Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Chín 16th, 2014

Trần Vấn Lệ

Nguyễn-Xuân Hoàng (1990) ảnh: Nguyễn Hoàng Nam

Nguyễn-Xuân Hoàng (1990)
ảnh: Nguyễn Hoàng Nam

.

Thêm một người rời Nhà Dưỡng Lão

Tay không còn vin nữa chiếc xe lăn

Không còn cần ai dìu đi từng bước chân

Con Hạc Vàng cõng người về chắc đã tới Trời Đâu Suất?

 .

Tin Nguyễn Xuân Hoàng mất

Không gây ngạc nhiên mà sự thật là buồn

Mấy năm nay anh là thân chủ của Nhà Thương

Mấy năm nay anh nằm trên giường ngó mặt trời bên ngoài cửa sổ…

.

Và…vầng trăng khuyết, tròn, cũng làm anh nhớ

Anh nhìn trăng đầy vừa mới đó Trung Thu!

Anh đớn đau mấy cũng tươi cười

Khi bè bạn đến thăm đến hỏi…

.

Và…từ nay anh không còn nói

Thêm một lời từ tạ với ai…

Những người học trò luôn luôn nhớ Thầy

Người bạn trăm năm của đời anh đưa tay lau nước mắt…

 .

Nhà Dưỡng Lão Mission De La Casa  buổi trưa lất phất

Lá vàng bay Vĩnh Biệt Nguyễn Xuân Hoàng!

Hai hàng ghế ở nhà họa sĩ Nguyễn Đình Thuần (*)

Chúa Nhật này một cái để trống…

 .

“Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng từng ngồi đây khi anh còn sống

Nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng vẫn ngồi đây khi anh không còn

Chúng ta còn nỗi buồn

Nỗi nhớ nỗi thương anh vô cùng vô tận!”

.

Bốn câu này kết thúc một bài Điếu Văn làm đen lòng tờ giấy trắng

Trời xanh bao la mở cửa cho chim Hạc Vàng bay

Nguyễn Xuân Hoàng đã thật sự thành Người-Đi-Trên-Mây

Nhưng…Bụi Và Rác…(**) anh dọn cho đời chưa sạch!

 .

(*) Nguyễn Xuân Hoàng từ San Jose về Orange County, thường ghé nhà họa sĩ Nguyễn Đình Thuần ở Santa Ana để gặp nhiều bạn bè. 

(**) Nhan đề 2 trong số nhiều tác phẩm của Nguyễn Xuân Hòang.

 

Advertisements

Read Full Post »