Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Huỳnh Ngọc Nga’

    Huỳnh Ngọc Nga

 

Trên thế giới đầy hổn độn nầy có lẻ chỉ có dân Việt nam chúng ta là dân thích hội hè đình đám nhất, ngoài những lễ hội lịch sử, một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày thì dân mình « ăn » tới những gần  bốn, năm cái Tết, nào Tết Dương lịch, Tết  Nguyên đán rồi tới Tết Nguyên  tiêu, Tết Thanh minh, Tết Đoan ngọ, Tết Trung thu.. Chúng ta thử tuần tự « điễm danh » những cái Tết mà dân Việt « ăn » hàng năm  xem sao :

(more…)

Advertisements

Read Full Post »

Huỳnh Ngọc Nga

Từ lâu tôi tự tập cho mình cái tính điềm tỉnh hơn trước một chút, bớt dao động bởi những buồn vui trong cuộc sống vì với tuổi đời theo năm tháng đi qua tôi hiểu ra rằng mọi thứ đều là vô thưòng, hư ảo. Vậy mà sáng hôm qua tôi nghe mình hoảng loạn với một tin mới đến bất ngờ trên trang facebook tôi thường sử dụng hàng ngày như một thói quen, tin Nguyễn Ngọc Thơ không còn nữa, người bạn thơ văn, ngườì em chữ nghĩa của tôi và bạn bè Xứ Nẫu đã từ bỏ tất cả để ra đi không cần cho tôi có cơ hội gặp lại lần thứ hai.

Tôi quen Thơ qua trang văn thơ Xứ Nẫu trên mạng internet do “chủ nhà” Ngô quang Hiển sáng lập và nhờ cậu Trương văn Dân giới thiệu gia nhập. Tôi thuộc lĩnh vực văn còn Thơ thì văn hay thơ đều có mặt. Vốn không biết làm thơ nên tôi ít khi để ý đọc và bình luận các thi phẩm nhưng Thơ vẫn thuờng xuyên đều đặn đến viếng các bài viết của tôi và luôn ân cần cho những lời bình hiền lành đầy tính khích lệ, cổ động nhiệt tình. Dần dà tôi mến lời của người bình và bắt đầu đọc bài và bình các thi & văn phẩm của Thơ để gọi là đáp lễ và theo tôi các tác phẩm của Thơ thực sự rất hay, đầy tính quê hương, nặng tình nhân ái. (more…)

Read Full Post »

Thương nhớ ngàn năm

Huỳnh Ngọc Nga        

  (Chuyện viết theo cuộc thắng giải Bếp giỏi của kỹ sư Nguyễn Chữ năm 2013 tại Torino

                                      và với sự góp ý của ks Nguyễn Chữ cùng tài liệu internet)

 

          

                                    

 

 Hắn vốn là dân miệt Quảng Nam, vùng Mỹ Sơn. Nhà hắn anh em đông, hắn là con thứ, cha mất sớm, mẹ hắn tần tảo nuôi bầy con năm đứa ở vùng đất quê mà nắng  và gió cát, bảo biển dường như không biết bao dung để người dân nơi đó sống đời bình an. Ông trời cũng công bình khi cho kẻ giàu hay ganh tỵ, rẽ chia; người nghèo thường thương yêu đùm bọc nên anh em hắn thương nhau như  năm ngọn Ngũ Hành Sơn quấn quyện một cụm, một nguồn. (more…)

Read Full Post »

Biển và sóng

         

 Huỳnh Ngọc Nga

Ảnh Dương Minnh Long

Như vòng tròn thiên định của bánh xe vận hành vũ trụ, tháng tư thêm lần nữa lại đáo hồi. Tháng Tư, tháng định mệnh của quê hương Việt Nam, tháng có ngày đầu để nhớ một người đi và tháng có ngày cuối để khép ghi một trang sử. Người đi là Trịnh công Sơn, chàng nhạc sĩ tài hoa, đa hệ lụy và trang sử là chuyện kể hơn phần tư thế kỷ chiến tranh huynh đệ của một dân tộc mà sự rẻ phân, chia cách hình như đã là mệnh số  phải vương mang khi Tổ tiên họ từ thuở hồng hoang đã bày chuyện phân chia, kẻ ở lại non cao, người tìm về biển rộng. (more…)

Read Full Post »

Bên ni, bên nớ

   Huỳnh Ngọc Nga

 

             nhung-phong-tuc-khong-the-thieu-trong-ngay-tet-co-truyen-3                                                              

Torino,  ngày………tháng……năm…

 

Mai thương,

 

Chị được thư cưng đã hai hôm nay, đọc tới đọc lui mấy lượt, muốn hồi âm sớm cho cưng nhưng đầu óc chị cứ ngẩn ngơ hoài, bâng khuâng chút nhớ, nhẹ nhàng chút thưong, vương vương chút buồn nên không viết lách gì được hết. Lỗi tại cưng hết đó, cưng đã biết chị làm chim thien di hơn hai mươi năm nay, chưa một lần trở lại quê nhà vào dịp đón xuân về, vậy mà cưng kể tỉ mỉ làm chi chuyện thịt kho dưa giá, chuyện dưa đỏ mứt vàng để bây giờ chị như con thạch sùng cứ thỉnh thoảng tắc lưởi thở dài, nuối tiếc một thời đã mất. (more…)

Read Full Post »

               Huỳnh Ngọc Nga

da-lat-suong-mai-pasoto-ava

                                       ( Thân tặng Vi Khải Đức, Ái Cơ và các bạn Thông Reo Đà-Lạt )

 

 

Hắn đứng giữa phòng chờ trong khu đến của  phi trường Liên Khương, khách đồng hành với hắn lao xao với thân nhân đang đứng đợi, khung cảnh nhộn nhịp như ngày hội. Riêng hắn, chẳng nhìn trước ngó sau, hắn chỉ dõi mắt ra ngoài nơi có bầu trời trong xanh đang nhả nắng. Có một cái gì đó nữa như thân quen, nữa như xa lạ khiến hắn ngại ngần, cái thân quen của chàng lảng tử trên bước tìm về và cái xa lạ của cảnh sắc chung quanh làm hắn nghe chùn chân dội bước. Cũng nơi chốn nầy hơn bốn mươi năm về trước, hắn đã đến và đã gặp nàng giữa chốn thông ngàn Đà Lạt, một cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng dường như có bàn tay thiên định để bây giờ dù dâu bể đổi dời hắn vẫn trở về để tìm lại sợi chỉ hồng đã trói buộc trái tim hắn với nơi gió núi mây ngàn này.

(more…)

Read Full Post »

Giọt lệ thiên thu

 

Huỳnh Ngọc Nga

giai-nghi-van-ve-moi-tinh-cua-ke-du-ca-bat-khuat-voikhanh-ly-trinh-cong-son-hinh-anh-1

Riêng tặng Thanh Xuân, Dân

Và Chị Khánh Ly

 .

Mùa xuân năm 71, trời Saigon những ngày sau Tết nóng nghiệt ngã, cái nóng được nung bởi những cơn nắng chói chang, rực rỡ đầu mùa. Tôi đã nhìn thấy chị lần đầu trong màu nắng chói đó, màu nắng thủy tinh trong dòng nhạc TCS mà chị vẫn thường hát và tôi vẫn thường lắng nghe với sự hâm mộ cả người viết lẫn người ca. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »