Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Rija Nưgar

Kiều Maily

.

Nắng đốt trời, nắng đốt da người, đốt đất

Như muốn đốt cháy ngàn điệu Ginang phía bên kia mùa

Rija Nưgar

Đất cởi trói mở triệu vạch nứt mang mang

Như ta cởi trói nhau bằng vũ điệu cuồng

Lá me khô lõa xõa rơi chồng lên nhau lớp lớp

Chờ thế hệ lá mới mở bung theo nhịp điệu Tamia Plong

.

Rija Nưgar

Mùa linh thánh Xứ sở

Rija Nưgar

Hãy cháy lên đi hỡi ánh lửa bi hùng

Cho khuôn mặt mẹ cha ta sáng rỡ

Cho tiếng cười em tôi không còn nghẹn lại nơi cuống họng

Cho anh nông dân gánh vạn nỗi nhọc nhằn thả trôi sông khát

Chờ mưa

.

Rija Nưgar

Cây cỏ, đất trời hòa tan vào nhịp Baranưng linh thánh

Lửa gọi mưa

Mưa đòi nước

Lửa đốt rụi buồn em, mưa làm đôi má em ửng đỏ

Hương nắng tươi non đang tràn khắp nẻo palei Chăm

Dang rộng cánh tay đón

Rija Nưgar… Rija Nưgar!

…….

Chỉ còn vài giờ đồng hồ nữa cộng đồng người Chăm sẽ bước sang năm mới.

Rija Nưgar không chỉ là nghi lễ tôn giáo mà còn là gạch nối giữa quá khứ và tương lai, nơi nhịp điệu của tổ tiên truyền năng lượng sống cho những đứa con Chăm.

*******

Happy Cham new year( Rija Nưgar) 2026

Năm ngoái nàng dự lễ Rija Nưgar ở Palei và tổ chức một buổi mừng lễ Rija Nưgar tại Hội An.

Năm nay, nàng cũng làm một buổi để mừng Rija Nưgar- năm mới Chăm tại xứ trời Âu Châu.

Kính chúc bà con Chăm đón một năm mới thật nhiều tuơi mới, An vui và tốt lành.

Read Full Post »

 Đặng Thị Thanh Hương

.

Ngày tắt nắng và xuân vừa đi khuất

Trên con đường lại ồn ã như xưa

Lại tất bật tiếng rao trên phố

Vẳng âm u tiếng hát xẩm mù

.

Đã kết thúc ngày nghỉ ngơi nhàn nhã

Người sửa soạn áo khăn chuẩn bị lên đường

Những cuộc mưu sinh nào ai chẳng phải

Bỏ lại ngôi nhà cha mẹ bước tha hương

.

Rồi cứ thế thêm 12 tháng nữa

Cuộc sống trôi theo cơm áo gạo tiền

Những hóa đơn xếp chồng trên số phận

Vòng kim cô xiết chặt giấc mơ tiên

.

Lũ chúng ta sinh giữa thời loạn thế

Chiến tranh dịch bệnh phá hoang tàn

Bão lũ triền miên cuốn trôi ngàn thân xác

Hồn bơ vơ lạc lõng giữa hồng hoang!

.

Nắng tắt mùa xuân vừa đi mất

Ta lại làm lũ ngựa nhọc nhằn phi

Nhưng vó ngựa không thể phi nước đại

Kẻ cầm cương luôn giữ tay ghì …

.

Thời gian vẫn trôi qua như thế

Ngoảnh nhìn theo bao lần lá hoa tàn

Ta rồi cũng dừng cuộc chơi dâu bể

Hóa nắng vàng lang bạt mỗi xuân sang…

Read Full Post »

Thường Xuân

.

Mai Nhật

.

Bài thơ chỉ thêm vài nếp nhăn

Bạn đừng đắn đo xa lạ với một bức ảnh cũ

Mùa đông chẳng lưu trí nhớ

Chỉ phả sương mờ vào gương mặt của mùa xuân

Thời gian định vị trên con đường

Lớn lên và già đi

Sợ rằng mình không đủ sống

(Sợ không đủ bởi vì mình ham sống quá)

Cây thường xuân thường mọc muộn

(Vì mỗi khi bế tắc

chúng ta mới nghĩ về thường xuân)

Nó có hình dáng như thế nào nhỉ?

Chắc chắn nó chỉ có một chiếc lá

Bất chợt hình dung ra cây thường xuân

Cúc dại ngoài bờ mương vẫn nở

Cây cơm nguội tuổi thơ nứt trắng hạt li ti

(Đi ngoài đường gặp cây nào na ná trong ý nghĩ,

nó là thường xuân)

Nó sẽ vui khắp mọi nẻo đường

Vì chúng ta luôn muốn thế.

Thường xuân - Thơ của Mai Nhật- Ảnh 1.

Read Full Post »

Lặng Lẽ 

.

Phạm Văn Phương

.

những bông hoa bên cỏ

thắm lên trong mờ sương

.

người ơi, xa xôi quá

làm sao lòng không buồn

.

những bông hoa trên núi

vẫn lặng thầm tỏa hương

.

ngày trôi ngày trôi mãi

mùa qua mùa qua rồi

.

một hôm nhiều ái ngại

thấy đời là phai phôi

Read Full Post »

Nguyễn Thái Dương

.

viết cho một tình yêu sắp tròn nửa thế kỷ (1976•2026)

.

Mới đầu dăm ba sợi

Rồi tháng ngày đuổi theo

Xoáy tóc dần bạc tới

Anh loay hoay cả chiều

.

Cái chiều cầm chiếc lược

Còn lọng cọng lọng cà

Chải xuôi và vuốt ngược

Bối rối hồi, cũng qua

.

Anh tận tình năm tháng

Em khen: rất… nghệ nhân

Tóc em phai từng mảng

Qua anh, xanh xanh dần

.

Sợi nào phai vì nghĩ

Sợi nào bạc vì suy

Sợi nào cũng hương nhụy

Đen trắng không so bì

.

Nhuộm xong rồi lại tỉa

Từng sợi tóc bạc thầm

Năm mươi năm tròn trịa

Đến chuỗi ngày hoa râm

.

Song hành cùng sóng cả

Nửa thế kỷ trời ban

Đôi tình xin cúi tạ

Nghĩa tơ tóc ngàn vàng…

.

Đập Đá quê nhà,

23g25 11.4.2026

Read Full Post »

Nỗi cô đơn có lửa

.Lê Văn Hiếu

.

Buổi sáng thức dậy tôi thấy tôi cô đơn

Bụng tôi nóng kinh khủng

.

Lẽ ra buốt lạnh

Cớ sao lại là lửa

.

Lửa không đốt cháy , lửa không thiêu rụi ,

Nỗi cô đơn chưa có ngọn

.

Cô đơn không có lưỡi , không có miệng ,

Không biết khóc cùng ai

.

Giá như nó cháy được

Rồi biến mất

.

Giá như nó hát được

Để dỗ dành

thế giới này dở cười dở khóc

.

Tôi biết là tôi bị bỏ quên

Bỏ quên từ kiếp trước

.

Tôi một mình

Tôi sờ nắn chính tôi

Tôi – lưu cửu …

Read Full Post »

Một ý nghĩ vụt bay

Trần Minh Nguyệt

.

một ý nghĩ vụt bay

đọng thành giọt sương

trên phiến lá mỏng

trong lòng bàn tay khuya

một điều gì vừa tắt

không tiếng động

cánh cửa

khép rất khẽ

giấc ngủ

trôi sâu

.

một ý nghĩ vụt bay

vướng

bờ rào danh vọng

sáng vừa chạm

màn còn chưa kịp mở

đã lộ ra

những đường gân câm lặng

âm thanh vỡ vụn

rơi

không ai nhặt

mọi thứ thấm dần vào cát

chậm

đến mức không còn dấu vết

mở ra

một vòm mê lộ

không lối quay về

.

một ý nghĩ vụt bay

khẽ tựa

bên cánh cửa hạnh phúc

ánh sáng

không bùng lên

chỉ rạn ra

như một giấc mơ vừa tỉnh

đi ngang

một miền trong suốt

chạm

mà không giữ

.

một ý nghĩ vụt bay…

để lại

một khoảng không biết nói

Read Full Post »

Tạ từ Hà Nội

.

Triệu Từ Truyền

.

ngỡ chia tay lại tạ từ
Hà nội ơi sắp biệt mù như xưa
thương hàng bia đá dưới mưa
đội thời gian hỡi dáng rùa kim qui

.
cho đời sau hiểu làm chi
ngàn năm thao thức thịnh suy lẽ đời
giữa xuân mưa nhẹ lá rơi
gió yên hồ lặng nín lời chia xa.

.
còi tàu vang vọng bi ca
giữa Hà nội sớm chia ra lý tình
phố đa cảm, phố đa tình
phố suy tư, phố thông minh, phố buồn

.
đi qua đường phố cội nguồn
ở chưa đành ở, đi suông sao đành
hỡi người em gái hà thành
mắt đầy sử tích trong lành ước mơ

.
môi thơm ngôn ngữ nhà thơ
gọi nhân tài sống dật dờ trong sương
dù lặng lẽ rất thân thương
dù sâu kín cứ tỏa hương nồng nàn

.
anh là đứa bé về làng
mang dòng máu của Thăng Long phiêu bồng
em nhìn anh lớn khôn không
sao còn ngây dại giữa lòng tổ tiên

.
anh xin lạy tạ thánh hiền
tạ Hà nội, tạ vô biên cơ đồ
tạ hoa, tạ miếu, tạ hồ
tạ môi, tạ mắt, hóa thơ tạ từ

22/3/1989 – Hà nội

Read Full Post »

Hoa ngày thường

Từ Hoài Tấn

.

Tôi yêu những cành hoa

Trong một ngày rất bình thường

Một ngày như bao ngày khác

Trên thế gian này không phân biệt là ngày

Ngày bình thường và hoa bình thường như vốn vậy

Như mùa đông sẽ khô trên cành

Qua mùa xuân sẽ đâm chồi nẩy lộc

Và sẽ ra hoa

Hoa bình thường của mùa

Như trời đất đặt để

Không phải do con người tạo nên

.

Trong một ngày rất bình thường

Tôi yêu loài hoa cũng bình thường

Như cơm ăn nước uống

Sáng nay tôi bước ra vườn

Tôi nghe trong gió lời thì thầm

Dịu dàng như tiếng yêu

Của người thanh niên tuổi mới hai mươi tràn đầy ước mơ cuộc sống

Yêu em

Như yêu một cánh hoa bình thường

Là cánh hoa có mùi hương vĩnh cứu

.

Hoa của ngày thường

Hoa của trước và sau

Read Full Post »

Nhập nhoạng ngày

Đặng Thiên Sơn

.

Có những buổi chiều rất lạ

Ngồi chơi với rét hiên nhà

Thấy bao nhiêu là nước mắt

Tràn qua cả cánh đồng hoa

.

Có những buổi chiều phố xá

Thèm ơi những phút la cà

Bỗng ngày rỗi hơi mặc cả

Thế rồi rảo bước ngang qua

.

Có những buổi chiều chắp vá

Khâu đầy chiếc áo thời gian

Cơn mưa gieo ngày trái vụ

Nở ra bao tiếng thật thà.

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »