Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Nguyễn Huỳnh’

Viết trong sự muộn phiền

Nguyễn Huỳnh

maxresdefault
Đời người cái sự đúng sai có khi cũng chẳng thể cân đong đo đếm trên phạm trù đạo đức thông thường. Đúng chỗ này nhưng sai ở chỗ kia. Và mâu thuẫn cũng sinh ra từ đó. Tôi còn nhớ câu nói đầu tiên trong tác phẩm GATSBY VĨ ĐẠI. Không biết có đúng từng chữ không, nhưng điều đó có quan trọng gì so với câu mở đầu thiên truyện mà tôi còn nhớ : Khi tôi phạm những lỗi lầm, cha tôi thường bảo : Nếu con định phê phán một ai đó, con nên xem lại hoàn cảnh người đó có thuận lợi bằng con không?
Tôi xin kể mọi người nghe hai câu chuyện về niềm tin và lòng hiếu thảo. (more…)

Read Full Post »

Tôi đi ….

 

Nguyễn Huỳnh     

 

 caophi-20130814020809-IMG_0226-1

 

TÔI ĐI …

 

Tôi đi vớt ánh trăng lu

Đem về giặt giữa mùa thu chín sầu

Hong lên đỉnh gió ngang đầu

Gởi vào trời biếc một câu thơ tình!

(more…)

Read Full Post »

Lục bát hai câu

 Nguyễn Huỳnh

daomoc21-c9f11

LỤC BÁT HAI CÂU
( Thơ cà rỡn )

 


  1. Sông sâu vắng bóng con đò
    Cầu ngang đã bắt cần đò làm chi?

  (more…)

Read Full Post »

Lời trầm thống

Nguyễn Huỳnh

635032798663727500-thumb-1367812818_500x0

( Gửi hương hồn bạn tôi : Lê Tường)

.

Ta và bạn sinh ra nơi bờ ruộng hẹp

Nơi những động cát trắng phau màu trăng tỏ (more…)

Read Full Post »

Đoản văn cho một ngày

Nguyễn Huỳnh.

ap_20090609111455207

.

Có bao giờ một sớm tinh mơ, vuông cửa sổ ngập tràn nắng quái, cội mai già chợt trổ đầy hoa. Em có biết hoa đang đẹp hay nắng ngày đã đẹp?

Tôi yêu em không biết vì đâu, là tất cả hay không là gì cả. Tình yêu vốn dĩ đã mong manh và hạnh phúc cũng chỉ là sương sớm khoe bảy sắc cầu vồng!

(more…)

Read Full Post »

Hạnh phúc mất ngủ

Nguyễn Huỳnh

Tranh Picasso

Tranh Picasso

CẦN GÌ !
.
Tôi nhặt trên tờ vé số,
Viên kim cương của gã bán ve chai thành Bát- Đa
Và tể tướng,
Và quận chúa
Và niềm kiêu hãnh hất văng ly rượu giao bôi.
Một ước mơ cong!
Dù rằng ngày mai thơ tôi và cả tờ vé số,
Vào sọt rác!
.
(more…)

Read Full Post »

Gã gián điệp dễ thương

Nguyễn Huỳnh

 

Tranh của họa sĩ Dương Bích Liên

Tranh của họa sĩ Dương Bích Liên

Tôi đang vui, nhưng vừa bước vào phòng đã phải giận sôi lên : “ Anh lại xốc tung cả giá sách của tôi lên nữa rồi! ”. Dễ có tới thứ một ngàn lẻ một, thừa lúc tôi đi vắng anh tôi đã đột nhập “ Khuê phòng” của tôi lục tung tất cả đồ đạc trong phòng, điều mà tôi rất ghét. Anh tôi vừa cười vừa bảo : “ Ơ… mày có lấy con dao cạo râu của tao không?”. (more…)

Read Full Post »

Hạt cát trên sa mạc

Nguyễn Huỳnh

images

.

LẠY EM ĐẤY.

 

Xin em đừng nghiêng váy ngắn

Mặt đường nóng nực

Viên sỏi lực khực

Hé mắt ngó lên u linh huyệt!

.

Xin em đừng cúi áo rộng vành

Cụm mây túm tụm

Mặt trời tum húm

Lõ mắt ốc nhìn vào thung lũng tuyệt!

.

Xin em đừng mặc áo hở bụng

Chiếc lá hấp háy

Cơn gió tí táy

Xoa lên phẳng lì mắn đẻ nhiều thiệt!

.

Xin em đừng áo quần sát người

Hiền triết làn hông

Nhà thơ bờ mông

Mộng du đường cong hủy diệt tiệt!

 

.

HẠT CÁT TRÊN SA MẠC

( Viết cho những ai tự cho mình là hạt cát)

.

Rất có thể tôi là hạt cát trên sa mạc

Chịu nằm im cam phận nhỏ nhoi mình

Chịu phơi thây cho mặt trời nóng chảy

Chịu quay cuồng cho gió lốc cuồng xoay

Chịu cô đơn cho cô quạnh tràn về

Và chịu chết cho một vùng đất chết !

.

Rất có thể tôi là hạt cát trên sa mạc

Chỉ dám mơ một giấc mơ mưa

Chỉ dám nghĩ một màu xanh bát ngát

Chỉ dám ước một ngày trời râm mát

Một bước chân người in dấu chân qua…

.

Nhưng cũng rất có thể tôi là hạt cát

Biết dậy mình phẫn nộ mặt trời kia

Biết định thân dù gió hun hút thổi

Biết bất công vì sao mưa không tới

Biết dấy lên một bão cát san bằng

Mỗi hạt cát là một mũi tên sắc nhọn.

.

Cũng có thể anh là hòn núi

Tặc lưỡi mình thôi thây kệ thế gian

Sợ một chiếc lá trong rừng rơi rụng

Sợ một hòn đá bên sườn sạt lỡ.

.

Cũng có thể anh là biển rộng

Nhưng không dám một lần nổi sóng phong ba

Nỗi uất hận nuốt sâu dưới đáy

Sợ bên bờ đất lỡ trôi đi…

.

Hỡi những người sống ở hôm nay

Tôi muốn nói một lời rất thật

Một hạt cát biết trồi mình lên cử động

Còn hơn là biển cả tự đóng băng !

 

.

 

KHÓI THOẢNG.

.

Rồi cũng sẽ giã từ tất cả

Người ra đi lòng ngỏ mấy phương trời

Những con đường không chiếc lá rơi

Và bến nước đò buồn nghe sóng vỗ…

.

Những tháng mười, tháng mười không bão tố

Như tháng giêng xưa hoa vội vã lìa cành

Người ra đi biền biệt trời xanh

Dải mây bạc đã không thành mưa ruộng hạn.

.

Rồi cũng sẽ một ngày sương khói lạnh

Gió bấc về xô ngã những đền đài

Dòng kinh kệ đã cạn nơi thiền viện

Lá nghiêng mình khẽ chạm đất hoang sơ…

.

Rồi cũng sẽ một ngày em thấy được

Hạnh phúc đã từng đậu xuống bàn tay

Chỉ một lần mở mắt nhìn đêm

Em sẽ thấy một rằm xuân quỳnh nở!

.

Rồi cũng sẽ một ngày trước biển

Sóng không còn lồng lộng tìm bờ

Nước không còn duềnh lên nỗi nhớ

Và chân trời không thấy cánh buồm nâu…

Và gió nữa, gió không còn ve vuốt cát

Biển không xanh và hoàng hôn không tím

…Em không về mang guốc mộc áo the anh!

.

Nguyễn Huỳnh.

Read Full Post »

Trên sân thượng

Nguyễn Huỳnh

Tranh Đinh Cường

Tranh Đinh Cường

Đêm đầu tiên tôi sống trên sân thượng là một đêm thanh bình và thú vị. Tôi chọn một góc sân, nơi những thanh lan can làm bằng sắt không bị gỉ sét và xiêu vẹo làm nơi trải chiếu ngồi ngắm trời đêm. (more…)

Read Full Post »

Rồng rắn lên mây

Nguyễn Huỳnh

13009310-Untitled-12

Hồi tôi còn là đứa trẻ khóc nhè, mẹ tôi thường dọa : “ Ông bị cọ bắt bỏ bị!”. Nhưng đối với tôi không ăn thua gì. Lão ăn mày thi thoảng dừng lại trước cửa nhà tôi, khi lon gạo lúc năm hào, trông ông chẳng có gì đáng sợ cả. Nhưng nếu mẹ tôi khẽ nhìn ra doi cát : “ Xì!…Bà ma lai kia! ”, tôi im thin thít ngay. (more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »