Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Văn xuôi’ Category

Trần Thị Hiếu Thảo

tải xuống (8)

Hình tác giả TTHT

 

.

Chương một

Giờ lunch.

An và tất cả học sinh ùa ra trường để ngồi hóng mát. Hoặc mua cái gì để ăn. Vài ba đứa tụm năm tụm bảy nói chuyện. Một người nào đó đam mê talk phone. Hoặc vài đứa thì thích đứng trên lầu để nhìn phong cảnh xa xa, thưởng ngọn… (more…)

Read Full Post »

Nợ đời

 

Truyện ngắn cuả Nguyễn Trí

 Kieron Williamson

Kieron Williamson

Cổ chí kim, đông sang tây, âu sang á. Xưa nay người thân trong gia đình bị tai hoạ thì chắc chắn phải buồn. Bậc làm cha mẹ ắt phải đau lòng sa nước mắt nếu con cái giã từ mình đi trước về âm cảnh. Có câu lá vàng khóc lá xanh rơi. Trường hợp người thân ra đi mà… mừng cũng không hiếm. Trầm kha trên giường cả năm ròng, nhắm mắt được thì người thân phải mừng. Trường hợp nầy niềm đau trong tâm kẻ ở lại có giảm đi nhiều phần, nhưng vẫn có. Cũng có những trường hợp ra đi mà kẻ ở lại mừng ơi là mừng. Trong ruột cả cha lẫn kẻ rứt ruột đẻ ra không một tí đau nào sất. Thiệt đó. Xin thề là nói thiệt. Nếu xảo ngôn hay ngoa ngữ một li lai nào là hộc máu trào cơm chết tức khắc liền. Mà cũng chẳng thề thốt chi cho ác miệng cứ đến trấn X là ra đầu ra đũa mọi chuyện. Đừng nói X, và huyện Y ai cũng rành sáu câu vụ chết chóc của hai thằng Mười Lâm và Sáu Ngón. Riêng thằng Chín Địa thì đang hấp não đâu đó trên phố lớn. (more…)

Read Full Post »

Chuyện tình Hội An

Đặng Hoàng Thám

hoian

Tôi và Kiều Oanh đi dưới ánh trăng vàng trong như mật của đêm rằm phố cổ. Đèn lồng giăng giăng, mờ ảo dài theo những dải nhà xưa cũ, mái ám rêu phong. Đã quá khuya, trăng chếch bóng về mé Tây sông Hoài. Trời lạnh nhiều, sương trắng bàng bạc, bảng lảng, mơ hồ phía chùa Cầu. Có tiếng đàn nguyệt thánh thót như giọt sương rơi, khắc khoải, u hoài, khoan nhặt, âm ba gờn gợn, dặt dìu theo ngọn gió thổi lùa đung đưa những chiếc đèn lồng chao nghiêng. Dải đèn treo chiu hiu như những chiếc lá mùa thu lắt lay, run lẩy bẩy. (more…)

Read Full Post »

               Huỳnh Ngọc Nga

da-lat-suong-mai-pasoto-ava

                                       ( Thân tặng Vi Khải Đức, Ái Cơ và các bạn Thông Reo Đà-Lạt )

 

 

Hắn đứng giữa phòng chờ trong khu đến của  phi trường Liên Khương, khách đồng hành với hắn lao xao với thân nhân đang đứng đợi, khung cảnh nhộn nhịp như ngày hội. Riêng hắn, chẳng nhìn trước ngó sau, hắn chỉ dõi mắt ra ngoài nơi có bầu trời trong xanh đang nhả nắng. Có một cái gì đó nữa như thân quen, nữa như xa lạ khiến hắn ngại ngần, cái thân quen của chàng lảng tử trên bước tìm về và cái xa lạ của cảnh sắc chung quanh làm hắn nghe chùn chân dội bước. Cũng nơi chốn nầy hơn bốn mươi năm về trước, hắn đã đến và đã gặp nàng giữa chốn thông ngàn Đà Lạt, một cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng dường như có bàn tay thiên định để bây giờ dù dâu bể đổi dời hắn vẫn trở về để tìm lại sợi chỉ hồng đã trói buộc trái tim hắn với nơi gió núi mây ngàn này.

(more…)

Read Full Post »

Người Tây sơn

 

Trần Thị Hiếu Thảo

 

13407614_1001004206708260_184131629_n

 

Truyện…

Chương một

Mỹ Thể bảo:

– Anh kể tiếp cho em nghe đi.

– Kể nghe đâu bằng, khi nào anh dẫn em về thăm em sẽ thấy.

– Nhưng em muốn anh kể mà mai mốt đi hãy tính.

– Em có nghe người ta hát câu, đó là… tai sao người ta nói:

“Muốn ăn bánh ít lá gai

Lấy chồng Bình Định cho dài đường đi là sao hã anh”? (more…)

Read Full Post »

Tạp bút:
MANG VIÊN LONG

13346177_240867206285516_461241230895332758_o

Từ rất lâu, tôi không có “thói quen” gì về ngày sinh của mình. Có lúc tôi quên bẵng. Có lúc tôi chợt nhớ. Quên thì chẳng sao, mà “chợt nhớ” thì rất ngậm ngùi!
Cho mãi đến vài năm gần đây, các cô cậu học trò cũ thường gặp nhau vui chơi nhân ngày Sinh nhật của nhau; thế là họ “rủ” tôi tham gia. Hay nói đúng hơn, họ đã “nhắc” tôi nhớ lại ngày sinh của mình! Nhờ vây, tôi cũng đã “vui ké” (chữ của nhà thơ HL) với họ; cảm thấy có chút gì vừa hạnh phúc, vừa bâng khuâng! (more…)

Read Full Post »

Đích của ống Típ

Truyện ngắn của Vũ Thiên Kiều

8_mh257

Minh họa: Ngô Xuân Khôi.

Đã tròn sáu mươi năm cuộc đời, sao lộc văn chương vẫn chưa một lần đến với Ngầu? Ngầu xác định nếu không viết văn làm thơ được, trước mắt ta cứ phải làm kinh tế cái đã. Cứ làm kinh tế giỏi, cứ có nhiều tiền thì ắt có tất cả. Ngầu không viết được văn thì có thể thuê người khác viết về Ngầu, viết về cuộc đời và sự nghiệp của Ngầu…

– Vợ chú em là nhà văn.

– Không hẳn thế.

– Vậy cô ấy là gì? (more…)

Read Full Post »

Về đôi giày của Bé Tâm

La Mai Thi Gia

 

3_75644

Hồi còn đi học (tất nhiên thì bây giờ vẫn còn học, nhưng ngồi một chỗ chớ không đi nữa), học đến truyện cổ tích Tấm Cám và những truyện thuộc cùng một kiểu tương tự trên khắp thế giới, mình hay thắc mắc tại sao mà bé Tấm, bé Lọ Lem hay bé Lọ Mắm, Lọ Muối, Lọ Ruốc… đều phải thử vừa giày thì mới có thể lọt vào cung và làm vợ của vua được? Thắc mắc thì để bụng chớ không dám hỏi thầy cô, sợ mình hỏi tầm bậy thì thầy cô la chết. (more…)

Read Full Post »

Đào Thị Thanh Tuyền

13133230_10204715590928762_3242838341435749299_n

  1. A lô. Em hả. Chị nè. Ừa, chị đang trên xe lên Sài Gòn. Má khỏe. Ba qua anh Hai ở rồi. Hổm ổng bả nổ muốn banh nhà, ổng tức mình xách túi qua anh Hai luôn. Chị về má khóc quá trời. Má kêu, tối ông ba ho dữ lắm vậy mà ban ngày cứ ra giếng ngoài nắng ngồi hút thuốc hết điếu này tới điếu khác, nói mấy không nghe. Ổng bả kình cãi cả ngày hà. Mỗi lần vậy ổng mang một thứ trong nhà ra đập. Cái bữa ổng xách túi đi là sau khi tan tành hết một rổ chén. Trưa đó ổng đem con mèo vô giường, trùm mền kín mít ngủ chung với nó. Má la ổng, nói cái phổi bị bịnh mà hít lông mèo coi chừng ho thở hổng được. Ổng không nói gì hết, hất mền rớt đất, lẳng lặng xuống bếp ôm quăng cái rổ chén ra sân, tanh bành nhà cửa!

(more…)

Read Full Post »

Đen hơn bóng tối

 

       Nguyễn Trí            

13062031241180549

Bàn gồm bốn lão gia. Sáng nào cũng thế. Sau lễ Misa là bốn mái đầu muối tiêu, rất bảnh bao bởi áo bỏ vô thùng ghé quán cóc làm ly đen nói chuyện trên trời dưới biển. Nhìn bốn lão là thấy một trời trí thức. Mục kỉnh trên mắt và anh nào cũng chúi mũi vào, không báo thì cuốn sách dầy cộp. Chủ quán khoái bốn lão nầy lắm bởi họ là linh hồn của quán. Không có họ dân chơi xứ ruộng không thèm ghé thứ cóc keng năm nghìn một ly đen nóng. Thêm vài nghìn vào nơi có chân dài thơm phức quậy cà phê cho anh, thỏ thẻ vào tai anh lời đường tiếng mật không sướng sao? (more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »