Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Một 24th, 2012

Tặng Th. Ngày Mới

Văn Công Mỹ

Mùa xuân đã đến bên em

Bước chân năm mới bên thềm nắng lay

Anh ngồi đó ngửa đôi tay

Hứng trong vườn cũ đong đầy tiếng chim

 

Mùa xuân không đến lặng yên

Em nôn nao bỏ muộn phiền sau lưng

Tháng giêng con gió reo mừng

Bước-em-chân-sáo ngập ngừng ghé chơi

 

Em về ngậm lá trên môi

Nghe trong thơ dại thấm mùi cỏ hoa

Ngày giêng hạt nắng vỡ òa

Lao xao giọng nói phất phơ tiếng cười

 

Anh còn nửa cuộc xuân trôi

Tặng em mừng một tuổi đời thanh tân.

 

Read Full Post »

Ngô Đình Hải

Ảnh Thái Phiên

Hởi người con gái tuổi mộng ơi!
Được mấy lần xuân ở trong đời ?
Mấy lần rộn rã khoe áo mới
Vội vàng lên nhé , tiểu thư ơi !
 
Tết này em đã mười tám tuổi
Quẻ tình duyên nói biết yêu rồi
Nếu đi hái lộc đêm trừ tịch
Thế nào cũng có kẻ theo đuôi
 
Tử vi cũng nhắc mùng một Tết
Em đến chùa xin chuyện lứa đôi
Và cầu may mắn trong năm tới
Trời Phật sẽ cho em gặp người
 
Số em thì nên tin… thầy bói!
Chỉ tay có sẵn đâu phải chơi
Chuyện nhân duyên ấy là hệ trọng
Thầy nói sao em cứ… nghe lời !
 
Bao nhiêu tiên đoán như vậy rồi
Em với lụa là thật xinh tươi
Vào trong chánh điện nghi ngút khói
Hãy tìm một gã đứng lẻ loi
 
Cùng người khấn nguyện xưng tên tuổi
Không chừng gã đó lại… là tôi !
Như Lai Phật tổ xin chứng giám
Trước sau gì cũng… yêu nhau thôi !
 
Mười hai con giáp do ông Trời
Tôi lại cầm tinh tuổi “con trai”
Còn em mang tuổi là “con gái”
Nên chắc chắn mình sẽ thành đôi !
 
A di đà Phật ! A di đà…
Một hai năm nữa em đôi mươi
Xuân tình rồi sẽ muộn trên môi
Tết hãy mở lòng như hoa nở
Để đón xuân này đón cả…tôi !

Read Full Post »

Nói cùng xuân

Rêu

Vừa chia tay tháng mười hai đâu đây,
đông lạnh giá xếp áo choàng mê ngủ
thời gian đến đi thời gian đoàn tụ
cánh én mang tin về báo mộng xuân sang.

Xuân trong em mùa xuân xênh xang,
màu lộc biếc khắp ngả đồng xanh ngát
tan chợ sớm bước chân người ồ ạt
vội vã về cho kịp hội đầu năm…

Xuân trong em một thời tuổi mười lăm
quần áo mới ra đình xem hát hội
nồi bánh tét quây quần bên mẹ thổi
mong chín mau mau để kịp rước ông bà…

Xuân trong em pháo nổ trước hiên nhà,
lũ con Tám thằng Năm xúm giành nhau í ới …
tiếng pháo giòn tan hòa nụ cười phơi phới,
hạnh phúc ngập tràn dâng trong mắt ngây thơ.

Xuân về đây em ngồi nghĩ bâng quơ…
ước thời gian ngược dòng trở lại
như mùi hương lúa thơm tho thì con gái
đừng ra giêng hoa cải trổ cay ngồng.

Read Full Post »

Bài thơ lì xì

  Bùi Chí Vinh
Tết đến em có còn bướm trắng ??
Áo dài thơ, hay váy đầm xoè ??
Mặc áo dài ?? Anh đeo kính cận
Còn diện đầm ?? Anh ….. mắt đỏ hoe

Tết đến, em có còn nhớ lớp ??
Hay nhớ gì đâu trước cổng trường ??
Nhớ lớp ?? Anh biến thành trái thị
Còn nhớ gì đâu, anh biến …… luôn !!

Tết đến, ăn mứt me chua lưỡi
Cắn hạt dưa đỏ chót môi cười
Trời đất sinh ra chi tiểu muội
Để năm nào anh cũng ….. ‘ eo ơi !!’

Tết đến đừng xoè tay, ngượng nhé !!
Cái đuôi sau gót quá là dài
Khỏi cần tập soi gương e lệ
Lì xì anh một sợi tóc mai

Khoá vào cặp nhốt mười sáu tuổi
Lỡ mai em ‘ bẻ gãy sừng trâu’
Thì chắc anh biến thành chú Cuội
Ôm cây đa bay tuốt lên ….. lầu !!!

Read Full Post »

Một giấc mơ hoa

Trương Văn Dân

Tranh Ðinh Cường.

Chỉ còn một tuần nữa là vợ chồng tôi sẽ ly hôn. Mọi việc thế là chấm dứt. Cả hai chúng tôi đều mệt mỏi và chẳng còn muốn cứu vớt cuộc hôn nhân hay hàn gắn chắp vá gì thêm nữa. Sau mười năm chung sống, bây giờ chúng tôi sẽ phải chia tay vì “ không có nhau cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn!” Sự tan vỡ tưởng chẳng còn gì hối tiếc.
Ngồi nhìn những tình nhân đang âu yếm nắm tay, hôn nhau say đắm trên ghế đá công viên, tôi chỉ biết cay đắng thở dài. Thì mới mấy tháng trước thôi, vợ chồng tôi cũng hạnh phúc như họ. Nhưng một hôm, vì một lý do không đáng gì, vô lý nữa là khác ( mà sự cãi vã nào không bắt đầu bằng một lý do ngu xuẩn? ) chúng tôi đã xúc phạm nhau bằng những ngôn từ vô cùng khiếm nhã.
Một hạt sạn có thể làm đổ một gia đình sao? Tôi tự hỏi lòng rồi mơ hồ  lục trong trí nhớ hình dạng những chiếc gai đâm xước vào da thịt.
Chiều đó về nhà tôi vô cùng mệt mỏi. Không phải sau mười giờ trải qua ở văn phòng mà do căng thẳng vì bất đồng quan điểm giữa tôi và ông tổng. Vợ tôi cũng chẳng vui vì đợi cơm đã lâu mà tôi  về trễ, không báo trước.
Hai chúng tôi ngồi vào bàn ăn trong im lặng. Cái nhìn có vẻ trách móc của vợ làm tôi vừa thấy có lỗi vừa thấy bực mình.
“ Crac!”.
Tôi phun phì phì, nhổ hạt sạn lẫn trong cơm ra bàn tay rồi bỏ xuống bàn.
– Khổ quá! Cơm nước thế này làm sao sống nổi!
Mặt vợ tôi lạnh ngắt.
– Ai làm khổ anh?
– Khổ! Khổ! Khổ nhiều!
Vợ tôi  cũng bắt đầu trả treo:
– Thôi anh ăn tiếp đi! Tại sạn trắng em không thấy chứ chẳng lẽ em đem bỏ vào sao?
Thế là tôi gầm lên
– Không thấy được thì đổ hết đi! Vợ con gì mà từng tuổi này nấu bữa cơm không xong!
Tôi thả sức gào to hơn nữa.
– Số tôi số khổ, đi đâu cũng khổ, đi làm cũng khổ. Về nhà còn khổ hơn! Trời ơi trời!
Nàng cười nhạt, da mặt nàng bắt đầu tím tái.
– Em nấu ăn như bình thường. Chỉ có hạt sạn nhỏ mà sao anh làm lớn chuyện vậy!
–  Nói vậy mà lớn chuyện à? Cô chỉ làm khổ tôi thôi!
Thấy tôi to giọng, cô ấy nhỏ nhẹ hơn. Nhưng lý lẽ của cô càng có lý thì tôi lại càng tức giận, rồi bất ngờ trở nên vô lý:
– Thế mà xưa nay cứ tự cho mình là vợ ngoan!
Có lẽ câu nói này đã vượt quá giới hạn. Tôi thấy nàng cũng to giọng, đáp:
– Tôi chăm sóc chồng như mọi người. Tốt hơn mọi người. Tôi có làm gì đâu mà anh trách móc tôi quá vậy?
Lần đâu tiên nàng xưng “tôi” với tôi. Lúc đó, vừa nhận ra mình quá đáng, lẽ ra tôi nên nín lặng. Sự dừng lại đúng lúc có thể xoá bỏ một tai hoạ vừa chớm xuất hiện. Nhưng lúc ấy tôi đã không làm thế. Tôi lao vào cuộc chiến một cách vui thích:
– Hừ, đã sai còn ngoan cố. Thật là mất nết!
Sững sờ. Nàng ngỡ ngàng nhìn tôi. Có lẽ  đã thấm đòn:
– Có phải anh  vừa nói tôi là con đàn bà mất nết, phải không?
Tôi hét lớn:
– Tôi nói. Chứ còn ai ! Mất nết! Mất nết!
Âm thanh và cú dằn chén làm rung chén bát trân bàn. Có lẽ linh tính là chúng tôi sắp xô xát nên nàng cố lấy lại bình tĩnh:
– Anh nhận xét không đúng! Anh không công bằng khi nhận xét về vợ mình!
Tôi cũng thấy mình quá đà. Đang tìm cách  dừng lại thì nàng lại nói: “ Anh phải xin lỗi tôi” thì thay vì thắng lại, tôi đã tăng tốc.  Đột ngột, tôi gầm lên. Tôi hò hét.
Hò hét những gì đến giờ tôi không còn nhớ. Lúc đó tôi hoàn toàn mê muội. Hoàn toàn bị ám ảnh bởi một ý nghĩ: Phải thắng! Mình là người duy nhất có lý trong  gia đình này! Phải hét lớn, vì nhỏ nhẹ, nín nhịn đồng nghĩa với đầu hàng!
Là yếu hèn! Là thua cuộc!

