Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Bùi Chí Vinh’

 

 

Bút lực đáng nể của Bùi Chí Vinh thể hiện không những chỉ trong văn chương thơ phú mà nay còn lấn sang hội họa. Không nể sao được khi gã thi sĩ họ Bùi phi nước đại vào mảng nghệ thuật màu sắc hoàn toàn mới mẻ đối với gã với lời bộc bạch rất…chứng : “ Ai cũng có thể là một con ngựa chứng như tác giả nếu dám sáng tạo, dám hành động, dám công khai sòng phẳng tư tưởng trước đám đông, dám sống cho chính mình và dám chết cho đất nước.” (more…)

Read Full Post »

Đêm Mona Lisa

Bùi Chí Vinh

Người đàn bà tôi lỡ gặp trong đêm
Tuyệt như nàng Mona Lisa tôi đã gặp
Nàng bổ dưỡng hơn rất nhiều thịt nạcTôi “ba rọi” trong tiếng hỏi lời chào
Trên tóc nàng tôi đậu một con sâu
Sớm đập cánh rồi bay đi như bướmNàng hàm tiếu như hoa quỳnh nở muộn
Tự nhiên hương nên tôi hữu xạ nhìn
Rồi lặng lẽ làm bài thơ ăn trộm
Cũng nhờ trời, tôi có chút thông minh** (more…)

Read Full Post »

Em và quê hương

Bùi Chí Vinh

Em kể về miền Tây em nghe :

“ Trời có mây, dưới nước có ghe”

Khiến cho anh biến thành con cá

Mắc lưới làm sao nhớ lối về

* (more…)

Read Full Post »

 Lan Hương

Tôi rất ghét tiếng cười hí hí như ngựa của hắn. Tiếng cười vừa đầy kiêu hãnh vừa không nghiêm túc khiến tên gã Thổ Phỉ đã được tôi xếp vào sổ bìa đen được gạch dưới cẩn thận cùng những lời chú thích đầy ác ý.

Tôi gặp hắn qua Vân, một người bạn rất thân. Hắn vui tính lại thích đọc những bài thơ tình rât hay nên chinh phục được rất nhiều người. Tôi và Vân yêu văn học nghệ thuật nên cũng không ngoại lệ. Nhưng rồi không lâu sau tôi cũng linh cảm được ánh mắt và những bài thơ nồng nàn kia được dành cho ai. Thương bạn và vốn không cảm tình với tiếng cười ngựa hí của hắn, và càng không ưa tính thích chinh phục của gã Thổ Phỉ nên tôi liền cảnh giác ngay người bạn gái của mình:

– Hắn là người hai mặt, đừng nên tin tưởng con người này.

Dường như biết được ý đồ của hai cô bé, lần đầu tiên tên Cô-dắc nghiêm sắc mặt nhìn tôi:

– Anh không làm gì sai cả. Anh chỉ làm những gì con tim mình sai khiến mà thôi.

Vậy đó, tình bạn của chúng tôi vẫn song hành cho đến một ngày khi tiễn Vân lên đường sang nước ngoài, cũng là lúc tôi nghe tin hắn tình nguyện vào quân ngũ. Đến tiễn hắn tôi thật sự bất ngờ trước hành động ngông cuồng này, vì anh đã quá tuổi nghĩa vụ quân sự, lại đang sở hữu một công việc “vàng” tại một cơ quan mà bất cứ ai cũng phải mơ ước.

Tôi bàng hoàng nhìn tên Cô-dắc:

– Anh bỏ tất cả thật sao? Sự nghiệp của anh đang rộng thênh thang …

Đáp lại ánh mắt tròn xoe của cô gái, tên Cô-dắc nheo nheo mắt đọc tặng tôi những vần thơ trước khi lên đường:

Chỉ cần ngón tay đưa lên môi – Ngàn năm nhan sắc ở em rồi – Ngàn năm  trời đất thành thơ nhạc – Cây cỏ chào nhau kể lứa đôi – Chỉ cần chiếc muỗng em trong ly – Là tim anh chết rất nhu mì – Là chàng thi sĩ bay đâu mất – Một chút tình anh lẻn trốn đi…

Nhưng chỉ thời gian ngắn sau đó, một người bạn cũ báo tin hắn đã bị loại khỏi quân ngũ, tước quân tịch và bị đuổi về địa phương. Gặp lại nhau anh vẫn như thuở nào, vẫn vóc dáng cao ngạo, ngông nghênh , nhưng bụi đời hơn với mái tóc dài lãng tử. Vác ba lô trên vai anh tiếp tục nheo nheo mắt bỡn cợt ngắm tôi từ xa, không ngăn nổi sự giận dỗi, tôi “lên lớp” tên Cô-dắc ngay tức khắc:

– Anh lúc nào cũng vậy, thích quậy phá và đạp đổ mọi nguyên tắc, luật lệ. Nếu con người sống không theo quy tắc và kỷ luật, thì thế giới sẽ ra sao?

Ánh mắt hắn nhăn lại, nhưng rồi gã Thổ Phỉ cũng dịu dàng nói với cô thiếu nữ:

– Hãy là một cô bé đáng yêu như tuổi của em cho anh nhớ, một chút nào cho anh buốt tim hơn là trở thành một bà già 70 dạy dỗ đời anh. Hãy là một thiên thần chứ đừng trở thành Luxiphe em nhé.

Và hắn đọc:

Em xuất hiện như mặt trời- Xua đi những cơn u ám – Anh đang buồn thiu một hoàng hôn xám – Bỗng đổi màu thành xanh – Từ đó một ngày có ba buổi bình minh – Nắng buổi nào cũng thơm tho mùi mật – Từ đó không còn giới hạn của ngày và đêm – Em đã xoay chiều trái đất – Thì anh chính là một hành tinh buồn bã nhất – Lần đầu tiên biết giá trị nụ cười…

Vậy đó, những bài thơ dành cho ai đó ngày càng nhiều hơn nhưng vốn tính bướng bĩnh lại sẵn có ác cảm với “gã” vì người bạn gái, nên tôi chỉ đáp lại hắn từ xa bằng những nụ cười mỉm chi cùng với những ý tứ tế nhị mà chắc anh có thể hiểu.

Thời gian cứ êm đềm qua đi, cho đến một ngày bạn của hắn thông báo rằng anh vào bộ đội bất ngờ thì khi rời khỏi bộ đội cũng bất ngờ không kém. Cũng chỉ vì bản tính cương trực và sống vì đồng đội , mà anh dám tấn công viên chỉ huy để cứu những người bạn cùng đơn vị, thoát khỏi sự trù dập độc ác của vị sĩ quan cấp trên mình. Hậu quả của hành động liều lĩnh đó là anh bị biệt giam ba tháng ở quân lao, bị tước quân tịch, và may mắn còn được trở lại đời thường để trở thành một nhà thơ bất đắc chí, lang bạt làm thơ cho dân nghèo để chống bất công xã hội.

Một lần nữa gặp lại, tôi ngậm ngùi trước gã Thổ Phỉ ngày nào. Hành trang lên đường với anh giờ chỉ là chiếc ba lô cũ kỹ và chiếc áo đã sờn vai.

Vẫn với dáng đứng ngông nghênh, anh nheo nheo mắt nghịch ngợm “dạy đời” cô em gái:

– Anh chỉ làm những gì lương tâm cho phép. Đến bây giờ anh vẫn không hổ thẹn về những hành động đã qua.

“Gã” phấn khích đọc to:

…Trời sinh anh yêu em – Mà không sinh hộ khẩu – Con chim có chỗ đậu – Con chó có nơi nằm – Anh và em lưu vong – Như người không quốc tịch – Đất nước giàu diện tích – Cho châu chấu cào cào – Nỡ đâu nghèo lý lịch – Với những người yêu nhau

Nhìn anh xốc ba lô lên vai, đôi mắt buồn như nghiêng theo cuộc đời sóng gió in dấu trên gương mặt phong trần, tôi chợt rưng rưng nước mắt:

– Em thật có lỗi với anh.

Tôi chìa ra cuốn sổ bìa đen với cái tên có biệt danh gã Thổ Phỉ, cùng ba dấu gạch đỏ phía dưới nằm chễm chệ ngay trên trang đầu kèm theo những lời chú thích thiếu thiện cảm. Anh liếc qua, cười phá lên, và ghé sát vào tai tôi thì thầm:

– Anh yêu sự khờ dại của em !

Read Full Post »

Tuyên ngôn thi

BÙI CHÍ VINH

 

(Tuyên ngôn thi vừa là tựa bài thơ vừa là tham luận do chính tác giả Bùi Chí Vinh đọc tại Đại Hội Các Nhà Văn Trẻ Toàn Quốc năm 1994 tại Hà Nội)

Bằng sáng tác của mình

Tôi đánh tan những điều nghi hoặc

Tôi trồng cỏ khắp nơi trên mặt đất

Chuẩn bị cho cổ tích loài bò

Tôi nắm tay Whitman, tôi quàng cổ Rousseau

Đem cỏ bao vây triều đình và nhà ngục

Đem cỏ tấn công bọn vua quan phàm tục

Làm rêu mọc đầy râu, làm hoang phế mọi lâu đài

Tôi sẽ dùng cỏ trong thơ đeo lủng lẳng ở vành tai

Thay các trang sức, các huân chương hèn mọn

Tôi sẽ tròng vào khuôn mặt háo danh một sợi dây thòng lọng

Được tết bằng cỏ mọc ở nơi mất vệ sinh nhất trên đời

Còn loài cỏ đẹp mà tôi hằng chúc tụng

Chính là vòng nguyệt quế dân tôi

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi thực sự ăn mày phép lạ

Tôi thương Rimbaud, tôi mê Remarque quá

Các bạn đi bộ khắp Châu Âu không có một mái nhà

Tôi cũng đã mỏi giò trên lộ Nguyễn Du

Đầu gối qụy xuống đường Cao Bá Quát

Tôi đạp lên xương sườn hai nhà thơ Việt Nam có cuộc đời bất trắc

Nghe nhói đau ở phía dạ dày

Thế kỷ trước tôi: ở Tiên Điền ở Quốc Oai, những người đồng nghiệp

Tôi chắc cũng đã từng tê buốt chỗ này đây

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi tăng tuổi thọ cho người sắp chết

Tôi giúp đỡ những ai thất nghiệp

Phát chẩn thi ca để ứng thí việc làm

Với trẻ nhi đồng, tôi cẩn thận hỏi han

Xin được tháp tùng lên bầu trời mà Jêsu, Thích Ca dành cho con nít

Với đàn bà, tôi tỏ ra ưa thích

Xin được phiêu lưu xuống hỏa ngục nàng dành

Tôi đã cạo đầu và dài tóc rất nhanh

Đã khiếm nhã và cực kỳ lễ phép

Tôi đỏ tôi đen vô cùng khắc nghiệt

Cách ăn mặc trong thơ như y phục cắc kè

Nếu có lần nào áo quần đứt cúc

Đó là lần tôi tập si mê

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi xuất bản không cần trang bị

Sách vở cung đình đang chờ cân ký

Tôi cân kí lô cái lưỡi của mình

Dù vua chúa triều thần tiểu tiện lên các phát minh

Dặn tôi uốn lưỡi bảy lần thì cho nói

Uốn một lần coi như tốt nghiệp nghề múa rối

Uốn lần thứ hai được bằng cấp hát tuồng

Uốn lần thứ ba chuẩn bị phong quan

Lần bốn, lần năm thì tha hồ chức tước

Uốn đến lần cuối cùng hẳn quyền uy trấn quốc

Vì cái lưỡi bẩm sinh đã bị bảy lũy thừa

Cũng may mà tôi không biết dạ biết thưa

Nên cái lưỡi vẫn còn nguyên mùi vị

Mỗi lần lưỡi cong là nhảy ra thằng thi sĩ

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi nhổ nước bọt vào những điều lừa mị

Tôi hôn thiết tha người con gái nghèo làm đĩ

Và bạt tai đứa công chúa hợm mình

Tôi cho Lệnh Hồ Xung nói tục với Doanh Doanh

Và Trương Vô Kỵ gọi Triệu Minh bằng ả

Tôi theo phò người giang hồ quân tử

Và tẩy chay đám quyền quý nịnh thần

Tôi sẵn sàng đạp xích lô đến chỗ hẹn với tình nhân

Và mặc quần rách dìu nàng đi ăn phở

Tôi sẽ trò chuyện với nàng bằng ngôn ngữ dân đen mạt lộ

Và đối thoại với chung quanh bằng ngôn ngữ thiên tài

Tôi sẽ làm cho các nhà bác học

Thấy mình còn cận thị trước tương lai

@

Bằng sáng tác của mình

Tôi bắt tay bè bạn anh em

Bắt tay các tiệc tùng giai cấp

Cám ơn chút rượu về khuya cho tôi cảm giác

Cám ơn bữa ăn mẹ cha rau mắm dưa cà

Cám ơn những bài thơ sinh đôi sinh ba

Đẻ khó nhọc như từng lon gạo chợ

Cám ơn những người tôi yêu không thành chồng thành vợ

Và hỡi kẻ thù tôi nữa, cám ơn!

BCV

Read Full Post »

Bài thơ lì xì

  Bùi Chí Vinh
Tết đến em có còn bướm trắng ??
Áo dài thơ, hay váy đầm xoè ??
Mặc áo dài ?? Anh đeo kính cận
Còn diện đầm ?? Anh ….. mắt đỏ hoe

Tết đến, em có còn nhớ lớp ??
Hay nhớ gì đâu trước cổng trường ??
Nhớ lớp ?? Anh biến thành trái thị
Còn nhớ gì đâu, anh biến …… luôn !!

Tết đến, ăn mứt me chua lưỡi
Cắn hạt dưa đỏ chót môi cười
Trời đất sinh ra chi tiểu muội
Để năm nào anh cũng ….. ‘ eo ơi !!’

Tết đến đừng xoè tay, ngượng nhé !!
Cái đuôi sau gót quá là dài
Khỏi cần tập soi gương e lệ
Lì xì anh một sợi tóc mai

Khoá vào cặp nhốt mười sáu tuổi
Lỡ mai em ‘ bẻ gãy sừng trâu’
Thì chắc anh biến thành chú Cuội
Ôm cây đa bay tuốt lên ….. lầu !!!

Read Full Post »

Tranh của Lê Thiết Cương

Anh Là Một Con Cừu

Cướp hết tình yêu dành cho mẹ anh đi
Em cướp hết như một người chinh phục
Kể từ đây không còn ai thân thuộc
Anh mồ côi trong đôi mắt em rồi

.

Hãy an ủi anh bằng những nụ hôn môi
Hãy che chở anh bằng vòng tay con gái
Hãy dạy anh đánh vần và tập nói:
” Yêu, yêu, yêu … ” cho đến lúc lìa đời

.

Em đã trở thành một bà mẹ nhân đôi
Đi chăn dắt một con cừu thần thoại
Một con cừu chứ sao? Đầy vụng dại
Anh là con cừu tình nguyện được … mồ côi

Anh Nhớ Em..
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai…

.

Cô bé ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài

Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ em không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Thôi thì giả bộ làm thinh
Hét lên “nhớ quá” một mình nghe chơi

Bàn Tay..
Khi tay em trong tay anh
Kẻ nào dị nghị sẽ thành người dưng
Mắc mớ gì phải quan tâm
Miễn sao ta nắm không lầm tay ai
Tay mà đút túi rất gầy
Có đôi chắc chắn bàn tay hồng hào
Tội gì không áp vào nhau
Đợi cho sợi tóc bạc đầu thì buông…

 

Read Full Post »