Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Tám 31st, 2011

Vũ Khúc Hồng

Mi Cay

Em  chói chang nắng  cháy rẫy nương mưa dầm dề đất nhũng.

Em mênh mang núi sừng sững xếp hàng dòng sông quê miệt mài chảy.

Em mây bay én lượn ngắm chị Hằng thì thầm bên hốc đá đùa vui với Cuội già mỗi mùa trăng cùng đàn cá lội tung tăng ca múa

Em lắng nghe tiếng nhạc rừng thổn thức hòa âm cùng bầy chim sẻ chim ri réo rắt tiếng đàn cò lốc cốc tơ- rưng nhộn nhịp

Một hôm em lặng im bất chợt nghe khúc hát trữ tình sâu lắng cuộn lên niềm khát khao chân em bước lạc phố phường

Hân hoan  rumba slow bebop quay cuồng tango hồng gót

Em lọ lem đánh rơi  chiếc hài  dạ vũ cứ hoài hoài trong trí tưởng xanh

Rồi một ngày với đôi hài còn lại

Ngẩn ngơ em  tiếc mãi  biết đâu tìm.

 

Read Full Post »

Nhơn Châu

Trần Quang Khanh

Bồng bềnh bồng bềnh

xanh

Bồng bềnh bồng bềnh

chói lóa

 .

Đá hóp cơn mưa bãi Bấc

dìu dặt cây

trơ trụi lá

hồng hoang

 .

Sóng quất lông chông bãi Nồm

rách bươm lưới áo vá

sáng nắng

trưa chiều nắng

trẻ con

người lớn lưng trần

trùi trũi da nâu

sáng trưng cười nụ…

 .

Nhơn Châu

áo lính bợt mồ hôi muối

núi rỗng chiến hào

đỉnh cao

chân sóng

nhì nhằng cao xạ pháo

 .

Nhơn Châu

sùng sục biển Đông

nung cù lao cát đá

dõi mắt đêm về phía

chống quân thù

 .

Nhơn Châu

dịu dàng em

bãi Nồm bãi Bấc

tiên cá lượn lờ

vú nàng xõa tóc

sóng miên man

riết róng dưới chân ghềnh…

Read Full Post »

Nẫu ca

Người Việt mình từ văn minh lúa nước mấy ngàn năm đến giờ đã nổi tiếng là “nhà quê”, cho dù có ở thành thị thì vẫn là “dân nhà quê” so với các nước khác. Vậy thử hỏi trong đất Việt Nam mình, xứ nào là “nhà quê” nhứt? Đó chính là “xứ Nẫu”. Tôi đi khắp Việt Nam, ai hỏi tôi quê đâu? Tôi thưa rằng quê tôi xứ Nẫu, tôi dân Nẫu, Nẫu nè, Nẫu ơi…
Vì sao “quê”, vì ngay cái chữ “Nẫu” nghe nó đã quê rồi. Nó khởi thủy là chữ “nậu”, là một từ cổ ở miền Trung Nam Bộ, theo cụ Vương Hồng Sển, nó cổ đến mức gần như là nguyên thủy, ngày nay không còn ai dùng. Từ “nậu” để chỉ một nhóm người theo ngành nghề hoặc theo nơi ở: ví dụ: “Nậu nguồn” chỉ nhóm người trên rừng, “Nậu nại” chỉ nhóm người làm muối, “Nậu rổi” chỉ nhóm người bán cá, “Nậu rớ” chỉ nhóm người đánh cá bằng rớ, “Nậu cấy” chỉ nhóm người đi cấy mướn, “Nậu vựa” chỉ nhóm người làm mắm… mãi sau, bằng nguyên lý tăng âm đặc trưng của dân Việt mình: “ông + ấy = ổng”, “chị + ấy = chỉ”, thì cái “nậu + ấy= Nẫu”.
Xứ Nẫu bắt đầu từ Bình Định, Phú Yên và một phần của Khánh Hòa. Cũng như các vùng miền khác, mà gần nhất là xứ Quảng, giọng nói người xứ nẫu không lẫn vào đâu được. Người xứ Nẫu luôn nói lớn tiếng, giọng nặng và hầu hết các âm tiết đều bị biến dạng theo hướng nặng hơn, khó phát âm hơn…khó đến nỗi chỉ người xứ Nẫu mới nói được, làm như cái cấu tạo thanh quản của dân xứ Nẫu đã khác đi so với người xứ khác. Nẫu (người ta), rầu (rồi), cái đầu gấu (gối), trời tấu (tối), cái xỉ (muỗng), tộ (chén)…người xứ Nẫu nói cho người xứ Nẫu nghe, cho nên từ ngữ quê mùa cục mịch, đến mức câu ca dao mẹ hát ru con cũng nặng trình trịch, nhưng mà nặng nhất là cái tình:
Thương chi cho uổng công tình
Nẫu dzìa xứ nẫu, bỏ mình bơ vơ
Hồi nhỏ, mỗi lần tôi làm điều gì không đúng, ông nội tôi thường nói: “đửng làm dẫy, nẫu cừ” (đừng làm vậy, người ta cười), nhưng cũng có khi ông nội cho tôi thoải mái, muốn làm gì thì làm, kể cả vấn thuốc rê của ổng ra sân ngồi hút phì phà như người lớn, vì: “nẫu cừ thì kệ nẫu cừ, nẫu cừ lạnh bụng, hở mười cái răng”. Dân Nẫu đúng như giọng xứ Nẫu, hiền nhưng cộc cằn, phóng khoáng nhưng ngang ngạnh, tình cảm nhưng hơi thô kệch…
Dân Nẫu đi đến đâu cũng là “dân nhà quê”, học hành đến mấy vẫn không trút được cái gốc “nẫu” của mình. Nẫu không khôn ngoan, khéo léo như người Bắc. Nẫu không dịu dàng, lịch lãm như người xứ Huế. Nẫu cũng chẳng rộng rãi, vô tư như người Nam. Nẫu là Nẫu. “Nẫu dzẫy” (nậu vậy), Dân Nẫu không quan tâm người khác nghĩ gì về mình, tốt xấu gì cũng mặc, “kệ nẫu”. Cho nên dân Nẫu đi xứ khác làm ăn bị thiệt thòi nhiều, ít bạn, nhưng nếu có bạn, nẫu sẽ sống chết với bạn.
Công ty tôi có mấy trăm người công nhân, hầu hết là dân Nẫu. Công nhân của công ty tôi tay nghề cũng bình thường, không có gì đặc biệt hơn các công ty khác, nhưng đi làm ở đâu thường hay được chủ nhà thương, hàng xóm thương, vì dân Nẫu hiền queo, vì dân Nẫu không biết tính toán thiệt hơn, vì dân Nẫu cần mẫn…
Dân Nẫu cục mịch nổi tiếng, câu nói nổi tiếng của dân nẫu là một câu tỏ tình, “yêu không yêu thì thâu, nói dứt phát”. Ừ thì dân Nẫu rành rọt, yêu ghét rành rọt, tình yêu cũng “dứt phát” huống gì thứ khác. Rành rọt, dứt phát vậy nên Nẫu cũng thường bị từ chối, bị phản bội. Xin giới thiệu một bài hát nổi tiếng của dân Nẫu, bài hát “Trách Thân”, được chuyển lời từ bài dân ca cổ “Nẫu Ca”  bởi Nhạc Sĩ Phan Bá Chức và Nguyễn Hữu Ninh, bài này tôi đã nghe NS Phan Bá Chức trình bày, hay đến rơi nước mắt, bản này do Hoài Linh ca bằng giọng Nẫu nhưng chưa chuẩn lắm, chỉ là nghe được.
Thân, trách thân nè. Thân sao chớ lận đận nè
Mình, trách mình nè, số phận chớ sao hẩm hiu
Chớ bởi thân tui, Tui cực khổ, tui eo nghèo
Nên vợ tui nó mới không ở nữa
Mà nó theo Nẫu rồi…
Em ơi chớ bây giờ mà
Em ở kìa nơi đâu?
Chớ để cho anh nè
Anh trông đứng nữa trông ngầu (ngồi)
Rồi canh phia (khuya), chớ hầu (hồi) nào
Qua Phú Lễ ăn ẩu (ổi) chua
Chớ xuống Đại Lãnh, uống nước ngót
Chớ qua Hòn Dừa, ăn mực neng (nang)
Chớ bây giờ em không ngó nữa
Em không ngàng đến chồng nghèo nó cực khổ
Mà gian nan nó cơ hàn…Hầu (hồi) nào chớ em thất nghiêp, em đi lang thang
Chớ anh thấy em nữa tậu (tội) nghiệp
Anh mang anh nuôi rày.
Hầu (hồi) nào em bán nước đá rầu (rồi) anh đi may.
Hai đứa mình nè, chung sống chứ không biết ngày rầu (rồi) mai sau.
Chớ hầu (hồi) nào em bắt ốc rầu (rồi) anh hái rau.
Chớ bây giờ, em đở (để) lại mối sầu này cho qua…Hầu (hồi) nào trái chuối chín… Cũng cắn làm ba
Chớ trái cam tươi cũng cắn… Làm bốn
Nửa trái cà cũng cắn làm năm
Chớ bây giờ em lấy Nẫu
Em ăn nằm, em bỏ Qua
Chớ Qua hiu quạnh, năm canh một mình…Anh bây giờ, khoé mắt sầu cứ rung rinh
Chứ giọt lợ (lệ) sầu, giọt lệ thảm,
Như nước trong bình nó tuôn ra
Anh bây giờ, như con Cuốc nó kêu tù qua
Chớ nó lẻ đâu (đôi), nó lẻ bạn,
Í quơ chú cha ơi…. là buồn!

