Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Một 1st, 2012

Mộng trong giấc mộng

             Trương Văn Dân

Khi tỉnh giấc, tôi không nhớ gì về mùi vị của nụ hôn đêm ấy, nhưng chẳng sao quên nỗi rạo rực của mình như cậu thanh niên vừa bước qua lứa tuổi dậy thì. Toàn thân  lâng lâng, tôi như chiếc bong bóng lờ lững trên mây, lòng miên man với cảm giác diệu kỳ của kẻ vừa giã từ cõi thực. Điều kỳ lạ ấy bắt nguồn và phát xuất từ đâu, khi nó đã quá xa cái thời mới lớn và dĩ nhiên sự tiếp xúc của đôi môi hôm ấy không phải là nụ hôn đầu? Cái gì đã khiến một người đã dạn dày mưa nắng như tôi, lòng bỗng nhiên chùng xuống trong vòng tay của người con gái đang chập chững bước những bước đầu vào cõi yêu đương?
Chìm trong không gian mờ ảo của hoàng hôn đang bắt đầu buông xuống, tôi không còn can đảm nhìn sâu vào hai nguồn sáng hình hạnh nhân đang phát ra những tia thơ ngây và cuồng nhiệt. Khuôn mặt nàng lấp lánh như gương, trên đó có đôi môi mọng đỏ khi tôi vừa buông ra để chiêm ngưỡng trong một giây ngắn ngủi. Mùi thơm da thịt của nàng làm tôi ngây ngất và tôi như hoàn toàn lịm đi trong nỗi đam mê và cuối cùng chỉ còn nhớ là mí mắt của nàng mở ra, khép lại để vĩnh viễn nhốt mình bằng chiếc vòng kim cô tình ái.
Mặn? Ngọt? Đó là dư vị của hương thơm hay mật đắng? Nó mơ hồ hay cụ thể ra sao tôi không còn nhớ, nhưng tôi biết là từ nụ hôn ấy, cuộc đời tôi và nàng đang đi vào một khúc quanh; nó sẽ dẫn về đâu, chưa biết, chỉ biết là từ ngã ấy, hai cuộc đời đã được nối với nhau bằng những sợi tơ định mệnh. Linh cảm ấy khiến lòng tôi vừa vui vừa buồn và tâm trạng phức tạp  đã khiến tôi muốn bước ra ngoài giới hạn của cuộc phiêu lưu…nhưng cũng chính lúc đó, tôi bỗng nhận ra là quá trễ, và trong khoảnh khắc trôi qua tưởng chừng ngắn ngủi, chúng tôi đã cùng bay bằng vận tốc  ánh sáng một quãng không gian bất tận.
Nhưng rồi cũng đến lúc chúng tôi phải buông ra, thẹn thùng và say đắm nhìn nhau trong một thứ ánh sáng của buổi chiều đang tắt nắng.
Lúc ấy, tiếng chim chiều bay về tổ  đang quang quác trên cao.
&


Tôi không nhớ mùi vị của nụ hôn nhưng khi người con gái sắp quay đi thì dường như mình vừa cảm thấy dư vị của nó mằn mặn rồi để lại chút gì đăng đắng trên đầu lưỡi. Tôi khẽ khàng bóp nhẹ đôi bàn tay khẳng khiu nhưng mềm mại của nàng, quyến luyến vuốt ve cánh tay dài đang buông xuôi trong giây phút giã từ như một sự chạy trốn, để chợt nhận ra rằng nụ hôn đầu nhưng có dáng dấp của một cuộc chia ly.Tiếng guốc của nàng đều đều đập lên nền đất và từ từ lan xa, nhưng  âm vang của nó như vẫn còn vang vọng mãi trong nỗi trống trải của trái tim tôi.
Tôi đứng bất động nhìn theo thân hình mảnh khảnh đang hối hả bước đi, như không dám quay đầu lại. Gió thổi vi vu làm tà áo dài màu hoàng yến lất phất bay lên mà nàng không buồn giữ lại; và hình ảnh ấy ngưng lại một khoảng rất lâu trong mắt. Bất giác thở dài, tôi không còn nhớ là đã bao nhiêu năm, một hình ảnh tương tự như thế đã từng in đậm  vào lòng mình, khắc ghi từ bấy đến nay, và giờ dường như hai hình ảnh ấy đang bắt đầu chồng lên rồi cuối cùng chập vào nhau.
Hai hình ảnh xưa, nay chồng lên rồi nhập vào nhau, phát ra những đợt sóng,lan xa…tưởng chừng như biến mất…nhưng thoắt một cái, chuỗi âm thanh từ cõi xa xôi của ký ức bỗng vọng về như tiếng rền trong thạch động…bất giác gợi lại trong lòng tôi những  kỷ niệm tưởng đã ngủ quên một thời.
Người con gái xa xưa, từ lâu tôi cứ ngỡ là đã không còn nữa, đã thuộc về một đời sống khác, đâu đó còn ở lại trên quê hương, hay cũng như tôi, lẫn lộn trong đám người chạy loạn… không biết trôi dạt về đâu, thoát ra được nước ngoài hay bất hạnh bỏ thân giữa trùng dương giá lạnh? Nàng còn sống hay đã chết? Có còn nghĩ đến tôi hay đã vĩnh viễn quên, an phận với chồng con, và kỷ niệm xưa đã mãi mãi phai mờ? Thời thế đổi thay, bao nhiêu biến cố dồn dập đổ lên đời sống, tôi sẽ không bao giờ oán trách vì năm tháng dạy cho tôi là mỗi người đều có một hoàn cảnh cho riêng mình và không phải lúc nào cũng có thể làm chủ được tình thế.
Bao năm rồi tôi không một tin tức của nàng !
Thân nhân, bạn bè từ khi khoiù lửa bùng lên đều tán loạn, táo tác như bầy ong vỡ tổ và  dung mạo người xưa xa vời rồi bặt tăm, giống như hòn sỏi rơi xuống mặt hồ, chìm xuống đáy rồi âm thầm trả lại sự tĩnh lặng cho mặt nước. Nhưng trong chuyến về thăm ngắn ngủi và…thoắt một cái, trong giấc mơ đêm ấy, những bọt nước từ dưới tầng sâu lại đột ngột sủi lên, rồi trong khối cầu ngũ sắc của bọt bong bóng có mang theo hình ảnh của  tà áo dài phất phơ trong gió .
Tất cả những ảo giác đó làm gợn lên trong lòng tôi những con sóng, lan xa và lan ra mãi.

Thời gian từ cuộc chia tay ấy đến nay đã xa, xa lắm. Mọi vật đều đã đổi thay. Cố nhân ra sao tôi không hề biết, còn tôi thì như cành cây bị bứng  rễ  rồi tiếp tục gửi thân nơi đất khách quê người.
Người xưa…có làn da trắng, cặp mắt đen huyền và  thân hình mảnh khảnh, luôn tha thướt yêu kiều trong chiếc áo dài màu cỏ biếc. Ở nàng có cái gì đó cứ bắt tôi phải quan tâm và ước muốn được chở che, bảo bọc. “Mãi mãi anh sẽ không bao giờ làm những gì mà em không thích” tôi thường thì thầm vào tai nàng như thế và nàng thường nhìn sâu vào mắt tôi, cảm động.“Em cũng xin hứa là sẽ không bao giờ để anh buồn, nhưng anh phải nói cho em biết những gì  làm  phật ý để em cố tránh”.
Làm sao tôi quên nổi kỷ niệm một đêm trăng sáng bên nàng. Tiếng nói ấm áp của nàng như vẫn còn văng vẳng đâu đây.“Lên thành phố mới có hai năm mà có lúc em tưởng mình đã quên là trên trời còn những đêm trăng sáng. Trăng ở quê em đẹp lắm, khi trăng lên thì sáng cả bầu trời chứ chẳng phải chiếu sáng nơi này mà đẫm tối nơi kia. Lúc ở quê, em  và bạn bè thường ra bến sông La Ngà, ngắm mặt nước lấp lánh như muôn ngàn vảy bạc”.  Tôi nhớ đã quay lại nhìn nàng. Khuôn mặt trái xoan ướt đẫm ánh trăng cũng đang ngước nhìn tôi. Trong đôi mắt của nàng, tôi như thấy hai vì sao đang long lanh chiếu sáng. Ánh trăng đêm huyền diệu đêm ấy đã xoá tan những nhọc nhằn và bất trắc của đời sống. Một đêm yên bình. Có cái gì huyền ảo  trong không khí và tôi có cảm giác như vừa trút bỏ những phiền lụy  để bay về một chân trời mơ ước, trong đó chẳng còn đạn bom, súng nổ, trong đó không còn những toan tính thấp hèn hay những tan tác đổi đời, những cuộc chia xa.

Tình yêu đầu đời của chúng tôi trong sáng và đẹp như thơ, tôi luôn nhắc nàng hãy nghĩ đến tôi mỗi khi gặp buồn bã khó khăn, để trút bỏ những ưu tư sầu muộn hay có thể ẩn mình như con tàu tránh bão trong vùng vịnh an lành. Nàng đã cảm động xiết bao, chỉ tiếc là ông trời quá quắt đã không cho tôi giữ tròn lời hứa, rồi chúng tôi mất nhau, trong những ngày tao loạn của biến cố 1975.
Sau đêm trăng huyền diệu đó, chúng tôi còn gặp lại nhau vào một buổi chiều…mà có lẽ không ai nghĩ đó là lần cuối  thấy nhau. Và, có lẽ từ nỗi đau âm ỉ ấy mà hình ảnh tà áo dài thướt tha bay trong nắng chiều tuy chỉ thoáng qua mắt tôi trong khoảnh khắc mà ăn sâu vào trí nhớ suốt cả đời người.

