Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Hoa ngày thường

Từ Hoài Tấn

.

Tôi yêu những cành hoa

Trong một ngày rất bình thường

Một ngày như bao ngày khác

Trên thế gian này không phân biệt là ngày

Ngày bình thường và hoa bình thường như vốn vậy

Như mùa đông sẽ khô trên cành

Qua mùa xuân sẽ đâm chồi nẩy lộc

Và sẽ ra hoa

Hoa bình thường của mùa

Như trời đất đặt để

Không phải do con người tạo nên

.

Trong một ngày rất bình thường

Tôi yêu loài hoa cũng bình thường

Như cơm ăn nước uống

Sáng nay tôi bước ra vườn

Tôi nghe trong gió lời thì thầm

Dịu dàng như tiếng yêu

Của người thanh niên tuổi mới hai mươi tràn đầy ước mơ cuộc sống

Yêu em

Như yêu một cánh hoa bình thường

Là cánh hoa có mùi hương vĩnh cứu

.

Hoa của ngày thường

Hoa của trước và sau

Read Full Post »

Nhập nhoạng ngày

Đặng Thiên Sơn

.

Có những buổi chiều rất lạ

Ngồi chơi với rét hiên nhà

Thấy bao nhiêu là nước mắt

Tràn qua cả cánh đồng hoa

.

Có những buổi chiều phố xá

Thèm ơi những phút la cà

Bỗng ngày rỗi hơi mặc cả

Thế rồi rảo bước ngang qua

.

Có những buổi chiều chắp vá

Khâu đầy chiếc áo thời gian

Cơn mưa gieo ngày trái vụ

Nở ra bao tiếng thật thà.

Read Full Post »

Mênh mông

Nguyễn An Đình

.

TRĂNG TỎ

.

Quen dầm sương dãi gió

Chìm nổi kiếp trần ai

Lung linh vầng trăng tỏ

Soi mái tóc mọc dài.

.

MÊNH MÔNG

.

Băng qua mùa hoa đồng

Cỏ nội nở vàng bông

Xin gởi ngàn mây bạc

Bay giữa trời mênh mông.

.

ĐÊM NGÀY

.

Vầng trăng ngay trước mặt

Gió thổi mát ngang mày

Đất trời đã sắp đặt

Tối đêm lại sáng ngày.

.

NGÀN TRÙNG

.

Mưa rào rào cành lá

Lòng anh chợt vấn vương

Nỗi niềm xưa nhớ quá

Ôi ngàn trùng đại dương

.

Read Full Post »

Tần Hoài Dạ Vũ

.

Em là mây phía chân trời thương nhớ

Em là hương của giấc mộng chung tình

Buổi em về sóng vỗ giữa môi xinh

Và ân ái thơm tay đời say đắm

.

Có mắt em mùa lung linh xuân thắm

Có ngực em thơm nắng ấm cuộc đời

Anh níu tình giữa dâu bể đang trôi

Ôm hy vọng về trong niềm thương nhớ

.

Khi năm tháng cứ bồng bềnh sóng gió

Anh yêu em lòng chín đợi mười chờ

Cuộc tương phùng ngâm rượu đắng trong mơ

Ai uống cạn sắt son ngày mây nổi?

.

Để chiều nay tâm hồn anh bối rối

Bụi đường xa còn thấm áo giang hồ

Phút yếu lòng tay kịp níu câu thơ

Mong quên lãng trôi theo dòng bội bạc

.

Khi chợt hiểu chờ mong không tuổi tác

Anh gọi người qua bến đục phù vân

Để tương lai còn thơm lại tiếng đàn

Em mây trắng vẫn bên trời thương nhớ

Read Full Post »

Đặng Thị Thanh Hương

.

Tôi về ngày ấy đã xa

thời gian tàn khốc xóa nhòa yêu thương

chỉ còn nước chảy, mưa buông

những ngôi nhà mới, những đường dọc ngang

tôi tìm bóng mẹ đầu làng

ngoài sân xào xạc nắng mang mẹ về !

.

Men theo tiếng quét chổi tre

chập chờn bóng mẹ trước hè gọi tên

cuộc đời trăm ngả đường quên

trong tim vẫn trắng một miền lau xa…

.

Mẹ giờ ở giữa bao la

lời ru, tiếng chổi sân nhà còn đâu

trời mưa trắng lạnh mái đầu

vành khăn tang gói nỗi đau tận cùng

Năm trôi, tháng cũ, ngày dưng

tôi rồi cũng sẽ về cùng gió mây

đi tìm mẹ dưới hàng cây

lần theo tiếng chổi lá bay mỗi mùa !

.

Đời người như giấc ngủ trưa…

Read Full Post »

Đinh Thị Thu Vân 

.

cuộc đời em dẫu có anh rồi

cay mắt lắm những ngày xao xác nhớ

em nhớ anh lắt lay từng nhịp thở

từng li ti nước mắt đẫm bơ vơ…

.

em nhớ anh rưng rưng nghìn mạch máu

mạch máu dịu lành mạch máu dại loang

em nhớ anh đêm sâu quặn thắt

ngày nắng ngỡ ngàng ngày gió hoang mang

.

em nhớ gì anh ơi khi cận kề âu yếm

nhớ và mơ, mơ và nhớ đan đầy

rúc vào nhau mềm yếu ngây say

sao vẫn nhớ, như kiếp nào thăm thẳm kiếp!

.

rúc vào nhau… kết lại một thời quên

em chỉ ước được tận cùng sóng sánh

tận cùng bên anh… yêu mềm sông đậm biển

yêu nồng hồn, nồng mắt, ấm đam mê…

.

em yêu anh, mà lá chẳng ngừng rơi

mà ngày tháng chẳng ngừng trôi, mà đêm sâu phải rạng

em chuốc hồn em mơ một đời mật loáng

mơ, mơ, mơ

mơ mượn vai người

nương níu thanh xuân!

Read Full Post »

Phía nước mắt

Phạm Đương

.

Ông đã tặng những giọt máu cuối cùng của mình

cho phe nước mắt

rồi đi

nhẹ như một sớm xuân Hà Nội

.

trong khi người ta không chọn phe

ông lại đứng về phía nước mắt

phía luôn luôn chịu thiệt

trong các cuộc mặc cả dưới gầm bàn

.

không chọn phe

để đất nước không trở thành nơi thử vũ khí mới

của các siêu cường

không chọn phe

để Nhân dân không bị biến thành những tấm khiên

che đỡ cho những ủ mưu hắc ám

.

không chọn phe

những tưởng đất nước sẽ tràn ngập tiếng cười

ai ngờ

lại quá nhiều nước mắt

ông đã đứng về phía ấy

.

phía của mù mờ

phía của hy vọng

.

bây giờ thì ông đã ngả hẳn về phía ấy

phía của những oan khiên đầy nước mắt

máu của ông đã đặc quánh cùng chữ nghĩa

Dương Tường!

Read Full Post »

Thơ Nguyễn Kim Huy

.

Bây giờ mình nói đây cười đây

Mà tuổi lên chín lên mười nói cười hồn nhiên đã xa mình lâu lắm

Hình như ở tuổi mười lăm

Có lúc mình cũng đăm đăm cùng ai ngồi suốt ban trưa trông ngóng khoảng trời chiều…

.

Bây giờ qua tuổi trẻ rồi mình lại có những lúc đăm chiêu

Chắc là mình thương nhớ ngày xưa mình nhiều lắm

Ngày còn nhỏ con đường đời trước mắt mình mở ra xa thăm thẳm

Mà ngó thấy em ánh mắt bỗng trong veo.

.

Bây giờ nửa đêm có những lúc mình không ngủ quắt queo

Chắc là mình thương nhớ ngày xưa mình nhiều lắm

Thương nhớ nhứt tuổi mười lăm em đằm thắm

Cùng với mình thức suốt buổi chiều rồi thức luôn qua đêm ngóng đợi một ban mai.

.

Bây giờ bạn bè xa biệt chẳng còn gặp được ai

Nhiều khi thấy lòng ngổn ngang trăm sự

Chỉ còn biết gởi nỗi niềm mình về tuổi ngày xưa xa lắm

Tuổi ngày xưa xa lắm đã từ lâu…

Read Full Post »

Tháng ba vừa mở

Võ Miên Trường

.

Hoàng hôn vừa hạ đường bay

Lạ em nắm níu sợi mây lạc lòng

Và thơ – mật ngữ rêu phong

Luân hồi… sóng cứ từng vòng chạm – tan

.

Xuân còn cư trú trên ngàn

Nguyên khôi kìa những muôn vàn đợi xanh

Tràn tay nỗi nhớ cầm canh

Mà tình như sợi chỉ mành đong đưa

.

Mùa như đồng lõa giăng mưa

Dắt trang quá khứ về thưa thốt chiều

Quấn tròn một búi rong rêu

Tháng ba vừa mở yêu kiều còn đang…

.

Và em áo mỏng nhân gian

Kết hoa cho những đoan trang dậy thì…

Read Full Post »

Con sâu

 Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

.

Quỷ sứ nào

Đã đập vô giấc mơ

Làm tôi chợt tỉnh

Gọi tôi

Thời hai mươi tuổi

Dậy

Đến chỗ hẹn cùng anh …

Bừng thức

Sờ chung quanh

Anh biến mất tiêu

Trong người bên cạnh…

Thôi biết rồi

Có con sâu quái gỡ

Lén lút

Chui vô mơ

Phá giấc ngủ

Tan tành !

NTAH

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »