Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Sài Gòn dáng em

Hồ Thi Ca

.

Anh gặp hương bay trước ngõ nhà

Vội vàng khoác áo bước đi ra

Sài Gòn hương đến chìm vào tóc

Và vướng vào tay vướng vào hoa

.

Anh gặp âm thanh của dòng xe

Âm thanh khói trắng chuyến đi về

Dòng xe thong thả trong đôi mắt

Đôi mắt chạm vào những hàng me

.

Anh gặp Sài Gòn rất trẻ trung

Như thể dáng em lúc đi đường

Tiếng guốc mảnh mai trong lòng phố

Thành phố và em xanh sắc xanh

.

Anh gặp sắc màu của dòng sông

Những con tàu khoẻ dáng công nhân

Sóng vỗ như anh xoè tay vuốt

Tự nhổ neo Sài Gòn đầy khoang

.

Anh gặp tình yêu khi gặp em

Phố phường ngoảnh lại ngó chúng mình

Tóc em hay gió lay nhau mãi

Sài Gòn ơi! Sài Gòn trữ tình!

.

Sài Gòn anh bắt gặp tình ai

Ở trong màu sắc của tiếng đàn

Ở trong rung động về đôi mắt

Khi em nhìn anh với bâng khuâng

Read Full Post »

Mùa xuân lại về

.Đặng Thị Hoàng Yến

.

Thế là mùa xuân lại về

Nép trong long lanh sợi nắng

Trong vạt cỏ mềm non xanh ướt đẫm

Trong tiếng chim thao thiết vút cao

Ta muốn uống những giọt xuân ngọt ngào

Trên đôi môi khát khao

.

Thế là mùa xuân lại về

Mùa yêu – khúc hoan ca lặng lẽ

Những mần non trở mình khe khẽ

Hương xuân nồng của ong bướm say mê

Ta nghe lòng trĩu nặng hồn quê

Bâng khuâng nhặt những hẹn thề trót trao

.

Thế là mùa xuân lại về

Với nắng reo hoa cười gió hát

Nghe con tim thổn thức lời tha thiết

Yêu thương gửi tới phương nào

Xin được một lần trọn giấc chiêm bao

Xuân về mang theo những khát khao…

Read Full Post »

Về…

Võ Miên Trường

.

Về thôi em cạn đông rồi

Dùng dằng chi nữa đời trôi muộn mùa

.

Về hong lại bếp lạnh xưa

Bỏ quên từ thuở nắng chưa tỏ ngày

.

Về thương con chữ heo may

Gõ lên nốt nhạc Xuân này có em

.

Lòng đang son những ngọt mềm

Về nâng ly rượu rót thêm nụ cười

.

Về em nối lại mùa vơi

Thắp hoàng hôn cuối…

dốc đời có nhau…

(XL Ngày giáp Tết.)

Read Full Post »

Nguyễn Man Nhiên.

.

nếu tận thế là tin đồn

tôi sẽ ra ngoài và lang thang một chút

tản bộ trong bóng râm của vinh quang

những bình minh chết hụt

tôi sẽ tìm trong dạ dày ống khói

những vòi phun nước trên không

các móc xích và bánh răng hổn hển

vang lên từ thế kỷ xa xăm

tôi sẽ học cách lắng nghe

hơi thở đầu tiên trèo ra trên đất

nơi nó liếm lên các cây non chóng mặt

một tiếng kèn saxophone

buồn như cơ thể của chiếc cổ kéo dài

tôi sẽ ngồi đây vẽ khoảng rỗng đêm sắp tối

những hàng cây xén lông

dọc theo vỉa hè băm nhỏ

đường phố của khu nhà gạch cũ

với thang cuốn lên trời

mỗi hình vuông chia thành một phúc âm với vài ngọn nến

dưới bó hoa dây điện ngang bướng

dăm bóng sẫm ướt mồ hôi

nở và héo trên bãi cỏ

thật khó tin giờ này dưới hỏa ngục

đầy các xương sườn

khẩn cầu và ca hát

cho những khổ đau của thế giới

bởi đôi cánh bất lực của các vị thần

dường như họ đã ngủ quên

bên lá thơm cây phong lữ

đắm mình trong xạ hương và phấn hoa

thành trì của rêu và mùn rữa

chúng tôi nhấm nháp lá cây

vuốt ve những cành đau khổ

những con sóng lớn quét các tầng trời

trèo vào bên trong ngôi mộ

khi đầm lầy biến mất dưới chân họ

khi nỗi hoảng sợ và tuyệt vọng trở thành tâm điểm của cuộc sống

tôi đã bay lên, như một tiếng thở dài nhẹ nhõm

Read Full Post »

Đây là một bài thơ

La Mai Thi Gia

.

Ở đây có một bài thơ

Là thơ đấy

Nhắc lại theo em lần nữa: Đây là một bài thơ

Anh lặp lại trong tiếng thở của mình: bài thơ, bài thơ

Nàng nũng nịu: thơ hay?

Anh dùng chút âm lực cuối cùng, hét lên:

Hay lắm

Và vẫn kịp thấy bóng đèn chao đi trên trần nhà trước khi khép mắt

2h sáng

Lũ mèo vờn nhau ngoài lan can nghe như trẻ khóc

Anh thấy mình ớn lạnh

Mồ hôi tuôn ra đầm đìa trên lưng và bẹn

Anh cố nhớ lại từng dòng bài thơ mà anh đã đọc

Nhưng chỉ nghe tiếng mèo rên như trẻ khóc

Bóng đèn vẫn chao đi trên trần nhà

Anh mở lại bài thơ tìm đến cuối dòng

Xem có phải kết thúc bằng: xinh đẹp

Anh bàng hoàng nhận ra hình như mình vừa ăn mất bài thơ?

Nàng lại khúc khích cười: Anh nhắc lại đi

Bài thơ hay

Kết thúc bằng xinh đẹp!

(La Mai Thi Gia, 22.1.24)

Read Full Post »

Phù Cát quê tôi

Phạm Ánh

.

Phù cát quê tôi mưa nắng vơi đầy

Lối nhỏ đi về nối dài nỗi nhớ

Hạt cát long lanh nặng tình xứ sở

Lặng lẽ bên lòng tiếng me đưa nôi.

.

Năm tháng ân tình đã thấm hồn tôi

Một trái dừa non dịu cơn nắng gắt

Hạt muối Đề Gi mặn nồng chân thật

Sóng vỗ rì rầm vọng gió Hội Sơn.

.

Sông nhỏ La Tinh cuối biển non nguồn

Cát nhuộm thời gian đã thành màu lá

Soi bóng bờ tre nắng vàng óng ả

Lúa vượt bờ mương trĩu ngọn bông vàng.

.

Một khúc bài chòi đủ dịu gió nam

Vài củ mì lùi xôn xao bãi cỏ

Hoa bưởi đong đưa ngập ngừng trước ngõ

Chiếc nón Kiều An che nắng Chợ Gồm.

.

Cát nặng tình người dưới biển trên non

Như khúc ca dao tạc hình dáng mẹ

Lấp lánh xa xôi nghĩa tình lặng lẽ

Thắp sáng lòng người một ánh sao quê.

Read Full Post »

Ba tuần nữa tết Giáp Thìn

Trần Vấn Lệ

.

Cơn bão tuyết được biết sẽ đến trong tuần này, nhưng Thứ Bảy hôm nay… cơn bão đó chưa tới!

Cả nước Mỹ rũ rượi hơn một tháng, có lâu? Chỉ mưa gió thảm sầu, chỉ mưa gió lác đác…

Bao nhiêu người mất mát niềm vui ngày cuối năm.  Ai cũng cầu nguyện thầm:  Xin Trời Cho Ăn Tết!

Người Mỹ không tha thiết cái Tết của Việt Nam!  Họ đang “hưởng”. mùa Xuân – mùa-Xuân-trong-giá buốt!

Xa lộ vẫn xuôi ngược, xe chạy đường băng băng… Tất cả lo “làm ăn”, sau Xuân “mới” mùa Hạ…

Người Việt thì lạnh quá, mong Tết tới ấm nồng… mà cơn bão mùa Đông, ngập ngừng, rồi cũng có? 

