Feeds:
Bài viết
Bình luận

.                                 

                                                          Đinh Khánh Trinh

 

Mê Gia từ cái tên “La Mai Thi Gia”, cái tên mà mọi chữ đều là thanh ngang, dự cảm cho một cuộc đời rất suôn sẻ và cũng rất nên thơ. Tại cái tên mà đi “google” Gia, rồi bắt gặp những bài tản văn của Gia, lại thêm mê đắm và đau dứt.

Nếu như bạn gặp Gia ngoài đời, cái vẻ giản dị và dịu dàng không lẫn được của một cô giáo dạy văn, thêm cái phong cách hồn nhiên như trẻ con không biết bao giờ mới chịu buồn và đôi mắt lúc nào cũng như đang cười nói…  thì tôi xin cam đoan là bạn sẽ không thể tin được con người đó lại viết ra được những bài thơ tình ngọt mềm, kiểu như:

“Em muốn cùng anh thức dậy giữa đồng hoang
Giữa bạt ngàn kỳ hoa dị thảo
Hai đứa bên nhau mệt nhoài phờ phạc
Chong mắt suốt đêm xem giun dế làm tình”

(Em muốn)

 

Gia cà chớn, hết chuyện làm hay sao là đi ngắm giun dế? Giữa một mê cảnh như vầy sao không làm cái gì đó khác? Trần tục hơn chẳng hạn? Si mê hơn chẳng hạn? Đa đoan hơn chẳng hạn? Hư hỏng hơn chẳng hạn? .. Đọc tiếp »

Dấu Tích

Nguyễn Thanh Hiện

Núi/

Những câu chuyện kể/

Dấu tích/

Và ta/

 

 

Lũ chim núi đã bắt đầu đổi giọng, như không còn nghe thấy thứ âm vực trầm buồn trong  cách thúc bách những đám mây lẻ loi hãy mau quay về phương bắc nơi sản sinh những âm vang màu xám. Tiếng chim thánh thót, có phần cao trào, gấp rúc, nhưng vẫn lắng đọng những kết tập nghìn năm, hót là sự kết tập tinh hoa của một loài giống lấy chốn trời cao làm chỗ nương thân.

 

Phủ lên những câu chuyện kể là những lời nguyền rủa đã tan ra thành những hạt bụi bám vào chỗ thâm cùng trí nhớ, nhưng ai nguyền rủa và nguyền rủa ai là chẳng thể diễn giải, thứ ký ức trắng ấy tựa thứ thi ca vô thức luôn trổi dậy vào những lúc cảm nhận được  nỗi thống khổ đẹp nhất, mà cũng chẳng cần nói ra tên triều đại ấy, tên vì vua ấy, bỡi tất cả những triều đại tội lỗi và  những vì vua  tội lỗi là cùng chung một danh mục.

 

Cứ  phủi đi  rong rêu bám trên mặt đá là sẽ đọc được lời thơ kỳ dị. Đọc tiếp »

Về Cội

 Vũ Thiên Kiều

Ba nó mất thật rồi. Hôm nay đã mười ngày ba nó xa cõi đời này. Việc nhớ ba là hẳn nhiên rồi. Việc nó thương ba cũng đâu gì lạ. Một thằng con trai hai sáu tuổi, sức dài vai rộng, vẫn như một cậu bé bên cạnh một người cha lúc nào cũng cần mẫn chăm chút cho nó từ miếng ăn giấc ngủ đến áo quần.

Đọc tiếp »

Phượng vỹ lưng tròng

Nguyễn Hữu Khánh là một cây bút văn xuôi quen thuộc của trang xunauvn.org. Mấy tháng nay không thấy anh gửi bài về, cứ tưởng anh bận bịu với công việc, nào dè vài ngày trước đây  mới tình cờ biết tin anh đã qua đời sau một thời gian lâm trọng bệnh. Vậy là lời hứa của anh sẽ trở về Việt Nam giữa năm 2017 này đã bay biến vào hư không. Chỉ biết cầu mong anh sớm siêu thoát ở cõi xa xăm kia…..Xin vĩnh biệt anh.

.

BBT xunauvn.org

Phượng vỹ lưng tròng

.

Ngô Đình Hải

Bạn tôi, Nguyễn hữu Khánh, tác giả của 2 tập truyện: Phượng vỹ lưng tròng (2006) và Màu của dòng sông (2012). Đoạt giải thưởng báo Tin Sớm (1972) với truyện ngắn Không Chờ. Khánh viết chậm mà chắc. Nó có hẹn với tôi, tháng 7 này sẽ mang bản thảo tập truyện thứ 3 về in. Tôi cũng chưa đọc được nó viết gì, thì nó đã mang theo về với đất, mấy hôm trước. Vợ Khánh gọi điện về báo tin trong nước mắt. Nó mới qua được đất Mỹ 5,7 năm sau này. Tưởng đời đã bớt khổ, đâu ngờ… Đọc tiếp »

       

            

Nguyễn Thanh Quang

Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Bình Định

 

Ngày 24.8.2016, tại thị xã Điện Bàn diễn ra Hội thảo khoa học “Dinh trấn Thanh Chiêm và chữ Quốc ngữ” do UBND tỉnh Quảng Nam phối hợp với Bộ Khoa học Công nghệ, Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, Viện Ngôn ngữ Việt Nam… tổ chức. Sau một ngày Hội thảo với nhiều ý kiến thảo luận sôi nổi, một số tồn nghi chưa được Hội thảo giải quyết rốt ráo. Thay mặt đoàn chủ trì Hội thảo, nhà sử học Dương Trung Quốc – Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam – người báo cáo đề dẫn và tổng kết Hội thảo – đã kết luận: “Hội thảo chưa có tổng kết …”.

sach1

Đọc tiếp »

Điềm nhiên

Nguyễn Kim Huy

.

ĐIỀM NHIÊN

Ngày điềm nhiên đi qua
Anh ngửa mặt lên trời đếm lá
Cây bàng già lá đỏ lá xanh
Cây si già chờ mưa đâm rễ
Những non tơ khắc khoải chừng nào Đọc tiếp »

Kính Tâm

Lê Minh Hà

 

Cảnh 1: Xuân muộn. Mưa phùn lây phây rơi trong hoàng hôn. Cây gạo đầu làng lặng lẽ chìa vào trời xuân những gộc những cành còn vương hoa, sẫm dần lại trong bóng tối đang kéo dần lên từ phía cánh đồng sát chân núi. Ngôi chùa chon von đầu làng.

Một người đàn bà lúi húi trước cửa tam quan…

 

Kính Tâm giật mình, cái chày vẫn để tựa một bên đầu gối bị lật, đổ xuống nền đất. Đất hút ngay đi tiếng chày rơi mệt mỏi. Mùi rau răm giã dập cay sực. Muỗi kéo về kêu vo vo.

Tiếng đàn bà gọi từ ngoài cửa chùa kéo tiểu trở lại với công việc ngày thường. Tiểu lật đật đứng dậy, bước vội khỏi gian bếp nhỏ. Bắp chân tê suýt nữa làm tiểu đá đổ cối rau răm đang giã dở. Người đàn bà bước gần lại.Trong bóng chiều sẫm, mùi sữa hoi hoi, mùi khăn áo ẩm. Tiểu tưởng mình đang trôi lạc lại với mình.

„Nhà chùa làm gì mà tôi dắng tiếng mãi không thấy ra. Mùi răm thơm qúa. Nhà chùa…“ Đọc tiếp »

Mở mắt ngày đã trôi

 

 

Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương

Tôi gọi xóm tôi là xóm vũ phu. Ấy là tôi gọi thế, chứ xóm ấy có tên một vị anh hùng dân tộc hẳn hoi và xóm ấy không phải toàn mấy ông mất nết ưa nói chuyện bằng tay chân với vợ. Bệnh đánh vợ nó lây qua đường không khí đấy, đầu tiên là nhà Mãn, gã đánh vợ huỳnh huỳnh, tuần nào cũng đôi trận, lý do nào cũng chính đáng cả. Vợ đánh phấn nó bảo chỉ đi làm đĩ mới dồi phấn trắng dày mặt thế, vợ nó đón con về muộn 5 phút nó tát bốp má phải gắn ngay cho thị cái tội đứng buôn dưa lê với trai… Con vợ thua thằng chồng 5 tuổi, học chưa hết cấp 2, phụ bán phở cho cô họ, thằng này làm thợ hồ đời bố truyền đời con. Làm theo mùa xây dựng. Hết mùa ngồi nhà vá xe, bán nước giải khát với vợ. Thằng này ghen bệnh hoạn, trong đầu nó lúc nào con vợ cũng có dấu hiệu sắp đi ngoại tình. Vợ nó đau lòng, uất ức nhiều lần bỏ đi nhưng nó tìm, năn nỉ cầu xin tha thứ, khóc lóc hứa sửa thói hư và ngoen ngoét luôn mồm chỉ vì “anh yêu em quá, anh lo mất em”. Bài này, mấy câu trơn nước bọt này chả cứ con vợ học hết lớp 2 mủi lòng, tôi tin chắc 90% phụ nữ nhà ta sẽ xuôi giận, sẽ tặc lưỡi cho qua chuyện, lại ậm ừ biện minh là do chồng nó yêu mình mới thế, thôi thì về cho con nó có bố, cho thiên hạ nó khỏi xầm xỉ xầm xì cái thứ gái bỏ chồng… thế là cắp giỏ trở về cùng chồng. Đàn bà cả tin, nông cạn là chuyện muôn đời, đặc tính giống cái thay đổi sao được. Tôi cũng đàn bà, có khi tôi còn dại bằng 10 con vợ thằng thợ hồ xóm tôi ấy chứ. Đọc tiếp »

Anh đâu phải là linh mục

Nguyễn Minh Phúc

Cho M

 

Anh đâu phải là linh mục

Mà mong về chốn thiên đường

Đành chịu đời sa hỏa ngục

Bên người con gái anh thương Đọc tiếp »

Chân Tình

. Huỳnh Phương Linh

 

Tiếp theo của bài LTTCHBM  (https://xunauvn.org/2015/08/06/loi-troi-tran-cua-hai-ba-me/ )

 

Mai đưa Chánh cuốn sổ và nói:

-Con biết má buồn hay viết lung tung. Lần nầy má đi công tác mấy bữa, con với Khiêm đứa nào cũng có chìa khóa nhà má, con tới kiếm ra được cuốn nầy nè. Ba đọc đi. Đọc lẹ lẹ rồi trả con đặng con đem để trở lại chỗ cũ trước khi má về.

 

chúa nhựt…

Đêm đầu tiên tôi ngủ một mình trong căn phòng nhỏ trống trải.

Trống trải như lòng tôi. Nằm xuống. Nhưng lại ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ chưa có màn che. Đêm bên ngoài hình như đen hơn đêm hồi ở nhà. Không dám nhìn lâu. Lại nằm xuống. Băn khoăn. Không biết ở nhà thằng út có chịu tắt đèn đi ngủ chưa hay vẫn còn ngồi trước cái computer. Tự an ủi, nếu còn ở nhà, kêu nó đi ngủ chưa chắc nó đã nghe.

Còn có thể nào buồn hơn hay không? Hay là tôi không buồn chút nào vì lòng tôi chỉ là khoảng trống. Trống tới chảy nước mắt.

Thôi.

Phải ngủ. 

Mai phải tỉnh táo. Đọc tiếp »