Mộc Miên
.
Hôm qua gặp lại anh trong mưa
Phố như trôi hết những ngày xưa
Bạn bè vẫn nói cười vui vẻ
Mà lòng nghe ướt một dư thừa
.
Anh đưa tay vuốt tóc rất êm
Mà như chạm phải giấc xa thêm
Sợi buồn rơi xuống không níu giữ
Tan vào khoảng lặng giữa hai bên
.
Anh nắm bàn tay trong men say
Tim tôi chệch nhịp… nghe chua xót
Mà sao vẫn thấy trong tay đó
Một khoảng trống dài gió nổi lên
.
Ta ngồi rất sát mà rất xa
Nghe nhau hơi thở hóa nhạt nhòa
Anh cười như thể chưa từng biết
Có một thời mưa ướt chúng ta