Archive for the ‘Thơ ca’ Category
Ru buồn
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Liên Châu on Tháng Mười Một 13, 2024| Leave a Comment »
Ru buồn
Nguyễn Liên Châu
.
Đặt buồn lên võng ru hời
Nỗi man mác tựa mây trời long đong
Nỗi rưng rức mãi lòng vòng
Nỗi nhung nhớ cứ vơi xong lại đầy
Ẵm buồn lên dỗ khôn khuây
Niềm côi trĩu nặng hai tay tình buồn
Trăng còn giá xứ mù sương
Còn ru nhau tận đoạn trường chưa thôi…
Võng ru buồn nhịp luân hồi
À ơi… Miệng nhại khô lời yêu thương
Ẳm lên đặt xuống vẫn buồn
Buồn trơ hai mắt … vì vương vong tình
Rồi mùa xuân sẽ về
Posted in Thơ ca, tagged Phạm Văn Phương on Tháng Mười Một 8, 2024| 1 Comment »
Phạm Văn Phương
.
rồi mùa xuân sẽ về
anh đưa em đi trên con đường nhiều hoa và nắng ấm
mắt em trong như ngày chưa phiền muộn
.
lòng anh như nước mát chảy trong con mương đồng làng
như con cào cào nhảy bên vệ cỏ
tay em mềm mạ non
.
rồi mùa xuân sẽ về trong ngôi nhà xưa
ngôi nhà cũ như tình yêu chúng mình
và tóc ta bạc trắng
.
dẫu nỗi buồn cứ làm anh buốt lạnh
như ngọn gió những khuya mùa đông
anh vững tin rồi mùa xuân sẽ về
.
anh sẽ đưa em đi trên con đường nhiều hoa và nắng ấm
mắt em trong như ngày chưa phiền muộn
vijaya, 01.11.2024
pvp
Cứ thế mà lớn lên
Posted in Thơ ca, tagged Lê Văn Hiếu on Tháng Mười Một 8, 2024| Leave a Comment »
Lê Văn Hiếu
.

Định sửa soạn xông hơi , và cởi hồn mình ra gội rửa
Ngày xưa mẹ đã hơ hấp ta bằng lửa quê nhà
Tắm nước Dừa trong xanh thanh thủy
Sú vài hạt muối mặn , mướm miếng cơm nhai nhuyễn
Cứ thế mà lớn lên .
.
Ta nhú dần như mụt măng nơi góc vườn ẩm thấp
Hút hơi của dòng sông không bao giờ cạn
Dù thời gian lấp bồi , chi ít vẫn còn chảy trong tâm tưởng
Nơi ta và em từng tắm truồng vô tư , vô thiên lủng
Thời đó không biết e thẹn là gì
Cứ thế mà lớn lên .
.
Ta không biết giờ ta sinh , giờ ta hỏi mẹ ta , mẹ ta cũng không biết nữa .
Chỉ biết đó là ngày ngập lụt , nước tràn qua cửa sổ
Ta chợt nghĩ đến mùa đông
Hèn gì ta chịu rét
Thế là ta lớn lên .
.
Mùa đông cận kề vói tới mùa xuân
Ta hô hấp những bông hoa ,thơ ta chứa chan hương vị tết
Mọi sự đủ đầy qua ngày đông thèm khát
Cứ thế mà lớn lên .
.
Trèo qua Hạ qua Thu
Ta cài những bông hoa khẳng khiu qua cánh đồng vàng úa
Tình yêu như hạt giống nảy mầm
Cứ thế mà lớn lên .
Lê Văn Hiếu
Nỡ bỏ quên mùa thu
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thị Liên Tâm on Tháng Mười Một 6, 2024| 1 Comment »
.
Nguyễn Thị Liên Tâm

Sao anh nỡ bỏ quên mùa thu vào góc vườn un khói?
Có thấy chiếc que cời trên tay em đã cháy luốc lem
Em lục tung mặt đất,
tìm nơi con dế ẩn cư, cứ gáy hoài như trêu chọc
Nhưng đành bất lực,
đánh rơi chiếc que cời vào nỗi nhớ không tên.
.
Bóng chiều
hắt những cụm mây mơ hồ giống khuôn mặt anh.
Mùa thu thong dong rải nắng vàng xuống truông đời
tựa như rót mật
Nhưng khuôn mặt anh cứ trôi lang thang
Không nhìn xuống triền hồ có em buồn,
ngồi hứng mưa rơi lất phất
.
Mùa thu sót lại những chiếc lá sạm vàng
cứ quên mình đã cũ
Gió cuộn hương hoa, từ mùa thu năm ngoái
chẳng quay về
Em ngắt vội chùm hoa quân tử Sử
Dài lê thê như nỗi nhớ anh?
.
Sao anh nỡ bỏ quên mùa thu vào góc vườn ngợp khói?
Chiếc que cời trên tay em đã cháy thành than
Em lục tung ký ức tìm anh,
dù rơi chin tầng địa ngục, dù níu chín cửa thiên đàng
Nhưng anh cứ lừng lững bay đi,
Nỡ bỏ mình em với mùa thu đầy khói.
Cái chết đến
Posted in Thơ ca, tagged Trần Hoàng Phố on Tháng Mười Một 6, 2024| Leave a Comment »
Trần Hoàng Phố
Cái chết đến
vô tình và không ai hay
Chỉ còn níu kéo trần gian
Nó cứ đến
lặng lẽ im lìm chào bạn
Như cơn gió lạnh thảng thốt tháng mười trời mưa
Mưa cứ xối lạnh trong lòng đất trời
Mưa
cái chết đến lạnh lẽo
trên khuôn mặt u sầu
tấm kính đau buồn thời gian
**
Người ta chưa kịp đi thăm bạn
khi bạn vào bệnh viện
Con bạn báo
phòng Hồi sức không còn cho người vào thăm
Vậy mà vài hôm sau
thình lình
đã nghe tin bạn lặng lẽ mất
Bệnh suy tim đột ngột
lấy đi cái bóng bảy sắc màu
cầu vồng trần gian
***
Lễ tang
như tiếng khóc buồn bã người ở lại
Tiếng tụng kinh thảm sầu
Và lời ai điếu của gió của mưa
của những ngày mùa giông bão
Cái chết đến
lặng lẽ trườn mình im lìm trong bóng tối
như một cơn gió nhẹ
Trên khuôn mặt hư vô
Một cái nhìn xa vắng trống không câm nín
Và tiếng chuông gọi hồn đổ hồi
.
trần hoàng phố
Di ngôn
Posted in Thơ ca, tagged Di ngôn, Tần Hoài Dạ Vũ on Tháng Mười Một 6, 2024| Leave a Comment »
.Tần Hoài Dạ Vũ
.
Rồi anh sẽ gối đầu lên giấc mộng
ngủ quên đời trong giường mộ bình yên
em hãy khuấy hai tay làm biển động
che giùm anh tiếng đại bác vang rền
.
Xin em hãy liệm anh bằng tiếng hát
đắp mặt anh bằng mái tóc em buồn
cho anh quên những xác người tan nát
những kẽm gai còn rào kín tâm hồn
.
Em có nhớ, thắp hương bằng nước mắt
ngọt vô cùng anh sẽ uống no say
để anh quên chuyện trần gian đói khát
chén cơm đen muối mặn nuốt qua ngày
.
Và em hãy viết thư bằng cổ tích
đừng nhắc chuyện quê hương chinh chiến hận thù
anh sẽ tưởng hồn anh không xiềng xích
bay tìm em dù gió cát, sương mù
.
Anh sẽ dựng nhà với chân tay làm cột
giăng mùng cỏ xanh ngồi đợi em về
hai chúng mình sẽ bắt đầu hạnh phúc
tủi nhục này rồi con cháu quên đi !
1965
TẦN HOÀI DẠ VŨ
Chúng tôi xin gửi tặng bài thơ này đến tất cả các bạn đọc của chúng tôi; đặc biệt, xin được tặng riêng cho các bạn thơ cùng thế hệ, những người đang được chúng tôi kêu gọi đóng góp tư liệu (nhất là ảnh chân dung và tiểu sử văn học), để chúng tôi có thể hoàn thành cuốn sách “Những tấm lòng yêu nước”, viết về Thơ yêu nước trong phong trào đấu tranh tại các đô thị miền Nam Việt Nam (giai đoạn 1960-1975). Chúng tôi nghĩ rằng, cuốn sách này cũng sẽ là “di ngôn” gửi lại cho các bạn trẻ, thế hệ 9X trở về sau, ít có điều kiện để biết rõ tình hÌnh văn học nước nhà những năm trước 1975.
Xin được nói rõ: bài thơ Di ngôn này được đăng trên Tạp chí Văn, ở Sài Gòn, tháng 10 năm 1965, lúc chúng tôi vừa bước chân vào Trường Đại học Văn Khoa Huế; được in lại trong tập thơ “Tình yêu và vầng trăng lửa” (Nxb Trẻ, 1997), được chọn in (cùng với 8 bài thơ khác của chúng tôi, gồm: Ca khúc của người hai mươi tuổi, Di ngôn, Cuồng ca, Quan niệm, Bài hát trái tim, Gửi tới một tương lai, Khai từ một ước mơ, Chào mừng Nắng Mai, Mai sau (từ trang 349 đến trang 365), trong “Một thế kỷ văn học yêu nước-cách mạng TPHCM (1900-2000), giai đoạn văn học 1945- 1975 ( ở Quyển 5, Phần 2), vì giai đoạn 1945-1975 chia làm hai phần; phần 1:1945-1954 và phần 2: 1954-1975. Bộ sách đồ sộ này gồm 25 tập, được chia lam ba giai đoạn văn học: Giai đoạn 1900 -1945; Giai đoạn 1945 – 1975 (có hai phần: Phần 1: 1945-1954 và phần 2, 1954-1975); và Giai đoạn 1975-2000.
Xin hãy xem đây là tấm lòng chúng tôi gửi đến tất cả các bạn.
Trân trọng,
Đà Nẵng, những ngày mưa gió,
5.11.2024
Tần Hoài Dạ Vũ
Huế mưa
Posted in Thơ ca, tagged Đặng Hoàng Yến, ĐĂNG HẠNH on Tháng Mười Một 4, 2024| Leave a Comment »
Đặng Hoàng Yến
.

Ảnh: ĐĂNG HẠNH
.
Huế vào đông những cơn mưa tầm tã
Như một lời giã biệt tiết thu phai
Phố nhạt nhòa trong màn mưa trắng xóa
Thành quách trăm năm trầm mặc u hoài
.
Gió lật giở những lá cây lóng lánh
Mây xám trôi la đà trĩu nặng
Trong không gian ướt lạnh dịu buồn
Một tiếng chim rơi từ miền xa lắm
.
Một mình trong mưa nhặt câu thơ cũ
Nâng li trà thơm chìm trong kỉ niệm
Nhớ bàn tay ấm gặp giấc mơ xưa
Nghe cuộc đời gió mưa vần vũ
.
Mưa vẫn tuôn rơi… tuôn rơi….
Nước dòng Hương đổi màu dậy sóng
Trôi đi… trôi đi… trôi đi…
những sân si huyễn mộng
Để dòng sông trở lại với xanh trong…
Huế 8 / 10 / 2020
A
Cuộc người – Cuộc lá
Posted in Thơ ca, tagged Võ Miên Trường on Tháng Mười Một 4, 2024| 3 Comments »
Võ Miên Trường
.

Mùa hấp hối
ngày dài hơn tiếng thở
Lá cuối mùa
Cội nguồn đâu
cho cuộc lá đi về?
Miền thơm thảo
phía chân trời mờ tỏ
.
Ta cúi nhặt
lá vàng phơi góc nhớ
Đợi chân ngày
nghiêng sóng dội dung nhan
Lá lặng lẽ
đủ vòng đời rơi xuống
Chút nhựa còn
day dứt gửi mầm xanh
.
Ngày tiếp ngày
nối dài đêm mông quạnh
Cuối cuộc người
trôi tận phía chân mưa
Người đã đến
trọ trần gian chốc lát
Lá trở mình
vàng trút… khởi duyên sau
.
Tạ ơn đời chút vui còn sót lại
Thương cuộc người
cuộc lá… cuốn nhau phai.
(Ngày cuối tháng 10.2024)
Nhớ tiếng võng đưa
Posted in Thơ ca, tagged Đặng Hoàng Thám on Tháng Mười 17, 2024| Leave a Comment »
.Đặng Hoàng Thám
.
Ta về nhớ tiếng võng đưa!
Hiên nhà chái bếp
Ngày xưa quê nghèo
Mẹ còn lặn lội gieo neo
Thương con
ánh mắt trông theo cuối đường
Nhớ Người một nắng hai sương
Thương ta một kiếp tha phương cuối trời!
Thôi về tìm lại quãng đời
Chòi tranh nghe vọng tiếng cười thơ ngây
Tiếc hoài con sáo xa bay!
Tóc thề em buộc chia hai hững hờ
Võng đưa
biền biệt giấc mơ
Một miền ký ức bây giờ còn đâu!
Võng đưa kẽo kẹt tiếng sầu
Người đi buổi ấy qua cầu mưa sa
Ta về nhớ tiếng võng đưa…
Thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Thơ ca, tagged Nguyễn Hoàng Anh Thư, Nguyễn Đức Tùng on Tháng Mười 14, 2024| 3 Comments »
.Nguyễn Đức Tùng
.
Nhà thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư, từ Huế, gửi cho chúng tôi những bài thơ sau đây. Chị là một nhà thơ hiếm hoi ngay từ khi xuất hiện đã xác định cho mình lối đi riêng. Tinh thần tự do của chị, tính độc đáo (originality), một phần nào chất nữ quyền, ý thức về sinh thái, làm nên các giá trị chính yếu. Nhưng chị cũng là nhà thơ của tình yêu, của trữ tình cá nhân mạnh mẽ.
Cô gái không hề để ý gì về thời gian yên bình của mái tóc
Cho đến khi cô nhận ra
Cần phải cắt bỏ những chiếc vây cá mềm mại đang bơi trong cái chậu bằng thủy tinh
Bởi chúng quá hẹp và mắc vướng
Cô bắt đầu tập ăn tóc
Cô bắt đầu ăn từ những ngọn khô giòn quá lưng
Cô ăn mỗi ngày
Giấc mơ của một bài thơ trữ tình là tính âm nhạc: nhịp điệu làm dừng lại dòng chảy, cho phép chúng ta sống lâu hơn một khoảnh khắc. Nhịp điệu trong thơ chị là ký ức. Các hình ảnh đôi khi cũng có tính nguyên thủy, tiền ngôn ngữ. Từ khi xuất hiện cho đến nay, Nguyễn Hoàng Anh Thư trung thành với lối viết của mình, với sự mô tả táo bạo, cảm giác hài hước và châm biếm.
Đó là cách chúng ta có thể đâm sầm vào
Một thế giới đang chuyển động
Mà không hề hấn gì
Em nắm mây trong tay
Kéo ngày lại giữa nỗi nhớ mùa hè oi bức
Từng câu chuyện không lời
Em ôm mây nóng bỏng
Nguyễn Hoàng Anh Thư được giải thưởng Văn Việt về thơ vào năm 2016, điều này giúp xác định vị trí của chị trong văn học hôm nay. Chị là một trong số ít người viết thường xuyên tìm kiếm và làm mới chính mình. Thơ đề cập đến môi trường thiên nhiên như một không gian sống, như căn nhà tâm hồn. Đó là sự mô tả có phần lãng mạn, nhưng nhiều hơn là từ góc nhìn xã hội, quan hệ giữa con người và hoàn cảnh. Đó là một chủ nghĩa hiện thực sầu muộn, tinh tế, sự tiết chế xúc cảm, với những cực đoan về tâm lý.
Mọi bi kịch đều phải dàn dựng
Mỗi cuộc ra đi
Phải rắc thêm vài nhúm tro tàn
Những bàn tay rờ rẫm trên con đường thẫm sâu
Những ngày buồn lạnh tràn xương trắng
Giọng nói ngày trầm đục
Chia lìa
Chia lìa
Từng lời nguyện ước mịt mù xanh
Th ơ tình ấy cũng là một tiếng nói nhân ái, sự bảo toàn các giá trị của con người.Tôi muốn thấy trong thơ chị nhiều yếu tố hài hước hơn nữa. Thơ chị tạo ra những giai thoại, kể những câu chuyện từ góc cạnh khác nhau của đời sống, tách bạch sự thật và giả dối, giữa khai mở và mê muội.
Thơ hiện nay không nhất thiết phải dày đặc và tối tăm như bạn có thể tưởng. Một bài thơ phải mang lại cảm xúc, hoặc gợi lên những suy nghĩ mới ở độc giả, lý tưởng nhất là cả hai, nhưng nếu không thì một trong hai thứ ấy. Có những cảm xúc vui tươi và những cảm xúc sầu muộn. Thơ hôm nay ngày càng có khuynh hướng gây phiền phức cho người đọc, không để họ yên lành, chúng chứa đầy những câu hỏi và thách thức, những mơ ước tuyệt đẹp và phản ứng giận dữ, sự thất vọng chua chát. Thơ bây giờ làm chúng ta suy nghĩ.
T. S. Elliot từng nói rằng: Thơ không phải là sự trào dâng cảm xúc nhưng là sự vượt thoát khỏi nó; thơ không phải là sự biểu hiện của nhân cách, nó là sự thoát khỏi nhân cách.
Thời nào thì con người cũng đi tìm trong thơ những điều sâu kín như hy vọng và thất vọng, chán chường và đau đớn, sự thật và tất nhiên, tình yêu. Chúng ta đang sống qua một thời kỳ khó khăn: dịch bệnh, tàn phá môi trường, độc tài và tham nhũng, nô lệ hoá con người. Tôi nghĩ, chúng ta cần nhiều hơn những tiếng nói như của Nguyễn Hoàng Anh Thư, dịu dàng và dũng cảm.
Trân trọng giới thiệu.
Nguyễn Đức Tùng
1- Ăn tóc
.
Cô gái không hề để ý gì về thời gian yên bình của mái tóc
Cho đến khi cô nhận ra
Cần phải cắt bỏ những chiếc vây cá mềm mại đang bơi trong cái chậu bằng thủy tinh
Bởi chúng quá hẹp và mắc vướng
Cô bắt đầu tập ăn tóc
Cô bắt đầu ăn từ những ngọn khô giòn quá lưng
Cô ăn mỗi ngày
Chúng có mùi vị của nắng cháy và rụm rụm của từng sợi buồn xào giòn
Chiều chiều cô lại tựa vào chiếc ghế cũ thong thả ngồi ăn nỗi buồn từ ngọn tóc chết
Chúng có mùi vị của tế bào quy tắc đóng hộp
Chúng có mùi vị của thời gian hơi chua
Thời gian đã hết hạn dùng từ bốn mươi năm trước
Khi cô đã bắt đầu biết ăn những sợi tóc máu từ trong bào thai mà mẹ cô chưa kịp cạo đi
Cô chẳng nhớ được gì
Nhưng cô nhớ rằng cô chẳng hàm ơn chúng điều gì
Bởi chúng có mùi vị mằn mặn, tanh tanh cứ mắc vào cuốn họng
Và đau đến buồn nôn
Từng cơn buồn nôn khó chịu
Từng ngọn tóc đã rối và mắc vướng
Vào trong thớ thịt và đôi mắt mờ dần của mẹ
Cô vẫn đang ăn
Những sợi tóc có mùi vị hạnh phúc và bạc bẽo
Ăn mãi cho đến khi tóc sẽ không còn sợi nào bạc hơn
Cô vẫn đang ăn
Cho đến khi cô biến thành đất để được ăn tóc
mãi mãi
2 – Người thiếu phụ trang điểm
.
Mười hai giờ mười tám phút
Người thiếu phụ đang ngồi khỏa trắng giấc mơ
Trong chiếc gương có hình oval cũ kỹ
Cô đang kéo đôi chân mày chạm về phía mặt trời
Có thể là dài như một tiếng thở
Cô dùng lớp phấn hồng quét ngược
Đôi mắt xanh màu thảo nguyên
Chiếc gương bây giờ là hình trái đất
Đôi mắt màu đại dương
Từng lớp phấn phủ như cơn lốc về
Trăng vỡ mềm môi
Sau lớp thủy tinh
Lỗ chỗ thịt da rát bỏng
Cô mở hộp tìm mấy câu đồng dao
Tám lẻ dôi
Đôi lên chín
Chín lẻ một
Mốt lên mười
Cô chuyền chuyền đôi tay
Chuyền một
Chuyền hai
Chuyền ba
Trăng vỡ
Cô chuyền trên tay
Đôi mắt xanh màu đại dương
Đôi mắt xanh màu thảo nguyên
Sau lớp thủy tinh
Lỗ chỗ thịt da rát bỏng
3- Một thế giới lệch
.
Đặt hai con mắt chéo bên dưới sống mũi
Mọi thứ bắt đầu chéo
Một thế giới chéo
Ta nhìn nhau lệch về một bên
Anh thấy tấm lưng em khuyết trũng như ngọn núi
Chúng ta nhìn lệch qua tuổi già
Con đường lệch qua để tránh bão
Mọi thứ đang đeo bám trong ngôi nhà lệch nghiêng
Ngọn tháp nghiêng thì đứng thẳng lại
Chúng ta nhìn lệch thời gian, xáo tung mọi thứ trong tuần
Thứ hai ngủ vùi, chủ nhật bắt đầu một tuần mới
Những bức tượng hoá lỏng chảy tràn con đường
Chúng ta thản nhiên
Ngẩng mặt hít thở khí trời, mở miệng hát và nghĩ đến bất cứ điều gì mình thích
Chúng ta nhìn lệch từng
Khớp xương đang chuyển động rất khó khăn
Nhìn cho đến khi chúng bất động
Treo ngược thế giới lên
Chúng ta sẽ nhìn thấy được gương mặt nhăn nhó như đang cười
Để yêu nhau
4- Hoang phí
.
Một thau nước xà bông
Với một cọng lá đu đủ
Cô bé thổi cả ngàn giấc mơ
Vỡ
Một bờ biển
Với hai bàn tay
Cô bé nhặt rất nhiều vỏ sò
Ngàn hải lý nằm trong chiếc túi
Một con phố, một ngõ hẻm
Vài tiếng gõ lóc cóc, cơn mưa đen sắp ập đến
Giờ cô chẳng còn một giấc mơ nào trong túi
Để mua lấy ngày xưa mang về
5-Mây
.
Đó là cách chúng ta có thể đâm sầm vào
Một thế giới đang chuyển động
Mà không hề hấn gì
Em nắm mây trong tay
Kéo ngày lại giữa nỗi nhớ mùa hè oi bức
Từng câu chuyện không lời
Em ôm mây nóng bỏng
Chạy về phía mặt trời
Em nắm mây trong tay đắp ngày muốt mềm mi mắt
Đó là điều kỳ diệu nhẹ nhàng để có thể quên đi thế giới
Nơi mà chúng ta đang đứng đây
Trên sự trì nặng của đôi chân và đôi mắt mệt mỏi
Trên rất nhiều ô cửa giả
Có thể đó là một bí mật mà chúng ta có thể mang theo
Cùng với hơi thở
Của cuộc sống vốn dĩ im lặng
Có thể đó là chiếc áo em khoác cho những lúc bất chợt buồn
Em nắm mây
Chờ sự im lặng nở bung
Trôi
Trôi
Chẳng có con đường nào để biết được hết điều bất tận
Em chờ từng ngọn mây ngã rạp xuống
Trong hơi thở
Để nỗi nhớ bất động cùng đám rong rêu
Bên dưới ô cửa nhỏ
6- Sự chờ đợi
.
Điều hy vọng phải chăng bay lên chứ
Như màu xanh của tán cây măng cụt kia
Từng chiếc lá vẫn còn níu lại sau cơn bão
Cứ xanh lên mỗi khi mặt trời hiếm hoi rơi xuống giữa mùa đông
Xanh như núi Ngự Bình đầy những nấm mồ giữa hương khói màu xám xịt.
Vậy mà dưới chân
Mỗi buổi sáng
Từng móng nhọn của những chú chó
Riết chặt như thể
Tôi sẽ đi ra khỏi nhà mà quên nói lời tạm biệt
Những đôi mắt trong veo
Một ngày của tôi
Là 3 ngày của chúng
Tôi đi mất 4 giờ, chúng phải chờ đến nửa ngày.
Tại sao khi anh tạm biệt
Anh đã không hiểu 1 giờ
Là cả thế kỷ của em.
7- Thư gửi anh
.
Sự lẫn tránh của ngôn ngữ
Làm cho bài thơ hụt hẫng
Nỗi sợ sệt mùa đông
Cứng trên từng khớp tay
Này anh, câu chuyện mà em đã kể cho anh nghe hôm qua
Đó là một ngày thần thoại
Đám mây trắng và hàng cây xanh
Cứ thầm thì kể mãi
Câu chuyện của chúng ta đang trượt trên một đường link
Anh tin không
Nó nhỏ như sợi tóc của em dưới ánh nắng ban mai buổi sáng
Vờn trên những nhánh mây
Đang là mùa hè
Giá như nỗi nhớ anh
Có thể lột xác như đám ve
Em sẽ để lại nỗi buồn trên nhánh cây
Với màu hoa phượng đỏ cháy
Giờ này mẹ đang nấu cơm
Một nơi nào đó đang có chiến tranh
Thời gian đang sôi sùng sục
Một nơi nào đó có tiếng kêu gào trong đám cháy
Có quá nhiều thứ đang bốc hơi
Giờ này, chúng ta đang làm gì
Im lìm trong nhà bếp
Mọi thứ đang dần bốc hơi
8- Trong căn bếp
.
Cô cắt vây, đánh vảy, cắt nhỏ bài thơ, rồi rán lên thơm lừng
Bỏ vào một cái đĩa
Cho bữa sáng lũ chó
Chúng lắc đầu bảo: thiệt vô vị
Lần tới, cô sẽ để nguyên con, thêm một chút gia vị, rồi rán lên
9- Đôi khi
.
Đôi khi,
ngỡ là hơi thở bị nhốt trong căn phòng kín
Chúng chảy thành một đống lan giữa sàn nhà
Cũng chẳng ngạc nhiên cho lắm
Chúng ta chẳng đủ can đảm ngước lên để thở sâu hơn
Chúng ta không dám ngợp chìm giữa màu hoàng hôn đang khuyết rạn
Để thấy chúng đang tràn qua trái tim pha lê vỡ
Muôn vàn mảnh thời gian trong vắt
Đi xuyên qua ngực chúng ta
Đôi khi, ngỡ là lời nói đang bị đóng băng trong tủ đá thật lạnh
Những ngăn tủ hình vuông, hình chữ nhật, nhà mồ, nghĩa trang, hay những chiếc quan tài, chúng ta từng hình dung
Những lời nói bị đập ra, bị cắt đi, rồi tan ra trong những chiếc ly làm bằng trái tim pha lê ấy
Chúng ta uống những lời nói có vị băng tan giữa mùa hè thẫm máu
Với nỗi đau thương ngọt lịm
Đôi khi, ngỡ là đôi mắt của chúng ta đang bị dính chặt vào bàn tay
Mũi
Miệng
Hơi thở
Và từng lời
Từng lời nói
Chúng đang chảy thành một đống giữa sàn nhà
Cũng chẳng ngạc nhiên cho lắm
10- Lá không màu
.
Mọi bi kịch đều phải dàn dựng
Mỗi cuộc ra đi
Phải rắc thêm vài nhúm tro tàn
Những bàn tay rờ rẫm trên con đường thẫm sâu
Những ngày buồn lạnh tràn xương trắng
Giọng nói ngày trầm đục
Chia lìa
Chia lìa
Từng lời nguyện ước mịt mù xanh
Thấm trong bức tường ẩm mốc
Mọi bi kịch đều phải ra đi
Đổ lỗi vài trò ảo thuật
Hơi ấm không còn nằm yên trong chiếc áo
Bàn tay không còn định hình trên con đường thẫm sâu
Để xoay mòn mỏi
Những trục yêu thương cũ kỹ
Đêm nay
Những ngọn lá không màu
Mù mờ rơi trí nhớ
Như mái tóc em đang đổ xuống
Từng sợi dài vô tận nỗi buồn
n.h.a.t
(ảnh: NHAT, cô giáo dạy tại Đồng Khánh- HBT Huế)