Nghĩa là sắp sẽ khổ?  Nghĩa là sắp lại buồn?  Nhớ thương về Quê Hương…khói nhang mờ Cố Lý!

Bốn chín năm ở Mỹ, hai Thế Kỷ…không ngờ!  Tôi, biết bao bài thơ chỉ một lòng Cố Quận!

Bão tới nhanh hay chậm…còn hai mươi ngày hơn!  Là còn đúng ba tuần, đêm Giao Thừa cầu nguyện:

“Thôi đồng dâu thành biển!  Thôi biển đừng đồng dâu!  Nam Quan tới Cà Mau, dân mình anh em cả”.

Phật với Chúa đừng lạ! Phật với Chúa anh em!  Giáo Hoàng sẽ tới thăm nói giùm điều đó nhé!

*

Tết không phải ngày Lễ.  Tết là ngày thiêng liêng!  Con cháu gặp Tổ Tiên, không ai quên tình nghĩa…

Hai Thế Kỷ thấm thía một nỗi buồn…Tết ơi!  Không lẽ Chúa trên trời?  Không lẽ Phật ở ẩn?

Tháp Nhà Thờ cao lắm.  Chuông Nhà Thờ reng reng… Mái hiên Chùa mông mênh, tiếng boong boong lồng lộng…

Trần Vấn Lệ

Read Full Post »

Sương rơi

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

.

Sương mù giăng lối sáng nay.

Mịt mù chiếc bóng

Buồn loang loáng buồn

.

Ngửng đầu hứng giọt mưa tuôn.

So đôi vai cóng

Dỗi hờn bàn tay.

.

Chiều nay trời trở heo may

Gió đùa tóc rối…

Bạc màu thời gian

.

Đời người sao quá gian nan

Đôi con mắt ướt

Nụ cười lặng câm

.

Hết đông…trời sẽ sang xuân

Chân mau bước vội…

cuối trời xa xăm

.

Thời gian còn lại bao lăm

Nghoảnh đầu nhìn lại

Sương rơi mịt mùng…

———-

Atlanta ngày 16 tháng Giêng, một ngày lạnh nhất …nơi này

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Read Full Post »

Nguyễn Đức Hiển.

Em à mùa cũ còn hanh nắng

Sông cát quê nhà vẫn nhớ nhau

Chiều gió anh về ngang Xóm Cũ

Chênh vênh nhắc mấy bận qua cầu

.

Em à vườn khát mai còn nụ

Hay đã gầy khô độ vắng người

Tóc mẹ trắng theo từng cơn lũ

Đoàn viên thoáng chốc lại xa xôi

.

Và nữa bạn bè anh xiêu tán

Có hồi cố quận đón xuân sang

Cơm áo chắt chiu đầu chớm bạc

Phố thị thèm nghe một tiếng làng

.

Triền đê vẫn thắm mùa cúc tết

Nắng tháng giêng thơm những má đào

Tim vẫn bồi hồi hương tóc ấy

Hiên trường ai nữa có chờ nhau

.

Và em của những ngày thơ dại

Có nhớ về thăm buổi giao mùa

Để nghe hương cũ làm cay mắt

Ta về thương lắm mắt em xưa

Read Full Post »

Nguyễn Thái Dương

.

Em nhỏ vào chiêm bao

Từng giọt Sérénade

Em gióng vào đêm thâu

Bao nhiêu hồi chuông thánh

.

Ta lững lờ vào nhau

Một mặt hồ ẩn dụ

Em thắp vào giấc ngủ

Những ngọn-bạch-lạp-xanh

.

… Đà lạt loang giùm anh

Giọt cà phê đặc quánh

Đà lạt vọng giùm anh

Tiếng chuông trôi lành lạnh

.

Đà lạt sóng sánh đi

Mặt hồ đang lặng phắc

Đồi thông còn hiu hắt

Đà lạt ngời nến đi

.

Riêng một điều nhớ lấy

Đà lạt sương giùm lên

Đừng một ai nhìn thấy

Hai chúng ta bồng bềnh

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »