Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Một 20th, 2012

Võ sư Diệp Lệ Bích (53 tuổi), Chưởng môn Bình Thái Đạo, quê ở huyện An Nhơn, hiện sống ở Northampton – Vương quốc Anh. Để góp phần khôi phục, phát triển và quảng bá Bình Thái Đạo, võ sư Diệp Lệ Bích đã tận dụng những tiện ích của Internet để dạy võ qua mạng. Hiện nay, bà còn ấp ủ dự định kinh doanh những sản phẩm đặc sản của Bình Định nói riêng và Việt Nam nói chung với mong ước giới thiệu những tinh hoa ẩm thực và tài năng của người Việt ra thế giới.

 
Võ sư Diệp Lệ Bích (người đứng thứ 7 từ trái qua) và các võ sinh tại Liên hoan Quốc tế võ cổ truyền lần 3 tổ chức tại TP Quy Nhơn vào tháng 8.2010.

 

Từ dạy võ trực tuyến…

Với sự phát triển không ngừng của Internet, phương pháp dạy và học trực tuyến đã không còn xa lạ. Tuy nhiên, việc lựa chọn hình thức này để dạy và truyền bá võ còn khá mới mẻ. Từ năm 1998 đến nay, bên cạnh việc khôi phục và mở các trường dạy võ Bình Thái Đạo ở trong và ngoài nước, võ sư Diệp Lệ Bích đã tiến hành dạy võ qua mạng. Hình thức này đã góp phần không nhỏ vào việc truyền bá những tinh hoa của Bình Thái Đạo và giúp cho những người yêu mến môn võ này ở khắp thế giới dễ dàng tiếp cận hơn.

Võ sư Diệp Lệ Bích tâm sự: “Bình Thái Đạo vừa có những đòn thế uyển chuyển, mềm dẻo, linh hoạt vừa đòi hỏi người sử dụng phải có công lực, biết cách phát lực, di chuyển, tấn công nhanh nhẹn… Vì vậy, càng ngày càng có nhiều người không chỉ ở Việt Nam mà khắp nơi trên thế giới, khi gặp gỡ tôi qua mạng đã tâm sự rằng họ muốn học Bình Thái Đạo nhưng không có điều kiện. Xuất phát từ thực tế ấy, từ năm 2007, tôi bắt đầu thu nhận đệ tử trên mạng và đào tạo trực tiếp, nói chuyện, giảng bài, hướng dẫn cách thức tập luyện và dạy võ qua hệ thống webcam. Chúng ta phải tận dụng mọi phương tiện để đẩy mạnh việc truyền bá cho võ cổ truyền dân tộc!”.

Không giống như những môn học chỉ mang tính lý thuyết, đối với môn võ, người học cần phải được trực tiếp hướng dẫn. Để khắc phục điều này, võ sư Diệp Lệ Bích đã tận dụng tối đa những tiện ích của công nghệ để truyền tải đến người học từ những hình ảnh cơ bản đến thực hành. Từ trực tiếp giảng bài, “minh họa” cụ thể các thế võ, đến đưa những clip mẫu, chỉ dẫn qua hệ thống loa… để người học cảm thụ và làm theo.

Với hình thức dạy võ độc đáo này, Bình Thái Đạo đã dần dần “lan tỏa” rộng khắp. Hiện nay, võ sinh của Bình Thái Đạo lên đến hơn 2.000 người và không ngừng tăng lên trong thời gian gần đây, trong đó có rất nhiều võ sinh là người nước ngoài.

…đến quảng bá đặc sản Việt Nam

Không chỉ tâm huyết với việc mở rộng mức độ phủ sóng võ Bình Định, võ sư Diệp Lệ Bích cũng ấp ủ kế hoạch quảng bá nhiều đặc sản Việt Nam với mong muốn “giới thiệu tài năng và sự khéo léo của người Việt” đến với bạn bè quốc tế.

Những lần trở về Việt Nam, đến đâu, võ sư cũng tìm hiểu và khám phá những đặc sản độc đáo. Những sản phẩm được làm bằng tay thể hiện sự tài năng và khéo léo của người Việt như: tranh cát, tranh gạo, tranh bút lửa, áo dài thêu, nón ngựa, tranh sơn mài, tranh thêu tay; hay những đặc sản Việt dân dã: rượu Bàu Đá, bánh tráng, nước mắm, bánh xèo, bún Song Thằn, phở… chị tìm mọi cách để giới thiệu với bạn bè nước ngoài những thức ngon vật lạ ấy.

Võ sư Bích cho biết: “Sống ở nước ngoài lâu năm, tôi biết, người nước ngoài rất thích những gì được làm từ tự nhiên hoặc được làm bằng tay, bằng sự sáng tạo thật sự không qua máy móc hay sản xuất hàng loạt. Mà đối với người Việt mình thì có rất nhiều sản phẩm được làm thủ công rất đẹp và sáng tạo. Tôi đang lựa chọn những sản phẩm mang đặc trưng của vùng miền và độc đáo nhất để sắp tới, sẽ xây dựng một website nhằm giới thiệu các sản phẩm này. Bên cạnh việc xây dựng website, sang năm mới, tôi sẽ mở một tiệm ăn giới thiệu các món ăn của Việt Nam như: bánh xèo, phở… Tôi muốn toàn thế giới có thêm những cảm nhận tốt đẹp về tài năng của người Việt qua những sản phẩm làm bằng tay độc đáo, sáng tạo, và biết thêm về Việt Nam qua những món ngon từ dân dã đến đặc sản”.

  • Mai Hồng

Read Full Post »

Tết không về nơi xóm trọ

Hà Thanh
.
Tết không về nơi xóm trọ
Hắt hiu mấy mảnh đời buồn
Những đời hàng rong, vé số
Tết về càng nhọc nhằn hơn.
.
Tết không về ông hành khất
Thân phận què quắt lết lê
Sống nhờ cơm thừa thiên hạ
Mơ gì xuân về ngoài kia
.
Mơ gì thằng bé mì gõ
Lóc cóc tiếng rao đêm buồn
Mòn chân phố nghèo xóm vắng
Vai gầy ướt đầm hơi sương.
.
Mơ gì ơi cô gái nhỏ
Tăng ca không đủ tiền nhà
Đồng lương nhỏ nhoi còm cõi
Bao năm không về thăm cha.
.
Có người sống đời xóm trọ
Oằn vai gánh nặng nợ nần
Mười năm tha hương lưu lạc
Mơ gì sum họp ngày xuân
.
Có người nghèo không biết tết
Câu thơ từ xưa vọng về
Có người thầm rơi nước mắt
Chợt nghe cõi lòng tái tê
.
Mùa xuân đã về đầu ngõ
Có người cúi mặt thở dài
Ứng đồng lương còm ăn tết
Lấy gì qua được giêng hai
.
Hai ba cúng đưa ông táo
Nhà ai thoang thoảng hương trầm
Có người thì thầm khẽ nhắc
Mới thôi đã trọn một năm


Read Full Post »

Tạp Bút
Mang Viên Long

Dường như từ khi bước qua khỏi tuổi 60, người ta thường có nhiều thời gian hơn cho những giờ phút “ ngồi mà nhớ lại “? Ngồi yên một mình trong vườn, hay bên hiên vắng vào buổi sớm mai mặt trời chưa  sáng rõ hay khi chiều tà còn vướng vất chút nắng hanh vàng góc cuối chân trời phía xa, để tỉnh giác mà nhớ lại bao chuyện dã qua trong ngày, trong đời – như một cái thú luôn hấp dẫn và mời gọi cho tuổi già?
Những ngày gần cuối năm – tôi thường thức dậy sớm hơn, cảm thấy lòng thư thái và bình lặng hơn khi ra ngồi ở chiếc ghế mây cũ dưới gốc cây hoa sữa bên hiên nhà. Nhín ngó trời đất êm ả một mầu  nắng rất mỏng, rất tươi của  mùa xuân đang khẻ khàng bước đến…để đón đợi một ngày mới! Phút giây lặng lẽ trải lòng cùng trời xanh, đất rông- và thiên nhiên hiền dịu tươi mát ấy đã cho tôi một ngày an vui với bao công việc cuối năm đang chờ đợi …
Có thể cái giá lạnh và ẩm ướt của những cơn mưa dầm, những ngày gió giật bão dông đang lùi xa, nhường lại cho cái nắng ấm, gió hiền của mừa xuân đang lướt đến đã làm cho lòng ta nhẹ bớt đi bao nỗi lo toan, bao điều trăn trở như bầu trời dổi thay trong trẻo và thênh thang trên cao kia chăng? Mùa xuân với cỏ cây hoa lá trổi dậy sức sống xanh tươi dường như cũng đã chuyễn hóa được bao tâm hồn u buồn, bao cảnh đời bất hạnh vươn lên một năng lực tiềm ẩn về một tương lai mới mẻ, an lành hơn cho đời mình!? Tôi chợt nhớ câu thơ của Tống Anh Nghị đã ám ảnh tôi từ nhiều năm nay – nhất là mỗi khi xuân về: “  Mỗi lần xuân, đời tôi – tôi lại bắt đầu…” . Mỗi lần hết năm cũ- mỗi lần  sang xuân mới – cũng chính là mỗi lần tâm hôn ta bước sang một trang đời khác với bao ước mơ & hy vọng? Tâm hồn ta như cũng nảy mầm, trổ nụ cùng với sự đổi thay mầu nhiệm của đát trời ? Có lẽ nhà thơ đã “ bắt gặp “ ý tưởng ấy khi “ ngồi mà nhớ lại”  vào mỗi lúc xuân về?
Dù cho sống trong bất cứ  hoàn cảnh riêng lẻ nào, sa chân lỡ bước vào tình huống bi đát nảo – thì mùa xuân bao giờ cũng an nhiên và công bình mang lại cho tất cả lóng khát khao thương yêu, nỗi mong chờ hy vọng cho tháng ngày dài sắp trôi qua đời mình tựa đôi bàn tay mầu nhiệm của Mẹ hiền xoa dịu bớt những vết thương đau. Bởi vậy – mùa xuân còn là mùa thiêng liêng của những lời nguyện cầu, của khát vọng,  thương yêu dành cho tất cả!
Hơn 60 mùa xuân đã lướt qua đời mình – tôi chiêm nghiệm được rằng: “ Mùa xuân luôn thủy chung với những tấm lòng thành, luôn sẻ chia với bao cuộc đời trong sáng, và cũng mãi mãi là tia nắng ấm cho nỗi khát vọng vị tha dựng xây cuộc sống !”.  Tôi luôn tự nhủ: Hãy bắt đầu mùa xuân từ tâm hồn mình trước khi đón chờ mùa xuân của đất trời chuyễn đến…Và hãy ưu tiên dành thời gian cho Tình Thương Yêu, bởi đó chính là thời gian quý báu nhất của đời sống!
Tôi vẫn thường thức giấc vào khoảng 4 giờ sáng – thói quen nầy đã có từ lúc nào tôi không để ý, nhưng tôi không thể làm khác! Hôm nay, không biết sao – tôi lại thức dậy sớm hơn, bật chiếc điện thoại để ở đầu giường thấy mới chỉ được 2 giò 12.  Tôi nhớ đêm qua, tôi ngủ sớm hơn lệ thườg – một giấc ngủ quên bất chợt, cứ chìm dần vào giấc ngủ mê đến nổi chưa kịp móc mùng như thường đêm…Tôi chợt nhớ, từ ngày đất trời chuyễn tiết xuân – mùa xuân đã gọi tôi thức dây sớm chăng?
Nằm yên – cố dỗ thêm giấc ngủ, nhưng không thể được. Tôi vẫn thường dỗ giấc ngủ bằng thầm niệm hồng danh chư Phật, chư Bồ Tát miên mật, nhưng sáng nay – tôi lại tỉnh táo, không thể dễ dàng chợp mắt trở lại thêm chút nào?
Tôi quyết định xuống giường khi trời còn mập mờ ánh sáng – phía ngoài khung cửa sổ là một mầu xám  và lạnh lẽo. Hình như đang có sương mù…Tôi khẻ khàng xuống gác, mở cửa, bước ra hiên: Khu chợ phía trước nhập nhoạng bóng người, từng bóng người di chuyễn thầm lặng, và có trên 10 chiếc xe honda kềnh càng bao giỏ chất đầy, cao lêu nghêu phía sau, chờ rời khu chợ tản về các miền quê mang theo hàng hóa rau quả cho các phiên chợ cuối năm hối hả…
Ngồi vào chiếc ghế dựa bên hiên nhà, dưới gốc cây hoa sữa – trong nỗi yên bình trống vắng của tâm hồn và cảnh vật buổi sáng ngày vào xuân – tôi nhớ đến buổi sáng của ngày 27 tháng Chạp cách nay gần 60 năm…
Mấy ngày trước trời mưa bay bay, khu chợ trong cảnh chiến tranh hoang tàn xám xịt – một mầu trống vắng, hiu quạnh. Mực nước sông phía sau nhà tôi vẫn còn đầy, con nước lũ của mùa mưa bão vẫn cuồn cuộn suốt ngày đêm.  Khoảng hai giờ sáng ngày 27 tháng Chạp năm ấy ( 1952 ) – người giúp việc cho gia đình có nhiệm vụ chăm sóc riêng cho mẹ tôi nơi căn nhà nhỏ đưới phố đã đập cửa gọi anh tôi – báo tin : “ Cậu ơi! Mẹ cậu đã chết rồi! “.  Người anh cả của tôi mở tung cửa, vội vàng khoát tấm áo tơi lá kè, chỉ kịp quay lại nhìn hai chị em tôi đang từ trong bồ lúa đã leo ra đứng co ro bên cạnh – ấm  ức khóc : “ Má đã chết rồi! Hai đứa ở nhà ngủ đi! Trời lạnh, còn sớm lắm… “
Mấy ngày sau, hình như đúng vào sáng ngày Mồng Một Tết – tôi đã đọc được câu này trên vách tường nhà của anh tôi viết bằng than: “Kể từ 2 giờ sáng ngày 27 tháng Chạp âl 1952, tôi mãi mãi không còn thấy hình bóng mẹ tôi nữa! ”. Cũng như anh tôi – hai chị em tôi đã mất Mẹ từ năm ấy – năm chị tôi được 12 tuổi. còn  tôi vừa tròn 8 tuổi!
Cho đến buổi sáng hôm nay – ngày 27 tháng Chạp năm 2012 – tôi đã bước vào tuổi 68 – nghĩa là, tôi đã xa mẹ tôi gần 60 năm! Sáu mươi năm, hơn nửa thế kỷ – tôi đã phải sống không cha mẹ ( cha tôi đã chết khi tôi còn là một bào thai 6 tháng trong bụng mẹ ) – nhớ sao hết bao nỗi khổ đau, phiền lụy của một kiếp sống như một thân cây giữa khu rừng hoang cô tịch? Vậy mà tôi đã sống. Đã lớn lên. Bằng đôi chân & tâm hồn & trí tuệ của mình để không lãng phí một kiếp làm người khó khăn bao nỗi mới thành tựu!
Sáng nay – sau gần 60 năm, cũng nơi khu phố chợ này- cũng tại căn nhà cũ thuở xưa – trời không mưa bay, chí có sương mù nhẹ. Con phố rộng đang thức dậy – để bắt đầu một ngày vào xuân nhộn nhịp. Phía đông, ráng mây đỏ hồng, hứa hẹn một ngày nắng dẹp. Mùa Xuân hôm nay khác mùa Xuân 60 năm trước. Cảnh vật đã muôn vàn đổi thay – khác lạ, nhưng lòng tôi, vẫn một mầu buồn thương nhớ! Vẫn cô độc trong đời sỗng bất hạnh. Vẫn ngơ ngác trước cuộc truân chuyên của đời người, đời mình như cách nay gần 60 năm…
Tôi ngồi lặng yên nhớ Mẹ – nhưng tôi không còn giữ được chút gì của mẹ bên cạnh đời tôi: Chưa được một lần hôn lên đôi má của mẹ để có thể nhớ ( dầu ngày nào bà cũng cho gọi tôi vào hôn lên trán bà), chưa được một lần cầm lấy tay mẹ âu yếm để nhìn ngắm, cho đến chưa nói được cùng mẹ một lời nào thốt lên tự đáy lòng thương yêu của mình! ( cho dầu từ khi biết nói mẹ đã tập cho nói nhiều câu…). Tôi chưa làm được chút gì cho mẹ, ngoài nhận của mẹ bao biết bao tình thương yêu, sự chăm sóc, và nuông chiều hết mực dành cho đứa con trai út xấu số!
Mẹ có thể ngờ rằng, gần 60 năm sau ngày mẹ đã đi xa – đứa con 8 tuổi ngày nào chỉ biết rong chơi – bây giờ đã trưởng thành. Là cha của bồn đứa con đã tốt nghiệp đại hoc và chúng đang sống có ích.  Là ông ngoại của 5 dúa cháu. sắp sửa được làm  ông nội… Đang ngồi đón xuân – nhớ mẹ mà không cầm được những giọt nước mắt thương nhớ ngậm ngùi?
Một ngày xuân mới đang đến kia rồi – mặt trời đã bắt đầu rực rỡ ráng mây sắc hồng phía đông. Tôi đốt thêm một điếu thuốc, và mỉm cười, đứng dậy…

Những Ngày Vào Xuân Nhâm Thìn

Read Full Post »