Từ tiếng hát cao vút của Thái Thanh, những ca từ của Ngày xưa Hoàng Thị chấp chới đi vào hồn người: “Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ. Chim non lề đường, nằm im giấu mỏ. Anh theo Ngọ về, gót giày lặng lẽ đường quê…”. Phải nói rằng, dạo đó thơ Phạm Thiên Thư là hiện tượng, bởi sau thành công của Ngày xưa Hoàng Thị, nhạc sĩ Phạm Duy phổ thêm liên tiếp những ca khúc từ thơ Phạm Thiên Thư: Đưa em tìm động hoa vàng, Em lễ chùa này, Gọi em là đóa hoa sầu… Người ta đua nhau tìm đọc thơ Phạm Thiên Thư – một tu sĩ Phật giáo – bởi hơi hướm thơ vừa nhuốm mùi thiền vừa vương tình trần. Thơ lục bát của Phạm Thiên Thư quá hay mà thơ 4 chữ (như bài Ngày xưa Hoàng Thị) lại cũng tuyệt… Chẳng thế mà tập thơ Đoạn trường vô thanh (hậu Kiều) của ông được trao Giải nhất văn chương – thể loại trường ca (Sài Gòn – năm 1973)… Rồi người ta đoán già, đoán non cô Hoàng Thị Ngọ là ai mà có sức hấp dẫn đến thế, khiến cho người thơ đã nương cửa Phật vẫn phải vướng mùi tục lụy?
“Anh tìm theo Ngọ…”
Phải đến 40 năm sau tôi mới có dịp diện kiến nhà thơ Phạm Thiên Thư, khác với những gì tôi mường tượng: tác giả Ngày xưa Hoàng Thị không mang dáng dấp thư sinh, nho nhã mà đẹp như một… “lão ngoan đồng”. Ông hiện là chủ quán cà phê Hoa Vàng ở cư xá Bắc Hải (Q.10, TP.HCM), tên quán chắc là để nhắc nhớ đến ca khúc Đưa em tìm động hoa vàng nổi tiếng một thời? Câu đầu tiên ông “chào” tôi là một câu lục bát: “Dễ gì được một vần thơ/Mà nghe nghiệp chướng, lại ngờ tiền oan”. Rồi ông kể về Ngọ: “Rất đơn giản, tôi tuổi Thìn (1940), còn cô ấy tuổi Ngọ (1942) cho nên được bố mẹ đặt luôn tên là Ngọ. Cách nhau 2 tuổi nhưng học cùng lớp đệ tam (lớp 10 bây giờ) ở trường Trung học Văn Lang (khu Tân Định). Ngọ có dáng người thanh mảnh với mái tóc dài thả ngang vai. Mỗi khi xếp hàng vào lớp, cô ấy đứng đầu hàng bên nữ, tôi đứng cuối hàng bên nam, tha hồ ngắm… Vào lớp, cô ấy ngồi bàn đầu, tôi bàn cuối. Ngọ học rất giỏi, còn tôi chỉ giỏi… đánh lộn (gia đình tôi vốn có truyền thống võ thuật). Có lần thầy giáo gọi tôi lên trả bài, tôi không thuộc nhưng thay vì lên tận bàn thầy giáo trên bục giảng, tôi chỉ đi đến ngang chỗ Ngọ ngồi thì dừng lại. Ngọ biết ý, mở cuốn tập ra cho tôi… liếc, đọc vanh vách!
Nhà tôi ở đường Trần Khát Chân, nhà Ngọ ở Trần Quang Khải, cũng cùng khu Tân Định nên đi về chung đường. Mỗi lần tan trường, cô ấy ôm cặp đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Tóc Ngọ bay bay trên đôi vai gầy nhỏ nhắn. Có những hôm trời mưa lất phất, cô ấy đưa cặp lên che ngang đầu. Tôi thấy thương quá, muốn làm một cử chỉ gì đó như là để chở che nhưng… thở mạnh còn không dám, nói chi là…
Đậu tú tài xong tôi vào Đại học Vạn Hạnh”… “Tại sao ông lại trở thành tu sĩ Phật giáo?”. “À, như đã nói, gia đình tôi vốn có truyền thống con nhà võ, từng lập “Học hội Hồ Quý Ly” quy tụ cả trăm người, khiến chính quyền miền Nam lúc ấy nghi ngờ, phải giải tán. Năm 1964 tôi “trôi dạt” vào “ăn cơm chay” ở các chùa: Vạn Thọ (Q.1), Kỳ Quang, Bà Đầm (Q.Phú Nhuận), rồi Đại học Vạn Hạnh… Cho dù đã nương thân vào cửa chùa nhưng mỗi lần đi ngang qua con đường cũ, hình ảnh cô học trò ôm cặp, tóc dài bay bay trong gió vẫn thấp thoáng đâu đây… Và rồi những tứ thơ tràn về: “Em tan trường về/Đường mưa nho nhỏ/Chim non giấu mỏ/Dưới cội hoa vàng/Bước em thênh thang/Áo tà nguyệt bạch/Ôm nghiêng cặp sách/Vai nhỏ tóc dài… Em tan trường về/Cuối đường mây đỏ/Anh tìm theo Ngọ/Dáng lau lách buồn… Em tan trường về/Đường mưa nho nhỏ/Trao vội chùm hoa/Ép vào cuối vở/Thương ơi vạn thuở… Ôi mối tình đầu/Như đi trên cát/Bước nhẹ mà sâu… Mười năm rồi Ngọ/Tình cờ qua đây/Cây xưa vẫn gầy/Phơi nghiêng dáng đỏ/Áo em ngày nọ/Phai nhạt mấy màu/Chân theo tìm nhau/Còn là vang vọng… Dáng ai nho nhỏ/Trong cõi xa vời/Tình ơi… Tình ơi!”…
“Tại sao nhạc sĩ Phạm Duy biết thơ ông để phổ nhạc?”. “Là thế này, năm 1968, tôi có ra tập thơ đượm mùi thiền Phật giáo, in rất ít, chỉ để tặng bạn bè. Cụ Nguyễn Đức Quỳnh (nhà văn) đọc thấy thích mới giới thiệu với nhạc sĩ Phạm Duy, và nhạc sĩ đã phổ 10 bài đạo ca của tôi. Đó là cái duyên để đến năm 1971, nhạc sĩ Phạm Duy lại phổ nhạc bài Ngày xưa Hoàng Thị. Lạ một điều là bà xã tôi bây giờ lại rất giống Ngọ, có thể nói là một chín, một mười”.
Người viết tuy ngồi trong (động) Hoa Vàng nhưng tiếc ngẩn ngơ vì không được may mắn diện kiến nữ chủ nhân để ít ra cũng có thể hình dung được một nhan sắc thuở nào…
Hà Đình Nguyên

Cảm ơn quí bạn đã dành những tình cảm quí mến cho tôi và thơ của tôi. Năm mới xin chúc quí bạn nhiều điều an lành, may mắn.
Phạm Thiên Thư
Kính chúc chú năm mới bình an hạnh phúc
Pham Thien Thu oi toi rat ai mo ong!
Kính chúc nhà thơ Phạm Thiên Thư mạnh khỏe an lạc và may mắn!
Xin trả lời Thu Hồng : Phạm Thiên Thư vẫn còn phong độ lắm, rất tiếc là bửa họp mặt xunau Thu Hồng không tham dự để gặp và nhìn tận mặt nhà thơ PTT ấy sẽ thấy thương ông và xúc động khi nghe giọng ông phát biểu rất nhẹ nhàng, trầm ấm và tình cảm lắm Thu Hồng ạ.
Xin cảm ơn Hà Đình Nguyên đã có viết bài rất chi tiếc & mạch lạc giúp mình hiểu thêm về nhà thơ trử tình nỗi tiếng trước 75 PTT rỏ ràng hơn.
Chúc Hà Đình Nguyên hưởng một mùa xuân mới vạn sự như ý.
kính chào chú Phạm Thiên Thư,
đọc lại bài thơ và nghe cô Thái Thanh hát Ngày Xưa Hoàng Thị thật là hay, hình ảnh
“Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi ”
ngân nga ở cuối bài.. thầm lặng và trong sáng bỗng đẹp lạ kỳ……..
ai mang bụi đỏ đi rồi chú ơi!!!!!!!!!