Một điều quá quắc như  vậy lại có thể xảy ra giữa chúng tôi sao?  Xưa nay chúng tôi luôn nhỏ nhẹ  và lòng sẽ ray rứt lắm, nếu lỡ làm điều nhỏ nhoi gì  khiến phật ý nhau, mà!
Tưởng mọi việc rồi sẽ trôi qua, nhưng ai ngờ là vết sẹo của những lời trút ra trong cơn giận đã hằn lên đậm nét. Bữa cơm ngày hôm sau tôi đã chờ cô ấy gọi nhưng đến bữa chỉ có kẻ trước người sau ăn trong lặng lẽ.
Tình hình đóng băng, khó xử. Chung một mái nhà mà chúng tôi chỉ sống vì trách nhiệm chứ không còn chia sẻ những khó khăn. Những mẩu đối thoại là những lời  trống không. Vô cảm. Có khi còn ngụ ý  đổ lỗi và kết tội,  ngu ngốc nhìn người kia… nổi giận.
Ngày tháng trong nhà không còn êm ấm như xưa; Tình cảm vợ chồng giữa tôi và nàng đâm ra nhạt  nhẽo. Vẫn còn ở bên nhau mà đầu óc chúng tôi cách biệt như hai thanh sắt của đường ray. Lạnh! Chắp nối đôi bờ chỉ là những khoảng dài im lặng. Sự đồng cảm đã không còn và bầu không khí ngột ngạt làm chúng tôi thường lánh mặt nhau. Hay thậm chí tìm cách đi xa vì  lý do công việc.
Hững hờ. Nhạt nhẽo. Khoảng riêng của mỗi người quá lớn đã lấn ép và áp đảo khoảng trời chung, thế mà chúng tôi vẫn hồn nhiên đi quanh bờ vực thẳm; Chẳng ai sẵn lòng thực hiện bước nhượng bộ đầu tiên.

Thực ra cũng có lúc tôi thấy mình cô đơn hay tình cờ thấy vợ lặng lẽ khóc, đã  nghĩ đến việc làm lành, nhưng mặc cảm  thua cuộc đã trồi lên làm tôi “nghĩ” lại. Ý tưởng bệnh hoạn, xem tiếng nấc và nước mắt của nàng như một lời trách móc! Một sự thách thức! Thế là máu nóng nhồi lên, tôi cố tạo vẻ mặt bất cần rồi đứng lên khép cửa, bước ra khỏi nhà.

Tôi không biết trong cuộc chiến ngu xuẩn này, trong chúng tôi ai là kẻ lì lợm và chai ì hơn? Lửa căm tức trong mắt nàng chưa tắt hay tảng băng trong lòng tôi vẫn còn bốc khói? Chỉ có chắc một điều là chẳng có ai thắng thế. Chẳng có ai có được cái gì khác ngoài cảm giác thất vọng và chán chường. Bề ngoài, chúng tôi điềm nhiên cố giấu nỗi đau nhưng trong thâm tâm có lẽ cả hai cũng đã nhận ra nỗi  khủng khiếp vì đã làm tổn thương người mình quý mến; Tiếc thay cả hai không có khả năng đối đầu với tình huống, mặc nhiên và thụ động để lòng tự ái  dìm hai người xuống đáy sâu địa ngục.

Giờ thì  tôi sắp mất nàng!
Lòng tôi trĩu nặng. Vậy là người đàn bà một thời tôi rất yêu thương, sắp tới sẽ không còn thuộc về tôi nữa! Chúng tôi sẽ biến thành hai người xa lạ và sẽ chẳng còn quan tâm gì đến nhau!
Nỗi đau nhói lên giữa hai lồng ngực.
Tim tôi buốt!
Thắt!
Xưa nay những chuyện ly hôn, vợ chồng tan vỡ…tôi cứ tưởng là chỉ có thể xảy ra cho người khác, còn vợ chồng mình sẽ là ngoại lệ. Ngờ đâu …
Mặt đất dưới chân tôi như chao đảo.

Từ công viên tôi chạy vội về nhà. Căn nhà vắng tênh và tẻ lạnh như từ lâu lắm thiếu vắng hơi người.

Đêm đó tôi không sao ngủ được. Tôi mang mãi sự trống trải và nỗi đau của mình đi vào cơn mê mệt.
Trong trạng thái mơ màng tôi thấy mình và cô sinh viên văn khoa đang hồn nhiên nắm tay nhau bước những bước nhịp nhàng trên bờ biển hay tung tăng dạo gót trên những con đường đầy hoa. Đất trời xanh ngát. Gió thổi vi vu làm tà áo dài thanh khiết cuả nàng lất phất bay mà nàng không  buồn giữ lại. Tiếng cười trong vắt  vỡ ra trong hạnh phúc ban đầu.
Nhưng … rắc! Một cành khô rớt xuống. Tôi ngước lên, nhìn lá cành chuyển động. Mây đen kịt không biết từ đâu kéo đến, trong phút chốc từng mảng nhập vào nhau, che kín bầu trời.  Trên không trung có tiếng sấm ù ù…mỗi lúc mỗi gần, thi thoảng gầm lên như bực tức.
Những hình ảnh trước mắt tôi đang rõ nét, bỗng chốc chắp nối nhau loạn xạ, đen trắng trộn lẫn vào nhau.
Trời tối đột ngột!
Tiếng gió ào ào, thổi tung như giận dữ!
Chúng tôi nắm tay nhau tìm đường trốn chạy. Một tiếng sấm làm mây hốt hoảng. Mấy lằn sáng vạch những tia lửa màu xanh và những đóm vàng nhấp nháy khắp không gian rồi tiếp đó sấm nổ liên hồi, gầm gầm thét thét trên những cánh đồng. Bầu trời rền vang, liên tục phát  ra những âm thanh kinh dị. Cỏ bị gió dập vùi, cúi rạp mình xuống thấp.
Cây cối run lập cập. Hoa lá tung bay tơi tả.
Trên nền trời ngầu đục, những tia chớp không ngớt  sáng, tắt, làm mọi vật như bị hút xuống vực thẳm tối đen. Mặt trời như sa xuống bên kia dãy núi. Những túp lều tranh không ngừng lắc lư như những tổ chim trong bão. Mái nhà mà chúng tôi đứng ẩn mình như run sợ trước cơn giận của đất trời.
Chớp, sáng…chớp, tắt…bóng người tôi yêu hiện ra…rồi biến mất. Chớp sáng…nàng nheo mắt nhìn tôi…chớp tắt…nàng trốn mất. Nàng hiện, biến trong ánh sáng và bóng tối. Khi vầng sáng chói lọi…nàng nhắm mắt, áp nhẹ bờ môi lên má tôi…và khi bóng tối ập đến nàng như bay theo những cụm mây màu xám rồi mất hút trong hư vô bát ngát.
Rồi gió ngừng. Cảnh vật đột nhiên tĩnh lặng. Tôi như nghe được cả tiếng suối reo giữa những cụm rừng. Nhưng ngay lúc đó lòng bàn tay tôi trống rỗng, vuột mất mấy ngón tay đang nắm chặt của nàng.
Trong phút hốt hoảng tôi bị trợt chân, té ngồi xuống vũng nước bên lề đường. Khi chống tay ngồi dậy tôi thấy  một đám tang đang đi qua.
Tôi đứng một mình  nhìn đoàn người lặng lẽ bước theo chiếc quan tài để tiễn đưa linh hồn người xấu số đến nơi an nghỉ. Mắt tôi chớp chớp, tự nhiên thấy lòng mình buồn vương nhè nhẹ. Gió lộng. Buổi chiều mùa đông đầy mây xám.

Khói thuốc trên môi làm mắt cay cay. Đột nhiên tôi ném điếu thuốc đang hút dở lên vệ đường, đưa ngón tay dụi mắt. Lúc mở mắt, trái tim tôi nhói lên một cách bất ngờ. Và đột ngột rú lên. Tôi vừa nhìn thấy khung ảnh của người đàn bà trên linh cửu. Khuôn mặt thân quen xa vời như từ kiếp trước hiện lên.Tôi bàng hoàng: Đó là  bức hình  của người vợ thân thương!
Sững sờ. Tay chân tôi bủn rủn, tê dại.
Mồ hôi vã ra đầm đìa. Đưa tay xoa xoa hai bên mí mắt, tôi hiểu đó chỉ là một cơn mộng dữ nhưng những đầu ngón tay của mình hình như ươn ướt. Trái tim tôi thót lại khi nghĩ đến cuộc sống về sau vĩnh viễn không có nàng.
Từ đấy  tôi sẽ mãi mãi đơn côi. Niềm vui, nỗi buồn… sắp tới sẽ không còn ai để chia sẻ nữa.

Từ phòng khách tôi tung chăn ngồi dậy.Tần ngần. Do dự một lát, rồi thẫn thờ bước sang phòng ngủ, giang sơn và tổ ấm của thời tình yêu lãng mạn.
Không gian lúc này như chìm trong băng giá.
Lúc đó vợ tôi đang ngồi trên mé giường, hai tay chống lên cằm, đăm chiêu. (Nàng vừa thức giấc hay đêm qua cũng không ngủ được?). Tôi nhẹ nhàng bước tới, trong ánh sáng mờ ảo ngắm nhìn gương mặt trẻ trung và buồn bã của nàng, tôi đứng im giữa phòng, mãi không nói lấy lời nào. Đôi chân tôi run lên từng chập. Lòng xốn xang, bức rứt. Trong đớn đau, tôi chợt hiểu cái giá của sự mất mát. Chao ôi! nhường một bước, đâu có phải  thiệt thòi hay thua cuộc. Còn câm lặng, chia lìa mới là nỗi đau canh cánh trong niềm ân hận suốt đời. Trong khoảnh khắc tôi nhìn thấy khuôn mặt của vợ chồng tôi trong những  ngày mới cưới. Hình ảnh êm đềm xưa ấy, giờ xa vắng mơ hồ, và dường như còn có mang thêm một chút gì diễu cợt và cay đắng!
Xa xa, tiếng còi tàu cô đơn rúc lên trong sương lạnh.
Bất giác, tôi lướt đến ngồi bên cạnh, khẽ khàng vuốt mái tóc gợn sóng của nàng. Đôi mắt nàng khẽ chớp:
“Gì vậy anh?”.
Âm thanh của câu hỏi vang lên như một nốt nhạc thánh thót trong đêm trường; bởi giọng còn hờn trách nhưng tôi  hiểu những lớp sóng âm đó chính là chiếc cầu nối qua hai bờ vực để sẻ chia những cảm xúc đang trào. Cố thu can đảm tôi nhìn sâu vào đôi mắt vừa mở to, vụt khép lại, của nàng: “ Em…chúng mình còn…định…làm khổ nhau đến bao giờ nữa?”
Và lúc ấy…
Phép lạ, xảy ra.
