Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Một, 2020

Cốc rượu giao thừa

Lê Văn Hiếu

Những bông hoa chưa kịp vào nhà ta
Cho dù sớm nay vài con chim trốn sương mách lẻo
Bảo có bông hoa về cùng ta đón tết

Vài nụ cười đã kịp vào nhà ta
Chi ít những con nợ , những chủ nợ
(bỡi vì ta làm nhà )
Con nợ đã lì xì , chủ nợ đã lì xì , xém ôm ta hôn thắm thiết

Nợ nần ơi hãy vẫy tay từ biệt

Ta chỉ còn nợ em
Nợ cái nắm tay du xuân , bàn tay ta đã khóc
Thương cho ngày ba mươi

Tối nay ta cù lét cho em cười
Ta cũng tự cù lét chính ta cho rụng rơi khắc khoải

Tối nay ta xin mời em cốc rượu
Cốc rượu “ Cô đơn cười “…

Read Full Post »

Tháng Chạp

Nguyễn Đăng Vũ

Tháng Chạp mưa bay như khói
Mờ mờ đường bùn xa xa
Nao nao hàng cau vẫy gọi
Quýnh chân mừng trước ngõ nhà
(more…)

Read Full Post »

Tháng chạp nợ nhau

Quế Anh

Chiều tháng chạp ngóng xuân về trước ngõ
Nghe mong manh cuộc lữ cũng dần tàn
Tháng ngày trôi như men say chuốc nợ
Em nào hay ta nhàu nhĩ tâm can
(more…)

Read Full Post »

Em, này em tháng chạp

Trần Thiên Thị

Nguồn báo SGGP

ơi em mùa áo trắng
lạc vào phố tôi xưa
đang đông trời hững nắng
ấm dần ngón tay thưa
(more…)

Read Full Post »

Chế Diễm Trâm

Trong con người Nguyễn Công Trứ, ta thấy hiển thị hai mẫu nhà nho: nhà nho hành đạo và nhà nho hành lạc. Giai đoạn tại triều, Uy Viễn tướng quân là mẫu nhà nho “vẫy vùng” chí anh hùng, chí nam nhi, lập công để lập danh, để khẳng định tài năng và bản lĩnh cá nhân:

Đã mang thân ở trong trời đất

            Phải có danh gì với núi sông.

(Nợ tang bồng)

Năm 1848 (70 tuổi), Nguyễn Công Trứ xin lui về trí sĩ, an hưởng nhàn lạc, xem đó là sự tự thưởng sau khi đã hăng hái sống vì đời. Mười năm cuối đời có thể xem là giai đoạn đấng tài tử sống vì mình. Công danh nam tử đã vẹn thì đây là lúc “ông ngất ngưởng” hưởng lạc với “thơ túi rượu bầu”:

Khi ca, khi tửu, khi cắc, khi tùng

                        Không Phật, không tiên, không vướng tục

(Bài ca ngất ngưởng) (more…)

Read Full Post »

Như Quỳnh de Prelle

Ngồi cạnh tôi trong lớp môn kịch nói là bạn gái Iran
một nghệ sỹ nổi tiếng
bạn ấy buồn bã với sự kiện Iran và Mỹ
không có năm mới không có giáng sinh
tôi ôm bạn trong sự nghẹn ngào
(more…)

Read Full Post »

Khi em đội nón

Nguyễn Thị Ánh Huỳnh

Em muốn nói với anh về chiếc nón vải

Chiếc nón mà lúc ở xa anh bỗng nhớ giữa chừng

Em đội nón

Đội những phút giây lặng lẽ

Đứng chờ anh khi anh vắng trên đường (more…)

Read Full Post »

« Newer Posts