Cao Thị Hoàng
– Tao đã nói nhiều lần rồi , mầy có nghe tao đâu ? Tía tao ( tức ông ngoại của mầy )
hồi còn sống , thường bảo : hễ dốt thì dựa cột mà nghe , nghe rồi thì phải học , không học trường , học thầy được thì học bạn , học xóm , học ấp , học lóm – cái món học lóm – hay hết biết . Tao từ học lóm mà có chồng , mần dâu , rồi có con , có cháu chắt bầy đàn , chứ tao nào biết chữ nhứt một của thánh hiền đâu .
Bà Bảy vừa chẻ lạt tre , vừa nói chuyện với út Nữa ( con gái của cụ ). Giọng nói
đều đều , khi được , khi mất của bà đã ru Út Nữa đi vào giấc ngủ mê mệt đầy
tiếng ngái .
Bà Bảy chẳng thắc mắc tại sao Út Nữa không nghe bà nói mà ngủ .Vì bà biết con
nhỏ nó cực sơn trường . Cực đã đành , nó còn khổ đứt ruột ra từng khúc
Nhà bà Bảy nghèo rớt mồng tơi , nghèo rơi nước mắt , bà đẻ một hơi mười
một người con cho ông : bốn trai , bảy gái thì chiến tranh ” chống Mỹ cứu nước ”
kết thúc .Nghĩ cho cùng , gia đình bà cũng ngộ : Quốc gia cũng theo , Việt Cộng
cũng thờ .
Số là , trong bốn đứa con trai thì hai thằng theo anh em du kích trong xã và
lần lượt chết khi quyết liệt chống càn . Hai đứa còn lại , một thằng bị bắt quân
dịch đưa đi Vùng 1 và chết mất xác , một thằng đi lính trên Quận bị tình nghi
có liên hệ hai thằng em Việt Cộng nên ở tù .Bảy đứa gái , không có đứa nào
một cột , một kèo . Năm 78 , chúng theo bạn bè vượt biển sáu đứa ( trừ út Nữa vì thương tía má già nên ở lại ) , năm đứa bị hải tặc hãm hiếp và vứt xác xuống biển , chỉ có con Gáo thoát đến được Đan Mạch và sau đó bị điên . Một bầy cháu ngoại nhiều dòng cha ” thối về ngoại ” cho ông bà nuôi mệt xỉu .
Bọn cháu ngoại lớn lên với lý lịch cha mẹ không rõ ràng , hộ khẩu khó khăn , phần ông bà , dì út chẳng biết chữ – cả đời học lóm – bầy cháu đành thất học . Lớn đi bộ
đội để đỡ gánh nặng gia đình , nhưng không ai nhận vì dốt . Các đứa cháu ngoại
trai gái lần lượt tản hàng , bỏ quê đi tứ xứ .
Con Út Nữa một nách một con , nuôi tía má và chín đứa cháu gọi bằng dì . Thân
Út Nữa như con cồng cộc ,mình mẩy đen thui , lặn hụp tối ngày để kiếm miếng
ăn . Đã vậy , ông trời không thương , bày cảnh éo le , không chồng mà đẻ con ,
đau khổ xấc bấc , xang bang . Nếu không có đứa con , chín đứa cháu , tía má , có lẽ con Út Nữa thắt cổ rồi .
Bà Bảy vừa chẻ lạt , vừa nghĩ ngợi chuyện nhà thì con Út Nữa trở mình thức dậy.
– Trời đất , sao má không kêu con ? nước lớn rồi làm sao con chày cá ?
– Tao thấy mầy ngáy ngon , không nỡ…
Vừa lúc ấy , ông Bảy bước vào nhà – một ông lão tám mươi hai tuổi mụ – còn
quắc thước , miệng có mùi rượu . Bà Bảy hỏi ông nhậu ở đâu ? ông bảo nhậu nhà
chú Hai Viên , tía của cô giáo Ngọc dạy thằng Đực – cháu ngoại mình – .
Đực là con của Út Nữa , cha nó là thầy giáo Khải – người ở miệt Thầy
Gòn ( Sài Gòn ) – .gia đình đi kinh tế mới trồng khóm ở Kiên Lương .Năm 1980 ,
thầy Khải ra trường Cao Đẳng Sư Phạm tỉnh Kiên Giang và về Hà Tiên dạy học.
Buổi đầu thầy ở chung với giáo viên trong trường .Ngoài những tiết đứng lớp ,
thầy kiêm phần gọi là ” tiếp phẩm bếp ăn ” tập thể . Chính phần việc nầy , tạo
điều kiện Thầy Khải quen biết Út Nữa .
Út Nữa là con cồng cộc của vùng sông biển Hà Tiên , chàI lưới được bao nhiêu cá ,
Út Nữa đem ra bỏ mối cho người bán cá ở chợ – trong số bỏ mối đó – có thầy Khải .
Dần dà thầy giáo Khải yêu út Nữa . Riêng Út Nữa đi đâu , làm gì – ngay cả khi ngủ –
cũng thấy hình bóng của thầy giáo Khải . Năm đó , Út Nữa vừa tròn mười bảy .
Cái tuổi mà mấy người lớn tuổi trong xóm thường nói : mười bảy , bẻ gãy sừng trâu !
Bà Bảy cảm thấy dạo sau nầy con Út Nữa thường đi sớm về muộn , tiền bán cá
ít hơn , thường tư lự ngồi ngắm nghía , săm soi mặt mày dưới mặt nước ao –
vì nhà bà không có gương – Bà đem những việc ấy nói cho ông nghe . Ông trầm
ngâm bảo rằng , con út nó cũng lớn rồi , nếu nó phải lòng ai trong xóm thì mình
gả thôi . Có con gái lớn trong nhà như hũ mắm treo giàn bếp .
Bắt đầu kỳ nghĩ hè năm dạy đó , thầy giáo Khải ra phố mướn phòng trọ . Mối tình
vụng trộm , lén lút giữa giáo Khải và Út Nữa đương thời triển nở đẹp.
Cô giáo Ngọc – dạy chung trường – với thầy Khải , rù rì , to nhỏ về mối tình ấy cho bà Bảy nghe . Bà Bảy mừng thầm , bà nghĩ ông trời còn thương cho gia tộc bà có cái chữ để ăn , để nói , để gói , để mở với người ta . Xưa nay , con chữ không có chổ đứng trong nhà bà .
Buổi chiều , cơm nước xong , bà kéo ông ra ở thềm nhà , chậm rãi báo tin sự việc
của đứa con gái út . Nghe xong , ông hoảng và rầy bà sao không cản con út . Ông
quấn thuốc rê hút liên hồi . Bà Bảy như bong bóng xì hơi , xụi lơ .
– Nó thương ai cũng được , nhưng thương người có chữ thì tôi không thể yên .
Ông bà , ông vãi mình thường nói , thằng có chữ chưa chắc nó sống có nghĩa .
Nếu không , ai gọi chữ nghĩa làm gì ? Bà Bảy nghe ông nói thì há hóc mồm ra .
Hồi nẫm , khoảng năm 61 – 62 gì đó , thằng sáu Sẹo trưởng đồn cây Điệp ,
kêu bà ra chợ Hà Tiên đưa thư cho cô bảy Lụi mua tặng nó 5 cái cật heo để hầm thuốc bắc tráng dương , bổ thận . Nghe nói , chữ cật dấu ớ mà nó viết dấu á thành
cặt heo , cô bảy tìm một buổi mua không có . Bà về tay không , thằng sáu Sẹo
xáng cho bà ăn mấy bạt taI , nó còn bảo đồ đàn bà hư , á ớ gì cũng vậy !?
Còn nữa , bà nhớ thằng Bé lát không ? Con Cả Hưởn , nó làm việc hai mặt . Khi bể
bạc , mấy ổng bên trong bảo anh em ra ấp Chiến Lược bắt ban ngày ( ý là rước vô căn cứ ) để mọi người thấy nó bị Việt Cộng bắt , nhằm che mắt quốc gia không nghi . Nhưng lúc xem lệnh thi hành thì người viết lệnh bỏ dấu lung tung , đọc nhầm : bắt ban ngày thành bắt bắn ngay ! . Mấy năm nay , trên xuống , dưới lên , trần ai , khoai cũ ,mới làm rõ được sự việc và công nhận thằng Bé là liệt sĩ .
Bà Bảy buồn , bà cũng chẳng biết vì sao mình buồn ? Những điều ông Bảy
vừa nói , bà thấm thía lắm .
Bà đứng dậy ra phía cầu ao – út Nữa đang rửa chén – Bà bảo rửa xong thì ra sân
gặp tía .
Ông Bảy đang tựa lưng vào nẹp cửa , hút thuốc . Bà Bảy nhai trầu , không có trầu ,
chỉ có xác cau . Út Nữa thập thò mép cửa , ông Bảy lên tiếng :
– Con ngồi xuống , tía hỏi chuyện
– Dạ !
Út Nữa dạ rất nhỏ như một người có lỗi , chưa bao giờ út hồi hộp và sợ tía như
chiều nay . Út thật thà kể hết mọi chuyện yêu đương giữa út với thầy giáo Khải ,
kể cả việc hai người đi chùa thắp nhang van vái Tổ như thế nào . Có một điều
Út dấu tía má là thầy giáo Khải không biết út dốt chữ và đã ăn nằm với Út , bởi
Út tin người có chữ , tin lời thề của giáo Khải trước Quán Thế Âm Bồ Tát .
Bất chợt , ông Bảy hỏi Út :
– Thầy giáo có biết con dốt chữ không ?
Út ngập ngừng , tự nhiên chân cẳng nó run , răng muốn đánh bò cạp .
– Thầy giáo có biết con dốt chữ không ?
Ông Bảy hỏi Út lần nữa , giong hơi gắt .
– Dạ , không !
Út trả lời tía như một cái máy.
– Thầy giáo muốn liên lạc với con thì làm sao ?
– Dạ , thầy viết thư nhờ chú tư Sông – bảo vệ trường – đưa.
Lúc nầy , bà Bảy chen vào :
– Rồi mầy làm sao đọc chữ ?
Đôi mắt út ngó xuống đất , tay gạch tới , gạch lui ngạch cửa :
– Con nhờ chị Hạnh – bán thuốc lá đầu chợ – đọc dùm .
– Làm sao mầy trả lời thầy giáo ?
– Dạ , chị Hạnh theo ý trong thư mà viết trả lời dùm con .
– Khi gặp lại thầy giáo thì thầy nói gì với con .
Lời ông Bảy rất nhẹ nhàng với Út , ông rất thương con Út cực khổ từ nhỏ ,
một mình bương chảy nuôi cháu , giúp tía má không một lời than , lúc nào
cũng tích cực , tười cười . Ông bảo con đừng sợ , thuật hết chuyện cho
tía má nghe . Út như được mở lòng .
– Dạ , thầy khen con viết chữ đẹp , lời lẽ ướt át , dễ thương . Thầy nói được
làm chồng con , thầy thích lắm . Tía má biết hông , chị Hạnh thơ văn gì đó hay
lắm . Trước 75 , chị học đại ( đại học ) ở Sài Gòn , tía má chị có sạp vải trong
chợ Hà Tiên .Sau 75 , trường chị đóng cửa nên chị về phụ tía má và bán lén
thuốc lá lậu từ Miên về qua cửa khẩu Xà Xía . Mỗi lần chị giúp đọc thư và viết
thư trả lời dùm , con cho chị năm ký cá , gọi là trả ơn chị
Bà Bảy cắt ngang :
– Tao thấy hàng ngày tiền mầy bán cá ít hơn trước , tao đã nghi . Nhà túng quẫn ,
thiếu trước hụt sau , bầy cháu trưa cơm thì chiều cháo …
Ông Bảy thấy vợ mình bắt đầu quạt lò than , ông tằng hắng :
– Thì bà để cho con nó nói . Nó đâu phải cả đời nuôi cháu , cả đời làm cồng cộc
Rồi ông hỏi út :
– Sao con không nói thiệt với thầy giáo ?
– Con sợ thầy bỏ con . Vì , thầy thường nói : ba má thầy bảo sống với người
dốt chữ cực lắm . Dốt đồng nghĩa với giặc , ” giặc dốt ! ”
– ???
Ông Bảy im lặng , thở dài . Ông hiểu tấm lòng của con gái út và theo kinh nghiệm
dân gian của ông , thì Út Nữa đã lụy tình ! Ông chậm rãi nói với con :
– Tía không cấm con quen thầy giáo , cái quen trên mức tình bạn mà ông bà
mình gọi là bồ . Con nhớ bồ thì được , bịch thì không . Người đời nói nôm na
là bồ bịch !
Bà Bảy cũng làm ra vẻ hiểu biết từ học lóm và vuốt đuôi theo ông Bảy :
– Hồi bà Nội mầy còn sống , thường nói khi tao nhổ tóc sâu cho bà .
Con nhớ nha ! những chữ thánh hiền để lại như : chợ búa , quán xá , giàu có ,
nghèo mạt . con người … đều có nghĩa hết thảy đấy !
Bóng tối đuổi mặt trời và mặt trời đang bị biển nuốt dần , một màu đỏ tứa ra
như máu , loang trên mặt nước biển xa tít chân trời !
Câu chuyện hạch hỏi Út Nữa của ông bà Bảy tạm chấm dứt .
Đêm đó , Út trằn trọc không ngủ được . Tai Út văng vẳng lời tía nói , bồ thì được ,
bịch thì không ! Mình đã bị thầy giáo bịch rồi , bịch rất nhiều lần . Bây giờ phải
làm sao ? ngưng không bịch mình nhớ chết ,không chịu nổi . Vậy là , mình với thầy
giáo không phải bồ mà là bồ bịch . Ôi , chữ nghĩa rối rắm quá ! Dốt chữ có lẽ
yên hơn ? Út tự nói thầm với mình như thế và thiếp dần vào giắc ngủ .
Bốn tháng sau , kể từ buổi chiều tía má hỏi chuyện Út .
Từ những lá thư Hạnh đọc và viết mướn – năm ký cá – cho một lần đọc , viết ;
Hạnh yêu giáo Khải . Đồng thời , giáo Khải cũng nhận ra rằng những lời yêu
đương trong những lá thư ấy là của Hạnh , không phải của Út Nữa . Hai người
bắt đầu hẹn hò nhau , khi ra Rạch Gía , lúc lên Sài Gòn . Những chuyến đi tâm
tình như thế , Hạnh lo chu tất và còn cho tiền để giáo Khải xài thêm hàng tháng .
Giáo Khải bắt đầu so sánh Út Nữa với Hạnh . Một Hạnh có học thức – tuy vừa
lên năm hai trường Luật , Sài Gòn – gia đình khá giả , có cơ sở mua bán tại
chợ Hà Tiên , một tương lai khả dĩ an toàn trong cái thời bao cấp nghiệt ngã .
Một út Nữa nghèo , bán mặt cho nước , bán lưng cho trời , đen đúa , khét nắng
mà bạn hàng cá gọi là con cồng cộc ! Dốt chữ , điều đại kỵ gia đình ba má giáo
Khảỉ . Út chỉ có tấm lòng đôn hậu , chất phát , thật thà của cô gái nghèo nhà quê .
Giáo Khải tự mình tìm mọi lý lẽ để biện minh cho việc bỏ út . Cuối cùng , giáo
Khải quyết định bỏ út , cưới Hạnh và xin nghĩ dạy để cùng Hạnh về Sài Gòn .
Bụng của út Nữa càng ngày càng lớn , út nghe rõ tiếng chòi đạp của con . Mười
bảy tuồi , Út chuẩn bị làm mẹ và vượt cạn một mình trong đói nghèo , rách rưới .
Khi thầy giáo Khải lánh mặt , Út nhiều lần định đến trường nhưng không dám ,
sợ gây rắc rối người ta đuổi dạy giáo Khải . Thật lòng , Út thương và đến chết
cũng không quên giáo Khải , không hận giáo Khải , miễn người Út thương mà vui sướng thì Út vui sướng theo . Út tự nghĩ như vậy .
Hôm Hạnh chuẩn bị làm đám cưới với giáo Khải , Út bậm gan mang cái bụng bầu
sắp đẻ đến gặp Hạnh , Út chỉ nói một câu :
– Sao chị không thương em , chị nở cướp chồng em .
– Ai cướp chồng mầy , con cồng cộc ?
Cả nhà Hạnh xua ra , mắng rủa và đuổi Út đi .
Mai nhờ có bác xe ôm thương tình út bụng chửa , dạ mang , chở giúp về nhà .
Ông bà Bảy thương con , an ủi Út . Ông thường bảo : con dại , cái mang ! Đó là
nghiệp chướng của con , của gia đình mình . Con đừng buồn ! Đừng nghe lời người ta mà phá cái thay , tội lắm ! Cứ đẻ , cứ nuôi !
Bà Bảy và cô bác lối xóm đã lo cho Út : mẹ tròn , con vuông !
Thằng Đực , giống giáo Khải như khuôn đúc !
Hôm thôi nôi thằng Đực , ông chỉ nói với con gái Út mình :
– Thằng có chữ , chưa chắc nó sống có nghĩa !

Chữ nghĩa hay quá! Tui đọc mà cứ bần thần cả người!
Gia đình ông bà Bảy ngó bộ hiền lành nhân đức sao gặp chuyện gì đâu không! Biết bao giờ mới ngoi lên được?
Cô Hạnh ấm ớ còn giáo Khải thì quá tệ! Hông biết cặp này giờ ra sao? Nếu họ mà giàu sang thì hông lẽ ông trời hông có mắt sao cà?
Cô Hoàng viết được mấy truyện rồi? Chỉ đường cho tui kiếm đọc đặng có ý mà dạy con cháu sau này ăn ở cho có nghĩa có nhân!
Chúc cô khỏe, viết nhiều!
Thưa hung Pt ,
Thật ra , tôi học chữ chẳng tới đâu . Nhà nghèo , nửa chừng nghỉ học
ở nhà phụ tía má vỡ hoang làm ruộng , nuôi mấy đứa em .
Tôi cũng không có hội đoàn : nhà văn , nhà thơ , nhà báo…và cũng chưa bao giờ được vinh dự quen biết những văn nghệ sĩ ấy . Tôi hoàn toàn
là dân , nói theo cách phim Tàu là : thảo dân – như cây cỏ thôi –
Nói rõ thế , để hungPt và người quen biết cảm thông cho Hoàng .
Tôi chỉ gửi bài cho XỨ NẪU .ORG theo ý của chị Phượng .
Truyện CHỮ NGHĨA còn phần 2 ( bao giờ đăng là do bộ phận biên tập
của XN – theo thông lệ , có lẽ 15 ngày nửa )
Rồi thì , quả báo nhãn tiền thôi !
Mong hung Pt đợi , gọi là ” hồi sau phân giải ”.
Xin cảm ơn hung Pt.
Chúc vui.
Cao Thi Hoang ! Cao Thi Hoang !
Tôi thương em không biết để đâu cho hết.
Em đã bắt tôi trải qua một đêm trằn trọc, nữa đêm ôm mền gối đi chỗ khác ngủ vì trăn trở hoài sợ làm chồng tôi ngủ không được, sáng dậy không có sức đi làm. Biết chuyện cô Út Nữa tôi thấy khó chịu trong lòng lắm em biết không?
Chị ơi ,
Nghe chị nói em thương chị chị đứt ruột . Tâm chị nhạy cảm ,
lòng trắc ẩn chị cao . Thời hiện đại mà còn người có tấm lòng như chị
là thuộc loại hiếm . Thường thì vô cảm , có lẽ do nhân tình thế thái .
Song , em vẫn tin tận đáy lòng của mỗi con người , vẫn là phần NGƯỜI
chiếm phần quan trọng
Nhân loại sẽ chêt khi trái tim không còn rung động !
Chị Hoàng Phương ơi , em xin lỗi đã làm chị khổ tâm , trong lúc chị
không được khỏe .
Cảm ơn chị đã cho em thêm niềm tin con người .
Chúc chị vui.
Thân ái ,
Hoàng
Hòn Đất , chiều 24.10.2013.
Đừng lo em, tôi hết bịnh rồi. Tôi chỉ bị chồng giận nên phát hoảng mấy bữa, đau bao tử trở lại. Nay nhà cửa êm xuôi, tôi cũng qua cơn rồi em.
Em mừng chị hết bịnh .
Em trẻ người , non dạ , muốn với chị một điều :
Hồi bà Nội em còn sống , bà thường bảo rằng , lúc ông Nội còn sống bà thường làm theo ý thích của mình khiến ông Nội tức giận .Đến lúc ông Nội
mất , bà buồn và rất ân hận , tiếc gì không chiều theo ý ông Nội để
ông Nội vui , nói một lời ngọt ngào để động viên lúc ông Nội vất vã
trong cuộc mưu sinh ?
Chị ơi , có lẽ hạnh phúc từ sự hy sinh cái vốn có của riêng mình ?
Cảm ơn chị .
Chúc chị của em vui .
Chị hiểu ý em. Em yên tâm. Chị có lỗi chị sợ chị hứa ổng đủ chuyện hết chứ không dám cãi ẩu đâu em.
Vậy là em của chị vui và yên tâm rồi .
Chúc cả nhà vui.
Đừng lo Hoàng ơi,nước mình có 1200 hội viên hội nhà văn trung ương và gần 10000 hội viên hội nhà văn của các tỉnh thành,vậy mà mấy ai có tác phẩm hay.Danh hiệu ấy chỉ là…ảo Hoàng ơi
Anh Viet Nguyen ơi ,
Em ít giao du , không hiểu và cũng không quan tâm đến
những chuyện ấy .
Em chỉ mong các anh chị xn.org khi đọc truyện em viết ,
mạnh tay góp ý cụ thể giúp em . Được vậy là sương rồi
Em tập tành viết cho vui là chính , nếu chỉ làm ruộng kiếm sống
mà không viết thì buồn lắm !
Cảm ơn anh .
Chúc vui.
Truyện của một người chắc là rất trãi nghiệm với cuộc đời..
Không đâu Ca Dao ơi ,
Hoàng vừa qua cái ngưỡng 40 ! Song , cuộc sống quanh ta
ngồn ngộn cuốn phăng biết bao mảnh đời : cười chẳng được ,
khóc chẳng xong . Hoàng quan sát , nhập cuộc chia sẻ
và ghi chép như là nhu cầu sống . Thế thôi !
Hay , dỡ không quan trọng đối với Hoàng . Chỉ mong bằng hữu đọc
và cảm thông là Hoàng hạnh phúc lắm rồi Ca Dao ơi !
Cảm ơn bạn .
Chúc Ca Dao vui.
Cái chất miền tây trong truyện thật đẹp
Hoàng cảm ơn Champa .
Chúc bạn vui.
Rất Nam bộ caothihoang ơi. Hay và độc đáo
Cảm ơn lời nhận xét đẹp của Sông Hà Thanh .
Chúc bạn vui.
Một giọng văn đặt sệt miền nam
Chính xác chị Lê Thị Tâm ơi !
Cảm ơn chị.
Chúc vui.
Chắc là mình sẽ yêu một cô gái Nam Bộ khi đọc câu chuyện này
Rằng , chỉ ngại Nguyenvan chịu không thấu đấy thôi !
Nếu bạn thích , tôi chiều : Hoàng sẽ môi giới cho một con nhỏ bạn
quê Hòn Đất ( hiền như hòn đất ) , khi yêu thì dữ ( dữ là dữ dội ,
là lầy lội , là lụt lội và chẳng còn cơ hội thở nha bạn )
Đề nghị , Nguyenvan kiểm tra sức lực và suy nghĩ kỹ .
Cảm ơn bạn có nhã ý đẹp .
Chúc vui.
Đọc hay quá
Minh Mẫn khen ,
Hoàng lên khu đĩ nhà rồi nè !
Lỡ lên rồi không dễ dàng gì tuột xuống nha bạn .
Cảm ơn Minh Mẫn .
Chúc vui.
Đọc đến đoạn út Nữa nhờ chị Hạnh đọc thư và trả lời giúp là CT. đã đoán được kết cuộc thế nào rồi.Tình huống bi kịch này xảy ra rất nhiều trong đời thường và văn chương.Trách thầy giáo và cô Hạnh là trách ở chỗ họ quá phũ phàng và vô tâm với Út Nữa, nhưng xét về một tình yêu thật sự thì giáo Khải đã chọn lựa đúng.
CT. thích nhất tính cách của ông tía trong truyện.Hiểu người, hiểu mình, hiểu con mình,khảng khái, tâm lý và rộng lượng.Thật may cho út Nữa có được người cha như vậy.
Truyện có những chi tiết cười ra nước mắt như dấu ă, dấu â cũng như nhau, hoặc đặt sai dấu. Mấy câu tả mặt trời lặn trên biển rất ấn tượng.Cách lý giải từ bồ bịch của Út Nữa cũng hay hay.Truyện đưa ra những cảnh đời đau khổ éo le đến cùng cực khiến CT. nhớ đến các truyện của Nguyễn Trí.
Mong Cao thị Hoàng viết với ngôn ngữ và hình ảnh chắt lọc hơn nữa.
Cám ơn tác giả đã cho ace. xunau đọc một truyện ngắn đáng suy ngẫm.
Chị Cổ Tích ơi ,
Em rất cảm ơn nhận xét và góp ý của chị .
Nhất là lời chị nhắc : ” ngôn ngữ và hình ảnh chắc lọc hơn ”
Chúc chị vui .
Tôi chịu cái lối “lý giải” rất “nông dân” của caothihoang trong truyện này. Nó chứng tỏ tác giả đã bỏ rất nhiều công sức để sống với nhân vật của mình, viết rất cẩn trọng, không quá đà, không gay gắt…đúng tính cách con người Nam bộ… Viết mà như nói, như đang kể, không có những ngôn từ “đao to búa lớn” mà vẫn dắt người đọc đi dọc ngang hết truyện, “Mình đã bị thầy giáo bịch rồi , bịch rất nhiều lần…” Ôi! chữ với nghĩa, tuyệt vời quá đi chứ…
” đao to , búa lớn ” đã có biết bao lực sĩ trong làng chữ nghĩa sử dụng .
Em phận gái – gái quê – thường quen với mùa , thiên hạ gọi quê mùa !
thì mình để nhan sắc tự nhiên ( cái trời cho ) dù có khét nắng chút ít
cũng là nguyên chất anh Ngô Đình Hải ơi !
Cảm ơn anh đọc truyện ” chăm chú ”
Chúc vui.
Viet that sau sac
Hoàng cảm ơn lời nhận xét của HMai .
Chúc bạn vui .
Rất tuyệt. Chúc Hoàng thẳng tiến.
Hoàng cảm ơn chị Ngọc Bút .
Cố gắng và sẽ cố gắng chị ơi !
Mong chị và các bạn động viên , giúp Hoàng tự tin khi viết .
Chúc chị vui .
Bài viết hay sâu sắc, nhưng tác giả cần chú ý đừng để lẫn lộn giữa chữ i và y nhé, ví dụ: May nhờ có bác xe ôm, chứ không phải mai nhờ có bác xe ôm, cái thai chứ không phải là cái thay.v.v..
Thùy Ngân ơi ,
Hoàng chân thành cảm ơn bạn .
Chúc bạn vui.
Chào người thân quý chưa biết mặt, Triệu Từ Truyền im lặng lâu nay để chờ đọc truyện ngắn này của Cao Thị Hoàng. Mình không có một kênh thông tin nào nữa để trao đổi sâu hơn về chữ NGHĨA; sao vậy Hoàng? Mình định năm sau in tập truyện ngắn ( nhờ Hoàng góp ý). Mong nói ít hiểu nhiều. Truyện của Cao thị Hoàng viết bằng tâm thức, sao giống Nguyễn ngọc Tư từ cấu trúc đến nhân vật đầy duy lý. Đúng như Hoàng nói , ngày nay người cầm bút cũng chơi chữ mà ít nêu nghĩa, đọc giả cũng thích đọc cái bề nổi hơn phần chìm của tảng băng. Anh xin lỗi Hoàng nếu có gì đụng chạm thiên hạ. Triệu từ truyền
Kính anh ,
Trông anh đọc CHỮ NGHĨA , giờ anh đã đọc em vui lắm .
Anh đã trải nghiệm cuộc trần ai nầy trên 60 năm . Ngần ấy , cũng
đủ cho anh hiểu cái quý và không quý của con người . Em tuy
bước qua ngưỡng 40 , nhưng còn bao điều gia vấp , vụn về . Mong anh
thương thông cảm cho người ” bạn nhỏ ” .
Em chưa đủ bản lĩnh , độ chính để có thể giúp anh ( góp ý ) , có điều
đọc thơ , truyện của anh , em rất thích ( em không làm thơ được )
Nhận xét của anh có phần đúng , nhưng không phải tất cả người
đọc là thế .
Em chưa thu xếp ổn phần việc nhà nên chưa dám trao đổi văn bút với anh .
Anh có thể có tất cả ( gia đình , sự nghiệp , giàu sang , bạn bè , người tình )
cái anh không có là ” hồng nhan tri kỷ ” , chẳng ai hiểu anh , chia sẻ cùng
anh ( ngay những gì anh trăn trở , thao thức…gửi gắm trong các tác phẩm
đã xuát bản )
Em nói nhiều như thế , để anh biết rằng : Em hiểu anh !
Việc gì đến , rồi sẽ đến . Tùy duyên !
Chúc anh vui và ngủ ngon
kính ,
Hôm nọ em kêu cứu anh, đến nay cơn dư chấn vật vã trong tâm hồn vẫn chưa nguôi. Bây giờ anh hiểu, Hoàng thừa biết tại sao anh im lặng. Anh hạnh phúc vì gặp người đồng điệu trong văn học. Em có tình cờ đọc truyện ngắn của anh chưa? Thật sự anh muốn nghe nhận định của Hồng Nhan Tri Kỷ, không phải để nghe khen đâu, mà muốn xem chất tươi trẻ có còn trong bút pháp luận đề của mình không? về phía anh, luôn nhớ câu nói của Socrate: “mẹ tôi đỡ đẻ cho sản phụ, con tôi đỡ đẻ cho bộ não.” Chúc em hoàn thành một tập truyện ngắn, anh hứa sẽ lo việc xuất bản! Triệu từ Truyền ( nhà văn là người của cả hành tinh,cả vũ trụ, không có nhà văn vùng miền xứ đâu. Tuy nhiên, nên lưu ý đăc tính dể dãi, thô ráp của Nam Bộ mình, mà thiếu làm sáng rực viên ngọc bên trong. Người ta thường lợi dụng chỗ này để xổ toẹt tinh túy, tài hoa, vĩ đại của vùng sông nước quê mình. Anh từng đau đớn lắm vì trò này trên nhiều lãnh vực)
Anh truyền ơi ,
Sao anh thức khuya thế ? Anh cần giữ gìn sức khỏe , cho gia đình , cho anh và cho bao người đã đang sẽ được anh giúp đỡ ( vật chất , tinh thần )
Tính anh là thế .
Anh truyền , nếu lời kêu cứu của con chim non vừa chập chững vào đời
( trường văn , trận bút ) đã như là cơn dư chấn vật vã trong tâm hồn anh
vẫn chưa nguôi – miên viễn khôn nguôi – thì tốt thôi anh .
” Trong hạnh phúc có thương đau
Vì gần nên có nỗi sầu chia xa
Có gì trong cõi người ta
Ỏ trong có , lại cũng là không thôi !” ( MQSN )
Em rất cảm động , cảm ơn sự hào hiệp của anh về việc giúp em tiền
xuất bản tập truyện ngắn . Anh ơi , việc ấy sau hẳn hay ..
Rất cảm kích khi anh nhắc nhở em đi vào chốn ” gió tanh , mưa máu ”
của cái cõi ” đa đề chữ nghĩa ” .
Em viết như là một nhu cầu sống là phải thở , nghĩ sao thì trãi lòng vây , nôm na , dễ dãi , thô ráp có sao anh ? Nếu khác đi , mông má lại thì – xin lỗi –
đâu còn em nữa . Người mình , ghét nhất là không thật , muôn người đã đau khổ vì cái không thật rồi anh ? Ai có lợi dung và nhân danh cái chi đó
để xổ toẹt mình thì cũng tốt thôi . Kẻ ấy , nuốt cái dơ trước .
Thời gian và bạn đọc là thước đo chuẩn mực , anh ạ !
” Anh từng đau đớn…” đấy , chính đau đớn ấy đã làm nên hồn cốt Triệu Từ
Truyền hôm nay – và em , môt gái quê – phải lòng những vầng thơ , văn do anh viết .
” Bắt phong trần , phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao ” ( Nguyễn Du )
Một lần nữa , em cảm ơn anh .
Chúc vui.
Hoàng quý mến, em đừng lo, anh sẽ sống tới 90 cho mà coi! Sống để tư duy và viết ( không chạy theo thị hiếu để nổi tiếng ảo, mà vì loài người cần loại chữ nghĩa đó).Tập truyện cần in ngay, có thể tới giữa năm sau, chậm thì buồn lắm Hoàng ơi. Em lưu ý hiểu đúng góp ý của anh, viết văn trước hết phải chân thật, tấm lòng thiện và dẫn đến thẩm mỹ, dứt khoát không mông má, dao kéo….Đừng cười anh nha, anh luôn có tự điển tiếng Việt, từ nào nghi ngờ sai, anh tra cứu ngay.Vậy mà vẫn bị bắt lỗi và chê luôn toàn bài.Nếu được trao đổi với em, anh sẽ viết Tương Tác tập 3 nhanh hơn và chất lượng hơn.Chúc em an vui trong sáng tạo! TTT(được vậy mới lá HNTK của TTT chớ)
Vâng , có anh ai dám bắt nạt em ?
Nói vui thôi , em chỉ cần một cái tặc lưỡi ( tiếc thương )
là đủ rồi , anh ạ !
Rất mong TƯƠNG TÁC ( tập 3 ) ra đời , em thích và mong .
Anh đừng lo , dẫu có quê mùa thế nào đi chăng nữa , ” người bạn nhỏ xíu ”
vẫn: ” Hiểu đúng góp ý của anh ” .
Em cầu nguyện anh vượt qua ngưỡng 100 và lực lên cực đỉnh
của chữ nghĩa . Em tin thế .
Và , anh nhớ gửi bài viết đăng XN.ORG , em và tụi bạn ở Rạch Gía có
cái mà đọc . Mấy con nhỏ bạn nó ” trộ ” em đấy !
Những gì anh góp ý , em nhớ .
Chúc anh vui .
Tình thân
Một cách giản dị , chân chất của người nam Bộ ,Cao Thị Hoàng đã kể cho cả nhà XuNau nghe một câu chuyện ngắn nhưng cảm xúc đọng lại thật lâu dài..
Và có lẽ người kể không chủ tâm giảng giải điều gì nhưng câu chuyện vẫn gợi nhớ cho chúng ta môt sự thật ,dù chúng ta không mong muốn,nó vẫn xảy ra trong đời thường : Người đói cơm ,đói chữ thường thua thiệt đủ thứ… Còn người giàu cơm, giàu chữ chưa chắc đã giàu nhân nghĩa…Nhiều khi sự giàu cơm giàu chữ của họ, còn đẩy sự bất nghĩa đến chổ sâu độc hơn…
Chúc caohihoang vui khỏe và sớm có thêm những bài viết hay.
Vâng , Hoàng ” không chủ tâm giảng giải điều gì ” trong truyện CHỮ NGHĨA
Điều ấy , hoàn toàn thuộc về người đọc .
Những nhận xét của Nguyễn Đồng Hoang , Hoàng tin bạn là người sống
có tâm .
Chúc bạn vui .
Em gái của chị ,
Ngoài trời tuyết đang rơi , đêm lạnh nhớ nhà , chị không ngủ được .
Đọc CHỮ NGHĨA của em , chị khóc cho út Nữa , chị khóc cho gia dình
bác Bảy – Chắc em còn nhớ , năm 2011 chị về VN – khi em đưa chị đến
thăm bác Bảy và út Nữa , thấy nheo nhóc và khổ quá , chị ngỏ ý giúp
sửa lại căn nhà rách , trống hoác … bác Bảy và út Nữa từ chối khéo ,
chị buồn nhưng trân quý lòng tự trọng của bác Bảy và út Nữa .
Chị nhớ hoài lời út Nữa : ở bển chị cũng cày như em mà sống , nhưng em vui hơn chị vì em sống quê nhà … chị giữ tiền mà xoay trở . Em cực khổ
quen rồi !
Hoàng ơi , chị bất ngờ khi em viết câu chuyện út Nữa Thành truyện .
Từ CHỮ NGHĨA của em , chị viết :
mình trốn nhau trong vườn trí tưởng
ngỡ yêu thương nào phải đâu anh
mối duyên hư ảo em chiêm ngưỡng
giờ đã khói mây mộng chẳng thành
em cồng cộc sông biển Hà Tiên
lặn hụp quanh năm mót kiếm tiền
nuôi cháu , nuôi con , nuôi tía má
khóc mình , khóc phận , khóc lương duyên
trời không thương nỡ dập vùi em
chữ để mà chi sống đớn hèn
khoa bảng ích gì khi bất nghĩa
chức quyền thu vén chẳng ai khen
con chữ lọt vào tâm ác độc
hại bao thế hệ nước non nhà
một dấu gạch ngang hay sổ dọc
xương phơi chồng chất đất quê cha
vì thế , chữ gắn liền với nghĩa
nếu không , phúc họa biết sao lường
thương em cồng cộc buồn muôn phía
lũi thũi một mính kiếp gió sương !
LÊ KIM PHƯỢNG
Boston ,2013 .10
Chị mừng em viết chắc tay .
Chị thương và chia sẻ cùng em.
Chúc em và cả nhà vui.
Bài thơ tô điểm thêm nét đẹp của truyện ngắn ,
lời thơ đầy thương cảm .
Hoàng cảm ơn bạn chia sẻ .
Chúc Hoang Yen Dy vui.
Chị kính ,
Em rất xúc động khi đọc thư của chị , cả nhà mong chị thu xếp
công việc về chơi .
Em đọc bài thơ cảm tác của chị mà mắt rưng rưng .
Thương út Nữa lắm chị ơi !
Tay em run vì xúc động , không thể gõ vào phím .
Em sẽ email cho chị .
Chị giữ gìn sức khỏe . Bên ấy , nghe nói mùa đông lạnh lắm .
Em chúc cả nhà vui.
Một ngôi sao vừa lóe lên trên bầu trời xunau.org
Alibaba , bạn ơi !
Hoàng mong anh em XN.ORG
đừng để ngôi sao ấy tắt !
Mong thay !
Cảm ơn Alibaba .
Chúc bạn vui.
Chữ nghĩa đến mấy bồ thì làm sao mà tắt !
Alibaba ơi ,
Một tay vỗ chẳng nên kêu ,
Trăm tay cùng vỗ vạn điều thành công !
Đặt sệt chất hão hớn hoang dã của miền tây
Điều ấy , vốn là máu thịt của dân Nam Bộ nói chung
và Miền Tây nói riêng .
” Kiến đắc tư nghĩa ” bạn Dang Hung ơi !
Cảm ơn bạn .
Chúc vui.
Viết quá hay
Dựng thành phim được
Hoàng rất cảm ơn lời động viên của bạn NMN .
Nhưng truyện của Hoàng không được thế bạn ơi !
Chỉ mong bạn đọc đừng chê tội cho Hoàng .
Chúc NMN vui .
Bạn NMN ơi !
Bạn khen , khiến Hoàng ” mắc cỡ ” đấy !
Rất mong NMN luôn luôn tìm đọc truyện của Hoàng
và chân thành góp ý .
Chúc bạn vui.
Thằng có chữ chưa chắt nó sống có nghĩa.Đúng là cái hay của chữ nghĩa .CTH ơi bạn viết rất tài tình
Mai Hoa ơi ,
Đấy là chuyện thật của chị út Nữa .
Cảm ơn bạn chia sẻ .
Chúc Mai Hoa vui.
Một truyện ngắn sâu sắc đến bất ngờ , hay !
Chú Đôn chúc mừng !
Cháu vô cùng cảm ơn lời khen của chú .
Cháu sẽ cố gắng !
Chúc chú Đôn khỏe , vui.
Bây giờ là 12.05 AM tại Los Angles, Mỹ, tôi vừa đọc xong truyện ngắn của Cao Thị Hoàng. Ngày đang chuyển sang ngày mới. Mai sáng mặt trời lên muộn vì mùa Đông, nhưng trong lòng tôi Bình Minh đã hiện. Bà Phạm Quỳnh hoàn toàn không biết chữ. Má tôi cũng không biết chữ. Bà Phạm Quỳnh không làm xấu hỗ ông Phạm Quỳnh. Má tôi là niềm hãnh diện của Ba tôi, của anh chị em tôi. Tôi đa tạ tác giả Cao Thị Hoàng. Tôi hi vọng có nhiều người góp ý như tôi! Thương quá Út Nữa à, thôi thì cứ nói như Nguyễn Khuyến: “CHỮ NGHĨA ÍCH GÌ CHO BUỔI ẤY!”.
Thưa anh Trần Vấn Lệ ,
Đây là chuyện hoàn toàn có thật ở quê tôi ( tên nhân vật thay đổi )
Đời út Nữa sơn trường , út ở vậy nuôi con ( nhất định không thương
ai ngoài giáo Khải ) .
Gia đình bác Bảy nghèo , dốt chữ nhưng sống đầy nghĩa khí ,kiểu
chuyện Lục Vân Tiên :
” kiến nghĩa bất vi vô dõng giả
lâm nguy bất cứu mạc anh hùng ! ”
Hoàng cảm ơn tấm lòng của anh đối với truyện CHỮ NGHĨA
Chúc anh vui.
Một bài viết thật hay thật sâu sắc,các con chữ như nhãy múa.
Một ít ngọt ngào và thật nhiều chua chát.
Hoàng cảm ơn Nguyễn Tấn Lực
Với những nhận xét của bạn , Hoàng sẽ cố gắng viết tốt hơn .
Chúc bạn vui.
Chỉ cần hai truyện ngắn ( đoản văn ) , Cao Thị Hoàng đã xác định
chổ đứng và phong cách riêng của cây bút nữ sống ở miền Tây .
Nếu truyện của CTH đăng ở báo viết , có lẽ nhiều chuyện sẽ hay .
Một ánh lửa trong làng văn.
Hoàng cảm ơn Hoàng Yên Dy ,
Hoàng viết chuyện đời xảy ra ở quê ( không hư cấu )
chỉ có tên là thay đổi , nhân vật thì kẻ còn , người mất .
Cốt viết để đọc vui và đỡ buồn , không mong được đăng báo
( bởi Hoàng chẳng có mối quan hệ , ngay cả địa phương )
Hoàng gửi XN .ORG vì chị Lê Kim Phượng ở Boston điện về
khuyên Hoàng gửi bài cho XN ( chị Phượng là chị bà con bạn dì )
Cảm ơn những hảo ý của bạn .
Chúc vui.
Tôi đọc nhiều lần truyện của Cao Thị Hoàng , càng đọc , càng thấm .
Đọc xong , câu chuyện vẫn còn đọng lại trong lòng .
Và , theo tôi : Cao Thị Hoàng là một cây viết nữ có tay nghề !
Chúc mừng Cao Thị Hoàng .
Kính bác Định ,
Tía cháu gửi lời thăm bác .
Bác đang trị bịnh mà vẫn đọc truyện cháu viết ( tập tành )
Cháu hết sức cảm ơn bác .
Cháu cầu chúc bác chóng lành .
Cháu chúc cả nhà vui.
Đêm đó , út trằn trọc không ngủ được . Tai út văng vẳng lời tía nói , bồ thì được ,
bịch thì không ! Mình đã bị thầy giáo bịch rồi , bịch rất nhiều lần . Bây giờ phải
làm sao ? ngưng không bịch mình nhớ chết ,không chịu nổi . Vậy là , mình với thầy
giáo không phải bồ mà là bồ bịch . Ôi , chữ nghĩa rối rắm quá ! Dốt chữ có lẽ
yên hơn ?
___________
Viết thật hay,đứng chất nam bộ
Nhận xét của Thanh Hoa là động lực cho Hoàng
cố gắng viết tốt hơn .
Cảm ơn Thanh Hoa .
Chúc bạn vui.
Bài viết độc -đáo- để, cay- cháy- túi kẻ… “chữ nghĩa”, đọc cứ ám khói “thầy Khải-cô Hạnh” lượn lờ như bóng ma và ngấm đau đáu cái trần trụi nhà ông Bảy, xé toạt từng mảng thâm tím, phơi giữa hoàng hôn thật thấm thía, xông… buồn man mác:
“ Bóng tối đuổi mặt trời, và mặt trời đang bị biển nuốt dần, một màu đỏ túa ra như máu, loang trên mặt nước biển xa tít chân trời!…”
@ Bà chị tác giả ơi!
_Em noái nho nhỏ đừng giận nghen- Cao mà còn Thị Hoàng nữa, thì thiên hạ ngước-nghía trẹo cổ luôn, ê ẩm chịu hổng thấu, nhìn cứ tót vót trên ngai, buông rèm phóng “chữ nghĩa”… xanh um vậy đó!Ấn tượng bá cháy! (cừ)
Rất cảm kích những chia sẻ của nguyen ngoc tho .
Hoàng cảm ơn bạn nha !
Chúc nguyen ngoc tho vui.
hi,
“Chữ nghĩa” đã phác họa lại bức tranh hiện thực xã hội tiền-hậu-chiến khá rõ nét & sinh động.
văn phong đặc thù Nam bộ của Cao Thị Hoàng đã cuốn hút người đọc đi từ bi kịch này đến bi kịch khác, từ nghịch cảnh này đến nghịch khác… đôi chỗ khá bất ngờ!…
không gian truyện ngột ngạt, ẩn hiện đâu đó chút mỉa mai, chút chua chát… nhưng đã để lại độ ngân rung khá lâu trong lòng người đọc…
chúc viết khỏe & mong đọc thêm nhiều truyện ngắn khác của Cao Thị Hoàng…
Hoàng cảm ơn anh nguyễn đăng trình ,
Những nhận xét của anh , Hoàng ghi nhận
và cố gắng viết tốt hơn để phục vụ người đọc .
Chúc anh vui.
Từng dòng từng dòng chữ nghĩa ….nặng tình trịch !
Hoàng cảm ơn Savi .
Chúc bạn vui.
Chào Chị Cao thị Hoàng!Đề tài hấp dẫn đây!”Chữ nghĩa”-Chữ nghĩa đầy trong bụng hay đầy trong đầu trong óc Hê! Cái khoản này kể ra tràng giang đại hải nghen!Theo tui biết-Con người có giáo dục là con người có tri thứcNếu may mắn cuộc đời chữ nghĩa đắp vô đời nữa thì đủ cả 2món tuyệt vời”Tri trí thức”-Hoàn hảo cho một con NgườiVà thâm sâu mà vô giáo dục thì phải biết!Ác độc tinh vi tàn tệ hơn người thường Tri thức có trong tất cả con người bình dân học ”lóm” đó nghen!Cái ”tri” cũng nhiều bậc hạng do học lỏm nhiều hay ít nữa đó!Cảm ơn một bài viết vui hết biết!Thích lắm đó hợp ý tui”tiếu ngạo giang hồ” đụng độ tùm lum-thua thì chạy mất biệt!
Chào aitrinhngoctran ,
Hoàng cảm ơn bạn đã đọc và có ý kiến .
Chúc aitrinhngoctran vui.
Hơn 3 giờ đêm, Bếp chuẩn bị đi ngủ, thì gặp cao Thị Hoàng đúng đón đầu làng Nẫu, vừa ngáp dài bếp vừa thăm hỏi bạn hiền đây.
Mèn đét ơi, cái “khứa” Khải làm thầy giáo mà sao vô giáo dục dữ vậy và nàng Hạnh học chi Đại học mà cái tâm của kẻ tiểu nhân.
chuyện thường tình kể nổi khốn khổ của nhữngngười nghèo, chân chất, dễ tin nhưng vẩn cuốn hút người đọc nhờ giọng văn miệt vườn của Cao Thị Hoàng. Đọc gần gần nhớ Nguyễn Ngọc Tư.
Bếp mở hàng đắt lắm đó nghen. Bếp đi ngủ đây, mí mắt gần sụp rồi nè bạn hiền ui.
Cao Thị Hoàng hao hao giong Nguyen Ngoc Tu
Một cây viết nữ xuất hiện bất ngờ trên XN.org , thật hay !
Đọc rất thấm thía chuyện đời .
Cháu chân thành cảm ơn chú , mong được chú góp ý
để cháu viết tốt hơn.
Chúc chú Huỳnh Xuân Bắc vui khỏe
Người Nhơn Lý ơi ,
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã ” cây đa , cây đề ” rồi ,
con đường nhà văn ấy đi , thì ai mà dám đi theo hoặc
bắt chước đi ” hao hao ” cho giống . Và nếu thế , mình
sẽ chẳng giống ai .
Hoàng cảm ơn bạn .
Chúc bạn vui.
Tôi cũng nghĩ như vậy! Cái khó của một người viết là tạo được cho mình một con đường riêng để đi, chứ đi theo con đường có sẵn của người khác, chẳng khác nào nhảy vào trong túi áo của họ mà ngồi thì…chán lắm!!! Cảm ơn caothihoang.
Anh Ngô Đình Hải ơi ,
Nếu anh em trong nhà giống y nhau ,
thì tía má mình hưỡn đâu đẻ nhiều ( một đứa đủ rồi ).
Vì khác nhau , tía má mới đẻ tràn đồng như thế .
Cảm ơn anh , cảm ơn chị Nga , cảm ơn Người Nhơn Lý
Cao Thị Hoàng có ” bà con với Cao Thị Hoàng Đoan vậy không chị Bếp ?
Hoàng đang sống ở Hòn Đất , KiênGiang
không có quan hệ với chị Cao Thị Hoàng Đoan .
Xin cảm ơn Thục Quyên .
Chúc bạn vui.
Vậy Hoàng cùng quê với Bà Cà ợi, Chị Sứ… ?
Thục Quyên xin được Chào nhau qua trang Xứ Nẫu .
Bà Cà sợi !
Cảm ơn chị Thục Quyên
Vâng , mình ” xin được Chào nhau qua trang Xứ Nẫu ”
Chúc vui.
Thật là xúc động chị Nga ơi ,
Hoàng xin cảm ơn chị .
Như chị biết , nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã là ” đa , đề ” rồi ,
chị em mình viết chủ yếu góp vui là chính .
Riêng Hoàng chẳng dám men theo hoặc ” gần gần ”
nhà văn Nguyễn Ngọc Tư .
Hoàng ” kính nhi , viễn chi ”
Một lần nữa , Hoàng cảm ơn tấm lòng của chị .
Chúc chị của Hoàng vui.
Chị HN Nga ơi ,
Hoàng trả lời chị , nhưng lời viết nhảy xuông dưới .
Xin lỗi chị.
Cao Thị Hoàng viết thật sâu sắc thâm trầm
Hoàng cảm ơn Minh Huy .
Chúc bạn vui.