Nàng như ngã vào lồng ngực rồi bất giác ôm chầm lấy tôi như  đã từng chờ đợi  những lời khó nói này từ lâu lắm. Can đảm không biết ở đâu tràn đến, giọng tôi còn vỡ ra, gấp gáp: “Không bao giờ anh sống xa em được. Em mãi là phần đời tốt đẹp và hạnh phúc nhất của anh…Anh…x…xi…xin lỗi”. Nàng không nói gì nhưng bàn tay huyền diệu đang ôm lấy đầu tôi, ve vuốt.Và ngay lúc đó cả hai chúng tôi đều nhẹ hẳn lòng.
Tôi nhìn vợ tôi. Hai mắt nàng cũng long lanh chiếu sáng. Chúng tôi  nhìn nhau như vừa cùng  trải qua một cơn ác mộng: Trong khoảnh khắc chúng tôi vừa đánh mất, vừa tìm được hạnh phúc bên nhau, bước qua những mặc cảm ngu xuẩn để quay lại tình yêu của thuở ban đầu.
Trên mặt trùng dương bừng bừng giông bão của cuộc sống chung, bao con thuyền mỏng mảnh đã  bị nhấn chìm. Còn chúng tôi, do một may mắn tình cờ của định mệnh đã lèo lái được để cuối cùng cập bến, gắn liền số phận của đời nhau thêm một lần nữa. Vậy thì, cảm ơn Chúa, đâu phải cơn ác mộng nào cũng mang đến kinh hoàng hay đổ vỡ, bởi nó cũng có thể mang lại những điều tốt hơn mong đợi.
Lòng ngập tràn hạnh phúc, nhưng nước mắt chúng tôi cứ rơi lã chã, ướt đẫm vai nhau.

Trương Văn Dân

Viết tặng Gianni và Angela

Read Full Post »

Lỗi Hẹn Với Lộc Nga

  Trần Dzạ Lữ

Tặng Nàng Thơ…

Lần lữa mãi, giờ cũng đành phải lỡ
Một mùa xuân,xin tạ lỗi cùng em
Tháng giêng ngon như một miếng môi mềm
Nơi phố núi ấy vậy mà ta khất nợ!

Cứ hẹn về ngắm sương vây,qùy nở
Lên đồi trà nung nấu nhớ thương ai
Lộc Nga ơi,ta chỉ có một người
Để cần thiết như là cần thở…

Cứ hẹn về ngắm trăng nơi em ở
Ngửi mùi hương hoang dại phía dốc tình
Hoa Hoàng Hậu rưng rưng màu đỏ
Giữa màu vàng của nắng lụa mong manh…

Lần lữa chi nơi xe ngựa thị thành
Ô nhiễm hết một đời cô lữ
Ta hỏi ta sao không về cát cứ
Miền yêu thương trời rộng đất lành ?

Sao không về níu màu áo thiên thanh
Nơi váy trắng xòe nghiêng chiều hò hẹn ?
Em mở lòng sao anh không đến
Để đôi đời lăng lắc dấu sao đêm ?

Lần lữa mãi, giờ cũng đành xin lỗi em
Người con gái xứ quỳ hoa viễn mộng
Chậm thế nào rồi ta cũng sống
Cho cuộc tình chín nhớ mười mong…

Chậm thế nào ta cũng thấy mùa xuân…
( Tháng giêng năm Tân Mão-2011 )

Read Full Post »

dinh tấn khương

Nghe kể, ngày xưa vào ngày đầu của năm mới, trong cái khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng ấy thì các cụ (ông đồ, thầy đồ, học sĩ..) trịnh trọng nâng bút lông, nắn nót từng chữ, đề thơ, đề văn.. để khai bút đầu năm, mong một năm mới mọi việc được hanh thông.

