Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Chế Diễm Trâm’

Chế Diễm Trâm 

Có lẽ không mấy ai không biết câu văn giản dị nhưng thấm thía xúc động mở đầu truyện ngắn Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường.

Câu văn mở đầu ấy như một bài thơ nho nhỏ, xinh xắn bởi cái tứ hoài niệm bồi hồi, bởi giọng điệu nhẹ nhõm, bay bổng, lâng lâng… Và cái “thi cảm” ấy có được nhờ nhiều yếu tố, như tiết tấu êm êm (nhịp 6 – 5 – 9 – 14), thanh điệu hài hòa (18 âm tiết mang thanh bằng trong tổng số 34 âm tiết), vần điệu uyển chuyển (sự hòa phối thanh bằng – trắc của những âm tiết chỗ ngắt nhịp, “thu” (B) – “nhiều” (B) – “bạc” (T) – “trường” (B). Ngoài ra, chúng ta không thể không chú ý đến ba từ láy: “bàng bạc”, “nao nức”, “mơn man” rất biểu tả và biểu cảm. (more…)

Advertisements

Read Full Post »

Buông

 

Chế Diễm Trâm

Minh vật xuống mê man chừng ba, bốn tiếng.

Khi Minh mở mắt, nền trời đã sang màu tro sậm. Chiếc xe honda ngoài sân dựng lên một khối đen thẫm chơ vơ. May quá, nó vẫn còn đó, không thì khốn khổ, không biết lấy gì bôn ba chuỗi ngày tiếp theo. Nằm nấn ná, đúng hơn là không ngồi dậy nổi để bật ngọn đèn, Minh lắng nghe bên hàng xóm người mẹ trẻ mắng mỏ đứa con nhỏ ngậm miệng với miếng cơm bã ra mà không chịu nuốt. Không biết rồi có cơn quát tháo, đánh đập, khóc lóc như mọi bữa không. May mà Minh chưa thấy đói, không thì không biết làm sao ra tới quán cơm nổi đây.

Minh nằm nghĩ đến Nhàn, không biết giờ này Nhàn ra sao khi bạn bè đã ra về hết. Chắc Nhàn vẫn ngồi trước bàn thờ con bé và tự huyễn hoặc rằng con bé vẫn còn đâu đó trên đất Đức, rằng chiều nay Nhàn chỉ buông thi thể một đứa trẻ nào đó mà người ta đã đưa về cho Nhàn cùng với giấy chứng tử và một lá thư chia buồn. (more…)

Read Full Post »

Chạp yêu

Chế Diễm Trâm

Tranh ĐINH TRƯỜNG CHINH 

Bước qua ngày đầu năm, trời bỗng hửng, mặt trời rạng ra và nắng êm, nhẹ và thơm như một sân rơm mới. Quả là mùa xuân đã chạp vào đâu đó, mơ hồ như khẽ đã khẽ chưa. Nguyên như chưa thoát ra khỏi không khí huyền hoặc của một đêm trăng mười ba ấy.

Buổi chiều hôm ấy gió lạnh thênh thang, mây xám mù trời, thỉnh thoảng mưa giắt màn lưa thưa. Trời cuối đông, Nguyên thấy lòng nặng trĩu. Chợt nhớ đến tin nhắn ba hôm trước của Nguyễn khi Nguyên đang đi công tác: “Em đang ở đâu?”. Chàng Nguyễn thường hài hước, thường dắt người nghe từ tràng cười này đến chuỗi cười khác. Nhẹ nhàng, yêu đời. Giá mà toàn những người bạn như thế cũng chả nhọc nhằn tìm kiếm an vui, Nguyên nghĩ thế.

Một tin nhắn gửi đi: “Anh đang ở đâu?” – dù đoán Nguyễn đang ở trong thành phố nhỏ teo này. (more…)

Read Full Post »

 

CHẾ DIỄM TRÂM

Một buổi sáng trung tuần tháng tám, trời đất Phan Rang vốn được tôn danh là “sa mạc Đông Dương” lại chợt mát mẻ như vừa bước ra từ giấc mơ êm ái. Con đường trắng sữa chạy giữa hai hàng cây xanh khoảng chừng bốn chục cây số đưa chúng tôi đi tìm nghệ nhân làm đàn và tấu lên giấc mơ Chapi.

Nghe, chắc đến gần trăm lần, bài hát Giấc mơ Chapi mà chưa hề chạm mặt cây đàn nổi đình nổi đám của nhạc sĩ Trần Tiến. Nên khi Đài Phát thanh – Truyền hình Ninh Thuận đánh tiếng qua anh Đình Hy – Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Ninh Thuận, chúng tôi gồm một số nhà văn, nhà thơ đang tham gia Trại sáng tác Văn học các tỉnh Nam Trung Bộ 2014 lên đường đến thôn Do, xã Ma Nới, huyện Ninh Sơn để tận mục sở thị nghệ nhân người Raglai Chamaléa Âu tạo tác cây đàn Chapi. (more…)

Read Full Post »

Tận tình

Chế Diễm Trâm

Giã từ thơ túi rượu bầu
Trăng mười ba đã bớt màu xanh xao.
Tóc bay mấy độ chênh chao
Ôm nghiêng vai mộng nghe sao dại khờ.
Vàng trăng biết mấy bến bờ
Con đường dốc đá ơ hờ mù tăm.
Cổ nguyệt tiền kiếp xa xăm
Một lần em hát anh nằm chiêm bao.
Thôi thì thôi nhé kiếp nào
Tận tình
muôn thuở trúc đào
đêm xuân…
1.3.2018

Read Full Post »

Chế Diễm Trâm

Năm 1936: năm định mệnh trong đời người, đời thơ Hàn Mặc Tử (1912 – 1940) khi ông phát hiện bị mắc bệnh phong, một trong những căn bệnh hiểm nghèo thời bấy giờ, nhất là mặc cảm bị ghê sợ, bị xa lánh. Nàng Mộng Cầm, người yêu của Hàn Mặc Tử, bỏ đi lấy chồng. Bao khổ đau ập xuống, chồng chất… Nhưng dường như trong tận cùng bất hạnh, “thiên tài Tử bộc phát, thơ Tử mở ra một chân trời mới lạ hẳn.”([1]) (more…)

Read Full Post »

Tim ơi, đừng đau nữa!

Chế Diễm Trâm

Miên nhận được tin nhắn của Thành: “Thành sắp vô công tác tại thành phố của Miên.” Tay chân Miên thoáng lẩy bẩy nhưng Miên cũng kịp trấn tĩnh: ừ, vô thì vô chứ nói làm gì? Nói là nói thế thôi chứ Miên cũng ngóng đợi ngày đó lắm. Đã ba năm không gặp lại Thành. Lần gặp gần nhất là Thành đi du lịch cùng cả nhà. Miên gọi nhà hàng làm mấy món ngon giao tận nhà để mời cả nhà Thành một bữa cơm cho tươm tất. Miên ra ra vô vô chờ từ sáu giờ chiều đến tận tám giờ tối mới thấy điện thoại Thành gọi đến cáo lỗi vì con bé con Thành bị mệt. Miên vội vội vã vã đóng cửa, chạy đến khách sạn nơi cả đoàn đang nghỉ thì lễ tân nói cả nhà Thành vừa ra ngoài. Một nỗi buồn dâng ứ, nhưng Miên vẫn gọi điện thoại cho Thành để hỏi thăm tình hình con bé thế nào thì Thành không bắt máy. Giữ ý, Miên không gọi nữa. Cho đến ngày gần về, Thành nhắn tin muốn gặp riêng Miên cà phê nhưng Miên cáo bận, chỉ hẹn gặp nhau ở lễ tân để gửi cho con bé chút quà. Cuộc gặp không quá năm phút nhưng vợ Thành tỏ ra không vui nên Miên cáo biệt thật nhanh. So với thời sinh viên, giờ Thành phát tướng, đẹp hơn xưa nhiều. Chuyện, bố vợ Thành là giám đốc mà! (more…)

Read Full Post »

Older Posts »