 

Tôi đi khắp Việt Nam, ai hỏi tôi quê đâu? Tôi thưa rằng quê tôi xứ nẫu, tôi dân nẫu, nẫu nè, nẫu ơi…

Nguồn: Người Lữ hành kỳ dị

Read Full Post »

Nàng Apsara Đang Yêu

NAM THI

Đêm hôm ấy…

Hắn thức dậy lúc 2 giờ 15 sáng sau giấc mơ kỳ diệu . Điện cúp lúc hắn đang ngủ nên máy lạnh của khách sạn ngưng hoạt động tự khi nào. Căn phòng tối nhờ nhờ. Mồ hôi vã ra, ướt nhèm nhẹp chiếc áo thun, khiến hắn có cảm giác lưng hắn bị dán chặt trên nệm. Hắn uể oải ngồi dậy, mò mẫm vào toilet rửa ráy rồi tìm quẹt ga bật lửa châm điếu thuốc. Hắn mở cửa phòng ra hành lang. Trăng mười tám bàng bạc. Gió mát từ biển làm hắn tỉnh hẳn, mặc dầu đầu vẫn lâng lâng vì dư vị của giấc mơ và nằng nặng vì trận nhậu đầu hôm. Hút hết điếu thuốc hắn cảm thấy tỉnh táo hơn và quyết định đi xuống bãi biển.

Người bảo vệ nhắc hắn không nên dạo chơi xa khách sạn vì đã khuya rồi. Hắn mời anh ta một điếu thuốc rồi theo lối đi nhỏ xuyên qua đám dương liễu cổ thụ ra bãi biển. Biển êm, chập chờn vô số đèn câu tít tắp ngoài khơi xa. Bãi biển không một bóng người. Hắn đi dọc mép nước về hướng Nam, nơi có những tảng đá lớn nối biển với núi  Đá Chồng. Hắn ngồi xuống chính tảng đá mà hắn đã ngồi với nàng. Hắn cũng nhận ra vạt cát trắng khô ráo sau tảng đá mà hắn và nàng đã trải qua những phút giây hoan lạc. Nước thủy triều đã xóa mọi dấu vết, hắn nghĩ vậy khi nhận ra mặt cát phẳng lỳ, trơ trụi.

Rõ ràng, nàng đã đứng trên tảng đá kia, lồng lộng . Gió cuốn tấm voan mỏng nàng khoát hờ trên vai, thấp thoáng dưới ánh trăng tấm thân nõn nà, căng tròn. Những ngón tay cong vút mềm mại như ngọn cỏ trước gió Xuân, xòe ra như đóa sen nở đầu Hạ. Nhịp chân lả lướt như sóng gợn lăn tăn…Bỗng nàng bay vút lên về hướng vầng trăng và biến mất sau đỉnh Hòn Chồng.

“ Cũng chỉ là một giấc mơ…”. Hắn tự bảo mình và quay về khách sạn. Nhưng kể từ ấy, Apsara, nàng tiên trong giấc mơ, luôn ám ảnh hắn.

 

Hắn ước áo được gặp lại nàng…

Hắn, 29 tuổi, khỏe mạnh, khá đẹp trai và lịch lãm – lợi thế giúp hắn được nhiều cô gái để ý. Tuy vậy, hắn thường bị bạn gái chia tay bất ngờ khiến có người đồn đoán rằng hắn thuộc loại “tốt mã rã đám”. Bị bạn bè trêu chọc, hắn chỉ cười nửa đùa nửa thật: “ em nào nghi ngờ cái sự đàn ông của tớ, cứ thử thì biết liền…”. Làm sao biết được có cô nào đã “thử” hắn chưa .

Sau khi tốt nghiệp cử nhân Anh văn, hắn lêu bêu thất nghiệp mấy năm vì ngoại ngữ là phương tiện giao tiếp chứ không phải nghề nghiệp chuyên môn. Hắn nhận ra điều đó và quyết định “tái đào tạo” mình bằng cách học một khóa sáu tháng và trở thành hướng dẫn viên du lịch. Hắn xin được việc ở công ty lữ hành Happy Dragon Travel, Ltd. Suốt hai năm hắn là tour guide hàng trăm đoàn du khách nước ngoài thuộc mọi quốc tịch. Hắn đã chọn đúng nghề.

Do nhu cầu công việc, hắn nghiên cứu văn hóa, tín ngưỡng Chăm để thuyết trình cho du khách tham quan các đền tháp dọc duyên hải miền Trung. Mở rộng hơn, hắn tìm hiểu đôi điều về Ấn giáo. Apsara  là nữ thần gần gũi hình ảnh con người nhất với nụ cười chúm chím trên đôi môi mọng, bộ ngực căng tròn, những ngón tay biết nói, đôi chân thon dài mời mọc. Apsara là nữ thần tình ái với tài ca múa tuyệt vời . Hắn say mê Apsara là vì thế.

Hắn hy vọng trong số những cô gái mà hắn gặp trong đời thường, có ai đó mang bóng dáng Apsara. Nhiều cô có ngoại hình Apsara nhưng hầu hết họ không biết múa hát, thậm chí không có chút máu “văn nghệ”. Một vài cô giỏi ca múa, ngoại hình đẹp nhưng hắn lại thất vọng vì bên trong trống rỗng, vô duyên. Đó là nguyên nhân hắn chủ động chia tay với nhiều cô gái chứ không phải hắn bị bỏ rơi như những kẻ xấu miệng đồn đoán.

Rồi một hôm…

Mọi người ngạc nhiên nhận được thiệp hồng của hắn. Vợ sắp cưới của hắn là cô sinh viên thực tập mà hắn hướng dẫn làm luận văn tốt nghiệp một năm trước. Với mọi người, đó là một cô gái bình thường không hát hay, múa giỏi, không có ngoại hình khiêu gợi nhưng là Apsara mà hắn  tìm kiếm bấy lâu.

Hắn chọn cô gái ấy làm vợ bởi vì trước khi chia tay hắn trong giấc mơ đêm nào, Apsara đã thủ thỉ : “ Em cảm tấm lòng ái mộ của chàng nên liều đến với chàng lần này và cũng là lần cuối. Tuy chỉ một lần gần chàng nhưng em rất toại nguyện: một lần hạnh phúc còn hơn bị lãng quên nghìn năm. Vì em là nô lệ của thần Indra, nên nếu chuyện nầy lộ ra em sẽ bị trừng phạt, mặc dầu thần có vô số apsara như em. Tuy em không được gần chàng mãi mãi nhưng em sẽ hóa thân vào một người đàn bà thực lòng yêu chàng. Sau nầy, trên thế gian chỉ còn tượng đá Apsara vô tri vô giác, sẽ mai một cùng  với các đền đài hoang phế…”*

* Nam Thi

(06-8-2011)

Read Full Post »