Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Tàn đông

 Phạm Văn Phương

.

TÀN ĐÔNG

.

những bông hoa mừng một năm sắp hết

lặng lẽ nở trong vườn

đêm rồi sẽ nhú trăng non

mắt em đèn khuya

giấc mơ tôi như lá cây đang thắm lên

từng ngày …

30.12.2024

VỚI MÌNH

.

sao cứ nhớ những gì xưa cũ, những gì đã không còn

đường xa ái ngại

đời người qua nhanh

Trang Chu xưa mơ thấy mình hóa bướm

tỉnh ra phân vân là bướm hay là người ?

nhiều đêm nằm mơ thấy mình hạnh ngộ

thức giấc biết đời đầy những chia phôi

mà thôi, người cũ về đâu nhỉ ?

tan hợp sầu hoan ấy lẽ thường

ta đứng trong chiều nghe sóng dậy

nghìn trùng trong mắt một quê hương

.

ĐÔI KHI

thấy mình trong căn nhà xưa

nước mưa theo mái tranh nhỏ xuống thành dòng

em cời bếp lửa

một ngày mùa đông

.

tóc em đầy bụi tro

tóc tôi cũng đầy bụi tro

và má em hồng thơm mùi khoai chín

.

những ngày mưa nhiều, những đêm đầy gió

không biết làm gì

tôi nằm nhớ những năm tháng khó nghèo

mắt em ấm trong căn nhà nhỏ

.

đôi khi tôi thấy mình thanh xuân

nằm bên em,bên bạn bè

và mùa đông không hề lạnh

Read Full Post »

Chủ nhật cuối của năm

Từ Hoài Tấn

.

Những giọt cà phê đã nhỏ hết xuống ly không

Chủ nhật cuối của tháng mười hai

Của năm sắp qua, năm sắp thành năm cũ

Và năm sắp tới, là năm mới

.

Năm vẫn là năm

Cà phê vẫn là cà phê

Chỉ là chừng ấy

Thời gian

Nhưng con người thay đổi

Trẻ rồi già

Cây và lá hoa có thời kỳ của nó

Không một ai bước ra khỏi vòng tròn của đấng tạo hóa

Chủ nhật cuối của tháng mười hai

Tuần sau lại là chủ nhật đầu tiên của năm mới

.

Hãy vui lấy chặng nghỉ của thời gian

Như “một chút mặt trời trong nước lạnh”

Chú nhật, chỉ là ngày cuối tuần

Hãy để mọi sự không chuyển động

Hãy để các thứ nằm yên

Và hưởng thụ

Vì đó là ngày chủ nhật cuối cùng của một năm

Để khởi đi một ngày mới khác

Read Full Post »

Bùi Thanh Tuấn

.

Có những chiều vội vã nhớ non cao

Thấy hoàng hôn vẫn còn nguyên ở đó

Trời mây thấp và khu vườn để ngỏ

Chỉ mình ta ngơ ngác trước hiên nhà

Có một người con gái đợi tin xa:

“Về đây với em cho thoả lòng mong nhớ!”

Buổi chiều tự do còn anh người có vợ:

“Em cứ ra đi theo người khác, anh nhờ!”

Có nắng nhạt dần nằm ủ rũ trang thơ

Xung quanh vắng im đoá hoa buồn muốn khóc

Chiếc xe đạp mỗi ngày trôi lọc cọc

Về tựa lưng bên tường cũ ngôi nhà

Có bụi cúc vàng tuần trước đã trổ hoa

Buổi chiều cô đơn hát vang lời thống hối

Chiếc ghế mồ côi, mái hiên đời sám tội

Kẻ hành giả giang hồ câm nín trước mùa yêu…

Westminter Friday 13rd of July/ 2018

Bùi Thanh Tuấn.

Read Full Post »

Kề cận nhé, khi còn có thể

Đinh Thị Thu Vân

.

rất có thể ngày mai không kịp nữa
ơi những tình yêu, đừng đợi đến lỡ làng
mới vội khóc vội đau và vội tiếc
vội ngỡ ngàng: vừa đó đã ly tan…

kề cận nhé, khi còn có thể
này bàn tay này mái tóc xuân xanh
hãy ủ ấm đời nhau, dạt dào hơn chút nữa
biết đâu rồi tích tắc sẽ mù tăm

này những tình yêu, khi còn có thể
hãy nâng niu từng khoảnh khắc tay cầm
này những chiếc hôn sâu, khi còn có thể
hãy dịu dàng trao gởi trước trăm năm!

biết đâu ngày mai anh lạnh lẽo, biết đâu em
biết đâu những phũ phàng nhân thế
này những tình yêu, hãy tìm đến nhau khi còn có thể
hoa bướm đa tình đang đợi để cùng say.

Read Full Post »

Tìm em ngược dòng sông nhớ

Nguyên Hùng

.

Anh tìm em ngược dòng sông nhớ

Tìm lại chốn xưa nơi gửi nụ hôn đầu

Tìm những ước mơ theo cánh buồm nâu

Tìm dáng em chờ thuyền cha trên bến.

     

Anh đi tìm em lần theo hương biển

Theo vị mặn mòi trong những câu ca

Tiếng sóng thầm thì thao thức bờ xa

Lời hẹn tuổi thơ ủ xanh nhẫn cỏ.

     

Anh đi tìm khi bóng ngày vừa đổ

Em gánh ước mơ theo mẹ chuyến chợ chiều

Khơi bếp lửa hồng sưởi mái tranh nghèo

Em học hát và lớn khôn từ lời ru của mẹ

    

Mấy mươi năm cuộc đời bao dâu bể

Anh và em trôi dạt mấy góc trời

Nhưng tình quê đâu thể cạn vơi

Như sông quê sóng không thôi dào dạt

    

Ngược sông nhớ tìm lại ngày đã mất

Gặp dáng em ngồi hát phía chân trời

Gió lạnh lùa và tuyết trắng cứ rơi

Má em hồng trở về thời thiếu nữ.

Read Full Post »

Gặp Thầy Chiều Cuối Đông

Nguyễn Ngọc Hưng

.

Bất ngờ gặp lại thầy xưa

Vui như nắng

Buồn như mưa qua chiều

Một vầng trăng sáng thương yêu

Lại lung linh giữa bao điều nhớ quên

.

Tóc thầy sợi bạc sợi đen

Gió sương chưa trắng dòng tên, thưa thầy

Mười năm góc bể chân mây

Bóng hình xưa

Vẫn vơi đầy mắt con

.

Điểm mười tươi nhuận nét son

Thời gian phai dấu

Chỉ còn số không

Lời ru trắng

Giọt máu hồng

Tiếng thầy ấm cả chiều đông gió lùa

.

Ngựa què giã biệt trường đua

Còn mơ lá cỏ được thua hí dài

Dù con bất lực bất tài

Cũng xin góp mặt một vài câu thơ…

.

Tiễn thầy

Con nhện giăng tơ

Tưởng đâu gió lạnh ai ngờ… Mưa xuân!

Read Full Post »

Chạm tay vào gió, sen tàn.

Nguyễn Thị Liên Tâm

.

Thì thôi!

Người đã buông tay

Ta gom thương nhớ cho đầy tương tư

Sen thơm.

Một cõi chân như

Lụa là hương phấn. Thực hư xót lòng.

.

Tay lần theo.

Giấc hư không.

Gấm hoa lộng lẫy. Bồng bồng nương xuân

Này em!

Trăng xõa thượng tuần

Nhớ ai. Một khối trầm luân. Quay cuồng

.

Thôi đành thôi

Đẫm trăng suông

Bên hồ quạnh quẽ. Sen buồn năm canh

Phập phồng.

Sen trắng lá xanh

Chạm tay vào gió. Mong manh sen tàn.

Read Full Post »

Đôi mắt Tuệ Sỹ

Tâm Nhiên
.
Như Long Tượng mắt mở trừng sáng rực

Một hôm gầm sấm dậy khắp nhân gian

Làm chấn động cả sơn hà đại địa

Rền ngân vang tận rú thẳm non ngàn



Đôi mắt ấy cháy ngời xanh ánh lửa

Thiêu rụi tàn ngàn bóng tối u minh

Vô lượng quang sáng bừng lên trí tuệ

Đại bi tâm hàm dung chứa bao tình

.

Đôi mắt đó trầm sâu màu đáy biển

Hòa chan nhau máu lệ nỗi đau đời

Từ nhãn thị chúng sinh đầy thương cảm

Mà đọa đày trong cuộc lữ chao ơi !

.

Ôi đôi mắt lặng nhìn xuyên tam thế

Cõi tồn lưu huyễn mộng khói sương lồng

Lòng trăng hiện giữa đêm dài sinh tử

Thõng tay vào phố chợ bước dung thông

Read Full Post »

Khúc tình ca Đà Lạt

Từ Hoài Tấn

.

Tháng mười chúng tôi đi dưới những hàng cây ven hồ 

Vì sao đêm ngời sáng trong mắt nàng 

Dáng nghiêng người ngọc 

Nàng vẫn là cô gái mười sáu tuổi của tôi 

Với tình yêu đầu trong vắt như dòng sông quê nhà 

Mỗi ngày đi học tôi gặp nàng 

Qua ánh mắt 

Nhưng tình yêu chúng tôi nồng nàn không gì so sánh được 

Tình yêu đã trải dài qua hơn năm mươi năm 

Một ngày phục sinh nơi đất khách 

Chúng tôi đã vượt qua 

Những sông những núi những đồi 

Đà Lạt ngày trở về 

Nối dài cuộc tình ta

Không bao giờ dứt 

Tháng mười ở ngoài kia 

Những hàng thông trên đồi reo khúc 

Bài hát ngàn năm 

Những giọt sương ban mai đem một chút hơi mùa đông 

Cho tay trong bàn tay ấm áp 

Những con đường dốc xanh 

Như đường tình ngút mắt 

Của nỗi lòng yêu vô tận 

Tôi và em

Đã bước qua cửa thiên đường 

Cõi không gian muôn sắc 

Có ngày xưa ấy có hôm nay 

Tình không bờ bến 

Có em ngày đó có hôm nay 

Tình say ngất non cao 

Đà Lạt của ai hay Đà Lạt của tôi 

Không biết Đà Lạt ngày xưa hay Đà Lạt hôm nay 

Không biết thời gian còn có nghĩa gì không 

Của một cuộc tình vô hạn 

Đà Lạt, tình yêu tôi 

Đả Lạt, cuộc đời tôi 

Read Full Post »

Qua cầu

.Nguyễn Thái Dương

.

(lời một cô giáo gửi mẹ

khi về nhận nhiệm sở Cần Giờ)

Má không tưởng tượng được rằng

Cây cầu khỉ, chửa một lần con qua

Gập ghềnh như những câu ca

Má ru thuở nhỏ thiết tha nhịp nhàng

.

Bàn chân con cứ run khan

Giá mà có má dắt sang bấy giờ

Thì cây cầu hẳn nên thơ

Như trăm câu hát đời xưa của mình

.

Học trò con đứa vô tình

Đứa hồn nhiên đứng ngó nhìn dáng con

Đứa thì chạy vội tới ôm

Hai cô trò đến là thương: ngã nhào

.

Nhưng mà má có ngờ đâu

Cái lần đầu ấy, lần đầu con tin

Rằng con sẽ thẳng người lên

Sau giây phút bước chênh vênh qua cầu…

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »