Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Bùi Chí Vinh

.

MỘT NÉN NHANG CHO HÀN MẶC TỬ

Ngày 11 -11-1940 Hàn Mặc Tử mất, tính đến nay là 83 năm. 83 năm không chỉ đọng lại bài nhạc bất tử viết về ông của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh mà còn gieo biết bao nỗi ám ảnh trong tôi mỗi khi nhìn trăng và cầm bút. Bằng chứng là hai lần ra Huế và Đà Lạt ông cứ lởn vởn theo tôi qua hai bài thơ rất lãng mạn này.

Hôm nay đăng lên để nhớ đến thi nhân bạc mệnh như một nén nhang tưởng tiếc nòi tình đồng điệu…

BÙI CHÍ VINH

MƯỜI NĂM GẶP ĐÀ LẠT

Mất đến mười năm yêu Đà Lạt

Mới quàng vai được những ngọn đồi

Em có đi trên đồi không vậy

Sợ chạm vào em lại điếng người ?

Điếng người chỉ muốn tan thành khói

Rụt rè bay trên những mặt đường

Chỉ cần sáng sớm em mang guốc

Là bao nhiêu khói trở thành sương

Đà Lạt mềm như chiếc áo len

Khoác vào là lại hiện ra em

Hồn anh đã khép hai hàng nút

Lá trúc nhà ai : mặt-chữ-điền

Tội nghiệp cho chàng Hàn Mặc Tử

Níu tình nhau bằng cái đậm đà

Không biết trong ngôi nhà ngói đỏ

Sắp có nàng công chúa bước ra

Anh biết và anh đợi hằng đêm

Như tường vi đợi gió qua thềm

Như trăng rằm đợi mùa sương khói

Anh đợi mười năm tiếng guốc em

.

MỘNG DƯỚI HOA Ở HUẾ

Anh sẽ làm thơ về Huế mà

Nghĩa là Huế đêm nay áo trắng

Nghĩa là mắt anh vừa mới cận

Chứ sao dụi mãi nhìn không ra

Thảo nào hồi đó Hàn Mặc Tử

Chỉ ngó sơ mà đã đậm đà

Làm thơ về Huế thường dễ bịnh

Chẳng hạn như đêm nằm bịn … rịn

Sớm mai áo trắng làm anh mơ

Tưởng lạc giữa sân trường Đồng Khánh

Tưởng trôi về tận đất cố đô

Lạc trôi đâu đó trong thành nội

Mần răng bên nớ biết mà chờ

Bên ni dù buốt lòng vẫn đợi

Một đời tráng sĩ, một đời thơ

Hai mươi bảy tuổi còn giang hồ

Đi bộ hơn rất nhiều thi sĩ

Nhà trọ vốn thường không địa chỉ

Làm sao can đảm mời em qua

Sông Hương trong đục là như thế

Đục phần anh, trong suốt Huế mà

Thành thử nếu làm thơ áo trắng

Nhớ hát giùm anh : “ Mộng Dưới Hoa ”

BCV

Tất cả cảm xúc:

Read Full Post »

Thơ Cao Hoàng Từ Đoan

.

1.

ta viết vu vơ đây bài thơ ngày thu cuối

có mưa bay giăng mắc khung trời

có hoàng hôn nhoà nhạt mù khơi..

xa xăm quá..

đông về, chừng nghi ngại

.

2.

có những chiều mưa

bay .. bay..

mưa giăng sợi mỏng

…….nhịp gầy

……………………vỡ toang

vẫn em thiền

nỗi ngổn ngang

vẫn đi về với cũ càng nhớ quên.

vẫn cơn mưa gõ điệu bền

như người dưng đó an nhiên

vậy mà!

mà nghe mấy chục ngàn xa

mưa từ tiền kiếp

mưa qua tháng ngày

.

3.

gió chẳng thổi về bên phương nớ

làm sao em gửi ý yêu thương

chiều nay mây xám giăng nhiều quá!

sợ bước chân côi lạc nẻo đường..

Read Full Post »

Với thu

Phạm Ánh

.

Với thu lá rụng lối mòn

Đong đưa cành trúc ai còn nhớ ai

Cúc vàng rắc nhẹ nắng mai

Để thương để nhớ ai cài gió nghiêng.

.

Với thu sông nước hồn nhiên

Trời xanh ngã bóng nỗi niềm trong tôi

Sông quê bên lở bên bồi

Nôn nao ánh mắt nhớ người thu xưa.

.

Mơ màng lấm tấm hạt mưa

Tiếng chim bịn rịn như chưa rời chiều

Vừng trăng gác núi hiu hiu

Với thu lối cũ rong rêu đượm tình.

Read Full Post »

Gửi oan gia

Trần Thị Cổ Tích

.

tôi bắt đền anh. bắt đền anh

khi không đem lá thả dòng xanh

hồ thu gợn sóng lao xao mãi

để gió than hoài khúc mong manh

.

phải chăng kiếp trước tôi lỡ tay

làm rách áo anh một lần say

nên giờ anh níu ngàn mây lại

đòi vá cho anh khoảng vai gầy

.

có phải xưa anh là nhánh rong

dập dờn phiêu dạt giữa dòng sông

tôi nhỡ tình cờ bơi qua đó

chân vướng. mệt nhoài. gỡ chẳng xong

.

lòng dặn lòng khoác áo cà sa

chuông mõ lên non lánh ta bà

phất tay giũ hết vòng oan trái

ai hay giữa đường gặp oan gia

.

anh hỡi. anh à. anh… ấy ơi

tâm tôi không chịu tịnh nữa rồi

mỗi ngày nó khắc thêm chữ nhớ

anh lấy chi đền cho tôi đây

ttct

11.10.2023

Read Full Post »

Mặt mộc

Thơ Trần Hạ Vi

.

anh yêu cô ấy ba năm

chưa bao giờ nhìn rõ mặt

cô ấy chạy trốn nhanh như sóc

gương mặt mộc của anh

ở đâu

ở đâu

.

gương mặt mộc của em rọi sáng đêm sâu

anh già rồi không còn nói yêu ai nữa

cô ấy nói yêu anh đến thiên thu

còn tình yêu của em

ở đâu

ở đâu

.

mũi kim sinh thiết quẩn quanh trong đầu

vội vã gọi em sau lần cao huyết áp

tưởng chết đi

tưởng buồn rầu

ở đâu

ở đâu

.

anh viết những lời tình bông lơn

vẫn nhớ về gương mặt mộc

em đừng buồn ông già này

chỉ trái tim vẫn còn trẻ

như ngày

không dám nói yêu

tình yêu mộc…

Read Full Post »

Nguyễn Man Nhiên

.

ngày đẹp trời với những giấc mơ nở sớm

đôi khi với một cái mũ

hoặc chiếc giỏ đan

tôi hái mơ ước

trong vườn cây ăn quả

tôi làm đầy túi tôi

vài mái ngói sứt mẻ

tiếng sủa con chó hàng xóm

ánh đèn pha xe hơi

chạy nhanh trong màn sương mỏng

những giọt nước mắt đêm muộn

như ngọn nến cháy âm ỉ

chiếu sáng phần còn lại của khuôn mặt sẫm bóng

.

tôi đang mở

một quyển sách rảnh rỗi

một đại dương rộng lớn trên đó

mọi thứ xuất hiện trong tầm tay

trịnh trọng như những cái khuy măng-sét

một con chim thổi sáo trong bóng râm

mơ về người bạn đời

trong tán lá dịu dàng của nó

khoảng cách giữa chúng tôi biến mất

các hòa âm khác thường

như lòng tốt bị bóp nghẹt với vụn bánh mì

sẽ nảy nhánh và ca hát

.

tôi đếm hơi thở tôi

giọng nói van lơn như gió qua hẻm núi

từ những ngọn đồi màu tối

bò ra một bóng ma gầy

người gửi đến tôi như một sứ giả

chòm sao mùa tang lễ

những ma-nơ-canh để ngực trần

đôi mắt cô ấy yêu tôi

mảnh plastic của keo xịt tóc

tôi như đứa trẻ chạy qua rừng

trối chết

.

tôi sẽ dán ẩn dụ này

lên tấm bưu thiếp

giống như hai chữ khủng khiếp

tự do

trong tiếng vọng bức tường đá khô

ngôn ngữ là cái bóng rơi xuống

nghệ thuật chất đống

mỗi buổi sáng hoa tươi

và giấc mơ của ngày hôm qua bị lãng quên

tôi có thể vẽ nó như là

cuộc sống vẫn còn

một cửa sổ đầy ánh sáng

Read Full Post »

Thản nhiên đen

Chim Hải.

.

liều lĩnh khi đêm chẳng thể

rỉ sét hay mặn chát

tôi chạy vào thơ chạy vào mạch tràn cuồng nộ

ngày mơ sa mạc chữ đêm nghe tiếng thở nghìn năm gió

có tiếng bàn chân chạy xước lòng đường

tiếng ngoi mình trên nước

xiết xoáy tia nhìn toạc rễ

ám tiếng nói từ vực tối

cứa vào tịch mịch

thản nhiên đen

búi tóc người trắng mặt

cứa vào hố mắt

cứa cụm hoang mang cùng nỗi dịu dàng

đêm té ngược đường quay

thời khắc chổng đầu

tôi chạy

.

vọt trào mắt lửa

bùng nổ dữ dội

chẳng thể tìm ra mông mông hoang mạc

người lữ hành nằm ôm ảo giác

chẳng thể tìm ra mượt mà huyền thoại

người đàn bà núp sau đêm

đong đưa quá khứ

cọng cát vắt mình qua ngọn biển

nghe ngóng thời gian

rừng tự sát bên trang giấy

khát vọng đọt mầm

khoảng lặng thanh âm

mấp máy giọt phù trầm

cứa trắng hoác ra trăm miếng

nghịch âm

.

liều lĩnh khi đêm chẳng thể

xám cùng thơ

tôi chạy về phía rừng

chết sững trước vẻ đẹp tàn rụi

thấy da thịt mình

đen màu cổ quái

.

bí ẩn sau trang giấy

vẫn còn tối sầm.

Chim Hải

Read Full Post »

Trần Vấn Lệ

.

Ban có tin được không lá phong đang đỏ rực rồi sẽ vàng mai mốt để đón mùa Thu về?

Bạn cứ tin vậy đi nếu bạn ngoài nước Mỹ!  Mùa Thu đẹp lắm nhé…khi lá phong vàng rơi!

Mùa Thu sẽ đến nơi đúng ngày lịch ghi đó!  Mùa Thu đến với gió đủ bay lá phong vàng…

Hôm nay gió đang tan những đám mây bàng bạc…

Hôm nay gió đang hát trong thành phố Temple.  Đường Rosemead như mơ:  lá phong đang đỏ rực.

*

Người con gái che ngực bằng tấm áo laine hồng.  Người bên cô, chắc chồng, ôm cô nâng từng bước…

Con đường dài trăm thước, trăm năm anh cùng em… chúng mình cùng đi trên lá phong vàng êm ái! 

Nếu có dừng, anh chải tóc em lá phong sương…

Read Full Post »

Một thế giới lệch

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Đặt hai con mắt chéo bên dưới sống mũi
Mọi thứ bắt đầu chéo
Một thế giới chéo
Ta nhìn nhau lệch về một bên
Anh thấy tấm lưng em khuyết trũng như ngọn núi
Chúng ta nhìn lệch qua tuổi già
Con đường lệch qua để tránh bão
Mọi thứ đang đeo bám trong ngôi nhà lệch  nghiêng
Ngọn tháp nghiêng thì đứng thẳng lại
Chúng ta nhìn lệch thời gian, xáo tung mọi thứ trong tuần
Thứ hai ngủ vùi, chủ nhật bắt đầu một tuần mới
Những bức tượng hoá lỏng chảy tràn con đường
Chúng ta thản nhiên
Ngẩng mặt hít thở khí trời, mở miệng hát và nghĩ đến bất cứ điều gì mình thích
Chúng ta nhìn lệch từng
Khớp xương đang chuyển động rất khó khăn
Nhìn cho đến khi chúng bất động
Treo ngược thế giới lên
Chúng ta sẽ nhìn thấy được gương mặt nhăn nhó như đang cười
Để yêu nhau

Read Full Post »

Qui Nhơn mưa rất khẽ.

Đặng Phú Phong

.

Qui Nhơn những chiều mưa rất khẽ

Rất an yên và đậm nét từ tâm

Em xuống phố áo xanh bay nửa vạt

Thật hồn nhiên dưới những giọt mưa thầm

.

Đường Nguyễn Huệ nép dài theo bãi cát

Sóng vỗ cao hoà khúc hát thiên thần

Ghềnh Ráng cong ôm nỗi buồn của núi

Trải thiên thu chưa trả hết nợ nần

.

Đôi tháp thâm u ngậm nỗi buồn vong quốc

Vẫn còn vang tiếng hát ru hời

Hồn người thiêng in hình viên gạch đỏ

Trống Chăm pa không dấu nổi buồn rơi

.

Em rất khẽ cũng như ta rất khẽ

Bước chân trần chạm nhẹ bụi thời gian

Người dân đen đến ngôi cao hoàng đế

Hạt bụi này là dấu vết hồng hoang

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »