Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Lê Khánh Mai’

Mật ngôn của tình yêu

.Lê Khánh Mai

.

Em
từng đêm, từng đêm 
hồn đi hoang, thoát khỏi căn phòng đơn lạnh
bức rèm hoa dây leo lay động
bầy côn trùng rên rỉ giao hoan
mưa thu tí tách gọi tình
hạt sương quyên sinh trong niềm đau dâng hiến
gió thì thào lời yêu bất tận
lá reo mừng quấn quít những bước chân
bầu trời đêm rất xanh
trăng sao thắp đèn quanh ngôi nhà mây trắng

Đêm
căn phòng trống trải
bỗng ngập tràn mùi hương ân ái 
cái mùi hương đi vắng đã mười năm
trở về
ướp lên mái tóc em
ủ thơm chăn gối
mơn man da thịt hồi sinh
nồng nàn hơi thở thương quen
riết róng vòng tay êm ấm
thảng thốt nụ hôn muộn mằn sau quên lãng
ngân lên da diết cung đàn xưa
bản tụng ca tình yêu dang dở

nước mắt đọng bờ mi hạnh ngộ
em như cây khô vừa nhú lộc non
đêm chưa tàn 
tri kỷ ơi nán lại cùng em
nhấm nháp ly cà phê ấm nóng
em đắm đuối ngắm hình bóng anh qua làn khói mỏng
hạnh phúc giờ đây còn lại chút này thôi
mà ràng rịt, đan bện nhau muôn kiếp
như mật ngôn của tình yêu, chỉ riêng em biết

em đã sống đến cạn kiệt mình trong cõi này
cạn kiệt nỗi cam chịu buồn đau, ly biệt
mơ một không gian khác
mãi mãi có anh

Read Full Post »

Trạng thái

Lê Khánh Mai

.
bộ rễ dưới chân tôi đột ngột đứt lìa
tôi không thể đứng trên mặt đất
tôi treo lơ lửng giữa không trung
nhẹ bẫng như thoát xác
trôi… trôi… trôi…

tôi đang sống một đời sống khác
hay chỉ là giấc mơ?
xung quanh tôi vô vàn hạt bụi 
bay tuyệt vời tự do
muôn điệu ca của gió 
cất lên trong im lặng bầu trời

trôi…trôi…trôi
tôi nhỏ dần đi, mỏng dần đi, không còn tôi nữa
tôi quên tôi
vũ trụ bao la như tấm gương thấu thị
tôi soi xuống đáy sâu kia
chỗ bộ rễ của tôi bị đứt lìa
chỉ như cái ao tù nhỏ xíu

Read Full Post »

Chùm thơ ngắn

Lê Thị Khánh Mai

.

1.

bóng đêm tranh chấp với ánh sáng

tiếng bước chân

xa dần

2.

đêm đông

cơn gió lạnh lùa sâu vào chăn gối

đòi yêu

3.

cài then căn phòng góa phụ

gió hoang về gượng mở

đêm đông

4.

đêm tự cắt mình ra nhiều mảnh nhỏ

gương mặt người sáng rõ

vẹn nguyên

5.

– câm nín đến hóa đá, sao còn kêu?

– ai đánh thức nỗi đau của đá?

6.

Sự im lặng của tình yêu

tro cốt trong bình

7.

trời khóc

những giọt nước mắt rơi xuống

ngân lên giai điệu đại dương

8.

bão tan, khoảng trời trong biếc

vang lên tiếng hót

chú chim non vừa hóa kiếp hôm qua

9.

viên đá vỡ từ đỉnh cao

rơi thầm xuống vực

kiêu hãnh quyên sinh

10

úp mặt vào bàn tay

khóc tiễn miền hoang tưởng

không nước mắt mà lòng uống cạn chén cay

11.

trở về hang tối

sau đam mê lạc lối cánh rừng

tự liếm vết thương

12.

đường đời thăm thẳm

thơ dìu nỗi khổ đau

trong vô lượng thời gian

Read Full Post »

Lê Khánh Mai

.

Tưởng nhớ anh TVK

—————————————–

Hằng đêm

em vọng một ngôi sao trên bầu trời đen thẳm

và tin đó là anh

hình như anh đã nhận ra em nên ngôi sao nhấp nhánh

.

Em mở toang cánh cửa đón gió vào nhà

gió quấn em mê mải

hệt như anh trở về sau chuyến đi xa

.

Em đưa tay với tìm trong khoảng trống

nghe máu dồn về ấm nóng

có phải anh vừa nắm tay em

.

Em sửa soạn chiếc gối mềm dìu dịu hương thơm

anh hãy ngả mái đầu cho em nâng giấc

cho em thủ thỉ với anh những điều em ngộ được

lúc cô đơn

.

Hằng đêm, hằng đêm

em thức

đợi giây phút linh thiêng khi kịp thấy anh về

để không bao giờ em xao lãng vì những cơn mơ lạ

và anh không cô độc ra đi

.

Em đợi anh

đợi anh

không chỉ thời gian một đời, một kiếp

ta tìm lại nhau suốt trăm ngàn năm

khoảng cách này đâu phải vĩnh hằng

Read Full Post »