Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Tư, 2019

 

Elena Pucillo Truong

Có những cuộc gặp gỡ trong đời đã giúp cho ta hiểu là tất cả chúng ta chỉ là những con cờ được sắp đặt và di chuyển trên một bàn cờ vô hình, như một bàn mạt chược vô tận, trong đó định mệnh, người chơi cờ duy nhất có quyền quyết định những cuộc gặp, nắm lấy cuộc đời ta rồi lôi kéo hay thay đổi dòng chảy.
Đó là điều mà tôi đã cảm nhận trong thời gian đầu ở Việt Nam, thời mà tôi đến và chỉ lưu lại một ít thời gian. Cùng với chồng tôi, trong một quán cà phê có nhà văn Nguyên Minh tôi đã gặp gỡ nhà văn nhà biên kịch kiêm đạo diễn Sâm Thương. (more…)

Advertisements

Read Full Post »

Bay qua nghìn trùng

Phạm Thị Cúc Vàng

Ta cài sóng nước lên mi
để con mắt chớp vỡ li ti buồn
ta gieo cái nhớ buông tuồng
bao giờ trở lại cội nguồn ta xưa ?

tình yêu đem rót vào mưa
trắng huơ trắng hoắc phủ chưa sạch lòng
trách ai bắc chiếc cầu đông
vào tim băng giá lạnh lùng nỗi ta

Cây cầu dài cây cầu xa
cưỡi vào giấc điệp bay qua nghìn trùng.

Read Full Post »

Mạch nguồn

Lê Văn Hiếu

MẠCH NGUỒN

.

Vì xa biển nên anh không thấy biển nhắm mắt như thế nào

Càng không nghe lời giận hờn của sóng

Vì xa biển nên không nghe linh hồn con cá khóc

Linh hồn có nước mắt không

Cá chết có nước mắt không ?

*

Như thể từ ngày anh xa Sông

Từ ngày anh quay quắt với Sông

Không biết Sông bên nào bồi bên nào lở ?

*

Anh về với bến nước trên đồi cao ,

Bến nước trên đồi cao ,

Giờ cũng không còn nữa

Tiếng cười giòn của năm nào

Ra đi không từ giã  ?

*

Cái Giếng trong vườn nhà anh

Đêm đêm về lại khóc

Ngày thở những tanh rêu

Đêm thở những mùi buồn

Liệu còn mạch nguồn nào

trong vắt với chúng ta không ?

VẾT XƯỚC

Ghen

Ghen đến khùng điên

Đến cay cay con mắt

.

Con mắt lú lẫn

Nhìn gà hóa cuốc

Nhìn cuốc hóa bông hoa

Nhìn bông hoa bốc hơi thành bụi

.

Bụi lơ lửng bay

Vướng vào cộng cỏ

Vướng vào sợi tóc

.

May mà có hạt sương mai

Thương tình nhỏ xuống gội rửa

.

Càng rửa càng dính chặt

Càng rửa càng hằn sâu một vết ố

.

.

SỰ LỪA DỐI

NGỌT NGÀO

**

Vẫn biết sự lừa dối ấy không được ngọt ngào

Nhưng tôi vẫn ngậm như ngậm từng ngụm café nhiều đường mỗi sáng

.

Tôi không hề xoay lưng với đôi điều giả dối

Tôi tự dặn mình hãy đừng oán hận những gì đã chết

.

Tôi cắn răng mà nhai từng hớp rượu

Tôi mím môi mà cười – những nụ cười đắng chát

.

Nhìn hạt bụi nhỏ nhoi mọc cánh bay về trời

Nhìn nỗi buồn thêm chân chui nhanh xuống đất …

.

Lê Văn Hiếu

Read Full Post »