Ngày nay,  ai muốn khai bút đầu năm cũng được, chúng ta lại may mắn hơn,  chỉ việc chọn  font chữ đã cài sẵn trong computer rồi ung dung mà gõ vào phiếm, chữ nào chữ nấy trông cũng ngay ngắn và đẹp đẽ, không cần phải siết chặt  tay cầm, cho bớt run, không cần phải nắn nót để viết thành  những chữ thật xinh, trông cho có hồn, để mong suốt năm  gặp được mọi điều tốt đẹp.

Chuyện khai bút đầu năm của tôi thì chỉ mới bắt đầu chừng mấy năm trở lại đây thôi. Có lẽ, là để vơi bớt cái thì giờ nhàn rỗi trong mấy ngày nghỉ Tết, chẳng biết làm gì, chỉ lẩn quẩn trong nhà với vợ cùng con mà thôi!.
Bà con, bạn bè gần xa thì đã gọi điện thoại, gởi email, những người ở gần, thân hơn thì chúng tôi cũng đã ghé thăm, chúc Tết trước rồi. Vào nghĩa trang thăm mẹ thì cũng đã hoàn tất luôn!

Không có họ hàng ở gần để lui tới trong ngày đầu năm , bà con ở xa thì nhiều nhưng còn lại tình thân thì rất ít, thế nhưng cũng không dám gọi để chúc Tết, e rằng , đầu năm gặp người kiêng cữ quá mức sợ gây phiền cho họ, bởi vì tuổi của tôi lại có mang chữ “canh” ở phía trước!

Người xưa nói “canh côi”, có người lại nói “canh cô”. Côi có nghĩa là đơn côi, chắc cũng chẳng khác gì với “cô”, có nghĩa là cô độc, cô đơn,  ai đó lại nói với tôi rằng, cô là “cô lập” đấy, chắc cũng không sai!

Thôi thì, mình đã lỡ sinh ra nhằm cái năm “canh” như vậy thì đành phải chịu cái số phần đã được định sẵn, chứ biết làm sao mà cải số cho được!?  Nhưng  cứ mãi van vái, “cô”  gì thì cũng được, miễn đừng phải  bị gọi là “cô hồn” thì mừng lắm rồi!?
Cũng may, tôi có được thêm bạn để chia sẻ, qua việc làm, qua giao tiếp hằng ngày, nơi mình ở,  cũng như các bạn đã gặp trên mạng.. cho nên niềm vui trong cuộc sống cũng tạm ổn, cám ơn các bạn rất nhiều!

Bỏ qua chuyện đó đi, đầu năm, phải nghĩ, phải viết, phải nói cái gì đó cho vui vui, để cả năm được vui, phải không thưa quí vị?
Tạm tin như vậy, tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện vui, mà tôi đã đọc được ở đâu đó, bây giờ còn nhớ man mán như sau:

Câu chuyện như vầy, có một gia đình gồm đủ 3 thế hệ, sống chung cùng dưới một mái nhà. Thế hệ thứ nhất, là người mà ngày trước đã đạt tới chức phẩm cao nhờ sở học, thế hệ thứ hai thì sinh ra trong hoàn cảnh không thuận duyên nên không theo đuổi con đường khoa bảng, và thế hệ thứ ba thì có nhiều cơ hội hơn,  đỗ đạt bằng cấp rất cao, có địa vị trong xã hội.

Tiếng đồn về gia đình nầy lan ra khá rộng, chính vì vậy mà thế hệ thứ nhất (ông nội) và thế hệ thứ ba (cháu nội) rất lấy làm không vui về người đàn ông thuộc thế hệ thứ hai (là con của thế hệ thứ nhất và là cha của thế hệ thứ ba).

Thế hệ thứ nhất chì chiết mãi với thế hệ thứ hai:

–         Cả đời mầy chẳng có gì để hảnh diện, mầy không thấy xấu hổ sao!?
Thế hệ thứ ba cũng thường than phiền:

–         Bố chẳng có gì riêng để tự hào, con thấy buồn dùm cho bố!
Chuyện nầy cứ bị nhắc đi nhắc lại nhiều lần, vượt quá mức chịu đựng của người đàn ông thuộc thế hệ thứ hai. Mượn dịp ngày đầu năm, ngày mừng tuổi và chúc Xuân, người đàn ông thế hệ thứ hai thưa với người đàn ông thế hệ thứ nhất rằng:

–         Thưa bố, bố của con là một quan lớn và đứa con trai của con lại có bằng cấp cao. Bố của bố và con trai của bố đâu có được như vậy, phải không?
Rồi ông quay qua người đàn ông thuộc thế hệ thứ ba, nói:

–         Con ơi, bố của bố đạt chức quan lớn, thế mà bố của con đâu có được như vậy, phải không? Vậy thì tại sao lại cứ bảo là không  có gì để hảnh diện với người đời chứ!!??
Câu chuyện nầy cho thấy, đâu phải người không có cơ hội học cao, lại là người  không có quyền hảnh diện với đời!?

******

Xin kể thêm một câu chuyện nữa nhé, chuyện có thật, xảy ra chừng vài năm về trước, cái thời mà phong trào coi phim Hàn đang nở rộ. Phim Hàn nào cũng có nhiều tập, mỗi tập hình như  kéo dài gần như cả tiếng đồng hồ.

Vợ tôi, lúc đó cũng là một fan rất trung thành, mặc dù công việc hằng ngày rất bận rộn. Nghe người ta kháo rằng, coi phim mà không thấy mấy bà rơi lệ thì đó không phải là phim Hàn. Tôi cũng tin như vậy, vì ngân sách gia đình lúc ấy bị hao hụt trầm trọng, bởi số tiền chi tiêu cho khăn giấy tăng vọt thật đáng kể!

Một hộm, ngày nghỉ trong tuần, tôi vừa  trồng xong mấy bụi hoa ngoài sân vườn, bước vô nhà thì thấy vợ tôi đang khóc thút thít, một tay đặt trên ngực trái, tay kia thì cầm miếng khăn giấy chặm chặm hai dòng lệ đang chảy dài trên đôi gò má. Tôi bổng giật nẩy mình, tưởng rằng vợ tôi quá xúc động khi nghe tin không lành từ người thân hay sao. Tính hỏi xem tin xấu gì và của ai thì chợt thấy đôi mắt của vợ tôi cứ dán chặt vào màn ảnh chiếc TV, đang chiếu phim tập Hàn quốc. Lạy Chúa tôi, lòng bổng nhẹ hẳn đi!

Gần tới giờ cơm chiều rồi mà vợ tôi vẫn  cứ ngồi đó mà khóc tức tưởi. Nhắc mấy lần, là con sắp về rồi, chuẩn bị bữa tối là vừa, nhưng vợ tôi nài nỉ cho xem hết tập vì đang hồi gay cấn, thôi thì cũng ráng chìu cho yên. Hết tập đó rồi mà vợ tôi cũng lại xin cho coi thêm một “chút xíu” nữa  thôi, vừa nài nỉ vừa thút thít:

–         Anh giúp nấu hộ dùm nồi cơm, lấy 4 ly gạo đổ vô nồi, vo vài lần rồi đổ nước cho tới ngang cái mức số 4, bấm nút nồi cơm điện nấu dùm em. Tội nghiệp cái đứa con gái nầy quá, cho em coi một chút nữa thôi, thử xem tụi nó có gặp lại nhau không?
–         Trời ơi, chồng em, con em không có cơm ăn mà em không chịu lo, lại ngồi đó mà khóc thương cho mấy đứa đóng phim lấy tiền!?

Nói thì nói vậy chứ tôi cũng đành phải để cho vợ tôi ngồi đó mà khóc, vì nếu không thì chúng tôi phải ăn những chén cơm có trộn  nước mắt thì tội nghiệp quá đi!

Nghĩ đến câu chuyện nầy mà ngẫm lại chuyện đời, có lắm người không thấy gia đình mình khổ cực mà lại đi khóc dùm cho người khác, đang sống sung sướng. Quả thật, người Hàn rất có tài, biết làm cho người ta đổ lệ. Vì thế, mà tôi tin chắc rằng, người dân bắc Hàn đã khóc thật lòng khi lãnh tụ của họ qua đời, như mới đây vậy!

Đầu năm Nhâm Thìn

dinh tấn khương

Read Full Post »