Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Trần Vấn Lệ’

Hoa Tím

Trần Vấn Lệ
Hoa Tím
.
Hoa tím nhà em tim tím ngắt
tôi cầm mà tím cả bàn tay…
thấy hình thôi cũng là thương nhớ
đừng nói chi nhìn hoa gió bay…
.
Hoa tím nhà em tím thuở nào
không chừng hoa đó thuở chiêm bao
áo dài em tím mà nên nỗi
đừng gặp thì đừng thương nhớ sao?
.
Nghĩ thiệt ngộ ghê lần thứ nhất
chưa hò hẹn đã rất tương tư
vườn ai dù có hoa màu tím
chỉ nhớ vườn em tím ngẩn ngơ!
.
Em đã làm tôi hiểu chữ buồn
khi em rời bến xuống đò ngang
bao nhiêu sóng dội lòng tôi nát
trong đạn bom buồn thêm xốn xang…
.
Mười bảy ngày xưa tím rịm lòng
nhất là màu tím ở bên sông
người ta qua đó không về lại
nắng tím hoàng hôn nắng nhớ nhung…
.
Mười bảy ngày xưa em lớn rồi
Trời ơi màu nắng tím trên đồi
Trời ơi hoa tím trong vườn tím
Em nỡ lòng nào để nắng rơi?
.
Chuyện Thời Nay
.
Bạn khoe mình:  Mới đi chơi về / nước người ta chỗ nào cũng đẹp ghê!  Bạn xuýt xoa từng bịch kẹo nhỏ, bạn bày ra từng hộp bánh rất thơm.  Bạn nói:  nước người ta như một Thiên Đường, tất cả mọi người đều tuân theo pháp luật, người Cảnh Sát như cây đứng nép / ở bên đường nhìn kẻ ngược người xuôi – cái dễ thương của người cảnh Sát:  Nụ Cười, cái dễ ghét của con người là…không có ai ăn xin để mình bố thí!
.
Bạn đi chơi bên Pháp, bên Bỉ…đi xa hơn bên Mỹ, Canada.  Ấn tượng là những cánh đồng hoa, những cánh rừng bao la vô tận…những thác nước như nhả hương nhả phấn / tỏa cho đời những nỗi luyến lưu…Bạn đi chơi không lâu, chỉ hai tuần thôi, lương hai năm dành dụm.  Bạn cao giọng:  sống một đời đáng sống / là đi chơi cho thỏa mộng giang hồ…Bạn rút ra cái khăn mouchoir / lau giọt mồ hôi vừa lăn trên trán…
.
Bạn bày tỏ:  Việt Nam thật chán:  bay trên trời, ngó xuống, ngổn ngang, thành phố như những cái xóm cái làng, người chen chúc, áo quần lộn xộn; một đất nước hình như không lớn…chỉ phình to những cái bụng đầy bia!  Bạn khen những ai bỏ Quê Hương không về, bạn tiêng tiếc “mình đi chơi, xong rồi…thì trở lại!”.
.
Bạn cứ nói, mình nghe không cãi
Mình làm bài thơ để bạn vào thơ
Thơ gói những giấc mơ…
Mình không tin bạn có ngày sẽ tỉnh.
.
.
Thêm Một Khu Rừng Thông Lâm Đồng Đang Chết
.
Thêm một khu rửng thông nữa héo tàn
người ta tiêm thuốc cho thông chết!
Chân lý đời:  không có gì bất diệt
chỉ lòng tham là mãi mãi còn!
.
Chuông không có miệng vẫn kêu boong boong
chuông không gọi con người luơng thiện
chuông ngân nga để ai quyến luyến
một chút buồn quấn quyện, vậy thôi…
.
Khi trồng cây:  Ngày Hội Vui Cười
Tin tưởng có một đời sau yêu dấu
Tin tưởng thấy chim bay về đậu
Tin tưởng người có bóng mát nghỉ chân…
.
Tỉnh Lâm Đồng, thông chết dần dần…
Ai thủ phạm thì dân chưa biết
Không ai rảnh dư công rỗi việc
Mình đã tham gia trồng cây, hết việc thì thôi!
.
…Và cứ thế Lâm Đồng trụi lũi!
Những con nai ngơ ngác xuống Đồng Nai
Có thể qua Cambodia, qua Thailand, phơi thây
Chắc chắn có một ngày bầy gà rừng tan tác…
.
Ba mươi mốt năm tôi sống trên Đà Lạt
Ba mươi năm tôi trôi nổi quê người
Mở báo trong nước nhìn giọt lệ tôi rơi
trên biết bao cánh rừng thông mặt trời héo hắt!
.
Tội nghiệp con gà nóc Nhà Thờ Đà Lạt
bây giờ nhìn nó giống con gà con
nó đi nhặt những tiếng chuông
đó, đây, cuối ngày Chúa Nhật…
.
Tôi muốn nói đôi lời với Phật
Tiếng vi vu…ngào nghẹn cõi hư vô…
Trần Vấn Lệ
Advertisements

Read Full Post »

Một Chữ Mà Thiên Thu

Trần Vấn Lệ
.
Một Chữ Mà Thiên Thu
.
Nances, một thung lũng / sương mờ trắng quanh năm / ít khi thấy trăng Rằm…bởi có em là đủ!
Bốn mùa, Xuân, Hạ, Thu, Đông…nhớ / một mình ai Thiên Thu!  Em đâu có đi đâu!  Trong lòng tôi mãi mãi…
Trời sinh chi con gái…và sinh chi vầng Trăng?  Trăng thì có tên Hằng, em, tên em, tôi giấu!
Tôi là một người xấu.  Xấu nhất thế gian này.  Tôi làm con chim bay – bay trên thung lũng nhớ…
Nances mùa lá đổ, không ai quét thềm trăng.  Tôi ngắm em bàn chân, chân em sao mà đẹp!
Tôi ngắm em tóc biếc…tôi muốn thổi mây trôi!  Tôi suốt đời là tôi / yêu vầng trăng cổ tích!
Tôi làm thơ rồi nghịch / từng chữ mang tên em…tên thung lũng của Tiên / giữa bầu trời của Thánh!
Có nhiều đêm trời lạnh
Em là trăng-mồ-côi
Tôi vun đống tuyết rơi
xây bệ thờ em đứng…
Nances buồn lồng lộng / tôi nhớ quá người ta…Vườn Bồng Lai tôi qua / càng nhớ thêm Đà Lạt…
Quê nào cũng mất mát! Phi trường Liên Khương trôi…mây, như tà áo người / câu thơ tôi chưa viết…
Thiên Thu em biền biệt / một chữ Tình bay theo.  Một chữ Tình bay theo!  Một chữ Tình bay theo…
.

(more…)

Read Full Post »

Tuyên Ngôn Thơ

Trần Vấn Lệ

Tranh Đinh Cường

Trái đất có hàng tỉ tỉ năm, người xưa vẫn nhớ bước Giai Nhân, người sau vẫn ngó theo Người Đẹp!  Đời có Thơ hoài, em thấy không?
.
Đời có Thơ hoài, trời có mây
Đất thì sông, núi, cỏ và cây…
Những con chim sẻ mơ thành ó
Chỉ tội…bài thơ:  Nhớ Chửa Đầy!

(more…)

Read Full Post »

Nắng Valentine’s Day

Trần Vấn Lệ
Hôm nay nắng đẹp, nắng vô cùng
Valentine mà!  Nắng trổ bông!
Anh gửi về em, nhiêu đó nắng
Thương anh trải nhé nắng muôn lòng!

(more…)

Read Full Post »

Mới Chỉ Hai Thế Kỷ

Trần Vấn Lệ
Ô! Cây mai trước ngõ / vừa nở, vừa tháng Giêng!
Cây mai trồng cho em / đúng Tết là hoa nở!
Mỗi nụ hoa – một nhớ.  Mỗi nụ hoa – ngàn thương!
Ngàn thuơng là vô biên, mỗi nụ còn đếm tiếp…

(more…)

Read Full Post »

.Trần Vấn Lệ

.

Phải Chi Có Một Hành Lang Gió Tôi Thả Hồn Bay Áo Học Trò

 .

Hôm nay u ám.  Ngày không nắng.  Chắc chẳng mưa đâu!  Trời chỉ buồn.  Mình nhớ người ta thương đứt ruột.  Ruột nào không đứt hỡi Quê Hương?

Ai nói nắng mưa là cái bệnh?  Ai nói tương tư người nhớ người?  Ai vẽ Tương Giang dài một dãi, đầu sông cuối bãi bóng mây trôi…

Trời không có nắng, ngày không sáng.  Trời chẳng mưa nên gió dịu dàng…Ai thoáng qua kìa nơi cuối ngõ.  Ai xinh như thể áo mơ vàng…

Tôi nhớ làm sao những đóa quỳ…quỳ bên bờ suối tiễn tôi đi…Các em trường Nữ xưa đâu mất?   Đời đổi tìm ai cũng biệt ly!

Đời đổi từ khi em lấy chồng…Rồi thêm lần đổi, nát non sông.  Chừ không mưa nắng mà u ám.  Tôi nhớ em, thương lắm…má hồng…

Em ạ bài thơ này lạ nhé…Nhớ em tôi thả tứ lang thang.  Thả thêm cái ý vào con mắt.  Thả mực vào nghiên viết chữ Nàng!

Nàng dễ thương hay nàng dễ ghét?  Đời có khi vui cũng có buồn…Đã lạc vận rồi, trăng có biết?  Tôi buồn nghe buốt buổi mai sương…

Thơ lạc vận vì em đó nhé!  Một ngày không nắng cũng không mưa.  Phải chi có một hành lang gió tôi thả hồn bay áo học trò…

 

Trần Vấn Lệ 

.

 

 

(more…)

Read Full Post »

Ra Tết

Trần Vấn Lệ

2961400221_20a80257b7

Ra Tết

.

Ra Tết, trời còn lạnh, lạnh nhiều hơn Noel.  Bảy giờ chưa nắng lên, sương đắp mền hoa cỏ…

Mở bài thơ thế đó, tôi không nỡ nói buồn.  Ấm lạnh là chuyện thường, nói hoài nghe khó chịu!

Thơ mình làm mình hiểu!  Làm thơ là làm chơi!  Chơi là kiếm niềm vui…một tiếng cười thiên hạ! (more…)

Read Full Post »

Older Posts »