Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Văn xuôi’ Category

Thả quỷ

Vũ Thị Huyền Trang
Nhà nằm trên núi Ba Hương. Tên núi gắn liền với những ngôi mộ nằm la liệt khắp các gốc cây hốc núi. Đa phần là chôn trẻ con chết vì bệnh tật, người già chết vì đói ăn. Những cuộc tiễn đưa lầm lũi trong bóng tối bằng một manh chiếu rách và tiếng khóc than thút thít của đàn bà.

Bạ nơi nào chôn nơi đó. Đàn ông đào một lỗ huyệt vừa nhỏ vừa nông. Thắp lên đó ba que hương rồi quay lưng đi. Có thể họ sẽ chẳng bao giờ trở lại vì những mùa đói kéo dài vắt kiệt cả tinh thần và sức lực của người còn sống. Nếu có trở lại họ cũng không nhận ra đâu là mộ người thân mình. Gió cát và những cơn mưa rào trút từ đỉnh núi xuống đã san phẳng mọi mô đất ở đây. Thỉnh thoảng có người tìm đến chân núi, họ thắp ba nén hương vái vọng rồi lại lặng lẽ đi. Chỉ có mấy nhà giàu sống dưới chân núi là năm nào cũng làm một mâm cúng với đầy đủ đồ lễ vào ngày xá tội vong nhân. Vì họ cho rằng những linh hồn bị bỏ đói thường đi quấy phá người ở dương gian. Không rõ các cô hồn xuống núi có được no bụng không nhưng người sống thì được một phen tranh cướp. Mâm cúng vừa bày ra đã có nhiều người nghèo đứng quanh chầu chực. Họ không đợi được đến lúc tàn hương đã xông vào cướp. Người bát cháo, kẻ củ khoai củ sắn. Họ đi rồi bát đĩa vứt lại chỏng chơ. Chỉ có vàng mã bay phất phơ ngoài đường, nhem nhuốc gót chân người dẫm đạp.

 

Cũng như mọi năm, hôm ấy đúng rằm tháng bảy, nhà Sáu Gỗ soạn một mâm cúng cô hồn. Muối một đĩa, gạo một đĩa. Cháo trắng nấu loãng mười hai bát nhỏ. Tiền vàng, khăn áo, bánh kẹo, bỏng ngô, khoai sắn luộc. Thêm năm loại quả và vài khúc mía. Ba ly nước nước nhỏ đặt lên rồi nến nhang thắp đỏ. Vợ Sáu vừa bưng mâm ra chân núi còn chưa kịp giở sách cúng thì bỗng đâu có người đàn bà bụng mang dạ chửa ăn mặc rách rưới xông lại cướp đồ cúng nhét vội vào mồm. Nhìn người đàn bà khốn khổ nhai nhồm nhoàm nghẹn lồi mắt mà vợ Sáu chỉ biết than trời. Người sống ở nơi này có khi còn đói hơn cả cô hồn. Sáu Gỗ đứng từ trong nhà nhìn thấy cảnh tượng ấy, sẵn cơn say hắn lao vào đạp ngã ngửa người đàn bà rách rưới. Thị ngã xuống còn cố giữ chặt miếng sắn sượng đang muốn bật ra khỏi mồm. Một tiếng khóc vang lên như xẻ núi xé trời. Thằng Núi ra đời trong ngày dương gian vất vưởng đầy ngạ quỷ.

Thằng Núi lớn lên bằng những bữa ăn dựa vào lòng núi. Lúc bé thì lên núi kiếm củi bán cho nhà giàu lấy tiền đong gạo. Hái nấm, hái rau dại, bắn chim, bắt rắn, bẫy mèo cho những bữa ăn. Núi thoắt ẩn thoắt hiện. Nhanh như chim cắt. Loài vật chỉ cần nghe thấy bước chân Núi là vội vàng chạy về nơi ẩn nấp. Núi nhìn mọi vật xung quanh bằng con mắt háu đói. Thứ gì có thể bỏ vào miệng thì lập tức nằm trong tầm ngắm của nó. Trên đồng ruộng có chim. Dưới sông sâu có cá. Từng xâu chim sẻ nướng giòn. Từng đĩa cò rang chấm muối ớt. Cá thì bắt từ con nhỏ để kho đến con to để nướng. Núi là kẻ thù hủy diệt của muôn loài vì chẳng mấy chốc mà xứ này vắng tiếng chim ca và thưa thớt tiếng mèo hoang gọi bạn tình. Người ta gọi Núi là thằng quỷ nhỏ. Mẹ Núi, người đàn bà tên Hin quanh năm suốt tháng làm không đủ nuôi đàn con nheo nhóc. Thị lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đi vay. Vay tứ phương nhưng chẳng bao giờ thấy trả. Thị luôn hứa “chừng nào thằng Núi lớn lên, nó sẽ kiếm tiền thay tôi trả nợ”. Trong sáu đứa con chỉ có thằng Núi là kiếm được miếng ăn. Những đứa khác chỉ ham học, ham chơi. Thị đã mấy lần nhìn thùng gạo cạn đáy mà quẳng sách vở của lũ con đi. Học làm gì? Học có no cái bụng được không? Học lắm chữ cũng không bằng thằng Núi.

Núi lớn lên vạm vỡ. Ăn không biết no, lúc nào cũng nghe thấy tiếng sủi bụng ùng ục. Như nhiều thanh niên khác trong làng, Núi đi làm thuê cho nhà Sáu Gỗ kiếm cơm. Thời gian đầu Núi theo đám người đi chặt trộm gỗ ở rừng nguyên sinh. Cơm rượu được tính bằng những vết rìu bập vào cây sắc ngọt. Nhưng thằng Núi sinh ra đâu phải để đi làm đầy tớ mãi. Núi ma mãnh và liều lĩnh. Chẳng mấy chốc mà Núi lên làm chủ, gom những thanh niên vạm vỡ nhàn rỗi đi theo mình. Toàn những kẻ vừa dám chặt rừng vừa dám chém người. Núi nâng chén rượu máu lên trước mắt đàn em hô vang “Liều thì sống. Không liều thì chết”. Dốc cạn ly này rót đầy ly khác Núi lại hô “Chặt phẳng. San phẳng. Sằng phẳng”. Đó là chặt phẳng rừng. San phẳng mọi chướng ngại vật. Sằng phẳng với anh em chiến hữu, có công thì thưởng, có tội thì phạt. Thằng nào phản bội là chết dưới tay Núi ngay. Làm nghề này chỉ nói chuyện bằng tiền và máu.

Có tiền Núi bắt đầu hưởng thụ. Hắn nói một trong bốn cái tứ khoái của con người là làm tình. Lũ đệ tử xu nịnh thường mang cúng cho Núi gái trinh. Chẳng biết hắn làm gì mà những cô gái vào tay hắn qua một đêm đều hóa điên hóa dại. Còn Núi thì trẻ khỏe như vừa hút được nguồn dương khí quý. Nhưng những kẻ thân cận thường rỉ tai nhau “Người Núi toát ra toàn khí lạnh”. Lạnh như mũi dao. Lạnh như tiền. Núi Ba Hương chẳng mấy chốc đã trọc lốc. Rừng nguyên sinh bị lâm tặc móc nối với kiểm lâm phá sạch. Những trận mưa lớn dội từ đỉnh núi xuống ào ào, xối xả tạo thành lũ quét. Cơn giận dữ của đất trời dìm nhà cửa vật nuôi ngập trong biển nước. ý trời và lòng người dâng lên uất hận. Cơn lũ đi qua để lại cảnh tan hoang. Dưới chân núi thỉnh thoảng người ta thấy những ống xương nổi lên vương vãi. Không rõ xương thú hay xương người.

Người dân lầm lũi dựng lại căn nhà, đào hố chôn xác vật nuôi chết trương phình, bới tìm đồ đạc, vét sạch giếng ăn. Tiếng người mẹ nào khóc con ai oán. Ri rỉ tiếng người tiếng dế ma mị trong đêm tăm tối mịt mùng. Những người chết trong trận lũ quét lại được khênh lên núi Ba Hương. Khi  nhát rìu tắt lịm thì đến những nhát cuốc bổ xuống đào huyệt chôn những phận người. Không cần đợi đến rằm tháng bảy, thỉnh thoảng người dân vẫn làm lễ cúng cô hồn. Vì người ta tin rằng có những con quỷ bị xổng khỏi ngục tù xiềng xích, thoát khỏi sự cai quản của Diêm Vương đi phá phách xóm làng. Trong đó có cả những con quỷ sống đội lốt người như thằng Núi.

Thằng Núi rời núi xuống phố gây dựng thủ phủ của mình, trở thành ông trùm buôn lậu gỗ. Đêm đến, đầu hắn vang lên tiếng rìu chặt cây. Tới tấp, dồn dập. Đau buốt từng cơn. Hắn thường tìm đến gái và cần sa để quên đi cơn đau. Trong cơn phê thuốc hắn thấy mình là con chim đơn độc cứ chao liệng trên bầu trời mà không có chỗ đậu. Hắn bay mãi, bay mãi vẫn chỉ thấy những cánh rừng trọc lốc không một chấm xanh. Hắn bay cho đến khi kiệt sức rơi xuống khoảng trống bên dưới rồi đâm phập vào một gốc cây bị chặt nhọn hoắt như một mũi tên. Hắn thoi thóp nghe tim mình rỉ máu nhìn xung quanh chỉ thấy bóng dáng của những nhát rìu, những gốc cây nhựa ứa ra khô cứng. Tỉnh thuốc hắn thấy mình kiệt sức hệt con chim nhỏ.

Lũ đàn em rỉ tai nhau “Dạo này đại ca mê tín gớm”. Ngày sinh nhật Núi, cũng chính là ngày xá tội vong nhân. Ban đêm Núi đến vũ trường nốc rượu mạnh và ve vuốt những ả đàn bà. Nhưng ban ngày Núi thuê thầy cúng về nhà làm lễ. Đồ cúng có heo quay, cháo yến, thịt rừng. Tiền lẻ chuẩn bị cả bao tải. Thầy cúng xong Núi đứng trên ban công cầm từng vốc tiền vứt xuống nhìn người ta dẫm đạp lên nhau tranh cướp. Đồ lễ cũng được vứt xuống, lỡ tay quăng theo cả bát đĩa trúng đầu người cướp lộc. Núi thấy cảnh tranh cướp này hay ho hơn cả chọi trâu, chọi gà. Nó cho Núi cái cảm giác của kẻ bề trên. Cứ có tiền là có thể tiêu khiển bầy người từ già đến trẻ. Kể mà thỉnh thoảng buồn mang tiền lẻ vung chơi cũng đủ vui. Mà đời Núi kiểu gì cũng phải vui. Vui để quên đi cái ký ức về người mẹ đã từng lao vào cướp miếng sắn luộc trong mâm cúng cô hồn thời đói khát. Mà thật ra hắn nên cảm ơn cái gốc tích nghèo khó của mình. Nếu không có cú đá của tên Sáu Gỗ thì chắc gì đời Núi được như bây giờ. Cú đá ấy thức tỉnh thân phận nghèo hèn. Mỗi lần nghĩ đến miếng sắn luộc chẹn ngang cổ mẹ là Núi chẳng thấy gì đáng sợ bằng cái đói.

*

Núi không sao chạy thoát được giấc mơ về cánh chim đơn độc. Những nhát rìu cứ bổ xuống đầu Núi ngày càng dữ dội. Dần dần Núi thấy đầu mình nham nhở những gốc cây ứa nhựa. Nhưng hắn bất chấp và tìm mọi cách xua đuổi những ý nghĩ ma mị điên rồ. Đời thằng Núi nếu biết sợ đã chẳng dám đi theo con đường nhuốm máu. Hàng ngày Núi thích được ngồi trong căn phòng bí mật, xoay chiếc ghế bí mật, mở cánh cửa bí mật để bước vào căn phòng bí mật trong nhà. Hắn ngồi nhìn những cọc tiền xếp chồng lên nhau cảm thấy sự đê mê chạy rần rật trong từng mạch máu. Nếu phải chết thằng Núi nhất định phải chết nghẹn vì tiền chứ không thể chết nghẹn vì sắn luộc.

Có chuyến hàng nhìn thấy rõ những cái bẫy được giăng sẵn khắp nơi nhưng chỉ vì đồng tiền nên Núi vẫn lao đầu. Mà giang hồ cũng có luật giang hồ. Ngoài luật rừng còn có luật tình luật nghĩa. Khổ nỗi thằng Núi chỉ thích dùng luật rừng. Hắn sằng phẳng quá hóa tàn độc nên anh em nhiều mà kẻ thù cũng đâu có ít. Núi bị đâm sau lưng nhiều vố chí mạng. Càng hung hăng thì càng dễ bị thương. Càng bấn loạn thì càng mù quáng. Cuối cùng đường dây buôn lậu gỗ do Núi cầm đầu cũng bị lộ. Núi rời thủ phủ lẩn trốn trong một vùng núi heo hút. Để tránh sự truy lùng của công an, Núi cắt đứt mọi liên lạc với đàn em. Vì không có bất cứ sự giúp đỡ nào nên Núi bắt đầu quay trở lại cảnh luồn rừng kiếm ăn từng bữa. Hắn cay đắng nhận ra có những lúc tiền không giúp được gì đời hắn.

Nhưng Núi đi đâu cũng gặp những cánh rừng trọc lốc. Cây cối không đủ cho Núi ẩn nấp an toàn. Có hôm đói mệt lả, Núi nằm mơ về thời thơ nhỏ. Lúc ấy cây cối um tùm, chim muông kéo về từng bầy làm tổ trên những tán xanh. Núi lấy trộm trứng chim mang về luộc ăn. Mẹ hắn dặn mỗi tổ chỉ lấy vài quả, không được lấy hết vì ít ra còn để lại hy vọng cho chim mẹ. Nhưng hắn không nghe, mỗi lần lấy trộm sạch trứng hắn bỏ vào tổ vài hòn sỏi trắng. Hắn không biết chim mẹ có bị đánh lừa mà ấp con trong mòn mỏi khô rạc cả người hay không. Hắn chỉ thấy những mùa sau chim về ít dần. Rồi không còn nghe thấy tiếng chim con ríu rít gọi nhau. Những con chim mẹ cuối cùng cũng chết dưới tay Núi. Thịt chim ngon không phải bởi mùi thơm, vị ngọt. Mà ngon còn bởi cảm giác khoái chí khi nhìn con chim giãy giụa, thoi thóp trên đống than đỏ ửng. Nghĩ đến là Núi nuốt nước bọt. Nhưng khốn thay nước bọt cũng không có mà nuốt. Cổ Núi khô ran như cánh đồng mùa hạn. Thêm cơn vật thuốc, Núi lả đi trong một hang động ít người qua lại.

Núi nằm mê man cho đến khi thấy cổ họng mình mát lạnh. Một người dân lên núi tìm cây thuốc cho nhà chùa đã tìm cách cứu Núi. Núi tá túc trong nhà ân nhân một tuần thì bất ngờ nghe thấy tiếng chuông chùa. Tâm trí sục sạo kiếm chỗ ẩn thân của hắn như được thức tỉnh. Hắn theo ân nhân vào chùa chăm chỉ băm thuốc phơi thuốc nấn ná gần sư chủ trì. Hắn vờ làm kẻ  đầy đau đớn tuyệt vọng xin nương náu cửa chùa. Cửa chùa từ bi mở lòng đón Núi. Chủ trì giao hắn việc hàng ngày quét dọn nhà chùa và nấu cháo đổ ra lá đa cúng cô hồn. Chùa nằm nơi hẻo lánh ngày thường ít người lui tới nhưng ngày rằm, mồng một thì khách thập phương kéo đến rất đông. Họ đến vì chùa linh thiêng, còn một số người thì đến xin những thang thuốc quý. Núi thường hạn chế tiếp xúc với người lạ. Thân xác nương náu cửa chùa nhưng hắn vẫn mang linh hồn quỷ dữ. Hắn ma mãnh lấy trộm tiền công đức tìm cách mua thuốc phiện mang vào chùa hút. Không ai mảy may nghi ngờ hắn, một kẻ chăm gõ mõ tụng kinh giả bộ hiền lành một con kiến không nỡ giết. Có ai biết đâu lúc cúi lạy phật chính là lúc lòng tham của Núi dâng lên. Lúc ngồi tụng kinh ở chánh điện mắt Núi hấp háy nhìn vào pho tượng cổ.

Buổi sáng hôm ấy sư trụ trì thức dậy khá sớm để chuẩn bị cho ngày lễ quan trọng trong năm. Lúc bước ra chánh điện sư thầy bỗng lặng người đi khi nhìn thấy Núi. Núi ngồi khoanh chân, đầu cúi gập xuống đất, trên tay vẫn cầm tràng hạt. Sư thầy lay gọi nhưng Núi không tỉnh lại. Núi chết dưới chân đức Phật khi đọc dở bài kinh sám hối. Sư thầy nghĩ có lẽ sáng nay Núi đã nhìn thấy bóng dáng của Đức Phật. Nhìn thấy quầng sáng rực rỡ từ miền cực lạc nên rời bỏ cõi trần. Sư thầy đâu biết rằng Núi chết chính trong ý nghĩ sẽ chờ thời cơ lấy trộm bức tượng phật cổ tuồn ra ngoài bán. Sư thầy cũng đâu có biết miệng Núi tụng kinh mà trong đầu vang lên tiếng của những nhát rìu bổ xuống. Dồn dập, tới tấp cho đến khi Núi gục đầu tắt lịm như một thân cây vừa đổ xuống. Sư thầy nói nhỏ một câu lúc đỡ đầu Núi nằm xuống “đời người trong hơi thở”. Hôm ấy chính là ngày xá tội vong nhân. Sư thầy nấu cháo trắng mở cửa chùa đón các linh hồn vất vưởng và ngạ quỷ khắp nơi…

Trên chánh điện vẫn là nụ cười nghìn năm Đức Phật.

(more…)

Read Full Post »

Tôi và cây đàn guitar

Nguyễn Huỳnh

Xã tôi có nhà ông Sáu Lắm làm nghề thổi kèn đám ma, người ta gọi là đám nhạc hiếu, nghe nói cha truyền con nối đã mấy đời. Ông Sáu chơi đờn cò, ông Tám Của thổi kèn, chị Lọ đờn kìm, còn thằng Lượm bạn tôi đánh trống. Riêng đôi chũm chọe thì lũ nhỏ chúng tôi đứa nào thích thì ông cho theo mà chụp.  Thỉnh thoảng tôi xin theo kiếm cái bánh.

 

Chị Lọ còn có cây đàn giutar nứt một đường ở mặt thùng sau, chị lấy dầu rái trét lại, như trét thúng chai. Nhà ông Sáu Lắm ở bãi Trước, nằm gần bãi cát cồn Đùi. Tối tối chị thường mang đàn ra ngồi trên cái thúng chai úp ở bãi cát rồi hát, tôi và thằng Lượm ngồi nghe. (more…)

Read Full Post »

Cuộc hội ngộ câm

Trương Văn Dân

Âm thanh náo nhiệt và những bài hát vô hồn, nhạt nhẽo như tra tấn người nghe! Người người, từ bạn bè cô dâu chú rể đến bà con quyến thuộc… ai nấy đều tranh nhau micro để bước lên sân khấu, mỗi người mỗi cách, ca hát, lắc lư nhảy múa để thể hiện cái tôi của mình.
Có lẽ đó là cơ hội để họ phô bày “kỹ năng”, giải phóng những ức chế cá nhân thường ngày bị chôn sống giữa đám đông vô danh, lạc lõng trong lòng đô thị.

Minh họa: Tuấn Anh

Hình như đám cưới nào cũng vậy! Tổ chức nơi đâu cũng thế! Công nghệ cào bằng đều có một công thức và quy trình có sẵn; nơi nào cũng giống nhau, đám cưới nào cũng na ná. Nhận được thiệp mời, đến chờ cả tiếng vì ai cũng đến trễ. Nghi thức vội vàng, hấp tấp. Ngôn từ sáo rỗng. Nơi đâu, lần nào sự ồn ào phản cảm vẫn luôn là hằng số. Khai tiệc trễ, thế nhưng sau “giờ thứ 20” thì thức ăn dọn ào ạt, trái cây, tráng miệng liên tục bưng ra, vội vội vàng vàng để đuổi khách phải rời bàn trước 21 giờ.
Gặp lại mấy người bạn cũ sau thời gian dài bặt tin nhau, chúng tôi tay bắt mặt mừng nhưng thời gian và không gian không cho phép nói chuyện được nhiều. Tiếng hò hét, gào rú từ sân khấu cùng những tiếng dzô dzô liên tục áp đảo mọi câu chuyện tâm tình.
Sau khi cố gắng nói vào tai mà vẫn không nghe rõ, chúng tôi đành trao đổi qua nụ cười. Tuấn nói: “Ồn quá. Hôm nào rảnh gặp cà phê đi?”. Thành chụm đầu hai ngón cái và trỏ của bàn tay phải theo hình chữ O đưa ra trước mặt: “OK”. Còn “đại gia” Sơn mặt lầm lì, anh vốn ít nói, cũng mỉm cười “Được quá đi chứ!”. Vậy là vui, bạn bè cũ, lại là đồng hương… chắc hôm đó sẽ có bao điều để nói.
– Nè Trung, tài khoản Facebook của mầy tên gì?
Khi Tuấn hỏi, Thành và Sơn đều có ngay thông tin. Còn tôi thì ú ớ. Lâu nay cũng có nghe nói về Facebook nhưng vẫn chưa dùng. Thấy thái độ lúng túng của tôi, Thành bảo tôi lấy giấy ra ghi rồi giải thích: “Ngày giờ hẹn, địa điểm trao đổi qua “inbox” cho tiện”!
Kể từ khi xuất hiện các mạng xã hội, bạn bè, người quen gặp nhau hình như chẳng còn hỏi thăm địa chỉ hay số điện thoại mà chỉ hỏi “tài khoản Facebook”!
Thực ra thì cũng đúng thôi! Khi chỉ qua cú click chuột mà mọi người có thể liên lạc, thăm hỏi, trao đổi thông tin và ôm trọn thế giới trong tay thì sao phải mất thời gian, công sức đi lại để gặp nhau? Nhanh, gọn. Mà còn miễn phí.
Vậy nên không khó để nhận ra là điện thoại thông minh (smartphone) hiển hiện khắp nơi, nhiều người trong túi có không chỉ một, mà tới hai, ba cái. Duy có thằng “cù lần” “lạc hậu” như tôi, đến giờ mà vẫn còn sử dụng chiếc cùi bắp, chỉ có hai chức năng nghe và gọi.
***
Trên đường đến nơi hẹn, khoảng cách từ nhà không xa nhưng suýt có hai tai nạn. Thì có gì đâu! Trên đường phố, bao nhiêu người vừa chạy xe vừa cúi gằm mặt vào “chiếc hộp điện tử” để đọc và trả lời tin nhắn.
Chưa bao giờ sự xao lãng trở nên toàn diện như hiện nay. Cảnh quen thuộc là tài xế vừa lái xe vừa nghe điện thoại, người đi bộ đeo tai nghe hay vừa chạy xe máy vừa bấm bấm tin nhắn… mọi người cứ tự nhiên làm việc này mà đầu nghĩ đến việc khác.
Lưỡi dao công nghệ thông tin đang cắt lìa con người khỏi không gian xung quanh mình. Nó phá hủy sợi dây liên kết giữa con người với thế giới thực tại. Bao người đang trở thành “nô lệ” vào chiếc smartphone mà không hay biết.
***
Quán cà phê Hội Ngộ là một nơi yên tĩnh, đầy cây xanh và cách xa phố chính. Nhìn quanh quất chưa thấy ai, tôi ngồi đọc báo ở một bàn gần cổng để chờ các bạn.
Vài phút sau Tuấn đến. Anh kéo ghế ngồi đối diện. “Đến lâu chưa?”. Tôi vừa nói “mới đến” thì anh đã cho tay vào túi lôi cái điện thoại di động ra và hỏi cô phục vụ: “Password wifi là gì, em gái?”.
Trong khi chờ cà phê, Tuấn ngồi cúi đầu, ngó chăm chăm vào màn hình điện thoại. Thi thoảng anh ngước lên nhìn tôi: “Xin lỗi nhé! Tao phải trả lời vài tin quan trọng. Mình chờ Thành và Sơn đến rồi nói chuyện luôn thể!”.
Tôi ngồi lật tờ báo mà đầu óc nghĩ ngợi mông lung. Ngày xưa nhà tôi gần nhà Tuấn nên chúng tôi rất thân nhau. Đi học, đi chơi, đạp xe hái hoa, bắt bướm; từ chơi tạt hình đến đá banh, bóng rổ, lúc nào cũng vui vẻ bên nhau và hai đứa thường tán đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tốt nghiệp đại học, ai cũng đều bận bịu mưu sinh, ít có thời gian gặp gỡ.
Nhìn dáng Tuấn cúi đầu tôi chợt nhớ đến thời học luyện thi, bạn chăm chú cúi đầu trên trang sách. Nhưng bây giờ trang sách được thay bằng một chiếc hộp hình chữ nhật, giống như những hành khách mà tôi thường gặp trên xe buýt, tàu hỏa. Những chuyến xe không còn là cơ hội để gặp gỡ, làm quen; chất xúc tác đến từ sự thân mật, gần gũi hình như đã biến mất. Những người bạn ngồi gần mà tai người nào cũng gắn tai nghe, các cặp tình nhân ngồi tựa đầu âu yếm, nhưng không còn thủ thỉ những lời yêu thương mà dán mắt vào màn hình điện thoại. Bữa điểm tâm, vợ nói chuyện học của con, chồng liếc vào màn hình, hay ngược lại. Đôi khi điện thoại còn là một cái cớ bận rộn để tránh đối thoại.
Tôi chợt nhớ đến câu chuyện của một phụ nữ vừa đọc trên trang đời sống lúc nãy, cô miêu tả chiếc điện thoại thông minh của chồng là “kẻ thứ ba”. Một phụ nữ khác than phiền là cùng nằm trên giường ngủ nhưng vợ và chồng sống trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Có khi chồng còn “yêu” vội để có thời gian trả lời tin nhắn trên Facebook.
Xã hội hôm nay luôn khó khăn về những quan hệ giữa người với người. Một xã hội đang bị tách rời và không còn khả năng đối thoại với người xung quanh. Chúng ta dường như không còn sống cho những giây phút quan trọng. Chúng ta đang có mặt mà không hiện diện. Ngồi nơi đây mà trao đổi với bạn bè ở Pháp, Đức hay ở Mỹ. Chúng ta lấp lửng với hiện thực, suốt ngày chạy đua với thời gian và chiếc điện thoại trên tay.
Mỗi giây phút trong đời bỗng trở thành một cái cớ để chụp hình, quang cảnh nào vớ vẩn cũng đủ cho một cuộc ghi hình tự sướng (selfie). Chúng ta đánh giá tầm quan trọng của những khoảnh khắc, dựa vào số lần like nhận được trên Facebook.
Chúng ta vô tư chạy, hồn nhiên chụp ảnh… nhưng chẳng ai nhận ra là mình đã và đang đánh mất điều quan trọng nhất còn lại trong đời: sự riêng tư.
Có phải là đoàn tụ gia đình không nếu mọi người ngồi vào bàn ăn mà không ai rời chiếc smartphone của mình? Hay chỉ là gần đó mà vẫn xa cách núi sông.
Rồi thông qua chiếc điện thoại kè kè bên cạnh mỗi người đang mở cửa, cho phép cả thế giới được bước vào trong nhà mình.
Đứa cháu của tôi có lần thú nhận, đi đâu mà quên cái điện thoại là thấy như bị lạc ngoài hoang đảo, bơ vơ, mất phương hướng! Nó còn nói là ăn không ngon, ngủ chẳng yên…
Thấy không khí im lặng khá lâu, Tuấn ngẩng lên, lí nhí xin lỗi. Thấy tôi im lặng, anh mỉm cười giải thích là vì công việc nên đã lệ thuộc vào smartphone lúc nào không hay: “Sáng thức dậy, vật đầu tiên tìm là điện thoại. Tối đi ngủ, vật cuối cùng buông ra cũng là điện thoại. Khi điện thoại hết pin là thấy bứt rứt”.
Tôi ậm ừ cho qua nhưng trong lòng cảm thấy khó chịu. Tôi biết rất nhiều người cảm thấy bất an, thiếu tự tin khi không có điện thoại, thường liếc mắt kiểm tra dù không có bất kỳ thông báo nào.
Các bạn Thành và Sơn vẫn chưa đến. Tôi lật lật vài trang báo nhưng chẳng có gì để đọc. Toàn là tin tai nạn giao thông hay các vụ lừa đảo, bắt bớ vì tham nhũng. Khi gọi vài cuộc điện thoại vớ vẩn cho đỡ sốt ruột thì Sơn đến. Anh cho biết là trên đường đến bị kẹt xe hơn 30 phút. Vừa bắt tay anh vừa hỏi:
– Thành chưa đến sao?
Tôi vừa lắc đầu thì từ túi quần của Sơn phát ra một tiếng “tíc”. Sơn lôi chiếc điện thoại ra, bấm bấm. “Chà, chờ mãi hôm nay mới thấy thông báo đây!”.
Anh hồn nhiên ngồi xuống, dán mắt vào màn hình, xin lỗi phải dành vài phút để trả lời gấp cho khách hàng.
Nắng lúc này đã lên cao. Dưới bóng cây phượng đang nở những chùm hoa đỏ rực, tôi ngồi yên lặng quan sát những giọt nắng xuyên qua lá soi lốm đốm trên mái tóc và khuôn mặt Tuấn, Sơn thành nhiều vùng đen, trắng. Gió lay. Những vùng đen và trắng như ảo và thực chập chờn, lay động, có khi trộn lẫn vào nhau.
Khó thể phủ nhận chiếc điện thoại thông minh giúp con người kết nối với thế giới rộng lớn, liên lạc công việc nhanh chóng nhưng nó cũng khiến con người bị phụ thuộc và ít dành thời gian, quan tâm thực sự cho những người quan trọng trong cuộc sống. Tất cả những đối thoại trực tiếp đều bị thay thế bởi những tin nhắn. Mọi liên kết bằng ngôn ngữ đã bị giảm thiểu. Những người quen, thật và ảo, bày tỏ sự quan tâm bằng những cái “like” trên mạng thay vì nhìn nhau trực tiếp.
Truyền thông. Quảng cáo. Công nghệ. Tất cả đang góp phần dạy dỗ và huấn luyện lớp trẻ lớn lên theo cách tách rời thực tại.
Nhưng cuộc đời có thể bị khép trong một chiếc hộp điện tử? Có thể dửng dưng với hiện thực xung quanh mà do lỗi kết nối, liên kết với những gì ở tận đâu đâu?
Tôi nghĩ thử thách lớn nhất của con người hiện nay là giáo dục để kết nối trở lại!
Đang ngẫm nghĩ thì điện thoại reo. Thành! Anh cho biết đêm qua đi nhậu về, ói mửa rồi vật vã, thức suốt đêm. Sáng nay còn mệt và trên đường đến cà phê với chúng tôi anh lại bị té xe. Không nguy hiểm gì, nhưng quần bị rách gối nên phải chạy về nhà. Trễ rồi, chắc không đến được…
Nghe xong thông báo, Tuấn ngồi nhổm dậy, nhìn đồng hồ: “Ui chao, hơn 10 giờ rồi à?”.
Sơn cũng hỏi: “Trễ vậy sao?”.
Chưa ai kịp nói gì thì Tuấn đề nghị: “Lát tao có cuộc hẹn. Hay bữa khác mình gặp nhau nói chuyện đi!”.
Sơn nói “OK” rồi đứng lên. Tuấn cũng ngồi dậy. Rồi cả ba cùng về.

 

(more…)

Read Full Post »

Dấu Tích

Nguyễn Thanh Hiện

Núi/

Những câu chuyện kể/

Dấu tích/

Và ta/

 

 

Lũ chim núi đã bắt đầu đổi giọng, như không còn nghe thấy thứ âm vực trầm buồn trong  cách thúc bách những đám mây lẻ loi hãy mau quay về phương bắc nơi sản sinh những âm vang màu xám. Tiếng chim thánh thót, có phần cao trào, gấp rúc, nhưng vẫn lắng đọng những kết tập nghìn năm, hót là sự kết tập tinh hoa của một loài giống lấy chốn trời cao làm chỗ nương thân.

 

Phủ lên những câu chuyện kể là những lời nguyền rủa đã tan ra thành những hạt bụi bám vào chỗ thâm cùng trí nhớ, nhưng ai nguyền rủa và nguyền rủa ai là chẳng thể diễn giải, thứ ký ức trắng ấy tựa thứ thi ca vô thức luôn trổi dậy vào những lúc cảm nhận được  nỗi thống khổ đẹp nhất, mà cũng chẳng cần nói ra tên triều đại ấy, tên vì vua ấy, bỡi tất cả những triều đại tội lỗi và  những vì vua  tội lỗi là cùng chung một danh mục.

 

Cứ  phủi đi  rong rêu bám trên mặt đá là sẽ đọc được lời thơ kỳ dị. (more…)

Read Full Post »

Về Cội

 Vũ Thiên Kiều

Ba nó mất thật rồi. Hôm nay đã mười ngày ba nó xa cõi đời này. Việc nhớ ba là hẳn nhiên rồi. Việc nó thương ba cũng đâu gì lạ. Một thằng con trai hai sáu tuổi, sức dài vai rộng, vẫn như một cậu bé bên cạnh một người cha lúc nào cũng cần mẫn chăm chút cho nó từ miếng ăn giấc ngủ đến áo quần.

(more…)

Read Full Post »

Nguyễn Hữu Khánh là một cây bút văn xuôi quen thuộc của trang xunauvn.org. Mấy tháng nay không thấy anh gửi bài về, cứ tưởng anh bận bịu với công việc, nào dè vài ngày trước đây  mới tình cờ biết tin anh đã qua đời sau một thời gian lâm trọng bệnh. Vậy là lời hứa của anh sẽ trở về Việt Nam giữa năm 2017 này đã bay biến vào hư không. Chỉ biết cầu mong anh sớm siêu thoát ở cõi xa xăm kia…..Xin vĩnh biệt anh.

.

BBT xunauvn.org

Phượng vỹ lưng tròng

.

Ngô Đình Hải

Bạn tôi, Nguyễn hữu Khánh, tác giả của 2 tập truyện: Phượng vỹ lưng tròng (2006) và Màu của dòng sông (2012). Đoạt giải thưởng báo Tin Sớm (1972) với truyện ngắn Không Chờ. Khánh viết chậm mà chắc. Nó có hẹn với tôi, tháng 7 này sẽ mang bản thảo tập truyện thứ 3 về in. Tôi cũng chưa đọc được nó viết gì, thì nó đã mang theo về với đất, mấy hôm trước. Vợ Khánh gọi điện về báo tin trong nước mắt. Nó mới qua được đất Mỹ 5,7 năm sau này. Tưởng đời đã bớt khổ, đâu ngờ… (more…)

Read Full Post »

Kính Tâm

Lê Minh Hà

 

Cảnh 1: Xuân muộn. Mưa phùn lây phây rơi trong hoàng hôn. Cây gạo đầu làng lặng lẽ chìa vào trời xuân những gộc những cành còn vương hoa, sẫm dần lại trong bóng tối đang kéo dần lên từ phía cánh đồng sát chân núi. Ngôi chùa chon von đầu làng.

Một người đàn bà lúi húi trước cửa tam quan…

 

Kính Tâm giật mình, cái chày vẫn để tựa một bên đầu gối bị lật, đổ xuống nền đất. Đất hút ngay đi tiếng chày rơi mệt mỏi. Mùi rau răm giã dập cay sực. Muỗi kéo về kêu vo vo.

Tiếng đàn bà gọi từ ngoài cửa chùa kéo tiểu trở lại với công việc ngày thường. Tiểu lật đật đứng dậy, bước vội khỏi gian bếp nhỏ. Bắp chân tê suýt nữa làm tiểu đá đổ cối rau răm đang giã dở. Người đàn bà bước gần lại.Trong bóng chiều sẫm, mùi sữa hoi hoi, mùi khăn áo ẩm. Tiểu tưởng mình đang trôi lạc lại với mình.

„Nhà chùa làm gì mà tôi dắng tiếng mãi không thấy ra. Mùi răm thơm qúa. Nhà chùa…“ (more…)

Read Full Post »

Chân Tình

. Huỳnh Phương Linh

 

Tiếp theo của bài LTTCHBM  (https://xunauvn.org/2015/08/06/loi-troi-tran-cua-hai-ba-me/ )

 

Mai đưa Chánh cuốn sổ và nói:

-Con biết má buồn hay viết lung tung. Lần nầy má đi công tác mấy bữa, con với Khiêm đứa nào cũng có chìa khóa nhà má, con tới kiếm ra được cuốn nầy nè. Ba đọc đi. Đọc lẹ lẹ rồi trả con đặng con đem để trở lại chỗ cũ trước khi má về.

 

chúa nhựt…

Đêm đầu tiên tôi ngủ một mình trong căn phòng nhỏ trống trải.

Trống trải như lòng tôi. Nằm xuống. Nhưng lại ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ chưa có màn che. Đêm bên ngoài hình như đen hơn đêm hồi ở nhà. Không dám nhìn lâu. Lại nằm xuống. Băn khoăn. Không biết ở nhà thằng út có chịu tắt đèn đi ngủ chưa hay vẫn còn ngồi trước cái computer. Tự an ủi, nếu còn ở nhà, kêu nó đi ngủ chưa chắc nó đã nghe.

Còn có thể nào buồn hơn hay không? Hay là tôi không buồn chút nào vì lòng tôi chỉ là khoảng trống. Trống tới chảy nước mắt.

Thôi.

Phải ngủ. 

Mai phải tỉnh táo. (more…)

Read Full Post »

Cái cột điện

.

Chế Diễm Trâm

Lê về cái xóm nhỏ này đã hơn năm, may hay rủi, duyên hay phận cũng không hiểu nổi. Có lúc Lê thấy mình như chết đi sống lại, lắm lúc thấy buồn tủi ê chề. Cái xóm gồm tám nhà nằm nép vào một con đường có tên hẳn hoi nhưng không khác chi một khúc đường quành đi tắt cho nhanh. Con đường xe cộ khá nhộn nhịp nhưng cái xóm này ngày thì toàn đàn bà con nít, đàn ông lo đi làm thuê làm mướn, chiều tối mới lao xao chiếu nhậu, ì xèo karaoke tới khoảng chín, mười giờ là tắt đèn đi ngủ, lấy sức mai chiến đấu tiếp.

(more…)

Read Full Post »

..

Nguyễn Huỳnh

Những năm sau sự kiện 75, cả đất nước dường như lên cơn bệnh … ốm nghén, thèm ngọt.

 

Quê tôi có dãi đất thổ ven chân núi, ưu tiên trồng cây sắn mì. Chỉ có một vài gia đình khấm khá mới dám trồng mía. Ba tôi bảo : Đói chết chứ thèm chỉ chảy nước miếng chơi chơi chứ không chết được!

 

Ông Hay là người trồng mía nhiều nhất làng. Lòng thơm thảo của ông tùy vào từng vụ mía. Năm nào nghe ông chửi : Mẹ, mía kiểu này nhổ làm tăm xỉa răng cho rồi ! Là bọn trẻ chúng tôi buồn xanh xương.

(more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »