Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

.Trần Vấn Lệ

.

Anh gửi cho em thư, sao em không hồi đáp?  Hay thư anh đi lạc? Mà nhỉ… lạc ở đâu?

Không lẽ áo qua cầu, bay qua đầu, bay mất!  Không lẽ như lời Phật, Có tức thị là Không!  Thư anh… viết mông lung như chẳng từng câu nói.  Thư anh chỉ thăm hỏi em thế nào, đơn sơ.  Thư anh… như bài thơ để bên em buổi sáng cũng như chiều lãng mạn mình ngồi trên bờ ao… thấy có con cá tràu nó trào lên đớp nắng.  Thấy mây qua để bóng… cái bóng ngày hoàng hôn!  Em nhớ không, hoảng hồn nụ hôn anh bữa nọ?  Em nhớ không, có nhớ… chiều lạnh và em… run!

Thư anh gửi mấy hôm dám nhiều hơn, Thế Kỷ.  Chắc không phải tờ giấy xếp để trong phong bì.  Mà nó là gì?  Hơi thở anh?  Tan hết?  Coi như là anh chết trong lòng em.  Vườn cau Ngoại lem lem những vì sao mọc sớm.  Lúc đó miệng em   chớm cái nụ tình vườn mơ…

Anh kể em:  Ngày xưa có vườn hoa rất đẹp, có cô Tiên mang giép, hoa nở hồng gót chân…Hồi xưa, anh bâng khuâng nghĩ vườn hoa có chủ, rồi anh đi biệt xứ, Huế ơi là nhớ thương…

Bây giờ là hoàng hôn!  Chữ Nguyễn Du, đấy nhé!  Cái vườn hoa, hoa lệ… Cái cổng vườn, phong linh!  Em ơi, anh giật mình:  Thư anh, em chưa nhận?

Hình như gió bay phấn Nụ-Hoa-Nào-Long-Lanh?

Trần Vấn Lệ

Read Full Post »

Gió thu

Nguyên Hạ Lê Nguyễn

Gió thu lạnh…sương thu ngoài cánh cửa

Hoa lá lặng thầm khép cánh chiều qua

Cành hoa tím trách hương thu rất lạ

Lá xô nghiêng trốn sương sớm thu sang

.

Con sóc nhỏ ngó nghiêng tìm chỗ trú

Cánh chim chiều hoang hóa ngả về nam

Bông hoa Quỳnh nở vội lúc thu sang

Khi bóng đổ …chiều sang vườn u tịch

.

Năm tháng trôi…qua bao mùa thu chết

Bao nỗi sầu quẳng gánh…gởi hương thu

Khi mùa qua …giật mình quay nhìn lại

Những tháng ngày gian khổ trầm luân….

.

Cuộc đời…một dãy bến mê….Bước qua số phận…bộn bề đã qua…Lá vàng rơi rụng lối đi….Một đời qua được sân si kiếp nào…Ngày buồn ta vẫy tay chào….Giã từ phận bạc…con tằm giăng tơ…

( Bài tháng mười 2024)

Nguyên hạ_Lê Nguyễn

Read Full Post »

Mắt núi cao nguyên

.

Trần Hoàng Phố

Trên bia mộ ngày lãng quên
những cơn mưa núi
lãng du cùng mùi hương chờ đợi
.

Trên mắt lá kí ức
tôi nghe da thịt rừng xưa rùng mình

Trên vỉa màu hoàng hôn cô đơn
tôi nghe những đám mây lẻ loi bật khóc
trong da thịt chiều
đất đỏ buồn hoang liêu cao nguyên

Trên phím ngày lưng ong
những tượng mộ đắm chìm hồng hoang
gió thổi hun hút qua lối lên nhà sàn cổ tích
đôi mắt tượng mồ trống vắng
một con chim đậu trên huyền sử thời gian
hót tiếng lãng quên

Trên đá năm tháng mỏi mòn
mưa gọi linh hồn núi rừng
gió gọi đầu ngọn thác
cho mắt núi bơ vơ nguồn sông.

Read Full Post »

Lê Văn Hiếu

.

Này chim sẻ

Nhảy nhót trong sân bệnh viện

Nhảy nhót bên nỗi buồn

Đầy những số phận

.

Này chim sẻ

Nhảy nhót trong vòng cung bệnh viện

Nơi không có hạt thóc

Không phải sân phơi – cánh đồng

Ở đó có những khuôn mặt rười rượi

Thấp thoáng

.

Bức tường trắng, chiếc áo blu trắng

Chim sẻ rơi không tiếng động

Bước chân của người thăm nuôi, không tiếng động

Lặng lẽ nhấc bên lề bệnh viện

.

Bước chân hi vọng

Sẽ nhấc bay về với phận người

Sẽ ngã khụy xuống lằn số mệnh

.

Này chim sẻ

Ríu ran bài ca hi vọng

Lặng lẽ bay

Lặng lẽ rơi

Và cất cánh nhỏ nhoi lao ra ngoài bệnh viện.

Read Full Post »

Nguyễn Văn Thắng

.

(Cảm tác qua tản văn của chị Nguyên Hạ – Lê Nguyễn)

.

Cơn gió thu về trong lặng lẽ,

Chạm vào khe cửa vẽ heo may,

Lá vàng lạc giữa chân mây,

Chập chờn tóc rối vờn bay, mơ hồ.

.

Cúi đầu ngăn một tiếng ho,

Chạm tay cửa sổ lạnh co thân này

Giọt sương còn đọng chưa phai,

Ấp vào làn gió vương vai thu về.

.

Ngoài trời lá đổ ê chề,

Nhớ quê năm tháng lê thê dặm trường

Bao năm sống kiếp tha hương,

Trái ngọt trái đắng đều vương nợ trần.

.

Bức tranh của Mẹ tảo tần,

Một đời lận đận vì đàn con thơ,

Ban mai đông vắng trơ vơ,

Mẹ nấu xôi nếp, bên bờ hương quê.

.

Ký ức hương ổi tràn về,

Mùi xôi mới nấu gợi nghe ngậm ngùi,

Ngày xưa tay bé cầm xôi,

Chia nhau nắm nhỏ ấm đôi tuổi hồng.

.

Hai bờ tre lá xưa cong,

Nắng vàng rực rỡ tuổi hồng thơ ngây,

Cài hoa mướp trên tóc bay,

Chơi trò đám cưới ngất ngây tuổi vàng.

.

Tháng năm xa lắc lỡ làng,

Còn đâu hình bóng hai hàng tre xanh,

Nay qua biển lớn mong manh,

Gặp nhau vội vã, lòng thành lặng thinh.

.

Chiều thu vàng đổ nghiêng mình,

Chim tìm tổ ấm gọi tình quê hương,

Giọt sương theo gió vấn vương,

Nhẹ tay lau mặt mà thương gió lùa.

.

Nhớ về ngày tháng xa xưa,

Tiếng gà gáy sáng, tiếng mưa giữa trời,

Mâm cỗ nhỏ ngọt lịm môi,

Những đám cưới tiễn, vui cười rộn vang.

.

Những giọt sương buồn miên man,

Như bao ký ức chứa chan trong lòng,

Sương rơi giữa cánh đồng hoang,

Như là nước mắt hoài mong tháng ngày.

.

Giọt sương giờ cũng rơi đầy,

Chạm vào kí ức chốn này xa xôi,

Câu chuyện quê cũ chẳng vơi,

Giọt sương lấp lánh, buồn rơi theo mùa…

v ă n t h ắ n g

Read Full Post »

Trăng Huế

Mai Văn Hoan

.
Em hò hẹn mùa thu em trở lại

Hai mùa thu Huế khắc khoải mong chờ

Bờ sông vắng, cỏ trăng vàng mềm mại

Con thuyền trôi giữa sương khói hững hờ.

Hờ hững cả đêm trăng vàng Bến Ngự

Huế biết em đã quên Huế thiệt rồi

Chốn rồng bay ngày ngày em hoài vọng

Huế chỉ còn là hoài niệm xa xôi…

.

Em qua Huế mà răng đành bỏ Huế

Tàu rời ga, Huế lặng lẽ dõi theo

Em cười nói với Hà thành hoa lệ

Trăng Huế buồn từng giọt vàng gieo.

.

Trăng Huế buồn, “vàng gieo ngấn nước”

Cỏ thu xưa còn in dấu ta ngồi

Gió thu xưa còn nhắc lời hẹn ước

Cuối đường trăng một chiếc lá trăng rơi…

Read Full Post »

Chùm thơ ngắn

Lê Thị Khánh Mai

.

1.

bóng đêm tranh chấp với ánh sáng

tiếng bước chân

xa dần

2.

đêm đông

cơn gió lạnh lùa sâu vào chăn gối

đòi yêu

3.

cài then căn phòng góa phụ

gió hoang về gượng mở

đêm đông

4.

đêm tự cắt mình ra nhiều mảnh nhỏ

gương mặt người sáng rõ

vẹn nguyên

5.

– câm nín đến hóa đá, sao còn kêu?

– ai đánh thức nỗi đau của đá?

6.

Sự im lặng của tình yêu

tro cốt trong bình

7.

trời khóc

những giọt nước mắt rơi xuống

ngân lên giai điệu đại dương

8.

bão tan, khoảng trời trong biếc

vang lên tiếng hót

chú chim non vừa hóa kiếp hôm qua

9.

viên đá vỡ từ đỉnh cao

rơi thầm xuống vực

kiêu hãnh quyên sinh

10

úp mặt vào bàn tay

khóc tiễn miền hoang tưởng

không nước mắt mà lòng uống cạn chén cay

11.

trở về hang tối

sau đam mê lạc lối cánh rừng

tự liếm vết thương

12.

đường đời thăm thẳm

thơ dìu nỗi khổ đau

trong vô lượng thời gian

Read Full Post »

Nguyễn Liên Châu

.

Cái thị xã nhỏ như miệng chén

Tới lui quanh quẩn một cây cầu

Nhục cơm áo theo đời đưa đẩy

Ta dạt đây… no đói cầu âu

.

Phố phường dọc theo con sông nhỏ

Mà lòng người rộng đến mênh mông

Ta ngạo mạn bỗng hiền như đất

Ấm nghĩa tình gạo chợ nước sông

.

Ngỡ ngàng trước hiền lành chất phác

Những chế hia phóng khoáng hơn thơ

Vì nụ cười chân thành châu thổ

Ta đưa tay phủi bụi giang hồ

.

Thời cuộc đẩy ta lên bục giảng

Nói những điều không cảm không ưa

Lũ học trò thương thầy áo rách

Nên nói chi chúng nó cũng “ừa”

.

Cứ hèn hèn từng trang giáo án

Cứ an thân đội lốt ông thầy

Ta đi qua hiền hòa mưa nắng

Chẳng nơi nào lành như ở đây

.

Rồi cũng hết bốn năm tình nghĩa

Ngày rời xa buồn thắt cả lòng

Đời trót lỡ cõi nào cũng tạm

An ủi mình chảy giống nước sông…

NGUYỄN LIÊN CHÂU

Read Full Post »

Viết cho một nỗi buồn

Lê Văn Hiếu

.

Buồn thì rộng mà con đường thì chật

Chân tìm đi chẳng biết phương nào

Phương nào cũng va vào u cục

Quay về lại đụng đá đau .

.

Chân thì dịch , vô lẽ chân dừng lại

Chân ngồi yên – chân bất động ù lì

Gát thẳng lên trời thì không thể

Gát lên trời , nhưng gát để mà chi ?

.

Vô lẽ ngồi yên đùn thành ụ Mối

Có hàng ngàn con Kiến trong bụng ta

Tay muốn động – tay không thể gãi

Nỗi buồn tìm mãi chẳng lối ra .

.

Buồn thì rộng mà con đường thì chật

Chân tìm đi chẳng biết phương nào

Buồn trong bụng ngỡ khoang buồng hẹp

Rục rịch hoài khêu mãi nỗi đau …

.

Thơ Lê Văn Hiếu .

Read Full Post »

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.
Qua lăng kính của sự hào phóng
sự nuối tiếc thường đến muộn
thời gian hóa trị nỗi buồn
trên mái đầu không còn tóc
những sợi tóc bay lạc
quên nói về điều chia tay
Trong chiếc ba lô chiều này
dăm cái bánh với chai nước đầy
em không chuẩn bị bộ quần áo để thay
qua khu phố lầy lội
mùa hè chỉ có nắng gầy
và nỗi nhớ đọng trầm tích
phía xa xa
nơi đôi bàn tay của em không bao giờ được chạm đến
và cứ thế em đi
Những biến chứng của thời gian
không lợp đều mái phố
xanh và xám bạc
những câu chuyện cổ có mùi vị côca
và em đang ngồi ở đó
mông lung về thuở mười ba
Thời gian không lợp đều mái phố
em nhìn
ngón ngắn bàn tay
chẳng chạm được vào ô cửa nhỏ

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »