|
Lê Minh Hà
Thằng Thố hùng dũng đứng trên lưng con trâu Nghể, áo tơi lá phanh ra trông hệt cái nơm gãy, chiếc khăn quàng đỏ bạc thếch, nhăn nhúm, thõng thượt trên cổ sau rất nhiều ngày nhiều đêm từ nhà đến trường từ trường về nhà không cởi. Không thấy con Hà Nội. Mọi bận, nó hay thập thò trong ngõ, sợ sệt và kính phục nhìn thằng Thố với con trâu. Ðun đít trâu vào chuồng,đóng dõi cẩn thận, rút ôm rơm vứt đấy, thằng Thố chạy ù ra ngõ, nhớn nhác. Con Hà Nội kia rồi. Thằng Thố len qua nách các bà đang túm tụm trước lều cắt tóc của chú Huấn, khều tay con bé: “Gì đấy hả mày?” *** Sau này, trong giấc mơ, bên mẹ, rồi bên chồng, rồi bên con, Hảo vẫn hay nghe vọng tiếng gào ác độc của bọn trẻ nhà quê độ ấy. “Con Hảo rồ.” Và chị bừng thức. Gương mặt chỉ thấy mắt là mắt nhô trên cái cổ gầy cáu ghét của thằng Thố mờ đi. Gương mặt bọn trẻ nhà quê chị chỉ còn nhớ mang máng tên mờ đi. Những bóng dáng đàn ông đàn bà nhà quê nói cười xởi lởi mờ đi. Còn lại một gương mặt ngườiđàn bà trùng tên với chị. Cũng còn lại giọng hát vẽo vọt của người đàn bà trong buổi chiều ấy, rất nhiều buổi chiều sau đó. Cứ vào cữ người đi làm đồng về là người đàn bà điên lại rời bệnh viện, vào xóm, tới lều cắt tóc của chú Huấn thọt, nói cười bả lả, rồi hát. Những bài hát các chú bộ đội vẫn thường tập với các cô mỗi bận về đóng quân trong làng. Những bài hát con bé chưa bao giờ nghe. Bà lầm thầm một mình “chị này học đâu ra điệu trống quân hay gớm”, rồi ngồi bó gối, nhai trầu, bắt đầu một câu chuyện không bao giờ có đầu có cuối. Về một thời nảo thời nào, khi bà còn chê ông, không chịu nghe lời cụ. Về những đêm trăng đóng cọc chăng dây chôn thùng hát ống với giai làng bên kia sông. “Ước gì sông rộng một gang – Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi … thùng thì thùng… …” Bà hát, giọng đầy nước cốt trầu,đệm những tiếng thùng thùng buồn cười, mắt chẳng vui chẳng buồn. Một bà cụ tất tả đi vào ngõ. Bà chẳng hề chuyển giọng, bắt luôn qua chuyện khác: “Bọn trẻ bây giờ chẳng đứa nào biết ngày xưa ra thế nào. Bà Ðoán này, bà có nhớ đận ông Thảnh bà Thỉu chê nhau hát đối suốt đêm ở ngoài dốc bến không. Cả xóm buồn cười cãi nhau hay thế thì không ở với nhau còn ở với ai. Giờ giá có yên hàn, giá được hát thì chúng mình cũng rụng tiệt cả răng rồi hát làm sao được nữa bà nhỉ? Bọn trẻ bây giờ đi cấy đi gặt toàn hát những bài gỉ bài gì. Có dễ từ hồi “đội” (*) về không thấy người ta hát như hồi tôi với bà còn con gái nhỉ?” Bà Phó Ðoán ậm ừ với miếng trầu chưa kịp dập. Và con bé không đủ kiên nhẫn ngồi nghe, len lén lẻn ra đầu hồi, chạy tắt qua vườn củ bột nhà bà Cửu Tân chuồn lên đê, thập thò trước lều cắt tóc. Có một lần con bé bắt gặp mẹ bác Hảo điên khóc với chú Huấn. Hàng tháng đôi lần bà cụ từ Chuông vào tiếp tế cho con dâu. Bình thường bà cụ cũng cười như mọi người khi bác Hảo điên hát. Thành thử con bé sợ khi bà cụ nghẹn lời. “…Tôi chỉ có độc mỗi chồng chị ấy. Cứ ngỡ nhà độc đinh, lại là gia đình liệt sỹ… cưới vợ sớm cho con mong có cháu bế, mong mẹ con đùm túm với nhau. Vậy mà anh chị ấy bàn ngang tính dọc thế nào, bố nó xung phong đi. Kể thì cũng khó cho thằng bố nó nhà tôi. Chân bí thư Ðoàn xã, rồi lại trong Ðảng ủy cả chục năm giời, chân tay lành lặn, chả lẽ cứ hô hào con người ta đi mà mình thì… Nói anh bỏ lỗi. Ông giời nặn anh chân thấp chân cao thế là bà nhà anh có phúc đấy…” *** Ấy là những ngày tháng chiến tranh đã qua lâu lắm rồi. Bố đi B. Thành phố chưa có lệnh triệt để sơ tán. Nhưng trẻ con đã lũ lượt theo trường ra đi. Hai mẹ con Hảo lui hui với nhau trên căn gác nhỏ, giữa một ngôi nhà to gồm nhiều hộ nhưng hầu hết cửa các nhà đều khóa im ỉm. Buổi sáng mẹ đến cơ quan, con bé sáu tuổi tự bê cái ghế con trên đặt cuốn truyện tranh, bi đông nước, bát bánh khúc đầy ụ ngồi trước cửa hầm công cộng. Cũng còn mấy đứa trẻ con nữa. Rồi chúng nó cũng lần lượt ra đi. Và mẹ đưa Hảo về quê với bà. Dòng sông. Bờ đê gió. Con đường làng lát gạch nghiêng đầy rơm rạ. Bến nước có tảng đá xanh to bằng cái chõng, vỏ hến đổ đầy. Những cọng cỏ hoe hoe nhấm ngọt ngọt. Hoa dong riềng nở sau mưa. Bờ rào đầy những quả tầm bóp và những nụ hoa cúc dại. Con trâu Nghể và thằng Thố, và những đứa trẻ nhà quê vừa tốt vừa ác. Làng ven sông, xa đường cái, xa cầu, xa các nhà máy, máy bay Mỹ chỉ bay qua, cao tít tắp, không bom từ trên trời rơi xuống không pháo cao xạ từ đất bắn lên. Chỉ đôi bận làng bớt lặng lẽ. Là những ngày bộ đội về đóng quân và sau đó là lời đồn con nhà ông này bà này chửa buộm mà các bà đến thì thào như hét với bà. Có mỗi một lần ồn ã. Cả làng lớn bé già trẻ vừa cười vừa chửi vói theo một chú trẻ trẻ lạ mặt. Chú ta đi như chạy qua làng sau khi trút bộ quân phục dưới chân bụi tre nhà ông Vồi. Còn thì có xao xác chăng chỉ là những chiều bác Hảo điên hát. *** Hảo vội vàng sắp hai cặp lồng vào cái làn nhựa. Một cơm. Một cháo. Cơm cho mẹ cháo cho bố. Viết mấy chữ để trên thành mâm cho chồng, Hảo tất tả phóng xe đi. Nhà con một, bố ốm hay mẹ ốm là chị phải xoay như đèn cù, nhất là những ngày này. 10. 1998 |
|










