Nguyễn Trí

Bàn gồm bốn lão gia. Sáng nào cũng thế. Sau lễ Misa là bốn mái đầu muối tiêu, rất bảnh bao bởi áo bỏ vô thùng ghé quán cóc làm ly đen nói chuyện trên trời dưới biển. Nhìn bốn lão là thấy một trời trí thức. Mục kỉnh trên mắt và anh nào cũng chúi mũi vào, không báo thì cuốn sách dầy cộp. Chủ quán khoái bốn lão nầy lắm bởi họ là linh hồn của quán. Không có họ dân chơi xứ ruộng không thèm ghé thứ cóc keng năm nghìn một ly đen nóng. Thêm vài nghìn vào nơi có chân dài thơm phức quậy cà phê cho anh, thỏ thẻ vào tai anh lời đường tiếng mật không sướng sao?
– Nầy – một tóc muối tiêu lên tiếng – hôm nay mời mấy ông đi phở bò Lý Quốc Sư với tôi nhé.
– Có gì vui mà đãi thế bạn già? Mà tôi thấy chớ nên vô cái thằng Lý giả hiệu đó. Ở miền nam mà lý nầy với quốc nọ. Tôi thấy ở đó thua cái xe bình dân của bà Bẩy Phở xa lắc.
– Nhưng bà Bẩy thì nóng quá ông ạ. Biết là Lý giả hiệu nhưng mà dù sao cũng có cái quạt hơi nước. Thời tiết nầy ăn tô phở mà mồ hôi chảy ròng ròng thì có ngon cũng vô vị
– Ừ thì lý quốc. Nhưng ông vô cái gì mà đãi thế? Đô la con gái gửi về à?
– Hơn cả đô la, hơn cả trúng độc đắc ông ạ. Tôi vừa hút cái chết.
– Ghê thế?
– Mấy ông biết không? Hôm trước tôi đi nghĩa trang giáo xứ đọc kinh cho bà chị. Đạp trúng một kim tiêm đầy máu. Sợ quá, tôi lên trung tâm y tế dự phòng xin xét nghiệm. Mấy ngày nay tôi đọc có cả nghìn thời kinh cầu cho bình an. May quá, hôm qua cầm kết quả xét nghiệm. Bác sĩ nói không bị hát có ết tôi như sống lại lần nữa các ông ạ.
– Ôi dào…Ông nói tôi mới nhớ. Đừng nói chi nghĩa trang. Ngay cả khu công viên cây xanh của thị trấn cũng đầy kim tiêm ông ạ. Đến nổi muốn đưa mấy đứa cháu ra chơi cũng chả dám.
Một tóc bạc khác góp chuyện:
– Sao mà đời sống bây giờ tăm tối thế không biết. Tôi nhớ những năm mới thống nhất, tuy kinh tế có khó, có nghèo nhưng không có cái nhìn đâu cũng ra hiểm nguy như hôm nay. Ngoài đường thì bầy trẻ chạy xe như ăn cướp, trong nhà thì con giết cha, vợ đốt chồng… Cứ cầm tờ báo là thấy toàn cướp của giết người, lừa đảo. Thậm chí người tu hành cũng uống rượu ăn thịt chó ôm gái ngay trong nơi thờ phượng. Thật là tối các ông ạ.
Một khách trẻ trong quán ý kiến:
– Mấy bác cho con góp một ý. Thực ra thì những chuyện các bác nói ngày nay dày lắm ạ. Nhưng nếu muốn, chúng ta vẫn có thể tránh để tìm sự bình yên cho mình. Dẫn cháu vào công viên chơi ta cẩn thận một chút. Ra đường cứ vĩa hè mà bước là yên. Cháu thấy cũng không tăm tối lắm so với hoàn cảnh gia đình ông Đa.
– Ừ – tóc bạc thứ tư nói – Tôi thấy ông Đa chả còn gì bi hơn.
– Ông ấy ra sao rồi?
– Dạo nầy khốn đốn vì thằng con hư hỏng lắm.
– Vẫn cứ đường cũ mà đi à? Mà tôi thấy chừng như ông ấy cũng quen rồi với những bất hạnh mà thằng khốn đổ lên đầu cha mẹ. Tôi thấy ông ấy đã biết chấp nhận khi sống chung với lũ. Đâu chừng tháng trước gặp tôi ông Đa còn hả hả cười nữa kìa.
– Bây giờ thì không như vậy. Bi và tối lắm các ông ạ. Nó còn đen hơn cả bóng tối cơ đấy.
– Ông cứ nói quá.
– Hôm qua tôi có gặp ông Đa – chủ quán góp chuyện – đúng là đen hơn bóng tối.
***
Một khách trong quán nói:
– Chỉ khi nào thằng Vũ chết đi thì may ra ông Đa sáng lên một tí.
– Bây giờ nó có chết thì vẫn cứ tối tăm thôi.
– Còn chuyện gì khác thằng khốn mang về cho ông ấy nữa vậy?
– Lúc thằng Vũ bị bắt vì tội tổ chức sử dụng chất cấm tôi nghĩ rằng ông Đa thoát hiểm rồi. Ai ngờ không đủ chứng cứ để tống ông con đi tù nên công an phải thả.
– Sao không tống nó vào trung tâm cai?
– Ông làm như dễ lắm. Phải test máu. Phải cũng cố hồ sơ, đến đợt mới đưa đi tập trung, đâu phải muốn đưa đi lúc nào cũng được. Kinh phí ở đâu để chỉ đưa một thằng đi cai? Ông Đa bây giờ còn có cái các tút lấy gì đưa đi tự nguyện? Mà thằng ấy bị ma tuý tiêu diệt rồi, ý chí đâu nữa để vùng lên? Mấy ông thấy đó, ba lần cai hết sáu năm, thêm một năm tù mà nó vẫn cứ ngựa quen đường cũ. Ma tuý đã dính vào là xem như bỏ. Một nghìn thằng may ra được một.
– Nhưng bây giờ thì làm sao rồi chú? – Một trẻ trai hỏi.
– Sau khi được thả thằng Vũ dẫn về nhà một đứa con gái buộc ông Đa nhận làm con dâu. Nhưng mấy ông và mấy cháu biết con nhỏ đó là đứa nào không?
– Đứa nào vậy chú?
– Con vợ thằng Thành, dâu của ông Thạch bán vé số.
– Trời đất ơi.
Khách của cả quán cóc ồ lên kinh ngạc.
Cũng đúng thôi. Thiên hạ xứ nầy ai không biết ông Thạch vé số. Ông nầy chả hiểu vì sao mà chỉ một cu Thành là con, nghe đâu khó quá nên cô vợ quăng con lại và biến mất đâu hồi còn ngoài xứ, lại nghe rằng thêm vài bà nữa ở cùng nhưng rồi lại ra đi vì cái khó của ông. Mười sáu tuổi Thành ham vui nên đòi lấy vợ. Cả xóm bu lại khuyên chớ có nên, một là dưới vị thành niên không thể đăng ký kết hôn, hai là, ông Thạch người thiên chúa giáo, chả có vị linh mục làm bí tích hôn phối cho đâu. Nhưng thằng Thành con một được nuông từ nhỏ nó quyết theo kiểu con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đó, không nghe là nó quậy. Ông Thành bỏ tiền ra hỏi cưới xe hoa đưa về một cô dâu hơn Thành ba tuổi. Nhỏ nầy dân chơi hết phép. Nó ở được hai tháng là dông tuốt. Hỏi sao bỏ chồng nó nói:
– Ông già lựu đạn khó quá. Tui hồi nhỏ giờ đâu biết nấu ăn. Kho nồi thịt bị cháy mà ổng chửi tui hư. Nghe thằng Thành nói nhà nó ngon ai ngờ dân vé số dạo, tui xù.
Vậy là Thành cũng qua một đời. Đến năm mười chín nó dẫn về một con mặt xinh như diễn viên điện ảnh. Vòng một vòng ba trông cũng bắt mắt chỉ có cái vòng hai quá khổ vì bầu. Lại đồn rằng nhỏ tên Nhí nầy trước yêu đương với một anh tên Lộc. Lộc thấy đẹp thì qua đường tí thôi chứ chịu trách nhiệm cái em đang mang thì không có tên anh, anh nói đâu phải mình tao là người yêu của nó. Thành đưa đầu ra chịu là nó yêu Nhí thiệt, tin trăm phần trăm cái trong bụng ẻm là con mình. Ông Thạch dân vé số dạo nên nghe cũng tràn hai lỗ tai, nhưng biết làm sao khi con mình thương. Chừng con Nhí lâm bồn ra một trai cũng tai mắt mũi họng chim cò tốt như bất kỳ thằng liền ông nào là ông Thạch mê ngay. Ông nâng thằng cu như nâng trứng ẳm đi khắp xóm khoe cháu nội, nhưng bà con cô bác xì xầm rằng nhìn thằng nhỏ là ra cái mặt thằng Lộc. Thiệt là hết biết.
Lời xầm xì lọt đến tai bố cu Lộc. Ông ta lấy tư cách bạn ông Thạch đến thăm chơi. Trời ạ. Cái dòng rơi rớt nầy sao mà nó y khuông. Ông giật mình kinh sợ khi nghĩ đến một tương lai xa như trong tiểu thuyết rằng thằng Lộc và thằng Thành ra sui gia là chết ông bà cố tổ luôn. Về nhà ông liền tế lên đầu con trai một trận nhưng thằng con đời rất mới cười khì khì:
– Không phải con tui đâu ba ơi. Ông đừng có mà lo xa quá.
Tò mò Lộc cũng đến thằng bạn Thành xem hư thực. Chả biết nó xem cái gì mà một hôm kia thằng Thành quả tang Lộc và Nhí trong nhà nghỉ Nhị Kiều. Đúng là tình cũ không rủ cũng tới. Mà cũng thông cảm cho. Đã nói Nhí đẹp như diễn viên. Đẻ xong cô đẫy ra và mơn mởn người phàm ai chả động? Lòng đầy cay đắng Thành dẫn vợ về. Nhưng cái nết vụng trộm Nhí không bỏ được. Thành buộc phải trả cô về nguyên quán, dù lúc về bụng cô đã vượt mặt. Thành không tin cái bụng ấy là con mình. Lộc cũng không. Nhưng bên ngoại Nhí thì tin cháu ruột họ trăm phần trăm. Bà má goá chồng và mấy bà dì ế ẩm sẵn sàng cứ đẻ tao nuôi.
Tù về Vũ gặp Nhí trong một Karaôkê. Mầy thằng xì ke tù tội miệng mồm ghê gớm lắm. Không ghê dễ gì chúng lừa cha dối mẹ tạo niềm tin với xóm giềng để kiếm tiền. Vợ Vũ quăng hai đứa con một trai một gái cho vợ chồng ông Đa rồi ôm cầm theo thuyền khác khi Vũ đi cai nghiện lần thứ hai. Cũng đúng thôi. Chả có con ma nào ngu mà đi chờ đợi một thằng lấy ma tuý làm mạch sống. Ông Đa vừa chăm cháu vừa thăm nuôi thằng con hư hỏng thiếu điều sói trán, cũng mong nó về mà làm lại đời. Ai ngờ mới về được một tháng thằng Vũ cùng đồng bọn tham gia trộm xe, lại tù thêm một năm. Hai mươi bảy tuổi mà có thành tích bảy năm ở trại thiên hạ mới bình rằng:
– Gặp con tao tao cho một búa chết cho rồi.
– Rồi mày đi tù hả?
– Tù cũng được. Phá quá chịu sao xiết?
– Mày có nghe câu nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại không? Mày người ngoài nên nói vậy thôi, có lâm cảnh mới biết. Con dại thì cái mang, chồng hoang vợ phải chịu. Ông bà dạy vậy.
Chả biết cặp Vũ Nhí yêu nhau đến cỡ nào mà Vũ dẫn Nhí về nhà. Nhí cũng giới thiệu với ba quân trong giới bụi rằng Vũ là chồng.
– Rồi ông Đa phản ứng ra sao?
– Dữ dội lắm. Ông Đa và già Thạch vé số là bạn. Ông ta mặt mủi nào cho con nhỏ hư hỏng đó vào nhà? Mấy ông nghĩ coi. Thằng Vũ quăng hai đứa con cho ông bà Đa. Con Nhí một đứa cho già Thạch, một đứa cho má nó. Tệ hại như vậy thánh thần còn không dung nói chi ông Đa.
– Ông ấy bảo sao?
– Ông Đa nói với thằng Vũ rằng mày muốn lấy ai đó kệ mày. Nhưng đừng dẫn bất kỳ ai về nhà của tao. Thằng khốn liền đưa con kia đi thuê phòng trọ.
– Vậy thì kệ chúng nó. Có chi mà tăm tối với tối tăm?
– Ông có biết vì sao mà thằng Thành buộc phải bỏ con Nhí và má con nhỏ chấp nhận nuôi cháu và mặc kệ con ruột ra sao thì ra không?
– Không?
– Con Nhí khi tư thông với thằng Lộc đã bị thằng nầy cho hít đá. Nó mê đắm vô cái chất gây nghiện nầy nên…
– Bà mẹ nó – một thằng trẻ kêu lên – Thằng Lộc nầy độc ác thật. Thằng con ruột đang bị ma tuý giết chết, lại đeo theo một quỷ tuý khác kể ra cũng bi. Nhưng mà bọn nầy ráp vô vui chơi có thưởng chứ có chi mà tối hả chú?
– Tối ở chỗ là con Nhí đang vun cái bụng lên mày ạ.
Cả quán cóc lại tiếp tục ồ lên. Lần nầy thì kinh dị thật sự. Bàn tán một lúc rồi ai đó cất giọng:
– Nhưng chắc gì con thằng Vũ. Con Nhí vẫn gặp thằng Lộc kia mà?
– Thằng Lộc bị tập trung cai nghiện sáu tháng rồi con ơi. Con Nhí bá vô thằng Vũ mới ba tháng nay. Vậy cái bầu là của ai chắc mày rõ?
– Vậy đẻ ra thì chúng nó phải nuôi.
– Nuôi hay không không biết. Nhưng trước mắt chúng nó đã quăng con chúng cho ông bà nội ngoại. Hôm qua tao gặp ông Đa. Nghe ông ấy than thở mà tao muốn sa nước mắt.
Ông Đa nói với bạn thân rằng e là đẻ ra chúng sẽ quăng cho ông nội. Con Nhí và thằng Vũ đã không ngó đến những đứa con chúng đã sanh thì bây giờ có vất thêm cũng không có chi lạ. Hãy hình dung một đêm nào đó trước cửa nhà ông có tiếng trẻ con khóc, mở cửa ra thì một hài nhi không cha mẹ, và chắc chắc rằng đó là cháu mình ông Đa sẽ làm sao?
Ông Đa kể cho bạn già nghe chuyện một cầu thủ lừng danh của Manu hồi thập niên chín mươi của kỷ hai mươi tên Dright Yorke. Cầu thủ nầy cặp kè với một người mẫu cũng lừng danh. Cả hai đều nghiện rượu. Chỉ rượu thôi mà khi ra đời đứa con của họ đã bị mù bẩm sinh. Vậy một đứa bé mà cả cha và mẹ nghiện ma tuý sẽ ra sao?
Ra sao hỡi bóng tối?
Nguyễn Trí
Khen Nguyễn Trí suốt ngày thì cũng bằng thừa,nhưng không khen thì cũng khó…..
Bi kịch. Không lối thoát.
Anh Trí viết hay quá.
Đang cười khúc khích nè. Chuyện của ông đen kịt đen xì nhưng ông diễn tả rất lôi cuốn, còn khiến người đọc cười vì ông trào lộng rất có duyên, không làm đau lòng người đọc. Hoan hô ông.
Văn anh Nguyển Trí sữ dụng nghệ thuật tu từ học rất độc đáo
Tôi dạy ngữ văn mà cũng phục tài sữ dụng ngôn ngữ của anh. Rất độc đáo.
hhi ai nó nói rất đúng ông bạn viết cái gì cũng đặc sắc cả
Tui khoái ông Trí, viết quá hay mà bình dị lắm.
Biết bao giờ trời lại….. sáng.
Bao giờ cho đến tháng mười. Lúa chín trên cánh đồng… cà mau
Thời buổi này mà có cách viết như anh, khay kháy, nặng nhẹ nhưng không ai phê phán được là quá hay. Mong anh có những tác phẩm soi thấu tận cùng xã hội bằng ngôn ngữ bụi bặm của mình. Xin thưa, hàn lâm còn xa khước !
Không dám bì vơi văn chương Hàn Lâm đâu Nguyễn Huỳnh ạ. tôi chỉ viết nhưng điều mình nghe, thấy và cảm thụ tận đáy trái tim .
Viết hay
Cám ơn Thi Thu đã đọc và cho một lời khen.
Thú thật mình vẫn thích đọc truyện Nguyễn Trí. Không cao đạo. Hay và gần gũi với cuộc đời này.
Tôi muốn cao đâọ lắm mà không được Bảo Vân ơi. Máu bình dân thấm sâu lắm
Viết hay quá dù trong truyện cuộc đời đen kịt .
Cám ơn T&T
Tắt đèn của Ngô Tất Tố đây mà.
Đâu mà dữ thế bạn
Anh Trí viết cái chi cũng hay !
Có cái cũng dỡ ẹc
Bây giờ mà cũng còn chị Dậu ư ?
Còn. Nhiều nữa là khác Đồ Bàn ạ.
Giống cuộc đời chị Dậu quá nhà văn ơi.
Có khi nào từ bóng tối sẽ là ánh sáng ?
Có chứ. Luôn luôn có ánh sáng nếu ta đừng ngồi mà nguyền rủa bóng tối.
Mặt trời đen đen quá là đen đen như đời ta
Có vẻ như nhà văn Nguyễn Trí muốn đổi mới cách viết ? Bình thản hơn ? Dồn sự sâu lắng vào bên trong câu chữ ?
Mình cũng nghĩ như vậy. Nhưng vẫn thích cách viết bạo liệt đẩy mọi thứ đến tận cùng hơn.
Tôi viết như đã từng anh ạ. Có điều truyện nầy phải viết như thế nầy.
Bóng tối ai cũng biết ĐEN!TỐI như hủ nút không quen NGÃ liền!?Vậy mà bước CHÂN cứ TIẾN!Tò mò kích thích như GHIỀN khám phá…Ánh sáng trong tối THỬ ra…Thấy mới thích thú mới thỏa lòng dạ?”Bóng Tối Tội lỗi đồng lõa!?”Sinh ra sản phẩm mù lòa trẻ thơ!”Bởi RƯỢU MA TÚY trong đó!Khiến MỆT Ông Thạch- Ông Đa -Ông Bà…Ôm nuôi lũ trẻ vất vả!”Cháu chắt bỏ TỘI thành ra NUÔI HOÀI!?”KHỔ TRẦN AI!?
Ra sao hỡi bóng tối?Ra sao hỡi bóng tối?Ra sao hỡi bóng tối?
Hì hì thích câu cuối quá mà quên khen truyện hay ! sorry.
Ra sao hõi bóng tối?
Hien khong co gio de doc nhung thay ten ong mung qua. cam on ong truoc, xong viec roi doc sau
Cám ơn Huynh Phuong linh. Nhớ đọc nhé.