Truyện ngắn của Ái Duy
Archive for the ‘Văn xuôi’ Category
Bãi Xép
Posted in Văn xuôi, tagged Ái Duy on Tháng Tám 28, 2016| 50 Comments »
Cô gái điếm lễ độ
Posted in Văn xuôi, tagged Jean-Paul Sartre on Tháng Tám 24, 2016| 39 Comments »
Jean-Paul Sartre

THE RESPECTFUL PROSTITUTE
(La Putain respectueuse)
Tặng MICHEL và ZETTE LEIRIS
Kịch một màn hai cảnh
Hiếu Tân dịch
VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ
JEAN-PAUL SARTRE sinh ở Paris năm 1905. Sau khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm năm 1929 với bằng tiến sĩ triết học, ông dạy học một thời gian ở Le Havre, Lyon, và Paris. Bị tù năm 1940, ông được thả sau chín tháng, trở về Paris và dạy học. Vở kịch Ruồi (The Flies) của ông được sáng tác ở Paris trong thời gian Đức Quốc xã chiếm đóng.
Vở kịch thứ hai của ông, Không lối thoát (No Exit), là vở đầu tiên được diễn ở Paris sau giải phóng. Ngoài kịch nói, các tác phẩm của ông gồm những sách triết học quan trọng, và tiểu thuyết. Năm 1964 Sartre từ chối giải Nobel Văn học. Ông mất năm 1980.
Cuộc phiêu lưu của đôi vợ chồng
Posted in Văn xuôi, tagged Italo Calvino, Trương Văn Dân on Tháng Tám 9, 2016| 16 Comments »
Nguyên tác : L’avventura di due sposi của Italo Calvino ( Italia)
Trương Văn Dân chuyển ngữ

Italo Calvino (1923-1985) là một trong những nhà văn Ý quan tâm đến nhiều lĩnh vực và có ảnh hưởng đến chính trường, văn học và văn hoá Ý vào những năm sau chiến tranh.
Sinh năm 1923 tại Santiago de Las Vegas, Cuba: Cha ông là một nhà nông học và mẹ là một nhà sinh vật học. Họ sống và mở một vườn thực vật nhiệt đới tại Cuba nhưng sau một trận bão (1925) làm đổ nát nhà cửa và khu vườn này, họ quyết định quay về Ý và sống tại thành phố biển San Remo thuộc vùng Liguria, Italia. (more…)
Bé mọn
Posted in Văn xuôi, tagged Nguyễn Trí on Tháng Tám 6, 2016| 35 Comments »
Truyện ngắn của Nguyễn Trí

Thuỳ – Trần Minh Thuỳ – tên nghe mềm thiệt mềm. Nhưng bè bạn nói phải Thuý mới đúng. Cha má nó phết cái dấu huyền là quá xá sai. Đúng vậy. Thuỳ không phải là không dịu dàng hay thuỳ mỵ. Cô nữ tính như bất kỳ một má hồng nào trên thế gian nầy. Bằng chứng là tóc quá vai luôn đó. Trời ban cho gương mặt dễ nhìn thì chớ lại rất duyên. Thuỳ duyên lắm. Nụ cười cô đã làm chết chí ít chục thằng vai u thịt bắp trong xóm nhỏ nghèo mướt. Bọn nầy thấy cô áo dài trắng tha thướt đến trường là ngân nga em đi dịu dàng, bờ vai em nhỏ, chim non lề đường, nằm im dấu mỏ… nhưng ngữ nầy thì còn khuya mới lọt vào mắt mơ. Đường đến trường của Thuỳ còn cả chục thằng con nhà sẵn sàng xách dép luôn chứ đưa cô bằng xế nổ là chuyện nhỏ. Nhưng Thuỳ chả cần ai xách dép hay đón đưa bởi cô có xe đạp. Cô đạp xe lên dốc vèo vèo như vận động viên cấp quốc gia. Nhờ vậy nên cô có cái vóc mà bọn si tình nói trông xa giống Thanh Nga, lại gần cũng Thanh Nga luôn chứ không phải con ma da kéo cẳng. (more…)
Cũng tại mùa đông
Posted in Văn xuôi, tagged Lê Minh Hà on Tháng Bảy 28, 2016| 15 Comments »
Lê Minh Hà

Ở Sài Gòn thì thế nào cũng được. Ngủ dậy vặn lưng vung tay vung chân dăm cái rồi đạp xe dạo bộ, về tiện chân đá phải cái ghế hàng hủ tiếu đầu hẻm thì ngồi xuống, ăn xong quay qua hàng cà phê cùng kiểu ngồi như cóc bên cạnh làm một cốc. Cũng có khi về nhà tắm táp đóng bộ thẳng thớm rồi gọi taxi ra một tiệm ăn uống thật sự. Nhạc dìu dặt. Nước rì rào. Nhân viên đồng phục đồng diễn một vẻ mặt, một động tác bưng bê, cúi xuống đứng lên, chào và tiễn khách. Vào những khoảng thời gian nhất định trong ngày, những khoảng đó thì nhiều, ở những tiệm đó rất dễ có cho mình một không gian chẳng có ma nào nếu không định có người. Bát hủ tiếu. Bát mì. Hay đĩa trứng bánh mì nướng kiểu Pháp. Rồi là cà phê. Đen không đường. Mấy chục năm rồi ông chỉ dùng đúng cái thứ đắng không dư hậu này. Mấy chục năm? Có lẽ cũng phải hơn nửa thế kỉ. Từ cái hồi thằng bé theo chị sen xuống bếp ngửa cổ chờ giọt cà phê nguội ngắt chảy từ đáy tách của ông bố xuống cái cổ họng bé nhỏ của mình rồi nhăn mặt nhổ phì phì. (more…)
Nguyễn Kim Huy và những nỗi buồn tinh khiết
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Thơ ca, Văn xuôi, tagged Nguyễn Kim Huy, Thanh Quế on Tháng Bảy 27, 2016| 9 Comments »
THANH QUẾ

Tôi quen biết Nguyễn Kim Huy trong một trường hợp khá lý thú. Vào năm 1987, Nhà xuất bản Đà Nẵng in tập truyện dài Rừng trụi của tôi. Nhà xuất bản cho in số lượng lớn (4 vạn quyển) nhưng giấy rất xấu, dã đen lại còn một mặt láng một mặt nhám. Các trang ở mặt nhám chữ câu bị mất, nhòe nhoẹt không đọc được. Cầm quyển sách trên tay, tôi uất đến phát khóc. Tôi đến nhà xuất bản để gặp các anh lãnh đạo đề nghị in lại. Các anh lãnh đạo cùng những biên tập khác biết tình hình này nên rút êm, chỉ để lại một biên tập viên mới toanh, mặt non choẹt người mảnh khảnh dáng thư sinh ra tiếp tôi.
– Ban Giám đốc đâu? Tôi hỏi.
– Dạ các ảnh đi họp hết rồi anh ạ. (more…)
Nhật Ký một Sinh Viên ( P2)
Posted in Văn xuôi, tagged Trần Thị Hiếu Thảo on Tháng Bảy 25, 2016| 44 Comments »
Trần Thị Hiếu Thảo

(Phần tiếp theo)
Bắt đầu thư giãn nghỉ ngơi, cá nhân. Chú lấy cây đàn guitar ra đánh và hát vài bản cho đỡ buồn. Còn An đi ra ngoài. Chiều như vào sâu, đêm xuống dần, gió nơi này như lạnh hơn. An ra ngoài đứng nhìn bầu trời với muôn vì sao lấp lánh, lòng An trong bao cảm giác xa xôi mờ hồ. Anh nghe văng vẳng tiếng đàn chú Hùng chơi guitar vọng ra, anh thêm ray rức nhớ quê hương. Anh ôm lấy cánh tay mình cho đỡ nhớ: ông bà cha mẹ, bà con ruột thịt chòm xóm… Nhớ dòng Hương Giang, nhớ chùa Từ Hiếu nhớ cầu Tràng Tiền… Nhớ Bến Ngự cố đô… (more…)
Biển vẫn rất xanh
Posted in Văn xuôi, tagged Đào Thị Thanh Tuyền on Tháng Bảy 23, 2016| 34 Comments »
ĐÀO THỊ THANH TUYỀN

Con tàu bị sóng đánh dạt vào bờ tối qua. Một người trong đội cứu hộ đã nói với cô như vậy. Họ còn bảo rằng, phải huy động một lực lượng đáng kể mới kéo được nó nằm ngay ngắn và khéo đến thế! Cô nhìn quanh. Biển êm, sóng cuộn nhẹ vào bờ rì rào, lao xao. Mặt trời chưa ngoi lên khỏi đường chân trời và dãy núi trước mặt vẫn còn dải mây trắng lờ lửng. Cô biết, nhanh lắm, chút xíu nữa thôi dải mây sẽ tan biến như nó không hề tồn tại – cả trong khoảnh khắc. Màu nước cũng sẽ xanh dần theo ánh sáng của một ngày hứa hẹn thời tiết đẹp. Tự nhiên có quy luật của nó tỉ năm nay rồi và luôn thách thức con người, từ một vật thể nhỏ trong lòng đất cho đến bầu trời bao la. (more…)
Xem tranh Thân Trọng Minh qua email
Posted in Mỗi tấm ảnh một câu chuyện, Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi, tagged Nguyễn Lệ Uyên, Thân Trọng Minh on Tháng Bảy 21, 2016| 15 Comments »
Bài Nguyễn lệ Uyên

Thân Trọng Minh, Lữ Kiều hai cái tên gắn bó suốt chặng dài lao vào nghệ thuật bên cạnh ống nghe tim phổi lủng lẳng hai tai. Như vậy, ông vừa là người “cứu đời” vừa “ cứu người”: Một bác sĩ tận tụy, nhà viết kịch đào sâu vào tận cùng nỗi đau của thế hệ ông, lại vừa là một họa sĩ.
Tôi không và chẳng đề cập đến thiên chức “cứu người” của ông; nhưng về nghệ thuật, tôi đã từng viết về tác phẩm kịch “Kẻ phá cầu” từ cái nhìn của ông về cuộc đời phi lý, những phận người oằn oại tan chảy, một sự hủy diệt kinh hoàng từ những con người với nhau… Tôi cũng viết về những tùy bút, những bài thơ đặc lềnh những thao thức của ông… với sự chia sẻ của người cùng thời bị “lịch sử chọn” (chữ của Lữ Kiều). (more…)
Nơi rừng lặng gió
Posted in Văn xuôi, tagged Hoàng Thanh Hương on Tháng Bảy 14, 2016| 21 Comments »
TRUYỆN NGẮN CỦA HOÀNG THANH HƯƠNG

Gió như biến mất mấy đêm này, quạt trần hỏng, điện nửa tiếng mất một lần. Tùng nằm ngửa nhìn chòng chọc vào cánh quạt. Tùng ngồi dậy dựa lưng vào tường. Quay nhìn cửa trước sân đồn không gian đen đặc. Quay nhìn cửa sau hai cây trứng cá to là hai khối đen im lìm dọa dẫm kẻ yếu bóng vía. Bộ phim ma cà rồng xem hôm nghỉ phép nhà mẹ nuôi hồi lại trong cái đầu nhiều tưởng tượng của Tùng. Rùng mình ôm gối. Đồng, Chu, Vui ngủ không phẩy tai. Bữa rượu tối với đoàn khách văn nghệ sĩ tỉnh không tác dụng với mớ dây thần kinh lằng nhằng trong não Tùng. Hơi thở ngạt mùi men mà mắt trâng trâng. Đào đang làm gì? Nghĩ gì? Về ai? Đào đang ngủ hay căng mắt đọc tài liệu cho công trình đang nghiên cứu? Đào có chờ như đã hứa… Tùng cầm điện thoại bấm bấm và send. Mặt điện thoại hắt thứ ánh sáng xanh chói vào mắt. Mắt nheo. Mắt cay. Tùng không đợi hồi âm. Thoát nguồn. Đào chắc đã ngủ lâu rồi. Đồng hồ đeo tay chỉ số ba. Điện vẫn bị cắt. Âm thanh rừng ma quái. Ngực trái Tùng thình thịch. (more…)
