Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Đặng Phú Phong’

Đặng Phú Phong

Mảnh vườn chật nắng nhưng còn thiếu

Một dáng ai ngồi dưới gốc hoa

Lối đến. ngả về đều thong thả

Ta bỗng thân quen góc đợi chờ

.

Góc đợi chờ hoá góc chia xa

Vạt nắng buồn thiu. lỗi. thật thà

Thở dài. tim. khuất. rơi trong cỏ

Để ướt sương mai trĩu nụ hoa

.

Xuân về ta bỗng thành biệt tích

Biệt tích tôi, và, biệt tích em

Bởi sông không chảy về biển cả

Rơi vào nơi lạ chẳng còn tên

.

Một ngày tình ta thành cổ tích

Hoang mang. hư. thật, phủ không gian

Ta thấy em cười pha nắng ấm

Một con chim gọi giữa đại ngàn

.

Uyên. ương. đi. đến trong bất chợt

Nhưng hẩng chiều xuân một lẻ loi

Công viên biến. hóa rừng u tịch

Áo lụa vàng hanh phủ núi đồi

.

Đa đoan kỳ nữ vẫn là uyên

Bản lỗi sai sai, gió nhớ thuyền

Bàn tay. nhớ. bàn tay. quán nhỏ

Lạnh buổi giao mùa, thương đỗ quyên

.

Biệt tích. xa đời tròn ba năm

Nay về ta hoá kẻ xa xăm

Sống chậm dõi theo đôi vòng ngọc

Hai đời chia. sẻ, giữa một thân

.

Xương thịt có thành ra tro bụi

Vẫn còn tim nhỏ, vẫn còn đau

Một sát na. trôi. chưa phải ngắn

Can gì em cố. vội đi mau?

.

Tôi về. tôi có là tôi nữa?

Dừng bước phiêu lưu. lại xé lòng

Lỗi tôi, lỗi tôi, tôi tội lỗi

Qua nhịp Nại hà vẫn chẳng quên

.

Giọt hương mưa vấn vương hương nến

Chiếc nơ  tặng dữ hoá chỉ hồng

Dốc khuỷu, đường quanh ôi mệnh số

Nẻo về tồn tại, vốn là duyên.

Read Full Post »

Đặng Phú Phong

     ( Ông bà Võ Phiến với những tháng ngày thong dong.)

Ông Võ Phiến gọi Nguyễn Mộng Giác là một người “thàng”(hậu). Ông Nguyễn Mộng Giác cũng gọi Võ Phiến là “thàng”. Và, hai ông định nghĩa thàng như sau:

Nguyễn Mộng Giác: “Thàng” không phải là hiền. “Thàng” là một chữ định hình, chứ không định tính. Người thàng, là người ít nói, tránh né những tranh chấp rắc rối, sẵn sàng chịu phần thua thiệt để giữ hoà khí, cố giữ bề ngoài đơn giản lùi xùi để không bị ai xem là kẻ quan trọng. Người thàng có thể hiền lành vì không dám làm việc dữ. Nhưng người thàng cũng có thể có những phản ứng bất ngờ dữ dội khi đột nhiên không thể chịu đựng được mãi sự thua thiệt. Người ta bảo người thàng hay cộc.” (Đặc san Tây sơn –Bình Định,1999) (more…)

Read Full Post »

Đặng Phú Phong
.
Kẻ ra đi sao cứ nghĩ đến quay về?
Nồi bánh tét thơm thơm mùi nếp mới
Củi trỗ hoa lửa đỏ nối thời gian
Bắt cầu nhớ đi thương về quá khứ
Trên sông dài biển rộng bóng mù tăm
.
Trời đông xưa tôi quay mặt cúi đầu
Bao niềm đau lắng tận cõi thâm. sâu
Đăm cái rét tàn hơi xô nếp rạ
Áo mẹ cha hong lửa đợi đường khâu
.
Đêm dài lắm tiếng đàn cò khó đợi
Đuốc không mong thắp sáng khoảng trời buồn
Tôi chờ em từ năm mươi năm trước
Giờ gặp nhau như nửa lạ nửa quen
.
Ngày sắp tết buồn vui không ranh giới
Em bềnh bồng bên cạnh những người thân
Tôi tự hỏi có phải mình còn sống!
Sao chung quanh sinh tử hiện ra gần?
.
Ngày quê nhà tôi tiêu nhanh cùng kiệt
Chân bước đi con mắt vẫn còn trông
Sớm tháng giêng hơi sương pha hơi lệ
Kẻ ra đi sao cứ nghĩ đến quay về?

(more…)

Read Full Post »

Đặng Phú Phong
.
.
Tháng giêng em vụt sáng ở bầu trời Hội An
Dẫu anh không sánh bước cùng em
Nhưng vẫn biết rằng bao lồng đèn đang thắp sáng
Những bông hoa thi nhau nở rộ
Dòng Sông Hoài reo vui sóng vỗ
Là để đón mừng em
Vì em là người mang niềm vui đến với tất cả
Rồi cây sẽ xanh tươi hơn để ra hoa kết quả
Lũ chuồn chuồn bay nhanh như những chiếc trực thăng
Đưa bước chân-chim-em tình tang trên các nẻo đường phố Hội
Em từng ước sẽ cùng anh chung sống ở Hội An:
“Em muốn cùng anh nghe gió lướt qua hành lang dài buổi chiều, chậm rãi thong thả, như sen nở giữa hạ trong Kinh Thi vào ba ngàn năm trước.” Còn anh cũng ước rằng muốn cùng em ăn đời ở kiếp thì dẫu Sài gòn hay Dalat cũng đều là phố Hội trong mơ ước riêng em
..
Mai em về Dalat Dốc sương mù em thích lắm mù sương
Sẽ có anh dõi theo bước chân chim và gửi theo gió lời thầm thì:” Em muốn ở Hội An, muốn cùng anh!”

 


(more…)

Read Full Post »

Mưa Vương Cát

 Đặng Phú Phong

mưa Vương cát cho hương trầm nhỏ giọt

đêm Pleiku chờ. đợi bước chân người

mùa trăng rớt , thương ơi ngày tháng cũ

sương không hề khác dấu của Ngàn xưa (more…)

Read Full Post »

Xa xôi

Đặng Phú Phong

giot nang

mùa thu không đã về tháng tám

sông Côn vừa cạn một linh hồn

trời bắt thôi mưa. đong ước hẹn

mất em rồi. trời chẳng càn khôn (more…)

Read Full Post »

Đồi Lạc Gió

Đặng Phú Phong

222027-dang-phu-phong-1-600

em kỳ lạ như khóm sương dày đặc

trôi nhẩn nha Đồi lạc gió vô tình

ta lạ lẫm nhìn em cười khúc khích

trong tháp ngà hoang tưởng.mộ đinh ninh

. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »