Phạm Quang Trung

Khi tôi vào quán chiều chạm tối
đêm đến hồng nhan em chạm tôi
bàn tay sen nở mềm cung ngọc
dâng sóng mê tình dâng mãi thôi Đọc tiếp »
Phạm Quang Trung

Khi tôi vào quán chiều chạm tối
đêm đến hồng nhan em chạm tôi
bàn tay sen nở mềm cung ngọc
dâng sóng mê tình dâng mãi thôi Đọc tiếp »
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Phạm Quang Trung | 1 Comment »

Đăng trong Thơ ca, Uncategorized | Thẻ Dung Thị Vân | 1 Comment »

Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Vấn Lệ | 12 Comments »
Đỗ Trường

.
Nếu không có gần nửa thế kỷ sống xa quê, xa Tổ Quốc, thì có lẽ, chưa chắc Trương Văn Dân đã dính vào cái nghiệp văn chương, viết lách. Những năm tháng chia ly ấy, như một sự thiếu hụt trong tâm hồn, luôn làm cho ông chông chênh và trống trải. Để lấp đi khoảng trống đó, Trương Văn Dân phải độc thoại trên từng trang viết của mình. Sự tìm tòi và sáng tạo ấy, không chỉ vơi đi nỗi nhớ thương, mà còn giúp ông tìm lại một nửa linh hồn của mình, dường như vẫn còn ở lại nơi quê nhà. Do vậy, có thể nói, cũng như Trần Trung Đạo, Phạm Tín An Ninh, hay Cao Xuân Huy, nhà hóa học Trương Văn Dân đến với văn thơ một cách ngẫu nhiên, bởi hoàn cảnh cuộc sống, và trái tim thúc bách, chứ hoàn toàn không có sự chuẩn bị để trở thành một nhà văn. Văn thơ Trương Văn Dân, tuy không vụt sáng lên, song nó góp phần không nhỏ cho sự tiếp cận, giao thoa giữa hai nền văn học Việt – Ý (Italia). Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học | Thẻ Trương Văn Dân, Đỗ Trường | 4 Comments »
CHẾ DIỄM TRÂM

Mãi đừng xa tôi (nguyên tác bằng tiếng Anh: Never let me go, Trần Tiễn Cao Đăng chuyển ngữ) là cuốn tiểu thuyết của nhà văn Anh gốc Nhật Bản Kazuo Ishiguro. Tác phẩm được sáng tác năm 2005, được tạp chí Time Magazine xếp vào danh sách 100 cuốn tiểu thuyết Anh hay nhất từ năm 1923 đến năm 2005, đưa Ishiguro đến vinh quang giải Nobel Văn chương năm 2017.
Tạp chí Time đã nhận định bảo chứng cho cuốn tiểu thuyết này như sau: “vừa hấp dẫn vừa xúc động lòng người… một tiểu thuyết kỳ tài, với sự căng thẳng thắt gút và với nỗi đớn đau chôn chặt”. Lời nhận định nửa kín nửa mở ấy trên bìa gấp cuốn sách gây tò mò cho bạn đọc đến mức không thể không xông pha vào ma trận ngôn từ đầy ẩn ý và biểu tượng của tác phẩm. Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học | Thẻ Chế Diễm Trâm | 7 Comments »

Đăng trong Thơ ca | Thẻ Hồng Thủy Tiên | 7 Comments »
Elena Pucillo Truong

Có những cuộc gặp gỡ trong đời đã giúp cho ta hiểu là tất cả chúng ta chỉ là những con cờ được sắp đặt và di chuyển trên một bàn cờ vô hình, như một bàn mạt chược vô tận, trong đó định mệnh, người chơi cờ duy nhất có quyền quyết định những cuộc gặp, nắm lấy cuộc đời ta rồi lôi kéo hay thay đổi dòng chảy.
Đó là điều mà tôi đã cảm nhận trong thời gian đầu ở Việt Nam, thời mà tôi đến và chỉ lưu lại một ít thời gian. Cùng với chồng tôi, trong một quán cà phê có nhà văn Nguyên Minh tôi đã gặp gỡ nhà văn nhà biên kịch kiêm đạo diễn Sâm Thương. Đọc tiếp »
Đăng trong Nghiên cứu và phê bình văn học, Văn xuôi | Thẻ Elena Pucillo Truong, Sâm Thương, Trương Văn Dân | 5 Comments »
Phạm Thị Cúc Vàng

Ta cài sóng nước lên mi
để con mắt chớp vỡ li ti buồn
ta gieo cái nhớ buông tuồng
bao giờ trở lại cội nguồn ta xưa ?
tình yêu đem rót vào mưa
trắng huơ trắng hoắc phủ chưa sạch lòng
trách ai bắc chiếc cầu đông
vào tim băng giá lạnh lùng nỗi ta
Cây cầu dài cây cầu xa
cưỡi vào giấc điệp bay qua nghìn trùng.
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Phạm Thị Cúc Vàng | 3 Comments »
Lê Văn Hiếu

MẠCH NGUỒN …
.
Vì xa biển nên anh không thấy biển nhắm mắt như thế nào
Càng không nghe lời giận hờn của sóng
Vì xa biển nên không nghe linh hồn con cá khóc
Linh hồn có nước mắt không
Cá chết có nước mắt không ?
*
Như thể từ ngày anh xa Sông
Từ ngày anh quay quắt với Sông
Không biết Sông bên nào bồi bên nào lở ?
*
Anh về với bến nước trên đồi cao ,
Bến nước trên đồi cao ,
Giờ cũng không còn nữa
Tiếng cười giòn của năm nào
Ra đi không từ giã ?
*
Cái Giếng trong vườn nhà anh
Đêm đêm về lại khóc
Ngày thở những tanh rêu
Đêm thở những mùi buồn
Liệu còn mạch nguồn nào
trong vắt với chúng ta không ?
VẾT XƯỚC
Ghen
Ghen đến khùng điên
Đến cay cay con mắt
.
Con mắt lú lẫn
Nhìn gà hóa cuốc
Nhìn cuốc hóa bông hoa
Nhìn bông hoa bốc hơi thành bụi
.
Bụi lơ lửng bay
Vướng vào cộng cỏ
Vướng vào sợi tóc
.
May mà có hạt sương mai
Thương tình nhỏ xuống gội rửa
.
Càng rửa càng dính chặt
Càng rửa càng hằn sâu một vết ố
.
SỰ LỪA DỐI
NGỌT NGÀO
**
Vẫn biết sự lừa dối ấy không được ngọt ngào
Nhưng tôi vẫn ngậm như ngậm từng ngụm café nhiều đường mỗi sáng
.
Tôi không hề xoay lưng với đôi điều giả dối
Tôi tự dặn mình hãy đừng oán hận những gì đã chết
.
Tôi cắn răng mà nhai từng hớp rượu
Tôi mím môi mà cười – những nụ cười đắng chát
.
Nhìn hạt bụi nhỏ nhoi mọc cánh bay về trời
Nhìn nỗi buồn thêm chân chui nhanh xuống đất …
.
Lê Văn Hiếu
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Lê Văn Hiếu | 3 Comments »

Tranh Đinh Cường
Đăng trong Thơ ca | Thẻ Trần Vấn Lệ | 16 Comments »