Nhà văn Hiếu Tân vốn là Kỹ sư cơ khí động lực nhưng lại khá xông xáo trên trường văn trận bút: sách dịch ra mắt đều đều [mà toàn sách “khó tiêu”]; chuyên mục Nhìn ra thế giới trên trang mạng Vanchuongviet.org, mà có lẽ, ngoài ông, chắc cũng không mấy ai hăng hái đảm đương, bởi tính chất phải “kịp thời” và phải “nóng bỏng” của nó. Và, ông còn viết truyện ngắn và tản văn. Tập Từ Hải và Ẩn sĩ của ông là tập truyện ngắn và tản văn – Nxb Văn học, 2011. Tôi đã đọc đi đọc lại với mong muốn phản đối và “bắt bẻ” được tác giả. Song, càng đọc, càng thấy cuốn hút vào cuốn sách bàng bạc chất đối thoại này. Đọc tiếp »
Cổ chí kim, đông sang tây, âu sang á. Xưa nay người thân trong gia đình bị tai hoạ thì chắc chắn phải buồn. Bậc làm cha mẹ ắt phải đau lòng sa nước mắt nếu con cái giã từ mình đi trước về âm cảnh. Có câu lá vàng khóc lá xanh rơi. Trường hợp người thân ra đi mà… mừng cũng không hiếm. Trầm kha trên giường cả năm ròng, nhắm mắt được thì người thân phải mừng. Trường hợp nầy niềm đau trong tâm kẻ ở lại có giảm đi nhiều phần, nhưng vẫn có. Cũng có những trường hợp ra đi mà kẻ ở lại mừng ơi là mừng. Trong ruột cả cha lẫn kẻ rứt ruột đẻ ra không một tí đau nào sất. Thiệt đó. Xin thề là nói thiệt. Nếu xảo ngôn hay ngoa ngữ một li lai nào là hộc máu trào cơm chết tức khắc liền. Mà cũng chẳng thề thốt chi cho ác miệng cứ đến trấn X là ra đầu ra đũa mọi chuyện. Đừng nói X, và huyện Y ai cũng rành sáu câu vụ chết chóc của hai thằng Mười Lâm và Sáu Ngón. Riêng thằng Chín Địa thì đang hấp não đâu đó trên phố lớn. Đọc tiếp »
Tôi và Kiều Oanh đi dưới ánh trăng vàng trong như mật của đêm rằm phố cổ. Đèn lồng giăng giăng, mờ ảo dài theo những dải nhà xưa cũ, mái ám rêu phong. Đã quá khuya, trăng chếch bóng về mé Tây sông Hoài. Trời lạnh nhiều, sương trắng bàng bạc, bảng lảng, mơ hồ phía chùa Cầu. Có tiếng đàn nguyệt thánh thót như giọt sương rơi, khắc khoải, u hoài, khoan nhặt, âm ba gờn gợn, dặt dìu theo ngọn gió thổi lùa đung đưa những chiếc đèn lồng chao nghiêng. Dải đèn treo chiu hiu như những chiếc lá mùa thu lắt lay, run lẩy bẩy. Đọc tiếp »
( Thân tặng Vi Khải Đức, Ái Cơ và các bạn Thông Reo Đà-Lạt )
Hắn đứng giữa phòng chờ trong khu đến của phi trường Liên Khương, khách đồng hành với hắn lao xao với thân nhân đang đứng đợi, khung cảnh nhộn nhịp như ngày hội. Riêng hắn, chẳng nhìn trước ngó sau, hắn chỉ dõi mắt ra ngoài nơi có bầu trời trong xanh đang nhả nắng. Có một cái gì đó nữa như thân quen, nữa như xa lạ khiến hắn ngại ngần, cái thân quen của chàng lảng tử trên bước tìm về và cái xa lạ của cảnh sắc chung quanh làm hắn nghe chùn chân dội bước. Cũng nơi chốn nầy hơn bốn mươi năm về trước, hắn đã đến và đã gặp nàng giữa chốn thông ngàn Đà Lạt, một cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng dường như có bàn tay thiên định để bây giờ dù dâu bể đổi dời hắn vẫn trở về để tìm lại sợi chỉ hồng đã trói buộc trái tim hắn với nơi gió núi mây ngàn này.
Sáng tác: Vũ Thanh Viết cho trường thi TÌNH SỬ HUYỀN TRÂN Hoàng Thục Linh trình bày trong đêm ra mắt trường thiên tiểu thuyết TÂY SƠN TAM KIỆT của tác giả Vũ Thanh tại Philadelphia ngày 22-5-2016.
[1] Tháng 8 – 1307 Hoàng Thái Hậu Huyền Trân hạ sinh thái tử, đặt tên là Chế Đa Da. Nửa tháng sau Vua Chiêm nhân danh Chế Đa Da cho Bảo Lộc Kê đem lễ vật và bạch tượng sang Đại Việt báo tang. Tháng 11 cùng năm phái đoàn Đại Việt gồm 12 người, trong đó có 4 nhà sư, do quan Hành Khiển Trần Khắc Chung cùng An phủ sứ Đặng Vân dẫn đầu sang Chiêm viếng tang và tham dự hỏa đàn thiêu sống Hoàng Thái Hậu Huyền Trân. (Am Mây Ngủ – Nhất Hạnh, và tài liệu tham khảo của Đền thờ Huyền Trân Công Chúa ở Huế )
Vũ Bằng là nhà văn nổi tiếng, để lại dấu ấn đậm nét trong đời sống văn học. Sự nghiệp văn chương của ông phong phú, đa dạng về thể loại nhưng làm nên tên tuổi nhà văn phải kể đến thể loại ký, nhất là đề tài văn hóa ẩm thực.
Đã có nhiều công trình nghiên cứu về ký của Vũ Bằng. Tuy nhiên, cuối năm 2015, nhà giáo Chế Diễm Trâm công tác tại Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn (TP Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa) đã cho ra mắt chuyên luận “Nghệ thuật tùy bút Vũ Bằng”, một cuốn sách có giá trị khoa học nghiên cứu chuyên sâu về tùy bút qua hai tác phẩm “Miếng ngon Hà Nội” và “Thương nhớ mười hai” của nhà văn, nhà báo Vũ Bằng. Đọc tiếp »