Nguyễn Hữu Duyên
Đất trời đang rạo rực bước vào thềm xuân. Nỗi nhớ quê sao mà da diết nặng lòng! Nhớ hết, nhớ đến xót xa! Với tôi, cảm giác ấy lại đến khi mình đã gần sáu mươi tuổi đầu phải ăn tết xa quê gần bảy trăm cây số. Cái làng Cây Bông ( Nhơn Khánh, An Nhơn, Bình Định) nằm giữa hai nhánh sông Côn, nơi tôi đươc sinh ra và lớn lên mãi mãi là nơi đẹp nhất, ân tình sâu nặng nhất của đời tôi, dù tôi có rày đây mai đó trôi dạt đến phương trời nào cũng thế. Bởi nơi đó là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi, có mẹ cha tôi lam lũ, tảo tần, vất vả nuôi chín anh em tôi ăn học theo chiều dài năm tháng cuộc đời. Và, làm sao có thể quên được những đêm giao thừa, bạn bè chúng tôi tụ hội về một ngôi nhà nhỏ ngả ba chợ Cây Bông với những cây đèn bạch lạp sáng lung linh, nào rượu, nào đàn, nào bánh tét, bánh in…đàn hát, ngâm thơ cho đến gần sáng mới về nhà. Và như thế, mỗi độ xuân về, chúng tôi lại khát khao được gần bên nhau, kể cho nhau nghe bao chuyện buồn vui sau những ngày lo toan của cuộc sống. Rồi, trong những ngày xuân, lại dắt dìu nhau trên con đường làng, đến thăm bà con lối xóm, uống ly rượu xuân ngọt nồng tình nghĩa quê hương. Ăn tết xa quê vì cuộc mưu sinh mới thấy thèm thấy nhớ một đòn bánh tét, một cái bánh chưng, một miếng gừng cay của gia đình gửi cho, mới thấy nó quý đến dường nào cái hương vị quê ngày tết, làm cho ta không còn cảm thấy lạnh lòng.
Tết quê ơi, ta mãi nhớ những chuyến xe ngựa đầu năm được trang trí đủ sắc màu của các chùm bong bóng từ Cây Bông xuôi về thị trấn Bình Định rủ nhau chơi hội chợ xuân, đánh cổ nhơn, xem đánh cờ người…Có thể nói, dù là kéo xe nhưng phần lớn những chú ngựa đó đều có tên tuổi trong làng đua, và làng tôi nổi tiếng là làng xe ngựa. Không phải riêng chúng tôi mà nhiều thế hệ ở Cây Bông đều lớn lên từ hạt gạo xe ngựa. Ba tôi từng là quán quân trong một cuộc thi đua ngựa ở tỉnh. Những tay đua ngựa trong và ngoài huyện gọi ông là “ tráng sĩ”, bởi ông rất giỏi khi lên lưng ngựa, và dù con ngựa đó chứng cỡ nào ông cũng trị được. Tết này ông vào tuổi tám mươi lăm. Ông rất cần có tôi vì tôi là con trai trưởng. Ông thương tôi vì đời tôi quá lận đận và quá nghèo. Những ngày giáp tết, ông không nỡ hỏi, tết này con lại không về sao, bởi ông không muốn làm tôi bị tổn thương, không muốn khơi nỗi đau thèm khát vì không được hưởng cái tết quê yên bình. Riêng tôi luôn nhớ, kính trọng ông cùng người phụ nữ đã gần sáu mươi năm chung thủy với ông, nuôi chín đứa con lớn lên từng ngày, đó là má tôi. Là con gái đất Thành, xinh đẹp- nhưng phải nói rằng bà rất chịu thương chịu khó và rất giỏi từ chuyện đồng ruộng cho đến bán buôn, nhất là bà chuẩn bị những món ăn ngày tết.
Sài Gòn không thiếu gì đặc sản các vùng miền và của nhiều nước trên thế giới, nhưng tôi vẫn thèm cái món bì hay còn gọi là tré do má tôi làm, ngon đến mức đâm ghiền. Tôi được biết là nó được làm từ tai mũi heo đem luộc, lấy hạt mè, hạt tiêu củ riềng làm gia vị chính, lấy lá ổi bọc lại, ngoài cùng là rạ, lấy lạt tre buộc như đòn bánh tét, khoảng ba ngày là ăn được. Mấy anh em tôi ăn sáng vào những ngày tết, đứa nào cũng thích món này, nhất là dùng bánh tráng cuốn nó với rau sống, dưa leo và củ kiệu. Ngó đi ngó lại, mới đó mà đã gần đến tết rồi! Làng Cây Bông của tôi ơi, sao mà tôi nhớ, nhớ đến nao lòng! …Một chút se lạnh của những ngày cuối đông. Thành phố Hồ Chí Minh rộn rã, tưng bừng như mùa xuân đang đến sớm với bao sắc màu quyến rũ, nhưng không hiểu vì sao trong tôi vẫn đắm chìm cái nỗi nhớ tết quê của làng tôi, cái làng Cây Bông nhỏ bé rất đỗi thân thương của cuộc đời mình
Nguyễn Hữu Duyên
Những hồi ức về tết quê mang rất đậm phong vị của ngày tết xưa của vùng đất Nam trung bộ
Chào Kim Phương,
Cảm ơn bạn đã ghé thăm và chia sẻ! Thân mến!
Bài viết đầy cảm xúc.
Chào Tú Tàng,
Cảm ơn anh đã động viên. Chúc anh vui, khỏe!
chào anh Hữu Duyên,
tâm sự cuối năm của anh chân tình và xúc động lắm, rêu như cảm thấy một phần hồn mình trogn để để gửi gắm những cảm xúc với bà con lối xóm, quê nghèo, với cái tết cổ truyền đầy hương vị …
chúc anh cùng gia đình năm mới sức khỏe và phát đạt, 1 cái tết xa quê nhưng lòng thì không xa …
Chào Rêu,
Cảm ơn em đã ghé thăm. Năm mới chúc em và gia đình sức khỏe, hạnh phúc!
Chào huynh NHD !
Tùy bút (gọi … đại dzậy đi) của anh – một thân phận “tha phương cầu thực” rất thật & rất cảm động ! Hình như chúng ta “thành nhân” vì mang trong mình – làm hành trang của đời mình – bằng những cái nhớ bình thường như vậy, đúng không ?
Xin chia sẻ & chúc gia đình anh một năm mới thịnh vượng hơn !
Chào Tú Gàn,
Cảm ơn anh đã chia sẻ! Tha phương mà, hơn nữa tết lại không về nên ghi lại vài dòng. Chúc anh năm mới vui, khỏe, vạn sự như ý!
Người tha hương luôn đau đáu trong lòng một nỗi nhớ quê và nhất là vào những dịp Xuân về , ước ao được hưởng cái Tết đoàn tụ với gia đình lại càng làm lòng người xa xứ nhớ và nhớ đến nao lòng không khí Tết quê nhà .
Một bài viết thật xúc động !
Chúc anh một mùa Xuân không buồn .
Yến Du thân mến,
Rất vui vì được Yến Du động viên. Là người tha hương luôn nhớ đến tết quê mà! Biết làm sao được, phải không Yến Du?
@ Xin góp chuyện với Nguyễn Hữu Duyên.
Nửa thế kỷ trước quê tôi cũng có chợ phiên Kiên Mỹ nhằm các ngày cố định trong tháng: 3,8,13,18,23,28. Phiên chợ cuối cùng trong năm là 28 tháng Chạp. Chợ Kiên Mỹ hồi đó nhóm ở bên bờ mương Văn Phong ngay trước điện thờ Quang Trung, nay nằm trong khuôn viên của bảo tàng, nơi có con đường cái quan chạy từ thành Bình Định lên tới thượng nguồn Sông Côn.
Chợ phiên cuối năm, vì vậy, rất đông vui. Trẻ con mà được cho theo đi chợ phiên là điều tuyệt vời. Một con gà đất sét, vẽ lông, mào màu mè, thổi tò tí te từ cái lỗ sau đít; một cái trống rung, một cuốn bánh tráng chả ram,…sẽ cả đời không quên dầu sau nầy có những đồ chơi hiện đại, những cao lương mỹ vị…
Trong một phiên chợ Tết như thế vào giữa thập niên 50 của TK trước, lần đầu tiên trong đời tôi thấy con khỉ của người bán cao đơn hoàn tán. Tôi vốn là một đứa trẻ hiếu động, nên cố chen lại gần con khỉ và lấy tay sờ nó. Con khỉ tưởng tôi gây sự với nó nên quào tôi một cái nơi tay, máu chảy ròng ròng. Một vết quào như thế là …đồ bỏ vì bọn trẻ nhà quê tụi tôi hàng ngày chui bụi chui bờ bị đạp gai, trợt té chảy máu là chuyện thường. Nhưng vết xước lần này là do móng tay con khỉ. ” Mày tiêu rồi. – người bán thuốc dọa – đứa nào bị khỉ quào nay mai sẽ thành khỉ, lông lá mọc tùm lum…”. Bọn trẻ nghe thế bỏ chạy tán loạn. Riêng tôi, những ngày sau đó sống trong nỗi lo mình…hóa khỉ.
Sau hơn nửa thế kỷ hình hài tôi không hóa khỉ nhưng có lẽ cũng làm lắm trò khỉ trong cuộc bon chen.
Một “memory” rất tuyệt !
…”Một con gà … thổi tò tí te từ cái lỗ sau … đuôi;..” (hè hè … xin lẫu đã “edit” !!!)
Dzẫy chớ quynh làm cái trò gì mà tự nhận là trò … khỉ dzậy ca ca ?
@ Tú Gàn.
Biết rồi mà còn làm bộ hỏi. Khỉ !!!!!!!!
hihi chuyện con khỉ anh NT làm rêu nhớ chuyện cây thị của rêu…
hùi nhỏ ở quê, mỗi khi mùa thị chín, rêu hay đi nhặt trộm thị rụng , vì hồi đó quả thị đối với lũ trẻ nhỏ như rêu được xem là rất quý, lần đó rêu ăn và bị hột thị chạy tuột vô ruột, người lớn bảo nay mai sẽ mọc cây thị trong bụng, rêu khóc ơi là khóc………..
cây thị giờ đã mọc tới đâu rồi riu!?
Tới thành cây … thi (thơ) rầu đoooooooooooooó !
Hỏi dzẫy mừ cũng hỏi ! hoa hoa hoa ……
Hot thi hi gio da moc thanh cay thi trong Bung Reu rui ! hi … hi . ” Cam “Reu khong la TUTHUC nhen ./.
Em còn nuốt cả hột me, hột mãn cầu, hột trái quăng…nên hiện giờ trong bụng em có một vườn cây ăn trái quanh năm. Hầu nào thị có trái chị riu cho em xin một quả giú cho thơm nhà nhen.
Ot Bay cay lam ! TUTHUC muon huong mui ” huong hoa” cua Thi thui !
hihi Ót bay cũng bít trái quăng nữa hihihi,
làm rêu nhớ quê ngoại ghê qua, mùa này có quăng chín hườm hườm rùi nè,, những trưa hè tròn bóng là rủ nhau trèo hái quăng, hồi đó quăng ngon như chôm chôm măng cụt bi giờ dậy đó.
Tưởng chỉ có mèo hay quào ai dè khỉ cũng biết quào. Tậu nghiệp bé Nam Thi hầu đó quá.
Chửa ăn nhằm gì ! Ngừ wào mứ đáng sợ ! Một đời … thương “đeo” luôn á ! Phải hông quynh TUTHUC ? Lóng rày hổng “phẻ” na ?
Em cũng từng bị mèo quào nhiều lần, chị Woa à.
Chào anh Nam Thi,
Cảm ơn anh đã đọc và chia sẻ những kỷ niệm về ngày Tết.
Tôi có đọc đâu đó một bài viết về chợ phiên ngày tết ở BĐ có những chiếc xe thổ mộ rất đẹp. Chợ cây Bông có gần đó không?
Chào Nguyễn Kim Phương,
Chợ Cây Bông cách chợ Bình Định 7 cây số về hướng Tây.
Tết quê bao giờ cũng nhiều kỷ niệm cả!
Đúng vây Thanh Huy ơi! Cảm ơn bạn đã đọc và chia sẻ!