
Tranh Đinh Cường
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Ba 26, 2019| 16 Comments »

Tranh Đinh Cường
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Hai 14, 2019| 14 Comments »

Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Một 30, 2019| 2 Comments »

Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Năm 7, 2017| 20 Comments »
.Trần Vấn Lệ

.
Phải Chi Có Một Hành Lang Gió Tôi Thả Hồn Bay Áo Học Trò
.
Hôm nay u ám. Ngày không nắng. Chắc chẳng mưa đâu! Trời chỉ buồn. Mình nhớ người ta thương đứt ruột. Ruột nào không đứt hỡi Quê Hương?
Ai nói nắng mưa là cái bệnh? Ai nói tương tư người nhớ người? Ai vẽ Tương Giang dài một dãi, đầu sông cuối bãi bóng mây trôi…
Trời không có nắng, ngày không sáng. Trời chẳng mưa nên gió dịu dàng…Ai thoáng qua kìa nơi cuối ngõ. Ai xinh như thể áo mơ vàng…
Tôi nhớ làm sao những đóa quỳ…quỳ bên bờ suối tiễn tôi đi…Các em trường Nữ xưa đâu mất? Đời đổi tìm ai cũng biệt ly!
Đời đổi từ khi em lấy chồng…Rồi thêm lần đổi, nát non sông. Chừ không mưa nắng mà u ám. Tôi nhớ em, thương lắm…má hồng…
Em ạ bài thơ này lạ nhé…Nhớ em tôi thả tứ lang thang. Thả thêm cái ý vào con mắt. Thả mực vào nghiên viết chữ Nàng!
Nàng dễ thương hay nàng dễ ghét? Đời có khi vui cũng có buồn…Đã lạc vận rồi, trăng có biết? Tôi buồn nghe buốt buổi mai sương…
Thơ lạc vận vì em đó nhé! Một ngày không nắng cũng không mưa. Phải chi có một hành lang gió tôi thả hồn bay áo học trò…
Trần Vấn Lệ
.
CÁO TỊNH THỊ CHÚNG
Rất biết ơn ai đó, gửi tôi email này
Tôi chép lại, chuyền tay, gửi đi cho bằng hữu
Chúng tôi, thành phần cựu còn tỉnh táo, bình yên
Xin coi như cái Duyên, chúng ta còn ràng buộc…
Những cái gì không thuộc tuổi chúng ta, thì, quên!
Những cái gì là Duyên, cầu mong Duyên nồng thắm!
Trần Vấn Lệ
*
Lúc Về Già…
1-Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khoẻ, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên.
Lúc về già mình sẽ không tham gia hội đoàn hay bất cứ công việc gì liên quan đến chính quyền. Không phải mình thiếu trách nhiệm, chỉ đơn giản vì thời điểm đó sức khỏe, trí tuệ xuống dốc rồi, tụi trẻ nó làm giỏi hơn. Đầu hai thứ tóc đi tranh việc với một đứa nó làm tốt hơn mình là sao?
2-Lúc về già mình sẽ không bao giờ đến cơ quan cũ nếu như chưa nhận được một lời mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt…
Nếu đến mình cũng chỉ cúi đầu lễ phép chào lớp trẻ rồi chuyện phiếm với đồng niên, đồng nghiệp. Mình phải tự dặn mình rằng có nói gì chúng cũng chẳng nghe, vì mọi điều mình nói đã lỗi thời, cho dù bên dưới chúng chăm chú nhìn, đầu gật gật, rồi vỗ tay rất dài. Và dĩ nhiên chúng nó có báo cáo báo cò mình cũng chẳng nên quan tâm, tò mò tìm hiểu, vì đã lâu mình không cập nhật hay update, đâu còn hiểu được thời thế.
3-Lúc về già mình sẽ không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với…người-bạn-đời. Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyết không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau một lần vào ngày cuối tuần là đủ.
4-Lúc về già… rất già, mình sẽ phải đặt chỗ ở một trung tâm dưỡng lão nào đó. Tiền ít ở chỗ xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm. Chọn trung tâm có chăm sóc y tế tốt để không bắt con cháu phục dịch lúc yếu đau. Chúng nó còn phải đi làm. Lúc đi về phía bên kia mặt trời cũng tại trung tâm luôn. Con cháu chỉ cần đến nhà tang lễ làm thủ tục theo nghi thức, không khóc cũng không sao, vui càng tốt. Chẳng có lý do gì để khóc. Đó là quy luật của tạo hoá. Bất cứ cái gì tồn tại nguyên vẹn lâu quá chỉ tổ làm cho xã hội trì trệ.
5-Lúc về già mình sẽ chỉ nói hai chữ “ngày xưa” (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm) với bạn đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ chỉ nói “ngày mai” và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Kinh nghiệm và vốn sống (mà nhiều người cho là báu vật) đối với mình khi đó chỉ để chiêm nghiệm. Cùng lắm là biến nó thành những câu chuyện trào phúng để tự cười cợt mình, cũng chẳng làm ai bực mình.
.
Thơ Vô Tự
Bạn khuyên tôi thôi đừng làm thơ cho quá khứ, chúng ta đâu mắc nợ trong những ngày sống còn!
Khi liền lạc nước non, người ta hứa nhiều lắm, chúng ta nghe đã thấm, chúng ta chờ ngày mai…
Chúng ta đặt lên vai cái cây cuốc buổi sáng. Chúng ta thật lãng mạn tin người và yêu người…
Chúng ta nghĩ đổi đời thì vết thương khép miệng. Chúng ta lấy thương mến để bỏ qua hận thù.
Chúng ta xếp lá cờ cất vào ngăn kỷ niệm…Chúng ta quên chiều tím bà mẹ già mong con…
Chắc chắn Tương Lai còn. Chúng ta vui vẻ đợi…Người thắng không nói dối! Một tháng sẽ trôi qua…
…và, chúng ta…bỗng già! Già đầu như con nít, nghe thơ như lũ vịt nghe sấm giữa cánh đồng!
Quả thật tôi đau lòng mà làm thơ-quá-khứ! Thơ tôi: Thơ Vô Tự! Lịch Sử đó, Vô Tình!
Bạn ơi, lũ chúng mình…lạc loài đi tứ xứ, bị Quê Hương ruồng bỏ, bị giống nòi khinh khi! (*)
Bạn ơi, tôi nói gì? Vũ Hoàng Chương nói chứ! Trần Bình Trọng từ bỏ Vương đất Bắc, vì sao?
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Hai 6, 2017| 34 Comments »
Trần Vấn Lệ

Ra Tết
.
Ra Tết, trời còn lạnh, lạnh nhiều hơn Noel. Bảy giờ chưa nắng lên, sương đắp mền hoa cỏ…
Mở bài thơ thế đó, tôi không nỡ nói buồn. Ấm lạnh là chuyện thường, nói hoài nghe khó chịu!
Thơ mình làm mình hiểu! Làm thơ là làm chơi! Chơi là kiếm niềm vui…một tiếng cười thiên hạ! (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Mười Hai 24, 2016| 10 Comments »
.Trần Vấn Lệ

Mười một giờ đêm chúng mình tới đó.
Chúng mình ngoại Đạo vẫn tin có Giáng Sinh.
Vẫn tin có một Bình Minh!
Một Bình Minh, một buổi mai nhân loại…
. (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Mười Một 29, 2016| 14 Comments »
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Mười 15, 2016| 20 Comments »
Trần Vấn Lệ

Tâm Tình Dâng Hiến Kính Dâng Em
Cuối tháng rồi em, trăng hạ huyền, trăng còn dẫu chút cũng là duyên, anh yêu em thuở trăng mười sáu, trăng có chìm đi em vẫn em!
Em thấy thời gian là thước dây, thương em vô tận: hai bàn tay! Bàn tay năm ngón, hai, mười ngón, ngón út tuyệt vời anh nắm đây! (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Chín 14, 2016| 19 Comments »
Trần Vấn Lệ

Trời Đã Vào Thu
Em ạ, hôm nay trời đổi mùa
Sáng, anh thức dậy đã gần trưa
Hết Hè, ừ nhỉ Thu đang tới
Trời ủ ê buồn như sắp mưa!
Trời ủ ê buồn, chi cũng buồn
Nhìn qua hàng xóm nhớ và thương
Ai đi đâu mất, xe đâu mất
Thấy rớt đầy sân, vàng, lá vàng…
Trời đã vào Thu, có nghĩa là
Chúng ta đang ở tuổi…đang già!
Lạ ghê, Non Nước hoài non nước
Có trách móc người ở rất xa?
Nhiều kẻ đi xa có trở về
Thấy gì? Đẹp nhất vẫn là Quê?
Thấy gì? Cao ngất, nhà cao ngất
Trên phố, ăn mày vẫn bước lê…
Anh bước xuống giường, anh ra sân
Ném cơm cho quạ, chúng chờ ăn
Em đâu không ném về yêu quý
Biển Bắc hay là đang biển Nam?
Mình giống như chim, đã lạc bầy
Cái gì nắm chặt ở trong tay?
Tuổi Xuân, tuổi Hạ, chừ Thu nữa
Hồn sẽ lìa thôi, chiếc lá bay…
Hồn sẽ lìa, ta sẽ tự do
Thương ơi, lúc đó những bài thơ
Anh làm, em đọc và em khóc
Trời đã vào Thu…Ánh Nguyệt mờ!
.
Một Bài Thơ Tự Do
cuộc đời này có nghĩa
dẫu đó là
chỉ một chút thời gian…
Em nhìn kia
cây đã nhuốm vàng
mùa Thu tới
đời có gì đâu mới?
Người ta đi tu với lòng mong đợi
không phải để gặp được một người đúng nghĩa tri âm
mà một đời sau xa xăm
không chắc gì người xưa hiện hữu!
Người ta sống rất cần tha thứ
bởi vì người ta có tội…làm người!
Em cứ đến trễ
Và em chịu mở lời:
“Xin tha thứ cho tôi
Bởi vì đường đi trắc trở”
Không ai nỡ giận em đâu
Kinh Vô Tự là cuốn sách không có
Lời Mở Đầu
Cũng không có chữ nào nơi trang cuối!
Hãy coi như con chim hạc vàng đã bay đi khỏi bầu trời này,
nó về đâu, đừng hỏi
Hoàng Hạc Nhất Khứ Bất Phục Phản
Mây trắng thì…ngàn năm cứ bay!
Người xưa nhớ Quê Hương, tìm đường về quê, không thấy
Chỉ thấy chiều chiều khói sóng mênh mông!
Em của anh ơi, yêu quý vô cùng
Em cứ đến trễ để anh tu tới chết!
Không có gì tự sinh, không có gì tự diệt
Cái còn đây là Tình Yêu, thôi em!
.
Một Bài Thơ Tân Hình Thức
Đêm nay, em ạ, trăng là Nguyệt
Rằm, Tết Trung Thu, Nguyệt của Rằm
Nếu Mạ đừng sinh con gái nhỉ
Thì đời đâu có Nguyệt Giai Nhân!
Đêm nay, em ạ, em duy nhất
Ngự trị bầu trời một trái tim
Anh hỏi tại sao trời đất rộng
Mà lòng anh chỉ hướng về em?
Đêm nay thì cũng đêm năm ngoái
Năm ngoái, bài thơ Nguyệt diễm kiều
Em sáng rực trên đèo Ngoạn Mục
Muôn đời anh chỉ một người yêu!
Đêm nay, con dốc Bà Trưng đó
Những trụ đèn, em ạ, đang nghiêng
Nhớ em mười sáu trăng như nụ
Mười bảy Trời ơi…anh mất em!
Đêm nay, nghĩ tới đêm mười sáu
Trăng vẫn tròn trong chiếc nón thơ
Em ở vườn cau sau bước Ngoại
Rồi sau, sau mãi bóng con đò…
Đêm nay, nghĩ tới đêm mười bảy
Em lấy chồng rồi, tiếc lắm sao!
Cây bưởi, cây bòng hoa tím rịm
Vườn cà anh dạo nát ca dao!
Hỡi Diễm Lệ em, Kiều diễm lệ
Hỡi người con gái của Đơn Dương
Vườn cau Nam Phổ mùa Thu mới
Ai nhỉ ai chờ ai héo hon?
Tôi làm bài thơ tạo cái hình
Từ vầng trăng sáng giữa mông mênh
Biết mình hư ảo đời hư ảo
Ai cấm lòng tôi thương nhớ Em?
Trần Vấn Lệ
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Tám 16, 2016| 22 Comments »
Trần Vấn Lệ

Rằm Trung Nguyên
Đêm nay mới thật đêm Rằm, Trung Nguyên, tháng Bảy, nửa năm hơn rồi. Những ai còn sống trên đời, lập bàn thờ nhớ những người âm ty…
Người âm ty, những kẻ về, thiên thu, thiên cổ, cõi quê hương mình. Phật rằng thế giới chúng sinh, Tứ Diệu Đế ở cái Tình Thủy Chung! (more…)