiếu
Một người thôi mà thiếu đến bạc đầu
.
Thôi cứ ngủ, mặc trăng ngồi thức hộ
Mặc cơn mưa lần giở những vết thương
Mai tỉnh giấc, nếu đời còn quá đắng
Ta lại cười, rót bóng tối lên môi