Trân trọng chào Đại bối P..e hậu bối..bài Ngày xưa hoàng thị hình như nó ngấm đần theo thời gian, lúc đó e chưa đủ tuổi, đủ công lực ..thời đó e đi bộ cùng Nhạn từ Võ tánh-Cộng hòa tới Trường Ng bá Tòng ..rồi còn phải ra tới Ng Du..phê quá..đưa đi không đưa về..mà nó còn mãi..Huống gì còn đi về nữa thì niềm ‘đã’ tăng gấp bội.Muôn năm tình yêu trai gái, muôn năm những bài hát muôn thuở.Yêu nhạc nhạc càng sống lâu, yêu hoa thì hoa càng chóng tàn..Tự bị lộn xộn không đầu đuôi, cáo lỗi
Nhà thơ Phạm Thiên Thư mà tôi gặp ở Sông Trăng hôm 08-01-2012 (họp mặt xunau.org) là một ông … già hiền lành, chất phát . Cứ ngồi im lặng – nhìn – bình thản & cười … khi có ai đó đến chào hỏi. Dễ thương chi lạ !
Thật không ngờ tác giả bài thơ nổi tiếng “Ngày xưa hoàng thị” có bề ngoài bình dị như vậy !
Ngối cùng bàn, phía đối diện nên tôi thoải mái quan sát, nhìn ngắm ông. Mời nâng ly- ông cười và nâng ly nhấp chút ít rượu vang. Mời cầm đủa- ông cười và dùng đủa gắp chút ít thức ăn cho vào chén mình rồi … để đó !
Lại nhìn…
Lại cười…
Rồi chậm rãi bước lên sân khấu khi MC Vinh Rùa mời và bằng một giọng nói rất rõ ràng, khúc chiết ông giới thiệu & đọc bài thơ Hydro & Oxy ngắn nhưng rất ý nghĩa …(Tiếc là chưa kịp ghi lại !)
Hóa ra trong cái vỏ bình thường lại chứa đựng điều … phi thường !
Tôi cứ ngẫm nghĩ hoài về ý tưởng đó – hôm đó – đêm đó …
Dạ 9g sáng mai 12.10 Hội Quán Các Bà Mẹ có buổi giao lưu cùng nhà thơ Phạm Thiên Thư tại nhà GS Trần Văn Khê số 32 Huỳnh Đình Hai, P.24, Q. Bình Thạnh ( có cả nhà thơ Hỷ Khương và BS Đỗ Hồng Ngọc đến dự).
Thanh Thúy
Bài hát này sẽ tồn tại mãi với thời gian … cho đến khi có ai đó viết … Ngày nay hoàng thị (!?)…
Bây giờ tôi vẫn thích hát những bài hát ngày xửa ngày xưa ấy nhà thơ Phạm Thiên Thư ơi
Những bài hát giờ đã trở thành kỷ niệm của một thời
Tôi ngồi đây , tôi ước ao : Giá mà đoạn trường vô thanh của Phạm thiên Thư cũng để lại ấn tượng sâu sắc như Ngày Xưa Hoàng Thị .
Thanh Nguyên ơi. Ước cũng chỉ là ước thế thôi. Chứ sao mà tránh được mọi lầm lỡ trong đời . Cho nên dám bắt Kiều nói câu này câu nọ theo ngôn ngữ của mình cũng là điều bình thường. Mà, “đoạn trường sổ gói tên hoa, xưa là giọt lệ nay là hạt châu”, cũng là bình thường thôi…!!!
Ngày Xưa Hoàng Thị đi cùng lứa chúng tôi đến hôm nay.
Nhà thơ & Nhà Nhạc đã góp cho đời 1 tác phẩm tuyệt vời.
Kính chúc 2 nhà luôn khoẻ.
Hi…hi…Phải chi ngày xưa Ngô thị….thì oách biết mấy…?
Ngô Quang …oách hơn nè !
Nhà thơ Phạm Thiên Thư sẽ trả lời một số câu hỏi của bạn đọc. Mời các bạn giao lưu cùng nhà thơ
Kính chào nhà thơ Phạm Thiên Thư,thế hệ chúng em thời còn sinh viên đã được nghêu ngao những bài thơ bản nhạc rất dễ thương này,những bản nhạc ấy vẫn đi theo chúng em suốt mấy chục năm nay. Giờ đây tóc đã hoa râm thành ông thành bà nhưng nghe lại vẫn thấy xúc động.Hiếm có tác phẩm nào được như vậy.
Năm mới kính chúc nhà thơ sức khỏe và hạnh phúc
Kính
Những dòng thơ dễ thương cứ đọng hoài trong tâm trí anh Phạm Thiên Thư ơi
Ngày xưa Hoàng Thị .. dễ thương..
“Ngày xưa Hoàng Thị .. dễ thương..”
Ngày nay Hoàng Thị (cũng) “rớt mương”…bao người?
What a good POST! Một bài viết tuy ngắn nhưng rất hay… Cảm ơn Xứ Nẫu.
_________________________________________________
Hi present Hoàng Thị Rêu!
Nếu có thời giờ, Rong sẽ “biến” một vài bài thơ tình của Rêu vào English Version. Có được không, xin phép tác giả trước?
Mến,
RB
chào ngày mới,
rêu cám ơn trước hỉ, chỉ sợ làm phiền thời giờ của Rong thôi.. !
Phạm Thiên Thư được giới VNS thời ấy liệt vào ba chàng ngự lâm xứ Quảng:Phạm Cung,Bùi Giáng,Phạm Thiên Thư,. danh trấn thiên hạ đó riu à!
Phạm Cung hay Trịnh Cung vậy anh Nghĩa,
là Phạm Cung(họa sĩ),Trịnh Cung làm gì có vé?!hữ riu.
anh Nghĩa nhầm hay là em nhầm đây ta, Trịnh Cung mới là họa sỹ và là bạn của Trịnh Công Sơn cùng thời đó.
Rêu chưa nghe họa sỹ Phạm Cung. Chắc anh Nghĩa nhầm
ui, em mới Google seach, em hồ đồ quá!
có một Phạm Cung họa sĩ rất nổi tiếng mà em ko biết, nhớ anh Nghĩa nên mới biết thêm về 1 trường phái hội họa, em rất mê những họa sĩ tài hoa , nhạc sĩ, nhà thơ ..vv……………..Tranh sơn dầu của ông những cô gái thanh mảnh kiêu sa hay lám, bữa nào rêu sẽ tìm hiểu về họa sĩ Trịnh Cung. Cảm ơn anh
He…he…còn Đác ta nhăn balápbaxàm nữachi.
Phạm Thiên Thư là thần tượng thời học trò của tôi
Phạm Thiên Thư đã đi….. “tu” rồi,biết làm sao?BNgọc????
Một bài nhạc hay , sống mãi mãi với thời gian cùng với những kỷ niệm không thể quên của một thời ” ngày xưa Hoàng Thị …”
Ôi ‘”Ngày xưa Hoàng Thị” một thời để yêu và một thời để nhớ! Tất cả còn đậm mãi với thời gian,lung linh vùng kỷ niệm trắng áo học trò!!Không thể nào nguôi!
“Cồm” mờ giúng dziết dzăn ghơ !… Không thể & Có thể …
Một thời, mỗi buổi tan trường chúng tôi thường đi rất chậm qua những quán café để lắng nghe ca khúc NGÀY XƯA HOÀNG THỊ. Hoặc chậm bước ngang qua nhà ai đó, tiếng hát Thái Thanh từ chiếc Radio phát ra …ôi, có một thời
KHÔNG BIẾT BÂY GIỜ ÔNG CÓ CÒN MẠNH GIỎI KHÔNG?
THẾ HỆ CHÚNG TÔI NHỮNG BÀI THƠ CỦA ÔNG ĐÃ IN SÂU VÀO DẤU ẤN KHÓ PHAI