Feeds:
Bài viết
Bình luận

Chế Diễm Trâm

Trong con người Nguyễn Công Trứ, ta thấy hiển thị hai mẫu nhà nho: nhà nho hành đạo và nhà nho hành lạc. Giai đoạn tại triều, Uy Viễn tướng quân là mẫu nhà nho “vẫy vùng” chí anh hùng, chí nam nhi, lập công để lập danh, để khẳng định tài năng và bản lĩnh cá nhân:

Đã mang thân ở trong trời đất

            Phải có danh gì với núi sông.

(Nợ tang bồng)

Năm 1848 (70 tuổi), Nguyễn Công Trứ xin lui về trí sĩ, an hưởng nhàn lạc, xem đó là sự tự thưởng sau khi đã hăng hái sống vì đời. Mười năm cuối đời có thể xem là giai đoạn đấng tài tử sống vì mình. Công danh nam tử đã vẹn thì đây là lúc “ông ngất ngưởng” hưởng lạc với “thơ túi rượu bầu”:

Khi ca, khi tửu, khi cắc, khi tùng

                        Không Phật, không tiên, không vướng tục

(Bài ca ngất ngưởng) Đọc tiếp »

Như Quỳnh de Prelle

Ngồi cạnh tôi trong lớp môn kịch nói là bạn gái Iran
một nghệ sỹ nổi tiếng
bạn ấy buồn bã với sự kiện Iran và Mỹ
không có năm mới không có giáng sinh
tôi ôm bạn trong sự nghẹn ngào
Đọc tiếp »

Khi em đội nón

Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

Em muốn nói với anh về chiếc nón vải

Chiếc nón mà lúc ở xa anh bỗng nhớ giữa chừng

Em đội nón

Đội những phút giây lặng lẽ

Đứng chờ anh khi anh vắng trên đường Đọc tiếp »

Chiều cuối năm

Trần Bảo Định

Tôi ngồi trên cây cầu cây gie ra bến nước, lòng bồi hồi nhớ mẹ.
Dáng mẹ gầy và khô đét, che bởi tấm áo vải thô vá đùm, vá đụp.
Tóc mẹ, sợi đau sợi cực.
Đầu mẹ, đội nón lá chằm đã tưa rách, phai màu.
Bên hông, mẹ đeo cái giỏ đụt. Đọc tiếp »

Giấc mơ tháng Chạp

Lê Văn Hiếu

Bạn tôi tự dưng già cỗi,
Với dáng thế của cội mai vừa tỉa tót.
Hắn trẩy lá,hắn chờ hoa
Hy vọng vào chồi biếc.
Đọc tiếp »

Huyết ngọc

 Mùa Xanh

Tháng Tư thảo nguyên mênh mông xanh. Đàn cừu nhẩn nha thả mây trắng bềnh bồng trên cỏ. Nàng buông lỏng dây cương, áo chẽn đỏ thắm đẹp như một bức tranh dưới nắng chiều. Bên kia suối ngày ngày vọng sang tiếng hát, âm thanh khoáng đạt lượn qua cả núi rừng. Đọc tiếp »

Ngủ dưới đèo Cù Mông

Trần Thiên Thị

à ơi tay vỗ vào đêm
mà nghe sương giá ngủ quên quanh người
giật mình nghe gió gọi tôi
hốt nhiên con mắt đã rời chiêm bao
Đọc tiếp »

Tuổi thơ lặng lẽ

Hồi Ký.
(Trích trong “Như Áng Mây Trôi” HK – nhà XB Hồng Đức – 2014)
MANG VIÊN LONG.


Mẹ tôi mất vào lúc hai giờ sáng ngày 27 tháng 10 âm lịch năm 1952 vào đêm mưa dầm, cơn lụt đang chảy tràn qua các ngả đường phố chợ thị trấn. Đang nằm ngủ trong bồ lúa với chị, nghe tiếng gọi giật thảng thốt của bà Tám- người giúp việc, hai chị em tôi đã mở choàng mắt ngơ ngác trong bóng tối đen kịt, lạnh buốt – cả hai lật đật leo ra khỏi miệng chiếc bồ lúa cao. Anh Nguyên – người anh cả của tôi, đã thắp sáng chiếc đèn chai dầu dừa cầm nơi tay, mở toang hai cánh cửa, tay khoác vội tấm áo tơi lá, chuẩn bị chạy theo bà Tám xuống căn nhà thuê tạm dưới phố dọc quốc lộ làm nơi ở cho mẹ tôi nằm riêng, từ hơn một năm qua để tránh nguồn bệnh. Đọc tiếp »

Người yêu cũ … của chồng

La Mai Thi Gia

Hôm nay người yêu cũ
Của chồng mình ghé chơi
Mình đi chợ từ sớm
Để trưa làm cơm mời
Đọc tiếp »

Có mắt em trên lá cỏ dịu dàng

Tần Hoài Dạ Vũ

.

Anh yêu ai mà bài ca gãy cánh
Nửa cuộc đời ngồi ngó bóng tường khuya
Tu không xong mà lòng hóa sân chùa
Đi một bước, nghe chuông dừng bảy bước
Đọc tiếp »