Feeds:
Bài viết
Bình luận

Giả định

.Lê Văn Hiếu

thapbanhit

( Nhớ những Thi Nhân Bình Định )
 
 
Định thắp ngọn đèn cho  hồn thơ đi vào hồn Bướm ,từ chùa Ông đến cửa đông thành rất sớm – khắc khoải khuya
Định tát nước cho nhẹ con thuyền xuôi thả thơ , thả đặc quánh trên nền trời , trên dòng sông Kôn , những bài thơ như lá trôi trôi ..

Đọc tiếp »

   Ban Mai

Bìa C ng ch  là gi c m  HC - 12-3-2015

Lần đầu tiên tôi nghe tên ông, là lúc nhà văn Nguyễn Mộng Giác về thăm quê nhà, ông hỏi tôi có biết địa chỉ nhà văn Mang Viên Long, nghe nói bây giờ đang sống ở An Nhơn, Bình Định. Tôi là kẻ hậu sinh, ngày ông thành danh tôi chỉ là một đứa bé, khi tôi lớn lên ông đang sống trong im lặng, làm sao tôi biết được. Cái duyên gặp tình cờ khi tôi và ông cùng viết cho tạp chí Quán Văn Sài Gòn. Và thân tình từ đó. Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

images

.

Em nghe lời anh, anh rất mừng, bệnh gì rồi cũng sẽ thành không nếu em cứ nhớ lời anh nói: con bướm vừa bay đến nụ hồng… Đọc tiếp »

Thơ Trần Vạn Giã

tranvangia_22129458189

Nhà thơ Trần Vạn Giã sinh năm 1945, tại Vạn Ninh ( Vạn Giã), tỉnh Khánh Hòa.
Trước 1975,anh viết cho tạp chí Trình bày, Đối diện (Đứng dậy), Bách Khoa, Phổ Thông, Làm Dân …  .Chủ trương tạp chí Nhân Sinh

Và sau năm 1975, phóng viên báo Khánh Hoà

Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam

. Đọc tiếp »

Lời trầm thống

Nguyễn Huỳnh

635032798663727500-thumb-1367812818_500x0

( Gửi hương hồn bạn tôi : Lê Tường)

.

Ta và bạn sinh ra nơi bờ ruộng hẹp

Nơi những động cát trắng phau màu trăng tỏ Đọc tiếp »

Ai là Đô đốc Long ?

              Lê Ngân (Luật gia-Nhà báo Hà Nội )

images

“Đô đốc Long”là danh tướng Tây Sơn với chiến công huyền thoại:chỉ huy đạo quân đánh thắng quân Thanh ở Khương Thượng-Đống Đa tiến trước vào giải phóng Thăng Long trong trận quyết chiến Ngoc Hồi-Đống Đa do Quang Trung chỉ huy đầu năm Kỷ Dậu(1789). Tuy nhiên Hoàng Lê nhất thống chí xuất bản từ thời Tây Sơn chỉ nêu vỏn vẹn “Đô đốc Long”, không họ, không quê quán. Cho đến nay có thêm nhiều tài liệu xác nhận “Đô đốc Long” với họ tên, quê quán khác nhau:  Đọc tiếp »

Ông gìa và con ngựa

 

       Truyện ngắn của Trần Văn Bạn

Neu-khong-ve-ngua-doi-vo-nghia_1

Trên con đường lởm chởm đá, ngược lên mạn tây, chạy xuyên qua cánh đồng vùng Kim Châu, ở phía trước nhà thờ An Tân, chú ngựa đực non đang kéo xác con ngựa cái già trơ xương bên trong chiếc xe ngựa xộc xệch. Đầu con ngựa già thòng hẳn xuống phía sau thùng xe, cứ rung lên theo nhịp lắc lư của chiếc xe, thỉnh thoảng, nẩy lên rồi rơi mạnh xuống đập vào cái bàn đạp dành cho khách lên xuống xe, bởi những cú xóc trên những ổ gà trũng sâu được tạo nên từ đầu mùa đông. Trên càng xe, lão già đánh xe ngồi tư lự, mắt hướng về phía mặt trời sắp lặn. Tiếng chuông nhà thờ dóng dả đổ, lan đi, xa dần, xa dần rồi mất hút trong bầu không khí tĩnh lặng của buổi chiều cuối năm. Đọc tiếp »

Tiếng vạc kêu dài

Nguyễn An Đình

chan-dung-bui-giang-55x65-0238.psd_-828x1024

(Nhớ thương Ông “Đêm ngắm trăng/ Ngày ngắm gió”)

 .

Đêm nay trăng cứ nhìn mình

Bởi nghe ông mới thình lình đi chơi

Còn đâu nữa cát bụi ơi

Mầu hoa nào góp thêm lời nguyên Xuân

. Đọc tiếp »

Tạp Bút

MANG VIÊN LONG

 

tải xuống

 

Năm nhà thơ Luân Hoán xuất bản tập thơ đầu tiên cũng là năm tôi vào học năm thứ nhất, khóa 3 trường Quốc Gia Sư phạm Qui Nhơn: Đó là tập “Về Trời” (nhà xuất bản Văn Học Saigon – 1964). Trước khi được đọc “Về Trời”, tôi đã đọc nhiều thơ anh trên Bách Khoa, Văn Học, Khởi Hành, Văn, Nghiên Cứu Văn học, Vấn Đề… từ vài năm đầu thập niên 1960.

Đọc tiếp »

Cỏ long nhong

Triệu Từ Truyền
nguoi dan ba
.
Cỏ long nhong
.
 ổ cỏ long nhong
cơn gió hoang mạc đưa đẩy em bên anh
cuộn vào anh hai ổ cỏ xoắn xuýt
.
ốc đảo hờn ghen cỏ mà du mục
mặt một khuôn mắt buồn môi ướt
giống hệt nhau nên cuốn hút không rời
tri kỷ tâm hồn tri âm thân xác
giữa hoang mạc đôi du tử long nhong
anh phiêu dạt không còn biết tuổi
em lăn tròn không đếm thời gian
hai ổ cỏ trên đường chân trời.
.

Tuong Giao

1

ôm hôn hòn đá tảng

đam mê hạt phù sa

dòng chảy ai ngăn cản?

người hòa vào bao la

2.

đường cao nguyên hiểm trở

đường trung du lõm lồi

đường đồng bằng sạt lở

hội tụ dọc đường đời…

3.

hạt ánh sáng bay khỏi tim em

xuyên qua mùa đông vỡ bóng đêm

ánh trời nhiều khi còn  bỏng rát

ánh tim em cứu rỗi dịu êm.

4.

đầy tri thức vẫn là vụn dại

kỹ thuật ngàn năm chưa đổi đời

xác xuất sống không là người máy

thận phận muôn đời cứ nổi trôi.

5.

ba giọt máu cha cho thành sữa trắng

trong lòng mẹ dòng năng lượng tâm linh

chảy ngàn xưa đến ngàn sau thinh lặng

dù hiền tài, con vẫn  nghiệp sinh linh.

 .