Đời sống của tôi và  nàng từ đó đã hoàn toàn thay đổi.
Trong cuộc sống quay cuồng vật chất của xã hội phương Tây, tôi bị đời bắt phải lao theo nhịp sống xô bồ, nhưng cũng có lúc tìm ra vài phút giây bình lặng và chợt nghĩ đến nàng; cái nhớ không quay quắt làm mất ăn mất ngủ, nhẹ nhàng nhưng ngấm sâu vào máu thịt. Hoặc cũng có lúc vì tình cờ bắt gặp một dáng dấp yêu kiều, một nụ cười, khoé mắt, một vạt áo dài, mái tóc của ai đó trong một  dáng đi hao hao từa tựa …hình ảnh người xưa chợt trở lại trong lòng tôi như một gợi nhớ không thể phôi phai.
Đó là những kỷ niệm êm ái…và ngọt ngào nhất mà tiềm thức đã cất giữ trong một ngăn nào đó của tâm hồn mà tôi đã mang theo như một thứ hành trang trong những năm tháng sống ở xứ người. Nó đẹp đến nỗi có lần tôi nghĩ, nếu có thể mãi mãi mang theo một hình ảnh trong tim suốt cuộc nhân sinh thì tôi sẽ chọn lấy vóc dáng thon thả của nàng bước trên thảm cỏ  xanh  và những vạt áo dài phất phơ bay trong nắng chiều còn vương lại.
&

Sau bao năm, trong giấc mơ tôi đã gặp lại nàng, cũng chiếc áo dài tha thướt, cũng cái nhìn đoan trang và nụ cười dễ mến,  tựu  trung thì đây vẫn là một hình ảnh cũ, chỉ khác là người con gái trong giấc chiêm bao hãy còn rất trẻ, còn tôi thì tóc đã điểm sương và tâm hồn thì dạn dày mưa nắng. Tôi trở lại quê hương, để đặt lại vấn đề an nghỉ cuối đời vì mệt mỏi sau nhiều cuộc hành trình vinh nhục ở  những nơi chẳng phải quê mình. Tôi sẽ tìm thấy gì ở đây sau nhiều năm xa xứ? Mọi vật đâu có còn như xưa, tất cả đã đổi thay và lòng tôi cũng đã nhiều thay đổi. Nhưng dẫu sao thì  tôi cũng dễ dàng chấp nhận, vì cuối cùng cũng quay về nơi tôi mở mắt chào đời, nghe lại tiếng hò điệu hát đã ru tôi  suốt quãng đời thơ ấu. Tôi mong là mình sẽ không đến nỗi bơ vơ như nơi chốn nào bên bờ Địa Trung Hải, xin cảm ơn mảnh đất đã cưu mang và nuôi sống tôi từ bấy đến nay, nhưng tuổi đời sắp chất chồng đã không giúp tôi hội nhập như xưa. Những năm tháng sau này tôi đã chiêm nghiệm  rồi ngán ngẩm cái đời sống lạc lõng, không hội nhập của người già, và nếp sống điên cuồng, thực dụng quá đáng của  lớp trẻ. Mọi vinh nhục, mất còn, thành công, thất bại, bây giờ đối với tôi, chúng chẳng còn mang sức quyến rũ như xưa. Trong tôi chỉ còn nỗi ngậm ngùi và xót xa của người con xa xứ, rồi chợt  nhớ  hai câu thơ  của Nguyên Sa :
Một đời phơ phất hành nhân
Thấy còn, thấy hết, cuối cùng thấy đau
Rồi tự hỏi lòng, suốt những tháng năm qua mình đã mất và được gì ?

-Anh nói gì cho em nghe đi !
Trong giấc mơ, lúc mông lung nhìn vào khoảng trống, tiếng thỏ thẻ của nàng đã làm tôi giật mình quay lại. Khi thấy đôi mắt  mở to, tôi bất giác rùng mình vì  thấy trong đó cái chiều sâu mênh mang của linh hồn người con gái trẻ, trong đó có một niềm vui vừa mãnh liệt vừa hoang dại. Tôi sẽ phải nói gì với em đây? Thế giới của em và của tôi vô cùng khác biệt, những gì tôi sẽ kể hay nói cho em, có thể em sẽ hiểu, nhưng làm sao thấu được ; lẽ đơn giản  bỡi vì  em chưa từng sống những kinh nghiệm đó. Tôi tuyệt nhiên không biết nói gì, chỉ im lặng nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em, đặt lên đó một chiếc hôn rất khẽ.
Khi ngẩng lên nhìn khuôn mặt của người con gái, màu da  trắng mịn, không một vết nhăn ở bất cứ nơi đâu, lòng tôi vừa thoáng một chút ganh tị, vừa mơ hồ nuối tiếc cái tuổi xuân không còn nữa của mình rồi bất giác áy náy vì mới tạo nên một nếp gấp trong tâm hồn son trẻ của nàng. Lòng bỗng dâng lên một niềm hối hận. Người con gái hiện ra trong giấc mộng Trang Sinh hãy còn quá trẻ, có lẽ chưa có nhiều sầu muộn cho hiện tại hay mang nhiều lo lắng cho tương lai, và chắc chắn quan hệ trong phút giây ngắn ngủi nầy là vết rạn đầu  tiên mà nàng vừa hứng chịu mà có thể chính tôi là tác nhân của vết xước đầu đời.
Niềm ân hận dâng trào trong tôi. Tôi muốn tự trách mình. Phải chăng tôi vừa mở toang cánh cửa  quá khứ, cố níu vào hình ảnh người xưa như cái nạng  để chống cho khỏi ngã vào tình cảm của người con gái trẻ? Điều xảy ra là mộng hay thực? Tôi và nàng vì đâu lại gặp nhau trong giấc mộng oái ăm, của người đã đi gần đến cuối quãng đường đời, còn kẻ khác hãy còn đang khập khễnh bước những bước đầu tiên? Người con gái ấy là một người hoàn toàn khác hay chỉ là hình ảnh người xưa đã dừng lại trong lòng tôi, khi thời gian bên ngoài vẫn ào ào tuôn chảy, bỡi thế những nếp gấp của thời gian không ghi lại dấu vết nào trên khuôn mặt kiều diễm của nàng? Người mới hay cố nhân? Sự khác biệt tuổi đời là thực hay chỉ là ảo ảnh? Những câu hỏi dồn dập đến rồi đi, không tìm được câu trả lời.
Mở ra cánh cửa quá khứ, tiềm thức tôi muốn biện minh điều chi hay sợ phải “yêu” nàng? Bao nhiêu dư luận phán xét sẽ nổ ra nếu không dừng chân kịp? Nhưng thật ra, nghĩ cho cùng, thì giữa tôi và nàng chẳng có rào cản nào quan trọng, ngoại trừ sự chênh lệch tuổi tác ; và thấy mình  không nên xem nặng quy ước xã hội hay ép mình theo thói quen suy nghĩ của người đời.Nhưng vấn đề có thể nằm ở chỗ khác : Liệu người con gái “này” có thể thay thế cái khoảng trống mênh mông mà từ bao nhiêu năm cuộc đời đã để lại cho tôi? Rồi chợt nghĩ đến những kinh nghiệm khác biệt về môi trường và kinh nghiệm sống của hai người, đến tương lai mờ mịt của những ngày sắp tới…tôi lại giật mình, thấy như đời mình vừa bước hụt một bước, lại chông chênh sắp hụt thêm bước nữa.

Lúc đặt môi lên trán trong chiếc hôn từ giã, tôi thoáng thấy hai hàng mi cong và dài của người con gái mở ra rồi buông hờ như phó mặc cho số phận…và cũng chính trong khoảnh khắc chênh vênh giữa mộng và thực đó, tôi thấy đôi mắt nàng long lanh, đẫm ướt. Những ngấn lệ ấy là niềm vui? nỗi buồn? Hay chính là sự hoà hợp của hạnh phúc lẫn thương đau, của tiếng cười, giọng khóc luôn ẩn tàng trong quyến rũ muôn đời của  đam mê và vực thẳm? Dường như trong giây phút mơ màng, tôi đã thì thầm : chuyện đôi ta giống như tiểu thuyết …rồi nghe tiếng đáp lại của nàng giống như tiếng nấc : em hy vọng là nó sẽ không có một đoạn kết bi thương.
Tôi cũng muốn một đoạn kết nhân hậu, sắp nói lên như thế nhưng tôi lại lặng im khi hình dung về những ngày sắp tới. Tôi sẽ phải làm gì? Và nàng sẽ ra sao? Xung quanh tôi, đời sống còn bao nhiêu hệ luỵ, những mạng nhện chằng chịt xung quanh cuộc đời tôi, mà mỗi đầu mối đều có liên quan đến một số vấn đề. Tôi có thể cắt bỏ tất cả? Đoạn tuyệt với quá khứ?  Quên bẵng hiện tại? Và có thể chỉ nghĩ đến một tương lai, bên nàng? Nghĩ thế, băn khoăn đến thế  nhưng liệu tôi có đủ can đảm để  chối từ một cơ hội sống những xúc cảm bồng bột của thời mới lớn mà cuộc đời đã dành cho tôi và nàng ? Tôi sẽ phải từ bỏ niềm ước mơ của  kẻ đã từng trải những tháng ngày gian nan nơi xứ lạ, khi tri thiên mệnh gắng quay về cố quận để tìm phương thuốc trường sinh? Hay sẽ lao vào cuộc tình “mới”, như gã lái đò lưng còng tóc bạc, sau bao năm chẳng thèm đếm xỉa đến thác ghềnh, bỗng một hôm sóng gió bừng bừng réo gọi, chợt thấy máu mình nóng lại rồi khăn gói lên đường để tìm lại sức sống ào ạt của biển khơi …nhưng cuối cùng bão táp sẽ chẳng buông tha  kẻ không tự lượng sức mình?

