Feeds:
Bài viết
Bình luận

Mật ngôn của tình yêu

Lê Khánh Mai

Em
từng đêm, từng đêm
hồn đi hoang, thoát khỏi căn phòng đơn lạnh
bức rèm hoa dây leo lay động
bầy côn trùng rên rỉ giao hoan
mưa thu tí tách gọi tình
hạt sương quyên sinh trong niềm đau dâng hiến
gió thì thào lời yêu bất tận Đọc tiếp »

Âu Thị Phục An

Bạc Liêu , ngày…
Cuộc thi kéo dài hai ngày, đã qua. Lần nào nộp bài, ra khỏi phòng thi trước nhiều đôi mắt thèm muốn cũng như ước ao của nhiều người không làm bài được tôi nhìn đồng hồ tay, còn hơn nửa giờ nữa mới hết hạn.
Tôi không ngờ mình có thể làm bài được một cách trôi chảy và cũng không ngờ tôi chẳng hề sung sướng một mảy như tôi vẫn nghĩ trước cuộc thi. Có lẽ học hành, thi cử chỉ như một cái cớ được tôi vịn vào để khỏi cúi đầu bước qua một chặng đường khác mà ở đó lễ nghi cùng một vòng nhẫn làm cho chật vật đời sống. Đậu? Tôi cũng chẳng mừng lắm dù mảnh bằng kiếm được giúp tôi kiếm sống một cách dễ dàng hơn. Còn rớt? Có lẽ tôi cũng chẳng hề buồn hoặc toan tính bày một keo khác như lời tôi đùa với mọi người, thua keo này ta bày keo khác. Đã hai keo, thêm một keo thứ ba nữa ắt chẳng hay ho gì. (Đậu, rớt , những tên gọi, những dấu hỏi vẽ lên không hề đem theo được một hình ảnh vui buồn nào. Lạ không?)
Lại phải chịu đựng thêm nhiều đôi mắt thán phục nữa, tụ tập sau bức tường thấp của trường trung học, tôi mới thảnh thơi, đi chậm rãi xuống phố như bất cứ một ai chung quanh không bận bịu vì thi cử. Đọc tiếp »

Thềm xuân

Vũ Đình Huy

Đưa em xuống phố
giao thừa
Mưa rây giăng lối
lưa thưa gót mềm
Đọc tiếp »

Tim ơi, đừng đau nữa!

Chế Diễm Trâm

Miên nhận được tin nhắn của Thành: “Thành sắp vô công tác tại thành phố của Miên.” Tay chân Miên thoáng lẩy bẩy nhưng Miên cũng kịp trấn tĩnh: ừ, vô thì vô chứ nói làm gì? Nói là nói thế thôi chứ Miên cũng ngóng đợi ngày đó lắm. Đã ba năm không gặp lại Thành. Lần gặp gần nhất là Thành đi du lịch cùng cả nhà. Miên gọi nhà hàng làm mấy món ngon giao tận nhà để mời cả nhà Thành một bữa cơm cho tươm tất. Miên ra ra vô vô chờ từ sáu giờ chiều đến tận tám giờ tối mới thấy điện thoại Thành gọi đến cáo lỗi vì con bé con Thành bị mệt. Miên vội vội vã vã đóng cửa, chạy đến khách sạn nơi cả đoàn đang nghỉ thì lễ tân nói cả nhà Thành vừa ra ngoài. Một nỗi buồn dâng ứ, nhưng Miên vẫn gọi điện thoại cho Thành để hỏi thăm tình hình con bé thế nào thì Thành không bắt máy. Giữ ý, Miên không gọi nữa. Cho đến ngày gần về, Thành nhắn tin muốn gặp riêng Miên cà phê nhưng Miên cáo bận, chỉ hẹn gặp nhau ở lễ tân để gửi cho con bé chút quà. Cuộc gặp không quá năm phút nhưng vợ Thành tỏ ra không vui nên Miên cáo biệt thật nhanh. So với thời sinh viên, giờ Thành phát tướng, đẹp hơn xưa nhiều. Chuyện, bố vợ Thành là giám đốc mà! Đọc tiếp »

Là Xuân

Tôn Thất Phước Hải

Là Xuân

Buồn vui thoắt sáu mươi năm
Tà huy trên tóc, nhọc nhằn trên thân
Chiêm bao một giấc phong trần
Đường xa gió bụi trầm ngâm kiếp người
Đọc tiếp »

Ngoài ấy, trong này

Nguyễn Thái Dương

Mới về chừng một đôi hôm
Ngoải hong hóng trỏng có chồm ra theo

Lên bờ đắp, đứng nheo nheo
Ngó vô Nam, vướng đỉnh đèo Cù Mông

Rướn người, ngoải vẫy hư không
Nhón chân, mắt ngoải chạm… hông Sài Gòn

Kìa ai như dáng trỏng buồn
Loanh quanh với nhớ với thương bần thần

Ngoải nào có muốn lần khân
Ngặt vì nguyên quán cầm chân ít ngày

Cũng đành bổn một quê hai
Để rồi ngoải tính cho hài hòa nhau…

Đọc tiếp »

Quán Đời

Trần Ngọc Tuấn

Quán Đời

Quán đời sấp ngửa bán mua
Biết đâu thiệt giả ăn thua mà lần
Cò cưa tám lạng nửa cân 
Ghẹo người bông lựu cuối sân lập lòe

. Đọc tiếp »

Gửi Phượng buồn

Nguyễn Như Mây

.

.

biết khi mô Phượng mới hết buồn?

mắt lá răm hiu hiu nắng hạ

sông Hương thầm gửi về chiếc lá

chút hoàng hôn gờn gợn triều đi Đọc tiếp »

Giã từ nhà thơ Đặng Tấn Tới

.

 

Nguyễn An Đình

 

 

          Lời tác giả: Như vậy là anh Đặng Tấn Tới đã ra đi trưa ngày 14 tháng 12 năm 2017 tại Sài Gòn.

Dù đã biết trước sức khỏe của anh mỗi ngày thêm yếu dần. Nhưng khi nghe tin anh mất, lòng tôi bỗng thấy nặng đi với bao nỗi ngậm ngùi.

Tôi bị đau tim từ 10 năm nay, ngày ngày phải uống thuốc đều đặn, thì làm sao từ quê nhà An Nhơn, Bình Định này vào được Sài Gòn để đốt cho anh nén nhang lần cuối cùng.

Thôi thì xin gợi lại chút kỷ niệm xưa cũ từ hơn 30 năm về trước ở quê nhà Bình Định cho vơi đi bớt nỗi niềm.

Tôi may mắn được đọc tập bản thảo gồm 41 bài “ Thơ ca hoa lá và Máu xương ” thơ của Đặng Tấn Tới, tháng 01 năm 1983. Đọc xong tôi thích thú lắm, nên hai đêm liền tôi đã tản mạn cảm nhận đôi điều về thơ Đặng Tấn Tới, đến nay đã trên 30 năm rồi.

Bài tản mạn có tựa: “ Giậu cúc năm nào rụng hết bông ”. Nay xin được chia sẽ, tâm tình cùng bạn đọc trang Xứ Nẩu Bình Định quê nhà.

 

Đọc tiếp »

Nhà thơ Đặng Tấn Tới qua đời

.

Chúng tôi vừa nhận được tin

                                           Nhà thơ ĐẶNG TẤN TỚI


(1943 – 2017)

Đã vĩnh viễn ra đi vào lúc 11 giờ ngày 14.12.2017
(Nhằm ngày 27.10 Đinh dậu)
Tại nhà riêng ở Sai Gòn
Số: 234/6 đường Bùi Đình Túy
Phường 12 – Quận Bình Thạnh
Hưởng thọ 75 tuổi
Lễ di quan sẽ được cử hành vào lúc 6 giờ sáng – Ngày Chủ Nhật 17.12 (30.10 Đinh dậu).

Chúng tôi Thành kính chia buồn cùng tang quyến.
Cầu chúc hương linh Anh sớm được An vui nơi cõi Tịnh lạc vĩnh hằng.

Các bạn Văn đồng hương Bình Định: Nguyễn An Đình & Phạm Văn Phương & Từ Văn Minh & Võ Chân Cửu & Nguyễn Như Tuấn & Phạm Mạnh Hiên & Ngô Quang Hiển & Nguyễn Thanh Hiện & Nguyễn Thái Dương & Tô Hồng Phương & Trần Nhâm Thân & Phạm Đình Khương &Trần Duy Đức & Nguyễn Hữu Duyên & Nguyễn Khải Hoàng & Trương Văn Dân & Trần Thi Ca & Nguyễn Duy Ninh & Nguyễn Duy Nhân & Trần Hữu Lĩnh & & Trần Như Luận & Mang Viên Long (…)


Đọc tiếp »