Tạp Bút: Mang Viên Long
Hầu như ở bất kỳ làng quê nào cũng dều có thể nghe được ba âm thanh dung dị mà rất quen thuộc, khó quên trong đời – nhất là mỗi khi đi xa, nhớ về Quê nhà. Đó là tiếng gà gáy, tiếng gù của chim cu, và tiếng cuốc kêu! Tiếng gà gáy tản sáng – mà đặc biệt là tiếng gáy ban trưa vào mùa hè oi nồng, khó ngủ. Tiếng chim cu gù đều đều, nhẫn nại, mà réo gọi trong không gian yên vắng êm đềm của làng quê nơi các lũy tre hay góc hiên nhà. Và, nhất là tiếng kêu tha thiết của chim cuốc nơi bờ rào, ngõ ngách um tùm của ruộng vườn.
Ba âm thanh đơn giản mà quyến rủ ấy được mỗi người “chợt nghe” (hay lắng nghe) trong những thời điểm khác nhau, với những tâm trạng cũng không hề giống nhau – nhưng, dường như đều có một điểm chung là âm thanh ấy đã giúp khắc sâu trong tâm khảm mối người những kỷ niệm không thể nào quên?
Nhà thơ Nguyễn An Đình thì “Nghe Cuốc Kêu, Nhớ Mẹ”:
“Cuốc kêu trời mửng sáng rồi
Lom khom Mẹ bắt ốc ngoài bờ ao
Cuốc kêu xanh biếc vòm cao
Mồng tơi Mẹ đỡ leo rào tre thưa…”
Mẹ ra đi từ lúc “trời vừa mửng sáng” – nghĩa là chỉ mới “mửng” (chợt nhú lên một chút) sáng, bóng người đi còn mờ mờ trong sương, mà Mẹ đã còng lưng trên ruộng nước để mò tìm từng con ốc cho bữa cơm trưa. Khi tiếng cuốc kêu “xanh biếc vòm cao” (lúc trời đã sáng tỏ), thì Mẹ lại cần cù bên bờ rào với từng ngọn mồng tơi vừa bắt giàn. Mẹ không có chút thời gian ngơi nghỉ nào cho riêng mình. Mà Mẹ đã suốt đời như vậy vì các con yêu thương.
Ốc bưu ngâm nước vo gạo – rửa sạch luộc chín lấy ruột nấu canh với mồng tơi, là món ăn dân dã, nhưng rất ngon ngọt, bổ dưỡng của người miền quê. Mẹ đã tần tảo, kiếm tìm từng món ăn cho đàn con khi chúng còn đang ngon giấc…
Cho đến khi:
“Cuốc kêu giục nắng ban trưaMẹ còn nhổ cỏ vẫn chưa thấy về”
Sau khi đã nâng đỡ cho các ngọn dây mồng tơi leo lên bờ rào trước ngỏ , Mẹ lại bươn bả ra đồng nhổ cỏ cho thửa ruộng đang làm đòng mãi cho đén lúc “Cuốc kêu giục nắng ban trưa” mà vẫn còn mãi miết còng lưng với công việc dưới nắng trưa gay gắt như thiêu. Trên lưng cõng nắng, dưới chân ngâm nước – Mẹ không hề biết mỏi mệt chỉ vì đời sống và tương lai của các con.
“Bây giờ biền biệt sơn khê
Chợt nghe cuốc gọi, tứ bề quạnh hiu!”
Nhưng – bây giờ, lúc nầy đây, Mẹ đã không còn bên đời con nữa, tuy tiếng cuốc ngày nào vẫn còn vang vọng thiết tha từng hồi, như tiếng gào thét trong lòng con đang nhớ thương, tiếc nuối. Làng quê im vắng. Vườn nhà trống trải lạnh lẽo. Hai câu cuối của bài thơ” Bây giờ biền biệt sơn khê/ Chợt nghe cuốc gọi, tứ bề quạnh hiu!” như âm vang tiếng khóc lặng thầm kéo dài cả suốt một dời con còn lại…
Tiếng cuốc đòi đoạn nức nở ngày xưa, mãi còn vang vang, mà hình dáng Mẹ nay đã biền biệt phương nào?
Bài lục bát như ca dao: Chơn phác mà thật nặng tình!
____________
CUỐC KÊU NHỚ MẸ
Thơ
NGUYỄN AN ĐÌNH
Cuốc kêu trời mửng sáng rồi
Lom khom Mẹ bắt ốc ngoài bờ ao
Cuốc kêu xanh biếc vòm cao
Mồng tơi Mẹ đỡ leo rào tre thưa
Cuốc kêu giục nắng ban trưa
Mẹ còn nhổ cỏ vẫn chưa thấy về
Bây giờ biền biệt sơn khê
Chợt nghe cuốc gọi, tứ bề quạnh hiu!
NGUYỄN AN ĐÌNH
Quê nhà, mùa Vu Lan
PL 2557
MANG VIÊN LONG

Thơ thật thiết tha mà bình cũng tha thiết,đơn giản mà hay
Bài viết thật hay,có ý nghĩa vô cùng trong những ngày tháng bảy âm lịch,ngày nhớ về mẹ
Long huynh ơi,
Hôm qua muội có còm cho huynh mấy lần, nhưng lạ quá, lần nao còm xog nhấn nút gửi đi cũng đều biến mất. Muội có viết mail hỏi chủ làng nẩu và chủ làng khuyên muội gửi lại lần nữa xem sao.
Vậy muội viết tom gọn lại nghen, viết rằng một tạp bút, một thơ của huynh và NAD nhắc mọi người nhớ ngày Vu Lan kề cận để chúng ta cùng biết rằng “suối nguồn” (Mẹ) luôn là tình yêu lớn nhất của con người trong cuộc sống nầy.
Bài tạp bút và bài thơ đều hay xứng đáng để vinh danh tình yêu đó.
Chúc huynh sức khoẻ và cám ơn huynh cùng NAD về văn, thơ Mẹ trong mùa Vu Lan nha.
Đơn giản mà làm cho người đọc xúc động là việc không hề dễ anh Long ơi !
Bài lục bát như ca dao: Chơn phác mà thật nặng tình!
——–
BÌNH RẤT CÓ DUYÊN ANH MANG VIÊN LONG ƠI
Lòng mẹ thật bao la anh Long nhỉ !
@ “Đoản văn_bình thơ” của hai “già làng” Mang Viên Long-Nguyễn An Đình_làm cho em trai thật ngậm ngùi khi nhớ về công ơn tần tảo sớm hôm của người Mẹ cho đàn con…[không riêng gì “Bà mẹ quê”(nông thôn) lam lũ…]_nhất là…đang vào mùa Báo hiếu tháng 7.Chia sẻ cùng hai anh MVL&NAĐ…
Chào Vinhrua! Lâu ngày quá mới thấy “Rùa” nhà ta xuất hiện? Mà R xuất hiện- là luôn đi kèm… “dàn nhạc rôm rả” – rất vui! Thay mặt NAD – Hai “già làng” gởi lời Cám ơn VR nhiều nghen! Chúc “xức phẻ”!
Lâu lắm rồi chưa nghe tiếng cuốc kêu .
Bài viết ngắn mà súc tích ,cảm động anh Long ơi
Chào Savi! Tôi cũng ít khi được nghe tiếng cuốc kêu – nhưng ra nhà của NAD thì nghe hoài vì nhà của NAD ở vùng ngoại ô, là dồng ruộng…Cám ơn & chúc Savi an vui!
Chào Anh Mang Viên Long và Anh An Đình!Nghe tiếng Cuốc kêu-Nhớ làng quê-nhớ Mẹ!Nghe tiếng Cuốc kêu-Nhớ nước đau lòng con ”quốc quốc”Nghe tiếng Cuốc kêu-Nghĩ đến loài chim có tiếng kêu bi thương!Kêu hoài kêu mãi…Âm thanh đó đã gây cho lòng người sự tưởng tượng..BUỒN NÃO NUỘT!!!Lời Anh Viên Long bình luận rất hay!Rất thấu cảm.-gợi nhiều hình ảnh về người Mẹ quê.Thơ Anh An Đình cũng thế!Thường nghe tiếng Cuốc kêu là liên tưởng nhớ đến-Cảnh làng mạc quê hương đầy sắc thái thương buồn -hiu quạnh!Và cảm động nhất -vẫn là người Mẹ lam lũ với cuộc sống nhà quê đó!Cuốc kêu nhớ Mẹ! Cuốc kêu nhớ đến nỗi niềm…Cảm ơn hai Anh rất nhiều!
Chào aitrinhngoctran! Với cái nick dài & đẹp nầy – anh nghĩ ATNT là …người rất xinh xắn & hiền thục! Lời chia sẻ của NT đã khích lệ Tác giả nhiều ( trong đó có anh được “ăn theo”). Chúc NT & Gđ một mùa Vu Lan vạn sự kiết tường như ý nhé!
Có lẽ,“bình” thơ trong bài viết này, hình như đã thoát khỏi lối“bình” thông thường mà là tan chảy, thẩm thấu tấm lòng “hiều để” của Tác giả bài thơ qua “cuốc kêu…”_đã quyên chặt vào nhau kết dính thành “một tiếng lòng”, lắng sâu trong lòng người đọc man mác hoài niệm về đấng sinh thành…
Chúc Anh MVL& Anh NAD mùa Vu Lan năm nay thật khỏe, lòng luôn vui và thanh thản!
_Đã nhận NNGS2_ Quán cf tulip sáng nay, cảm ơn Anh nhiều!
Hôm nào Cậu về có thời gian – tôi sẽ đưa Thơ thăm NAD – đúng là một nhà thơ của XN chưn phác & nặng tình! Thơ của Cậu – cũng rất có “hồn quê” & cũng rất “nặng tình” đó mà! Chúc Thơ & gia đình An Lành nhân mùa Vu Lan…
Bài viết đúng là chân chất mà nặng tình
Cám ơn Hoa Cải! Ở XN có nhiều cái nick dễ thương quá! Có lẽ, thuở xua. Bạn thích trồng & ăn cải? Dưa cải chấm nước mắm nhỉ – thì tuyệt vời rồi! OK?
Bài thơ cảm động quá,bài bình của anh Long lại như chắp cánh cho bài thơ
À! Chào Nẫu Nhà Quê! Nghe cái nck đã….thương rồi! ( là trai / hay gái vậy?). Chín tôi – cũng là NNQ đây mà! Chúc NNQ ngày mới An Vui ! Dzẫy nghen!
Sau khi đọc bài thơ của nhà thơ Nguyễn An Đình & bài tạp bút của nhà văn Mang Viên Long tôi tin rất ít người không nghe lòng rưng rức [cho dù được sinh ra ở làng quê hay ở thị thành…].
Sáng nay ngồi với Sáu Nẫu rất vui vì món quà anh gửi tặng… Thanks a lot…
Chúc anh khỏe & vui
Thăm Ng Đăng Trình! Mấy Ông ở Saigon – gặp nhau hoài vậy – vui thật! Tôi rất hiếm dịp được cafe như…hai vị! Đang “sống chung với lũ” nhưng cũng gắng vui với với anh em & bà con vậy thôi! Mong rằng Tìữh Bằng Hữu của chúng ta không có gì có thể thay đổi nghen!
Viết rất cảm động
Chào DDiep! Cám ơn DĐiệp nghen! Thật ra, tôi cũng là người mồ côi Mẹ rất sớm (8 tuổi) nên cũng rất dễ đồng cảm với Thơ…Chúc ngày mới vui vẻ!
Đọc xong bỗng dưng…nhớ Mẹ quá! mặc dù sáng nay Quỷnh em mới bị “Bà già”…chủi, già đầu rồi ăn uống không giờ giấc…
Nhân đây cũng xin chia sẽ nỗi đau không còn mẹ với anh và tất cả những ai không còn mẹ!
Chào Lê Hoàng Hựu! Được Mẹ “chưởi” vậy là bạn vẫn còn…rất diễm phúc! Như chúng tôi hôm nay ( và cả mấy chục năm trước) – làm sao nghe được tiếng “Mẹ mắng yêu” như vậy nữa!?
Một bài viết rất có ý nghĩa trong mùa vu lan
Cám ơn Huyên! Nhớ về Mẹ – thì mỗi người đều có một “cách nhớ” riêng – nhưng, tựu trung, vẫn là lòng thương nhớ tri ân người đã tận tụy suốt đời cho mình! Ng An Đình – cũng vậy!
Ngày nay ít cuốc quá. Chúc anh Long khỏe, vui
Chào Anh Võ Xuân Phương! Ít cuốc, có lẽ…cuốc bị “thịt” nhiều quá? Thịt cuốc nấu cháo – rẩt tuyệt! Nhưng, nhiều miền qiê= vãn còn đó anh ạ! Chúc Anh & gia đình an lành!
Lâu quá không về AN, Mang huynh và Nguyễn huynh khỏe không ?
Mơ hồ tiếng cuốc canh khuya
Người đi người ở sầu chia mấy dòng.
LMT.
Chào Bạn hiền! Chúng tôi vẫn vui vẻ “sống chung với lũ” – như vậy! Mong LMT có dịp về quê thăm nhé!
Viết giản dị mà cảm động
Chào Minh Văn – tôi đồng ý với Bạn : Thơ Ng An Đình chơn phác & rất nặng tình! Cái quan trọng của Thơ, phải chăng là “cái hồn” của nó?
Thơ hay mà bình cũng hay
Đồng ý với Ca Dao
Chào Ca Dao & NgọcBút! Cám ơn 2 Bạn đã “khen” Thơ Ng An Đình – trong đó,có tôi… “ăn theo”! Chúc một mùa Vu Lan HP!
Đọc bài thơ thấy cảm động và nhớ mẹ .Đường đời xuôi ngược mải mê. Nhìn mây bay thấy mẹ quê trên trời.