Tôi lặng người, châm một điếu thuốc, hờ hững gắn lên môi, nhìn khói bay lãng đãng lên bầu trời xám xịt vì những đám mây đen đang ùn ùn kéo đến rồi bất giác buông ra một tiếng thở dài. Tôi thừa biết những giới hạn của ước mơ và quá hiểu là chuyện đời còn rất nhiều điều đang nằm ngoài tầm tay của mình.

Trương Văn Dân

Viết tặng B T
Milano 13-11-2003

Read Full Post »

Sau hơn 10 năm ở Đức, nhạc sĩ Miên Đức Thắng đã trở về Việt Nam và sống lãng tử với những sáng tác gốm sứ độc đáo, vẽ tranh và ngao du với bạn bè.

Quyết định nghỉ hưu sớm rồi trở về sống tại Việt Nam từ năm 2000 đến nay, ngoài tranh, nhạc; gốm và sứ là niềm đam mê lớn nhất của nhạc sĩ Miên Đức Thắng hiện nay. Ông say mê nói về tác phẩm gốm Buồn Vui làm bằng đất nung ở Tiền Giang, chiếc bình gốm sứ làm ở Bình Dương ghi nguyên lời bài hát Lạ Lùng của chính ông. Một tác phẩm từ khi nặn, vẽ, phơi khô, lên men và nung mất hơn 1 tháng. Riêng gốm sứ, ông có vài chục tác phẩm, tranh thì trên 50 bức. Những tác phẩm nghệ thuật của ông có một chút gì đó thong dong, thảnh thơi, song lại không giấu được vẻ phóng khoáng.

Say đắm với hiện tại

Với những nhạc phẩm như Hát từ đồng hoang, Lớn mãi không ngừng…, Miên Đức Thắng của một thời từng thổi bùng ngọn lửa khát vọng hòa bình trong lòng giới trẻ miền Nam, nay lại không muốn nói nhiều về chuyện cũ nữa. Ông bộc bạch: “Tiếng Anh có câu: I am here and now – Tôi đang sống ở đây và bây giờ. Trong cuốn Tự Do Đầu Tiên Và Cuối Cùng của Krishnamurti, triết gia người Ấn Độ, có viết: Đường đời được vẽ nên từ nhiều chấm nối lại với nhau. Nếu ta sống mỗi phút thật trọn vẹn thì sẽ có một đời sống trọn vẹn. Sống với hiện tại có ý nghĩa và đáng quý hơn cứ nhìn quá khứ để tiếc nuối, huyễn hoặc chính mình”.

Theo ông, bản thân của mỗi sự việc không có thời gian. Những con số, những khái niệm đo lường chỉ là phương tiện, quy ước mà con người đặt ra để nói với nhau. “Con người mình đôi khi rất dở. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng khổ nhất là cứ thích nhắc lại, nhớ tới và nói về nỗi khổ. Tôi thích sự chuyển động và sáng tạo liên tục, nên tôi không thích hoài niệm. Hãy say đắm với hiện tại, như vậy thôi đã thấy cuộc đời này quý giá biết chừng nào”, nhạc sĩ Miên Đức Thắng nói.

Tiếp mạch chuyện về khái niệm thời gian, ông chỉ cho tôi xem bức tranh của người bạn Lê Thanh vẽ tặng. Tranh vẽ một chàng thanh niên khỏe mạnh, vạm vỡ, ôm đàn, bên cạnh có khuôn mặt thiếu nữ, ông già và một khuôn mặt đầy trầm tư… Từ bức tranh này, ông viết bản nhạc Đi qua sắc màu nhớ nhau tặng Lê Thanh: “Một mùa tóc xanh còn nặng / Còn chờ vết thương ngày sau / Tìm về nét ai thầm lặng / Đi qua sắc màu nhớ nhau / Đường dài cũng là một chấm thôi / Anh ơi anh ơi đời quá mộng / Đường gần đường về một chấm thôi/ Theo nhau đi qua bóng chiều tà / Ngồi lại hôm nay bờ bến cũ / Để thấy bây giờ là mai sau”.

Câu cuối cùng, ông hát như đang rưng rưng. Miên Đức Thắng đa tài, hát hay và chơi thành thạo nhiều nhạc cụ: piano, keyboard, guitar, harmonica, mandolin… Nét đặc biệt của ông là gảy đàn bằng những ngón tay trái lão luyện. Những mất mát, trải nghiệm qua bao lần chứng kiến ranh giới mong manh giữa được và mất, đôi khi cũng khiến người nghệ sĩ này rơi nước mắt. Ngày còn bé, ông kể, mỗi khi đêm về thấy trăng và mưa là xúc động mạnh, buồn không ngủ được và muốn hát hò gì đó. Từ đó, hát trở thành nhu cầu khao khát ở bên trong. Còn vẽ tranh, ông không qua trường lớp, bắt đầu vẽ từ năm 1970, chỉ học qua bạn bè và suy tư từ việc đọc.

Chưa té sấp té ngửa vì phụ nữ

Vậy người đàn ông trong Miên Đức Thắng từng té sấp té ngửa trước cái đẹp chưa? Ông nói ngay: “Trước một tác phẩm hội họa, một bản nhạc không lời hoặc một cảnh thiên nhiên, kiến trúc đẹp của Ý, đôi khi tôi bị té sấp té ngửa thật. Nhưng với người đẹp thì hình như chưa”.

Đang sống yên ổn với vợ con ở Đức, một ngày, khi đã gần đến cái tuổi tri thiên mệnh, trong ông lại bùng lên khao khát được tự do sáng tạo. “Bỗng dưng tôi thấy cuộc sống của mình ở nước ngoài thừa thải và buồn quá!”, ông nói. Ông tâm sự với vợ và 4 cô con gái: “Các con để cho ba về Việt Nam, coi như ba đi xa đâu đó hoặc quên ba đi, đừng níu kéo ba nhiều quá, ba muốn bớt bận bịu để sáng tác”. Ý nghĩ đó ban đầu khiến vợ con ông bất ngờ, không mấy dễ chịu nhưng rồi cũng phải chấp nhận.

Tôi nói Miên Đức Thắng thuộc típ đàn ông đa tài lẫn đa tình. Không đồng ý mà cũng chẳng phủ nhận, ông mỉm cười: “Tôi khát khao mãnh liệt cuộc sống tự do. Chỉ có tự do sáng tạo, các cung bậc cảm xúc mới thăng hoa được”. Ông phủ nhận tư tưởng sở hữu trong tình yêu. Ông ít viết, vẽ về đề tài tình yêu. Theo ông, yêu và muốn sở hữu là giết chết tình yêu: “Người nghệ sĩ đôi khi thật lung tung và tham lam, nên ý nghĩ sở hữu đối với họ là không nên. Yêu là mênh mông, mà mênh mông thì không có giới hạn bao giờ”.

Miên Đức Thắng mê triết học, y học xã hội và ham thích tìm hiểu 2 lĩnh vực này từ nhỏ. Sang Đức, cái nôi triết học của nhân loại lại cho ông nhiều cơ hội tiếp cận và đắm chìm trong không gian của những khái niệm phản đề, tập đề, tâm lý, bệnh lý… Khi hiểu được sự thay đổi của con người qua bệnh lý thì có thể thay đổi xã hội. Tuy nhiên, ý niệm này không ít lần khiến ông mỏi mệt bởi ông hiểu, cái tận cùng, cao nhất của triết học cũng chỉ là khoảng không trống rỗng.

Không chỉ mang dáng phóng khoáng tự do trong sáng tạo của phương Tây, nhạc và hội họa của ông còn ẩn sự tinh tế trong triết lý phương Đông. Một bức tranh vẽ hồ sen của ông hội tụ 4 ý nghĩa: Sinh, lão, bệnh, tử. Ông nói, đó là chu kỳ của cuộc đời mà người ở phương nào cũng phải đi qua. “Vậy vạn vật rồi cứ phải cũ kỹ theo thời gian sao?”, “Không, có một thứ không bao giờ cũ, nếu bạn biết chọn lựa cách sống thế nào”, ông nói. Vẫn với tay trái ôm đàn, so phím lão luyện, ông hát: “Thời gian đâu có già / Thời gian đâu có dừng / Tâm già tâm đi quanh / Lạ lùng thay giận hờn / Lạ lùng thay phiền muộn / Sao mi cứ mới toanh”.

Chia tay ông khi thành phố đã lên đèn, tôi nói vội, dường như ông đang cổ súy cho lối sống gấp? Ông lắc đầu quầy quậy: “Không phải sống gấp! Tôi ủng hộ những sáng tạo, đột phá mới mẻ và sự chuyển động. Bởi nếu trên đời này có một từ “vĩ đại” thì sống thôi là vĩ đại lắm rồi, nhất là khi đối diện với tử thần!”.

Tôi khát khao mãnh liệt cuộc sống tự do. Chỉ có tự do sáng tạo, các cung bậc cảm xúc mới thăng hoa được”.

Nhạc sĩ Miên Đức Thắng

Sinh năm 1945

Đã học Đại học Khoa học Sài Gòn, Đại học Vạn Hạnh và cao học ở Đại học Đà Lạt.

1966: Do phát hành tập nhạc Hát từ đồng hoang gồm 10 bài phản chiến, bị Chính quyền Sài Gòn kết án 5 năm khổ sai biệt xứ.

1989: Sang Đức định cư.

Các tác phẩm tiêu biểu: Hát từ đồng hoang (1966), Lớn mãi không ngừng (1966), Sóng chờ (2005).

HẰNG NGA  

Read Full Post »

Theo GS Trần Thanh Vân (người Pháp gốc Việt), Chủ tịch Tổ chức Gặp gỡ Việt Nam, Trung tâm Quốc tế Khoa học và Giáo dục liên ngành (ICISE) đặt tại TP Quy Nhơn (Bình Định) sẽ là nơi tổ chức các hội nghị quốc gia và quốc tế, hội thảo chuyên ngành, đào tạo chuyên sâu về khoa học dành cho nghiên cứu sinh, tiến sĩ… cho khoa học Việt Nam và các nước trong khu vực, qua đó nâng cao vị thế và hình ảnh đất nước Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.

ICISE gồm những hạng mục được xây dựng hài hòa với thiên nhiên.
Chọn mặt gửi vàng
Theo GS Trần Thanh Vân, việc chọn Việt Nam để xây dựng ICISE không chỉ vì đây là quê cha đất tổ mà còn vì Việt Nam có quan hệ chặt chẽ với các nước trong khu vực cũng như các nước trên thế giới. Học sinh Việt Nam giành nhiều huy chương tại các kỳ thi Olympic quốc tế về toán, vật lý, hóa học… và các sinh viên trong nước du học tại các đại học danh tiếng nhất ở Pháp, Mỹ, Anh, Nga, Đức, Nhật… luôn có kết quả học tập, nghiên cứu đạt loại xuất sắc.
GS Vân tâm sự: “Chúng tôi liên lạc với các địa phương của miền Trung như Đà Nẵng, Huế, Phan Thiết… nhưng lần gặp đầu tiên làm việc với anh Vũ Hoàng Hà (Chủ tịch UBND tỉnh Bình Định lúc đó) chúng tôi rất ấn tượng. Anh Hà rất quan tâm và hiểu tầm quan trọng của khoa học và giáo dục nên chúng tôi chọn nơi này để xây dựng trung tâm”.
Kiến trúc sư Thomas Rouyrre – thành viên của Văn phòng Kiến trúc Milou, người chịu trách nhiệm trực tiếp thiết kế ICISE, cho biết: “Tư tưởng kiến trúc của công trình này là hài hòa với thiên nhiên, chứ không thách thức thiên nhiên. ICISE không có những tòa cao ốc mà chỉ có hội trường lớn 300 chỗ ngồi, hội trường nhỏ 100 chỗ ngồi, khách sạn bốn sao, nhà hàng, quán cà phê, các ngôi nhà một tầng theo kiểu bungalow dưới tán lá dừa xanh, những ngôi nhà trầm tư (cogitum), phòng trị liệu nước (spa), bể bơi nước ngọt, nhịp cầu qua suối, lối dạo bộ len lỏi dưới rừng cây…”.
Người bắt nhịp cầu
GS Trần Thanh Vân quê ở thành phố Đồng Hới (Quảng Bình). Năm 1953, ông nhận được học bổng của vua Bảo Đại sang Pháp du học với mơ ước sẽ thành một kỹ sư giỏi. Nhưng đến năm 1957, khi gặp GS Maurice Lévy (nhà khoa học vật lý nguyên tử người Pháp) thì ông chuyển sang nghiên cứu ngành vật lý hạt cơ bản.
Ngoài việc giảng dạy tại Đại học Paris, GS Trần Thanh Vân còn là nghiên cứu viên cao cấp danh dự của Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu khoa học Pháp, được Chính phủ Pháp tặng Huân chương Bắc đẩu Bội tinh, được Viện Hàn lâm Nga bầu làm Viện sĩ. Hiện đã có trên 300 công trình khảo luận và 115 đầu sách do GS Trần Thanh Vân đứng tên.
Hơn 10 năm nay, từ khi về nước, hai vợ chồng GS Vân dành toàn bộ thời gian và sức lực để hỗ trợ cho những hoạt động xã hội vì trẻ em Việt Nam. Vợ chồng ông góp công rất lớn vào việc xây dựng 10 làng SOS tại Việt Nam với tinh thần “người Việt Nam giúp người Việt Nam”. Liên tục từ năm 2001 đến nay, Tổ chức gặp gỡ Việt Nam do GS Vân làm chủ tịch đã cấp học bổng cho hàng ngàn học sinh, sinh viên và nhà nghiên cứu trẻ xuất sắc ở Việt Nam. Dự án xây dựng ICISE có tổng vốn đầu tư 6 triệu USD, trong đó vợ chồng giáo sư đóng góp 2 triệu USD.
Từ năm 1993 đến nay, GS Trần Thanh Vân về nước và phối hợp với GS Nguyễn Văn Hiệu, lúc đó là Viện trưởng Viện Khoa học Việt Nam, lần lược tổ chức 6 hội thảo quốc tế vật lý mang tên Gặp gỡ Việt Nam tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Những nhà vật lý từng đoạt Giải thưởng Nobel như J. Steimberger (Mỹ), N. Ramsey (Mỹ), G. Charpak (Pháp), J. Friedman (Mỹ), K. Klitzing (Đức)… cũng từng đến Việt Nam tham gia các cuộc gặp gỡ.
GS Vân khẳng định: “Chúng tôi sẽ đưa các giáo sư có tên tuổi trên thế giới đến với ICISE. Các giáo sư Việt Nam đến tham gia hội thảo tại ICISE sẽ có cơ hội giao lưu, tranh luận và thu lượm các kết quả mới của thế giới về khoa học, qua đó tạo động lực  cho khoa học nước nhà phát triển. Nhưng tham vọng của chúng tôi không chỉ dừng lại ở Việt Nam mà còn muốn mở rộng ra các nước ở châu Á”.
GS Vân cho biết: “ICISE sẽ thu hút các nhà khoa học tên tuổi. Việc nhiều giáo sư gốc Việt rất nổi tiếng như Trịnh Xuân Thuận, Đàm Thanh Sơn, Ngô Bảo Châu, Phạm Thanh Hưng… thường xuyên về nước để giao lưu, giảng dạy sẽ tạo động lực  to lớn cho thế hệ trẻ ở trong nước làm khoa học. Tôi nghĩ bên cạnh việc phát triển kinh tế, cũng cần chú trọng phát triển khoa học mới giúp đất nước cường thịnh được”.
Trung tâm Gặp gỡ khoa học và giáo dục liên ngành được khởi công xây dựng vào sáng 18-12 tại khu vực 2, phường Ghềnh Ráng, TP Quy Nhơn. Dự án được xây dựng trên khu đất có diện tích gần 20ha, tổng vốn đầu tư 6 triệu USD, do Tổ chức Gặp gỡ Việt Nam làm chủ đầu tư. Dự kiến giai đoạn 1 của dự án sẽ hoàn thành trong năm 2013.
Hoàng Trọng
Nguồn: SGGP Online

Read Full Post »

Tranh của Lê Thiết Cương

Anh Là Một Con Cừu

Cướp hết tình yêu dành cho mẹ anh đi
Em cướp hết như một người chinh phục
Kể từ đây không còn ai thân thuộc
Anh mồ côi trong đôi mắt em rồi

.

Hãy an ủi anh bằng những nụ hôn môi
Hãy che chở anh bằng vòng tay con gái
Hãy dạy anh đánh vần và tập nói:
” Yêu, yêu, yêu … ” cho đến lúc lìa đời

.

Em đã trở thành một bà mẹ nhân đôi
Đi chăn dắt một con cừu thần thoại
Một con cừu chứ sao? Đầy vụng dại
Anh là con cừu tình nguyện được … mồ côi

Anh Nhớ Em..
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai…

.

Cô bé ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài

Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ em không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Thôi thì giả bộ làm thinh
Hét lên “nhớ quá” một mình nghe chơi

Bàn Tay..
Khi tay em trong tay anh
Kẻ nào dị nghị sẽ thành người dưng
Mắc mớ gì phải quan tâm
Miễn sao ta nắm không lầm tay ai
Tay mà đút túi rất gầy
Có đôi chắc chắn bàn tay hồng hào
Tội gì không áp vào nhau
Đợi cho sợi tóc bạc đầu thì buông…

 

Read Full Post »