Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Ba 20th, 2016

Cao như non Thái

           Huỳnh Ngọc Nga             

(Thương kính nhớ Ba)

 

Tôi là chị cả của đàn em tám đứa, tuy không phải con đầu lòng nhưng anh hai tôi mất lúc chưa kịp lên ba nên tôi được cha mẹ cưng chìu nhiều lắm. Má tôi chăm sóc cho tôi từng ly, từng tí đã đành mà ba tôi cũng lo cho tôi không thiếu một thứ gì từ lúc tôi còn nhỏ dại cho đến khi vào đời như bao người khác.

nui-thai-son-3

Má tôi kể, ba tôi thương con cái hơn tất cả mọi thứ trên đời, và theo những gì tôi đã trải qua, lời má tôi không phải là lời quá đáng. Đứa trẻ lên ba, lên bốn nơi tôi là một đứa trẻ èo uột xanh xao, đau ốm liên miên, tiền bạc ba đi làm chỉ đủ để mua thuốc cho tôi vậy mà ba vẫn cưng chiều tôi chứ không một lời than thở. Rồi các em tôi lần lượt chào đời, nhân số gia đình tăng lên nhanh chóng, nhà bị cháy bởi binh biến loạn Bình Xuyên, chúng tôi phải dọn về ở chung với nội bên kia vùng Chánh Hưng, thời gian nầy ba bị mất việc bởi sự vu khống của đồng nghiệp, má thay ba tảo tần buôn bán nuôi đàn con nheo nhóc. Lúc đó tôi đã lên chín, lên mười, má tôi chợ búa bận rộn liên miên, ba thay má lo cho chúng tôi từng buổi ăn sáng, ăn trưa, chiều về có má tôi đãm trách việc ẩm thực cho cả nhà. Làm chị cả, tôi cũng lăng xăng đôi chút phụ giúp việc gia đình cho mẹ cha, ba tôi ngoài việc sở làm ngày trước, còn rành nấu ăn không thua gì những ông đầu bếp các khách sạn, nhà hàng, nhờ vậy dù má tôi vắng mặt lo chuyện bán buôn, tôi cũng đuợc ba dạy nấu nướng rành rẻ như bao cô con gái khác. Ba thương chị em chúng tôi đồng đều trong tính xuề xòa, bao dung, ít khi ba dùng roi vọt hoặc la mắng chúng tôi, nhưng cũng không phải vì vậy mà  vắng phần giáo dục. Cùng với má tôi, ba dạy chúng tôi cách ăn nếp ở, nếu má dùng lời lẻ để hướng dẫn chúng tôi thì ba ưa đem những thực tiễn trong đời để làm gương cho chúng tôi theo đó mà noi, tấm gương đó thể hiện trong cách ba đối xử với gia đình, bè bạn và chung quanh, nhẹ nhàng nhưng linh động và vì vậy cách giáo dục đó đã len vào tim óc chị em tôi thành một thói quen cho đến mãi bây giờ.

(more…)

Read Full Post »