. Nguyễn Minh Phúc

Có một thưở mây bồng bềnh gối sóng
Trôi lững lờ theo dòng nước sông xanh
Tôi ngồi hái cả mùa trăng sông rộng
Nghe tiếng chiều lặng ngắt một dòng quanh Đọc tiếp »
. Nguyễn Minh Phúc

Có một thưở mây bồng bềnh gối sóng
Trôi lững lờ theo dòng nước sông xanh
Tôi ngồi hái cả mùa trăng sông rộng
Nghe tiếng chiều lặng ngắt một dòng quanh Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Minh Phúc | 12 Comments »
Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

hoàng hôn xắn quần
lội qua ngày
những vàm sông se sẽ
ngồi lên
nghiêng mình
nước chảy Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Thị Ánh Huỳnh | 9 Comments »
Trần Vấn Lệ

Trời Đã Vào Thu
Em ạ, hôm nay trời đổi mùa
Sáng, anh thức dậy đã gần trưa
Hết Hè, ừ nhỉ Thu đang tới
Trời ủ ê buồn như sắp mưa!
Trời ủ ê buồn, chi cũng buồn
Nhìn qua hàng xóm nhớ và thương
Ai đi đâu mất, xe đâu mất
Thấy rớt đầy sân, vàng, lá vàng…
Trời đã vào Thu, có nghĩa là
Chúng ta đang ở tuổi…đang già!
Lạ ghê, Non Nước hoài non nước
Có trách móc người ở rất xa?
Nhiều kẻ đi xa có trở về
Thấy gì? Đẹp nhất vẫn là Quê?
Thấy gì? Cao ngất, nhà cao ngất
Trên phố, ăn mày vẫn bước lê…
Anh bước xuống giường, anh ra sân
Ném cơm cho quạ, chúng chờ ăn
Em đâu không ném về yêu quý
Biển Bắc hay là đang biển Nam?
Mình giống như chim, đã lạc bầy
Cái gì nắm chặt ở trong tay?
Tuổi Xuân, tuổi Hạ, chừ Thu nữa
Hồn sẽ lìa thôi, chiếc lá bay…
Hồn sẽ lìa, ta sẽ tự do
Thương ơi, lúc đó những bài thơ
Anh làm, em đọc và em khóc
Trời đã vào Thu…Ánh Nguyệt mờ!
.
Một Bài Thơ Tự Do
cuộc đời này có nghĩa
dẫu đó là
chỉ một chút thời gian…
Em nhìn kia
cây đã nhuốm vàng
mùa Thu tới
đời có gì đâu mới?
Người ta đi tu với lòng mong đợi
không phải để gặp được một người đúng nghĩa tri âm
mà một đời sau xa xăm
không chắc gì người xưa hiện hữu!
Người ta sống rất cần tha thứ
bởi vì người ta có tội…làm người!
Em cứ đến trễ
Và em chịu mở lời:
“Xin tha thứ cho tôi
Bởi vì đường đi trắc trở”
Không ai nỡ giận em đâu
Kinh Vô Tự là cuốn sách không có
Lời Mở Đầu
Cũng không có chữ nào nơi trang cuối!
Hãy coi như con chim hạc vàng đã bay đi khỏi bầu trời này,
nó về đâu, đừng hỏi
Hoàng Hạc Nhất Khứ Bất Phục Phản
Mây trắng thì…ngàn năm cứ bay!
Người xưa nhớ Quê Hương, tìm đường về quê, không thấy
Chỉ thấy chiều chiều khói sóng mênh mông!
Em của anh ơi, yêu quý vô cùng
Em cứ đến trễ để anh tu tới chết!
Không có gì tự sinh, không có gì tự diệt
Cái còn đây là Tình Yêu, thôi em!
.
Một Bài Thơ Tân Hình Thức
Đêm nay, em ạ, trăng là Nguyệt
Rằm, Tết Trung Thu, Nguyệt của Rằm
Nếu Mạ đừng sinh con gái nhỉ
Thì đời đâu có Nguyệt Giai Nhân!
Đêm nay, em ạ, em duy nhất
Ngự trị bầu trời một trái tim
Anh hỏi tại sao trời đất rộng
Mà lòng anh chỉ hướng về em?
Đêm nay thì cũng đêm năm ngoái
Năm ngoái, bài thơ Nguyệt diễm kiều
Em sáng rực trên đèo Ngoạn Mục
Muôn đời anh chỉ một người yêu!
Đêm nay, con dốc Bà Trưng đó
Những trụ đèn, em ạ, đang nghiêng
Nhớ em mười sáu trăng như nụ
Mười bảy Trời ơi…anh mất em!
Đêm nay, nghĩ tới đêm mười sáu
Trăng vẫn tròn trong chiếc nón thơ
Em ở vườn cau sau bước Ngoại
Rồi sau, sau mãi bóng con đò…
Đêm nay, nghĩ tới đêm mười bảy
Em lấy chồng rồi, tiếc lắm sao!
Cây bưởi, cây bòng hoa tím rịm
Vườn cà anh dạo nát ca dao!
Hỡi Diễm Lệ em, Kiều diễm lệ
Hỡi người con gái của Đơn Dương
Vườn cau Nam Phổ mùa Thu mới
Ai nhỉ ai chờ ai héo hon?
Tôi làm bài thơ tạo cái hình
Từ vầng trăng sáng giữa mông mênh
Biết mình hư ảo đời hư ảo
Ai cấm lòng tôi thương nhớ Em?
Trần Vấn Lệ
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Vấn Lệ | 19 Comments »
Chế Diễm Trâm

– Con gái của ba không thể đi xe lửa! Phải đi máy bay!
– Nhưng con thích đi thử một lần! Với lại bay ra Nha Trang, ngồi chưa nóng chỗ đã phải leo xuống! Con muốn đi xe lửa mà ba! Ba!!!
– Nhưng con không được đi một mình!
– Vậy con đi với ai? Mẹ đang đi công tác rồi!
– Ba bố trí chị Thu đi với con!
Chị Thu là thư ký ở công ty ba. Chị Thu đã khô như ngói mùa nắng lại dữ dằn như bà chằn, mới nghĩ tới đã không thoải mái chút nào, vậy mà phải đi chung cả một quãng đường dài ư? Dù có thể, lên tàu đã lăn ra ngủ khì, trời bảnh sáng là vừa tới nơi như lời nhỏ Dung, bạn Thư nói. Hay Thư yêu cầu chị Thu đặt hai phòng? Tới Nha Trang, cứ việc việc mình mình đi, cho chị ta ở khách sạn một mình cho đáng đời. Nhưng như vậy sao đành? Mà Thư thì thích đi chơi với nhỏ Dung biết bao! Dung sau khi tốt nghiệp Đại học, về quê xin việc. Dung rủ, mày ra đây đi, tao dẫn mày đi bụi. Với lại, thực tình Thư muốn đến nhà Trung, theo cách bất ngờ nhất, xem Trung cảm động như thế nào? Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Chế Diễm Trâm | 46 Comments »
Ngô Đình Hải

1/ Sáng nay, ngồi cà phê với mấy tên bạn học. Gần về, một tên móc bóp, moi mãi mới ra được tờ 500 ngàn, xếp kỹ, giấu tuốt bên trong. Có tiếng cười, hắn tỉnh bơ: thằng nào chẳng vậy.
Tên khác phán:
Khi một tên đàn ông quyết định lấy vợ, đồng nghĩa với chuyện hắn chấp nhận, tự biến mình thành một tên…ăn cắp!
Lấy vợ rồi, mỗi lúc mỗi phải hoàn thiện cái kỷ năng đó để tồn tại. Mà ăn cắp chính những thứ của mình mới đau. Từ tiền bạc, tự do, thời gian, kỷ niệm, thói quen…v/v…Tất tần tật…Thứ gì cũng phải ăn cắp! Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Ngô Đình Hải | 17 Comments »
Trần Thuận Thảo

Anh gởi gì cho cơn gió chiều nay
Mà tháng tám thu” ngọt ngào đến vậy”?
Phố cao nguyên mưa chiều như run rẩy
Để cõi lòng.. nhuôm tím những vần thơ.!
*
Thu trong em rạng rỡ từng giấc mơ
Dù nắng sớm ..mưa chiều.. ngày bất chợt
Lá vẫn xanh- dẫu nắng chiều hời hợt
Dẫu thu vàng trút lá đợi mùa sang
*
Người đàn bà sinh tháng tám đa mang
Cảm xúc buồn vui nhưng cõi lòng sâu thẳm
Yêu ghét rõ ràng- nhưng dịu dàng đằm thắm
Thẳng thắn chân tình như ngọn gió mùa thu
*
Anh gởi gì cho tháng tám lời ru
Để em nhớ thương trong bộn bề tất bật
Để nắng hoàng hôn giọt thu buồn khóe mắt
Để tháng tám về..lặng lẽ một mùa thương.! Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Thuận Thảo | 3 Comments »
.Lê Minh Hà

Anh thấy những chiếc lá nhỏ ở các chậu cây em đặt bên cửa sổ xao động. Và vệt nắng nhảy nhót trên tường. Chắc là gió. Gió thổi từ những vòm cây ngoài đường vào. Những con đường Sài Gòn cây cao bóng cả, cũng như phố, Hà Nội ngày xưa.Sài Gòn có bao giờ yên. Nhưng căn phòng của chúng ta rất yên lặng. Có cái gì giông giống sự im lặng trấn ngự những ngôi nhà tập thể ở Hà Nội khi người lớn đi làm trẻ con đi học, nơi chúng ta từng sống. Nếu bảo là yên ả…
Anh nghe tiếng xô chậu vọng qua cái giếng trời từ nhà dưới lên, tiếng đàn bà cười từ tầng trên vọng xuống. Những người đàn ông hàng xóm đang ngồi ở mảnh sân bên dưới cầu thang chung lúc này đang làm gì? Nhấc vòi nước tiếp tục rửa xe máy? Gầy lại cái lò than cho người đàn bà của họ bắc ấm nước pha cà phê bán đầu ngõ? Cũng không khác gì Hà Nội ngày chúng mình ra đi phải không? Đọc tiếp »
Đăng trong Văn xuôi | Thẻ Lê Minh Hà | 11 Comments »
Đặng Phú Phong

Hoa và Nắng ta gọi tên Hoa Nắng
Nắng phù vân và Hoa cũng phù dung
Ở phương xa có vô vàn góc khuất
Hiện tại đang thấp thoáng cõi mông lung Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Đặng Phú Phong | 13 Comments »
Trần thị Hiếu Thảo

Một Mùa Trăng…
.
Một mùa trăng mật Quy Nhơn
Đêm nghe sóng nhớ ngày ơn nắng tình
Bên đèn hoa chúc lung linh
Mắt ai cười nụ xinh xinh tóc thề… Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Thị Hiếu Thảo | 21 Comments »

Đăng trong Thơ ca | Thẻ Nguyễn Thị Liên Tâm | 13 Comments »