Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Nguyễn Liên Châu’

Con trăng sót lại

Nguyễn Liên Châu 

.

TƯ THẾ

.

Núi rồi mòn mỏi

Cao ngạo mình ênh

Con trăng khôn lõi

Nhạt bóng thông thênh

.

TRÉO NGOE

.

Về. Lại tưởng đi

Thụt lùi nhịp tới

Nghịch lý sân si

Lỡ đà bất hối

.

LẠY NÚI

.

Cúi đầu lạy núi

Mây khinh khỉnh sa

Xá hì xá hụi

Núi vẫn trơ ra

.

ẨN MẬT

.

Hình hình bóng bóng

Trộn lẫn thiên nhai

Nhòa tan hải giác

Ta đang là ai?

.

THẤU THỊ

.

Nhìn chăm ngó bẵm

Quanh quẩn quẩn quanh

Chỉ là màu nắng

Bày đặt đành hanh

.

MÊ MUỘI

.

Thảng âm ú ớ

Hốt quạng từa lưa

Cùng mơ tận mớ

Ai gọi mà thưa

.

QUY LUẬT

.

Con trăng đỏng đảnh

Chê sông mù đêm

Dòng trôi chẳng nạnh

Chảy vào mông mênh

.

MẤT GỐC

.

Ghé thăm quê cũ

Cũ vì lạ xa

Tật nguyền máu mủ

Không có quê nhà

.

VĨNH LY

.

Hồn tôi thơ lẹm

Lời em khuyết âm

Gió đời rón rén

Thổi lạnh tình bầm

.

THẢM TRẠNG

.

Dọ mình trong tối

Đánh rớt câu thơ

Hơi mùa thở vội

Ai điếu giấc mơ

Read Full Post »

Rồi cũng qua đi

.Nguyễn Liên Châu 

.

Năm tháng… Rồi cũng sẽ qua đi

Khúc giao hưởng thanh xuân lặng tắt

Vọng giai điệu âm ba hiu hắt

Vườn xanh xưa sót quạnh tiếng chim

.

Sắc đỏ hoa nói tiếng lặng im

Chờ tàn phai hiển linh tận hiến

Thanh xuân vẽ một đường bay liệng

Và mất tăm phía tít chân trời

.

Ta nâng thời gian nhịp chơi vơi

Mỏi đuối cả hai tay trịnh trọng

Thở hụt hơi dẫu tim cào nóng

Thời gian kia vẫn lạnh lùng trôi

.

Ta níu mùa qua chiếc lá rơi

Tim đập nhịp khoan thai chung thủy

Nhịp hai hai đều đều không nghỉ

Và cũng không nán lại chờ ai

.

Sắc đỏ hoa không thể không phai

Đam mê nào cũng rồi lửa tắt

Dẫu so đo buồn vui được mất

Cuộc sống vẫn trôi, ngày vẫn trôi

.

Lần từng trang bộ sách đời người

Thấy rối rắm lắm chương nhiều mục

Lắm vô nghĩa nối nhau chầu chực

Khoác thời trang cuộc sống tình yêu

.

Viết sử đời mình giọng rất điêu

Chúng ta bịnh lộng ngôn mãn tính

Chúng ta bịnh hèn trơ nhịn nín

Rồi hả hê lộng giả thành chân

.

Dối gian xa thành sự thật gần

Ta để lại cho nhau đời giả

Xì xụp lạy tro than hàng mã

Tự hỏa thiêu ung nhọt ăn năn

.

Để lại nhau cả bẩn lẫn bần

Lại đóng khung chiếu đèn lấp lóa

Sơn son thếp vàng mình quỷ ngạ

Vẻ ung dung với nụ cười tươi

.

Ta chết khi chưa kịp làm người!

Read Full Post »

Đêm Đà Lạt, nhớ T

.Nguyễn Liên Châu 

.

Mùa lãng đãng phai từng bước lạc

Ai tự gió mình cho se thu

Ai vẫn hút xa tình chốn khác

Lạnh màu hoa se sắt sương mù

.

Lá cây ngọn cỏ than buồn quá

Buồn thiệt tình một nỗi nhớ T.

Con dốc thanh xuân giờ đã lạ

Một người già thở dốc với quê

.

Trăng sáng miết mặc đời đơn lẻ

Mặc cô đơn cùng tận linh hồn

Bóng ai thoáng thềm thu quạnh quẽ

Phủ dụ nhau vũng ký ức buồn

.

Tay gối bơ vơ gầy giấc ngủ

Bỗng giật mình xanh câu thơ phiêu

Bỗng nhớ mắt đen hờn thiếu nữ

Thức trắng vần đêm dạ khúc liêu

.

Tình trót ám trần như bóng tối

Đau chia xa vẫn cố mà cười

Đêm Đà Lạt núi đồi lầm lỗi

Dìm nhau vào nỗi nhớ trêu ngươi

.

Nuốt cô đơn nghẹn đêm buốt lặng

Khúc T. xưa khuyết tật ca từ

Bên hiên cũ mớ lời nguyệt tận

Đành tự gió mình cho se thu…

Read Full Post »

Mơ hồ câu thơ cũ

.Nguyễn Liên Châu 

.

Chiều lững thững câu thơ tuổi trẻ

Cọng cỏ xanh nhằn giữa môi khô

Phố lơi hơi theo ngày đã nhẹ

Dốc co ro mù sương ấu thơ

.

Bất chợt trắng một bông cúc dại

Thềm rêu em lạ lẫm ân tình

Màu mây cũ ngẫu nhiên ghé lại

Nghe như ai vừa gọi tên mình

.

Xa lăn lắc âm ba nguồn cội

Dội chật lòng ẻo lả ly hương

Hồn khằn tiếng núi đồi già cỗi

Rót vàng phai chưng hững âm buồn

.

Tìm lại chút thân quen chẳng thấy

Lựng chựng chân lạc lõng quê nhà

Sót lụn vụn câu thơ mười bảy

Mịt chân dung mờ tít ngày xa

.

Mơ hồ ta câu thơ tuổi trẻ

Rớt rơi trong quá vãng vàng son

Quành tìm nhặt vần rưng lạnh lẻ

Chai đầy tay những vết sống mòn

Read Full Post »

Mơ hồ câu thơ cũ


Nguyễn Liên Châu

.

Chiều lững thững câu thơ tuổi trẻ

Cọng cỏ xanh nhằn giữa môi khô

Phố lơi hơi theo ngày đã nhẹ

Dốc co ro mù sương ấu thơ

.

Bất chợt trắng một bông cúc dại

Thềm rêu em lạ lẫm ân tình

Màu mây cũ ngẫu nhiên ghé lại

Nghe như ai vừa gọi tên mình

.

Xa lăn lắc âm ba nguồn cội

Dội chật lòng ẻo lả ly hương

Hồn khằn tiếng núi đồi già cỗi

Rót vàng phai chưng hững âm buồn

.

Tìm lại chút thân quen chẳng thấy

Lựng chựng chân lạc lõng quê nhà

Sót lụn vụn câu thơ mười bảy

Mịt chân dung mờ tít ngày xa

.

Mơ hồ ta câu thơ tuổi trẻ

Rớt rơi trong quá vãng vàng son

Quành tìm nhặt vần rưng lạnh lẻ

Chai đầy tay những vết sống mòn

Read Full Post »

Thơ xuân ở quán bia ôm

Nguyễn Liên Châu

.

Xin được ngồi cùng em

Đốt thời gian qua tay mình nghiệt ngã

Yêu thương nhau bằng những vòng ôm giả

Nhưng rất thật nỗi buồn

.

Xin được chạm môi vào một làn hương

Mùi thánh nữ nguyên trinh trong đáy vực

Mọi nỗi niềm nhẫn nhục

Trong cuộc đời này đều đáng kính như nhau

.

Xin được hôn em bằng nụ hôn của mối tình đầu

Phút trai trẻ của người luống tuổi

Những cuộc tình đã qua, bao cuộc tình sẽ tới

Nỡ lòng nào so sánh cân đo

.

Xin được ngồi lặng thầm giữa nhận và cho

Nước mắt em chảy xuôi, nỗi buồn tôi thấm ngược

Những giọng cười trẻ con, những lời đùa xấc xược

Được buông ra hoen ố chiếc khăn bàn

.

Xin được yếu lòng trân trọng những tay đan

Năm ngón thơ tôi lời yêu khô khốc

Năm ngón tình em sầu buồn bạch ngọc

Thèm khát những hờn ghen

.

Xin được ngồi với một thói quen

Chẳng bao giờ nói lời xin lỗi

Xuân ngoài kia đất trời đang đợi

Hãy tha thứ đời nhau bằng chính trái tim mình

.

Cảm ơn em gương mặt một người tình

Mảnh vỡ nhỏ của tháng ngày thơ dại

Mảnh vỡ nhỏ chiếc gương xuân còn sót lại

Cho tôi soi và tìm thấy lại mình…

Read Full Post »

Ru buồn


Ru buồn



Nguyễn Liên Châu
.

Đặt buồn lên võng ru hời

Nỗi man mác tựa mây trời long đong

Nỗi rưng rức mãi lòng vòng

Nỗi nhung nhớ cứ vơi xong lại đầy



Ẵm buồn lên dỗ khôn khuây

Niềm côi trĩu nặng hai tay tình buồn

Trăng còn giá xứ mù sương

Còn ru nhau tận đoạn trường chưa thôi…



Võng ru buồn nhịp luân hồi

À ơi… Miệng nhại khô lời yêu thương

Ẳm lên đặt xuống vẫn buồn

Buồn trơ hai mắt … vì vương vong tình

Read Full Post »

Nguyễn Liên Châu

.

Cái thị xã nhỏ như miệng chén

Tới lui quanh quẩn một cây cầu

Nhục cơm áo theo đời đưa đẩy

Ta dạt đây… no đói cầu âu

.

Phố phường dọc theo con sông nhỏ

Mà lòng người rộng đến mênh mông

Ta ngạo mạn bỗng hiền như đất

Ấm nghĩa tình gạo chợ nước sông

.

Ngỡ ngàng trước hiền lành chất phác

Những chế hia phóng khoáng hơn thơ

Vì nụ cười chân thành châu thổ

Ta đưa tay phủi bụi giang hồ

.

Thời cuộc đẩy ta lên bục giảng

Nói những điều không cảm không ưa

Lũ học trò thương thầy áo rách

Nên nói chi chúng nó cũng “ừa”

.

Cứ hèn hèn từng trang giáo án

Cứ an thân đội lốt ông thầy

Ta đi qua hiền hòa mưa nắng

Chẳng nơi nào lành như ở đây

.

Rồi cũng hết bốn năm tình nghĩa

Ngày rời xa buồn thắt cả lòng

Đời trót lỡ cõi nào cũng tạm

An ủi mình chảy giống nước sông…

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Read Full Post »

Mười năm xa

Nguyễn Liên Châu

.

Mười năm… Chớp bể mưa nguồn

Cành thơ ngây gởi lại vườn chiêm bao

Thời gian lăn nhịp con tàu

Băng qua ga xép bạc đầu tháng năm

.

Xa nhau buổi ấy rằm trăng

Tiếng cười buồn vọng chậm dần vào đêm

Tay gầy gõ cửa tìm quên

Mắt hồn nhiên thoắt buồn tênh vết chàm

.

Mười năm… Mùa đã muộn màng

Cành khô kỷ niệm chắn ngang lối về

Thẫn thờ cuồng bước chân quê

Ngáo ngơ mình giữa bộn bề phố đông

.

Nhớ thương như khói bay vòng

Đùn cay giăng xót mù chong bến bờ

Vụng về gọi nắng tìm mưa

Lòng riêng lạc lõng chim mùa ngu ngơ

.

Mười năm… Trăng vẫn ơ thờ

Mảnh gương vỡ cứa vần thơ đứt lìa

Mười năm… Mờ mịt lối về

Tàu qua ga xép còi khuya chiêu hồn

NGUYỄN LIÊN CHÂU

@ Ký họa của Họa sĩ Việt Hải.

Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'မိုဝ VH9.7.92 7.9'

Read Full Post »

Ngó lại cuộc mình

Nguyễn Liên Châu

Gởi Vũ Ngọc Giao

Ngồi dán ghế góc u chiều quán ế
Vắng hiu nghe tháng tận với năm cùng
Thử ngó lại cuộc mình theo thông lệ
Dẫu gió ngoài kia chẳng phải gió xuân
(more…)

Read Full Post »

Older Posts »