Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Trần Vấn Lệ

.

Hôm nay đưa người mất vào cái nhà hỏa thiêu.  Buổi sáng không phải chiều, sao mình buồn ứa lệ?

Bây giờ đang cuộc Lễ, các Sư Thầy tụng Kinh, chiêng, trống, mỏ xập xình, nghe được tiếng nước mắt…

Nghe cái buồn co thắt…nó đau đớn lạ lùng.  Bạn mình vẫn dửng dưng, nhắm mắt và im lặng!

Nhà tang lễ ấm ấm cái hơi người rợn người…

*

Ở nơi không tiếng cười.  Thấy nhau thôi là đủ.  Đưa người đi cho có chút nghĩa tình dương gian…

Cơn mưa bay nhẹ nhàng trên nghĩa trang bát ngát.  Mưa hình như có hạt vang vang trên mái ô…

Hơn mười người đi đưa.  Lặng thầm không ai nói, đến chỗ không ai đợi chỉ hương trầm ngán nghê…

Trầm ngán nghê bay trong lãnh cung

Hương thơm bối rối ngọt vô cùng… (*)

.*) Thơ Hàn Mạc Tử

Read Full Post »

Lê Anh Hoài

.

tôi cô đơn trên xô pha

không ai mơi tôi đi ăn cơm

anh cô đơn trên ngôi cao

sao không ru tôi trưa nay

.

hình ảnh một nhà văn trong em là gì

với tôi là một khuôn mặt ưu tư

nhà văn tiếc thay không phải là diễn viên phim cấp ba

thu nhập không bằng

diễn viên phim cấp ba không khuôn mặt

chỉ cần bộ đồ nghề

đồ sộ vô ưu

chẳng muốn ăn trưa cùng một nhà văn nhiều chuyện

.

lấy nắng cầu mưa

lấy khát thèm cầu thanh cao

lấy sự khiếp nhược làm bệ đỡ trường tồn

lấy lũ ngây ngô bầu nhà hiền triết

lấy lễ lạt rườm rà tuyên bố sự sai trái giản đơn

.

anh quốc phục ngũ thân

em nhất nhật thất thân

tứ tử mì tôm đè tứ quý bộ trưởng

bóng đè chữ

ú ớ chương hồi

l.a.h 31.5-7.6 hanoi

Read Full Post »

Nụ hôn

Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

.

Nhớ tối nào

anh hôn em

bầm dập cả trăng non

.

giữa trưa nắng

anh hôn em

trời đất tối mù

.

trong đêm đen

không có anh

em vẫn được hôn

.

sáng thức dậy

chẳng có ai hôn ai

ngoài ban mai

đang hôn từng giọt sương

sắp khóc

.

anh ơi

đôi môi anh giờ cất đâu 

khi gió cồn cào hôn nước

ước gì trời rét

để em được gói đôi môi mình

vào chiếc khăn len.

Read Full Post »

12 giờ khuya

Âu Thị Phục An

.

nỗi bất an chồm dậy

quá khứ bịt mắt

dòng máu luân lưu qua trái tim bầm dập

.

những kẻ đã đi qua đời tôi

đã vào cuối đường hầm

cuộc chia ly có trật tự

.

tiếng than khóc trên những nấm mồ

bao giờ cũng vậy

là khóc cho chính mình

.

tiếng gõ của đồng hồ

thắp nén nhang khuya

tôi gọi hồn ảo ảnh

.

thời khắc giữa hai miền

là cái chợp mắt bất chợt

cái ngáp nửa đêm

.

làm giật mình chiếc bóng . . .

Read Full Post »

Cơn mưa

Trần Minh Nguyệt

.

trên giá sách đầy bụi

trang ngụ ngôn vừa ưỡn mình

mở ra cơn mưa

chùm lá hãy còn xanh

lay lắt

bỗng rụng đầy thềm xưa

.

cô gái cựa mình đứng lên

nàng vừa bước ra khỏi

một trang đã sờn rách

đưa tay lên cao

nàng vẽ thật nhanh

dáng hình những giọt lệ

khung cửa kính bắt đầu

đầm đìa ràn rụa

.

ngoài trời

chỗ tiếng gió đang rít

người đàn ông vẫn say giấc nồng

chàng thực sự buông tay

cho linh hồn mình

hút bởi hư không

.

bất chợt cô gái ném

những bức vẽ của nàng vào đêm đen

nỗi nhớ

từng nỗi nhớ pha lê nát vụn

ném trả nỗi đau

bay ngược về chiều

.

cơn mưa ngoại đạo

thật tội tình…

Read Full Post »

Hoàng hôn Chàm

Phạm Đương

.

Chiều nhuộm vàng những chiếc lu Bàu Trúc

từng đôi tay mềm kéo hoàng hôn về đất

xoay rồi xoay rồi xoay xoay xoay

mỗi vòng xoay để lại một kiệt tác

đất nung

không phải điệu múa Chăm

đất nung đang múa

.

giấu những bí ẩn trong từng hạt cát

không vôi vữa

bí ẩn luôn song hành với những người đàn bà

mẫu hệ

.

hoàng hôn Chàm đỗ trên đỉnh tháp Chăm

mặt trời trôi ngược gió chiều Ninh Thuận

suốt chín thế kỷ

tôi nghe đá nói với gạch:

muốn vĩnh cửu nên bí ẩn một chút!

.

Read Full Post »

Trần Vấn Lệ

.

Cả tuần nay trời nắng.  Sáng, chiều, lạnh bâng quơ.  Cali rất ít mưa, chỉ mưa khi bão rớt…

Cũng thèm mưa rắc hột, mà không có thì thôi!

Chắc con chim bật cười nếu nó nghe mình nói?

Cây đang mùa kết trái, nhìn mãi thấy vui vui…Bè bạn không con ai mặn mòi thăm nhau nữa…

Mà có thăm, có hứa; hứa rồi biết làm sao?  Ngày tháng trôi qua mau, lời hứa nào cũng chậm…

Có khi lòng vẫn thắm, tình thì lại mây trôi!

*

Làm thơ mình săm soi rồi gục xuống bàn viết.  Bài thơ nào chấm hết?  Hình như chưa bài nào!

Bốn tám năm chiêm bao, ước mơ thành mộng mị!  Không ai gọi Chiến Sĩ những người trai cuối đời!

Có lúc cũng ngậm ngùi…chỉ ngậm ngùi có lúc. Mẹ Cha từng khổ cực gấp trăm lần bầy con…

Nhắc để nhớ Quê Hương, nhắc để cho còn nhớ: núi chưa mòn hơi thở, sông đi nữa vẫn dài!

Ngộ chớ chữ Trần Ai!  Ai trần ai…   ai biểu?  Công Hầu, Khanh Tướng thiếu trong tất cả bài thơ…

Em có hiểu thế chưa?  Tha nhé người lỡ cuộc. Cúi đầu trước Đất Nước, gục đầu Đất Nước đâu?

Tôi hỏi chim bồ câu, chúng giụi đầu thương mến.  Ở đây không chim én dù mùa Thu sắp về…

Ngó ra đường, vắng hoe.  Nhánh liễu buồn, gió chải… 

Read Full Post »

Chúc thư

Lệ Thu

.

Thôi vậy nhé

rồi cũng qua đi tất cả

một đời người như gió thoảng ngoài hiên

nợ trần gian đắng cay

tôi đã trả

trái tim thương khép lại cánh ưu phiền

.

Thôi vậy nhé

rồi cũng qua đi tất cả

những buồn, vui, được, mất… có gì đâu

nợ trần gian nhọc nhằn

tôi đã trả

trái tim thơ thanh thản bước qua cầu

.

Thôi vậy nhé

rồi cũng qua đi tất cả

những chờ mong, nhớ vụng, thương thầm…

nợ tình yêu

nợ hoài không thể trả

trái tim giờ như phiến đá lặng câm!

Read Full Post »

Nguyễn Thái Dương

.

Hoa phượng tàn, hoa phượng rụng ngẩn ngơ

Chiều lặng gió tiếng ve reo dằng dặc

Về trường xưa, lòng nhớ quay nhớ quắt

Tháng ngày ơi, kỷ niệm trốn nơi đâu?

.

Nơi tàng cây vọng tiếng lá lào xào

Ta đứng dưới cơn mưa chiều xa vắng

Người con gái đi ngang nhìn lãng mạn

Nở nụ cười… mới khó hiểu làm sao!

.

Nơi nằm ngoan những vạt cỏ ca dao

Ru đôi lứa ban trưa vào tình tự

Tuổi mười sáu riêng lòng ta lúc đó

Phải không em thầm kín đến dường nào

.

Ngày quen nhau đêm háo hức chiêm bao

Em hiển hiện, em chập chờn chiếc bóng

Hoa phượng nở bất ngờ hoa phượng rụng

Tiếng ve gần bất chợt hóa xa xôi

.

Thời gian trôi… Vẫn tàng phượng ấy thôi

Và tiếng ve, vẫn tiếng ve ngày cũ

Người bạn gái năm nào, giờ có nhớ

Như lòng mình khi về lại trường xưa?

Read Full Post »

Phương Yêu

Bùi Thanh Tuấn

.

Tặng Kagaroo Quỳnh Ca và thời thư sinh của tôi 

Nhiều năm trước anh vô tư quá đỗi 

Mơ lá ngoan về ngủ giữa tay ngà 

Gói bầu trời trong vạt áo kiêu sa 

Trải hoa vàng trên đường em đi học 

.

Nhiều năm trước mưa đầu mùa về khóc 

Gọi ” Hạ ơi!” khản cả giọng trời chiều 

Em đi mất sau mùa thi năm ấy 

Lá nghiêng mình rơi xuống giọt phượng yêu 

.

Này cửa lớp khắc tên em trên đó 

Và mùi hương nơi dãy ghế hôm nào 

Có tìm thấy trong ngăn bàn cũ kỹ 

Lời tỏ tình lần lữa chẳng dám trao? 

.

Rồi cũng đến ngày anh xa lớp học 

Áo thư sinh lưu luyến nắng sân trường 

Có chút gió thổi vào lòng biển cả 

Chút ngậm ngùi nơi khóe mắt rưng rưng… 

.

Đời xuôi ngược lãng quên câu chuyện cũ 

Nhủ lòng, thôi người cũng đã phương trời 

Trang sách khép giã từ mùa phượng nhớ 

Giữa sân trường thao thiết gọi “Phượng ơi!”

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »