Feeds:
Bài viết
Bình luận

Nắng trong đêm

Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

 

 

Nắng trong đêm

.

Đêm

Mặt trời ngủ

Mà nắng thức

. Đọc tiếp »

Võ Phiến, một vài chung quanh.

Đặng Phú Phong

     ( Ông bà Võ Phiến với những tháng ngày thong dong.)

Ông Võ Phiến gọi Nguyễn Mộng Giác là một người “thàng”(hậu). Ông Nguyễn Mộng Giác cũng gọi Võ Phiến là “thàng”. Và, hai ông định nghĩa thàng như sau:

Nguyễn Mộng Giác: “Thàng” không phải là hiền. “Thàng” là một chữ định hình, chứ không định tính. Người thàng, là người ít nói, tránh né những tranh chấp rắc rối, sẵn sàng chịu phần thua thiệt để giữ hoà khí, cố giữ bề ngoài đơn giản lùi xùi để không bị ai xem là kẻ quan trọng. Người thàng có thể hiền lành vì không dám làm việc dữ. Nhưng người thàng cũng có thể có những phản ứng bất ngờ dữ dội khi đột nhiên không thể chịu đựng được mãi sự thua thiệt. Người ta bảo người thàng hay cộc.” (Đặc san Tây sơn –Bình Định,1999) Đọc tiếp »

Tản mạn lời đông

Phạm Thị Cúc Vàng

Anh ơi, trời se đông màu xám

hạt sỏi buồn lăn lóc, chắc đau?

cành khô nào biết hỏi han nhau

bất giác, lòng đau thêm nỗi nhớ Đọc tiếp »

Chế Diễm Trâm 

Có lẽ không mấy ai không biết câu văn giản dị nhưng thấm thía xúc động mở đầu truyện ngắn Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường.

Câu văn mở đầu ấy như một bài thơ nho nhỏ, xinh xắn bởi cái tứ hoài niệm bồi hồi, bởi giọng điệu nhẹ nhõm, bay bổng, lâng lâng… Và cái “thi cảm” ấy có được nhờ nhiều yếu tố, như tiết tấu êm êm (nhịp 6 – 5 – 9 – 14), thanh điệu hài hòa (18 âm tiết mang thanh bằng trong tổng số 34 âm tiết), vần điệu uyển chuyển (sự hòa phối thanh bằng – trắc của những âm tiết chỗ ngắt nhịp, “thu” (B) – “nhiều” (B) – “bạc” (T) – “trường” (B). Ngoài ra, chúng ta không thể không chú ý đến ba từ láy: “bàng bạc”, “nao nức”, “mơn man” rất biểu tả và biểu cảm. Đọc tiếp »

Con về thăm Má, Má ơi

Lệ Thu

Dạ thưa… con đã về rồi!
Ngỡ như còn thấy Má ngồi bên hiên
Nhìn con với nụ cười hiền
Miếng trầu têm dở, bậc thềm đằm hương
Đọc tiếp »

Dải tang mây

Võ Sa Hà

Mẹ ra đi đúng lúc trăng tròn
Bố chưa kịp thịt gà mừng con đầy tháng
Khi con hỏi mẹ đâu bố ghì con im lặng
Bố chỉ lên trời mẹ ở trăng kia !
Đọc tiếp »

Hạc Thành Hoa

Tranh Đinh Trường Chinh

Tặng Nguyễn Lệ Uyên

Mưa tha thiết để trời hôm mau tối
Khói bên sông rời mái lạnh bay lên
Mưa vật vã giữa đất trời tuyệt vọng
Mưa bàng hòang trông theo một cánh chim… Đọc tiếp »

Giấc bàng hoàng

Dung Thị Vân

Trần Bích

GIẤC BÀNG HOÀNG 
1-

Cha ơi
Con chợt ngẫm

Những lời trần thế
Kẻ làm thơ
-chỉ sống ảo viễn vông

Kẻ làm thơ
-chỉ hoàn toàn hư mộng
2-
Những câu nhiếc thế nhân
Ngoài tai lặng xéo

Con vẫn âm thầm
Lặng vẽ những thanh âm
Con vẫn từ tâm
Vẽ một đời khuyết nhọc
Vẽ những giọt bầm
Rỏ xuống những tàn phai
Vẽ những chiều mai
Âm thầm
– chiều cô phủ.D.T.V.
Viết tại North Carolina,
Tuesday, February 27, 2018-12:12pm

Đọc tiếp »

Cuộc sống khác bắt đầu

Hồng Thủy Tiên
Chút mặc cảm cuối cùng anh cũng mang đi
Cuộc hành trình xuyên đêm mất dấu kiếm tìm
Thuốc lá rượu mạnh đàn bà
Lang bạt bản ngã

Đọc tiếp »

Đêm uống rượu ở Cố Quận

Trần Thoại Nguyên

Tặng Uyên Hà Lê Đình Ba

.

Đêm uống rượu chia tay nơi Cố Quận 
Uyên Hà ơi và Đà Nẵng yêu ơi !
Thơ mỏng mảnh cùng nổi trôi thân phận
Chén rượu suông ngó đất mẹ ngậm ngùi!

Đếm tóc bạc thương ta thời đã hết
Lời biên cương còn hoài vọng trong hồn
Em yêu hỡi! Mùa thu xưa gục chết
Trên ngọn đồi máu đỏ giữa hoàng hôn!

Nâng chén rượu buồn xuyên hai thế kỷ
Tuổi trẻ qua đi! Sầu tóc bạc lưu đày.
Đêm Cố Quận chia tay như mộng mị
Gió Sông Hàn thổi buốt một hồn say !

Đà Nẵng,đêm 04 / 4 /2018

 

Đọc tiếp »