Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Một, 2012

Hoa Râm

Cao Quảng Văn

Về một loài hoa không ghi tên trong tự điển các loài hoa

Có loài hoa lặng lẽ
Tỏa hương thầm trong đêm
Trên mênh mông
Trang giấy
Và  bâng khuâng
Ngọn đèn
.
Đêm đêm
Đèn sáng
Đôi mắt sáng
Hoa nở dần
Dài theo năm tháng
Cho cây đời xanh mãi
Xanh thêm…

Read Full Post »

Mai vàng quê hương

Mai Khoa

Cơn gió cuối đông vơi đi giá rét

Chút nắng vàng sưởi ấm tình thân

Tháng chạp vương nỗi nhớ trong ngần

Ngày trở lại vườn mai chớm nụ

 

Đứa con xa trở về đoàn tụ

Ơi quê hương Bình Định mến thương !

Vườn mai giăng giăng suốt dọc con đường

Về quê Nội – niềm vui náo nức

 

Tôi yêu hoa mai từ bao giờ không biết

Khoe ánh vàng rực rỡ nắng tươi

Mai Bình Định thế đứng, dáng ngồi

Nét kiêu sa – kết đọng ngàn vạn sắc

 

Hoa Mai vàng nét giao thoa trời đất

Cùng nàng xuân yểu điệu thướt tha

Như đôi lứa thủy chung – hẹn ước

Sứ giả tình yêu đón Tết vào nhà.

 

 

Read Full Post »

Quảy đá qua đồng

Võ Chân Cửu

Ngày xưa đá bẩm khí trời
Xuống coi dâu biển đổi đời ra sao
Đời xưa huyễn sự chiêm bao
Đời nay sương gió rì rào sử xanh
Ai nằm lẳng ca năm canh
Tỉnh ra thấy nắng vàng hanh cuối ngày
Gió vờn mấy cánh hoa lay
Tang thương kim cổ phơi bày phôi pha
Một hôm nghe giữa quê nhà
Đồng xưa vang vọng khúc ca nửa chừng

(Tiếng ca)

Ca rằng:

Trời xanh Nam Hải
Khói mông lung
Xô động hư vô
Mấy vạn từng
Chiều hôm sóng nước
Thi nhau nhạt
Soi lãng hình ai, hề !
Hóa công

Soi cái hình ta, hề !
Minh mông
Soi suốt thiên thu, hề !
Thinh không
Quạ chiều phương nam bay xao xác
Mây về phương nao bay tan nát
Trứng con rùa đen đào chôn trong cát
Trứng con thần ưng
Phơi trên non chóp
Ta nằm muôn năm
sao chưa thay lốt.

Trời chết trong không
Kìa mai hay mốt
Trăng tàn nơi nơi
Mai sau muôn xưa
Ta uống tinh sương hề bao nhiêu hớp
Thốt với bao la hề khuya hay trưa

Sao nằm im hề !
Ngu ngu ngơ ngơ
Mịt mờ mịt mờ
Tỉnh tỉnh mơ mơ

Sao ta chưa bay lên cao hề !
Trời xanh xưa hẹn ta hề !
Trời xanh nay lừa ta hề !
Đất trích chiêm bao

cho ta hát ngao hề !

Con thần ưng ơi con thần ưng
Con trăn tinh ơi con trăn tinh
Ngươi chơi cùng ta hề !
Ngươi múa lung tung hề !
Trong chốn vô minh hề !
Ngươi làm ta điên hề !
Ngươi làm ta quên hề !

Dâu bể bao đời
Ta say mê chơi
Mặc ai đổi dời

Đêm ta hát ngươi vỗ cánh hề !
Đêm ta múa ngươi phun ngọc hề !
Bày ra một cõi chưa từng có hề !
Trời xanh ghen hề đất ganh hề !

Con thần ưng ngươi bay đâu rồi
Con trăn tinh mang ngọc lên trời
Mưa tuôn trên đầu ta hề !
Nước xô lòng ta đau hề !
Ai xoi tim ta
Chiều nay cựa minh hề !
Nghe nhưng nhức hề !
Ta với mặt đất hề !
Chia chung niềm đau
Một bầu lau nhau
Tiếng khóc ban đầu

Trái đất xoay xoay
Bóng ta lung lay
Sao ta không bay hề !
Tiếng u u vang vang trong đầu
Lắng nghe ta bao nhiêu tinh cầu

Xưa kia mầy là hơi hề !
Ngày sau mầy lại tan thành hơi hề !
Tha hồ bay đi chơi hề !
Trăng soi muôn đời
Lạnh quá hề !
Trăng ơi trăng ơi
Vì ta mà mi rơi

Đêm đi rồi, trăng lặn mây tan
Mang mang hề ta căng ta căng
Sao không nổ hề !
Sao băng ơi sao băng

Con thần ưng mi kêu quang quác
Cái linh hồn bay trong bát ngát
Hãy nằm im nơi đây cái xác

Ai ngày xưa quảy ta đi hề !
Sao nay không về
Không gian tròn bao nhiêu hề !
Trái đất vuông bao nhiêu hề !
Dấu chân ai nay thành hồ
Thành suối thành sông
Hỡi ruộng hỡi đồng
Bao nhiêu cỏ mọc
Cỏ xanh như lòng ta
Bao nhiêu nấm mồ ma
Quay quần quanh ta
Nấm mồ lớn nhất
Không chôn ai hết hề !
Nấm mồ sau chót
Chôn lút trời xanh

Sóng xô nhạt nhạt ta hát ta nghe
Ca suốt ngàn năm ca động bốn bề
Ai sang bến hoặc ai xuống bờ mê

Đá hề ! đá hề !
U u hề ! minh minh hề !

Sóng ngầm không ngớt, có hay ta rớt
Từ dưới vực sâu bay lên chót vót
Trời đâu bỏ ta hề !
Trời gây hư không cho ta chơi hề !
Trời làm hoang vu cho ta coi hề !
Cõi thật chỗ nào hề !

Sao ta nặng lòng với nhân gian
Sứ mạng chi đâu hề !
Nghìn năm ta ngồi nghe âm vang
Cổ kim điêu tàn ta đi mộng ảo

Trời đâu nói láo hề !
Tự ta soi thấu

Con thần ưng ơi con thần ưng
Trứng mi để nơi non chóp
Ta ôm ta ấp
Nở cùng trăng sáng muôn thu

Trời xanh Nam Hải
Khói vi vu
Soi động hư vô
Mờ nhạt một bầu
Lặng ngắt mênh mông
Câu ca câu hát
Nghe ta xoay vòng
Thiên địa về đâu
( Lắng tiếng ca )

Thơ rằng:

Mấy tầng sương khói lô nhô
Trời xanh xanh ngắt có chờ ai đâu
Thả lòng lơ láo mấy câu
Gởi cùng mây bạc trắng phau một mình

Nằm nghe đá hát u minh
Thơ thay con mắt ngó rình hóa công
Bóng ai quảy đá qua đồng
Sầu xưa uất nặng giữa lòng nhân gian.

Read Full Post »

Vũ Thế Thành

“….Ông già cháo huyết hay bà cháo lòng có khác gì “những người muôn năm cũ” ? Họ là phần ký ức nhỏ trong một khoảng hành trình nào đó  của đời người. Khoảng  hành trình này đầy nhọc nhằn biến động, gắn liền với bao chuyện vụn vặt, không sao quên được… Nhớ đâu viết đó…”

Xe cháo huyết…đêm

Mùa đông 75, Sàigòn lạnh khủng khiếp, lòng người cũng..lạnh. Chiều xuống là… nhậu.  Còn biết làm gì lúc đó bây giờ? Nuối tiếc quá khứ, hoang mang với hiện tại và nghi ngờ tương lai… Vô vài xị với bè bạn cho ngấm mùi đời. Nửa đêm lửng lơ đạp xe về nhà, táp vô xe cháo huyết  gần trường Lê Bảo Tịnh, đường Trương Minh Giảng (bây giờ là Lê Văn Sỹ). Chủ quán, một ông già Tàu, không biết nấu cháo kiểu gì, mà ngon kinh khủng…

Cháo huyết ngon, ngon  từ  cháo tới huyết. Cháo ngọt thịt và huyết mềm và dai, với vài khoanh chào cháo quẩy mỏng dính …Cho ớt bằm thiệt cay… ấm lòng kẻ say xỉn..  Hình như cháo huyết này được nấu với tôm khô và mực khô, cháo đã ngon, mà sao miếng huyết vừa dai vừa mềm thế !

Ông già Tàu tính kỹ, kích thước tô cháo nhỏ xíu, cháo múc chỉ tới nửa tô. Phải ăn tới 5 tô mới tạm đủ… Hôm nào hẻo “đạn”, thì kêu một tô, cho ớt thiệt cay, uống nhiều trà đá, cũng đỡ vã.

Mười năm sau, ông già Tàu không bán nữa, để  xe cháo lại vợ chồng người con trai. Thằng con vẫn nhận ra… khách quen,  bàn tay múc cháo của nó nhuần nhuyễn như ông già, vẫn “cháo nửa tô”, đúng chuẩn !

Rồi mười năm sau nữa, vật đổi sao dời… xây cất nhiều, cảnh đổi thay,  chẳng biết xe cháo trôi dạt về đâu…

Năm nay Sàigòn lạnh, lạnh bất thường. Mỗi tối, tôi vẫn đi bộ qua con đường cũ, đôi khi nhớ ông già Tàu, nhớ “cháo nửa tô”, nhớ ớt cay che khuất cơn đói, nhớ cả tâm trạng của thằng say xỉn lỡ cỡ…

Tôi có thể nói mà không lưỡng lự, cháo huyết ở đó ngon, chắc chắn ngon nhất đời…

Quán cháo lòng … chiều

Gọi là quán cho bảnh, chứ  đó chỉ là cái…sạp, ngó xéo sang  chợ Đa Kao ở đường Nguyễn Huy Tự.  Quán chỉ bán buổi chiều, từ 2 giờ đến 5 giờ là vãn.

Bà chủ quán trạc 35, chưa chồng, chảnh,… Khách chiều bả, chưa thấy bả chiều khách. Mặt lạnh, ít cười. Ít không có nghĩa là không, thỉnh thoảng cũng thấy cười với…đàn ông.

Cháo lòng là phải đủ bộ: huyết, tim, gan, phèo, phổi,… Huyết không có gì đặc biệt, thua xa cháo huyết đêm trên kia, nhưng tim gan phèo phổi, bả cắt nhát nào ra nhát nấy, to và dày… Dồi bà này làm mới …tuyệt! Khúc dồi to như… ống nước, và chỉ nhồi thịt, chiên dòn, ăn đã không chịu được, nhất là những khúc đầu dồi.… Khách thích, muốn mua chỉ cháo và dồi. Không bán! Chảnh thế đó!

Cháo hầm xương, nên ngọt, nhưng hậu vị không dai dẳng như  cháo huyết hầm tôm khô mực khô nói trên… Cháo lòng ăn với hành củ  tím thái mỏng, ngâm dấm, ớt bằm,…

Cháo ngon, nhưng hơi đắt, tới 4 đồng/ tô. Lương tôi hồi đó 73 đồng, trừ tiền gạo, nhu yếu phẩm này nọ, còn chừng 35 đồng, làm sao đủ… nhậu cho cả tháng đây ?

Tiêu chuẩn tháng, gạo (13kg), đường (500 gr), bột ngọt (50gr), thịt mỡ (600gr),.. mang về nộp cho bà già gọi là…trả hiếu (để tối về còn có cơm nguội lục ăn). Còn mấy thứ khác thẩy ra chợ trời tuốt. Thuốc lá đen (3 gói), đẩy ra lấy thuốc rê hút.  Sữa hộp (condensed milk), làm phòng lab, nên Nhà nước “bồi dưỡng độc hại” mỗi tháng 1 hộp. May quá bà già tôi không biết uống sữa, nên sữa cũng chạy ra chợ trời luôn… Đẩy “hàng” ra chợ trời hồi đó cũng dễ, có bà bán thuốc lá ngồi trước cổng cơ quan (đối diện chợ Đa Kao) thu gom,…đắt rẻ 1 chút, thôi kệ, hơi đâu trả giá…

Tô cháo lòng 4 đồng là xa xí phẩm. Thèm, nhiều khi thèm,  xuân thu nhị kỳ mới dám rớ tới. Hồi đó thèm đủ thứ, thèm thịt, thèm cá, thèm chả lụa, thèm phở, thèm điếu thuốc thơm,… Coi như trên đời không có protein. Bỏ hết ! Nhịn hết ! Nhưng nhịn rượu, thì không. Mỗi tối, không ngồi bên quán cóc, không đong đưa vài ly rượu, không san qua xẻ lại nỗi lòng với mấy thằng bạn, người đi kẻ ở, tù tội chín phương, lừa vàng mất bạc, tình người điên đảo,.. Không ngấm qua men rượu, không nói được ra lời, làm sao ngủ được, sức đâu mà  chịu  nổi những bế tắc trước mắt, những giả dối của ngày mai khi bước chân vào cơ quan…

Lương kỹ sư hồi đó đại khái là vậy, được Đảng và Nhà nước “nâng niu”trên giấy. Thời hậu chiến mà. Nghị quyết của đảng phán rằng : “…trong ba dòng thác cách mạng, thì cách mạng khoa học kỹ thuật là then chốt”… Thứ then chốt này được “ưu đãi” đại khái, còn sống sao thì mặc xác. Mỗi năm ôm một đề tài nghiên cứu cấp Bộ, sáng chiều mặc áo blouse (bảnh à nghen !), nghía qua nghía lại mấy cái ống nghiệm, becher, burrette.., tối về đi “cảo” xích lô kiếm tiền… nhậu. Thường thì tôi đi dạy luyện thi đại học nhiều hơn. Hồi đó chưa có…lò, nên chỉ dạy kèm, dạy nhóm. Học trò đa phần là con cán bộ từ rừng, trình độ cũng… rừng, dạy phải hạ thấp, hạ thấp nữa, căn bản của căn bản. Vậy mà tụi nó đậu, đậu Y Dược hẳn hòi. Thế mới tài! Những đứa khá, phải cho bài tập riêng, khó hơn nhiều. Hôm thi về, đưa giấy nháp khoe “thầy”. Perfect!  Thế  mà rớt. Tối đó, thầy trò ngồi quán cà phê. Buồn ứa nước mắt! Tương lai tắt ngỏm. Mấy em bây giờ ở đâu? Vái Trời, mấy em đang ở bên kia… đại dương.

Viết tới đây bỗng dưng khựng lại. Đang nói tới cháo lòng heo, sao lại quay sang nói lòng…người thế này?  Thôi trở lại lòng…heo.

Quán cháo lòng nằm ngay trước cửa cơ quan tôi, coi như chòm xóm, vậy mà lâu lâu cũng phải “hót” bả một chút mới được việc. Bà chủ coi chảnh, nhưng cũng có khi dễ chịu. Cuối tháng lãnh lương, cỡ 2 giờ chiều, đang dọn hàng còn ít khách, tôi ra quán gạ bả :

– Chị cười, sao tôi thấy ngồ ngộ…

– Ngộ cái gì ?

– Ngộ là đẹp đó, chẳng lẽ tui nói huych toẹt ra. Chị coi được mắt, làm đồ mồi ngon,  sao giờ chưa chịu lấy chồng? Thằng nào phụ chị, đâu chị nói tui nghe thử, tui đá cho nó mấy cái…

Thế là bả xả ra hàng chùm hàng loạt, nào là bả  đào hoa thế nào, nào là thằng nào thầm yêu trộm nhớ mà bả không chịu,..bla…bla….

Khách tới đông, tôi xin kiếu vô làm việc lại, nhưng không quên dặn nhỏ bà chủ “ Hôm nay, tui lãnh lương, đãi mấy thằng bạn nhậu. Tui quảng cáo món dồi chiên của chị quá xá… Chị bán cho tui 1 tô, không lấy cháo, chỉ  lấy lòng và dồi, càng nhiều đầu dồi càng tốt. Cho vào bao nylon, lát về tui lấy…”.

Chất lượng hàng hóa hôm đó, ngon rẻ đẹp bền (bền là lần sau mua cũng khuyến mãi như thế), vượt trên mức mong đợi.

Lắm khi tôi tự hỏi, phịa đại một câu, vô thưởng vô phạt, làm người khác vui sướng, mà mình cũng có lợi, có phải là hành vi…đạo đức? Thế giới này cả ngàn nhánh khổ rồi. Giây phút nào buồn? Giây phút nào vui đây?

Năm 84, tôi chuyển chỗ làm khác, chỉ thỉnh thoảng mới ghé quán cháo lòng Đa Kao. Giữa thập niên 90, trở  lại quán cũ, thì người khác ngồi bán. Nghe nói, bà chủ cũ chơi đề, vỡ hụi hay sao đó, đã bỏ đi xa rồi.. .

Cháo lòng Đa Kao bây giờ vẫn còn, nhưng không ngon như hồi xưa nữa, nước cháo nhạt, dồi cắn mà nghe thịt.. rã rời…

Ông già cháo huyết hay bà cháo lòng có khác gì “những người muôn năm cũ”? Họ  là phần ký ức nhỏ trong một khoảng hành trình nào đó của đời người. Khoảng hành trình này đầy nhọc nhằn biến động, gắn liền với bao chuyện vụn vặt, không sao quên được… Nhớ đâu viết đó…

Lúc đầu định viết “Món ăn dĩ vãng”, viết hết đủ món, viết một lần cho xong, nhưng mới viết tới cháo huyết cháo lòng đã thấy dài, đã thấy mỏi..tay. Rồi tôi sẽ viết tiếp nếu còn người muốn…đọc. Mà dù không còn người đọc, tôi cũng viết. Viết để trả nợ quá khứ, một quá khứ chẳng đâu vào đâu.

Còn  sò lông, còn gỏi khô bò, còn thịt cầy, còn bia lên cơn, còn  rượu Cây Lý,… Những thứ này xa lắc rồi. Mấy ai còn nhớ đâu, nhưng có khi lại thấy chúng gần, thật gần…tưởng chừng như mới đâu đây thôi, như hôm nay tôi ngồi viết bài này. Chạm tay vào dĩ vãng, sao thấy ngậm ngùi quá !

Quá gần mà cũng quá xa… Thời gian lãnh đạm với mọi biến cố.

Vũ Thế Thành

.

Read Full Post »

Sau khi học yêu, Nam Thi chuyển sang …học vẽ  .
Từ hồi còn bé tẻo teo, Nam Thi đã yêu hội họa nhưng không có điều kiện học. Từ cuối năm ngoái tình cờ  thấy trên mạng nước ngoài có những bài học hội họa với các video clips hướng dẫn. Anh bắt đầu tự học và thực hành bằng màu nước  trên giấy couché của những tờ lịch cũ. Học từng bài : vẽ mây, nước, biển, núi, người…từng bước một, rồi ráp lại thành bức tranh. Lâu lâu, anh nhờ họa sỹ Lê Sa Long đến xem và chỉnh sửa.
Hôm nay,nhân sinh nhật lần thứ 20 nhân 3 cộng (+) , anh chọn một số bức tranh để trình làng coi như…”báo cáo kết quả học tập” với bà con xunau.org. Anh tâm sự: “Chỉ mong chia sẻ với bạn bè – trước đây bằng thơ, văn, nay bằng tranh. Cũng là a-ma-tơ, cũng chỉ cho dzui, cho qua ngày vọng tháng… thế thôi”.
Tranh của anh lấy cảm hứng từ những bài thơ, truyện của anh đã xuất hiện trên xunau như “Siêu nguyệt” (thơ), “Nàng Apsara đang yêu” ( truyện ngắn), “Tường rêu” ( truyện ngắn). Ngoài ra, anh đã “nhìn trộm” quý bà, quý cô ở quán ca-phê rồi về vẽ lại với ít nhiều tưởng tượng. Bức phong cảnh quán cà-phê vỉa hè chính là nơi mỗi sáng anh nhâm nhi với mấy người hàng xóm của anh.
Nhân ngày sinh nhật Nam Thi mời bà con xứ Nẫu  thưởng lãm nhé
Sáu Nẫu
 

Read Full Post »

Nhân dịp chào đón xuân Nhâm Thìn sắp đến, website xunau.org sẽ tổ chức gặp mặt bạn đọc và thân hữu vào lúc 11giờ  ngày 08/01/2012

Địa diểm Nhà hàng Sông Trăng 233A đường Bình Qưới ,Thanh Đa, Bình Thạnh

Kính mong quý bạn đọc và thân hữu nhiệt tình tham dự. Riêng quý vị nào muốn đóng góp  các tiết mục văn nghệ xin vui lòng báo trước tên ca khúc sẽ trình bày tại buổi họp mặt để MC tiện sắp xếp chương trình.

Xin trân trọng cảm ơn

Xunau.org

Read Full Post »

Bến nước mười ba

TRẦN MINH NGUYỆT

Cúc giật mình tỉnh dậy, cô mơ hồ không biết đã là mấy giờ nhưng nghe ngoài trời vẫn còn mưa, tiếng ếch nhái râm ran đó đây vẳng lại.như khúc nhạc buồn hiu quạnh muôn thuở của đồng quê. Không hiểu sao, Cúc rất sợ đêm đen, và rất sợ nghe những âm thanh hoang dã quen thuộc não lòng kia. Bóng tối và tiếng côn trùng, tiếng ếch gọi bầy giữa trời khuya, dường như luôn gợi cho Cúc nhớ lại một quãng đời chìm nổi lao đao đã qua…

Cúc lấy chồng muộn – nhà chồng cô ở giữa cánh đồng hoang vắng, rải rác xung quanh mấy nóc nhà thưa thớt. Chồng của cô là một người nhu nhược không có chính kiến gì của riêng mình cả, mọi chuyện lớn nhỏ anh ta đều nghe theo lời ba. và mấy đứa em. Trong gia đình cô là con dâu, là chị dâu – xét cho cùng, cũng chỉ là người ngoài tộc không hơn không kém. Cúc biết rất rõ điều đó, nhưng thuyền đời đã neo bến rồi, cô biết làm sao?
Ngay tuần đầu tiên về nhà chồng, tình cờ Cúc đã có cuộc nói chuyện qua điện thoại với cô gái mà cô ta tự xưng là người tình cũ của Trứ – chồng cô.
Giọng một cô gái trong trẻo, nũng nịu:
–    Anh ơi! Mấy hôm nay anh bận lắm hay sao mà không lên thăm em?
Cúc im lặng một lúc – trả lời :
–    Anh Trứ có việc phải đi ra ngoài rồi. Xin lỗi! Lúc nào về tôi nói anh ấy gọi lại cho cô nhé?
Vẫn giọng dịu dàng của cô gái
–    Dạ! vậy cũng được, nhưng cô là ai? Sao cô cầm máy của anh Trứ?
Cúc thành thật:
–    Tôi là vợ anh ấy…
Có tiếng cười khe khẻ ở đầu dây bên kia
–    Chị hỏi vậy thôi? Chứ chị biết em là ai rồi? Em là Trúc hay Trang vậy? ( tên của hai đứa em chồng cô).
Hơi ngạc nhiên nhưng giọng Cúc vẫn điềm tĩnh :
–    Tôi nói thật mà, tôi là vợ của anh Trứ. Chúng tôi mới kết hôn hơn một tuần nay …
Giọng cô gái bỗng đổi khác – trủng thấp, bàng hoàng:
–    Cô không nói đùa với tôi chứ? Cô quen anh Trứ khi nào mà kết hôn mau vậy?
Cúc khẻ cười:
– Tôi quen anh ấy chỉ hơn một tháng thôi, cũng là duyên phận thôi cô ạ.- Cúc ngập ngừng – Nhưng mà cô là ai?
Một giọng nói rõ to, như thét vào tai cô:
–    Tôi là người yêu của anh ấy, cô nghe rõ không? Chúng tôi quen nhau đã hơn hai năm rồi? Cô là ai mà dám chen ngang vào để phá hạnh phúc của tôi hả?
Cúc cảm thấy bất ngờ – hơi xao động, nhưng vẫn gắng giữ giọng bình tĩnh:
–    Tôi có biết cô là ai đâu? – nhếch cười – mà tôi có cướp tình yêu của của cô đâu chứ?  Gia đình anh Trứ xin hỏi cưới tôi đàng hoàng mà? Cô muốn nói gì thì đợi anh ấy về rồi hỏi đi? Tôi xin lỗi…
Dứt lời, Cúc cúp máy. Cúc cảm thấy một nỗi băn khoăn thắt thỏm dấy lên trong lòng mỗi lúc một lớn dần. Nó như đang chẹn ngang ngực cô, khiến cô cảm thấy khó thở! Cúc lẩm bẩm : “ Sao lại có chuyện lạ lùng vậy? Vậy là Trứ đã lừa dối mình thật sao? “
Từ đó trở đi, hễ cứ vào giữa đêm khuya, hay những ngày rằm, mồng một đầu tháng – cô ta dùng những lời lẽ chửi rủa cay độc nhất với vợ chồng cô. Cúc nhớ như in hai câu nguyền rủa mà cô ta hay lập lại : “ Cô xấu quá, không kiếm được ai nên cô dùng tiền mua anh ấy phải không? Đồ trơ trẽn, đồ thâm độc, cô mà có chết thì âm phủ cũng không chứa cô”. Và “ Tôi nguyền rủa cho hai người tuyệt tử, tuyệt tôn, cả đời khổ sở, bất an cho đến chết”. Cúc đã nhiều lần khuyên và năn nỉ Trứ đổi sim điện thoại đi để không còn bị nghe những lời hồ đồ sân giận kia, nhưng chồng cô mê tín không chịu thay sim mới vì anh ta cho rằng: “ Sim anh  dùng là sim ăn nên làm ra, hợp với ngày sinh, tháng đẻ của mình, đổi sẽ xui lắm em à! ”. Để trấn an Cúc, Trứ chỉ đồng ý tắt máy khi bắt đầu đi ngủ!
Trong nhà, Trúc và Trang – hai đứa em chồng, đã lớn mà vẫn chưa lập gia đình. Không phải chúng không tìm được ai cho mình, mà chỉ vì nghe cha  bảo phải ở vậy lo làm nuôi cho mấy đứa em trai ăn học đến nơi đến chốn đã, mà không dám bảy tỏ ý kiến gì riêng của mình. Trong nhà này, không có tiếng nói của Trang, Trúc hay cô – mà chỉ có  tiếng nói người cha – tiếp theo là Trứ, và mấy đứa em trai của Trứ mà thôi – chỉ có đàn ông là có quyền quyết định mọi chuyện lớn nhỏ cho tất cả mà thôi.
Tuy được nuôi chìu mọi thứ, nhưng đứa em trai út học hành không ra gì, năm nào cũng phải thi lên lớp hoặc Trứ phải đến từng nhà giáo viên xin thêm điểm. mà tính ngang ngược, hung dữ không ai trong nhà trị nổi. Nó hành hung Trang và Trúc – thậm chí cả Trứ, để đòi tiền mỗi ngày. Nếu không kịp đưa cho là nó đập phá nhà cửa, và đòi xua đuổi hết thảy mọi người. Nó xách đồ đạc, áo quần của Trang và Trúc và đôi khi của cả Cúc nữa – ném ra đường,  Cảnh nhà xào xáo, bất hạnh như vậy thì có ai dám đến hỏi hai người em  của Trứ làm vợ nữa đâu? Người xưa thường bảo, nếp nhà không có, thì làm sao có được nếp người?  Tuổi xuân  của Trang và Trúc cứ thế trôi đi – Trúc và Trang chỉ còn biết âm thầm giữ lại cho mình chữ tình mơ mộng trong lòng mà thôi, còn cuộc tình thật đã bị sự vô tâm của người cha, sự yếu hèn nhu nhược của người anh, và sự độc ác, ích kỉ của những đứa em lấy mất đi rồi.

Năm Trúc 30 tuổi – cô  thương một người ở huyện bên, được gia đình hai bên chấp nhận. Những tưởng mọi chuyện sẽ xuôi chèo mát mái, rồi cô cũng sẽ có một gia đình êm ấm như Trâm, nhưng thêm một lần nữa – chính Trâm – cô em ruột của Trúc, đã ngăn cản không cho đám cưới kia diễn ra. ( Trâm là em kề Trúc nhưng đã lấy chồng trước hai chị vì Trâm ở nhà không làm được gì, không giỏi giang như Trúc và Trang). Không ai hiểu vì lý do gì Trâm lại đặt điều nói xấu Trúc với gia đình người yêu của cô. Vậy là cuối năm đó người cô yêu đi lấy vợ khác. Trúc vẫn một mình lặng lẽ, và không còn dịp nào để nhắc đến chuyện chồng, con nữa.
Trang cũng có nhiều lần yêu, nhưng bến hạnh phúc của cô cũng xa vời không đến được. Cô yêu Linh, và gia đình Linh đã mời gia đình cô qua thăm nhà để bàn tính chuyện hôn nhân. Nhưng gia đình cô ngày nào cũng cải lộn, rối ren, ai mà có thời gian quan tâm đến thân phận của cô nữa đâu? Ba, mẹ Linh chờ một tháng, rồi hai tháng, cũng không thấy ai qua thăm nhà – dù đã cho Linh đi mời mấy lần. Họ tự ái, không chấp nhận Trang nữa, bắt Linh đi cưới một cô gái khác trong làng.
Bẵng đi một thời gian khá lâu  –  một hôm, Cúc đi làm về thấy trong nhà có người đàn ông lạ, Trang cười rạng rỡ – giói thiệu với cô là bạn trai của mình. Bữa ăn tối diễn ra trong không khí thật tẻ nhạt, dường như không ai muốn chào đón, thân thiện với người con trai lạ tên là Cường kia? Thấy vậy, Cúc phải tìm chuyện để hỏi, tìm chuyện để nói cho anh ta bớt ngượng, được tự nhiên – và cô em chồng của cô bớt khó xử. Người con trai ở chơi với Trang, với gia đình cô hai ngày và từ giả về quê, với lời hứa hẹn là mồng ba Tết sẽ đưa ba vào thăm nhà tiến hành lễ hỏi.. Nhưng anh ta ra đi và mang theo luôn lời hứa kia, bỏ lại Trang mong ngóng từng ngày. Mồng mười tết, Trang buồn đi xem bói, bà thầy bói lẻo mép ác tâm đã phán rằng: “ Anh ta có quay trở lại tìm Trang nhưng gặp một người phụ nữ khác trong gia đình ngăn cản nên thôi ”. Và bà còn nói thêm: “ Anh ta rất thương yêu người phụ nữ ấy… ”. Thế là mọi nỗi nghi ngờ đều đổ dồn cho Cúc, vì trong ngôi nhà này ngoài Trang ra chỉ có Cúc là đối xử tốt với Cường hai hôm anh ta có mặt ở đây mà  thôi.
Trang  gào khóc :
–    Tôi biết là ai trong cái nhà này làm chuyện đó rồi? Đồ tồi bại, người yêu của người khác mà cũng muốn cướp…
Ba chồng Cúc đột nhiên nhìn thẳng vào mặt cô và hỏi:
–    Hôm mồng ba, chồng con đi thăm xuân bạn bè, đồng nghiệp con không đi cùng, sau đó con đi đâu suốt buổi chiều vậy?
–    Thì con cũng đi thăm bạn cùng công ty mà – Cúc cố bình tĩnh trả lời
–    Em đi thăm những ai? – Chồng cô chen ngang
Cúc cảm thấy mọi người nghi ngờ mình, cô cảm thấy như nghẹt thở, cô hét lên:
–    Tôi thăm ai là chuyện của tôi? Tôi có quyền mà, nhưng tôi nói để mấy người biết, tôi không làm ba cái chuyện trái đạo lí nhơ nhớp như vậy đâu?
Chồng cô quát to:
– Em im đi, nếu không có ý gì, sao em lại thân thiết nói chuyện với thằng đó như vậy? Và mồng ba nó vào, mồng ba em lại đi hết cả một buổi chiều, như vậy là thế nào?
Cúc không ngờ Trứ lại cư xử với cô như vậy. Không nói thêm một lời nào, cô chạy vào buồng, đóng sập cửa lại – bỏ mặc Trang lăn khóc, chửi rủa, và những lời lẽ cay độc của người chồng đầu ấp tay gối kia như ngọn lửa gặp cơn gió dữ.

.
Đứa em trai út của Trứ ngày càng hung tàn hơn – nó đánh đập hết thảy những người trong nhà không kể giờ giấc nào. Ban đầu, Cúc đưa tiền cho nó để được yên thân, nhưng càng ngày nó càng đòi nhiều hơn, cô không còn đủ tiền để đưa nữa – nó đập nát đồ đạc trong buồng hai vợ chồng cô, và đuổi tất cả mọi người ra đường. Cúc rất muốn về nhà mẹ, nhưng cha, và chồng cô không cho bảo như vậy là làm xấu hổ cho họ, với lại cô cũng không muốn cha, mẹ cô biết mà đau lòng. Đành phải ăn bờ ngủ bụi thường xuyên.
Cúc có thai, cô muốn thuê nhà ở gần công ty để dưỡng thai, và tiện việc đi làm – nhất là được yên thân mà nuôi con – nhưng cả cha chồng, và chồng cô đều phản đối. Chồng cô bảo: “ Cô muốn mướn nhà ở riêng để dễ bề trai gái hả? Bà thầy bói đã nói với tôi về cô rồi: “ Cô gái ấy đa tình, có nhiều người thương, cô ta rất dễ phản bội, ngoại tình! ”. Vì vậy cô phải đi về mỗi ngày ở nhà này nếu cô muốn còn là vợ tôi…”. Sau đó không lâu, không hiểu vì đoạn đường đi làm xa, vì nỗi buồn lo thường xuyên ám ảnh, hay vì lời nguyền rủa “ tuyệt tử, tuyệt tôn” hiểm độc của cô nhân tình ngày nào mà cái thai bốn tháng trong bụng Cúc còn không giữ được,  đã chết lưu .
Trong nỗi đau buồn vì mất con của Cúc – Trứ hầu như không quan tâm gì đến cô.  Anh hay đem Cúc ra so sánh với hết người này đến người khác. Và có lúc còn lớn tiếng nói: “ Sai lầm lớn nhất của anh là cưới cô ”. Chưa hết, một hôm Trứ còn bảo thẳng với cô :  Anh đã có một đứa con trai trước khi cưới cô, nhưng vì mẹ nó không nghề nghiệp. chỉ bán gánh bún rêu thôi nên ba anh không chấp nhận. Anh thuyết phục cô chấp nhận cho anh đi lại với người phụ nữ kia, để con anh được nhận tổ tông, dòng họ…
Đến ngày ba chồng cô ngã bệnh, nằm liệt giường đã mấy hôm, nhưng mấy anh chị em chỉ lo cải vả, chạnh chọe nhau, không ai lo chạy chữa thuốc men gì cho ông cả –  lại tin lời của bà thầy bói nào đó bảo thằng út bị ma nhập, nên quay về phá nhà, dẫn đến ba chồng phải đau như vậy chứ không sao. Không cần thuốc men gì cả. Phải bầy mâm cổ cúng vái ba ngày ba đêm sẽ khỏi bệnh ngay thôi. Sau khi ba chồng cô mất, mấy anh em lại liên kết lại đổ tội cho Cúc, bảo rằng cô khắc tuổi với ông dẫn đến hại ông chết.  Như bao lần – Cúc không dám cải lại. Cô thầm nghĩ: Lý lẽ, sự thật – không hề có ở nơi con người mù quáng, mà không còn có trái tim!
Sau khi cúng ba ngày của cha chồng, Trứ đuổi cô ra khỏi nhà .
Anh ta nói:
–    Cô còn ở đây làm gì? Cha tôi mất rồi, tôi không muốn sự hiện diện của cô trong ngôi nhà này nữa. Cô hãy về nhà của cô đi?
–    Nhưng vì sao vậy? Em cũng hết lòng vì cái gia đình này mà, giờ ba mới mất sao anh lại đuổi em? – Nước mắt Cúc ràn rụa.
–    Lúc ba tôi còn sống, cô không lo được gì cho ông, ngay cả một chén cháo cũng không nấu được, cô xung khắc làm hại chết ba tôi rồi, cô còn muốn ở lại ngôi nhà này sao?
Không thể chịu đựng thêm nữa, Cúc nức nở – nói gằn từng tiếng trong cơn uất hận::
–    Tôi không làm ba ông chết, mà ông ấy chết là bỡi sự bất hiếu, ích kỉ, nhu nhược, mù quáng của anh, em nhà ông. Có ngày nào mà anh em ông để cho ba yên đâu, lúc nào cũng đánh lộn, cơm ăn bữa đói, bữa no, ngủ thì khi bờ, khi bụi. và đến khi ngã xuống đau, anh em ông lại hùa nhau tin vào bói toán, không lo chữa trị cho ba viên thuốc nào, thì sao quay lại trách tôi chứ?
Trứ đập tay xuống bàn, giận dữ hét lớn:
– Cô ra khỏi nhà tôi mau, Tôi chỉ có một người cha thôi, còn vợ thì tôi tìm đâu mà chẳng có, cô không lo được cho cha tôi, mà còn hỗn hào như vậy à? Cha tôi mới chết mà cô đã làm loạn hết lên rồi.
Cúc nói như người say – giọng ráo hoảnh :
–    Ông và anh em ông trách tôi chưa từng nấu cháo cho ba? Nói vậy cũng nghe được à?  Từ ngày tôi về làm dâu cái nhà này, tôi phải ngày hai buổi nai lưng ra làm kiếm tiền để lo cho cái gia đình này, mấy anh em của ông ở nhà cả mà, có ai làm gì ra tiền đâu? Không nấu cháo cho ba được hay sao?
Ở nhà ngoài, mấy đứa em chồng cô dấm dẳng chửi bới, mạt sát cô.
Trứ giơ tay lên định tát vào mặt Cúc nhưng nghĩ sao lại thôi – anh bỏ đi ra ngoài đóng sầm cửa lại.
Điện thoại reo – ba Cúc gọi. Ông  bảo cô  hãy lo thu xếp đồ về nhà ngay. Cúc không biết Trứ đã điện thoại nói gì với ba cô, mà giọng ông buồn buồn: “ Con về nhà mình đi, đừng ở đó nữa, người ta đã xua đuổi như vậy rồi, con còn luyến tiếc gì nữa? ”. Cúc thẩn thờ đứng dậy – bước vào buồng – xếp vội đồ đạc.  Ngay tối hôm ấy –  Cúc rời khỏi ngôi nhà như chốn địa ngục kia…

Cúc về lại nhà mình, cô cảm thấy vừa buồn nản, vừa thất vọng – nhưng tình cảm ấy không còn bám theo cô lâu – nó đã bị chai lì đi từ bao tháng năm – đổi lại, là một cảm giác an bình , nhẹ nhỏm – không còn phải chịu đè nén ấm ức, nơm nớp lo âu – hay luôn bị dày vò, ray rức nữa. Và cô đâm ra sợ những con người trong cái gia đình u ám kia – sợ cả người chồng bạc nhược hẹp hòi – cô tự hứa – sẽ không bao giờ quay trở lại chốn tối tăm ngục tù đó nữa. Cô muốn tự do. Thong dong với cuộc sống hiện tại không còn dài của đời cô. Cúc nghĩ: “ Thà  lênh đênh giữa dòng nước xoáy, còn hơn phải cập bến tình ngầu đục nhơ nhớp cheo leo như vậy !”.
Điện thoại bổng báo lại có tin nhắn. Là của Trứ. Từ ngày li hôn đến nay, ngày nào anh ta cũng nhắn tin cho Cúc cả. Trong tin nhắn lúc nào anh ta cũng nói là rất ân hận, và yêu thương cô nhiều, muốn cùng cô đi hết quảng đời cuối. Vậy mà hôm nay anh lại tráo trở gởi tin : “ Anh sắp cưới vợ, một người vợ ngoan hiền , có nghề nghiệp đảm bảo –  biết nghe lời chồng chứ không bướng bỉnh hư đốn như cô đâu! ”. Một thoáng buồn. Và, Cúc cảm thấy thương xót cho người phụ nữ sắp đi qua đời Trứ – sẽ tấp vào người chồng nhu nhược, ích kỷ và ác tâm như anh ! Rồi cuộc đời sẽ ra sao nơi cái bến ngầu đục thù hận, ích kỷ ấy? Cúc thở dài – nhớ đến lời của người xưa: “ Đời người con gái mười hai bến nước, tìm được bến trong thì suốt đời hạnh phúc, còn phải bến đục thì khổ cả một đời… ”.

Cúc chợt mỉm cười – một niềm vui lóe lên trong tâm hồn cô như tia chớp cực mạnh giữa màn đêm dày đặc : Riêng Cúc, cô sẽ chọn cho mình bến nước thứ mười ba…

TRẦN MINH NGUYỆT

Read Full Post »

   Trần Dzạ Lữ   

Bốn mươi năm cứ bịn rịn bên người
Ôi Bồ Tát của lòng anh lúc đến
Bốn mươi năm có lúc tình nín nhịn
Khi lìa đời, đâu biết trước ai đây?
.
Bốn mươi năm, hạnh phúc mình không hay
Nhưng vẫn cứ đeo nhau như đĩa đói
Chuyện chúng mình ,thật tình rất đáng nói
Hôn phối này là giọt sương mai…
.
Nhiều khi anh bay theo núi thẳm sông dài
Em ở lại, vẫn đợi chờ chung thủy
Ôi Bồ Tát của lòng anh đó hỉ?
Thêm xuân này đã rụng bớt tóc mai!
.
Có bão giông mới biết đêm dài
Mưa lâu ngày mới dần dà thấm đất
Sống với một người có trái tim chân thật
Hóa ra mình lỡ vận, vẫn còn may…
.
Hóa ra em vẫn có những ngày
Khi nằm bệnh, anh âm thầm giặt áo
Có gì đâu-mà trách con Tạo?
Hãy vuông tròn cùng cuối giữa trần ai!
.
Đã từ lâu anh cứ làm việc miệt mài
Sáng tinh mơ, chiều đỏ-đèn-đen- đất
Em cắc củm từng đồng bạc cắc
Lo toan cùng, chờ hé lộ ngày mai…
.
Đã từ lâu, mình mới có một ngày
Rất thanh thản-anh chồng ,em vợ
Bồ Tát ơi! Xin em hãy nhớ
Bài thơ này, anh viết tặng cưng đây!

( SàiGòn tháng giêng năm 2012)

Read Full Post »

Ngày 31/12/2011 tại Hà Nội, Hội đồng giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam vừa quyết định trao giải thưởng  2 năm 2010 và 2011 . Tập thơ Sóng và khoảng lặng của  Nhà thơ Từ Quốc Hoài, một cây bút quen thuộc của xunau.org  đã chính thức được vinh danh. Nhân dịp này chúng tôi xin giới thiệu một số bài thơ tiêu biểu trong tập thơ vừa được trao giải của anh.

.

.    Sinh năm 1942 , tại Bình Định hiện đang cư trú tp. Hồ Chí Minh
.    Là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam
.    Tác phẩm chính đã xuất bản: BẬC THỀM MÙA HÈ ( Thơ – 1988 ),
CHỨNG CHỈ THỜI GIAN ( Thơ 1992 ), ĐIỆU LUÂN VŨ ( Thơ  2000 )   SÓNG & KHOẢNG LẶNG   ( Thơ 2010 ) MƯỜI BA NGÀY TRONG CUỘC ĐÒI ( Bút ký )

Giải thưởng:

Giải thưởng Văn học Xuân Diệu, Đài Tiếng nói Việt Nam, Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, Hội Nhà Văn Việt Nam

.

KHOẢNG LẶNG VÀ SÓNG

.
Chúng ta đến với nhau trong đời
và hương hạnh phúc
nương náu trên bờ môi
.
những bông hoa anh tặng em sáng nay
có thể là giấc mơ
của ngày hôm qua
một giấc mơ khác thường
mà đêm không mang đi được
.
mùa xuân
hiện ra từ nhiều gương mặt
anh yêu gương mặt em trên bức tranh mùa xuân
từ mây trời từ gió mặt đất mặt trăng
từ ngôi sao gieo vãi lộng lẫy bầu trời…
anh xếp thành ngày và đêm
trên thiêng liêng da thịt
những ngón tay không lời
sẽ ngân nga bài hát
.
có thể đấy là khúc ca
chỉ hai ta nghe thấy.

.

      TẶNG VẬT
.

Tôi gửi ngọn gió nồm
cho thịt da em mát rượi
.
tôi gửi rạng đông son phấn
cho môi thèm bên nhau
.
tôi gửi chìa khóa cổng Thiên Đàng
cho giấc mơ em nơi cư ngụ
.
tôi gửi bốn mùa hoa trái
cho em…hương sắc thời gian
.
tôi gửi tôi cho em
để mỗi ngày buồn vui sinh nở.

.

THƠ VIẾT CHO MỘT NGƯỜI

.
Không khí loãng
dấu chân gió bôi xóa
.
anh mặc áo,cài cúc thật kỹ đi giữa những lâu đài
bao người nhìn ngắm!
anh nhìn vào những lá cờ, mỉm cười
.
những công viên nhiều màu
đâu đâu cũng nhiều màu
bức tranh kia không ngừng biến đổi
hạnh phúc trong tầm tay
hay đã xa vời?
cuộc đời như ngọn gió anh hít thở và cảm nhận
cuộc đời luôn là một kho báu
đầy bí ẩn
.
anh gieo giấc mơ
lên những giấc mơ
và chờ đợi
.
đám rước cuốn bụi trên những đại lộ
ở đấy không có giấc mơ của anh
giấc mơ không thành hoa trái
trên những đại lộ ồn ào
.
anh từng là đứa bé con
và bây giờ vẫn hãy còn là một đứa bé
luôn được cuộc đời dạy khôn
.
bây giờ khi đã chạm mặt
cái đói, thần chết, những ngọn núi tai ương của đời mình…
.
anh nhận ra
tổ quốc được chở che
bởi danh dự mỗi con người
những lá cờ
có thể cô đơn
tấm lòng bè bạn
không thể là vô tận
anh nhận ra những giọt nước mắt
có thể bùng lên ngọn lửa
anh nhận ra ánh mắt kẻ ăn mày
cũng có cái khao khát của bậc đế vương
và sống qua cuộc đời gian khó này
không là một cuộc hành xác.

Read Full Post »

Mộng trong giấc mộng

             Trương Văn Dân

Khi tỉnh giấc, tôi không nhớ gì về mùi vị của nụ hôn đêm ấy, nhưng chẳng sao quên nỗi rạo rực của mình như cậu thanh niên vừa bước qua lứa tuổi dậy thì. Toàn thân  lâng lâng, tôi như chiếc bong bóng lờ lững trên mây, lòng miên man với cảm giác diệu kỳ của kẻ vừa giã từ cõi thực. Điều kỳ lạ ấy bắt nguồn và phát xuất từ đâu, khi nó đã quá xa cái thời mới lớn và dĩ nhiên sự tiếp xúc của đôi môi hôm ấy không phải là nụ hôn đầu? Cái gì đã khiến một người đã dạn dày mưa nắng như tôi, lòng bỗng nhiên chùng xuống trong vòng tay của người con gái đang chập chững bước những bước đầu vào cõi yêu đương?
Chìm trong không gian mờ ảo của hoàng hôn đang bắt đầu buông xuống, tôi không còn can đảm nhìn sâu vào hai nguồn sáng hình hạnh nhân đang phát ra những tia thơ ngây và cuồng nhiệt. Khuôn mặt nàng lấp lánh như gương, trên đó có đôi môi mọng đỏ khi tôi vừa buông ra để chiêm ngưỡng trong một giây ngắn ngủi. Mùi thơm da thịt của nàng làm tôi ngây ngất và tôi như hoàn toàn lịm đi trong nỗi đam mê và cuối cùng chỉ còn nhớ là mí mắt của nàng mở ra, khép lại để vĩnh viễn nhốt mình bằng chiếc vòng kim cô tình ái.
Mặn? Ngọt? Đó là dư vị của hương thơm hay mật đắng? Nó mơ hồ hay cụ thể ra sao tôi không còn nhớ, nhưng tôi biết là từ nụ hôn ấy, cuộc đời tôi và nàng đang đi vào một khúc quanh; nó sẽ dẫn về đâu, chưa biết, chỉ biết là từ ngã ấy, hai cuộc đời đã được nối với nhau bằng những sợi tơ định mệnh. Linh cảm ấy khiến lòng tôi vừa vui vừa buồn và tâm trạng phức tạp  đã khiến tôi muốn bước ra ngoài giới hạn của cuộc phiêu lưu…nhưng cũng chính lúc đó, tôi bỗng nhận ra là quá trễ, và trong khoảnh khắc trôi qua tưởng chừng ngắn ngủi, chúng tôi đã cùng bay bằng vận tốc  ánh sáng một quãng không gian bất tận.
Nhưng rồi cũng đến lúc chúng tôi phải buông ra, thẹn thùng và say đắm nhìn nhau trong một thứ ánh sáng của buổi chiều đang tắt nắng.
Lúc ấy, tiếng chim chiều bay về tổ  đang quang quác trên cao.
&


Tôi không nhớ mùi vị của nụ hôn nhưng khi người con gái sắp quay đi thì dường như mình vừa cảm thấy dư vị của nó mằn mặn rồi để lại chút gì đăng đắng trên đầu lưỡi. Tôi khẽ khàng bóp nhẹ đôi bàn tay khẳng khiu nhưng mềm mại của nàng, quyến luyến vuốt ve cánh tay dài đang buông xuôi trong giây phút giã từ như một sự chạy trốn, để chợt nhận ra rằng nụ hôn đầu nhưng có dáng dấp của một cuộc chia ly.Tiếng guốc của nàng đều đều đập lên nền đất và từ từ lan xa, nhưng  âm vang của nó như vẫn còn vang vọng mãi trong nỗi trống trải của trái tim tôi.
Tôi đứng bất động nhìn theo thân hình mảnh khảnh đang hối hả bước đi, như không dám quay đầu lại. Gió thổi vi vu làm tà áo dài màu hoàng yến lất phất bay lên mà nàng không buồn giữ lại; và hình ảnh ấy ngưng lại một khoảng rất lâu trong mắt. Bất giác thở dài, tôi không còn nhớ là đã bao nhiêu năm, một hình ảnh tương tự như thế đã từng in đậm  vào lòng mình, khắc ghi từ bấy đến nay, và giờ dường như hai hình ảnh ấy đang bắt đầu chồng lên rồi cuối cùng chập vào nhau.
Hai hình ảnh xưa, nay chồng lên rồi nhập vào nhau, phát ra những đợt sóng,lan xa…tưởng chừng như biến mất…nhưng thoắt một cái, chuỗi âm thanh từ cõi xa xôi của ký ức bỗng vọng về như tiếng rền trong thạch động…bất giác gợi lại trong lòng tôi những  kỷ niệm tưởng đã ngủ quên một thời.
Người con gái xa xưa, từ lâu tôi cứ ngỡ là đã không còn nữa, đã thuộc về một đời sống khác, đâu đó còn ở lại trên quê hương, hay cũng như tôi, lẫn lộn trong đám người chạy loạn… không biết trôi dạt về đâu, thoát ra được nước ngoài hay bất hạnh bỏ thân giữa trùng dương giá lạnh? Nàng còn sống hay đã chết? Có còn nghĩ đến tôi hay đã vĩnh viễn quên, an phận với chồng con, và kỷ niệm xưa đã mãi mãi phai mờ? Thời thế đổi thay, bao nhiêu biến cố dồn dập đổ lên đời sống, tôi sẽ không bao giờ oán trách vì năm tháng dạy cho tôi là mỗi người đều có một hoàn cảnh cho riêng mình và không phải lúc nào cũng có thể làm chủ được tình thế.
Bao năm rồi tôi không một tin tức của nàng !
Thân nhân, bạn bè từ khi khoiù lửa bùng lên đều tán loạn, táo tác như bầy ong vỡ tổ và  dung mạo người xưa xa vời rồi bặt tăm, giống như hòn sỏi rơi xuống mặt hồ, chìm xuống đáy rồi âm thầm trả lại sự tĩnh lặng cho mặt nước. Nhưng trong chuyến về thăm ngắn ngủi và…thoắt một cái, trong giấc mơ đêm ấy, những bọt nước từ dưới tầng sâu lại đột ngột sủi lên, rồi trong khối cầu ngũ sắc của bọt bong bóng có mang theo hình ảnh của  tà áo dài phất phơ trong gió .
Tất cả những ảo giác đó làm gợn lên trong lòng tôi những con sóng, lan xa và lan ra mãi.

Thời gian từ cuộc chia tay ấy đến nay đã xa, xa lắm. Mọi vật đều đã đổi thay. Cố nhân ra sao tôi không hề biết, còn tôi thì như cành cây bị bứng  rễ  rồi tiếp tục gửi thân nơi đất khách quê người.
Người xưa…có làn da trắng, cặp mắt đen huyền và  thân hình mảnh khảnh, luôn tha thướt yêu kiều trong chiếc áo dài màu cỏ biếc. Ở nàng có cái gì đó cứ bắt tôi phải quan tâm và ước muốn được chở che, bảo bọc. “Mãi mãi anh sẽ không bao giờ làm những gì mà em không thích” tôi thường thì thầm vào tai nàng như thế và nàng thường nhìn sâu vào mắt tôi, cảm động.“Em cũng xin hứa là sẽ không bao giờ để anh buồn, nhưng anh phải nói cho em biết những gì  làm  phật ý để em cố tránh”.
Làm sao tôi quên nổi kỷ niệm một đêm trăng sáng bên nàng. Tiếng nói ấm áp của nàng như vẫn còn văng vẳng đâu đây.“Lên thành phố mới có hai năm mà có lúc em tưởng mình đã quên là trên trời còn những đêm trăng sáng. Trăng ở quê em đẹp lắm, khi trăng lên thì sáng cả bầu trời chứ chẳng phải chiếu sáng nơi này mà đẫm tối nơi kia. Lúc ở quê, em  và bạn bè thường ra bến sông La Ngà, ngắm mặt nước lấp lánh như muôn ngàn vảy bạc”.  Tôi nhớ đã quay lại nhìn nàng. Khuôn mặt trái xoan ướt đẫm ánh trăng cũng đang ngước nhìn tôi. Trong đôi mắt của nàng, tôi như thấy hai vì sao đang long lanh chiếu sáng. Ánh trăng đêm huyền diệu đêm ấy đã xoá tan những nhọc nhằn và bất trắc của đời sống. Một đêm yên bình. Có cái gì huyền ảo  trong không khí và tôi có cảm giác như vừa trút bỏ những phiền lụy  để bay về một chân trời mơ ước, trong đó chẳng còn đạn bom, súng nổ, trong đó không còn những toan tính thấp hèn hay những tan tác đổi đời, những cuộc chia xa.

Tình yêu đầu đời của chúng tôi trong sáng và đẹp như thơ, tôi luôn nhắc nàng hãy nghĩ đến tôi mỗi khi gặp buồn bã khó khăn, để trút bỏ những ưu tư sầu muộn hay có thể ẩn mình như con tàu tránh bão trong vùng vịnh an lành. Nàng đã cảm động xiết bao, chỉ tiếc là ông trời quá quắt đã không cho tôi giữ tròn lời hứa, rồi chúng tôi mất nhau, trong những ngày tao loạn của biến cố 1975.
Sau đêm trăng huyền diệu đó, chúng tôi còn gặp lại nhau vào một buổi chiều…mà có lẽ không ai nghĩ đó là lần cuối  thấy nhau. Và, có lẽ từ nỗi đau âm ỉ ấy mà hình ảnh tà áo dài thướt tha bay trong nắng chiều tuy chỉ thoáng qua mắt tôi trong khoảnh khắc mà ăn sâu vào trí nhớ suốt cả đời người.

Đời sống của tôi và  nàng từ đó đã hoàn toàn thay đổi.
Trong cuộc sống quay cuồng vật chất của xã hội phương Tây, tôi bị đời bắt phải lao theo nhịp sống xô bồ, nhưng cũng có lúc tìm ra vài phút giây bình lặng và chợt nghĩ đến nàng; cái nhớ không quay quắt làm mất ăn mất ngủ, nhẹ nhàng nhưng ngấm sâu vào máu thịt. Hoặc cũng có lúc vì tình cờ bắt gặp một dáng dấp yêu kiều, một nụ cười, khoé mắt, một vạt áo dài, mái tóc của ai đó trong một  dáng đi hao hao từa tựa …hình ảnh người xưa chợt trở lại trong lòng tôi như một gợi nhớ không thể phôi phai.
Đó là những kỷ niệm êm ái…và ngọt ngào nhất mà tiềm thức đã cất giữ trong một ngăn nào đó của tâm hồn mà tôi đã mang theo như một thứ hành trang trong những năm tháng sống ở xứ người. Nó đẹp đến nỗi có lần tôi nghĩ, nếu có thể mãi mãi mang theo một hình ảnh trong tim suốt cuộc nhân sinh thì tôi sẽ chọn lấy vóc dáng thon thả của nàng bước trên thảm cỏ  xanh  và những vạt áo dài phất phơ bay trong nắng chiều còn vương lại.
&

Sau bao năm, trong giấc mơ tôi đã gặp lại nàng, cũng chiếc áo dài tha thướt, cũng cái nhìn đoan trang và nụ cười dễ mến,  tựu  trung thì đây vẫn là một hình ảnh cũ, chỉ khác là người con gái trong giấc chiêm bao hãy còn rất trẻ, còn tôi thì tóc đã điểm sương và tâm hồn thì dạn dày mưa nắng. Tôi trở lại quê hương, để đặt lại vấn đề an nghỉ cuối đời vì mệt mỏi sau nhiều cuộc hành trình vinh nhục ở  những nơi chẳng phải quê mình. Tôi sẽ tìm thấy gì ở đây sau nhiều năm xa xứ? Mọi vật đâu có còn như xưa, tất cả đã đổi thay và lòng tôi cũng đã nhiều thay đổi. Nhưng dẫu sao thì  tôi cũng dễ dàng chấp nhận, vì cuối cùng cũng quay về nơi tôi mở mắt chào đời, nghe lại tiếng hò điệu hát đã ru tôi  suốt quãng đời thơ ấu. Tôi mong là mình sẽ không đến nỗi bơ vơ như nơi chốn nào bên bờ Địa Trung Hải, xin cảm ơn mảnh đất đã cưu mang và nuôi sống tôi từ bấy đến nay, nhưng tuổi đời sắp chất chồng đã không giúp tôi hội nhập như xưa. Những năm tháng sau này tôi đã chiêm nghiệm  rồi ngán ngẩm cái đời sống lạc lõng, không hội nhập của người già, và nếp sống điên cuồng, thực dụng quá đáng của  lớp trẻ. Mọi vinh nhục, mất còn, thành công, thất bại, bây giờ đối với tôi, chúng chẳng còn mang sức quyến rũ như xưa. Trong tôi chỉ còn nỗi ngậm ngùi và xót xa của người con xa xứ, rồi chợt  nhớ  hai câu thơ  của Nguyên Sa :
Một đời phơ phất hành nhân
Thấy còn, thấy hết, cuối cùng thấy đau
Rồi tự hỏi lòng, suốt những tháng năm qua mình đã mất và được gì ?

-Anh nói gì cho em nghe đi !
Trong giấc mơ, lúc mông lung nhìn vào khoảng trống, tiếng thỏ thẻ của nàng đã làm tôi giật mình quay lại. Khi thấy đôi mắt  mở to, tôi bất giác rùng mình vì  thấy trong đó cái chiều sâu mênh mang của linh hồn người con gái trẻ, trong đó có một niềm vui vừa mãnh liệt vừa hoang dại. Tôi sẽ phải nói gì với em đây? Thế giới của em và của tôi vô cùng khác biệt, những gì tôi sẽ kể hay nói cho em, có thể em sẽ hiểu, nhưng làm sao thấu được ; lẽ đơn giản  bỡi vì  em chưa từng sống những kinh nghiệm đó. Tôi tuyệt nhiên không biết nói gì, chỉ im lặng nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em, đặt lên đó một chiếc hôn rất khẽ.
Khi ngẩng lên nhìn khuôn mặt của người con gái, màu da  trắng mịn, không một vết nhăn ở bất cứ nơi đâu, lòng tôi vừa thoáng một chút ganh tị, vừa mơ hồ nuối tiếc cái tuổi xuân không còn nữa của mình rồi bất giác áy náy vì mới tạo nên một nếp gấp trong tâm hồn son trẻ của nàng. Lòng bỗng dâng lên một niềm hối hận. Người con gái hiện ra trong giấc mộng Trang Sinh hãy còn quá trẻ, có lẽ chưa có nhiều sầu muộn cho hiện tại hay mang nhiều lo lắng cho tương lai, và chắc chắn quan hệ trong phút giây ngắn ngủi nầy là vết rạn đầu  tiên mà nàng vừa hứng chịu mà có thể chính tôi là tác nhân của vết xước đầu đời.
Niềm ân hận dâng trào trong tôi. Tôi muốn tự trách mình. Phải chăng tôi vừa mở toang cánh cửa  quá khứ, cố níu vào hình ảnh người xưa như cái nạng  để chống cho khỏi ngã vào tình cảm của người con gái trẻ? Điều xảy ra là mộng hay thực? Tôi và nàng vì đâu lại gặp nhau trong giấc mộng oái ăm, của người đã đi gần đến cuối quãng đường đời, còn kẻ khác hãy còn đang khập khễnh bước những bước đầu tiên? Người con gái ấy là một người hoàn toàn khác hay chỉ là hình ảnh người xưa đã dừng lại trong lòng tôi, khi thời gian bên ngoài vẫn ào ào tuôn chảy, bỡi thế những nếp gấp của thời gian không ghi lại dấu vết nào trên khuôn mặt kiều diễm của nàng? Người mới hay cố nhân? Sự khác biệt tuổi đời là thực hay chỉ là ảo ảnh? Những câu hỏi dồn dập đến rồi đi, không tìm được câu trả lời.
Mở ra cánh cửa quá khứ, tiềm thức tôi muốn biện minh điều chi hay sợ phải “yêu” nàng? Bao nhiêu dư luận phán xét sẽ nổ ra nếu không dừng chân kịp? Nhưng thật ra, nghĩ cho cùng, thì giữa tôi và nàng chẳng có rào cản nào quan trọng, ngoại trừ sự chênh lệch tuổi tác ; và thấy mình  không nên xem nặng quy ước xã hội hay ép mình theo thói quen suy nghĩ của người đời.Nhưng vấn đề có thể nằm ở chỗ khác : Liệu người con gái “này” có thể thay thế cái khoảng trống mênh mông mà từ bao nhiêu năm cuộc đời đã để lại cho tôi? Rồi chợt nghĩ đến những kinh nghiệm khác biệt về môi trường và kinh nghiệm sống của hai người, đến tương lai mờ mịt của những ngày sắp tới…tôi lại giật mình, thấy như đời mình vừa bước hụt một bước, lại chông chênh sắp hụt thêm bước nữa.

Lúc đặt môi lên trán trong chiếc hôn từ giã, tôi thoáng thấy hai hàng mi cong và dài của người con gái mở ra rồi buông hờ như phó mặc cho số phận…và cũng chính trong khoảnh khắc chênh vênh giữa mộng và thực đó, tôi thấy đôi mắt nàng long lanh, đẫm ướt. Những ngấn lệ ấy là niềm vui? nỗi buồn? Hay chính là sự hoà hợp của hạnh phúc lẫn thương đau, của tiếng cười, giọng khóc luôn ẩn tàng trong quyến rũ muôn đời của  đam mê và vực thẳm? Dường như trong giây phút mơ màng, tôi đã thì thầm : chuyện đôi ta giống như tiểu thuyết …rồi nghe tiếng đáp lại của nàng giống như tiếng nấc : em hy vọng là nó sẽ không có một đoạn kết bi thương.
Tôi cũng muốn một đoạn kết nhân hậu, sắp nói lên như thế nhưng tôi lại lặng im khi hình dung về những ngày sắp tới. Tôi sẽ phải làm gì? Và nàng sẽ ra sao? Xung quanh tôi, đời sống còn bao nhiêu hệ luỵ, những mạng nhện chằng chịt xung quanh cuộc đời tôi, mà mỗi đầu mối đều có liên quan đến một số vấn đề. Tôi có thể cắt bỏ tất cả? Đoạn tuyệt với quá khứ?  Quên bẵng hiện tại? Và có thể chỉ nghĩ đến một tương lai, bên nàng? Nghĩ thế, băn khoăn đến thế  nhưng liệu tôi có đủ can đảm để  chối từ một cơ hội sống những xúc cảm bồng bột của thời mới lớn mà cuộc đời đã dành cho tôi và nàng ? Tôi sẽ phải từ bỏ niềm ước mơ của  kẻ đã từng trải những tháng ngày gian nan nơi xứ lạ, khi tri thiên mệnh gắng quay về cố quận để tìm phương thuốc trường sinh? Hay sẽ lao vào cuộc tình “mới”, như gã lái đò lưng còng tóc bạc, sau bao năm chẳng thèm đếm xỉa đến thác ghềnh, bỗng một hôm sóng gió bừng bừng réo gọi, chợt thấy máu mình nóng lại rồi khăn gói lên đường để tìm lại sức sống ào ạt của biển khơi …nhưng cuối cùng bão táp sẽ chẳng buông tha  kẻ không tự lượng sức mình?

Tôi lặng người, châm một điếu thuốc, hờ hững gắn lên môi, nhìn khói bay lãng đãng lên bầu trời xám xịt vì những đám mây đen đang ùn ùn kéo đến rồi bất giác buông ra một tiếng thở dài. Tôi thừa biết những giới hạn của ước mơ và quá hiểu là chuyện đời còn rất nhiều điều đang nằm ngoài tầm tay của mình.

Trương Văn Dân

Viết tặng B T
Milano 13-11-2003

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »